Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 170: CHƯƠNG 170: BỐN LÁ THƯ CỦA ĐÓA HOA NHỎ

Một luồng sáng vàng kịp thời từ trên trời giáng xuống người Tư Mã Tiên. Không biết là vị mục sư cường đại nào đã chú ý đến tình hình bên này, ban cho gã một phép trị liệu vô cùng hiệu quả.

Nữ ma pháp sư cắn chặt răng nhìn người đàn ông đầu trọc trước mắt, một lúc sau, cô đột nhiên túm lấy cổ áo Tư Mã Tiên rồi hôn lên môi gã.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, lại thêm cơ thể Tư Mã Tiên đang suy yếu nên không thể tránh né, cứ thế bị hôn trúng.

Khoảnh khắc đó, suy nghĩ duy nhất trong đầu Tư Mã Tiên là: Đóa hoa nhỏ của mình phải làm sao đây?

Nụ hôn đến nhanh mà đi cũng nhanh, nữ ma pháp sư đột nhiên ngẩng đầu, vô cùng bá đạo tuyên bố:

“Ta không cần biết hoa trắng nhỏ gì hết, lão nương quyết bám lấy anh rồi, không muốn cũng không được.”

“Nhưng lòng ta đã thuộc về người khác…” Tư Mã Tiên nghiêm túc nói.

Nữ ma pháp sư khinh thường hừ một tiếng.

“Lão nương chỉ cần thân thể của anh, không cần trái tim.”

“Ta…”

Tư Mã Tiên nghẹn lời, bởi vì gã không biết phải nói sao. Cô gái này một khi đã ngang ngược thì đàn ông cũng không sánh bằng.

Thật ra, bề ngoài gã hào sảng nhưng nội tâm lại rất tinh tế. Gã có thể cảm nhận được phần nào suy nghĩ trong lòng nữ ma pháp sư. Dưới vẻ ngoài mạnh mẽ ấy thực chất là một nội tâm bất an và sợ hãi chiến tranh.

Cô chỉ hy vọng có thể tìm được một chỗ dựa vững chắc mà thôi.

Chiến tranh đáng chết, thánh chiến chết tiệt!

Nhìn ánh mắt của Tư Mã Tiên, nữ ma pháp sư dần bình tĩnh lại, nhỏ giọng nói:

“Xin lỗi.”

Tư Mã Tiên nâng tay lên, ôm lấy vai cô.

“Không sao, người chịu thiệt là cô mà. Mọi chuyện rồi sẽ qua, tất cả sẽ ổn thôi.”

Mắt nữ ma pháp sư hoe đỏ. Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn gã, nói:

“Nếu đóa hoa nhỏ của anh không cần anh, vậy ta ở bên anh được không? Ta nói thật đấy. Ít nhất anh cũng là một người đàn ông mạnh mẽ.”

Tư Mã Tiên không nói gì, tay chợt lóe quang mang, một cuộn da dê hiện ra trong lòng bàn tay. Ánh mắt gã bỗng trở nên dịu dàng.

Nữ ma pháp sư không nói gì nữa. Khi cô thấy ánh mắt chăm chú của Tư Mã Tiên dán vào cuộn da dê, cô liền biết mình không thể chen chân vào trái tim người đàn ông này.

Tư Mã Tiên cẩn thận mở cuộn da dê ra xem.

Cuộn da dê tổng cộng có bốn lá, mỗi lá đều được giữ gìn cẩn thận, không hề hư hại chút nào.

Lá thư thứ nhất:

‘Tên khốn, anh biết rõ ta không muốn nghe anh gọi ta là đóa hoa nhỏ mà vẫn cứ gọi. Ta ghét anh, ghét cái tên đầu trọc nhà anh chết đi được. Nhưng nếu anh dám chết ở chiến trường thì ta sẽ ghét anh vĩnh viễn. Anh phải sống sót mà lăn về đây cho ta, mặc kệ bao lâu đi nữa. Còn nữa, phải hồi âm cho ta. Nếu trong ba tháng không nhận được thư của anh, lão nương sẽ lập tức lấy người khác, để anh chết cũng không được yên!’

Tư Mã Tiên vẫn nhớ như in cảm giác rối bời khi nhận được lá thư đầu tiên. Cô ấy đã hồi âm, cô ấy muốn mình sống sót trở về. Cô ấy nói nếu không thấy mình hồi âm sẽ lấy người khác. Cô ấy đang quan tâm mình! Chính gã cũng không biết, lá thư này đã mang lại cho gã động lực và dũng khí lớn đến nhường nào. Nhưng gã có thể khẳng định rằng, nếu không có bốn cuộn da dê này, gã nhất định không thể thuận lợi đột phá cấp bảy như vậy.

Lá thư thứ hai:

‘Còn sống là còn hy vọng.’

Đúng vậy, lá thư thứ hai chỉ có một câu đơn giản. Bởi vì khi Tư Mã Tiên hồi âm cho đóa hoa nhỏ của gã, trên đó viết rằng: Cô quan tâm ta như vậy có phải là thích ta không? Ta có cơ hội không?

Lá thư thứ ba:

‘Có phải anh cảm thấy ta rất hung dữ? Nếu anh không sợ ta đánh anh, mắng anh, thì đợi thánh chiến kết thúc rồi mang đồ ăn ngon đến gặp ta đi. Nếu phải lựa chọn giữa ta và Liệp Ma Đoàn của anh, anh sẽ chọn ai?’

