Xem ra tổ Trừ Liệp Ma này đúng là khó đối phó. Nhưng dù vậy, Thiên Kình không hề có ý định lùi bước. Có đám Long Hạo Thần ở phía sau yểm trợ, huống hồ kẻ địch đã bị Băng Tuyết Phong Bạo làm suy yếu.
Kim Cương Long xung phong, cái đầu khổng lồ cúi thấp, húc thẳng vào Hùng Ma trước mặt. Lúc này, hai tay Hùng Ma vẫn đang bảo vệ đầu, không thể trực tiếp ngăn cản Kim Cương Long. Băng Tuyết Phong Bạo lơ lửng trong không khí dường như có mắt, không một mảnh tuyết nào rơi trên người Thiên Kình.
Trận chiến kinh thiên động địa giờ phút này mới thực sự bắt đầu. Thiên Kình hoàn toàn bộc lộ thực lực. Mắt thấy cái đầu khổng lồ của Kim Cương Long sắp đâm vào người Hùng Ma.
Theo một nghĩa nào đó, Kim Cương Long và Hùng Ma là cùng một chủng loại, phòng ngự siêu mạnh, công kích và tốc độ rất yếu, cũng không biết bay.
*Oành!*
Toàn thân cứng như kim cương của Kim Cương Long va chạm cực mạnh vào đôi tay Hùng Ma. Tuy thân thể Hùng Ma khổng lồ, nhưng so với Kim Cương Long vẫn có chút chênh lệch, huống chi Kim Cương Long còn lao tới như điên để lấy đà.
Theo lẽ thường, một Kim Cương Long cùng cấp đụng phải Hùng Ma, tuy không đến mức trọng thương đối phương nhưng ít nhất đánh bay Hùng Ma thì không thành vấn đề. Thiên Kình tính toán tiếp theo gã sẽ cùng đồng đội xông vào vòng vây của địch, lợi dụng uy lực cuối cùng của Băng Tuyết Phong Bạo để đại khai sát giới. Ít nhất cũng phải quét sạch một mảng lớn sức chiến đấu của kẻ địch.
Nhưng, gã lại một lần nữa tính sai.
Trong tiếng gầm rú va chạm kịch liệt, hai chân Hùng Ma cày xuống mặt đất hai rãnh sâu hoắm, nhưng nó không hề bị hất văng. Bởi vì một bóng đen đã xuất hiện sau lưng nó trong chớp mắt, hai tay đè chặt lên người nó.
Lúc này, Hùng Ma tựa như một tấm thuẫn cực lớn. Cho dù có lực phòng ngự mạnh mẽ đến vậy, nó cũng không nhịn được mà kêu lên một tiếng thảm thiết, máu tươi trào ra từ miệng và mũi.
Nhưng, Hùng Ma bị thương không thể nghi ngờ là mang đến lợi ích cực lớn. Thiên Kình tính sai, bỗng có cảm giác muốn hộc máu. Vốn dĩ gã đang dồn sức cho một kỹ năng cường đại thì nay phải thay đổi mục tiêu, trọng kiếm hung hãn chém vào người Hùng Ma, chứ không phải những kẻ địch yếu ớt phía sau.
Kẻ giữ chặt Hùng Ma đương nhiên là A Bảo. Sau khi chặn đòn, y cũng không quên tung một quyền lên trời để công phá Băng Tuyết Phong Bạo. Chẳng qua, y không thể lo lắng cho tất cả, vẫn có một ít bông tuyết cuốn vào. Nhưng các ma tộc khác cũng chẳng phải dạng vừa! Bọn chúng đều là cường giả cấp bảy, tự mình chống đỡ Băng Tuyết Phong Bạo trong một khoảng thời gian ngắn thì không thành vấn đề.
*Oành!*
Trên người Hùng Ma lóe lên quang mang vàng rực, nó lại kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng vẫn không lùi lại, dựa vào thân thể cường tráng để cứng rắn nhận đòn tấn công của Thiên Kình. Cùng lúc đó, nó không quên dậm mạnh một chân xuống đất, bộc phát một lực chấn động mạnh mẽ, khiến Kim Cương Long không thể phát động đòn tấn công thứ hai.
Cũng chính lúc này, Nguyệt Dạ khẽ kêu lên một tiếng, một vòng quang mang tím đen từ người cô khuếch tán ra. Một bóng dáng hư ảo hiện hình trên không trung, mục tiêu chính là Nguyệt Dạ.
Một Ác Ma cấp bảy giang rộng đôi cánh sau lưng, lao lên trong chớp mắt, trọng kiếm huyết sắc chém ra, va chạm với thích khách cấp vương, bức lui người đó.
Chiến đấu đến đây, thế công của Thiên Kình và Liệp Ma Đoàn cấp vương dưới trướng gã đã hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Thiên Kình tuyệt đối không ngờ được, kẻ địch lại khó nhằn đến thế. Băng Tuyết Phong Bạo đang yếu dần. Tuy triệu hoán sư đã triệu hồi ra một số lượng lớn ma thú tham gia chiến đấu, nhưng chúng chỉ có tác dụng cầm chân kẻ địch mà thôi. Nếu muốn sát thương kẻ địch thì còn lâu mới đủ.
Phải làm sao đây? Đây là thời khắc Thiên Kình phải đưa ra lựa chọn. Gã, trong bộ chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngửa đầu phát ra một tiếng huýt dài.
