Nhìn đại quân Ma tộc rút đi, Long Hạo Thần mới cùng đồng đội trèo đèo lội suối, lẻn về phía hiện trường. Nhiều cường giả Ma tộc đã chết như vậy, nếu nhặt được vài viên ma tinh thì còn gì bằng. Trò đào núi này đâu phải chỉ mỗi Ma tộc biết làm.
Nghe là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là một chuyện hoàn toàn khác. Khi Vương Nguyên Nguyên, Lâm Hâm, Tư Mã Tiên, Thải Nhi và Trần Anh Nhi trông thấy ngọn núi khổng lồ sụp đổ, tất cả đều không khỏi chấn động. Trong lòng họ mơ hồ tưởng tượng, nếu chính mình phải đối mặt với một ngọn núi đột ngột sụp xuống, cảnh tượng đó sẽ khủng khiếp đến mức nào!
“Đại ca, giờ làm sao đây?” Tư Mã Tiên hỏi Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần đáp:
“Cứ đào đi, xem có thể tìm được bao nhiêu ma tinh. Bất kể là ma tinh của chủng loại Ma tộc nào cũng đều quý giá, mang về cho Lâm Hâm chế thuốc.”
“Tốt, tốt.” Lâm Hâm lập tức hớn hở đồng ý.
Trong chuyến đi đến lãnh địa Ma tộc lần này, y, vị thần tài của cả đội, cười không khép được miệng. Những thứ họ mang về, bất kể là giá trị hay tác dụng đều vô cùng lớn. Hiện tại, chỗ Trần Anh Nhi đã thu được hơn ba trăm viên ma tinh từ cấp sáu trở lên, đủ cho Mạch Đâu tiêu xài thoải mái.
Thi thể của các loại Ma tộc, ma thú, đặc biệt là những thứ như Sâm Chu hay Xà Ma Thần An Độ Man Li đều được Lâm Hâm thu gom sạch sẽ. Y hiểu rõ, lần này trở về, năng lực luyện chế ma dược của mình chắc chắn sẽ tăng vọt, việc chính thức đạt đến cấp bậc đại sư chỉ còn là vấn đề thời gian. Dù sao, có Ma Dược Sư nào lại được phung phí nhiều tài liệu quý giá như y chứ?
Long Hạo Thần quyết định ở lại dọn dẹp chiến trường đương nhiên là có mục đích riêng. Động tĩnh bên này lớn như vậy, quân biên phòng của Liên Minh Thánh Điện ở phía bên kia Dãy núi Ngự Ma không thể nào không cảm nhận được. Hơn nữa, chắc hẳn Hàn Vũ đã mang tin tức về, chẳng bao lâu nữa sẽ có quân đội đến tiếp ứng. Sau khi hội quân, báo cáo tình hình thực tế cho họ rồi cùng nhau rời đi hiển nhiên an toàn hơn nhiều so với việc cả đội tự mình hành động. Hơn nữa, nơi này có nhiều thi thể và ma tinh của Ma tộc cao cấp như vậy, không lấy thì quá phí, đây chính là chiến lợi phẩm của họ.
Nhiệm vụ đào núi vinh quang này đương nhiên thuộc về Tư Mã Tiên và Vương Nguyên Nguyên. Quang Chi Đại Lực Hoàn của Tư Mã Tiên, dù không dùng bất kỳ kỹ năng phụ trợ nào, chỉ riêng trọng lượng khủng bố cùng kỹ năng Phấn Toái và Bạo Phá đã biến nó thành công cụ đào núi chủ lực không gì thay thế được.
Mọi người men theo con đường mà Ma Vương Safin đã đào trước đó, tiến sâu vào trong, từng viên ma tinh lần lượt rơi vào túi của Lâm Hâm. Nhưng gã này vẫn còn khá bất mãn, bởi vì thi thể của đám Ma tộc quá thê thảm, khó có thể tận dụng thêm. Dù sao thi thể bị hư hại nghiêm trọng, cho dù bỏ vào linh khí trữ vật cũng khó mà bảo quản được.
