Sau khi tung ra một đòn đó, lục cảm của Thải Nhi hoàn toàn biến mất. Cả người nàng vẫn chìm trong trạng thái thiên nhân hợp nhất, được Long Hạo Thần đưa vào Tháp Vĩnh Hằng.
Lần này lục cảm biến mất không phải do Luân Hồi Linh Lô phản phệ. Sau khi ba đại linh lô hợp nhất, Thải Nhi đã có thể sử dụng Luân Hồi Linh Lô một lần mà không bị phản phệ. Sử dụng xong chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể dùng lại mà không chịu tổn thương. Đương nhiên, nếu nàng muốn phát huy uy lực mạnh hơn của Luân Hồi Linh Lô, phải kích hoạt nhiều Luân Hồi kiếm hơn, khi đó mới phải chịu đựng phản phệ.
Thải Nhi ngồi tĩnh tọa ba ngày ba đêm, hơi thở dần biến đổi, Long Hạo Thần lúc này mới yên lòng. Hắn biết, hẳn là Thải Nhi đã tiến vào trạng thái lĩnh ngộ.
Hai đội Liệp Ma Đoàn yên tĩnh nghỉ ngơi dưỡng sức trong đoàn bộ, còn Nhã Khắc đại thành thì chìm trong một mảnh hỗn loạn.
Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương và Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đột nhiên xuất hiện, lại còn thành công tiêu diệt một tổ Trừ Liệp Ma, khiến nội bộ ma tộc rung chuyển dữ dội. Ma tộc không phải kẻ ngốc, khi chúng đã tìm kiếm kỹ càng như vậy mà vẫn bị Liệp Ma Đoàn tập kích, điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là đại bản doanh Liệp Ma Đoàn của Liên Minh Thánh Điện đang ẩn nấp gần đây!
Một cuộc tìm kiếm quy mô lớn diễn ra trong Nhã Khắc đại thành. Trong thành lại tập trung thêm sáu tổ Trừ Liệp Ma, Hùng Ma duy nhất còn sống sót trong tinh tổ Trừ Liệp Ma thì cả ngày gầm rống, thề rằng dù phải đào ba thước đất cũng nhất định phải tìm ra hai đội Liệp Ma Đoàn kia.
Nhã Khắc tộc toàn diện phát động, cả Nhã Khắc hành tỉnh đều gặp tai ương.
Tình hình bên ngoài quá căng thẳng, cho nên tin tức truyền vào đoàn bộ ngày càng ít đi. Dù vậy, Thiên Kình không hề nóng vội. Liên Minh Thánh Điện đã rót rất nhiều công sức vào nơi này, toàn bộ đoàn bộ nằm sâu dưới lòng đất mấy chục mét, lại có pháp trận chuyên môn che chắn. Cho dù là cường giả cấp chín đỉnh phong đứng ngay bên trên, dùng tinh thần lực tìm kiếm cũng chưa chắc phát hiện ra sự tồn tại của họ. Còn về việc đào ba thước đất, chẳng lẽ chúng thật sự đào được sao?
Liệp Ma Đoàn không thiếu sự kiên nhẫn. Tiêu diệt một tổ Trừ Liệp Ma đã mang lại thu hoạch lớn, cho dù họ ở đây tĩnh tu mấy tháng cũng là chuyện bình thường. Loại tình huống này không phải lần đầu tiên gã gặp phải.
Nhã Khắc đại thành.
A Bảo với khuôn mặt điển trai lạnh lùng đứng trong căn phòng do Nhã Khắc Ma chuẩn bị, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau lưng y, có chín ma tộc cường đại đang đứng. Trong chín ma tộc này, có cả Nguyệt Dạ, nhưng không có bóng dáng Lãnh Tiêu.
Tuy là con trai của Ma Thần Hoàng, nhưng trong Trừ Liệp Ma, A Bảo không có quá nhiều đặc quyền. Y chỉ huy tổ này chính là long tổ Trừ Liệp Ma. Ngoài y có tu vi cấp tám, Nguyệt Dạ thậm chí chỉ mới là tu vi cấp sáu, các thành viên khác đều có thực lực cấp tám.
Trận chiến ở Mộng Huyễn Thiên Đường chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong lòng A Bảo. Y từng thề rằng, nếu không chém chết kẻ nhân loại đã gây ra sỉ nhục cho mình thì sẽ không cưới Nguyệt Dạ làm vợ. Bởi vậy, thân là thái tử ma tộc, y lại trở thành một Trừ Liệp Ma, hơn nữa còn dẫn theo đội của mình bôn ba khắp nơi tìm kiếm tung tích của Long Hạo Thần và đồng đội.
A Bảo có thể hoàn toàn khẳng định, Long Hạo Thần là một Liệp Ma giả, hơn nữa còn là đoàn trưởng của một Liệp Ma Đoàn. Chỉ cần là thành viên Liệp Ma Đoàn, nhất định sẽ đến lãnh địa ma tộc. Cho nên y luôn chờ đợi cơ hội và tin tức.
Mấy ngày trước, sự kiện tập kích xảy ra ở Nhã Khắc đại thành đã lọt vào tai mắt của y. Khi nghe được biểu hiện của bóng dáng vàng kim trên chiến trường, y biết, bóng dáng đó rất có thể chính là Long Hạo Thần. Vì vậy, y đã dẫn đội của mình đến đây, và đã ở lại được mười ngày.
