Trận chiến này, Ma tộc không muốn đánh mà nhân loại cũng chẳng hề mong muốn. Vì vậy, Long Hạo Thần mới nói một câu nghe qua thì đơn giản, nhưng lại hé lộ vài phần tình hình cho Hoàng Thước. Hắn nói rõ cho Hoàng Thước biết rằng, người của Ma tộc trong Mộng Huyễn Thiên Đường tuy có tổn thất nhưng không phải đã chết hết, chỉ là không nói rõ tình hình hiện tại mà thôi.
Cho Hoàng Thước một tia hy vọng, gã sẽ không dại dột làm ra chuyện cá chết lưới rách. Nhưng không cho gã biết tình hình thực sự là để moi được càng nhiều lợi ích từ Ma tộc.
Điểm này chính là điều mà Lăng Tiếu và Hàn Khiếm mong muốn nhìn thấy nhất. Lần này tổn thất bảy vị thợ săn ma trẻ tuổi ưu tú, đối với Liên minh Thánh Điện mà nói, đả kích không hề nhỏ. Bảy đội Săn Ma Đoàn dù không giải tán hết thì cũng phải sắp xếp lại. Dưới tình huống như vậy, nếu không thu được lợi ích từ Ma tộc, đừng nói Mục Sư Thánh Điện phải chịu trách nhiệm, ngay cả Hàn Khiếm cũng phải gánh vác một phần. Với tính cách của hai người, họ sẽ không bao giờ chối bỏ.
Quả nhiên, nghe lời Long Hạo Thần nói, Hoàng Thước bình tĩnh lại đôi chút, giơ tay ra hiệu cho thuộc hạ đừng hành động khinh suất, rồi một mình tiến về phía Long Hạo Thần, dừng lại ở vị trí cách Lăng Tiếu hai mươi mét.
“Nói cho ta biết tình hình của bọn họ, ngươi muốn gì?” Hoàng Thước lạnh lùng hỏi.
Long Hạo Thần bình thản đáp:
“Ta muốn mười viên ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc. Thứ này chắc ngài có không ít.”
“Ngươi nói cái gì?” Hoàng Thước giận dữ, sát khí nồng đậm bốc lên, nhưng lại bị Lăng Tiếu ngăn lại.
Ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc không giống long cao. Long cao là một loại vật chất đặc thù do Nghịch Thiên Ma Long tộc tự tiết ra, đối với cả nhân loại và Ma tộc đều là vật đại bổ, có phần giống với hương liệu. Nhưng ma tinh thì khác. Mỗi một viên ma tinh đối với Nghịch Thiên Ma Long tộc không chỉ là bảo vật, mà còn là biểu tượng cho tôn nghiêm của một cường giả đã khuất. Bất kỳ cường giả Nghịch Thiên Ma Long tộc nào bỏ mình trên chiến trường, họ đều sẽ tìm mọi cách mang ma tinh trở về, cung phụng trong tộc.
Ngay cả chính Nghịch Thiên Ma Long tộc, nếu không đến thời khắc sinh tử cũng sẽ không sử dụng ma tinh của tộc nhân, huống chi là đưa cho nhân loại.
Trong lịch sử Ma tộc, số lượng ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc bị nhân loại lấy được cực kỳ ít ỏi, và mỗi lần như vậy đều dẫn đến sự phản công điên cuồng của Ma tộc. Ma Thần Hoàng thậm chí còn từng ra tay vì chuyện này.
Long Hạo Thần bình thản lặp lại một lần nữa, còn nhấn mạnh:
“Ta cần mười viên ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc. Hơn nữa phải có ngay lập tức. Mộng Huyễn Thần Điện sắp chìm xuống rồi, bây giờ đưa ma tinh cho ta vẫn còn kịp. Nếu không, đợi Mộng Huyễn Thần Điện chìm hẳn, dù ngài muốn đưa cũng vô dụng. Ta nhấn mạnh lần nữa, ta lấy được mười viên ma tinh này và không hy vọng thấy Ma tộc có bất kỳ hành động công kích nào nhắm vào ta hay Liên minh Thánh Điện. Bởi vì đây là giao dịch, không phải cướp đoạt.”
Hoàng Thước tức đến suýt hộc máu. Hắn coi ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc là cái gì? Kẹo chắc? Cướp đoạt? Ngươi cũng phải có bản lĩnh đó đã!
Gã quay đầu nhìn Mộng Huyễn Thần Điện một cái. Quả đúng như Long Hạo Thần nói, ánh sáng xanh mà Mộng Huyễn Thần Điện phát ra đã bắt đầu yếu dần, dường như có thể chìm xuống đáy hồ bất cứ lúc nào. Trước đó Lăng Tiếu từng nói dưới đáy hồ có một con Tinh Linh Long tồn tại mấy vạn năm. Hoàng Thước tự thấy mình không có bản lĩnh đối đầu với nó, cho dù là Ma Thần Hoàng cũng chưa chắc dễ dàng chiến thắng. Quan trọng hơn là, đợi đến lúc đó, đám người A Bảo liệu còn sống sót không?
“Tại sao ta phải tin ngươi?” Hoàng Thước lạnh lùng nhìn Long Hạo Thần. “Hơn nữa, ta không có nhiều ma tinh của tộc nhân như vậy. Ta chỉ là thống lĩnh cấm vệ quân Hắc Long, ma tinh của bản tộc chỉ có bệ hạ mới có quyền điều động.”