Công việc đào núi của họ không kéo dài bao lâu thì viện quân đã đến.
Có Hàn Vũ dẫn đường, một đội quân tinh nhuệ của liên minh khiến cả nhóm Long Hạo Thần chấn động đang nhanh chóng tiến đến.
Số lượng quân tinh nhuệ của liên minh ít hơn trong tưởng tượng, chỉ khoảng ba trăm người. Nhưng mãi đến khi họ tiến vào phạm vi hai trăm mét, Long Hạo Thần mới mơ hồ cảm nhận được, hơn nữa cảm giác này lại đến từ phía Hàn Vũ.
Từng thích khách bịt mặt, mặc trang phục màu xám đột ngột xuất hiện, nhanh chóng bao vây lấy nhóm Long Hạo Thần. Trên người đám thích khách này không hề toát ra chút khí thế sắc bén nào, ngược lại, mọi người không cảm nhận được một chút hơi thở nào từ họ.
Tổng cộng ba trăm người, khi họ lặng lẽ không một tiếng động vây quanh cái hang mà nhóm Long Hạo Thần đào ra, trông họ tựa như ba trăm khối không khí ngưng tụ lại.
Nhóm Long Hạo Thần chậm rãi bước ra khỏi hang, hành động rất chậm, không phải họ cố ý mà là không thể không chậm. Bởi vì trong mắt họ, đám thích khách này tuy tĩnh lặng nhưng dường như chỉ cần một hành động khinh suất, ba trăm thích khách áo xám sẽ lập tức hóa thành cơn lũ hủy diệt nuốt chửng bọn họ.
“Đại ca!” Hàn Vũ nhìn thấy nhóm Long Hạo Thần từ trong hang chui ra, vui mừng hét lớn.
Y cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao nơi này lại có một ngọn núi sụp đổ? Tại sao nhóm Long Hạo Thần lại ở đây? Kẻ địch đâu rồi? Lúc này, trong lòng y ngập tràn thắc mắc.
Vẻ mặt Hàn Vũ có chút mệt mỏi, việc ngày đêm chạy đi khiến cả thể xác và tinh thần y đều rã rời.
Tiếng gọi “đại ca” của Hàn Vũ khiến địch ý từ đám thích khách tan biến, nhưng họ vẫn đứng im như những bóng ma. Chỉ có một thích khách dáng người nhỏ gầy, mặc trang phục có màu sẫm hơn một chút đi tới bên cạnh Hàn Vũ.
Long Hạo Thần vội bước lên, chân thành nói với Hàn Vũ:
“Vất vả cho đệ rồi.”
Hàn Vũ vội ngăn lại, nói:
“Không sao. Kẻ địch đâu? Lũ Ma tộc đâu rồi?”
Lúc này trong lòng y thật sự có chút sốt ruột, mang nhiều cường giả của Thánh Điện Thích Khách đến đây mà lại không thấy bóng dáng Ma tộc đâu, đây chẳng phải là báo sai quân tình sao? Trách nhiệm này đội của họ làm sao gánh nổi!
Long Hạo Thần nói:
“Ma tộc đã rút lui rồi, các vị nhìn xem.” Vừa nói, hắn vừa chỉ tay về phía ngọn núi sau lưng.
Hàn Vũ ngây người, còn vị thích khách đứng cạnh y, sự bình thản trong mắt cuối cùng cũng biến thành kinh ngạc, một giọng nói già nua vang lên:
“Chàng trai trẻ, đừng nói với ta ngọn núi kia là do các ngươi làm sập nhé, sau đó tinh anh Ma tộc bị đè cả dưới đó? Theo hình ảnh các ngươi mang về thì rất có thể đó là quân đoàn tinh nhuệ thứ hai của Ma Thần Hoàng.”