Đây là tín hiệu gã truyền cho Long Hạo Thần. Vào lúc này, gã đã không còn quan tâm đến sĩ diện. Gã và Long Hạo Thần đã bàn bạc xong, nếu gặp kẻ địch khó đối phó thì sẽ mời đám Long Hạo Thần đến hỗ trợ, dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết kẻ địch, sau đó tẩu thoát. Tình hình trước mắt cho thấy, chỉ dựa vào sức của Liệp Ma Đoàn bọn họ, khó có thể tiêu diệt tổ Trừ Liệp Ma này, bởi vậy, chỉ có thể cầu cứu đám Long Hạo Thần.
Nhưng tình huống khiến Thiên Kình kinh hãi lại xảy ra lần thứ ba. Đám Long Hạo Thần không lao đến, sau lưng họ lại vang lên một tiếng huýt dài vội vàng, dường như là phát ra từ Long Hạo Thần.
Trong chớp mắt này, lòng Thiên Kình chùng xuống tận đáy vực. Tiếng huýt sáo của Long Hạo Thần, có nghĩa là, họ đã trúng mai phục. Kẻ địch quả nhiên đã giăng bẫy từ trước.
“Lui!” Thiên Kình không chút do dự hét lớn một tiếng, tấm thuẫn chắn trước người, tung ra một chiêu Thuẫn Kích Phản Chấn, đập mạnh vào người Hùng Ma.
Lần này gã dốc toàn lực phát động, lại thêm uy lực của tấm thuẫn truyền kỳ, quả thực đã đánh lui Hùng Ma ba bước.
“Muốn đi? Muộn rồi.” Giọng nói lạnh lùng của A Bảo vang vọng trong không khí. Bóng đen của y xuất hiện trước mặt Thiên Kình trong chớp mắt.
Kể từ lần thất bại ở Mộng Huyễn Thiên Đường, A Bảo hận Liệp Ma Đoàn đến tận xương tủy, trong lòng luôn kìm nén một cục tức. Là thái tử ma tộc, địa vị của y cao quý nhường nào, vậy mà lại rơi vào tay Long Hạo Thần, sự phẫn nộ này không phải thời gian có thể xóa nhòa. Khó khăn lắm mới gặp được một Liệp Ma Đoàn của nhân loại, sao y có thể dễ dàng để đám Thiên Kình chạy thoát?
Đòn công kích của A Bảo luôn đơn giản mà hiệu quả như vậy, chỉ là một cú đấm thẳng.
Cho dù dựa vào tấm thuẫn truyền kỳ cộng thêm Thần Ngự Thuẫn để phòng ngự, thì một quyền đó vẫn khiến Thiên Kình ăn quả đắng.
Quang mang vàng rực của Thể Quang Diệu đang bao bọc quanh người gã, bị một quyền đánh bay hơn mười mét, tay trái tê rần.
Đỉnh cấp tám! Sắc mặt Thiên Kình biến đổi. Phải biết rằng, nội linh lực của gã hiện tại đã hơn hai vạn, lại thêm Thần Ngự Thuẫn, chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, và tấm thuẫn truyền kỳ hỗ trợ. Chỉ có cường giả đỉnh cấp tám mới có thể một kích đẩy lùi được gã!
Toàn thân A Bảo tựa như một cơn lốc xông về phía Thiên Kình. Một quyền lại một quyền, phát động những đòn công kích cuồng bạo nhất.
Thiên Kình không phải dễ đối phó. Khi phán đoán ra thực lực của kẻ địch, gã vừa đánh vừa lui, không ngừng dùng các loại kỹ xảo để làm suy yếu lực lượng của A Bảo. Nhưng lòng gã thầm than. Tốc độ của A Bảo nhanh hơn gã, muốn trốn thoát là hoàn toàn không thể. Ngay lúc này, gã cũng cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ đang áp sát từ bốn phương tám hướng.
Mình sai rồi, hối hận vì đã không nghe lời đề nghị của Hạo Thần!
Nhưng dù sao Thiên Kình cũng đã tung hoành trong lãnh địa ma tộc nhiều năm. Tuy trong lòng khổ sở nhưng lúc này tinh thần gã cực kỳ tập trung, hơn nữa còn đưa ra phán đoán chính xác nhất.
“Các người lui ra, ta bọc hậu. Đừng quan tâm đến ta, hội hợp với Hạo Thần xong thì đột phá vòng vây. Mau đi đi!” Nói xong, Thiên Kình ngửa đầu gầm lên một tiếng. Ngọn lửa vàng rực bỗng bùng lên ngùn ngụt.
Thế cục thất bại dần xoay chuyển. Gã từ bỏ trọng kiếm, hai tay nắm chặt tấm thuẫn, hung hãn đánh lùi A Bảo.
Công kích của A Bảo thật sự rất mạnh. Những đòn tấn công trực diện nhìn như đơn giản, kỳ thực lại mạnh mẽ như ẩn chứa thiên uy. Mỗi quyền đánh ra đều nhắm thẳng vào điểm yếu của Thiên Kình.
Nhưng Thiên Kình dù sao cũng là một kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa, gã cũng có sức mạnh của riêng mình. Nhiều năm rèn luyện với thân phận Liệp Ma giả đã cho gã thực lực cường đại và kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Khoảnh khắc này, gã bộc phát tất cả lực lượng, thiêu đốt không chỉ Quang Minh Thánh Hỏa, mà còn cả Sinh Mệnh Hỏa Diễm của chính mình. Gã đang liều mạng!
