Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 171: CHƯƠNG 171: THỬ THÁCH CỦA KIM TINH CƠ TÒA KỴ SĨ

Thấy ánh mắt kiên quyết của Long Hạo Thần, Dương Hạo Hàm chậm rãi gật đầu.

“Được rồi, để ta sắp xếp. Nhưng ngươi phải nhớ một điều, nếu không thể vượt qua thử thách này, thì sau này ngươi sẽ không được lựa chọn thử thách cấp thấp hơn nữa. Ngươi chỉ có thể ở lại Thánh Điện tiếp tục tu luyện, cho đến khi hoàn thành thử thách, giành được chiến giáp cấp sử thi của Kim Tinh Cơ Tòa mới thôi. Khi đó mới có thể bắt đầu nhiệm vụ hàng chục triệu công huân của ngươi.”

Long Hạo Thần ngẩn ra, hắn mơ hồ cảm thấy mình bị gài bẫy. Nhưng việc đã đến nước này, sao hắn có thể lùi bước được? Nếu lùi bước, đấu chí của hắn sẽ suy giảm.

“Vâng.”

Dương Hạo Hàm cười thầm, nhóc con chết tiệt, cứ để ngươi bốc đồng, lát nữa sẽ có người trị ngươi.

Mục đích của ông rất đơn giản, cố gắng giữ chân Long Hạo Thần ở Kỵ Sĩ Thánh Điện, không để hắn tái lập đội đi ma tộc chấp hành nhiệm vụ. Quá trình chế tạo khó khăn cũng là để tăng thực lực cho Long Hạo Thần. Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện, tâm trạng của ông dĩ nhiên rất tốt.

Dương Hạo Hàm gọi một kỵ sĩ đưa Long Hạo Thần đến một sân đấu bên trong tổng điện của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Sân đấu này nhỏ hơn nhiều so với sân của Thánh Minh, được xây dựng dưới lòng đất. Cùng là sân đấu hình tròn, đường kính chỉ khoảng năm mươi mét. Nhưng Long Hạo Thần chẳng hề coi thường sân đấu này, bởi vì đỉnh chóp và xung quanh đều dao động linh lực nồng đậm. Xét về độ kiên cố, e rằng sân đấu của Thánh Minh cũng chưa chắc sánh bằng.

Sau khi Long Hạo Thần được đưa đến đây, kỵ sĩ kia đã rời đi, trong sân chỉ còn lại một mình hắn.

Mặc vào Huy Hoàng Thánh Giáp, Long Hạo Thần trực tiếp ngồi xuống một góc sân, tĩnh tâm điều tức, vận chuyển nội linh lực.

Làn sương vàng nhạt mờ ảo bao bọc lấy hắn, phản chiếu lên bộ Huy Hoàng Thánh Giáp khiến nó càng thêm lộng lẫy. Dưới làn da trắng trong suốt của hắn dường như cũng có vầng sáng lưu chuyển. Hắn ngồi đó, lập tức có cảm giác hòa làm một với cảnh vật xung quanh. Nếu không dùng mắt nhìn, sẽ rất khó cảm nhận được sự tồn tại của hắn.

Hàng mi dài rũ xuống, khuôn mặt tuấn tú tĩnh lặng.

Long Hạo Thần đã đợi gần một tiếng đồng hồ, nhưng hắn vẫn ngồi xếp bằng không chút nhúc nhích, cũng không hề nóng vội.

Cửa mở, một kỵ sĩ cao lớn từ bên ngoài bước vào.

Vị kỵ sĩ này mặc một bộ giáp bình thường, đội mũ giáp che kín khuôn mặt. Tay trái y cầm một tấm thuẫn vô cùng dày nặng, tay phải là một cây chiến chùy dài khoảng hai mét. Trên đầu chùy phản chiếu ánh vàng lấp lánh. Dù là tấm thuẫn hay vũ khí đều là trang bị cấp Huy Hoàng, không được tính là cực phẩm.

Khi kỵ sĩ cao lớn vừa bước một chân vào sân đấu, đôi mắt đang nhắm nghiền của Long Hạo Thần đột nhiên mở ra.

Khoảnh khắc hắn mở mắt, kỵ sĩ cao lớn đột nhiên dừng bước, lòng thầm kinh ngạc. Bởi vì lúc y đi vào sân không hề cảm nhận được hơi thở của Long Hạo Thần, nhưng giây phút hắn mở mắt lại cho người ta cảm giác sắc bén như đao tuốt khỏi vỏ.

Bật người đứng dậy, Long Hạo Thần giơ tay trái ngang ngực, cung kính nói với kỵ sĩ đối diện.