Mặc dù bề ngoài A Bảo không có nhiều đặc quyền, nhưng ai mà không biết y là thái tử ma tộc? Huống chi, cho dù cùng là cấp tám, thực lực của mấy tổ trưởng Trừ Liệp Ma khác sao có thể so sánh với y được? Bởi vậy, khi y đến đây, toàn bộ cục diện ở Nhã Khắc đại thành đều do y điều khiển.
Đợt tìm kiếm thứ hai đã kết thúc, và vẫn không có thu hoạch gì. Hai đội Liệp Ma Đoàn tựa như đã bốc hơi khỏi nhân gian.
“Bảo ca, đã tìm hết rồi, chắc là đám Liệp Ma giả đã rời đi. Ta thấy, hay là chúng ta đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.” Nguyệt Dạ đi tới sau lưng A Bảo, nhỏ giọng nói.
A Bảo lắc đầu, khuôn mặt âm trầm đáp.
“Không, ta tin chắc rằng bọn chúng vẫn còn ở trong Nhã Khắc đại thành, chỉ là không biết đã trốn đi đâu. Tình huống hôm đó ta đã hỏi kỹ mấy lần, Hùng Ma phát tín hiệu cầu viện rất kịp thời. Hai tổ Trừ Liệp Ma gần đó chỉ dùng chưa tới mười phút đã đến nơi. Hơn nữa lúc đến là từ không trung nhìn xuống, nếu đám Liệp Ma giả bỏ chạy thì họ nhất định sẽ phát hiện dấu vết, nhưng chúng lại biến mất chứ không phải chạy trốn. Theo tình báo thì trong Nhã Khắc đại thành này rất có khả năng có đoàn bộ của Liên Minh Thánh Điện, và bọn chúng đang trốn trong đó. Chúng đang chờ, chờ chúng ta lơ là cảnh giác sẽ trốn thoát hoặc tiếp tục tấn công tộc ta. So tính kiên nhẫn chứ gì? Ta cũng không thiếu. Ta đã giăng thiên la địa võng. Ta không tin lần này hắn còn có thể trốn khỏi tay ta. Ta phải chính tay đánh chết hắn, lấy trái tim của hắn làm lễ vật cầu hôn tặng cho em.”
Giống như nhân loại sẽ thu thập ma tinh của ma tộc, ma tộc cũng lấy trái tim của cường giả nhân loại làm chiến lợi phẩm. Đối với chúng, trái tim nhân loại được linh khiếu nuôi dưỡng là vật đại bổ tuyệt vời nhất.
A Bảo không phát hiện, khi y nói ra những lời này, đáy mắt Nguyệt Dạ lóe lên một tia chán ghét, chỉ là cô che giấu rất tốt.
Nguyệt Dạ không khuyên nhủ nữa. Cô hiểu rõ, một khi A Bảo đã quyết định, cho dù là Ma Thần Hoàng cũng rất khó thay đổi.
Trong thế hệ trẻ của ma tộc, không thể nghi ngờ, A Bảo là người ưu tú nhất. Là người thừa kế của Ma Thần Hoàng, y không giống các Nghịch Thiên Ma Long khác. Thực lực của y là dựa vào nỗ lực của bản thân, từng chút một tu luyện mà thành. Khi y mới sinh ra, không khác gì một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt của nhân loại. Đây chính là quá trình mà người thừa kế của Ma Thần Hoàng phải trải qua. Tất cả hậu duệ mang huyết mạch Ma Thần Hoàng đều phải trải qua quá trình này. Cũng chỉ có như vậy, họ mới có thể đột phá cấp chín rồi lên như diều gặp gió, trở thành chúa tể một đời của ma tộc.
Nhưng sự ưu tú của bản thân và thân phận người thừa kế Ma Thần Hoàng đã khiến A Bảo có một nhược điểm mà người ngoài xem ra lại không phải là khuyết điểm. Đó chính là tự phụ. Nói một cách dễ nghe, đó là sự tự tin cực độ.
Nhưng Nguyệt Dạ lại không thích điểm này. Trong lòng cô, tuy A Bảo đối xử với cô rất tốt, nhưng y sẽ không bao giờ suy nghĩ theo lập trường của người khác. Cho dù cô có đưa ra ý kiến, A Bảo cũng rất ít khi lắng nghe.
Nguyệt Dạ không thể không thừa nhận, lựa chọn của A Bảo rất chính xác. Bởi vì cô biết rõ là ai đã đến đây. Thương đoàn Nguyệt Dạ và Long Hạo Thần cắt đứt liên lạc chẳng phải là ở gần Nhã Khắc hành tỉnh sao? Cho nên cô mới càng thêm nóng lòng. Nhưng cô không khuyên được A Bảo, càng không biết Long Hạo Thần ở đâu, không có cách nào thông báo cho hắn. Khi A Bảo mới đưa ra quyết định này, trong lòng Nguyệt Dạ cũng đã hạ quyết tâm. Đến thời khắc nguy cấp nhất, nói không chừng, chỉ có thể dựa vào sức mình cố gắng giúp họ trốn thoát. Dù sao, sinh mạng của mình đang nằm trong tay cô bé kia!