Long Hạo Thần nhún vai:
“Vậy thì ta chịu thua. Ngài không có ma tinh, chẳng phải nơi này còn nhiều tộc nhân khác sao? Vì thái tử điện hạ của các ngươi, hãy xem các ngươi có nguyện ý hy sinh tính mạng của mình hay không.”
Hơi thở của Hoàng Thước bỗng trở nên nặng nề.
Nếu lần này chỉ có Nghịch Thiên Ma Long tộc của bọn họ thì còn đỡ, nhưng tuyệt đối không chỉ có vậy! Còn có cường giả của các tộc khác. Câu nói này của Long Hạo Thần quá mức hiểm độc. Lời vừa dứt, ánh mắt của các cường giả tộc khác nhìn Hoàng Thước và cấm vệ quân Hắc Long đều thay đổi.
Đây cũng là điểm thông minh của Long Hạo Thần. Ma tộc thế lực lớn, ở đây đều là cường giả các tộc. Quan trọng hơn, lần này những người tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường đều là người thừa kế của các tộc.
Bởi vậy, cường giả các tộc đều rất quan tâm đến tin tức mà Long Hạo Thần nắm giữ. Mà thứ Long Hạo Thần muốn lại chỉ là ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc. Điều này khiến tâm trạng của các cường giả Ma tộc khác lập tức biến đổi.
Tuy e ngại sự cường đại của Nghịch Thiên Ma Long tộc, bọn chúng ngoài miệng không dám nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn đã nghĩ, tại sao các ngươi không nguyện ý hy sinh vì thái tử của mình? Huống chi trong đó còn có người thừa kế của tộc chúng ta!
Hoàng Thước bỗng chốc rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, gã lạnh lùng nhìn Long Hạo Thần.
“Ba viên, ta chỉ có thể lấy ra ba viên ma tinh để giao dịch với ngươi. Hơn nữa, làm sao ngươi chứng minh được mình có thể khiến Mộng Huyễn Thiên Đường tạm dừng biến mất, chờ người của chúng ta ra ngoài?”
Long Hạo Thần cười nhạt:
“Ba viên không được, ta chỉ cần mười viên, nhiều hơn một viên cũng không cần, nhưng thiếu một viên cũng không xong. Hoàng tiền bối, ngài nên sớm quyết định đi, nhìn xem.”
Nói xong, hắn chỉ tay về phía Mộng Huyễn Thần Điện.
Quả nhiên, đúng lúc đó, bụi cây nối liền Mộng Huyễn Thần Điện và bờ hồ đang chậm rãi biến mất. Bụi cây rút dần về phía bờ, còn Mộng Huyễn Thần Điện thì bắt đầu khẽ rung chuyển, từ từ chìm xuống mặt hồ.
“Ngươi…” Hoàng Thước kinh hãi biến sắc.
Nếu tất cả cường giả trẻ tuổi của Ma tộc đi vào đều chết trận, tuy gã sẽ phải gánh vác trách nhiệm, nhưng đó cũng chỉ là trách nhiệm. Nhưng sau khi Long Hạo Thần nói những lời này, trách nhiệm của gã không còn đơn giản nữa. Thậm chí có khả năng biến thành do gã chỉ huy sai lầm, dẫn đến cái chết của nhiều người thừa kế Ma Thần. Đến lúc đó, người nhà của gã có thể bị giận cá chém thớt.
“Được!” Hoàng Thước hét lớn một tiếng.
Nói cũng lạ, gã vừa dứt lời, Mộng Huyễn Thần Điện lại ngừng chìm xuống.
Hoàng Thước ngẩn ra, khi quay lại nhìn Long Hạo Thần, gã phát hiện Long Hạo Thần đang giơ tay trái về phía Mộng Huyễn Thần Điện, một tia sáng xanh nhạt từ tay hắn vượt qua mặt hồ nối liền với Mộng Huyễn Thần Điện. Trông như thể hắn đang khống chế không cho nó rơi xuống.
“Ta nghĩ, thành ý của ta đã đủ. Nhưng ta không kéo dài được lâu đâu.” Giọng Long Hạo Thần trở nên trầm trọng.
Trương Phóng Phóng đứng sau lưng Long Hạo Thần bước tới bên cạnh hắn. Vị kỵ sĩ trông có vẻ hiền hòa này giơ hai tay lên, sau đó nhàn nhạt hô một tiếng.
“Mười…”
Ngay lúc mọi người còn chưa hiểu chuyện gì, y đã gập lại một ngón tay.
“Chín…”
“Tám…”
“Bảy…”
“Mẹ kiếp, còn đếm ngược nữa chứ, ác vãi!” Hàn Khiếm trợn mắt há mồm nhìn Long Hạo Thần và Trương Phóng Phóng. Đừng nói là Hoàng Thước, ngay cả phe mình cũng thấy căng thẳng theo. Hai thằng nhóc này đúng là cáo già, không biết chúng nó làm cách nào mà nắm thóp được kẻ địch, nhưng màn phối hợp này thì đúng là pro vãi!
“Đừng đếm nữa!!!” Hoàng Thước gầm lên một tiếng, tay phải vung lên, một túi da nhỏ màu vàng nhạt bay về phía Long Hạo Thần. Gã cuối cùng vẫn không chịu nổi áp lực cực lớn.