Khi nhận được lá thư thứ ba, Tư Mã Tiên đã rối rắm một thời gian dài. Tâm trạng vui vẻ bị thay thế bởi sự nóng nảy. Trong một khoảng thời gian, gã chiến đấu trên chiến trường đặc biệt bạo lực. Gã hồi âm cho Phong Linh Nhi chỉ viết vỏn vẹn ba chữ: Liệp Ma Đoàn.

Đúng vậy, gã thích Phong Linh Nhi, là nhất kiến chung tình, thậm chí là thích đến mức hết thuốc chữa. Nhưng tình yêu này không thể nào lay chuyển được tín ngưỡng của gã.

Lá thư thứ tư của Phong Linh Nhi đến rất nhanh, cũng là lá thư cuối cùng.

‘Ta phát hiện mình bắt đầu thật sự thích anh rồi. Bởi vì ta thích người đàn ông kiên định giữ vững mục tiêu của mình. Luyện cơ bắp cho rắn chắc một chút, không được đi hái hoa ngắt cỏ. Nói không chừng mấy ngày nữa ta sẽ đến thăm anh. Nếu anh còn sống, ta sẽ cho anh một cơ hội.’

*

Khu Ma Quan, Thích Khách Thánh Điện.

Thân hình nhỏ nhắn xoay một vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Chỉ là lúc chạm đất, chân nàng không vững, loạng choạng liên tiếp mấy bước mới miễn cưỡng đứng lại được. Lưỡi hái khổng lồ trong tay quét ngang, mục tiêu là khoảng không trước mắt.

*Keng!*

Lại một tiếng vang giòn giã, chỉ là lần này âm thanh kéo dài hơn. Thải Nhi toàn thân chấn động mạnh, lưỡi hái văng khỏi tay, còn nàng thì lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

Một luồng sáng lạnh lẽo lặng lẽ xuất hiện trước mặt nàng, chỉ thẳng vào cổ họng, khiến da thịt nàng khẽ run lên.

Quang mang lạnh lẽo thu lại, một giọng nói già nua vang lên.

“Rất tốt, có thể chống đỡ công kích của ta lâu đến một canh giờ, chỉ vì linh lực cạn kiệt mới không thể tiếp tục. Ở cấp bảy, kỹ năng chiến đấu của con đã thuộc hàng đầu trong Thích Khách Thánh Điện rồi.”

Thải Nhi chống tay xuống đất đứng dậy, trán ướt đẫm mồ hôi, giọng có chút làm nũng với Thánh Nguyệt.

“Ông cố, ông nghiêm túc quá rồi. Con mệt chết đi được.” Nói xong, nàng nhặt lưỡi hái khổng lồ rơi bên cạnh lên.

Hiển nhiên đây không phải Lưỡi Hái Tử Thần của nàng, mà chỉ là một vũ khí làm bằng sắt thép có kích thước tương tự. Dù sao trong quá trình sử dụng Lưỡi Hái Tử Thần, Thải Nhi rất có khả năng sẽ không khống chế được sức mạnh của nó.

Thánh Nguyệt khẽ thở dài, lắc đầu.

Thải Nhi nghi hoặc nhìn ông.

“Ông cố sao vậy? Chẳng phải ông vừa khen con học nhanh, kỹ năng tốt sao?”

Thánh Nguyệt mỉm cười đi tới trước mặt, xoa đầu nàng.

“Đúng là thực lực hiện tại của con không tệ, nhưng con lại thiếu một thứ mà thích khách nên có.”

“Là gì ạ?”

“Sát khí.”

Thải Nhi ngẩn ra, nói:

“Vậy con phải làm sao để luyện ra sát khí?”

Thánh Nguyệt nói:

“Sát khí của thích khách đến từ nội tâm, được bồi dưỡng từ nhỏ. Con mất đi ký ức trước kia, cũng đánh mất sát khí ban đầu. Trong chiến đấu, thời điểm thích khách mạnh nhất chính là khoảnh khắc bộc phát sát khí mãnh liệt từ trạng thái tĩnh lặng, vận dụng kỹ năng để tung ra một đòn chí mạng cho kẻ địch.”

Thải Nhi giậm chân.

“Vậy bây giờ con bồi dưỡng cũng không muộn mà, nhưng ông không cho con ra chiến trường, không giết địch thì làm sao nuôi dưỡng sát khí được!”

Trong mắt Thánh Nguyệt lộ ra vẻ mâu thuẫn, ông khẽ thở dài.

“Ta không nỡ! Năm đó khi con còn rất nhỏ, ta đã đưa con đến trước Luân Hồi Kiếm để chịu thử thách. Khi ấy lòng ta sắt đá, mặc cho cha mẹ con van xin. Nhưng vật đổi sao dời, lần này con mất trí nhớ, tuy đánh mất sát khí nhưng cũng tìm lại được sự ngây thơ trong sáng, tìm lại được niềm vui. Ông cố thật không nỡ để con biến trở lại dáng vẻ trước kia. Nếu không có chiến tranh thì tốt biết mấy. Ta hy vọng con có thể mãi mãi sống trong vui vẻ.”

