Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 162: CHƯƠNG 162: TRỞ LẠI KHU MA QUAN

Nghe Thải Nhi hỏi, Hiệp Ẩn Số Bốn cười ha hả.

“Đồng ý ư? Sao có thể chứ! Nếu đồng ý, chẳng phải Ma Thần Hoàng sẽ phái quân đoàn tinh nhuệ thứ hai đến tập kích hay sao?”

“Đối với điều kiện Ma Thần Hoàng đưa ra, Liên minh có hai luồng ý kiến. Luồng ý kiến thứ nhất đến từ lãnh đạo Kỵ Sĩ Thánh Điện, Thích Khách Thánh Điện chúng ta và Chiến Sĩ Thánh Điện. Bọn họ kịch liệt phản đối việc giao nộp Long Hạo Thần, lập trường không thể lay chuyển. Đặc biệt là Kỵ Sĩ Thánh Điện, bên đó tuyên bố rằng, nếu Liên minh quyết định giao nộp Long Hạo Thần, Kỵ Sĩ Thánh Điện sẽ lựa chọn rời khỏi Liên minh.”

“A?” Nghe Hiệp Ẩn Số Bốn nói câu này, Long Hạo Thần bỗng cảm thấy máu nóng dâng trào, tâm trạng kích động khiến cơ thể hắn không kìm được mà khẽ run lên. Kỵ Sĩ Thánh Điện vì mình mà muốn rời khỏi Liên minh ư?

Hiệp Ẩn Số Bốn nói tiếp:

“Phản ứng của Chiến Sĩ Thánh Điện cũng kịch liệt không kém Kỵ Sĩ Thánh Điện. Điện chủ Khâu Vĩnh Hạo đã trực tiếp đập bàn trừng mắt ngay trong hội nghị. Nói đến thì điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện Diệp Hạo Hàm là minh chủ của chúng ta, vốn không cần tỏ thái độ quyết liệt như vậy, nhưng đều do điện chủ Khâu Vĩnh Hạo ép cả. Tại hội nghị, điện chủ Khâu Vĩnh Hạo đã nói nếu Kỵ Sĩ Thánh Điện định từ bỏ cậu, vậy thì Chiến Sĩ Thánh Điện sẽ dốc toàn lực nhận nhiệm vụ bảo vệ cậu. Sau đó là Thích Khách Thánh Điện chúng ta, điện chủ Thánh Nguyệt nói, cậu là cháu rể của ông ta, ai muốn giao cậu ra thì phải đạp qua xác ông ấy đã.”

Nói đến đây, vẻ mặt Hiệp Ẩn Số Bốn có chút kỳ lạ. Lúc họp, ông là đại biểu của Thích Khách Thánh Điện có mặt tại đó, vẫn còn nhớ rõ cục diện quái dị khi ấy.

Đại biểu của Lục Đại Thánh Điện vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, còn chưa bắt đầu thảo luận thì điện chủ của Chiến Sĩ Thánh Điện Khâu Vĩnh Hạo đã là người đầu tiên phát biểu. Sau đó minh chủ đại nhân lập tức tuyên bố Long Hạo Thần là người thừa kế duy nhất của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Nếu Liên minh ra quyết định cuối cùng là giao nộp Long Hạo Thần, Kỵ Sĩ Thánh Điện sẽ rời khỏi Liên minh. Lại thêm thái độ của Thánh Nguyệt, lúc ấy toàn trường rơi vào một sự tĩnh lặng kỳ quái. Tiếp đến chính là Thánh Nguyệt Hiệp Giả đại nhân nhảy dựng lên, làm ba đại thánh điện hệ ma pháp ngẩn cả người.

Vốn dĩ các Hiệp Ẩn thích khách còn hơi xem thường việc này. Chẳng phải chỉ là một thanh niên chưa đến hai mươi tuổi sao? Dù hắn có tài năng thiên bẩm đến đâu, dù Liên minh không định giao hắn ra, các vị điện chủ cũng không cần phải có cảm xúc kịch liệt đến thế.

Nhưng hôm nay gặp mặt, tâm trạng ông đã hoàn toàn thay đổi. Đúng vậy! Một người mang theo một Liệp Ma Đoàn cấp suất, cứng rắn cản được cả quân đoàn thứ hai của Ma Thần Hoàng đánh lén Khu Ma Quan, hơn nữa còn khiến quân số kẻ địch hao hụt một phần năm, tổn thất vượt quá một phần ba. Đoàn trưởng của một Liệp Ma Đoàn như vậy, sao không khiến các vị điện chủ phải quan tâm cho được? Chỉ cần cho thanh niên này đủ thời gian, tương lai hắn nhất định sẽ trở thành một huyền thoại của Liên minh.

Nghe lời của Hiệp Ẩn Số Bốn, Long Hạo Thần không chỉ cảm động, mà trong lòng hắn lúc này như có một ngọn lửa bùng cháy. Chưa từng có giây phút nào khiến tâm trí hắn kiên định như vậy. Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, vì hắn, ba vị điện chủ lại quan tâm và che chở đến thế. Chỉ có dốc hết sức mình phục vụ Liên minh mới có thể báo đáp được tình sâu nghĩa nặng này!