“Xin chào, tiền bối Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ.”

Giọng của kỵ sĩ cao lớn vang như chuông đồng, có vài phần khàn đục.

“Chào.”

Long Hạo Thần nhìn trang bị vũ khí của đối phương.

“Tiền bối, trang bị của ta có ưu thế hơn một chút, có cần đổi lại không?”

Kỵ sĩ cao lớn bình thản nói.

“Không cần, việc ngươi phải làm là cố gắng hết sức đánh bại ta. Trong lúc thử thách sẽ không dùng tọa kỵ, ngoài ra không có hạn chế nào khác. Ta sẽ không nương tay. Bắt đầu đi.”

Vừa dứt lời, kỵ sĩ cao lớn không hề do dự, lập tức sải bước lao về phía Long Hạo Thần. Bước chân của y rất lớn, mỗi bước chân đáp xuống đều làm cả sân đấu rung lên vang dội. Ngọn lửa vàng rực bùng lên từ người y, áp lực mạnh mẽ tựa sóng triều ập đến.

Long Hạo Thần biến sắc. Tuy hắn đã đánh giá rất cao Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ, nhưng khi kỵ sĩ cao lớn trước mắt vừa ra tay, hắn lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn.

Thoạt nhìn đối phương không dùng kỹ năng gì, thậm chí không phóng thích linh cánh, nhưng y đã đẩy khí thế lên đến cực độ, áp lực như muốn nghiền nát tất cả mà xông tới. Y có thể nhanh hơn nhưng lại cố ý giữ một tiết tấu nhất định, bởi vì muốn tăng khí thế lên tới đỉnh điểm.

Đương nhiên Long Hạo Thần sẽ không để đối phương được như ý. Trực giác mạnh mẽ cho hắn biết, nếu để đối phương tích tụ hết khí thế, vậy thì hắn tuyệt đối không thể ngăn cản được đòn tấn công của y.

Mũi chân khẽ nhún, ánh lửa vàng cũng dâng lên từ người hắn. Nhưng khác với kỵ sĩ cao lớn, ánh lửa vàng trên người Long Hạo Thần lại bắn ra từ sau lưng.

Sân đấu như loé lên một tia chớp vàng, lao thẳng về phía trước theo một đường ngắn nhất.

Quang Tốc Thiểm, bí kỹ cấp bảy của Trừng Giới kỵ sĩ, trong nháy mắt đã đẩy tốc độ và khí thế lên đến cực hạn, là một kỹ năng vô cùng cường đại.

Kỹ năng này rất khó khống chế, dù là Trừng Giới kỵ sĩ cấp bảy cũng chưa chắc nắm giữ được, vậy mà Long Hạo Thần gần như không cần chuẩn bị hay súc thế đã thi triển ra.

Một tia chớp vàng sắc bén hóa thành sợi chỉ vàng, thân thể Long Hạo Thần gần như song song với mặt đất, người kiếm hợp nhất.

Nhưng kỳ lạ là trong trạng thái người kiếm hợp nhất, ngoài ánh lửa cường liệt bắn ra từ sau lưng, hắn không hề tỏa ra chút kiếm ý nào.

Kỵ sĩ cao lớn đang sải bước tiến lên bỗng đột ngột dừng lại vào giây phút Long Hạo Thần xuất chiêu, dường như cảm giác được nguy hiểm, tấm thuẫn to lớn lập tức chắn trước mặt.

*Keng!*

Một tiếng vang giòn tan vang lên.

Quang Tốc Thiểm tuy không thể thật sự đạt tới tốc độ ánh sáng, nhưng cũng là tốc độ mạnh nhất mà Long Hạo Thần có thể đạt được hiện tại, gần như sánh với dịch chuyển tức thời.

Va chạm diễn ra nhanh chóng và trực tiếp. Trong tiếng vang giòn tan, kiếm ý sắc bén vô song mới bùng nổ. Chỉ một nhát đã xé rách khí thế mạnh mẽ mà kỵ sĩ cao lớn đã tích tụ lúc trước.

Một kích này của Long Hạo Thần thoạt nhìn không có chuẩn bị gì, nhưng thực chất lúc phát động công kích đã ngưng tụ toàn bộ linh lực vào một điểm. Đáng sợ hơn là hắn đã thu liễm kiếm ý của bản thân vào Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, uy lực mạnh mẽ vượt xa đòn tấn công mạnh nhất trước khi hắn bế quan.