Thải Nhi mở to mắt, nói:

“Nhưng chẳng phải ông đã nói con là Luân Hồi Thánh Nữ, thì phải gánh vác sứ mệnh của Luân Hồi Thánh Nữ sao? Hơn nữa, con phải giúp đỡ Hạo Thần! Một năm rồi anh ấy không đến thăm con, thật đáng ghét.”

Thánh Nguyệt mỉm cười nói:

“Con bé ngốc, điều này không thể trách cậu ta. Thằng bé Hạo Thần vai gánh trách nhiệm còn nặng hơn con rất nhiều, áp lực phải chịu cũng lớn hơn. Nếu con muốn tốt cho cậu bé, vậy sau này phải làm hậu phương vững chắc cho nó. Ta tin rằng, chỉ cần cho hai đứa đủ thời gian, với thiên phú của các con, tương lai không xa nhất định có thể dẫn dắt đại quân liên minh chúng ta phản công ma tộc.”

Ánh mắt Thải Nhi dần ảm đạm. Một năm qua, không biết nàng đã cố gắng bao nhiêu lần, hy vọng có thể phục hồi ký ức, nhưng đều không được như ý. Mặc kệ nàng nỗ lực thế nào cũng không thể nhớ lại được gì, thậm chí một chút manh mối để tìm về ký ức cũng không có.

Khu Ma Quan là nhà của nàng. Sau khi trở về đây, sự hoang mang trong lòng nàng đã dần biến mất nhờ sự quan tâm của ông cố và cha mẹ. Sự thật chứng minh, nàng ở lại đây là quyết định chính xác nhất. Trừ việc không thể gặp Long Hạo Thần, một năm nay nàng sống rất vui vẻ và thỏa mãn. Chẳng những thực lực trước kia đã hoàn toàn hồi phục, tu vi còn có bước tiến dài, nội linh lực vượt qua hai vạn, thẳng tiến cấp tám.

“Ông cố, chúng ta tiếp tục đi. Cho dù sát khí của con không đủ, chỉ cần có đủ sức mạnh thì cũng vậy thôi. Hơn nữa, vấn đề sát khí có thể dùng Lưỡi Hái Tử Thần để bù đắp! Mỗi khi con cầm Lưỡi Hái Tử Thần, con cảm thấy mình như biến thành một người khác, mọi nỗi sợ hãi đều tự động biến mất.”

Thánh Nguyệt gật đầu.

“Không vội, con hồi phục linh lực trước đã. Thải Nhi, không lâu nữa e rằng con thật sự phải ra chiến trường, ông cố sẽ ở bên cạnh con. Con có đồng ý không? Nếu con không muốn, ông cố sẽ không ép buộc. Nhưng nếu con muốn tương lai giúp đỡ Long Hạo Thần, vậy đây là lựa chọn duy nhất của con.”

Thải Nhi không chút do dự nói:

“Ông cố, con đồng ý, con phải giúp anh ấy!”

Thánh Nguyệt lại xoa đầu nàng, lòng tràn ngập yêu thương. Trong lòng ông có chút phức tạp, dường như so với Thải Nhi lạnh lùng trước kia, Thải Nhi hiện tại khiến ông càng thêm khó xử.

*

Ngự Long Quan, Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Quang mang vàng lấp lánh, Long Hạo Thần bước ra một bước. Ánh sáng hư ảo xung quanh đều thu lại, cuối cùng hắn đã trở về thế giới hiện thực. Cuối cùng cũng ra khỏi Huyễn Động. Ngay cả hắn cũng không biết, từ lúc vào Huyễn Động đến giờ, tổng cộng đã trôi qua bao lâu. Nhưng một lần nữa trở về thế giới hiện thực, hắn có cảm giác phấn chấn hẳn lên, cả người như được thay da đổi thịt.

Quang nguyên tố dịu dàng vui vẻ nhảy múa xung quanh người hắn. Long Hạo Thần quả thực đã thay đổi rất nhiều. Hắn cao lên không ít, bờ vai rộng hơn, nhưng không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn khoa trương. Toàn thân hắn toát lên một cảm giác rất ôn hòa, dịu dàng. Dù là đường nét khuôn mặt hay đường cong cơ bắp đều tựa như được ông trời điêu khắc!

Mái tóc dài màu vàng xõa xuống hai bên gò má, khẽ che đi khuôn mặt tuấn tú mà tràn ngập ánh sáng. Thân hình cao lớn chỉ đứng đó thôi cũng đã cho người ta cảm giác như một cột trụ chống trời.

Đôi mắt hắn tựa như hai viên thủy tinh vàng, ngay cả con ngươi cũng là màu vàng kim. Nhưng ánh mắt lại cực kỳ dịu dàng, chỉ khi vô tình chăm chú nhìn mới khiến người ta cảm thấy một khí thế không dám nhìn thẳng.

Hai tay dang rộng, hít một hơi thật sâu, trên mặt Long Hạo Thần lộ ra nụ cười dịu dàng. Ta đã trở về, Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, Long Hạo Thần nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một kỵ sĩ mặc chiến giáp Bí Ngân Cơ Tòa xuất hiện trước mặt, hướng hắn hành lễ kỵ sĩ.

“Chào ngài, Long Hạo Thần tiên sinh.”

“Xin chào.” Long Hạo Thần vội vàng đáp lại lễ kỵ sĩ.

“Xin đi theo ta.” Kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa xoay người đi ra ngoài.