Hiệp Ẩn Số Bốn nói tiếp:

“Ba vị điện chủ vừa tỏ thái độ, không khí cả hội nghị liền thay đổi. Vốn có nhiều cao tầng của các thánh điện chưa biết đến cậu, lần này cậu đã nổi danh rồi. Tiếp đó là điện chủ Ma Pháp Thánh Điện đứng ra trấn an ba vị điện chủ. Điện chủ Ma Pháp Thánh Điện nói, mọi người bình tĩnh một chút, hãy cẩn thận phân tích điều kiện của Ma Thần Hoàng đã. Đầu tiên, Ma Thần Hoàng lấy một người làm điều kiện để chuẩn bị phát động thánh chiến, việc này vốn không bình thường.”

“Có hai khả năng, thứ nhất là y vốn đã muốn mở ra thánh chiến, chẳng qua chỉ kiếm một cái cớ mà thôi. Cậu đã bị ma tộc nhắm đến, chúng ta càng không thể giao ra. Loại thứ hai là sự tồn tại của cậu đã uy hiếp đến sự thống trị của ma tộc. Chỉ có như thế, Ma Thần Hoàng mới coi trọng đến mức này. Bất kể là tình huống nào, chúng ta đều không thể giao cậu ra. Bởi vậy, ba vị điện chủ hoàn toàn không cần kích động đến thế, đây gọi là quan tâm sẽ loạn.”

Nghe Hiệp Ẩn Số Bốn nói những lời này, Long Hạo Thần và các đồng bạn xem như đã thở phào nhẹ nhõm. Nếu Liên minh đã cùng chung suy nghĩ, vậy thì dĩ nhiên Long Hạo Thần đã an toàn.

Hiệp Ẩn Số Bốn mỉm cười nói:

“Sau đó cuộc họp càng thú vị hơn. Long Hạo Thần, lai lịch của cậu hoàn toàn bị lật ra. Kỵ Sĩ Thánh Điện không thể che giấu những chuyện liên quan đến cậu, dù sao việc này cũng ảnh hưởng đến toàn Liên minh. Nửa sau cuộc họp ngược lại biến thành một buổi thảo luận về tất cả tình hình của cậu.”

Hàn Vũ hỏi:

“Vậy Liên minh quyết định sắp xếp cho đoàn trưởng như thế nào ạ?”

Hiệp Ẩn Số Bốn nói:

“Lúc ấy không có nói, là do mấy vị điện chủ âm thầm bàn bạc, tình hình cụ thể thì ta không biết. Chỉ là bên trên truyền lệnh, một khi phát hiện các ngươi trở về thì trước tiên phải đưa đến biên quan gần nhất. Chắc là chờ các ngươi gặp điện chủ Thánh Nguyệt thì sẽ biết đáp án, ít nhất không phải là chuyện xấu.”

Trong quá trình bay về Liên minh, Hiệp Ẩn Số Bốn một lần nữa nhận ra sự khác thường của đội Liệp Ma Đoàn này. Trừ Long Hạo Thần ra, linh lực của những người khác vốn không đủ để bay trong thời gian dài như vậy. Nhưng đó là khi không tính đến sự hỗ trợ của Hàn Vũ! Bay được nửa đường, lúc mọi người tiêu hao linh lực gần hết, y trực tiếp phát động năng lực Quang Chi Thủ Hộ của mình, trong thời gian ngắn đã giúp các đồng bạn hồi phục toàn bộ linh lực, ngay cả Hiệp Ẩn Số Bốn cũng được hưởng lợi từ tác dụng mạnh mẽ của Quang Chi Thủ Hộ Linh Lô.

Kiến thức của Hiệp Ẩn Số Bốn rộng đến mức nào, dĩ nhiên ông nhìn ra đây là một linh lô hỗ trợ cực kỳ hiếm có. Hơn nữa, ông chưa từng nghe nói qua loại linh lô này. Vốn ông chỉ có hứng thú với Long Hạo Thần, lần này thì càng tò mò với cả đội. Đúng thế! Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn. Bản thân Long Hạo Thần thực lực kinh người, đồng đội của hắn sao có thể tầm thường được? Nhưng trong lòng ông có một câu hỏi không nói ra. Đám Long Hạo Thần nói là đã sử dụng quyển trục thổ hệ, nhưng qua quan sát, trong đội của hắn không có ai thuộc Ma Pháp Thánh Điện là thổ hệ, nói chính xác hơn thì cả đội không có ai là thổ hệ cả.

Khu Ma Quan vẫn hùng vĩ như thế, nhưng so với lần trước Long Hạo Thần đến, lúc này Khu Ma Quan càng thêm náo nhiệt. Trong thành người đến người đi, cảnh tượng vô cùng tấp nập. Những người bận rộn gần như đều liên quan đến việc phòng thủ thành. Đám Long Hạo Thần thậm chí còn trông thấy có thủ vệ đang vận chuyển những vũ khí hạng nặng giống như Ma Đạo đại pháo lên trên tường thành.

Từ chỗ Hiệp Ẩn Số Bốn có được tin tức chính xác, lòng Long Hạo Thần có chút nặng nề. Hắn thông minh đến mức nào, trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu hắn còn chưa đoán ra vì sao Ma Thần Hoàng lại lấy hắn làm điều kiện để áp chế Liên Minh Thánh Điện, thì hắn không xứng làm thần quyến giả.

Hạo Nguyệt, người anh em tốt của ta, rốt cuộc mi có lai lịch gì! Ở thế giới của chính mi, mi bị bọn họ gọi là Thiên Tru khủng bố, lần này thậm chí cả Ma Thần Hoàng cũng phải kiêng dè mi, không tiếc phát động một trận thánh chiến. Tiềm lực của mi thật sự khủng bố đến thế sao?

Đúng vậy, Long Hạo Thần có thể khẳng định, Ma Thần Hoàng phát động trận thánh chiến này tuyệt đối không phải vì mình, cho dù hắn có thân phận thần quyến giả đi chăng nữa.