Long Hạo Thần lắc đầu, nói:
“Không phải tất cả, chỉ một phần thôi. Đa số là Hùng Ma, Địa Ngục Ma, còn có một số ít Đại Ác Ma và Cuồng Ma bị đè bên dưới. Theo ta ước tính, Ma tộc tổn thất khoảng một phần ba, sau đó chúng đã rút lui. Thi thể Ma tộc vẫn còn ở dưới núi, chúng ta đã đào ra một ít, ngài có thể vào xem.”
Trực giác của hắn nhạy bén đến mức nào, vị thích khách trước mắt này không cần phải nói, chắc chắn là một Đế Thích cấp tám.
Tiếp theo, công việc ở đây dĩ nhiên do đám thích khách toàn quyền tiếp quản. Điều khiến Long Hạo Thần chấn động là, trong ba trăm thích khách có mặt tại đây, số lượng thích khách cấp tám lại có hơn hai mươi người, số còn lại cũng đều là Vương Thích cấp bảy. Đây chính là lực lượng tinh nhuệ nhất của Thánh Điện Thích Khách, Hiệp Ẩn Đường.
Hiệp Ẩn Đường có tổng cộng ba mươi sáu vị thích khách cấp Hiệp Ẩn, đồng thời còn có một nhóm thích khách cấp Hiệp. Lần này hiển nhiên là đã huy động toàn bộ tinh anh.
Rất nhanh, các thông tin đã được tập hợp lại, chứng thực lời nói của nhóm Long Hạo Thần. Vị thích khách cấp Hiệp Ẩn lúc trước nói chuyện với Long Hạo Thần, khi nói chuyện lại với hắn lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
“Đoàn trưởng trẻ tuổi của Liệp Ma Đoàn, các ngươi là anh hùng của liên minh, cũng là anh hùng của Khu Ma Quan chúng ta. Ta đại diện cho trăm vạn quân dân Khu Ma Quan cảm tạ các ngươi.” Nói xong, ông cung kính hành lễ theo nghi thức của thích khách với Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần vội vàng đáp lễ:
“Tôn kính Hiệp Ẩn thích khách, đây là việc chúng ta nên làm.”
Vị Hiệp Ẩn thích khách mỉm cười nói:
“Ta là Hiệp Ẩn Số Bốn. Hành động lần này do ta thống lĩnh, vốn tưởng sẽ là một trận chiến thảm khốc, không ngờ chỉ là đến dọn dẹp hiện trường. Công tích của các ngươi ta sẽ báo cáo lên trên đúng sự thật. Nhưng hiện tại chúng ta phải mau chóng trở về Khu Ma Quan. À, đúng rồi, vẫn chưa kịp hỏi tên cậu.”
Long Hạo Thần nói:
“Ta là đoàn trưởng Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất, Long Hạo Thần.”
“Cấp suất?” Hiệp Ẩn Số Bốn kinh ngạc.
Một Liệp Ma Đoàn cấp suất lại sở hữu một quyển trục cấm chú thổ hệ? Thứ này cho dù là Liệp Ma Đoàn cũng cần công huân trên trăm vạn mới mua nổi, hơn nữa, kích hoạt một quyển trục cấm chú là điều mà Liệp Ma Giả cấp suất có thể làm được sao?
Nhưng sự kinh ngạc của ông vẫn chưa dừng lại, ông đột nhiên nhận ra cái tên Long Hạo Thần vừa nói.
“Cậu, cậu chính là Long Hạo Thần?” Lần này, giọng nói trầm ổn của vị Hiệp Ẩn thích khách cũng trở nên run rẩy.
Long Hạo Thần nghi hoặc gật đầu:
“Đúng vậy! Ngài từng nghe tên ta sao?”
Theo hắn thấy, có lẽ là vì mối quan hệ giữa mình và Thải Nhi nên Hiệp Ẩn Số Bốn mới nghe nói đến mình. Nhưng ông ta cũng đâu cần phải kinh ngạc đến thế?