Có kỵ sĩ dẫn đường, Long Hạo Thần trở lại căn phòng mà hắn đã ở lúc mới vào tổng điện Kỵ Sĩ Thánh Điện.

“Xin ngài chờ trong chốc lát. Điện chủ đại nhân có dặn, khi tiên sinh xuất quan thì ngài ấy sẽ nhanh chóng triệu kiến tiên sinh. Ta cũng sẽ thông báo cho mẫu thân của ngài.”

“Được, cảm ơn.”

Kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa đi rồi, Long Hạo Thần ngồi trên giường, có cảm giác không thật. Giường đệm không mềm mại nhưng căn phòng lại mang đến cảm giác ấm áp như ở nhà.

Chìm đắm trong tu luyện lâu như vậy, cuối cùng đã trở lại. Hắn không kìm được mà nằm vật xuống giường, duỗi thẳng người. Cảm giác thư thái thoải mái khiến mỗi một tế bào trong người hắn đều khẽ rên rỉ.

Không lâu sau, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân vội vã. Cửa bị đẩy ra, một bóng dáng mảnh mai xông vào.

“Hạo Thần!” Giọng nói tràn ngập vui mừng của Bạch Nguyệt vang lên. Bà vội vàng lao tới trước mặt Long Hạo Thần, ôm chầm lấy đứa con trai vừa ngồi bật dậy.

Vòng tay của mẹ tràn đầy ấm áp và hương thơm, Long Hạo Thần ôm chặt lấy mẹ mình.

“Mẹ.”

Giọng hắn bất giác run run. Có thể tựa vào lòng mẹ, cảm giác thật dễ chịu. Nhưng vào lúc này, điều hắn nghĩ đến nhiều nhất lại là trách nhiệm mình đang gánh vác. Vì để mẹ có cuộc sống tốt hơn, vì sự an toàn của mẹ, cũng vì mỗi một người mẹ của Liên Minh Thánh Điện, với tư cách là một Thủ Hộ Kỵ Sĩ, điều hắn có thể làm chính là dốc hết sức mình ngăn cản sự xâm lược của ma tộc.

“Sao con đi lâu quá vậy, sao lại tu luyện lâu thế? Một năm rưỡi rồi! Con có biết mẹ nhớ con đến nhường nào không?” Bạch Nguyệt khóc không thành tiếng.

Chồng một đi không trở lại, đến nay không có tin tức gì. Khó khăn lắm mới gặp lại con trai, đứa con lại tiến vào bế quan, một lần đi là mất một năm rưỡi. Nếu không phải Dương Hạo Hàm và cha chồng luôn an ủi bà, nói rằng Long Hạo Thần không xảy ra chuyện gì, chỉ sợ bà đã sớm không kìm được mà đi tìm hắn. Có thể nói, hiện tại con trai là chỗ dựa duy nhất của bà. Nếu Long Hạo Thần xảy ra chuyện gì, Bạch Nguyệt không biết mình có còn can đảm sống tiếp nữa không.

Quang nguyên tố dịu dàng từ người Long Hạo Thần tỏa ra, rót vào cơ thể mẹ. Cảm giác ấm áp khiến tâm trạng kích động của Bạch Nguyệt dần ổn định lại.

Nới lỏng vòng tay ôm con trai, bà nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.

“Hạo Thần, con gầy đi rồi, gầy đi nhiều quá, nhưng trông rất có tinh thần. Con trai mẹ là đẹp trai nhất.”

Long Hạo Thần mỉm cười, cố nén không để nước mắt rơi.

“Lúc nào mà chẳng vậy! Mẹ, lần này con sẽ không bế quan nữa, con sẽ ở lại Ngự Long Quan của chúng ta, ở bên cạnh mẹ được không?”

“Tốt quá, nhưng mà…” Bạch Nguyệt không kìm được nước mắt lưng tròng. “Nhưng con thật sự có thể ở lại bên cạnh mẹ sao?”

Long Hạo Thần im lặng. Hắn không thể. Hắn nhất định phải ra trận giết địch, vì nhân loại mà chiến đấu. Hắn căn bản không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Bạch Nguyệt, bầu bạn với mẹ mình. Nhưng vì để các người mẹ trong Liên Minh Thánh Điện có thể đoàn tụ cùng con mình, với tư cách là Thủ Hộ Kỵ Sĩ, Quang Minh Chi Tử, Thần Quyến Giả, hắn nhất định phải gánh vác nhiều, rất nhiều trách nhiệm.

Cửa mở, Dương Hạo Hàm tóc trắng như tuyết từ bên ngoài bước vào. Nhìn hai mẹ con, ông không lên tiếng. Lúc nãy ở ngoài cửa, ông đã nghe thấy cuộc trò chuyện của Long Hạo Thần và mẹ, ông thật không nỡ phá vỡ khoảnh khắc ấm áp này của họ.

“Dương gia gia.” Long Hạo Thần đứng dậy muốn hành lễ với Dương Hạo Hàm.

Dương Hạo Hàm vung tay áo, một lực lượng nhu hòa nâng hắn lên, không để hắn cúi người.

“Bé ngoan, cuối cùng ngươi cũng tu luyện xong, thật khiến chúng ta sốt ruột. Lần này ngươi bế quan tới một năm rưỡi, trước mắt đừng vội, hãy ở bên cạnh mẹ ngươi đi, ta cho ngươi nghỉ mười ngày.”