Trong lịch sử đối đầu giữa ma tộc và nhân loại, thần quyến giả không phải chưa từng xuất hiện. Ví dụ như con trai Luân Hồi năm đó, chẳng phải cũng là một thần quyến giả sao? Một thần quyến giả không thể nào khiến cả ma tộc dấy lên sóng to gió lớn, bởi vì không đáng.

Nhớ lại từng sự việc xảy ra trên người Hạo Nguyệt, đáp án dễ dàng hiện ra trong lòng Long Hạo Thần. Lần đầu tiên đối mặt với ma thần chính là tại Khu Ma Quan, lúc ấy là ba vị ma thần có thứ hạng thấp nhất. Lần ấy Long Hạo Thần mơ hồ nhớ rằng trước khi mình hôn mê, dường như có nghe thấy tiếng rống của Hạo Nguyệt. Có thể chính nó đã uy hiếp đám ma thần, mới khiến mình và cha vợ tương lai Thánh Linh Tâm cùng nhau trở về Khu Ma Quan, không chết trên chiến trường.

Không lâu sau, lần đầu tiên hắn gặp Ma Thần Hoàng, lúc đó y đến là vì Hạo Nguyệt. Khi ấy Hạo Nguyệt chỉ có ba cái đầu. Tuy hắn không biết vì sao tinh thần truy tung của Ma Thần Hoàng lại mất hiệu lực, nhưng nhìn lại bây giờ thì đã rất rõ ràng. Lúc ấy Ma Thần Hoàng đã biết tương lai Hạo Nguyệt sẽ mang đến tai họa cho ma tộc, cho nên mới vội vàng chạy đến Khu Ma Quan.

Các sự việc tiếp theo vẫn còn rõ ràng trong trí nhớ của Long Hạo Thần. Không chỉ một lần gặp phải ma tộc cường đại, Hạo Nguyệt đã gầm lên, phóng thích ra khí thế màu tím khiến đám ma tộc phải rút lui, trong đó bao gồm cả A Bảo. Điều cuối cùng chứng minh suy đoán của Long Hạo Thần là đúng, chính là lần hành động tại Thâm Uyên đầm lầy. Hắn làm sao cũng không ngờ được, điều mà sáu ngàn năm nay nhân loại không thể làm được lại bị Hạo Nguyệt thực hiện. Lần đầu tiên phá hủy một Trụ Ma Thần của ma tộc.

Khó trách Ma Thần Hoàng lại coi trọng Hạo Nguyệt như vậy. Sự tồn tại của Hạo Nguyệt đích thực đã uy hiếp đến gốc rễ của ma tộc. Nếu để mình và Hạo Nguyệt lớn lên, vậy thì trong tương lai không xa, có lẽ ma tộc sẽ bị hủy diệt trong tay mình và Hạo Nguyệt. Nếu quả thật có ngày như vậy thì tốt quá rồi.

Đối với Hạo Nguyệt, Long Hạo Thần chưa từng nghi ngờ. Hắn và Hạo Nguyệt là một thể, trong người chảy một phần máu của đối phương. Long Hạo Thần có thể khẳng định, ở phương diện quang hệ, mình tiến bộ nhiều như vậy dĩ nhiên là nhờ thể chất thần quyến giả, nhưng phương diện ngoại linh lực và sức mạnh vượt xa đồng đội, phần lớn là nhờ Hạo Nguyệt. Chưa kể mỗi lần Hạo Nguyệt tiến hóa đều sẽ giúp hắn tiến bộ theo, linh lực tăng vọt.

Đương nhiên hắn không thể nào giao ra Hạo Nguyệt. Cho dù hắn chết cũng phải bảo vệ Hạo Nguyệt an toàn. Dù rằng nếu hắn thật sự chết đi, dưới tác dụng của khế ước, chỉ sợ Hạo Nguyệt cũng sẽ đi theo hắn.

Nhưng hiện giờ lòng Long Hạo Thần cực kỳ khó chịu, thậm chí là nặng nề. Dù nói thế nào đi nữa, ma tộc phát động thánh chiến đều là do hắn và Hạo Nguyệt. Ma tộc có ngàn vạn đại quân va chạm với mấy trăm vạn quân của nhân loại, sẽ tạo ra cảnh tượng thảm khốc đến nhường nào? Không biết có bao nhiêu chiến sĩ và thường dân sẽ chết vì chiến tranh. Mặc dù sớm muộn gì thánh chiến cũng sẽ xảy ra, nhưng khi hắn trở thành mồi lửa, trong lòng hắn vẫn nặng trĩu gánh nặng trách nhiệm.

Hiệp Ẩn Số Bốn trực tiếp đưa đám Long Hạo Thần tới một gian phòng họp trong Thích Khách Thánh Điện, sau đó vội vàng đi báo cáo.

Không còn người ngoài, mọi người theo bản năng đều đổ dồn ánh mắt về phía Long Hạo Thần. Cảm xúc của mỗi người đều có chút phức tạp, chỉ có Thải Nhi là vẫn mơ hồ.

Khi nàng bước vào Thích Khách Thánh Điện, sắc mặt nàng hơi biến đổi, Thải Nhi cảm thấy nơi này rất quen thuộc.

“Đại ca, sẽ không có việc gì chứ?” Lâm Hâm hơi lo âu nhìn Long Hạo Thần.