Hàn Khiếm lóe người chắn trước mặt Long Hạo Thần, tóm lấy túi da.
Mở ra xem, một luồng sáng tím đen cực kỳ nồng đậm tức thì từ trong túi phóng ra.
Hàn Khiếm ngẩn người, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt. Sau đó, ông nhanh chóng buộc túi lại, gật đầu với Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần mỉm cười, tỏ vẻ kinh ngạc nói với Hoàng Thước:
“Không ngờ Hoàng tiền bối thật sự mang theo thứ tốt như vậy! Vậy chúng tôi không khách sáo, cảm tạ.”
Thật ra hắn chỉ hét giá tại chỗ, ai ngờ Trương Phóng Phóng lại đếm ngược, trực tiếp ép Hoàng Thước phải giao ra bảo bối.
“Nói mau, đám người A Bảo thế nào rồi?” Hoàng Thước giận dữ hét.
Lúc này cảm xúc của gã đã sắp bùng nổ, có thể phát động công kích bất cứ lúc nào. Các cường giả của Liên minh Thánh Điện cũng đồng loạt căng thẳng. Vị kỵ sĩ ẩn mình trong Kỵ Sĩ Thánh Điện từng nói chuyện riêng với Hàn Khiếm lạnh lùng nhìn chằm chằm Hoàng Thước. Một luồng áp lực vô hình nối liền trên người y và Hoàng Thước. Những người khác không cảm nhận được gì, nhưng Hoàng Thước lại bị luồng áp lực bá đạo đó ép cho rên lên một tiếng, lùi lại một bước, sắc mặt không khỏi biến đổi.
Có thể áp chế gã đến mức này, dù là trong Ma tộc cũng phải là Ma Thần trong top mười mới làm được. Tuy rằng nếu liều mạng thật sự, gã tự tin có thể khiến đối phương không dễ chịu, nhưng chính gã cũng cầm chắc cái chết.
Long Hạo Thần biết lúc này không thể chọc giận Hoàng Thước thêm nữa, trầm giọng nói:
“Nhân loại chúng ta luôn giữ lời. Đã nhận đồ của Hoàng tiền bối, đương nhiên sẽ nói cho các người biết tình hình ta nắm được.”
“Trong Mộng Huyễn Thiên Đường, chúng ta đã mấy lần chạm trán Ma tộc các người. Người của chúng ta đều bị Ma tộc các ngươi giết chết. Vương Miện Truyền Thừa trong tay ta chính là do chúng ta giết một Ác Ma Lửa Xanh mà có được. Những Ma tộc khác thì không phải là đối thủ chúng ta có thể đối phó. Dường như họ muốn đối đầu với Mộng Huyễn Thiên Đường, dẫn đến ma thú trong đó bạo động, toàn lực chiến đấu với họ. Vì ba người chúng ta không hề giết ma thú trong Thiên Đường nên mới không bị cuốn vào trận bạo động đó, mãi cho đến khi chúng ta ra ngoài. Trong đám Ma tộc các ngươi, có vài kẻ tử thương, số còn lại đều được Ma Thần Hoàng xé rách không gian cứu đi.”
Nghe những lời này, tuy Hoàng Thước thả lỏng đi nhiều, nhưng cũng suýt nữa phun ra một ngụm máu. Chỉ một tin tức như vậy mà đã khiến gã phải trả cái giá là mười viên ma tinh của tộc nhân!
Cái giá này thật sự quá lớn. Phải biết rằng, mười viên ma tinh này là do cấm vệ quân Hắc Long bỏ mạng trong mấy trận đại chiến trước đây để lại. Sở dĩ luôn mang theo trên người gã là vì mỗi lần Ma Thần Hoàng ra ngoài đều có khả năng bị Săn Ma Đoàn mạnh nhất của nhân loại tấn công, gã là phụ tá đắc lực của Ma Thần Hoàng, ma tinh này là chuẩn bị riêng cho ngài.
Trước mắt gã tối sầm.
“Chỉ, chỉ đơn giản như vậy?” Hoàng Thước nghiến răng nghiến lợi nói.
Long Hạo Thần làm bộ nhớ lại một lát rồi nói:
“À, còn nữa. Tôi nhớ lúc đó, Ma tộc tên A Bảo có nói mấy câu gì đó với một ma pháp sư Ma tộc da cam, sau đó Ma tộc kia đã sử dụng một loại ma pháp đặc thù màu da cam, cầm cố thân thể người thủ hộ Mộng Huyễn Thiên Đường. Nhưng người tỏa ra ánh sáng da cam đó cũng vì vậy mà nổ tung. Vương Miện Truyền Thừa của gã đã bị A Bảo thu lấy.”
“Cái gì?”
Lần này đi theo Hoàng Thước, vốn có hai cường giả Tinh Ma tộc mặc áo choàng ma pháp màu da cam và có mái tóc dài màu da cam. Vừa nghe lời này, hai người vốn có sắc mặt trầm trọng lập tức thất thanh kinh hô.
“Đại Dự Ngôn Thuật! A Bảo lại để hắn sử dụng Đại Dự Ngôn Thuật!”
Rõ ràng câu nói của Long Hạo Thần không thể là giả, bởi vì hắn miêu tả Đại Dự Ngôn Thuật không sai một li. Huống chi chỉ có Đại Dự Ngôn Thuật mới có tác dụng mạnh mẽ đến vậy, đối tượng bị cấm chú lại là người thủ hộ!