Mục đích rất đơn giản. Lấy cái giá hy sinh bản thân để tạo cơ hội cho đồng đội rút lui.
Trên chiến trường ma tộc, các Liệp Ma giả đã không biết bao nhiêu lần phải đưa ra lựa chọn này. Là một Thủ Hộ Kỵ sĩ, từ khi gã được gọi là đoàn trưởng, gã đã nghĩ tới, một ngày nào đó chuyện như thế này sẽ xảy ra. Bởi vậy, gã không chút do dự. Chính gã đã lựa chọn trận đột kích này, đương nhiên gã phải gánh chịu mọi hậu quả.
“Không, đoàn trưởng, tôi không đi!” Chiến sĩ cấp vương nổi giận gầm lên một tiếng, đôi búa dốc hết sức bình sinh. Toàn Phong Trảm. Lực công kích mạnh mẽ chém lui hai cường giả ma tộc, điên cuồng lao tới A Bảo.
“Đoàn trưởng, đoàn đội không thể thiếu anh, anh không được chết!” Phía trên đôi búa lấp lánh quang mang đỏ máu, chính là trạng thái Cuồng Hóa.
Nhưng chiến sĩ dù sao cũng chỉ là chiến sĩ. Trong tay gã không có bộ trang bị cấp truyền kỳ. Đối mặt với đòn công kích, A Bảo đột nhiên lùi lại như một bóng ma, thân thể xoay tròn trên không trung. Trong tiếng rồng ngâm vang dội, một luồng xoáy khí kinh hoàng mang theo cảm giác sụp đổ và tê liệt bùng nổ, một cước xoay tròn đá thẳng vào người chiến sĩ.
*Ầm!*
Máu tươi phun trào, chiến sĩ cấp vương trong trạng thái Cuồng Hóa, cũng bị một cước của A Bảo đá bay. Miệng gã phun máu tươi, vẽ nên một đường máu trên không trung. Hai cây búa gần như cùng lúc văng ra khỏi tay.
Thất bại là mẹ thành công, câu nói này không chỉ đúng với nhân loại, mà cả ma tộc cũng vậy. Sau trận chiến với Long Hạo Thần, A Bảo đã rút ra kinh nghiệm xương máu, bế quan khổ tu. Thực lực của y đột nhiên tăng mạnh. Không chỉ tu vi đạt đến đỉnh cấp tám, mà sức chiến đấu tổng thể và lĩnh ngộ trong thực chiến cũng đã khác xa trước đây. Giờ khắc này, có thể thấy rõ, toàn thân y phủ một lớp vảy đen. Đôi mắt đỏ rực tràn ngập huyết sắc.
Thiên Kình gần như cắn nát răng, vác tấm thuẫn lại một lần nữa lao về phía A Bảo. Hiện tại gã chỉ có một suy nghĩ, đó là bất kể thế nào cũng phải cố gắng bảo vệ đồng đội.
Nhưng bất kể là Liệp Ma Đoàn nào, đã cùng nhau chiến đấu trong thời gian dài như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ lại đồng đội của mình? Thiên Kình đã như vậy, mà đồng đội của gã cũng thế.
Từng ngọn lửa với màu sắc khác nhau đồng loạt bốc cháy trên chiến trường. Đó là ngọn lửa thuộc về tất cả thành viên của Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương. Bọn họ không hẹn mà cùng thiêu đốt Sinh Mệnh Hỏa Diễm của mình. Họ đều có cùng một suy nghĩ, thà chết tại đây cũng tuyệt đối không vứt bỏ đồng đội để một mình rời đi.
*Oành oành đùng đùng!*
Mỗi lần va chạm mạnh là thân thể Thiên Kình lại run lên, nhưng gã vẫn dựa vào sức mạnh của bản thân để cứng rắn ngăn cản A Bảo. Không chỉ thế, gã thậm chí còn lo luôn cả phần của các ma tộc khác.
Băng Tuyết Phong Bạo không phải hoàn toàn vô dụng. Coi như A Bảo mạnh hơn nữa cũng không thể lo cho từng đồng bạn. Lúc này tuy Băng Tuyết Phong Bạo đã dừng lại, nhưng tổ Trừ Liệp Ma này ngoại trừ y ra, gần như tên nào cũng bị ảnh hưởng bởi hiệu quả giảm tốc độ của nó. Trong đó có ba tên bị thương ở các mức độ khác nhau.
Cho nên, mặc dù A Bảo giành được ưu thế trong nháy mắt, nhưng tổ Trừ Liệp Ma cũng không thể lập tức phát động phản công.
Đúng lúc này, đột nhiên, một luồng kim quang xé toạc chiến trường. Khí tức quang minh chính nghĩa từ trên trời giáng xuống.
*Keng!*
Tiếng va chạm chói tai vang lên, thân hình A Bảo chợt khựng lại. Ngay sau đó, con ngươi đỏ rực của y bùng lên tia lửa mãnh liệt.
Là hắn!