Đại quân ma tộc xâm chiếm, Ma Thần Hoàng phát động thánh chiến, tin tức này là một đả kích rất lớn đối với Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất. Huống chi bản thân Long Hạo Thần còn là trung tâm của cơn bão, các đồng đội của hắn sao có thể không lo lắng cho được?

Long Hạo Thần không chút do dự lắc đầu, nói:

“Sẽ không có chuyện gì đâu. Chúng ta chỉ cần nghe theo sự sắp đặt của Liên minh là được. Các cậu cũng đã nghe tiền bối Hiệp Ẩn Số Bốn nói rồi, hiện tại ta chỉ muốn chiến đấu vì Liên minh.”

“Đúng vậy, chiến đấu vì Liên minh!” Đôi mắt Tư Mã Tiên lóe lên tia lửa, dường như không thể chờ đợi được mà muốn lập tức xông ra chiến trường.

Những người khác cũng nhẹ gật đầu, ổn định tinh thần. Long Hạo Thần là linh hồn của đội này, tuy không thể nói lúc trước làm nhiệm vụ hắn chưa từng phạm sai lầm, nhưng đó là rất ít. Chỉ cần hắn có thể bình thản cho rằng không có chuyện gì, tâm trạng của những người khác cũng sẽ bình tĩnh hơn.

Kỳ thật lúc này tâm trạng Long Hạo Thần sao có thể không phức tạp được? Chỉ có hắn mới hiểu rõ Ma Thần Hoàng thật sự là vì hắn và Hạo Nguyệt mà phát động thánh chiến. Nếu hắn đứng ra, có lẽ sẽ kết thúc được trận thánh chiến này. Nhưng hắn có thể làm như thế không? Đáp án đương nhiên là không. Đây là cuộc chiến giữa hai dân tộc, dù không có hắn làm mồi lửa, nhân loại không ngừng phát triển, thì thánh chiến này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Hơn nữa, tuy Long Hạo Thần là quang minh chi tử nhưng hắn cũng yêu quý sinh mạng của mình! Càng quan trọng hơn là người cần phải hy sinh mạng sống để kết thúc thánh chiến không phải hắn, mà là đồng đội của hắn, người anh em tốt nhất, Hạo Nguyệt. Long Hạo Thần dù có lương thiện và sáng sủa hơn nữa thì hắn vẫn chỉ là một con người. Hắn cũng có lòng ích kỷ, sao hắn có thể nhìn Hạo Nguyệt đi chịu chết được? Điều này tuyệt đối là không thể nào. Nhưng hắn cũng không muốn thấy Liên minh đổ máu trong đại chiến!

Cho nên hiện tại lòng hắn rất hỗn loạn. Hắn đã nghĩ kỹ, mặc kệ Liên minh đưa ra kết luận cuối cùng thế nào, dù là giao hắn ra ngoài, hắn cũng sẽ giơ hai tay đồng ý quyết định. Hơn nữa hắn đã quyết tâm đem bí mật về việc Hạo Nguyệt có thể uy hiếp ma tộc báo cho Liên minh, tất cả đều do Liên minh quyết định.

Đưa ra quyết định này, bản thân Long Hạo Thần cực kỳ thống khổ. Nhưng cùng lúc đó, tâm trạng hắn cũng nhẹ nhõm hơn. Ít ra hắn có thể đối mặt với chính mình. Tình huống tệ nhất là Liên Minh Thánh Điện sẽ giao hắn ra ngoài. Nếu thật sự như vậy, hắn sẽ lựa chọn chết trận cùng Hạo Nguyệt.

Hiệu suất của Hiệp Ẩn Số Bốn rất cao, không gian xung quanh đột nhiên khẽ vặn vẹo, ánh mắt Long Hạo Thần bỗng trở nên sắc bén, tập trung vào một vị trí, tay phải khẽ nhúc nhích rồi lập tức trở lại bình thường. Và trong khoảnh khắc đó, một bóng dáng màu xám đã bước ra từ hư không. Đó chẳng phải chính là điện chủ Thích Khách Thánh Điện, Hiệp Giả Thánh Nguyệt ư?

Thánh Nguyệt vừa bước ra liền thấy Long Hạo Thần, cũng trông thấy hắn rụt tay lại, đáy mắt xẹt qua một tia kỳ lạ. Tiếp theo, đương nhiên ông tìm kiếm Thải Nhi.

Khi ánh mắt Thải Nhi giao thoa với Thánh Nguyệt, thân thể nàng bỗng run rẩy, con ngươi như tách ra một khe hở, ngây ngốc nhìn Thánh Nguyệt, cả người hơi cứng lại.

Thánh Nguyệt cứ tưởng là vì cháu cố thấy mình nên mới thế, nên không chú ý đến Thải Nhi nữa. Ánh mắt ông lại đặt trên người Long Hạo Thần. Nhưng ông không nói lời nào, nâng bàn tay to lên, chộp thẳng về phía đầu Long Hạo Thần.

Thánh Nguyệt là đẳng cấp cỡ nào. Năm ngón tay giương ra, sát khí lạnh lẽo bùng nổ. Nhiệt độ trong phòng họp lập tức giảm xuống, áp lực khủng bố chớp mắt bao trùm lấy Long Hạo Thần.

Ai có thể ngờ được vị Hiệp Giả đại nhân này vừa xuất hiện đã ra tay? Hơn nữa tốc độ của Thánh Nguyệt nhanh đến mức nào. Gần như lúc nâng cánh tay lên thì người đã tới trước mặt Long Hạo Thần. Cú chộp này những người khác thậm chí không có cơ hội phản ứng.