Vốn dĩ Nguyệt Dạ đã chấp nhận số phận. Hôn sự do Ma Thần Hoàng và Nguyệt Ma tộc định ra, ai dám cãi lời? Cô không dám, thật sự không dám. Thậm chí trong lòng không ngừng dày vò dằn vặt. Nhưng hôn lễ vốn sắp cử hành lại vì hắn mà bị hoãn vô thời hạn. Khi A Bảo vô cùng áy náy báo cho cô biết tin này, Nguyệt Dạ giật mình phát hiện, trong lòng mình lại tràn ngập vui mừng. Đây cũng trở thành lý do cô giúp đỡ Long Hạo Thần. Chỉ cần hắn không chết, có lẽ, mình thật sự không cần gả cho A Bảo. Đợi đến khi mình tuổi già sắc phai, chắc chắn y sẽ không còn coi trọng mình nữa.
Đoàn bộ.
“Hạo Thần, có tin tốt. Các tổ Trừ Liệp Ma của ma tộc đã dần rút lui, hiện tại trong thành chỉ còn lại một tổ mà thôi. Bọn chúng đang ở trong ma cung của Nhã Khắc Ma. Thế nào? Chúng ta lại làm một chuyến nữa chứ?” Thiên Kình mắt sáng ngời nói.
Long Hạo Thần suy nghĩ một lát rồi nói:
“Có bẫy gì không? Mặc dù lần này ma tộc đã tìm kiếm thêm mười lăm ngày nhưng vẫn không có thu hoạch. Bọn chúng rời đi nhanh như vậy, ta cảm thấy có chút không bình thường.”
Thiên Kình gật đầu, lòng thầm cảm thán. Hạo Thần trông còn trẻ vậy mà tính cách rất ổn trọng.
“Tình huống cậu nói cũng không phải không có khả năng. Nhưng chúng ta làm nhiệm vụ vốn là liếm máu trên lưỡi đao, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm. Nhưng nguy hiểm cũng tương đương với kỳ ngộ. Chúng ta ở lại đây đã quá lâu rồi, nếu hành động lần nữa, mặc kệ thắng hay thua, nhất định phải rời khỏi đây. Cho nên, hiện tại có hai phương án. Một là chúng ta trực tiếp rời đi, hai là tập kích tổ Trừ Liệp Ma còn lại trong thành rồi mới đi. Bên ngoài đã nới lỏng việc điều tra, người của ta mang về tin tức sẽ ngày càng nhiều. Hay là thế này, chúng ta cứ căn cứ vào tin tức chờ thêm mấy ngày, cuối cùng mới quyết định, được không?”
Long Hạo Thần vui vẻ đồng ý.
“Tốt, cứ làm theo lời Thiên Kình đại ca.”
Chớp mắt đã qua ba ngày, tin tức từ bên ngoài không ngừng truyền vào. Từng dấu hiệu đều chứng minh, các Trừ Liệp Ma quả thực đã rời đi. Nhưng ma tộc lại phái một ngàn kỵ binh Đại Ác Ma đến hỗ trợ Nhã Khắc Ma trấn thủ Nhã Khắc đại thành. Tuy nhiên, điều này cũng chứng minh rằng tuyệt đối không có nhiều Trừ Liệp Ma ở lại nơi đây.
“Hạo Thần, không thể đợi thêm nữa. Mới nhận được tin tức, tổ Trừ Liệp Ma cuối cùng đã ra khỏi thành, dường như sắp rời đi. Hôm nay là cơ hội tốt nhất khó có được.”
Long Hạo Thần vẫn có chút do dự.
“Thiên Kình đại ca, lần này chúng ta thu hoạch đã không tệ rồi, hay là cứ rời đi thôi. Đổi chỗ khác chúng ta vẫn có cơ hội phục kích Trừ Liệp Ma mà.”
Không biết vì sao, trực giác của hắn mách bảo có gì đó nguy hiểm. Dường như có một đôi mắt vô hình luôn nhìn chằm chằm vào họ.
Thiên Kình nhíu mày, hiển nhiên có chút bất mãn với Long Hạo Thần, trầm giọng nói:
“Như vậy đi, Hạo Thần, ta không ép cậu. Lần hành động này do đội chúng ta chủ công, các người phụ trách hỗ trợ. Nếu thật sự rơi vào cạm bẫy của ma tộc, các người lập tức rút lui, không cần quan tâm chúng ta.”
Khi nói ra câu này, ngữ điệu của Thiên Kình rõ ràng đã trở nên cứng rắn. Tuy đội họ được nhóm Long Hạo Thần cứu mạng, nhưng là một Liệp Ma Đoàn cấp vương, họ có tính tự chủ cực mạnh. Thiên Kình lại là trung tâm của đội, gã cực kỳ tin tưởng vào khả năng phán đoán của mình. Ân tình không có nghĩa là phụ thuộc. Huống chi, là một Liệp Ma Đoàn cấp vương cao cấp, các thành viên trong đội Thiên Kình đều đang bức xúc, muốn biểu hiện tốt trong lần hành động thứ hai này để chứng minh thực lực của mình.
Lời đã nói đến mức này, đương nhiên Long Hạo Thần không tiện nói thêm nữa, chỉ có thể gật đầu đồng ý với kế hoạch của Thiên Kình.