“Hoàng Thước, chuyện này ngươi nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích. Nếu không, trở về ngươi phải trả lời Tinh Ma Thần đại nhân.” Hai cường giả Tinh Ma tộc tức giận tiến lên.
Sắc mặt Hoàng Thước cũng trở nên khó coi. Chỉ có gã mới biết nhiệm vụ Ma Thần Hoàng giao cho A Bảo là gì. Đối với việc A Bảo để người thừa kế của Tinh Ma Thần sử dụng Đại Dự Ngôn Thuật, gã không hề bất ngờ. Nhưng Long Hạo Thần nói ra những lời này ngay lúc này rõ ràng không có ý tốt, nhưng gã lại không cách nào phản bác. Không khí bên phía Ma tộc lập tức xuất hiện thay đổi.
Lần này tuy lấy cấm vệ quân Hắc Long làm chủ lực, nhưng số lượng cường giả các tộc khác cũng không ít. Bọn họ đều là tinh nhuệ của các tộc, và người tiến vào trong đó cũng có thiếu chủ của họ! A Bảo có thể để người của Tinh Ma tộc thi triển loại ma pháp cấm kỵ tự sát đáng sợ như Đại Dự Ngôn Thuật, vậy hắn sẽ đối xử với tộc nhân của họ ra sao?
Trong thoáng chốc, nội bộ Ma tộc mất đi sự đoàn kết.
Sắc mặt Hoàng Thước liên tục biến đổi, trừng mắt nhìn Long Hạo Thần, khắc sâu hình dáng của thanh niên này vào trong óc, sau đó quay đầu trầm giọng nói với hai cường giả Tinh Ma tộc:
“Chuyện này còn chưa điều tra rõ ràng. Nếu thiếu chủ đã được bệ hạ cứu, sau khi trở về nhất định sẽ có lời giải thích với Tinh Ma Thần đại nhân. Hơn nữa, hiện tại chúng ta không thể khẳng định lời của nhân loại là thật hay giả.”
Cùng lúc đó, Mộng Huyễn Thần Điện từ từ chìm xuống, lặn sâu vào trong hồ nước. Dù chúng muốn kiểm tra cái gì cũng không được, huống chi chúng vốn không thể vào được Mộng Huyễn Thần Điện.
Long Hạo Thần dưới sự yểm hộ của Lăng Tiếu và Hàn Khiếm lùi vào vòng bảo vệ của các cường giả Liên minh Thánh Điện. Hoàng Thước tràn ngập không cam lòng liếc nhìn đám người nhân loại, gầm lên một tiếng.
“Chúng ta đi!” Nói xong, gã mang theo đám cường giả Ma tộc xám xịt rời đi.
Lăng Tiếu không ra lệnh rời khỏi rừng Mộng Huyễn ngay lập tức, mà gọi Long Hạo Thần, Thải Nhi và Trương Phóng Phóng lại, cẩn thận hỏi họ về tình hình trong Mộng Huyễn Thiên Đường.
Long Hạo Thần trừ việc giấu đi chuyện mình dùng Tháp Vĩnh Hằng đưa đồng đội vào, còn lại đều kể lại cẩn thận quá trình tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường. Khi nói đến việc cuối cùng A Bảo không thể bắt được Dạ Tiểu Lệ, hắn chỉ đơn giản nói là do các ma thú trong Mộng Huyễn Thiên Đường quá cường đại, tuyệt không khoe khoang công lao của mình.
Nghe Long Hạo Thần kể lại, sắc mặt Lăng Tiếu trở nên khó coi. Lần này Ma tộc tổn thất quả thực không nhỏ, nhưng đồng thời bọn họ cũng bị lừa.
“Thần cách?”
Long Hạo Thần không biết rõ về thần cách, nhưng Lăng Tiếu với tư cách là cường giả cấp chín và là điện chủ Mục Sư Thánh Điện thì biết đôi chút. Ông mơ hồ đoán được, Ma Thần Hoàng nhất định đã đạt tới một trình độ tu vi nào đó, cần một thần cách để nâng cao thực lực. Hơn nữa, một khi y có được thần cách, e rằng tai họa thật sự của nhân loại sẽ ập đến. Đến lúc đó, có lẽ không ai có thể ngăn cản y nữa. Mà thần cách này lại ở trong Mộng Huyễn Thần Điện.
Giống như Hoàng Thước không chắc Ma Thần Hoàng có thể chiến thắng Tinh Linh Long thủ hộ Mộng Huyễn Thần Điện, Lăng Tiếu cũng không chắc Tinh Linh Long có thể bảo vệ tốt Mộng Huyễn Thần Điện!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lăng Tiếu hơi tái nhợt. Do dự một lát, ông sai vài cường giả của Trấn Nam quan ở lại canh giữ rừng Mộng Huyễn, tùy thời báo cáo tình hình, sau đó mang mọi người quay trở về Trấn Nam quan.
Tuy Hàn Khiếm cũng kinh ngạc vì Ma Thần Hoàng có thể xé rách không gian của Mộng Huyễn Thiên Đường, nhưng lúc này tâm trạng ông lại không tệ chút nào.
Mười viên. Đây chính là tròn mười viên ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc! Ma tinh Nghịch Thiên Ma Long cấp chín, thứ này là báu vật hiếm có. Có thể nói, mỗi một viên ma tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc đều có thể đổi lấy một trang bị cấp sử thi. Từ đó có thể thấy nó quý giá đến mức nào.