“Cảm ơn ngài.” Long Hạo Thần không từ chối.

Mười ngày, không dài, nhưng có lẽ cũng là khoảng thời gian duy nhất hắn có thể ở cùng mẹ, cho nên hắn không từ chối.

“Mẹ, nhà bếp ở đâu? Con nấu cơm cho mẹ. À, phải rồi, chẳng phải lúc trước mẹ có hỏi về Thải Nhi sao? Giờ con kể mẹ nghe được không? Thải Nhi thật sự rất đẹp, sau này con nhất định sẽ cưới cô ấy làm con dâu của mẹ.”

Bạch Nguyệt cuối cùng cũng nín khóc, mỉm cười.

“Thằng nhóc này, còn chưa tới hai mươi tuổi đã muốn lấy vợ rồi. Nhưng cũng tốt, chừng nào thì đưa Thải Nhi đến cho mẹ xem mặt.”

Long Hạo Thần theo bản năng nhìn về phía Dương Hạo Hàm, trong mắt lộ ra vẻ dò hỏi.

Dương Hạo Hàm không chỉ là điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện mà còn là minh chủ Liên Minh Thánh Điện, có địa vị vô cùng quan trọng. Sau khi xuất quan, điều Long Hạo Thần muốn biết nhất là khi nào có thể hội hợp cùng đồng đội, khi nào có thể một lần nữa bước lên chiến trường.

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:

“Mọi việc cứ đợi qua mười ngày rồi nói tiếp. Liên minh đều đã có sắp xếp cho các ngươi. Ngươi có thể yên tâm, hiện tại các bạn của ngươi đều rất tốt.”

Nghe ông nói vậy, Long Hạo Thần thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng thả lỏng hơn nhiều.

“Mẹ, con đi làm cơm cho mẹ, nấu canh được không?”

Bạch Nguyệt mỉm cười nói:

“Hạo Thần, thật ra mẹ muốn uống nhất, chính là món canh rau dại con nấu lúc nhỏ.”

*

Những ngày ấm áp luôn trôi qua rất nhanh. Mười ngày này, Long Hạo Thần luôn ở bên cạnh mẹ. Hắn nấu cơm cho mẹ, xoa bóp cho mẹ, mỗi ngày trò chuyện cùng mẹ, chăm sóc mẹ tỉ mỉ chu đáo.

Bạch Nguyệt không ngốc, bà đương nhiên hiểu rằng sau mười ngày này, e rằng con trai khó có thời gian ở bên mình. Dù lòng tràn ngập lưu luyến không nỡ, bà vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tận hưởng mười ngày có con trai bên cạnh.

“Đi đi Hạo Thần, không cần lo lắng cho mẹ. Mẹ sẽ luôn chờ con tại Ngự Long Quan. Con là con trai của Phán Xét và Thẩm Phán Thần Ấn Kỵ Sĩ Long Tinh Vũ, con là Quang Minh Chi Tử được Quang Minh Nữ Thần ban ân. Mẹ sẽ không ích kỷ trói buộc con bên người. Nhưng con nhất định phải hứa với mẹ, dù thế nào cũng phải bảo vệ mình thật tốt. Chỉ có bảo vệ được chính mình mới bảo vệ được người khác. Cha con đã mất tích lâu như vậy, mẹ không thể mất cả con.”

Mắt ngấn lệ nhìn mẹ, Long Hạo Thần lòng đau như dao cắt. Mười ngày nay, sao không phải là một sự hưởng thụ xa xỉ đối với hắn? Nếu những ngày bình yên như vậy có thể kéo dài mãi thì tốt biết mấy? Nhưng hắn biết đây là điều không thể. Trừ phi ma tộc bị tiêu diệt, nếu không, với tư cách là Quang Minh Chi Tử, hắn không có khả năng yên ổn ở bên cạnh mẹ.

Lùi lại hai bước, Long Hạo Thần không dám nhìn vào mắt mẹ, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, hướng về mẹ nặng nề dập đầu ba cái, rồi nhanh chóng đứng dậy rời đi. Hắn sợ nếu ở lại lâu hơn, hắn sẽ thật sự không thể rời xa mẹ.

Ra khỏi phòng mẹ, Long Hạo Thần thở hổn hển. Ngay cả lúc đột phá bình cảnh cấp tám, hắn cũng không cảm thấy thống khổ như bây giờ.

Yên lặng gần mười phút, hắn mới miễn cưỡng đè nén nỗi đau trong lòng. Ít nhất trong thời gian ngắn, chắc hắn vẫn chưa rời khỏi Ngự Long Quan, vẫn có thể thỉnh thoảng gặp mẹ. Hắn chỉ có thể tự an ủi mình như thế.

*

“Mẹ ngươi không sao chứ?” Nhìn Long Hạo Thần cung kính hành lễ trước mặt mình, Dương Hạo Hàm mỉm cười hỏi.

Long Hạo Thần gật đầu, nhưng ánh mắt đã khôi phục vẻ kiên quyết.

“Điện chủ đại nhân, xin ngài phân phó nhiệm vụ. Còn nữa, ta muốn biết khi nào có thể cùng đồng đội khôi phục biên chế Liệp Ma Đoàn số 64 cấp Soái.”