Nhưng thực lực mà kỵ sĩ cao lớn thể hiện ra càng khiến Long Hạo Thần kinh ngạc. Khi Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán chỉa trúng tấm thuẫn vốn chỉ là trang bị cấp Huy Hoàng, bề mặt tấm thuẫn đột nhiên xuất hiện một điểm sáng vàng. Điểm sáng vàng đó thậm chí còn lấp lánh hơn cả điểm sáng trên mũi kiếm của Long Hạo Thần. Trong tiếng vèo vèo chói tai, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy thứ mình đâm trúng là một ngọn núi chứ không phải một tấm thuẫn.

Càng khủng bố hơn là, va chạm mạnh như vậy lại không sinh ra một chút hiệu quả phản chấn nào. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán của Long Hạo Thần tựa như dính chặt vào tấm thuẫn.

Đây là… Linh Cương.

Đó là năng lực cường đại đặc trưng của cường giả cấp tám, Linh Cương.

Ma tộc cường đại đa số thể hiện ở phương diện thân thể, nhưng về phương diện vận dụng linh lực, ma tộc cùng cấp không thể sánh bằng nhân loại.

Năng lực Linh Cương chính là kỹ năng tăng phúc cường đại nhất của ba Thánh Điện cận chiến trong Liên Minh Thánh Điện, cũng là năng lực tiêu biểu của cường giả nhân loại cấp tám.

Sau khi linh lực đột phá ba vạn, cần tạo ra linh khiếu thứ tư mới có thể đột phá cấp tám, tiếp tục tiến lên. Gần như mỗi một cường giả nhân loại cấp tám đều xây dựng linh khiếu thứ tư ở những vị trí không giống nhau, tùy thuộc vào tư chất tu luyện của mỗi người. Ví dụ như Long Hạo Thần đã xây dựng linh khiếu thứ tư ở vai phải.

Khi linh lực đột phá cấp tám, nồng độ linh lực thể lỏng trong người cường giả đã đạt đến trình độ cực kỳ khủng bố. Mặc dù có linh khiếu thu bớt nhưng khi linh lực ngưng kết đến một trình độ nhất định sẽ sinh ra hiệu ứng đông đặc.

Linh Cương chính là sức mạnh bộc phát cường đại được sinh ra trong khoảnh khắc linh lực đông đặc lại. Coi như là cường giả cấp tám, thi triển kỹ năng Linh Cương cũng tiêu hao cực lớn, đồng thời không thể rời khỏi người. Nói cách khác, Linh Cương chỉ có thể dùng sát bên mình.

Long Hạo Thần đã chính thức đột phá cấp tám, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là người mới, lĩnh ngộ về Linh Cương còn sơ sài, vận dụng chưa quen thuộc. Điều này cần hắn không ngừng tăng cường linh lực mới có thể phát huy uy lực thật sự của Linh Cương. Đợi đến khi tu vi đột phá cấp chín mới có thể phóng Linh Cương ra ngoài.

Năm đó khi Long Hạo Thần và phụ thân còn ở trấn Odin, Long Tinh Vũ dựa vào sức mạnh cường đại trong nháy mắt hủy diệt vô số cường giả ma tộc, kỳ thật chính là dùng Linh Cương phóng ra ngoài, khoảnh khắc giết chết đa số ma tộc. Dĩ nhiên y đã thông qua Thần Ấn Vương Tọa để tăng mạnh uy lực Linh Cương, nếu không thì không thể làm được đến trình độ đó.

Đây là lần đầu tiên Long Hạo Thần đối mặt với Linh Cương. Bởi vì trước đây tuy hắn có chiến đấu với cường giả cấp tám, nhưng đó chỉ là ma tộc cấp tám. Cường giả nhân loại cấp tám là lần đầu tiên hắn khiêu chiến.

Chỉ có chân chính trải nghiệm mới cảm nhận hết sự đáng sợ của Linh Cương, hơn nữa điều khiến Long Hạo Thần rung động là khả năng khống chế Linh Cương của kỵ sĩ cao lớn đã đến trình độ xuất thần nhập hóa.

Hắn dùng Quang Tốc Thiểm kết hợp với người kiếm hợp nhất, phối hợp siêu cấp thần kiếm Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, đánh ra một kiếm uy lực mạnh mẽ. Đổi lại là kỵ sĩ cấp tám khác ở đây, chỉ dựa vào Linh Cương đơn giản thì không thể ngăn cản được. Vậy mà vị kỵ sĩ cao lớn này lại có thể đoán trước đòn tấn công của hắn, ngưng tụ Linh Cương vào một điểm, thật sự ngăn cản được đòn công kích từ Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Thực tế, mũi kiếm của Long Hạo Thần thậm chí còn chưa chạm vào tấm thuẫn.