Bốn cánh mở ra, Long Hạo Thần tung một kích rồi lập tức lùi lại. Thân hình thon dài của Nhã Đình hiện ra sau lưng hắn, một luồng sáng trắng rơi chính xác lên người A Bảo. Long Hạo Thần vỗ mạnh bốn cánh, nhanh như chớp xuất hiện sau lưng đội ngũ ma tộc. Diệt Ma Thiểm được tung ra chớp nhoáng, bao phủ toàn bộ cường giả ma tộc, ngăn cản thế công của chúng. Cùng lúc đó, các thành viên của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đã đến, phối hợp với Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương phát động phản công.
“Hạo Thần!” Thiên Kình hô lên một tiếng.
Long Hạo Thần trầm giọng quát.
“Xung quanh đều có kẻ địch, mọi người mau phá vòng vây! Chúng tôi sẽ bọc hậu! Tôi có cách thoát khỏi chiến trường, đi mau!”
Đám Long Hạo Thần đột nhiên gia nhập đã làm thay đổi cục diện chiến trường. Hạo Nguyệt bốn đầu vội vã lao tới bên này. Các thành viên Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đã sớm ém sức chờ đợi. Có thêm họ gia nhập, nếu chỉ đối mặt với tổ Trừ Liệp Ma của A Bảo, cho dù A Bảo có mạnh đến đâu, e rằng cũng rất khó chiến thắng.
Nhưng cùng lúc đám Long Hạo Thần xuất hiện trên chiến trường, vô số điểm sáng từ bốn phương tám hướng trên trời cũng vội vã lao đến. Nhìn sơ qua, tổng số điểm sáng đã hơn năm mươi.
Gặp lại Long Hạo Thần, lúc này A Bảo chỉ cảm thấy máu trong người sôi sục. Y hét lớn một tiếng, đôi cánh rồng tím đen nhô ra khỏi lưng, trực tiếp bỏ qua Thiên Kình, đuổi theo Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần không dây dưa với y, thân hình chợt lóe, bốn cánh vỗ mạnh, lại một lần nữa né tránh.
“Thiên Kình đại ca, đi mau! Nếu không sẽ không kịp nữa!” Long Hạo Thần nóng nảy quát.
Thiên Kình cười lớn.
“Hạo Thần, các người đi đi! Trận chiến này do ta chỉ huy, ta mới là người ra lệnh! Nghe ta, các người đi mau!”
Long Hạo Thần tức giận nói.
“Đã lúc nào rồi mà anh còn băn khoăn vấn đề này. Tôi đã nói rồi, chúng tôi có năng lực thoát khỏi chiến trường. Anh còn nhớ lúc đầu tôi làm thế nào để Thải Nhi biến mất không?”
“Các ngươi không ai đi được đâu.” A Bảo đột nhiên dừng bước, không đuổi theo Long Hạo Thần nữa.
Y giơ tay phải lên, một vầng sáng màu da cam đột nhiên nở rộ, tạo thành một màn hào quang nhu hòa bao phủ tất cả những người có mặt trên chiến trường, bao gồm cả tổ Trừ Liệp Ma của y, và cả Long Hạo Thần cùng Thiên Kình.
Long Hạo Thần chỉ thấy không khí quanh mình đột nhiên bị nén lại, hắn đang di chuyển bỗng dừng lại. Không chỉ hắn, Thiên Kình, thậm chí là A Bảo, tất cả ma tộc, toàn bộ đều bất động. Dường như trong không gian màu da cam này, thời gian đã ngừng trôi.
Đáy mắt A Bảo lộ ra tia sáng lạnh lẽo, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.
“Sỉ nhục ngươi mang đến cho ta, ta nhất định sẽ đòi lại. Chỉ có máu của ngươi mới có thể rửa sạch vết nhơ trong lòng ta, cùng với chấp niệm này. Hôm nay, ngươi nhất định phải chết!”
Tâm Long Hạo Thần hoàn toàn chìm xuống đáy vực. Hắn không biết A Bảo đã phát động kỹ năng gì, chắc chắn đó là kỹ năng không thuộc về y. Nhưng điều đó đã không còn quan trọng, kỹ năng này hiển nhiên không phân biệt địch ta, có thể khống chế tất cả những người có mặt. Có lẽ thời gian khống chế không quá dài, nhưng với tình thế trước mắt thì vậy đã đủ rồi. Bởi vì khoảng thời gian ngắn ngủi này đủ để những ma tộc mai phục hoàn tất vòng vây.
Năm tổ Trừ Liệp Ma, đây chính là năm tổ Trừ Liệp Ma! Thực lực cường đại này không phải là thứ họ có thể đối phó được lúc này. Ngay cả muốn bỏ trốn cũng cực kỳ khó khăn. Long Hạo Thần thậm chí không dám chắc có thể phát động Giai Điệu Vĩnh Hằng để mang đồng đội chạy trốn giữa vòng vây dày đặc của ma tộc.
Tuyệt cảnh. Đúng vậy, bây giờ bọn họ đã rơi vào tuyệt cảnh.
Long Hạo Thần đồng ý đến chiến trường là đã có kế hoạch riêng. Khi đó hắn tin tưởng mình có thể dẫn đồng đội đột phá vòng vây, hoặc sử dụng Giai Điệu Vĩnh Hằng để dịch chuyển đi.
Nhưng, cho dù Thiên Kình phán đoán sai lầm, sao hắn có thể bỏ lại họ mà chạy trốn? Vậy nên, hắn vẫn không ngần ngại xuất hiện ở đây.