Tiếp đến là nhanh chóng định ra kế hoạch. Long Hạo Thần vẫn giữ vững quan điểm ban đầu, để nhóm Thiên Kình chủ công, đội mình thì làm hậu viện. Dù sao, hiện tại kẻ địch tuyệt không biết nơi này có tới hai đội Liệp Ma Đoàn. Một sáng một tối sẽ tăng thêm sự an toàn cho cả hai đội. Đối với điểm này, Thiên Kình suy nghĩ cẩn thận rồi cũng không có gì bất mãn, cẩn trọng một chút cũng tốt. Dù gì đội mình làm chủ công, cuối cùng chia chút lợi ích cho nhóm Long Hạo Thần là được. Chỉ cần thành công, lòng tin đã mất của đồng đội sẽ được khôi phục.
Khi hai người đang bàn bạc thì bên ngoài truyền đến tin tức, một tổ Trừ Liệp Ma đã đi về hướng cửa thành, sắp ra khỏi thành.
Thiên Kình nhanh chóng ra quyết định, trầm giọng nói:
“Đi, chúng ta từ mật đạo đi ra ngoài, trực tiếp chặn đánh chúng ở ngoài thành. Tấn công ngoài thành có ưu thế lớn hơn trong thành, ít nhất không cần lo lắng bị Nhã Khắc Ma bao vây.”
Long Hạo Thần gật đầu.
“Thiên Kình đại ca, nhất định phải cẩn thận. Một khi phát hiện tình hình bất ổn, chúng ta sẽ đoạn hậu, các người mau chóng rút lui. Chúng ta sẽ tự nghĩ cách trốn thoát.”
“Ừm.” Thiên Kình ậm ừ một tiếng, xoay người đi triệu tập đồng đội.
Kỳ thực gã không để lời nói của Long Hạo Thần trong lòng. Một Liệp Ma Đoàn cấp vương mà lại để một Liệp Ma Đoàn cấp suất đoạn hậu sao? Thế thì quá mất mặt. Huống chi, gã không thấy kế hoạch của mình có vấn đề gì.
Một hàng mười ba người đi ra mật đạo. Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương ở phía trước, Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất ở phía sau, tất cả mọi người đều mặc nhung trang.
Thải Nhi yên lặng theo sát Long Hạo Thần, nếu người quen biết nàng cẩn thận quan sát sẽ phát hiện, Thải Nhi hiện tại so với trước kia đã có thay đổi. Sự lạnh lùng đã thu lại, không còn toát ra rõ ràng như trước. Ngay cả ánh mắt và nét mày cũng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều. Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ nhận ra, Thải Nhi sau khi thu liễm khí thế lại càng đáng sợ hơn, tựa như một đáy hồ sâu thẳm âm u.
Trải qua ba ngày tĩnh tu, lục cảm của Thải Nhi đã tự hồi phục. Nàng vẫn chưa thể thức tỉnh thể chất thần quyến giả. Nhưng một kiếm hợp nhất ngày hôm đó là lần đầu tiên nàng dung hợp các năng lực của mình, sự trợ giúp có thể nói là rất lớn.
Trở lại đoàn bộ, mấy ngày nay Thải Nhi luôn bế quan. Nàng có cảm giác mãnh liệt rằng, thể chất thần quyến giả của mình có thể thức tỉnh bất cứ lúc nào, nhưng hiện tại chỉ thiếu một cơ hội. Còn về khi nào cơ hội này mới xuất hiện, chính nàng cũng không biết. Thải Nhi hiểu rõ, cho dù chỉ cách một đường chỉ mỏng, nhưng có lẽ lại là chân trời cách biệt. Thức tỉnh thần quyến giả không phải chỉ nỗ lực là có thể đột phá, mà cần lĩnh ngộ trong khoảnh khắc.
Mọi người đều là cường giả từ cấp sáu trở lên. Cho dù đi trong mật đạo dưới lòng đất, tốc độ cũng cực nhanh. Dưới sự dẫn dắt của Thiên Kình, khi họ lại thấy ánh mặt trời thì đã ra ngoài Nhã Khắc đại thành.
Không cần Thiên Kình chỉ dẫn, ma pháp sư và mục sư trong đội họ đã đồng loạt hành động. Ưng Nhãn Thuật, Chân Ác Nhãn cùng được phát động, tra xét tình huống xung quanh.
Ma pháp sư nhỏ giọng nói:
“Tìm được rồi. Một hàng mười người, vừa mới ra khỏi thành. Dẫn đầu là một ma tộc có dáng vẻ thanh niên mặc đồ đen, không nhìn ra là chủng tộc gì, nhưng khí thế rất mạnh, có khả năng thuộc về Nghịch Thiên Ma Long tộc. Nếu là vậy thì có lẽ chúng ta đã gặp phải long tổ trong Trừ Liệp Ma.”
Sau đó mục sư báo cáo:
“Trong phạm vi vài cây số không có binh chủng ẩn hình mai phục, tất cả đều bình thường.”
Thiên Kình hỏi ma pháp sư:
“Có phát hiện dấu vết mai phục nào không? Cậu cẩn thận điều tra xem.”
Ma pháp sư gật đầu, tăng cường linh lực, Ưng Nhãn Thuật mở đến mức tối đa. Đây là kỹ năng mạnh nhất của ma pháp sư này, có thể nhìn thấu cả binh chủng ẩn hình của ma tộc. Do một ma pháp sư cấp bảy thi triển thì ít nhất có thể tra xét phạm vi hai mươi dặm. Nếu tập trung tinh thần lực ở khoảng cách gần, thậm chí có thể dò xét cẩn thận hơn nữa.