Mặc dù bản thân nó mang thuộc tính hắc ám, nhưng bên trong lại ẩn chứa năng lượng cực kỳ thuần khiết, dưới tay một số đại sư luyện kim thuật, tác dụng của nó mạnh không gì sánh bằng.
Long Hạo Thần ban đầu định đem toàn bộ ma tinh giao cho Trấn Nam quan, nhưng Lăng Tiếu sao có thể nhận một món quà lớn như vậy? Mãi đến khi Long Hạo Thần nói muốn đổi lấy Mộng Huyễn Bảo Thạch, Lăng Tiếu mới đồng ý lấy hai viên.
Hàn Khiếm thì không khách sáo, trực tiếp lấy ba viên. Ông là sư tổ của Long Hạo Thần, mấy thứ này ở trong tay ông chắc chắn hữu dụng hơn trong tay Long Hạo Thần. Năm viên còn lại thì giao cho Long Hạo Thần tự xử lý. Dù lấy đi ba viên cũng không phải lấy không, thứ này có thể đổi lấy công huân! Về phần đổi được bao nhiêu thì Hàn Khiếm không nói, Long Hạo Thần cũng không hỏi. Dù sao Hàn Khiếm cũng đã nói với hắn, đợi quay về Thánh Thành, đến tháp nhiệm vụ của Săn Ma Đoàn nhận nhiệm vụ thì sẽ biết ngay.
Hành động lần này, đối với Ma tộc mà nói là thất bại, nhưng đối với nhân loại cũng không thể xem là thành công. Bọn họ còn rất nhiều chuyện vụn vặt cần xử lý sau này.
Trên đường trở về, Long Hạo Thần xin Lăng Tiếu chữa thương cho Thải Nhi. Vừa mới lấy hai viên ma tinh Nghịch Thiên Ma Long của người ta, Lăng Tiếu dĩ nhiên dốc hết sức, thậm chí còn thi triển ma pháp trị liệu cấp chín. Trước khi trở lại Trấn Nam quan, Thải Nhi dưới tác dụng của ma pháp trị liệu cường đại này đã hoàn toàn bình phục, linh lực thậm chí còn tăng lên.
Trở về tổng điện của Mục Sư Thánh Điện, Hàn Khiếm và Lăng Tiếu không để ý đến Long Hạo Thần, đều vội vàng đi họp. Long Hạo Thần, Thải Nhi và Trương Phóng Phóng tạm thời tách ra, trở về mật thất ở tầng một của họ.
“Hạo Thần, anh sao vậy? Sao sắc mặt anh khó coi thế?” Thải Nhi nghi hoặc nhìn Long Hạo Thần, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên tái nhợt.
Long Hạo Thần trầm giọng nói:
“Là Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt đang kêu gọi tôi. E rằng nó tiến hóa lại gặp rắc rối rồi. Thải Nhi, tôi phải đi ngay lập tức.”
“Mang tôi đi cùng đi. Nếu Tháp Vĩnh Hằng có thể chống lại quy tắc của Mộng Huyễn Thiên Đường, chắc chắn cũng có thể phá vỡ quy tắc không gian mà Hạo Nguyệt đang ở. Chỉ là hiện tại cách lần truyền tống trước chưa đến mười hai tiếng.”
Long Hạo Thần lắc đầu:
“Không cần chờ mười hai tiếng đâu.”
Hắn không suy nghĩ nhiều, kéo tay Thải Nhi, dưới ánh sáng vàng của Giai Điệu Vĩnh Hằng, nhanh chóng trở lại Tháp Vĩnh Hằng.
Sau khi thể chất Thần Quyến Giả thức tỉnh, mối quan hệ giữa Long Hạo Thần và Giai Điệu Vĩnh Hằng dường như đã thay đổi, không cần phải chờ đủ mười hai tiếng nữa. Hắn mơ hồ cảm giác được, nếu chỉ một mình hắn truyền tống, hắn có thể trở về Tháp Vĩnh Hằng bất cứ lúc nào. Mang theo đồng đội tuy vẫn cần một khoảng thời gian, nhưng chắc chắn không dài đến mười hai tiếng.
Trong nhóm bạn lúc này, người còn đủ sức chiến đấu thực ra chỉ có Thải Nhi. Vương Nguyên Nguyên thì thất thần, Long Hạo Thần cho rằng cô bị thương. Bởi vậy, sau khi trở về Tháp Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần không nói cho họ biết tình hình của Hạo Nguyệt, mà trực tiếp quay lại Mục Sư Thánh Điện.
Ánh sáng tím tức thì lan tỏa toàn thân, khế ước huyết mạch giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt phát huy uy lực, trực tiếp tạo ra hiệu ứng truyền tống.
Long Hạo Thần vẫn còn nhớ rõ lần trước khi Hạo Nguyệt tiến hóa, mình cũng gặp phải nguy hiểm. Khi đó, Long Hạo Thần mới chỉ là kỵ sĩ cấp bốn, thực lực thua xa hiện tại. Lần đó quả thực rất nguy hiểm, may mắn là vận khí của hắn không tệ, cuối cùng vẫn bảo vệ được Hạo Nguyệt.