Nếu Thiên Kình chịu nghe lời hắn, lập tức xoay người mang đồng đội phá vòng vây, thì đám Long Hạo Thần còn có cơ hội bọc hậu, sau đó thoát khỏi chiến trường. Nhưng khi A Bảo sử dụng kỹ năng đặc biệt của Tinh Ma tộc thì tất cả đã không còn kịp nữa.
Rơi vào tuyệt cảnh không chỉ có Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương, mà cả Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất cũng vậy.
Quang mang màu da cam dần biến mất, kỹ năng Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô từ Nhã Đình vẫn dính trên người A Bảo, nhưng trông sao cũng có vẻ châm chọc. Vòng vây đã khép lại, hắc khí nồng nặc tràn ngập không khí. Khí thế cường đại dao động, khiến mỗi Liệp Ma giả đều cảm thấy tim mình lạnh buốt.
Các thành viên Liệp Ma Đoàn số mười bảy cấp vương tạm ngừng thiêu đốt sinh mệnh, trong mắt họ đã là một mảnh kiên quyết. Không đi được, nếu không đi được thì ở lại. Giết một đủ vốn, giết hai còn lời. Khi họ trở thành Liệp Ma giả, họ đã có giác ngộ rằng mình sẽ ngã xuống trong tay ma tộc. Ngày này, dường như đã tới rồi.
“Tất cả dừng tay!” A Bảo đột nhiên hét lớn một tiếng.
Các tổ Trừ Liệp Ma dưới mệnh lệnh của y nhanh chóng lùi về sau, tạm thời kéo ra khoảng cách với các Liệp Ma giả. Long Hạo Thần và Thiên Kình cùng hai đội Liệp Ma Đoàn nhân cơ hội này tụ tập lại một chỗ. Nhưng vòng vây của năm tổ Trừ Liệp Ma cũng đang co rút lại.
Sáu tổ Trừ Liệp Ma đối đầu với một Liệp Ma Đoàn cấp vương và một Liệp Ma Đoàn cấp suất, đây là một trận chiến hoàn toàn không cân sức. Mặc kệ Long Hạo Thần và Thải Nhi ưu tú đến đâu, nếu quần chiến, kết quả cuối cùng chỉ có thể là nuốt hận. Dĩ nhiên, dựa vào khả năng dịch chuyển của Giai Điệu Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần ít nhất có thể chắc chắn mang đi hai người, nhưng sao hắn có thể bỏ lại đồng đội!
Thiên Kình hiên ngang đứng bên cạnh Long Hạo Thần. Gã không nói lời xin lỗi với Long Hạo Thần. Xin lỗi thì có ích gì. Cục diện trước mắt đã hình thành, không cách nào bù đắp. Bây giờ điều duy nhất gã muốn làm, là hy sinh chính mình, cố gắng hết sức để tạo cơ hội cho Long Hạo Thần chạy trốn. Nhưng điều này thật quá khó khăn. Những ma tộc trước mắt mạnh đến vậy, nhất là gã thanh niên áo đen kia. Sau một loạt va chạm liên tiếp trước đó, cho dù Thiên Kình có thiêu đốt Sinh Mệnh Hỏa Diễm, thì trước mặt y cũng chỉ có thể thất bại. Hơn nữa, gã thanh niên áo đen dường như còn chưa dùng hết sức.
A Bảo không thèm nhìn Thiên Kình, Thủ Hộ Kỵ sĩ có tu vi cao nhất trong hai đội Liệp Ma Đoàn. Trong mắt y, chỉ có nỗi ám ảnh về nhát kiếm của Long Hạo Thần đã mang đến đau đớn và đả kích.
“Long Hạo Thần, ta không gọi sai tên ngươi chứ?” Giọng A Bảo lạnh như băng, tựa gió rét cắt da cắt thịt, kích thích lòng mỗi Liệp Ma giả.
Sáu mươi cường giả ma tộc! Chỉ riêng cường giả cấp tám đã có hơn sáu người, lại thêm năm mươi cường giả cấp bảy, cho dù là một đội cấp đế ở đây, muốn đột phá cũng tuyệt không dễ dàng.
“Ta là Long Hạo Thần.” Sải bước ra, ánh mắt Long Hạo Thần trầm tĩnh nhìn thẳng A Bảo.
Nếu nói lúc này A Bảo như một ngọn núi lửa tùy thời phun trào dung nham, thì Long Hạo Thần lại là một mặt hồ băng tĩnh lặng sâu thẳm. Một người một ma, ánh mắt va chạm trên không trung, Long Hạo Thần không hề thua kém.
A Bảo híp mắt lại, nói.
“Lần trước ở Mộng Huyễn Thiên Đường, ngươi đã để lại cho ta một ký ức đến nay vẫn còn mới mẻ. Không ngờ chúng ta lại gặp lại nhau nhanh như vậy, hơn nữa còn trong tình huống này. Không biết lần này ngươi còn cách nào để xoay chuyển càn khôn.”
Long Hạo Thần thản nhiên nói.
“Ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết sao?”
Mùi thuốc súng nồng nặc bỗng lan tràn, cường giả hai bên đều làm xong chuẩn bị, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
A Bảo đột nhiên bật cười, nắm đấm siết chặt cũng thả lỏng vài phần.
“Tốt lắm, ta không thể không thừa nhận. Ngươi có thể được ta xem là đối thủ, dù thực lực của ngươi không bằng ta, ta cũng nguyện ý xem ngươi là kẻ địch. Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì điều đó.”