Một lát sau, ma pháp sư nói:
“Tất cả bình thường, đám ma tộc đã ra khỏi thành, không có ý định bay mà đi bộ về hướng trung ương hành tỉnh. Ngoài thanh niên đồ đen dẫn đầu ra, phía sau còn có một cô gái mặc áo choàng trắng, cũng là hình người, không nhìn ra tu vi chân chính và chủng tộc. Phía sau chúng còn có bốn cường giả ma tộc hình người. Hai Ác Ma, một Nhã Khắc Ma, một Hùng Ma. Ta có thể khẳng định, ngoài thanh niên áo đen dẫn đầu, các ma tộc hình người khác ít nhất có hai kẻ sở hữu năng lực ma pháp thuần túy. Bọn chúng đang nhanh chóng rời đi, chúng ta đã không kịp mai phục. Đề nghị tấn công chính diện, có bảy phần nắm chắc xử lý chúng.”
Thiên Kình gật đầu, trầm giọng quát:
“Xuất phát!”
Nói xong, gã đột nhiên rút ra trọng kiếm, tay trái nâng tấm thuẫn ám kim. Một luồng sáng ám kim huyễn lệ mở rộng trước người. Trong tiếng gầm gừ trầm thấp, một con địa long to lớn bỗng xuất hiện trước mặt gã.
Đó là Kim Cương Long, ma thú cấp tám, chủng loại mạnh nhất trong các loài địa long, tương đương với một cường giả cấp tám. Quan trọng nhất là, năng lực phòng ngự của nó cực mạnh. Phối hợp với nó, kỵ sĩ tương đương với việc có một lá chắn sống siêu cấp. Cho dù là cường giả cấp tám muốn giết chết Kim Cương Long cũng tuyệt không phải là chuyện có thể làm được trong chốc lát.
Thiên Kình nhảy lên, trực tiếp ngồi lên tấm lưng rộng của Kim Cương Long. Chiến sĩ và thích khách cũng nhảy lên lưng rồng, còn triệu hoán sư cấp bảy thì ôm viên thủy tinh cầu bạc, thì thầm ngâm xướng vài câu chú ngữ. Ba luồng sáng trắng xẹt qua, ba con ma thú cấp sáu Tia Chớp Báo đã xuất hiện trước mặt mọi người. Gã và ma pháp sư, mục sư mỗi người cưỡi một con.
Vào lúc này, cách chiến đấu của một Liệp Ma Đoàn cấp vương hoàn toàn hiện ra. Bọn họ đương nhiên có thể dựa vào linh cánh bay qua để đánh lén kẻ địch. Nhưng Trừ Liệp Ma tuyệt không yếu, đặc biệt là Trừ Liệp Ma long tổ, là loại khó nhằn nhất dưới cấp ma vương. Bởi vậy, họ phải tiết kiệm linh cánh. Hơn nữa, đi từ dưới đất sẽ không bị kẻ địch phát hiện ngay từ đầu.
Tia Chớp Báo là loại ma thú có năng lực công kích và phòng ngự đều rất bình thường, nhưng là ma thú phong hệ, chúng nó có tốc độ nhanh như tia chớp. Các chức nghiệp hệ ma pháp cưỡi loại ma thú này không thể nghi ngờ là hoàn hảo nhất. Vừa ngồi trên lưng ma thú, ma pháp sư đã lấy ra pháp trượng, bắt đầu trầm thấp ngâm xướng. Dưới thân Tia Chớp Báo chạy như bay, gã như dính chặt trên lưng nó, hơn nữa việc ngâm xướng không chút hỗn loạn hay gấp gáp. Một hàng sáu người, với tốc độ nhanh chóng và sự chỉ dẫn của Ưng Nhãn Thuật, chạy xéo về hướng con đường mà kẻ địch phải đi qua.
Ánh mắt các thành viên Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đều đổ dồn vào Long Hạo Thần.
Ánh mắt Long Hạo Thần gợn sóng tím, bóng dáng khổng lồ của Hạo Nguyệt đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Hạo Nguyệt thân cao đã qua mười một mét, thân hình như một ngọn núi nhỏ, tuyệt đối có thể dùng từ khổng lồ để hình dung. Hai cục u sau lưng nhô lên càng thêm rõ ràng. Bốn cái đầu to ngẩng cao, có thể thấy rõ, một bên u khác vốn co rút nay qua một năm bế quan đã lại nhô cao ra, hơn nữa dài gần bằng mấy cái đầu khác, tùy thời có khả năng tiến hóa lần nữa. Đặc biệt là gần đây Hạo Nguyệt ăn không ít ma tinh, trên người nó quanh quẩn một khí thế khủng bố, có lúc ngay cả Long Hạo Thần cũng cảm thấy lòng run sợ.
Bảy người đều leo lên lưng Hạo Nguyệt. Long Hạo Thần thì trực tiếp một chân đạp lên đầu Tiểu Quang, Hạo Nguyệt bốn chân to khỏe cất vó đuổi theo Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương. Nhưng họ làm theo ý Long Hạo Thần, tụt lại phía sau khoảng một cây số, hơn nữa trong quá trình tiến lên cố gắng tìm chỗ ẩn nấp.