Nụ cười trên mặt Dương Hạo Hàm cũng thu lại, ông gật đầu nói:

“Chắc ngươi còn nhớ khi các ngươi tách ra, Thánh Nguyệt từng nói gì.”

Long Hạo Thần nói:

“Ta nhớ rõ. Ông cố Thánh Nguyệt đã nói, chỉ khi tu vi của ta đột phá cấp tám, đồng thời thực lực các bạn ta đột phá cấp bảy, chúng ta mới có cơ hội thành lập lại đoàn.”

Dương Hạo Hàm gật đầu.

“Đã qua một năm rưỡi, mặc kệ năm đó Ma Thần Hoàng có phải lấy ngươi làm cái cớ để phát động thánh chiến hay không, thì thánh chiến vẫn đang tiếp diễn, và Ma Thần Hoàng cũng chưa phái cường giả nào đi tìm ngươi. Cho nên, theo một ý nghĩa nào đó, các ngươi đã có điều kiện cơ bản để thành lập lại đoàn.”

“Thật ạ?” Long Hạo Thần mừng như điên.

Các bạn hắn mỗi người đều đang nỗ lực vì mục tiêu xây dựng lại đoàn. Hắn là đoàn trưởng, khát vọng này còn mãnh liệt hơn bất cứ ai! Một năm rưỡi tĩnh tu khiến tâm trí hắn thêm phần bình tĩnh, nhưng khát vọng trong lòng chưa một ngày nguôi ngoai.

“Nhưng, vẫn còn chữ ‘nhưng’, đừng vội.” Dương Hạo Hàm nghiêm túc nhìn Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần thu lại vẻ vui mừng, nhưng sự hưng phấn vẫn còn đó. Bởi vì hắn biết, nếu Dương Hạo Hàm đã cho mình hy vọng, chứng tỏ họ có khả năng thành lập lại Liệp Ma Đoàn số 64 cấp Soái.

Dương Hạo Hàm nói:

“Thực lực của các ngươi trong thế hệ trẻ đã không ai có thể vượt qua, nhưng so với ma tộc cường đại thì vẫn chưa thấm vào đâu. Điều này chắc chính ngươi cũng biết rõ. Bởi vậy, các ngươi nhất định phải chứng minh cho liên minh thấy mình có năng lực tự bảo vệ, mới có thể tái lập Liệp Ma Đoàn.”

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Nếu có thể cho chúng ta thành lập lại Liệp Ma Đoàn, ta hy vọng được chấp hành nhiệm vụ ở hậu phương địch. Dù sao Hạo Nguyệt có năng lực phá hủy Trụ Ma Thần. Trụ Ma Thần chính là căn nguyên của ma tộc, chỉ cần chúng ta không ngừng phá hủy từng cây Trụ Ma Thần, ma tộc sẽ bị tổn thương nặng nề. Một ngày nào đó, khi bảy mươi hai Trụ Ma Thần đều sụp đổ, ma tộc sẽ không còn tồn tại, chúng ta cũng sẽ giành được thắng lợi cuối cùng trong thánh chiến này!”

Dương Hạo Hàm gật đầu nói:

“Điều ngươi nói thì liên minh cũng biết. Nếu theo ý ta, ta hy vọng đợi đến khi tu vi của các ngươi đều đột phá cấp chín, rồi mới thực sự đối đầu với ma tộc. Nhưng ta biết các ngươi không thể chờ lâu như vậy, hơn nữa liên minh cũng không thể chờ đợi.”

Long Hạo Thần cau mày. Thánh chiến bắt đầu đã một năm rưỡi, hắn có thể tưởng tượng trận chiến này thảm khốc đến mức nào. Tuy không trực tiếp tham gia, nhưng hắn đã giao chiến với ma tộc quá nhiều lần. Ma tộc phân bổ số lượng ma thần ở mỗi quan ải đều lên tới tám tên, chỉ riêng thực lực này đã khó chống đỡ. Theo lời Dương Hạo Hàm, ít nhất thì trước mắt sáu đại quan ải của Liên Minh Thánh Điện chưa từng thất thủ. Tuy đây là tin tốt, nhưng có thể tưởng tượng Liên Minh Thánh Điện đã phải trả cái giá đắt thế nào.

Dương Hạo Hàm nói tiếp:

“Bởi vậy, hiện tại liên minh thật sự cần một nhóm cường giả lẻn vào hậu phương địch, tiến hành nhiệm vụ tấn công. Tuy chúng ta tiêu hao nhiều nhưng ma tộc cũng thiệt hại không ít. Nếu không phải chúng dựa vào việc ăn thi thể đồng loại, thì đã sớm không chịu nổi. Lần này ma tộc cũng tổn thương trầm trọng, nhưng không biết vì sao chúng vẫn kiên quyết tấn công, không chịu rút lui. Cứ tiếp tục như vậy, chẳng khác nào so xem hai bên ai chết trước. Nếu mức độ tấn công của ma tộc không tăng thêm, liên minh còn có thể cầm cự tối đa từ một năm đến một năm rưỡi nữa.”