Long Hạo Thần phản xạ cực nhanh. Khi ánh mắt Thánh Nguyệt lần nữa tập trung vào người hắn, hắn lập tức có cảm giác nguy hiểm. Vốn hắn đang ngồi trên ghế, giờ phút này cũng không đứng lên, bởi vì không có thời gian. Chân phải đạp mạnh lên bàn, cả người cùng chiếc ghế bỗng lùi ra sau, cùng lúc đó ngón tay phải chỉ về phía trước, ngón tay như đao chĩa vào không trung.

Có thể thấy trong chớp mắt này, ngón trỏ và ngón giữa của Long Hạo Thần đều biến thành màu vàng thủy tinh. Một tiếng rít chói tai vang lên, một luồng kiếm khí trực tiếp xuất hiện trong không trung. Không chỉ vậy, thân thể Long Hạo Thần chợt lóe lên, một tầng quang mang màu cam đã bao phủ lấy hắn.

*Phụt!*

Kiếm quang vàng óng trực tiếp đâm vào lòng bàn tay Thánh Nguyệt. Không sai một li, khiến cú chộp của vị Hiệp Giả đại nhân chợt dừng lại, khi năm ngón tay tiếp tục hạ xuống thì va phải Thuẫn Tường do Thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa bày ra.

Kỹ năng Thuẫn Tường của Long Hạo Thần là thuấn phát, lại thêm một chiêu tràn ngập kiếm ý, cho nên tay phải của Thánh Nguyệt trực tiếp xẹt qua Thuẫn Tường. Quang mang màu cam của Thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa chợt lóe sáng, bị đẩy trượt ra sau nhưng không thể làm Long Hạo Thần bị thương.

Sự phối hợp giữa cả đội thể hiện ngay tại giây phút này. Tuy mỗi người đều không rõ vì sao Thánh Nguyệt lại tấn công Long Hạo Thần, nhưng bọn họ đã cùng Long Hạo Thần chiến đấu vô số lần. Cho nên bên này Long Hạo Thần vừa có hành động là những người khác lập tức ra tay.

Tư Mã Tiên vung tay phải, Quang Chi Đại Lực Hoàn mang theo tiếng rít sắc bén bay về phía Thánh Nguyệt, hơn nữa còn chặn ngay trước mặt ông, không để ông tiếp tục tấn công Long Hạo Thần.

Tiếng phượng hoàng kêu to rõ cũng vang lên. Lâm Hâm không chút chần chừ phát động Tâm Diễm Hỏa Diễm của y. Bọn họ đang đối mặt với một Hiệp Giả cấp chín, không dốc hết sức sao được?

Xích Huyết Chi Cuồng Phóng của Hàn Vũ đã chém ra với khí thế điên cuồng, hơn nữa trực tiếp chém ba đường phía dưới Thánh Nguyệt, quét ngang hai lượt.

Cự Linh Thần Thuẫn của Vương Nguyên Nguyên đã bay ra ngoài, công kích của cô thì trực tiếp đâm về phía cổ Thánh Nguyệt, vừa lúc một trên một dưới với Hàn Vũ, lại thêm Tư Mã Tiên ở chính diện, có thể nói là đã khóa chặt mọi đường lui của Thánh Nguyệt.

Càng khiến Thánh Nguyệt kinh ngạc hơn là, khi mấy đứa trẻ này hành động, một áp lực ngập trời bùng phát, long uy khủng bố của Nghịch Thiên Ma Long gần như chớp mắt đã bao trùm cả phòng họp. Đừng nói là nơi đây, cả Thích Khách Thánh Điện chỉ sợ đều cảm nhận được long uy này.

Người duy nhất không cử động chỉ có Thải Nhi. Hiện tại nàng đang trong trạng thái hoàn toàn ngơ ngẩn, ngây ngốc đứng đó không biết đang suy nghĩ gì.

Thánh Nguyệt không hổ là Hiệp Giả, điện chủ Thích Khách Thánh Điện. Đối mặt với sự bao vây của đám thanh niên, tuy ông thầm giật mình nhưng phản ứng không hề chậm chạp.

Chân hơi bước lên nửa bước, thân hình chợt lóe, đầu tiên là tránh đi Quang Chi Đại Lực Hoàn ở trước mặt, sau đó tay phải xẹt qua Quang Chi Đại Lực Hoàn. Cùng lúc đó, thân thể ông bay lên, hai chân cùng đá ra tấn công về phía Hàn Vũ và Vương Nguyên Nguyên.

Đám thanh niên này chẳng qua chỉ là tu vi cấp sáu, còn Thánh Nguyệt là cấp chín. Bởi vậy, tuy ông không xem thường bọn họ nhưng không có khả năng dốc toàn lực. Cho nên chỉ là đơn giản vận chuyển linh lực, dựa vào bản năng chiến đấu.

Nhưng Thánh Nguyệt không ngờ rằng hôm nay mình đã quá sơ suất. Ông thật sự đã xem thường thực lực của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất, đặc biệt là coi thường uy lực của Quang Chi Đại Lực Hoàn của Tư Mã Tiên.

Khi tay phải Thánh Nguyệt xẹt qua Quang Chi Đại Lực Hoàn, theo ông nghĩ thì tuy vũ khí này trông có vẻ nặng nề, nhưng linh lực của Tư Mã Tiên khác xa với ông, nhất định sẽ bị chính mình đánh bay, đồng thời nhờ lực phản chấn, hai chân đá văng công kích của hai người khác, rồi đối phó Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô đang xông tới thì không thành vấn đề.