Hiện tại, Long Hạo Thần đã là kỵ sĩ cấp sáu, hơn nữa sau trận chiến ở Mộng Huyễn Thiên Đường, hắn đã thức tỉnh thể chất Thần Quyến Giả, linh lực tăng vọt, không chỉ nội linh lực tăng lên bảy ngàn, mà ngoại linh lực cũng tăng tốc. Cụ thể đến mức nào thì Long Hạo Thần không biết, nhưng tuyệt đối không thể so sánh với trước kia. Bởi vậy, hắn rất tự tin vào việc cứu viện Hạo Nguyệt lần này.
Bây giờ hắn càng mong chờ được thấy bộ dạng của Hạo Nguyệt sau khi tiến hóa. Không biết lần này tiến hóa xong, Hạo Nguyệt sẽ trở nên cường đại đến mức nào?
Lần tiến hóa trước, Hạo Nguyệt đã mọc ra cái đầu thứ ba. Sau đó một thời gian dài, Hạo Nguyệt đã nuốt một lượng lớn ma tinh, cụ thể bao nhiêu thì Long Hạo Thần cũng không rõ. Nhưng mỗi lần trên chiến trường, Hạo Nguyệt luôn là kẻ thu lợi lớn nhất, bởi vậy nó mới nhanh chóng tiến vào trạng thái ngủ say để tiến hóa.
Càng ở bên Hạo Nguyệt lâu, Long Hạo Thần càng tò mò về lai lịch của nó. Khi mới xuất hiện, nó dường như chỉ là một con ma thú yếu ớt. Theo thời gian, Hạo Nguyệt ngày càng thể hiện ra thực lực và năng lực mạnh mẽ. Đỉnh nhất chính là khả năng tiến hóa của nó. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, lần này hoàn thành tiến hóa, e rằng nó sẽ đột phá cấp sáu. Tốc độ tiến hóa như vậy, Long Hạo Thần trước giờ chưa từng nghe nói.
Điều khiến Long Hạo Thần tò mò là Ma Thần Hoàng rất chú ý đến Hạo Nguyệt. Hắn gần như khẳng định, lúc đó Ma Thần Hoàng tìm kiếm chính là Hạo Nguyệt.
Lại nghĩ đến lần này Ma Thần Hoàng muốn lấy được thần cách từ Mộng Huyễn Thiên Đường, Long Hạo Thần không khỏi nghĩ, chẳng lẽ Hạo Nguyệt cũng có thần cách? Nhưng hắn nhanh chóng phủ định suy nghĩ này, quá hoang đường rồi.
Ánh sáng tím chợt lóe, cảm giác chân chạm đất hiện ra, trên người Long Hạo Thần nở rộ một tầng Thánh Quang Tráo bao phủ toàn thân.
Đây không phải lần đầu hắn đến thế giới nguyên bản của Hạo Nguyệt, ký ức về không gian này vẫn còn như mới hôm qua. Nếu Mộng Huyễn Thần Điện được ví như Thiên Đường Mộng Ảo, thì nơi này, với hai màu đỏ và đen làm chủ đạo, hoàn toàn có thể được gọi là địa ngục.
Vừa xuất hiện, Long Hạo Thần đã cảm nhận được hơi thở tử vong quen thuộc, một bóng dáng thân thương cẩn thận xuất hiện trước mặt hắn, chính là Hạo Nguyệt.
Lúc này, toàn thân Hạo Nguyệt được bao phủ bởi một tầng sáng tím. Ba cái đầu ngẩng cao, hai mắt nhắm chặt, không ngừng luân phiên ngâm xướng chú ngữ. Có thể cảm nhận được, năng lượng nguyên tố hỗn tạp trong không khí đang không ngừng ùa về phía Hạo Nguyệt. Sau khi đi qua vầng sáng tím quanh thân, chúng sẽ biến thành từng điểm sáng tím dung nhập vào cơ thể nó.
So với lúc chia tay, thân thể Hạo Nguyệt bây giờ đã lớn hơn một chút, dài gần tám mét, tổng thể cũng cường tráng hơn. Hai cục u trên lưng nhô lên cao hơn mấy phần, có hình tam giác. Biến hóa lớn nhất là trên đầu nó. Ba cái đầu to, bên trái đã nhô lên một cục u gần bằng một cái đầu khác, còn bên phải thì vẫn giữ nguyên hình dạng lúc chia tay.
“Anh em tốt, ta đến rồi. Ngươi cứ yên tâm tiến hóa, mọi chuyện khác cứ giao cho ta.” Nói xong, Long Hạo Thần xoay người đi ra ngoài.
Lần này Hạo Nguyệt chọn địa điểm tiến hóa vẫn là một hang động. Khi hắn đi đến cửa động thì không khỏi ngẩn ra.
Nơi Hạo Nguyệt chọn rất giống lần trước, vẫn là một cửa động giữa sườn núi, có dấu vết đào bới rõ ràng, chắc là do nó tự làm.
Trên bầu trời đen kịt, không một ánh sao. Không khí nồng nặc nguyên tố hắc ám và hỏa, các nguyên tố khác cũng có nhưng rất hỗn loạn, không dồi dào bằng.
Phóng mắt nhìn ra, mặt đất vô số nơi nứt nẻ, thậm chí có thể thấy từng dòng dung nham chảy đan xen.