Sự khựng lại chỉ là trong khoảnh khắc, ngay sau đó, một vụ nổ Linh Cương như trời sụp đất nứt truyền ra từ bề mặt tấm thuẫn.

Đó là một kỹ năng rất đơn giản không cầu kỳ, nhưng phối hợp với Linh Cương thì uy lực không dễ chống đỡ.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy ngọn núi cao mình vừa đâm trúng bỗng nhiên sụp đổ. Ánh sáng vàng lấp lánh chợt lóe, áp lực khủng bố thoáng chốc đánh văng cơ thể hắn bay ngược ra xa.

Nhưng một kiếm của Long Hạo Thần không phải không có tác dụng. Ít nhất thì hắn đã xé rách khí thế của đối phương, khiến ý đồ tăng khí thế đến đỉnh điểm của kỵ sĩ cao lớn đã thất bại hoàn toàn. Một đòn kia có thể nói là không ai chiếm được ưu thế.

Ánh sáng vàng bung ra sau lưng, lúc Long Hạo Thần bay ngược ra thì bốn linh cánh đã hiện ra. Hai linh cánh bên trái bỗng vỗ mạnh, cả người hắn thực hiện một động tác nghiêng mình trên không trung.

Khi thân thể hắn vừa nghiêng đi, chiếc chiến chùy khổng lồ đã quét qua vị trí cũ của hắn, tuy không đập trúng mặt đất nhưng chiêu đó lại tạo ra một tiếng nổ như sấm giữa không trung. Thậm chí dư chấn của vụ nổ còn đánh trúng cơ thể Long Hạo Thần, khiến thân thể hắn lộn nhào nhanh hơn.

Mạnh quá! Trong lòng Long Hạo Thần tràn ngập rung động. Hắn cực kỳ tin tưởng vào năng lực của mình, nhưng mãi đến lúc này mới biết Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ mạnh đến mức nào.

Nhưng dĩ nhiên hắn sẽ không vì thế mà nản lòng. Thân thể đang nghiêng một bên lập tức làm động tác ngửa người ra sau, cơ thể đang lộn nhào bỗng dừng lại giữa không trung, có thể nói là đã thay đổi hướng đi một cách ngoạn mục.

Chiến chùy quét ngang, lần nữa rơi vào khoảng không. Giây phút này, kỵ sĩ cao lớn cảm giác mình không thể nắm bắt được quỹ tích hành động của Long Hạo Thần, cũng không thể khóa chặt hắn.

Nhưng kỵ sĩ cao lớn quả thực rất mạnh. Một chùy lần nữa đánh hụt, cùng lúc đó một vòng sóng gợn vặn vẹo bỗng khuếch tán từ chiếc chùy. Loại công kích phạm vi thế này Long Hạo Thần không thể nào tránh né.

Đây là…

Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang Hoàn.

Long Hạo Thần từng thấy qua kỹ năng này một lần. Trong phạm vi của Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang Hoàn, tất cả nguyên tố đều sẽ biến mất trong chớp mắt, dù là ở nơi có Quang nguyên tố cực kỳ đậm đặc cũng vậy. Vòng quang hoàn này lan ra vừa vặn bao trùm cả Long Hạo Thần, nhưng lại không ảnh hưởng đến chính kỵ sĩ cao lớn.

Quang nguyên tố xung quanh thoáng chốc biến mất khiến thân thể Long Hạo Thần khựng lại. Chính giây phút này, chiếc chùy khổng lồ đã quét tới.

Phía sau chùy không có xiềng xích, hoàn toàn được khống chế bằng linh lực hư không. Cường độ linh lực này chỉ sợ ít nhất cũng đạt tới đỉnh cấp tám. Long Hạo Thần luôn là càng gặp mạnh càng mạnh, áp lực càng lớn thì tiềm năng bộc phát càng lớn. Tại tình thế bất lợi như vậy, hắn không chút rối loạn, hai tay nắm chặt Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Bốn cánh sau lưng giang rộng, kiếm ý ngập trời chớp mắt bộc phát.

Tu La Trảm!

Ngay giây phút Long Hạo Thần phát ra kiếm ý, một tầng sáng trắng kỳ lạ khuếch tán từ người hắn. Một hình ảnh kỳ quái xuất hiện. Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang Hoàn đang vặn vẹo lan tới bị tầng sáng trắng từ người hắn kéo lại, hoàn toàn mất đi hiệu quả. Khoảnh khắc này, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán của Long Hạo Thần đã chém vào chiến chùy.