Nhưng tay phải của ông vừa chạm vào Quang Chi Đại Lực Hoàn, Thánh Nguyệt liền biết mình đã sai. Vũ khí trông có vẻ cồng kềnh này còn kinh khủng hơn cả trong tưởng tượng của ông.

Trong tiếng nổ chói tai, Thánh Nguyệt chỉ cảm thấy một lực lượng cường đại đẩy tay mình ra. Chính là Phấn Toái, hấp thu tam trọng bạo phá của Quang Chi Đại Lực Hoàn.

Nếu chỉ như vậy, với linh lực hơn mười vạn của Thánh Nguyệt cũng chưa chắc bị thương tổn gì. Nhưng quan trọng là khi Quang Chi Đại Lực Hoàn được phát động, Tư Mã Tiên đã sử dụng Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô của mình. Bởi vậy lúc tay phải Thánh Nguyệt va chạm vào nó, một tia chớp tím bỗng nhiên bùng phát, trực tiếp thông qua bàn tay lan truyền toàn thân Thánh Nguyệt.

Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô muốn gây tổn thương cho Thánh Nguyệt với linh lực cao như vậy là không thể, nhưng cảm giác tê liệt do tia điện sinh ra lại có hiệu quả.

Đối với một cường giả cỡ như Thánh Nguyệt, trong chiến đấu ông sẽ không làm ra hành động vô nghĩa. Bởi vậy, tuy Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô chỉ làm ông khựng lại chưa đến một giây nhưng đã phá hủy toàn bộ kế hoạch của ông.

Hai chân đá ra tạm ngừng trên không trung, tiếp đó va chạm với Xích Huyết Chi Cuồng Phóng và Cự Linh Thần Thuẫn.

Thánh Nguyệt dù có mạnh hơn nữa cũng chỉ là con người, mà ông va chạm lại là hai bộ trang bị cấp truyền kỳ.

Vương Nguyên Nguyên và Hàn Vũ bị đá bay nhưng chính Thánh Nguyệt cũng không dễ chịu. Một bên là không gian, một bên là quang minh điên cuồng. Hai loại thuộc tính cường đại được trang bị cấp truyền kỳ tăng phúc tàn phá khiến thân thể ông vốn đã tê liệt càng thêm chậm chạp.

Ngay lúc này, Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô đã xông tới. Ánh lửa nóng cháy chợt dâng lên, bùng phát, uy lực khủng bố gần như nuốt chửng cả người Thánh Nguyệt.

Tâm Diễm Phượng Hoàng, đây chính là kỹ năng duy nhất của linh lô hợp thành, hơn nữa mỗi lần Lâm Hâm thi triển xong sẽ bị phản phệ cực lớn. Năm đó khi y mới có được kỹ năng này đã nhờ vào nó để ngăn cản Vua Cương Thi cấp tám, hơn nữa còn gây tổn thương cho nó.

Hiệp Giả Thánh Nguyệt đương nhiên không phải Vua Cương Thi có thể so sánh, nhưng vấn đề là có tâm hay vô tâm! Lâm Hâm ngày càng khống chế tốt hỏa nguyên tố, bởi vậy lúc ra tay, nhiệt độ của Tâm Diễm Phượng Hoàng được giấu kín, va chạm xong mới bộc phát ra.

“Đám nhóc các ngươi!” Thánh Nguyệt chửi một câu, quang mang xám lấp lánh bỗng bùng phát, sự sắc bén như cắt đứt yết hầu của Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô. Uy lực khủng bố chợt lóe lên rồi biến mất, tất cả đều trở lại bình thường.

Mỗi người một cước, bao gồm cả Long Hạo Thần vừa mới kết thúc Thuẫn Tường bảo hộ, mấy chàng trai đều bị Thánh Nguyệt đá văng ra ngoài, hơn nữa còn va vào nhau chồng chất lên nhau.

Nhưng Thánh Nguyệt không đánh tiếp, bởi vì ông đang vẻ mặt kỳ quái đối diện với Nghịch Thiên Ma Long gần như chiếm hơn phân nửa phòng họp, hai bên còn cảnh giác nhìn nhau.

“Anh Nhi, thu lại đi. Hiệp Giả đại nhân không có ác ý.” Tuy Long Hạo Thần bị đá đến nhe răng nhếch miệng, nhưng vẫn vội nói.

Long uy của Nghịch Thiên Ma Long quá mạnh, nếu khiến Thích Khách Thánh Điện hiểu lầm không đáng có thì không tốt.

Quang mang đen chợt lóe, dưới ánh nhìn trợn trừng của Thánh Nguyệt, Nghịch Thiên Ma Long một giây trước còn hùng hổ, ngay sau đó lại biến thành một con heo ục ịch, ngọ nguậy trong ngực Trần Anh Nhi, thậm chí còn khiêu khích liếc ông một cái.

Khóe mắt và miệng Thánh Nguyệt cùng co giật, không kìm được lại mắng:

“Đám nhóc các ngươi, có cần phải ác vậy không? Lão tử là ma tộc sao?”

Lúc này bộ dạng của Thánh Nguyệt Hiệp Giả đại nhân khiến người ta có chút không dám nhìn. Bộ đồ trên người nhiều chỗ cháy đen, ngay cả tóc cũng bị đốt một mảng, má trái nóng đỏ. Dáng vẻ thật đúng là chật vật!

Hiện tại Thánh Nguyệt hận không thể tìm một cái hố chui vào, thầm mắng mình rảnh rỗi đi thử thách làm gì! Giờ thì tự chuốc nhục vào thân! Đám nhóc này cũng không thèm nương tay.