Kỳ thật Long Hạo Thần rất hy vọng chỉ là mình lo lắng quá nhiều mà thôi. Trải qua đợt tập kích lần trước, mười sáu nhiệm vụ giết chóc của họ hiện đã hoàn thành mười cái. Đặc biệt là việc đánh chết Tinh Ma tộc đã giúp họ hoàn tất nhiệm vụ khó khăn chỉ đứng sau vụ ám sát ma thần. Nhiệm vụ tấn công ma thần mà họ nhận đứng hạng thứ bảy mươi, ở một hành tỉnh xa xôi, chỉ cần dốc sức đối phó với một mình ma thần là được. Nhưng Tinh Ma tộc thì khác, đa số Tinh Ma tộc đều ở trong Ma Đô Tâm Thành, huống chi là Tinh Ma tộc cấp tám. Một khi họ có hành động gì ở Tâm Thành, muốn không bị phát hiện thì quá khó khăn. Bởi vì tinh thần lực khủng bố của Ma Thần Hoàng, Liên Minh Thánh Điện không cách nào dựng đoàn bộ trong Tâm Thành, hơn nữa ở đó, cường giả ma tộc nhiều như lông trâu!
Bọn họ không ngờ được, nhiệm vụ cực khó khăn ngang với việc ám sát ma thần lại có thể hoàn thành ở đây. Cho nên mọi người đều nhẹ nhõm đi rất nhiều. Mới qua hai tháng mà họ đã hoàn thành đa số nhiệm vụ giết chóc, tiếp theo đương nhiên có thể chậm lại một chút.
Hy vọng lần tập kích thứ hai này cũng có thể thành công.
Hai đội Liệp Ma Đoàn giữ tốc độ nhanh chóng tiến tới. Thiên Kình vẫn rất quan tâm đến Long Hạo Thần, thỉnh thoảng thay đổi vị trí, vung vẩy trọng kiếm trong tay, báo cho Long Hạo Thần biết tình hình bên họ. Trong đó quan trọng nhất là khoảng cách giữa hai bên và kẻ địch.
Tim Long Hạo Thần bỗng đập nhanh hơn, dường như có một sức mạnh vô hình đang bóp chặt nó. Thiên Kình ở phía trước vừa truyền đến tin tức, họ đã tiếp cận kẻ địch trong phạm vi ba dặm, khoảng hai phút nữa sẽ trực tiếp phát động tấn công.
Long Hạo Thần bỗng ngoái đầu hét với Lâm Hâm:
“Lâm Hâm, Ưng Nhãn Thuật! Nhanh! Tra xét xem tổ Trừ Liệp Ma này có gì khác lạ không!”
Lâm Hâm ừ một tiếng, y cũng cảm giác được lúc này Long Hạo Thần có chút kỳ quái. Không dám chậm trễ, y vội vàng giơ Hỏa Tinh Trượng lên, mau chóng phóng ra Ưng Nhãn Thuật.
Trong quá trình đó, hai đội Liệp Ma Đoàn vẫn đang tiến lên, giữ tốc độ nhanh chóng tiếp cận kẻ địch.
Long Hạo Thần vội vàng hỏi:
“Thế nào?”
Lâm Hâm nhíu mày.
“Nhìn thấy rồi, rất kỳ quái, ta cảm thấy thanh niên áo đen rất lạ. Trên đầu hắn đội mũ che khuất khuôn mặt, nhưng ta cứ thấy hắn quen quen. Còn nữa, cô gái mặc áo choàng đi sau lưng hắn cũng quen mắt lắm. Khoan, a! Là cô ta!”
Lâm Hâm đột nhiên kêu lên khiến các thành viên trong đội kinh sợ, Long Hạo Thần vội vàng hỏi:
“Là ai?”
Lâm Hâm nói:
“Là Nguyệt Dạ, cô gái trong đội họ là Nguyệt Dạ! Không tốt, chẳng lẽ tên đi đầu là cái tên đó!”
Đúng vậy, khi Ưng Nhãn Thuật của Lâm Hâm tra xét, cô gái đứng ở vị trí thứ hai trong tổ Trừ Liệp Ma đã tháo mũ trùm đầu xuống, để lộ ra khuôn mặt thật. Dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng Lâm Hâm vẫn thấy rõ ràng mái tóc tím và khuôn mặt tuyệt mỹ, đó chẳng phải là Nguyệt Dạ sao?
Tim Long Hạo Thần nháy mắt chìm xuống vực sâu.
“Bị lừa rồi, nhất định có mai phục!”
Vừa nghĩ, hắn vội vàng nhìn về hướng nhóm Thiên Kình đang đi phía trước. Lúc này, nhóm Thiên Kình đúng lúc từ sườn núi lao xuống, biến mất khỏi tầm mắt của Long Hạo Thần.
Ma pháp nồng đậm bùng nổ trong khoảnh khắc này. Dù cách rất xa nhưng họ vẫn cảm nhận rõ ràng nhiệt độ không khí giảm thấp, sóng năng lượng kinh khủng dâng cao. Rõ ràng, Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương đã phát động tấn công. Nhóm Long Hạo Thần phát hiện ra có chút muộn.
Không sai, đội chậm rãi đi ra từ Nhã Khắc đại thành chính là A Bảo và long tổ Trừ Liệp Ma của y.