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp sân đấu. Lực phản chấn mạnh mẽ khiến thân thể Long Hạo Thần ngửa ra sau, bốn cánh sau lưng vỗ mạnh, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với đối thủ. Hắn hiểu rõ, cho dù kỵ sĩ cao lớn có thể hư không khống chế chiến chùy, nhưng khoảng cách khống chế nhất định có hạn. Khoảng cách càng xa thì lực khống chế sẽ càng yếu.

Quả nhiên, chiến chùy bay trở lại trong tay kỵ sĩ cao lớn. Y không đuổi theo Long Hạo Thần, ngược lại cảm thán nói.

“Không tệ, thi triển Nguyên Tố Triệu Hoán cấp bảy phá hủy Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang Hoàn của ta, khó trách ngươi có gan khiêu chiến Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ, quả nhiên có vài phần bản lĩnh.”

Long Hạo Thần không nói lời nào, ánh mắt chăm chú nhìn kỵ sĩ cao lớn. Có thể thấy ngọn lửa vàng quanh thân thể hắn cùng với Nguyên Tố Triệu Hoán đã hoàn toàn biến thành màu trắng. Ngọn lửa trắng nóng rực dâng lên, Quang nguyên tố tinh thuần khủng bố đang điên cuồng tụ tập về phía hắn. Sau lưng hắn, ảo ảnh Quang Minh Nữ Thần như ẩn như hiện trôi nổi giữa không trung.

Mặc dù linh lực của kỵ sĩ cao lớn vượt xa Long Hạo Thần, nhưng lúc này tốc độ hấp thu Quang nguyên tố của y lại không bằng hắn. Đây chính là ưu thế của Thần Quyến Giả. So về độ thân thiết với Quang nguyên tố, trên thế giới này trừ phi lại xuất hiện một Tinh Quang Thần Thú, nếu không thì không ai có thể sánh bằng Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần không động, mặc kệ ngọn lửa trắng quanh người liên tục bốc cháy. Tay trái hắn nhẹ nâng, một luồng sáng lóe lên trong lòng bàn tay.

Đó là quang mang hỗn hợp màu vàng và xanh. Khi quang mang xuất hiện thì một bóng dáng vàng cũng hiện ra, chính là Nhã Đình.

Nhã Đình là Hợp Thành Linh Lô của Long Hạo Thần, dĩ nhiên thuộc một phần thực lực của hắn. Thanh trọng kiếm thứ hai xuất hiện trong tay hắn đương nhiên chính là Lam Vũ, Quang Phù Dung.

Lam Vũ, Quang Phù Dung mang lại cảm giác hư ảo, mơ hồ truyền ra tiếng rồng ngâm. Tựa như thứ Long Hạo Thần nắm trong tay không phải một thanh kiếm mà là linh hồn của hai con rồng.

Hai thanh kiếm đặt ở hai bên, Long Hạo Thần tiến vào một trạng thái kỳ lạ. Ánh mắt hắn chăm chú mà tĩnh lặng, dường như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, trong mắt hắn chỉ có duy nhất kỵ sĩ cao lớn.

Kỵ sĩ cao lớn không mở miệng nữa, khí thế trở nên càng thêm nặng nề. Hiển nhiên y cảm nhận được thực lực của Long Hạo Thần đang tăng mạnh. Sự nguy hiểm, kiếm ý mạnh mẽ mà ẩn giấu, khiến y không thể không cẩn thận đối phó.

Nhã Đình thánh thót ngâm xướng chú ngữ, pháp trượng trong tay giơ cao, một luồng sáng vàng kỳ lạ rơi vào người Long Hạo Thần. Đó không phải là Quang Diệu Thiên Địa mà là một loại liên kết, liên kết với bản thể Long Hạo Thần.

Linh cánh sau lưng Long Hạo Thần hơi thu lại, cả người chậm rãi ngả tới trước, ngọn lửa trắng quanh người đột nhiên biến thành sương mù dâng lên.

Súc Thế.

Kỵ sĩ cao lớn lần nữa cất bước. Lần này bước chân của y rõ ràng vội vàng hơn nhiều, nhưng khoảng cách mỗi bước lại thu nhỏ lại. Cứ mỗi bước tiến lên, khí thế của y chỉ tăng chứ không giảm. Vầng sáng vàng ròng cũng dâng lên từ người y. Mỗi bước đi, tầng sáng đó lại càng thêm chói mắt.

Đây là… Súc Thế trong khi di chuyển?

Súc Thế như vậy là lần đầu tiên Long Hạo Thần trông thấy. Tuy hắn không biết kỵ sĩ cao lớn làm thế nào, nhưng có thể khẳng định cách Súc Thế này hỗ trợ lớn hơn nhiều so với Súc Thế bất động.