Đây rốt cuộc là một thế giới như thế nào! Trừ sự tĩnh mịch ra, ở đây Long Hạo Thần không cảm nhận được một chút hơi thở sinh mệnh nào. Ngưng thần khuếch tán cảm giác, may mắn là trước mắt chưa xuất hiện kẻ địch. Từ khi thức tỉnh, dù ở một nơi tĩnh mịch như thế này, cảm giác của Long Hạo Thần cũng có thể lan ra một phạm vi khá lớn.
Suy nghĩ một chút, Long Hạo Thần thử giao tiếp với Giai Điệu Vĩnh Hằng, xem có thể trong thời gian ngắn quay lại Tháp Vĩnh Hằng hội hợp với đồng đội hay không.
Khi hắn rót linh lực vào Giai Điệu Vĩnh Hằng, một hình ảnh kỳ dị ùa vào đầu hắn. Hắn cảm giác được mình có thể trực tiếp truyền tống đến Tháp Vĩnh Hằng, không còn bị thời gian trói buộc. Nhưng quan trọng hơn, hắn kinh ngạc phát hiện mình lại có thể cảm nhận được vị trí của đồng đội trong Tháp Vĩnh Hằng, và có thể trực tiếp đưa họ đến bên cạnh mình.
Biến hóa này mang đến niềm vui quá lớn khiến Long Hạo Thần mừng ra mặt. Có được sự thay đổi này, chắc chắn sẽ giúp họ gia tăng năng lực sinh tồn rất lớn khi đối mặt với nguy hiểm trong tương lai. Hơn nữa, với biến hóa này của Giai Điệu Vĩnh Hằng, hắn không cần vội vàng triệu hồi Thải Nhi đến bên cạnh. Bởi vì khi Hạo Nguyệt hoàn thành tiến hóa, hắn có thể theo Hạo Nguyệt quay lại thế giới của mình, nhưng đồng đội mà hắn mang qua đây thì phải thông qua Tháp Vĩnh Hằng mới có thể rời đi. Long Hạo Thần và Tháp Vĩnh Hằng giao tiếp không cần chờ đợi nữa. Có thể truyền tống người qua đó nhưng vẫn cần một khoảng thời gian nhất định. Đơn giản tính toán một chút, mang một người phải chờ một tiếng, và thời gian sẽ tăng lên lần lượt.
Đúng lúc này, Long Hạo Thần đột nhiên nhướng mày, nhìn về phương xa. Giống như lần trước, một biển xương khô đen đang xông về phía này.
Nhìn một đống xương khô, Long Hạo Thần không khỏi nhớ lại lời Thi Vu từng nói. Lúc đó lòng hắn rất căng thẳng, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào Hạo Nguyệt, sau khi trở về lại tham gia thi đấu, không có thời gian suy nghĩ. Nhưng trí nhớ kinh người khiến hắn ghi nhớ rõ ràng từng lời nói lúc ấy. Bây giờ nghĩ lại, trong lòng Long Hạo Thần không khỏi có cảm giác kỳ quái.
Lúc đó, Thi Vu đã nói thế này:
“Không, kẻ ngươi đang bảo vệ là ma vương trọng sinh, là kẻ tạo ra hắc ám và lửa. Chính vì nó tồn tại mà thế giới này mới biến thành như vậy. Không gian bị xé rách, dung nham chảy tràn trên mặt đất. Vô số chủng tộc vì nó mà diệt vong. Những chủng tộc cường đại thì chạy trốn, những kẻ không thể trốn thoát đều trở thành vong linh. Chỉ có vong linh mới có thể sinh sống ở thế giới hắc ám và lửa này. Nhân loại, ta không biết nó dùng cách gì đưa ngươi tới đây, hơi thở quang minh trên người ngươi làm ta buồn nôn, hành vi của ngươi càng khiến ta phẫn nộ. Ta cho ngươi một cơ hội, biến trở về thế giới của mình đi. Hôm nay, hơi thở của Austin Griffin lại xuất hiện trong lãnh địa của ta. Dù ta chỉ là một Thi Vu nhỏ bé, nhưng ta quyết phải tiêu diệt nó. Nếu không, ai biết khi nó hồi phục, nó sẽ lại hủy diệt thế giới này một lần nữa như thế nào.”
Ma vương trọng sinh? Kẻ tạo ra hắc ám và lửa? Là vì Hạo Nguyệt mà thế giới này mới biến thành như vậy?
Việc này quá khó tin. Long Hạo Thần mạnh mẽ lắc đầu, nói gì cũng không tin lời Thi Vu đã nói. Hơn nữa, hắn càng hận bản thân đã dao động niềm tin với Hạo Nguyệt.
Hắn còn nhớ rõ, lúc ấy trên Kỵ Sĩ Thánh Sơn, khi triệu hồi ra Hạo Nguyệt, nó đầy mình thương tích, chính hắn đã dùng máu tươi để cứu mạng nó. Đồng thời, không có Hạo Nguyệt, có lẽ hắn đã sớm chết trên chiến trường. Mấy năm nay, Hạo Nguyệt luôn bầu bạn bên cạnh hắn. Có thể nói, trừ cha mẹ ra, Hạo Nguyệt là người thân cận nhất với hắn. Ngay cả thời gian Thải Nhi ở bên hắn cũng không dài bằng Hạo Nguyệt. Long Hạo Thần từ trước đến giờ không xem Hạo Nguyệt là tọa kỵ, nó là anh em của hắn, là anh em tốt nhất!