“Đương nhiên, dĩ nhiên là có nghe qua, quả đúng là như sấm bên tai! Thì ra là cậu, thảo nào, thảo nào…”
Nghe lời ông ta, Long Hạo Thần có chút khó hiểu. Không đợi hắn hỏi, Hiệp Ẩn Số Bốn ngược lại có vẻ vội vàng:
“Không được, cậu mau theo ta, các ngươi cũng vậy. Chúng ta lập tức bay về Khu Ma Quan!”
“Tiền bối, sao ngài…” Long Hạo Thần khó hiểu nhìn ông, những người khác cũng vậy. Vị Hiệp Ẩn Số Bốn này kích động có chút không bình thường.
Hiệp Ẩn Số Bốn trầm giọng nói:
“Các ngươi cứ theo ta đi trước, trên đường ta sẽ giải thích. Rốt cuộc các ngươi cũng đã trở về.”
Tiếp đó, ông ra lệnh cho các thích khách khác lập tức trở về liên minh, còn mình thì dẫn bảy người nhóm Long Hạo Thần rời đi trước, mở linh cánh bay thẳng về hướng Khu Ma Quan.
“Tiền bối, bây giờ ngài có thể cho ta biết đã xảy ra chuyện gì được chưa?” Bay giữa không trung, Long Hạo Thần lại hỏi Hiệp Ẩn Số Bốn.
Nhìn bốn linh cánh sau lưng Long Hạo Thần, Hiệp Ẩn Số Bốn lại một lần nữa giật mình. Chàng trai này quả là nhân tài hiếm có! Thật khó…
“Đại quân Ma tộc vây thành, nếu các ngươi từ bên đó trở về thì chắc đã biết.” Hiệp Ẩn Số Bốn nói.
Long Hạo Thần gật đầu:
“Chúng ta có nhìn thấy. Lần này Ma tộc thế công hung mãnh, tập hợp binh lực rất mạnh, cho nên chúng ta mới đi đường vòng, trèo núi trở về, vừa hay đụng phải quân đoàn thứ hai của Ma Thần Hoàng.”
Hiệp Ẩn Số Bốn nói:
“Tình huống tương tự không chỉ xảy ra ở Khu Ma Quan, mà ở mỗi cửa ải của liên minh đều như vậy. Ma tộc đã điều động một lực lượng quân đội khổng lồ, phát động thánh chiến với liên minh.”
“A?” Tuy Long Hạo Thần đã đoán được quy mô của cuộc chiến này, nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến mức đó.
Thánh chiến, có nghĩa là một cuộc chiến tranh khủng khiếp không chết không ngừng, là cuộc chiến sinh tử giữa hai dân tộc. Nhưng Ma tộc đã có ít nhất hai ngàn năm không phát động một cuộc chiến như vậy! Chẳng lẽ chúng điên rồi sao?
Hiệp Ẩn Số Bốn đưa ánh mắt sâu xa nhìn Long Hạo Thần, nói:
“Cậu có biết vì sao lại có trận thánh chiến này không?”
Long Hạo Thần lắc đầu, sao hắn đoán ra được chứ?
Hiệp Ẩn Số Bốn nói:
“Ma tộc đến rất đột ngột. Khoảng nửa tháng trước, đại quân Ma tộc bắt đầu tập kết ở biên cảnh các cửa ải, nhưng không hiểu vì sao chúng không tấn công. Liên minh nhanh chóng phản ứng, điều động sáu quân đoàn nội bộ, huy động toàn bộ quân dự bị, đồng thời chiêu binh để chuẩn bị ứng phó. Ma Thần Hoàng Phong Tú đã gửi chiến thư thánh chiến đến, y đưa ra một yêu cầu. Nếu chúng ta có thể đáp ứng yêu cầu này, y sẽ lập tức rút quân. Nếu không, y sẽ phát động ngàn vạn quân lính tràn qua biên giới, phát động thánh chiến.”
“Y đưa ra yêu cầu gì?” Ma tộc đột nhiên bùng phát, Long Hạo Thần không chỉ khó hiểu mà còn vô cùng chấn kinh và tò mò.