Long Hạo Thần cũng cười, khí chất quang minh anh tuấn lan tỏa trên gò má, toát ra một nụ cười bình thản mà tràn ngập tự tin.
“Đáng tiếc, ta chưa từng xem ngươi là đối thủ. Trừ phi có một ngày ngươi kế thừa vị trí của phụ thân ngươi. Trong mắt ta, kiếp này đối thủ chỉ có một, đó chính là hắn. Ngươi, còn chưa đủ tư cách.”
Sắc mặt A Bảo cuối cùng cũng thay đổi. Trong tình huống chiếm ưu thế tuyệt đối, y đã nghĩ nên dùng lời lẽ nào để sỉ nhục Long Hạo Thần, xé nát sự tự tin của hắn, rồi chà đạp lên những kẻ trước mắt này, tìm lại sự tự tin của mình. Nhưng ai ngờ, Long Hạo Thần chẳng những không mắc mưu mà ngược lại còn phản đòn.
“Chỉ bằng ngươi? Cũng muốn khiêu chiến phụ hoàng ta? Tốt lắm, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội. Một chọi một, nếu ngươi thắng, ta cho các ngươi đi. Nếu không…”
“Không cần nếu, cứ tới đây!” Long Hạo Thần nhanh chóng bước ra, hắn thậm chí không gọi Hạo Nguyệt cùng ứng chiến.
Bốn cái đầu to của Hạo Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Long Hạo Thần. Nhưng tựa như nhận được mệnh lệnh gì đó, nó chậm rãi cúi đầu.
“Hạo Thần!” Thiên Kình vội vàng kêu lên.
Long Hạo Thần nghiêng đầu nhìn gã. Từ ánh mắt của Long Hạo Thần, Thiên Kình thấy được sự kiên quyết. Nỗi hối hận mãnh liệt dâng lên trong lòng gã, cổ họng như có gì đó nghẹn lại.
A Bảo chậm rãi giơ tay lên. Tất cả ma tộc từ từ lùi ra sau, chừa ra một khoảng đất trống.
Long Hạo Thần xoay người nhìn đồng đội. Lúc này ánh mắt hắn không còn bình thản, mà tràn ngập nỗi niềm. Tầm mắt hắn dừng lại trên người Thải Nhi lâu nhất.
“Các người cũng lui lại đi.”
“Đợi đã!” Thiên Kình đột nhiên hét lớn một tiếng, sải bước đến trước mặt Long Hạo Thần, chân phải dậm mạnh xuống đất, tay phải đấm vào ngực, hướng Long Hạo Thần hành một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn. “Tôn kính Long Hạo Thần kỵ sĩ, ta thỉnh cầu được tạm thời trao đổi chiến giáp với ngài.”
Long Hạo Thần thoáng sửng sốt.
“Thiên Kình đại ca…”
Bất kể là chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, hay giáp Tinh Kim Cơ Tòa, hoặc là Thần Ấn Vương Tọa, đều được các kỵ sĩ coi là vinh quang tối cao. Trong lòng một kỵ sĩ, chúng thậm chí còn quan trọng hơn cả sinh mệnh của chính mình.
“Xin ngài đồng ý.” Thiên Kình kiên quyết nói.
“Cảm ơn.” Long Hạo Thần không từ chối nữa, cũng đưa tay phải ngang ngực, hướng Thiên Kình hành một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn.
Quang mang vàng nhạt lóe sáng trên người Thiên Kình. Bộ chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa vốn kín không kẽ hở bỗng phát ra những tiếng lách cách giòn giã, êm tai. Ngay sau đó, thứ biến hóa đầu tiên là mũ giáp. Mũ giáp lật ra sau, tiếp đó áo giáp bắt đầu nhanh chóng thu lại, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một chiếc hộp bạc, để lộ ra bản thể của Thiên Kình.
Lúc này khóe miệng Thiên Kình còn vương vết máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt tràn ngập sự kiên quyết và tĩnh mịch.
Một bộ chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa rơi xuống, Thiên Kình không nói thêm gì, lùi sang một bên, ánh mắt sáng rực nhìn Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần cởi ra Huy Hoàng Thánh giáp, hai tay bất giác siết chặt. Chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, truyền kỳ tượng trưng cho vinh quang mạnh nhất của kỵ sĩ. Rốt cuộc hắn đã được mặc nó. Chính hắn cũng không ngờ mình lại có tư cách mặc bộ chiến giáp này nhanh như vậy.
Để khống chế chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, cần có tu vi cấp bảy. Hiện tại tuy Long Hạo Thần chưa đột phá đến đó, nhưng hắn đã đạt tới đỉnh cấp sáu, nội linh lực hai ngày trước vừa tròn một vạn, chạm đến bình cảnh giữa cấp sáu và cấp bảy. Dựa vào linh lực quang thuộc tính cực kỳ tinh thuần, hắn có tự tin khống chế được bộ chiến giáp này. Thiên Kình cũng tin tưởng hắn nên mới đồng ý nhường lại vinh quang này cho Long Hạo Thần, để hắn có thêm hy vọng chiến thắng.
Mặc dù mọi người đều biết, lấy thực lực chưa đến cấp bảy để đối đầu với cường giả đỉnh cấp tám, cơ hội của Long Hạo Thần gần như bằng không. Nhưng Long Hạo Thần đã đứng ra ứng chiến, là một kỵ sĩ, đây là vinh quang thuộc về hắn, không ai có thể ngăn cản.