Vốn hắn muốn dụ đối phương chủ động tấn công, nhưng lúc này không thể không ra tay trước.

Quang Tốc Thiểm lại hiện ra, Long Hạo Thần chớp mắt xuất hiện ở không trung. Lần này hắn không trực tiếp tấn công đối thủ, mà bay xéo lên trên. Ánh sáng vàng chợt lóe, mang theo tia sáng tựa tia chớp, hắn đã tới đỉnh sân đấu. Ngay sau đó, quang mang vàng lại lóe lên, nối tiếp luồng sáng thứ nhất, hoàn thành một đường cong trên không trung rồi chớp mắt rơi xuống.

Kiếm ý sắc bén hỗn hợp với tiếng rồng ngâm ngập trời từ trên không trung giáng xuống.

Lúc này Long Hạo Thần cho kỵ sĩ cao lớn cảm giác tựa như mưa bụi, trong mưa bụi còn kèm theo sấm sét.

Mưa bụi chính là Lam Vũ, Quang Phù Dung, sấm sét đương nhiên là Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán.

Không chỗ nào không thể xâm nhập, kiếm ý trong chớp mắt đoạt mạng, trên song kiếm của Long Hạo Thần đều lóe lên quang mang chói mắt bất thường.

Linh Cương, cũng là Linh Cương, chính là lấy gậy ông đập lưng ông. Mặc dù Long Hạo Thần không có khả năng khống chế Linh Cương dễ dàng như kỵ sĩ cao lớn, nhưng vận dụng Linh Cương vào hai thanh trọng kiếm thì hắn có thể làm được.

*Keng!*

*Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!*

Một chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên trong sân đấu. Kỵ sĩ cao lớn lần nữa nâng tấm thuẫn, cả tấm thuẫn đều hiện ra một tầng sắc vàng ròng. Sắc vàng ròng không đơn giản là linh lực phủ trên bề mặt mà tựa như chất lỏng chảy xuôi trên tấm thuẫn. Chất lỏng đó dưới sự công kích của Long Hạo Thần nổi lên từng tầng sóng gợn.

Kiếm ý khủng bố khiến không khí giữa hai bên giao chiến bị điên cuồng xé rách. Có thể trông thấy vô số vết nứt đen nhỏ xuất hiện giữa không trung. Sức bật mạnh mẽ đến tột độ khiến linh lực điên cuồng bùng phát, làm cho cả sân đấu đều rung chuyển.

Nhưng mặc kệ lực công kích của Long Hạo Thần mạnh cỡ nào, kiếm ý sắc bén đến đâu, tấm thuẫn đối diện đều không cho vượt qua một bước. Hắn thậm chí không biết kỵ sĩ cao lớn dùng kỹ năng gì, bởi vì đối thủ phóng kỹ năng hoàn toàn ở bên trong tấm thuẫn, không biểu hiện ra ngoài.

*Ầm!*

Tất cả công kích cuối cùng như tập trung vào một chỗ, phát ra tiếng nổ điếc tai. Cơ thể Long Hạo Thần lần nữa bị đẩy ra. Lần này áp lực hắn phải chịu đựng hiển nhiên còn lớn hơn trước. Huy Hoàng Thánh Giáp trên người phát ra một chuỗi tiếng răng rắc, bị linh lực mạnh mẽ trùng kích đến mức có dấu hiệu vỡ nát.

Va chạm giữa cấp tám là khủng bố như vậy đấy. Thế nên trong liên minh có cách nói thế này, chỉ có vũ khí cấp truyền kỳ trở lên mới thích hợp với cường giả cấp tám. Nếu không thì vũ khí quá dễ bị hư hại.

Kỵ sĩ cao lớn có thể dễ dàng ngăn cản như vậy sao? Từ bề mặt tấm thuẫn có thể nhìn ra được, lần này y không thể hoàn toàn dựa vào phòng ngự để hóa giải tất cả kỹ năng công kích của Long Hạo Thần. Bề mặt tấm thuẫn có hơn mười vết kiếm giao nhau. Tuy mỗi vết không sâu nhưng đủ chứng minh Linh Cương của y đã không thể bảo vệ hoàn toàn tấm thuẫn này.

Không chỉ thế, khi Long Hạo Thần tấn công, kỵ sĩ cao lớn thậm chí không thể thi triển cây chùy trong tay, phải hết sức tập trung phòng ngự mới ngăn cản được đòn tấn công của Long Hạo Thần!