Hiệp Ẩn Số Bốn hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ một:
“Bởi vì cậu.”
“Cái gì? Ta ư? Ngài, ngài chắc chứ?” Khi Long Hạo Thần nghe được câu trả lời này, cảm giác đầu tiên là không thể tin được, cảm giác thứ hai vẫn là không thể tin nổi.
Điều này sao có thể chứ? Dù mình đã trốn thoát khỏi tay A Bảo, gây ra phiền phức không nhỏ cho Ma tộc, nhưng Liệp Ma Đoàn nào mà chẳng làm như thế! Ma Thần Hoàng có cần phải chuyện bé xé ra to, vì mình mà phát động thánh chiến không?
Hiệp Ẩn Số Bốn cười khổ nói:
“Không ai biết tại sao Ma Thần Hoàng lại làm vậy. Nhưng lý do của y chính là như thế. Yêu cầu liên minh giao cậu ra, nếu không thì sẽ là thánh chiến. Y chỉ có một yêu cầu duy nhất này.”
Không chỉ Long Hạo Thần có sắc mặt kỳ quái, mà các đồng đội của hắn cũng vậy. Một trận thánh chiến liên quan đến sự tồn vong của nhân loại và Ma tộc lại bắt đầu vì Long Hạo Thần, lý do này thật sự quá khó hiểu.
Tư Mã Tiên ở bên cạnh đã không nhịn được nói:
“Chẳng lẽ vì Ma Thần Hoàng biết chúng ta đã phá hủy một Trụ Ma Thần? Nhưng tin tức không thể nhanh như vậy được. Cho dù y biết thì cũng không nên phản ứng lâu đến thế!”
“Cậu, cậu nói cái gì? Các ngươi phá hủy một Trụ Ma Thần?” Hiệp Ẩn Số Bốn cảm thấy sức chịu đựng của mình bắt đầu suy giảm.
Ông cảm thấy nhận thức của mình có vấn đề. Một Liệp Ma Đoàn cấp suất lại có thể phá hủy một Trụ Ma Thần? Sao có thể chứ? Làm sao làm được?
Lúc này đầu óc Long Hạo Thần cũng hoàn toàn mờ mịt, lập tức phủ định lời của Tư Mã Tiên:
“Không thể nào vì nguyên nhân này mà phát động thánh chiến. Cho dù có vội vàng đến đâu thì Ma tộc cũng cần ít nhất một tháng để chuẩn bị. Lúc đó chúng ta vẫn còn ở Thành Nhã Khắc. Ma Thần Hoàng điên rồi sao?”
Tâm trạng hắn lúc này có chút hỗn loạn. Hắn không hiểu tại sao Ma Thần Hoàng lại làm vậy, càng không biết tại sao mình bỗng dưng trở thành mục tiêu của Ma Thần Hoàng, hơn nữa còn lấy thánh chiến ra để đánh đổi.
Thải Nhi đột nhiên lên tiếng:
“Liên minh đã đồng ý điều kiện của Ma Thần Hoàng chưa?”
Sau khi mất trí nhớ, nàng luôn có vẻ mơ màng, nhưng câu hỏi đột ngột này lại đánh thẳng vào điểm mấu chốt.
Những người khác cũng lập tức cảnh giác. Đúng vậy! Liên minh đã đồng ý điều kiện của Ma Thần Hoàng chưa? Dù Long Hạo Thần có thiên phú tốt đến đâu cũng chỉ là một người. Ma tộc phát động thánh chiến sẽ khiến sinh linh đồ thán! Việc liên minh từ bỏ Long Hạo Thần cũng không phải là không thể. Chỉ là trước đó Long Hạo Thần chưa trở về, cho nên hai bên mới giằng co.
Nếu thật sự là vậy, thế thì hiện tại…
Mọi người nhìn nhau, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi lo âu.
Ánh mắt của tất cả thành viên Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất đều đồng loạt tập trung vào người Hiệp Ẩn Số Bốn, chờ đợi câu trả lời của ông.