Long Hạo Thần trầm giọng nói:

“Để chúng ta đi đi. Đánh lén hậu phương địch không có hiệu quả bằng việc hủy diệt Trụ Ma Thần. Chỉ cần chúng ta có thể ở sau lưng phá hủy vài cây Trụ Ma Thần, ma tộc nhất định sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn. Năng lực hồi phục của liên minh mạnh hơn ma tộc. Cho chúng ta thời gian nghỉ ngơi, xây dựng lại quan ải và thế công, cho dù là Nghịch Thiên Ma Long tộc, Nguyệt Ma tộc, Tinh Ma tộc cùng tham chiến thì chúng ta cũng chưa chắc đã sợ.”

Dương Hạo Hàm nói:

“Ngươi nói rất có lý. Nhưng thực lực hiện tại của các ngươi có thể đối kháng với ma thần sao? Trụ Ma Thần của Xà Ma Thần An Độ Ma Li bị hủy, chắc chắn ma tộc sẽ càng thêm nghiêm ngặt bảo vệ các Trụ Ma Thần khác. Ngươi làm sao đảm bảo an toàn tính mạng mà phá hủy được Trụ Ma Thần? Dù sao An Độ Ma Li cũng chỉ là kẻ yếu nhất trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần. Lúc ấy các ngươi còn có lực lượng của Vua Sâm Chu. Một năm rưỡi trôi qua, chẳng lẽ các ngươi đã có sức mạnh đối đầu với ma thần rồi sao?”

Long Hạo Thần hít sâu một hơi.

“Ta có lòng tin.”

Dương Hạo Hàm lắc đầu.

“Đây không phải vấn đề lòng tin, mà là thực lực. Cho nên, với tư cách là đoàn trưởng Liệp Ma Đoàn, ngươi phải chứng minh với liên minh rằng ngươi có thực lực này, mới có thể dẫn dắt các bạn ngươi một lần nữa tiến vào lãnh địa ma tộc, hoàn thành nhiệm vụ.”

Long Hạo Thần nhíu mày, nói:

“Vậy liên minh muốn ta chứng minh như thế nào?”

Dương Hạo Hàm nói:

“Rất đơn giản. Ngươi đã là Trừng Giới Kỵ Sĩ, vậy thì cứ theo quy tắc của Trừng Giới Kỵ Sĩ. Lát nữa ta sẽ ghi lại trị số công huân trên lệnh bài của ngươi. Ngươi phải thông qua việc chém giết trên chiến trường để đạt được mười triệu công huân, liên minh mới cho phép các ngươi tái lập đội.”

“Cái gì? Mười triệu công huân?” Long Hạo Thần kinh ngạc, điều này cũng quá khó khăn rồi.

Mười triệu công huân có ý nghĩa gì? Nó có nghĩa là hắn phải giết chết mười ma thần trong top ba mươi sáu, hoặc là tiêu diệt một trăm triệu Song Đao Ma mới có thể đạt được! Kiếm được mười triệu công huân chỉ bằng cách chém giết, đây không phải là hai chữ “khó khăn” có thể hình dung.

“Thế nào? Nản lòng rồi?” Dương Hạo Hàm mỉm cười.

Long Hạo Thần lắc đầu, nói:

“Không, ta không nản lòng. Nhưng việc này yêu cầu thời gian quá dài, ta sợ liên minh chờ không được.”

Dương Hạo Hàm nói:

“Cho nên ngươi càng phải cố gắng. Hơn nữa, phải hoàn thành với điều kiện không để lộ thân phận của mình. Nghĩa là, ma thú đồng bạn của ngươi tuyệt đối không thể xuất hiện trên chiến trường. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi lên Kỵ Sĩ Thánh Sơn một lần nữa, ở đó chọn một tọa kỵ, sau đó ngươi còn phải thông qua thử thách của Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ mới có tư cách ra chiến trường. Tiếp đến, mười triệu công huân phải dựa vào nỗ lực của chính ngươi.”

Trên mặt Long Hạo Thần lộ ra nụ cười khổ. Mười triệu công huân, con số này quá khổng lồ. Nói đơn giản là trừ phi hắn xử lý được một quân đoàn tinh anh cỡ Thần Hoàng của ma tộc mới có thể kiếm đủ!

Dương Hạo Hàm không thúc giục Long Hạo Thần ra quyết định, chỉ mỉm cười nhìn hắn. Quyết định này là sau khi ông đã bàn bạc với các lãnh đạo Liên Minh Thánh Điện mới đặt ra.

Long Hạo Thần bế quan lâu như vậy, ông có thể chắc chắn rằng tu vi của chàng trai này nhất định đã tăng đến một trình độ đáng kể. Nhưng càng như vậy, Dương Hạo Hàm càng không muốn để Long Hạo Thần mạo hiểm xâm nhập vào lãnh địa ma tộc.

Đối với Kỵ Sĩ Thánh Điện, Long Hạo Thần thật sự quá quan trọng.

Chỉ cần hắn cứ trưởng thành như thế, có thể đoán trước tương lai hắn nhất định sẽ trở thành một truyền kỳ của Liên Minh Thánh Điện, thậm chí là người lãnh đạo dẫn dắt liên minh phản công ma tộc.

Đưa ra điều kiện mười triệu công huân là quyết định mà Dương Hạo Hàm đã cân nhắc rất nhiều lần. Bởi vì ông hiểu rõ, nếu trực tiếp từ chối ý muốn ra chiến trường của Long Hạo Thần và đồng đội, nhất định sẽ là một đả kích lớn đối với họ, nói không chừng sẽ gây ra mâu thuẫn. Đây là điều liên minh không muốn thấy.