Niềm tin vào người anh em khiến sự nghi hoặc trong mắt Long Hạo Thần lập tức biến thành kiên định. Chẳng lẽ mình lại tin kẻ địch mà không tin anh em sao? Tuyệt đối không thể.
Nghĩ đến đây, lòng hắn chợt trở nên bình thản, trong mắt bùng lên chiến ý mạnh mẽ. Đúng lúc này, từng bóng dáng từ xa bay lại, cùng với đại quân khô lâu tiến đến, gần như hợp thành một thể xông tới.
Chân đạp mây đen, trong mắt lấp lánh ngọn lửa ma trơi màu xanh, đó chẳng phải là Thi Vu sao? Long Hạo Thần đếm sơ qua, không ngờ có tới mười hai Thi Vu. Hơn nữa, khi khoảng cách gần hơn, hắn phát hiện đám khô lâu bên dưới khác với lần trước hắn gặp.
Lần đó, hắn gặp phải những bộ xương khô có kích cỡ bằng người bình thường, lực công kích và phòng ngự đều rất tệ. Mà lần này, mỗi bộ xương khô đều cao hơn hai mét, tuy vẫn là màu đen, nhưng bộ xương to khỏe hơn, rất nhiều cánh tay còn nắm vũ khí giống như cốt đao.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đám khô lâu phiên bản tăng cường này đều nằm dưới sự khống chế của hơn chục Thi Vu trên bầu trời. Chỉ cần tiêu diệt đám Thi Vu, uy hiếp từ đám khô lâu bên dưới tự nhiên sẽ được giải trừ.
Chẳng qua, Long Hạo Thần không vội hành động mà lùi vào cửa động, ánh sáng chợt lóe, Nhã Đình từ từ hiện ra sau lưng hắn, bay lơ lửng giữa không trung.
Cảm nhận hoàn cảnh xung quanh, Nhã Đình lập tức nhíu mày.
“Chủ nhân, nơi này thật dơ bẩn!”
Vừa mới rời khỏi Mộng Huyễn Thiên Đường không lâu, đột nhiên đến một nơi gần như địa ngục, cô thấy dễ chịu mới là lạ.
Long Hạo Thần trầm giọng nói:
“Đây là không gian nguyên bản của Hạo Nguyệt, nó đang trong giai đoạn tiến hóa then chốt, chúng ta phải bảo vệ nó. Cô hãy biến trở về trạng thái mạnh nhất đi, chúng ta sắp phải chiến đấu rồi.”
“Vâng.” Một tầng sáng vàng nhạt từ người Nhã Đình khuếch tán ra. Ánh sáng vàng chợt lóe, cô lại biến thành thiếu nữ cao ráo, ánh sáng vàng nhu hòa hòa cùng với ánh sáng của Long Hạo Thần. Lợi ích liền nhau, tức thì khiến cả hai đều cảm nhận được cảm giác thoải mái xuyên thấu do quang minh mang lại.
Đám khô lâu ngày càng gần, còn mười hai Thi Vu thì lơ lửng cách cửa động hai trăm mét, sát khí ập vào mặt.
Ngọn lửa ma trơi nhấp nháy trong hốc mắt của đám Thi Vu. Những câu chú ngữ trầm thấp, trúc trắc không ngừng vang lên từ miệng chúng. Từng luồng sáng đen hoặc xám từ không trung rơi xuống người đám khô lâu. Tức thì, tốc độ của chúng tăng lên, ngay cả khí thế cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
Tay trái cầm Huy Hoàng Thánh Thuẫn, tay phải cầm Quang Phạt, Long Hạo Thần hơi tiến lên một bước, giữ khoảng cách với cửa động, lạnh lùng quét mắt nhìn mười hai Thi Vu trên không trung, sẵn sàng chiến đấu.
Cuối cùng, bộ xương khô đầu tiên đã leo lên, có chút cứng ngắc nhưng nhanh chóng xông tới vài bước, cốt đao trong tay chém thẳng xuống đầu Long Hạo Thần.
Đã trải qua thử thách từ những bộ xương khô trong Tháp Vĩnh Hằng, đối mặt với đám khô lâu đen này, Long Hạo Thần không cảm thấy chút áp lực nào. Quang Phạt trong tay phải giơ lên chắn trên đỉnh đầu, cốt đao của bộ xương khô lập tức vỡ vụn. Quang Phạt thuận thế chém xuống, một đường cong huyền ảo màu vàng ấn lên lồng ngực bộ xương khô. Trong thoáng chốc, thân thể nó tan rã.
Lúc này, càng nhiều bộ xương khô leo lên, bước những đôi chân cứng đờ nhào về phía Long Hạo Thần.
Quang Trảm Kiếm chém ngang, một luồng sáng sắc bén khuếch tán ra ba mét, có hình quạt. Nơi ánh sáng vàng đi qua, tất cả khô lâu đen đều bị chém làm hai. Hơi thở thần thánh của quang minh tức thì phá hủy Hỏa Hồn của chúng.
Sau khi hoàn thành thức tỉnh thể chất Thần Quyến Giả, nội linh lực quang minh vốn đã rất tinh thuần của Long Hạo Thần không những tăng thêm hiệu quả thần thánh, mà còn đậm đặc hơn. Tựa như Lâm Hâm có được Tâm Diễm Linh Lô vậy. Quang thuộc tính của hắn đã hoàn toàn biến chất, trở thành khắc tinh của sinh vật vong linh thuộc tính hắc ám.