Đương nhiên ngoài miệng ông sẽ không nói như vậy. Ông oán hận nhìn chằm chằm đám người Long Hạo Thần đang bò dậy, tức giận nói:

“Các ngươi gan lớn lắm rồi? Còn dám đấu với lão tử. Tốt lắm! Đám nhóc các ngươi, lão tử phải dạy dỗ các ngươi mới được!”

“Ông cố, xin tạm tha cho chúng con, chúng con không cố ý.” Long Hạo Thần vội vàng cười nịnh, tiến lên hướng Thánh Nguyệt hành lễ của hậu bối.

Thánh Nguyệt hừ một tiếng, nói:

“Thằng khốn nhà ngươi là tệ nhất. Ngươi có biết ngươi làm chúng ta lao tâm lao lực bao nhiêu không? Ta ra tay dạy dỗ ngươi một chút thì có gì không được? Xem đám nhóc khốn kiếp các ngươi, ai cũng phản ứng nhanh nhạy. Ta và các ngươi có thù sâu lắm chắc?”

Nhìn bộ dạng thê thảm của Thánh Nguyệt, dĩ nhiên mọi người cũng hiểu được vị Hiệp Giả đại nhân chỉ là đang thử Long Hạo Thần mà thôi. Muốn cười rồi lại không dám, ai cũng cúi đầu không lên tiếng.

“Hừ, hừ, cánh cứng rồi chứ gì?” Thánh Nguyệt nâng tay lên gõ vào đầu Long Hạo Thần, khiến hắn đau đến nhe răng nhếch miệng mà không dám hó hé.

Hắn cũng không ngờ Thánh Nguyệt lại sơ ý như vậy, mới chút xíu đã bị họ gây khó dễ, không cho ông ta trút giận thì chỉ sợ không được.

Thánh Nguyệt thật sự buồn bực! Bởi vì ông phát hiện mình không thể trút giận. Hơn nữa sau khi tỉnh táo lại, ông thầm kinh hãi. Cho dù ông hơi sơ ý nhưng dù sao cũng là một cường giả cấp chín! Hơn mười vạn linh lực đặt tại đó, đám nhóc này có trang bị loại gì thế! Ra tay gần như đều là cấp truyền kỳ, chắc bọn họ mới thăng lên Liệp Ma Đoàn cấp suất không lâu, lấy đâu ra nhiều trang bị tốt như vậy. Đặc biệt là Long Hạo Thần, tấm thuẫn vừa rồi của hắn màu da cam, là cấp sử thi?

Thực lực của đám Long Hạo Thần thật sự khiến Thánh Nguyệt bị đảo lộn nhận thức. Nên biết lần trước ông gặp nhóm thanh niên này, bọn họ cùng lắm chỉ được coi là những tài năng mới nổi, lần này lại có thể ra oai phủ đầu một Hiệp Giả đại nhân như ông. Điều này không phải dùng hai từ ‘tiến bộ’ là có thể giải thích, quả thật là một bước nhảy vọt.

“Ngươi lên cấp bảy rồi?” Thánh Nguyệt kìm bớt lửa giận, theo bản năng hỏi Long Hạo Thần.

Ông còn nhớ rõ vừa rồi Long Hạo Thần lấy tay làm kiếm đánh ra một luồng kiếm khí, đó là cảnh giới Thể Quang Diệu.

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Dạ vâng, thưa ông cố.”

Thánh Nguyệt càng kinh ngạc hơn. Suy đoán là một chuyện, xác nhận lại là chuyện khác. Long Hạo Thần mới bao nhiêu tuổi? Tuyệt đối chưa tới hai mươi. Lần trước gặp mặt hắn mới mười bốn hay mười lăm tuổi? Chỉ mới vài năm thôi đã là cấp bảy! Khó trách tên Ma Thần Hoàng kia quyết bắt cho bằng được Long Hạo Thần. Cấp bảy, thật sự là cấp bảy? Lúc mình lên cấp bảy thì bao nhiêu tuổi? Hình như là ba mươi lăm?

Ánh mắt lần nữa lướt qua mọi người, biểu cảm của Thánh Nguyệt đã hồi phục vẻ lạnh lùng. Đương nhiên khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai và bộ dạng chật vật thì có chút… dĩ nhiên đám Long Hạo Thần không dám cười ra tiếng.

Đúng lúc này, bên ngoài phòng họp truyền đến tiếng đập cửa dồn dập.

“Chỗ này không có việc gì, là ta kêu người mô phỏng long uy của Nghịch Thiên Ma Long!” Thánh Nguyệt hét lớn một tiếng.

Ông không thể để thuộc hạ trông thấy bộ dạng này của mình, còn mặt mũi gì nữa chứ?

Nghe tiếng của Thánh Nguyệt, bên ngoài trở nên yên tĩnh.

Thánh Nguyệt nhìn chăm chú Long Hạo Thần một lúc lâu, gật gù nói:

“Không tệ, xem ra các ngươi đã trưởng thành rất nhiều, thực lực cũng tăng không ít. Rốt cuộc các ngươi đã trở lại. Chắc Hiệp Ẩn Số Bốn có nói rồi, thánh chiến đã bắt đầu.”

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Ông cố, việc này là do con, con nguyện ý mặc cho Liên minh xử lý.”

“Xử lý?” Giọng Thánh Nguyệt bỗng cao lên vài phần. “Xử lý cái con khỉ! Gì mà việc do ngươi? Ngươi có tư cách đó sao? Rảnh quá nên kiếm chuyện cho mình à? Muốn ăn đòn thì cứ nói thẳng. Thánh chiến giữa ma tộc và Liên minh là do một nhân vật nhỏ như ngươi có thể quyết định sao?”