Một bước tiến lên, đi tới trước chiếc hộp bạc do Bí Ngân Cơ Tòa hợp thành. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy máu trong người như sôi trào. Khoảnh khắc hắn ngồi lên Bí Ngân Cơ Tòa, niềm kiêu hãnh và chiến ý vô tận dâng lên ngút trời.
Quang mang bạc cuốn đi, từ chiếc hộp bạc, đầu tiên vươn ra một đôi giáp chân bao bọc lấy hai chân Long Hạo Thần. Dưới giáp chân bắn ra quang mang bạc, cũng bao lại hai chân hắn. Vị trí ngồi xuống, phần eo, đều có ngân quang bao bọc hông và đùi hắn.
Theo bản năng Long Hạo Thần đứng lên, quang mang bạc từ dưới bay lên trên. Tiếng lách cách êm tai kéo dài tổng cộng chỉ vài giây. Toàn bộ chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa đã bao phủ thân thể Long Hạo Thần vào bên trong.
Cùng một bộ chiến giáp, nhưng khi mặc lên người Thiên Kình và Long Hạo Thần lại mang đến hai cảm giác hoàn toàn khác biệt. Khi giáp trụ bạc hoàn toàn phủ lên thân thể Long Hạo Thần, vị trí ngực, một đoàn quang mang vàng nồng đậm bỗng thoáng hiện. Ngay sau đó, quang mang bạc nhanh chóng lan tràn xung quanh, gần như chỉ trong mấy hơi thở, bộ giáp bạc nguyên bản đã hoàn toàn biến thành màu vàng. Từng đường ma văn vàng óng tuyệt đẹp lấp lánh trên bộ giáp.
Ngay cả Long Hạo Thần cũng cảm thấy mình tựa như một hố đen khổng lồ, điên cuồng cắn nuốt quang nguyên tố trong không khí. Các linh khiếu trên người càng như dung hợp hoàn mỹ với chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa. Cảm giác đó quá kỳ diệu, khác hẳn với khi mặc bất cứ bộ áo giáp nào trước đây. Mặc chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa vào, Long Hạo Thần cảm thấy như đang mặc một chiếc áo chứ không phải một bộ giáp. Thân thể vô cùng nhanh nhẹn, không chút cản trở. Chỉ riêng việc mặc bộ giáp này đã khiến hắn có cảm giác toàn thân đắm chìm trong trạng thái Thể Quang Diệu.
Truyền kỳ, đây là một truyền kỳ của Kỵ Sĩ Thánh Điện! Chính vì Kỵ Sĩ Thánh Điện đã hao phí mấy ngàn năm tích lũy và trí tuệ, sáng tạo ra ba trăm sáu mươi lăm bộ chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, và ba mươi sáu bộ giáp Tinh Kim Cơ Tòa, mới có được vinh quang luôn ngồi ở ngôi vị dẫn đầu Lục Đại Thánh Điện sau này.
Chỉ mặc nó thôi đã khiến Long Hạo Thần cảm giác thực lực của bản thân tăng lên ít nhất hai, ba phần. Đây còn chưa tính đến khả năng phòng ngự và tăng cường tốc độ mà chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa mang lại.
Toàn thân Long Hạo Thần lấp lánh quang mang vàng, cảm nhận được chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa dường như đang phát ra tiếng ngâm khẽ thỏa mãn. Cảm xúc trong lòng Thiên Kình cực kỳ sâu sắc, gã dần hiểu ra, vì sao gã thanh niên ma tộc áo đen lại chọn Long Hạo Thần làm đối thủ mà không phải chính mình.
Gã chậm rãi giơ tấm thuẫn truyền kỳ lên, đưa đến trước mặt Long Hạo Thần.
Nhưng điều khiến Thiên Kình kinh ngạc là Long Hạo Thần lại lắc đầu nói.
“Thiên Kình đại ca, kỳ thực, chắc anh đã quên, ta còn là một Trừng Giới Kỵ sĩ!” Nói xong câu đó, hắn đổi Quang Chi Liên Y sang tay trái, bước nhanh về phía A Bảo.
Trừng Giới Kỵ sĩ? Ánh mắt Thiên Kình lại ngẩn ra. Trong một trận đấu một chọi một, không nghi ngờ gì, Trừng Giới Kỵ sĩ mạnh hơn Thủ Hộ Kỵ sĩ rất nhiều. Đúng vậy! Lần đầu gặp bọn họ, dường như Long Hạo Thần đã sử dụng song kiếm.
“Ngươi đã chuẩn bị xong chưa?” A Bảo nhìn Long Hạo Thần đi tới cách mình mười mét.
Y không ngăn cản Long Hạo Thần thay đổi áo giáp. Y muốn Long Hạo Thần ở trạng thái mạnh nhất rồi mới đánh bại hắn. Chỉ có như vậy mới thực sự hoàn thành tâm nguyện của y.
Long Hạo Thần gật đầu.
“Tới đây!”
“Ngươi là kỵ sĩ, vậy tọa kỵ của ngươi đâu?” A Bảo trầm giọng nói.
Long Hạo Thần lắc đầu.