Dương Hạo Hàm khá hiểu Long Hạo Thần. Ông biết người thanh niên này có ý chí kiên cường. Nhiệm vụ mười triệu công huân thực chất là để giữ hắn lại Kỵ Sĩ Thánh Điện, ở tại Ngự Long Quan.

Theo tính toán của Dương Hạo Hàm, để kiếm đủ mười triệu công huân, e rằng phải mất từ năm đến mười năm. Khi đó, tu vi của Long Hạo Thần chắc chắn có thể đột phá cấp chín, không cần phải trói buộc hắn nữa.

Hơn nữa, giữ Long Hạo Thần chiến đấu ở Ngự Long Quan cũng giúp hắn dễ dàng hòa nhập vào cộng đồng kỵ sĩ, bồi dưỡng tài năng chỉ huy, tăng cường sức ảnh hưởng tại Kỵ Sĩ Thánh Điện, chuẩn bị sẵn sàng cho việc hắn kế nhiệm chức điện chủ trong tương lai.

Bởi vậy, nhiệm vụ mười triệu công huân có thể nói là một mũi tên trúng nhiều đích, là cách tốt nhất mà Dương Hạo Hàm nghĩ ra.

Lý do của ông rất chính đáng, không sợ Long Hạo Thần không đồng ý.

Còn về việc Liên Minh Thánh Điện chỉ có thể cầm cự từ một năm đến một năm rưỡi trước sự tấn công của ma tộc, đây không phải là nói dối. Nhưng vấn đề là, ma tộc có thể tấn công liên tục trong thời gian dài như vậy sao?

Ít nhất trong nửa năm gần đây, ma tộc đã không còn phát động tấn công mỗi ngày. Khoảng mười ngày, nửa tháng mới tấn công một lần, thời gian còn lại đều nghỉ ngơi dưỡng sức, tìm kiếm thức ăn.

Cùng là nghỉ ngơi dưỡng sức, tốc độ hồi phục của Liên Minh Thánh Điện không chậm hơn ma tộc. Bởi vậy, Dương Hạo Hàm sớm biết, trận thánh chiến này cuối cùng sẽ không có phe thắng, nhưng cũng sẽ không có kết quả. Ít nhất thì lần này, ma tộc vẫn chưa thể khuất phục được Liên Minh Thánh Điện.

Ma tộc có ba đại cường tộc không tham chiến, nhân loại cũng có lá bài tẩy của riêng mình. Tuy lá bài này Dương Hạo Hàm tuyệt đối không muốn lật ra, nhưng nếu thật sự đến lúc nguy hiểm sinh tử, vậy thì tất cả đều không còn quan trọng nữa. Nhân loại có thể sống sót mới là điều quan trọng nhất.

“Được, ta đồng ý với ngài.” Cuối cùng, Long Hạo Thần cũng nói ra lời mà Dương Hạo Hàm mong đợi nhất.

Mười triệu công huân cũng không phải là hoàn toàn không thể hoàn thành. Long Hạo Thần vừa rồi đã cẩn thận tính toán giá trị công huân của mỗi chủng tộc ma tộc. Hắn tin rằng, dựa vào nỗ lực của mình, hắn vẫn có thể hoàn thành.

Khi Dương Hạo Hàm đang mỉm cười, câu nói tiếp theo của Long Hạo Thần lại khiến ông chấn động.

“Dương gia gia, nhưng ta không cần ngài sắp xếp thử thách của Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Ta muốn trực tiếp tiến hành thử thách của Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Hơn nữa, ta hy vọng có thể kế thừa một trong những bộ áo giáp Kim Tinh Cơ Tòa có thể đạt tới cấp sử thi.”

“A?” Dương Hạo Hàm giật nảy mình. “Hạo Thần, chẳng lẽ ngươi đã…”

Lần này đến lượt Long Hạo Thần cười tủm tỉm. Hắn gật mạnh đầu.

“Đúng vậy, ta đã hoàn thành đột phá. Cho nên, xin ngài đồng ý.”

Dương Hạo Hàm chỉ cảm thấy hơi thở của mình có chút rối loạn. Hắn, hắn thật sự thành công, không ngờ hắn lại thành công. Dù đã bế quan một năm rưỡi, nhưng hiện giờ hắn còn chưa tới hai mươi tuổi mà? Một Thánh Kỵ Sĩ cấp tám chưa đến hai mươi tuổi.

Dương Hạo Hàm thật khó kiềm nén tâm tình kích động, nghiêm túc nói:

“Hạo Thần, cho dù ngươi đã đột phá cũng không thể nhảy vọt. Ngươi nên biết, Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ trong cả thánh điện chỉ có ba mươi sáu vị. Đúng là vẫn còn vài bộ áo giáp Kim Tinh Cơ Tòa trống, nhưng muốn sở hữu nó, nhất định phải chiến thắng một Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ mới được. Họ đều có thực lực gần cấp chín, hơn nữa trong thử thách, tuy họ không mặc áo giáp Kim Tinh Cơ Tòa nhưng nhất định sẽ dùng hết sức lực. Ngươi có chắc muốn khiêu chiến một vị Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ không?”

Long Hạo Thần hít sâu một hơi, sau đó cực kỳ chăm chú nhìn Dương Hạo Hàm, nói:

“Ta chắc chắn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!