Tuy lời Thánh Nguyệt nói khó nghe, tràn ngập sự răn dạy, nhưng lòng Long Hạo Thần lại ấm áp. Tất nhiên hắn có thể nghe ra trong giọng nói của Thánh Nguyệt tràn đầy sự che chở.

Long Hạo Thần hít sâu, nói:

“Ông cố, thật sự là bởi vì con. Ông hãy nghe con nói, chuyện này rất quan trọng với Liên minh. Mặc kệ Liên minh quyết định ra sao, con sẽ không có nửa lời oán than, nhưng con không thể che giấu Liên minh. Con tin tưởng Liên minh sẽ có quyết định chính xác.”

Nhìn sắc mặt trịnh trọng của Long Hạo Thần, Thánh Nguyệt đột nhiên phát hiện tình huống hình như không đơn giản như mình tưởng tượng. Ông nhíu mày, nâng tay lên, một luồng khí sắc bén lạnh lẽo mau chóng khuếch tán, bao bọc cả phòng họp.

“Ngươi muốn nói cái gì?” Thánh Nguyệt nhíu chặt chân mày.

Long Hạo Thần nói:

“Ông cố, con có thể khẳng định, Ma Thần Hoàng phát động thánh chiến đích thực là vì con. Điểm này, ngay cả đồng đội của con cũng không biết là vì sao. Nhưng là người trong cuộc, con biết rõ. Biết được sắp bắt đầu thánh chiến, trong lòng con rất khó chịu. Con thật sự không muốn vì mình mà khiến sinh linh đồ thán. Nhưng chuyện này có quan hệ đến người đồng đội thân thiết nhất của con, con không thể giao nó ra. Cho nên con xin Liên minh đưa ra quyết định cuối cùng. Dù Liên minh xử lý ra sao, con đều bằng lòng chấp nhận.”

Nghe hắn nói nghiêm trọng như vậy, không chỉ sắc mặt Thánh Nguyệt trở nên khó coi, mà các thành viên của Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất, trừ Thải Nhi đang ngây người, mấy người khác đều giật mình trợn to mắt. Khi họ biết thánh chiến là vì Ma Thần Hoàng muốn có Long Hạo Thần, họ cũng tràn ngập nghi hoặc, nhưng không nghĩ ra được nguyên nhân. Lúc này nghe ý Long Hạo Thần muốn nói, trận thánh chiến này thật sự có liên quan đến hắn.

Cơ quai hàm của Thánh Nguyệt rõ ràng giật giật, thanh âm ông trở nên nhu hòa hơn.

“Con trai, đừng vội. Ông cố tin tưởng nhân cách của con. Con nhớ kỹ, dù xảy ra chuyện gì, ông cố đều đứng về phía con. Không ai có thể đụng vào cháu cố của ta. Hơn nữa, con càng phải nhớ kỹ, những gì con mới nói tuyệt đối đừng nói cho ai khác. Cho dù là ở trong Liên minh, cũng không phải ai cũng giống chúng ta. Bây giờ hãy nói điều con muốn nói đi. Chỉ cần ông cố có thể làm được gì, ta nhất định sẽ dốc sức giúp các con.”

“Vâng.” Nhìn ánh mắt quan tâm của Thánh Nguyệt, Long Hạo Thần mạnh mẽ gật đầu.

Hiện tại hắn có cảm giác muốn khóc. Thánh Nguyệt là ông cố của Thải Nhi, khoảnh khắc này, hắn chân chính cảm nhận được tình thân từ vị Hiệp Giả tính tình nóng nảy này. Tình thân vĩnh viễn là điểm yếu ớt nhất trong lòng Long Hạo Thần.

“Ông cố, lúc chúng con rời khỏi Liên minh đã nhận tổng cộng mười sáu nhiệm vụ giết chóc. Chưa tới nửa năm, chúng con đã hoàn thành hết các nhiệm vụ. Trong tất cả các nhiệm vụ, khó nhất là giết Xà Ma Thần An Độ Man Li, ma thần có thứ hạng thấp nhất trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc.”

Thánh Nguyệt lần nữa bị kinh ngạc.

“Cái gì? Ý con là, các con đã giết chết một ma thần? Xà Ma Thần An Độ Man Li?”

Long Hạo Thần gật đầu.

“Phần lớn là nhờ may mắn…”

Sau đó hắn kể kỹ lại việc mình và đồng đội làm sao biết được Xà Ma Thần ở Thâm Uyên đầm lầy, và những gì họ đã gặp phải trong đầm lầy. Nói đến khi họ nhờ vào việc Vua Sâm Chu cùng An Độ Man Li lưỡng bại câu thương, nhân cơ hội đó đã đánh chết nó.

“Làm tốt lắm! Có thể dưới tình huống ma thần có Trụ Ma Thần bảo vệ mà vẫn đánh chết được nó, coi như là Liệp Ma Đoàn cấp đế cũng chưa chắc làm được. Tuổi bình quân của các con chỉ khoảng hai mươi mà đã có thành tựu như vậy, thật sự là may mắn của Liên minh!”

Cho dù Thánh Nguyệt có khó tính đến đâu, nghe Long Hạo Thần kể xong cũng không kìm được mà vỗ bàn khen ngợi. Đám trẻ này đã vào sinh ra tử, ở độ tuổi đó đã giết chết một ma thần, thành tựu này thật quá to lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!