Sau khi có phán đoán chính xác, A Bảo đã dần giăng ra thiên la địa võng cho nhóm Long Hạo Thần. Hành động của y rất đơn giản. Đầu tiên là cố gắng phong tỏa và điều tra Liệp Ma Đoàn trong thành, rồi mới dần rút lui từng tổ Trừ Liệp Ma, để làm tê liệt nhóm Long Hạo Thần. Lần này chúng rời thành, mục đích đương nhiên là dụ rắn ra khỏi hang. Không cho nhóm Long Hạo Thần cơ hội tập kích thì sao câu được cá lớn?
Mưu kế của A Bảo không thể nói là thông minh bao nhiêu, nhưng tuyệt đối đơn giản và hữu hiệu. Long Hạo Thần và Thiên Kình đều là người thông minh, nhưng rõ ràng lại không thể dễ dàng điều tra và phá giải. Đặc biệt là A Bảo tuyệt đối tin tưởng vào chính mình, bởi vậy thuộc hạ của y đều mai phục ở nơi xa.
Lúc Nguyệt Dạ tháo áo choàng xuống, A Bảo bất mãn quay đầu liếc cô một cái. Đang lúc y muốn răn dạy cô thì dao động ma pháp nồng đậm đột nhiên xuất hiện. Một đội Liệp Ma Đoàn sáu người đang tiến thẳng về phía bọn họ.
Không phải kẻ đó. Đây là ý nghĩ đầu tiên của A Bảo. Nhưng dù sao thì đó cũng là một đội Liệp Ma Đoàn! Hơn nữa, một Liệp Ma Đoàn có gan và thực lực để tấn công mình, đây ít nhất phải là Liệp Ma Đoàn cấp vương. Xử lý họ cũng là một công lớn.
Khóe miệng A Bảo hiện lên nụ cười nhạt, lạnh giọng hét:
“Bày trận phòng ngự!”
Nói xong câu này, cùng lúc đó, y nâng tay phải lên. Một quả cầu ánh sáng tím bốc lên không trung, bộc phát ra một vòng sáng chói mắt.
Đây là tín hiệu, tín hiệu phát động phục kích.
Hùng Ma thân hình to lớn sải bước ra phía trước nhất, và lúc này, ma pháp cường đại đã giáng xuống.
Băng Tuyết Phong Bạo, ma pháp quần công băng hệ cấp bảy.
Trong Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương, tổng cộng có ba trang bị cấp truyền kỳ. Tấm thuẫn trong tay Thiên Kình, thủy tinh cầu bạc của triệu hoán sư, và thanh pháp trượng của ma pháp sư này. Đây cũng là cách phân phối mà đa số Liệp Ma Đoàn lựa chọn, có thể tăng cường năng lực sinh tồn và tấn công của Liệp Ma Đoàn ở mức độ lớn nhất. Không chút nghi ngờ, ma pháp sư là nơi phát ra sức tấn công mạnh nhất của họ.
Băng Tuyết Phong Bạo là một đại ma pháp, dù là ma pháp sư cấp bảy cũng cần hơn một phút để ngâm xướng. Nhưng cũng chính vì vậy, ma pháp này là ma pháp mạnh nhất trong số các ma pháp cấp bảy của thủy hệ.
Ma pháp sư của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương càng ngâm xướng ma pháp chậm rãi, kéo dài thời gian thi triển, thì nguyên tố ngưng tụ thành ma lực càng trở nên cường đại.
Những bông tuyết lớn bằng bàn tay từ trên trời giáng xuống, lạnh lẽo, băng giá, mang theo tiếng gió rít gào. Mỗi một mảnh hoa tuyết tựa như một lưỡi kiếm sắc bén cắt xé không gian, cũng cắt đứt tất cả. Trong tiếng gào thét khủng bố, những bông tuyết đang tăng tốc bao trùm lấy long tổ Trừ Liệp Ma.
Băng Tuyết Phong Bạo không đơn giản là ma pháp thủy hệ, mà còn kèm theo hiệu quả của phong hệ. Pháp trượng truyền kỳ trong tay ma pháp sư của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương chính là loại hai hệ băng phong hiếm thấy. Ma pháp thi triển có khả năng tăng áp suất thấp. Bởi vậy khi phát động ma pháp, uy lực còn hơn cả ma pháp hỏa hệ.
Có thể thấy rõ, trong quá trình thi triển ma pháp, sắc mặt ma pháp sư dần biến tái nhợt, có thể tưởng tượng gã đã phải chịu đựng áp lực lớn đến mức nào.
Đây là một ma pháp không thể né tránh, phạm vi bao trùm ít nhất mấy ngàn mét vuông. A Bảo và đồng bạn ma tộc mau chóng tụ lại một chỗ. Hùng Ma hai tay ôm đầu, đứng thẳng. Có thể thấy rõ, lông toàn thân nó dựng đứng, trên người khuếch tán một tầng sắc tím nhạt, tựa như một tấm bình phong ngăn cản đòn tấn công mạnh nhất đến từ chính diện.
Hai thanh niên áo đen từ sau lưng bay lên. Quang mang tím đen nồng đậm từ tay chúng lan tràn. Điều khiến người ta giật mình là, trong tay chúng cũng có pháp trượng, hơn nữa còn tỏa ra dao động ma pháp cực mạnh. Tuy không đến mức truyền kỳ, nhưng cũng là cấp Huy Hoàng đỉnh cấp. Phải biết, ma pháp sư ma tộc rất ít khi có thể sử dụng pháp trượng. Pháp trượng thuộc tính hắc ám chỉ có ma tộc tự mình chế tạo, Liên Minh Thánh Điện tuyệt đối không chế tạo được pháp trượng thuộc tính này! Một lần xuất hiện hai thanh, có thể tưởng tượng được trang bị của long tổ Trừ Liệp Ma. Cho dù không có A Bảo, thực lực của tổ Trừ Liệp Ma này cũng mạnh hơn tổ mà nhóm Long Hạo Thần đã tập kích trước đó.