“Tuy ngươi là kẻ địch của ta, nhưng ngươi đã cho ta cơ hội quyết chiến công bằng. Là một kỵ sĩ, dù thực lực của ta thua xa ngươi, nhưng ta tuyệt đối không chiếm chút lợi thế nào. Giữa chúng ta chỉ là một trận đấu một chọi một.”
A Bảo bật cười, trong mắt không chút che giấu sự tán thưởng.
“Tốt lắm, không uổng là đối thủ mà ta đã nhìn trúng.”
Quang mang đen nồng đậm từ từ dâng lên. Lớp vảy giáp trên người y nổi lên một tầng màu tím. Tay phải nâng lên, một đạo quang mang đen phóng lên cao. Vầng sáng to lớn hóa thành một cột sáng, uy áp lạnh lẽo vô song bỗng nhiên khuếch tán.
Tất cả cường giả ma tộc đều lộ vẻ sợ hãi, dường như rất e dè quang mang tím đen này.
Quang mang tím đen nhanh chóng ngưng tụ trên tay phải của A Bảo, hóa thành một thanh trọng kiếm tím đen, nằm gọn trong tay y.
Đương nhiên Long Hạo Thần biết thanh trọng kiếm của y là gì. Đó là vũ khí độc quyền của A Bảo, cũng là vũ khí từng bị mình công kích. Cái sừng do Nghịch Thiên Ma Long biến thành.
Khi A Bảo nâng tay phải lên, đồng thời Long Hạo Thần cũng nâng tay phải lên, quang mang vàng nhu hòa bỗng chốc ngưng tụ, chậm rãi dâng lên trong tay phải hắn, lấp lánh sắc vàng đậm đặc.
Nhìn qua thì ánh vàng không sáng chói bằng quang mang tím đen. Nhưng khoảnh khắc nó xuất hiện, một loại quang minh khó tả đã xua tan tất cả hắc ám bên cạnh Long Hạo Thần.
Hắn mặc chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, vốn chỉ là giáp bạc tản ra ánh vàng nồng đậm, nhưng khi Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán hiện ra trong tay phải của hắn, thì chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa bỗng chốc hoàn toàn biến thành màu vàng.
Nhã Đình hiện ra sau lưng Long Hạo Thần. Cô thì thầm vài câu chú ngữ, đột nhiên từ phía sau ôm lấy Long Hạo Thần, rồi ngay sau đó biến mất.
Bỗng chốc, quang mang vàng trên chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa càng thêm chói sáng, phát ra tiếng kêu ù ù rõ rệt. Một luồng linh lực gần như kinh khủng bỗng bùng phát. Sau lưng Long Hạo Thần, hai đôi linh cánh xuất hiện trong chớp mắt. Mỗi mép linh cánh đều xuất hiện một tầng ảo ảnh.
Đúng vậy, Nhã Đình, với thân phận khí linh, đã dung nhập vào chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa, mang đến sự tăng phúc cực độ cho Long Hạo Thần.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán tản ra quang mang nồng đậm, Quang Minh Thánh Hỏa tự nhiên dâng lên. Về mặt khí thế, hắn không hề thua kém A Bảo. Khí thế hai người va chạm vào nhau, không ngờ không ai chiếm được ưu thế.
Long Hạo Thần cho A Bảo cảm giác không phải là cường đại, mà là tinh thuần. Vô cùng tinh thuần. Cũng chính vì sự tinh thuần này, hắn mới không yếu thế.
Trận chiến bắt đầu không một lời báo trước. Long Hạo Thần tấn công đầu tiên, không dùng bất cứ kỹ năng nào. Hắn tiến lên một bước, khi Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán vạch ra một quỹ đạo tuyệt đẹp trên không trung, một hình ảnh kỳ dị xuất hiện.
Trong cảm giác của tất cả mọi người, Long Hạo Thần dường như đã biến mất, thứ còn lại, chỉ là một thanh kiếm.
Một kiếm chém ra, đất trời biến sắc, dường như là chém vào không trung. Nhưng A Bảo lại kêu lên một tiếng, lùi về phía sau nửa bước.
Lại xông lên, xoay người, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán chém ngang. Động tác của Long Hạo Thần thoạt nhìn không nhanh, nhưng lại cho người ta một cảm giác dính đặc.
Là đối thủ của hắn, cảm nhận của A Bảo là sâu sắc nhất. Nhát kiếm thứ nhất của Long Hạo Thần đích thực chém vào không khí, nhưng cũng chính nhát kiếm này đã hoàn toàn khóa chặt mọi đường tấn công của A Bảo, cũng dự đoán được động tác mà A Bảo sắp làm ra. Nếu A Bảo tiếp tục đòn công kích, vậy thì, nhát kiếm mà Long Hạo Thần chém ra trước đó sẽ sớm rơi vào người y.
Đổi lại là người khác, cho dù sử dụng trang bị cấp truyền kỳ, A Bảo cũng sẽ không để vào mắt. Bị chém trúng một kiếm thì sao chứ? Ngoại linh lực khủng bố và cường đại của Nghịch Thiên Ma Long tộc căn bản không sợ bất cứ đòn tấn công nào. Nhưng Long Hạo Thần lại khác. Một kiếm của hắn tựa như mặt trời sớm lặn, không thể tìm kiếm, ẩn chứa kiếm ý mạnh mẽ đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất. Đối diện với một kiếm như vậy, A Bảo cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người, dường như chỉ cần bị nhát kiếm này chém trúng, y chắc chắn sẽ trọng thương.