Thân thể A Bảo từ từ bay lên, vị trí của y ở giữa đội hình, đối diện với Băng Tuyết Phong Bạo đang ập đến. Hai mắt y bỗng nhiên lóe sáng, giật mũ trùm đầu xuống, giữa không trung, đánh ra một quyền.
Khi một quyền này đánh vào không khí, lập tức tạo ra cảm giác kinh hoàng như thể không gian đang sụp đổ. Những bông tuyết từ trên trời giáng xuống đều hóa thành mảnh vụn trong vùng không gian sụp đổ này, không thể rơi xuống người chúng.
Ma pháp khủng bố, phòng ngự mạnh mẽ, khoảnh khắc này toàn diện va chạm. Trên chiến trường, rõ ràng nhất chính là tiếng cắt xé chói tai. Băng Tuyết Phong Bạo vốn bao phủ phạm vi mấy ngàn mét vuông không ngờ lại nhanh chóng tụ tập ở chính giữa, dần hình thành một con rồng băng, siết chặt lấy mười cường giả ma tộc.
Ma pháp này chính là đòn sát thủ của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương, cũng là một đòn mạnh nhất mà vị ma pháp sư này có thể thi triển. Tựa như Lâm Hâm phát động Lam Hỏa Phượng Hoàng, sau một đòn đó, gã sẽ suy yếu phần lớn sức chiến đấu.
Khi Băng Tuyết Phong Bạo bùng nổ, các thành viên khác của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương cũng không hề rảnh rỗi. Họ lấy tốc độ kinh người lao xuống. Mục sư bắt đầu phóng thích kỹ năng, hỗ trợ ma pháp sư hồi phục ma lực. Triệu hoán sư bắt đầu nhanh chóng ngâm xướng, từng con ma thú cấp sáu nhanh chóng xuất hiện trên chiến trường, làm tiên phong đánh về phía Trừ Liệp Ma. Thiên Kình giơ cao trọng kiếm, ngang nhiên đánh về phía Hùng Ma đang đứng ở chính diện. Thích khách ẩn mình trong không khí, còn chiến sĩ thì lấy ra đôi búa to đứng cạnh gã.
Thiên Kình có tự tin phục kích đội Trừ Liệp Ma này, nguyên nhân chính là đến từ ma pháp cường đại Băng Tuyết Phong Bạo. Gã rất tin tưởng vào ma pháp sư của mình. Theo gã thấy thì sau khi thi triển ma pháp này, kẻ địch ít nhất sẽ giảm quân số một phần ba, những tên khác cũng sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn, trọng thương đồng thời còn bị nhiệt độ thấp của Băng Tuyết Phong Bạo làm đông cứng, giảm tốc độ. Trận chiến sau đó đương nhiên sẽ do họ nắm bắt tiết tấu. Thiên Kình có tự tin kết thúc trận chiến này trong thời gian cực ngắn, sau đó chớp mắt bỏ chạy, giống như lần trước lui về đoàn bộ nghỉ ngơi lấy sức. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này, dù họ ẩn núp ba tháng cũng không thành vấn đề. Sau đó rời khỏi đây, tiếp tục làm nhiệm vụ khác.
Khi Băng Tuyết Phong Bạo bao phủ toàn bộ kẻ địch, khoảnh khắc đó, Thiên Kình cảm giác nhiệm vụ của mình sắp hoàn thành. Nhưng khi gã xung phong đến cách kẻ địch khoảng trăm mét thì sắc mặt biến đổi.
Việc Hùng Ma ở chính diện ngăn cản thì gã đã đoán trước. Ai mà không biết lực phòng ngự của Hùng Ma. Gã cũng không nghĩ ma pháp quần công này có thể xử lý được chủng tộc có khả năng phòng ngự mạnh nhất của ma tộc. Nhưng điều khiến gã bất ngờ là khả năng phòng ngự ở chính giữa và phía sau. Băng Tuyết Phong Bạo tấn công từ bốn phương tám hướng, phòng ngự chính diện không có nhiều tác dụng. Nhưng kẻ địch lại hoàn thành được việc phòng ngự tổng thể.
Hai ma tộc ở phía sau giăng lên một màn hào quang lớn, không ngừng chịu đựng sự tấn công của Băng Tuyết Phong Bạo. Tuy chúng chống đỡ rất khó khăn, không ngừng phóng ra từng đạo ma pháp, nhưng dù sao vẫn chống đỡ được. Quan trọng nhất là thanh niên áo đen đang lơ lửng giữa không trung. Một quyền đánh ra đã hóa giải phần lớn uy lực của Băng Tuyết Phong Bạo, khiến toàn bộ uy lực của ma pháp giảm đi hơn phân nửa. Tuy chúng bị khí lạnh ảnh hưởng, nhưng ít ra cho đến nay, không ai bị thương tổn thực sự. Nên biết, ma pháp sư của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương cũng không thể duy trì ma pháp này trong thời gian dài. Ma lực của gã cuối cùng vẫn có hạn.