Long Hạo Thần rung động ngày càng mãnh liệt. Vừa rồi hắn đã sử dụng lực lượng của Quang Minh Nữ Thần, mỗi một kiếm đâm ra đều là sự kết hợp hoàn mỹ của Quang nguyên tố và kiếm ý. Hắn tự hỏi, chỉ riêng phương diện kiếm ý thì chắc không chênh lệch với Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương năm đó bao nhiêu, chẳng qua tu vi không bằng mà thôi. Là một Thần Quyến Giả, khả năng sử dụng Quang nguyên tố của hắn không phải là thứ Dạ Vô Thương có thể so sánh.

Vậy mà hiện tại hắn lại không thể phá tan phòng ngự của kỵ sĩ cao lớn. Hơn nữa Long Hạo Thần có cảm giác, cho đến giờ phút này, kỵ sĩ cao lớn vẫn chưa dùng hết sức.

Hai đợt công kích toàn lực khiến Long Hạo Thần hơi thở dốc, nhưng hắn không chút nản lòng. Hít một hơi thật sâu, song kiếm trong tay chậm rãi nâng lên hai bên, quang mang trong mắt càng trở nên nhu hòa.

Một vầng sáng tựa như mặt trời dâng lên từ sau lưng hắn. Quang mang chói mắt khiến cả sân đấu đều tràn ngập hào quang làm người ta không dám nhìn thẳng.

Vầng sáng tựa mặt trời này cứ thế nhập vào người Long Hạo Thần, khiến khí thế của hắn liên tục tăng lên. Gần như chỉ trong vài lần hít thở, ngọn lửa trắng quanh người Long Hạo Thần càng trở nên đặc quánh, bám vào người hắn khiến bộ Huy Hoàng Thánh Giáp biến thành màu trắng.

“Đây là… Thần Giáng Thuật?”

Kỵ sĩ cao lớn bật thốt, trong thanh âm hiện ra vài phần già nua mà trước đó không có.

Y rõ ràng trông thấy ảo ảnh xuất hiện sau lưng Long Hạo Thần trở nên ngưng tụ, dường như có một cô gái đứng sau lưng hắn. Tinh linh có sáu cánh ban nãy thì vào giây phút này đã biến mất.

Trong hai tay Long Hạo Thần, màu sắc của hai thanh trọng kiếm bắt đầu thay đổi. Trong tiếng kêu khe khẽ, tầng sáng vàng nhạt trên Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán ở tay phải bỗng vỡ tan, màu vàng càng thêm rực rỡ bắn ra. Trong quang mang này còn có một luồng sáng màu cam bắt mắt.

Bên kia, Lam Vũ, Quang Phù Dung lấp lánh quang mang khác hẳn. Màu xanh và vàng đều thu lại, từ trong ra ngoài là một màu xanh biếc tràn ngập hơi thở sinh mệnh.

Không sai, chính là màu xanh ngọc, xanh mơn mởn như sắp chảy nước, tựa như mầm non, khoảnh khắc cuốn lấy thanh trọng kiếm. Màu xanh ngọc tràn ngập sức sống cùng với màu vàng cam tràn ngập cao ngạo, quang minh, thần thánh khác hẳn nhau. Chính Long Hạo Thần thì khép mắt lại, mái tóc dài màu vàng của hắn chuyển thành màu trắng toát lên hơi thở thần thánh.

Dù cho là kỵ sĩ cao lớn cường đại, đối với Thần Giáng Thuật cũng chỉ là nghe nói qua mà thôi.

Thần Giáng Thuật là một loại cấm chú, một cấm chú vô cùng mạnh mẽ, mượn lực lượng của thần linh chân chính để tăng phúc cho bản thân.

Kỵ sĩ cao lớn thậm chí không rõ Thần Giáng Thuật là do Quang nguyên tố tinh linh của Long Hạo Thần phóng ra hay do chính hắn làm. Nhưng không thể nghi ngờ là lúc này hắn đang dùng chiêu có uy lực cường đại nhất.

Một chuỗi tiếng kim loại chói tai vang lên. Có thể thấy, Huy Hoàng Thánh Giáp trên người Long Hạo Thần bắt đầu xuất hiện từng mảng vết nứt. Trang bị cấp Huy Hoàng không chịu nổi linh lực cường đại tỏa ra từ người Long Hạo Thần, bắt đầu tự tan vỡ.

Giờ phút này, sức mạnh mà Long Hạo Thần thể hiện đã sắp chạm đến ngưỡng cấp chín. Càng khủng khiếp hơn là, kỵ sĩ cao lớn rõ ràng cảm nhận được, dưới tác dụng của Thần Giáng Thuật, trọng kiếm trong tay hắn đã bị ép ra uy lực căn bản nhất.

Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán nở rộ ra quang mang chính là cấp sử thi! Sắc cam đó là màu sắc đặc trưng của cấp sử thi.

Lam Vũ, Quang Phù Dung thì màu xanh ngọc cũng là cấp sử thi, nhưng là cấp sử thi do song thuộc tính sinh ra biến dị.

Có thể nói, hai thanh vũ khí đều là báu vật vô giá. Dù là ở trong tay kỵ sĩ cấp tám, chúng nó chưa chắc có thể nở rộ hết quang mang. Vậy mà giờ đây, khoảnh khắc này, dường như Long Hạo Thần đã hoàn toàn khống chế được chúng.

Kiếm ý khủng bố như thực chất muốn xé nát cả sân đấu. Kiếm ý này không còn truyền ra từ thân kiếm mà bùng phát từ chính người Long Hạo Thần.

Không cần nghi ngờ, hiện giờ Long Hạo Thần đã tiến vào trạng thái mạnh nhất. Hắn không thể không làm như vậy.

Trải qua hàng loạt thử nghiệm, Long Hạo Thần rõ ràng cảm giác được thực lực của kỵ sĩ cao lớn trước mắt vượt xa chính mình. Cứ tiếp tục chiến đấu, dù có Nhã Đình hỗ trợ thì mình cũng sẽ tiêu hao nhiều linh lực hơn đối thủ. Huống chi đối thủ của mình còn chưa dốc hết sức.

Bởi vậy, Long Hạo Thần muốn thắng được trận so đấu này chỉ có cách duy nhất, đó là được ăn cả ngã về không, dùng sức mạnh lớn nhất của mình để chiến đấu.

Hắn không thể thua. Thua nghĩa là ước mơ cùng đồng bạn xây dựng lại đội sẽ thành viễn vông. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải dốc sức thử một lần.

Có thể nói, khi hai thanh trọng kiếm trong tay hắn tỏa ra quang mang cấp sử thi, Long Hạo Thần đã dốc hết tất cả lực lượng tích góp trong một năm rưỡi nay.

Long Hạo Thần biết Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán là cấp sử thi. Thần kiếm này có phong ấn. Chỉ cần mở ra phong ấn thì mới hiện ra sự sắc bén thật sự. Hơn nữa dù lấy sức mạnh hiện tại của Long Hạo Thần cũng không thể phát huy hết uy lực của nó.

Lam Vũ, Quang Phù Dung đã đem đến cho Long Hạo Thần sự vui mừng ngoài ý muốn. Hắn không ngờ rằng sau khi không ngừng nuôi dưỡng, thanh trọng kiếm song thuộc tính đã tiến hóa đến trình độ như vậy. Thông qua Thần Giáng Thuật thúc đẩy, nó lại có thể tỏa ra hơi thở của cấp sử thi.

Một thanh tràn ngập uy nghiêm, một thanh tràn ngập hơi thở sinh mệnh, hai trọng kiếm khác nhau cùng cấp sử thi, điều này đối với một Trừng Giới kỵ sĩ đã là uy lực vô tận.

Còn về Thần Giáng Thuật, đích thực không phải kỹ năng của Long Hạo Thần hay Nhã Đình, mà là kỹ năng hợp thể của cả hai, hoặc nên nói là kỹ năng sinh ra từ sự tiến hóa của linh lô.

Nhã Đình không ngừng tiến hóa và hợp thành, sức mạnh tăng lên, bản chất cũng không ngừng biến đổi, lại thêm vào thể chất Thần Quyến Giả của Long Hạo Thần. Một năm minh tưởng sâu khiến độ phù hợp giữa họ đạt đến mức hoàn mỹ. Do đó mới có thể thật sự dẫn động Thần Giáng Thuật. Đương nhiên với thực lực hiện tại của họ, chỉ có thể tung ra một lần Thần Giáng Thuật. Hiện giờ không cần nghi ngờ, một kích kia đã đạt tới trình độ cấp chín!

Kỵ sĩ cao lớn vung tay phải, quăng tấm thuẫn sang một bên. Một luồng sáng màu cam đậm lóe lên trên bàn tay y, thay thế tấm thuẫn cũ là một tấm thuẫn nhỏ xinh đường kính chỉ khoảng một mét. Rất rõ ràng, đối mặt với Long Hạo Thần ở trạng thái này, y không thể tiếp tục giấu giếm thực lực. Xuất hiện trong tay y rõ ràng là một tấm thuẫn cấp sử thi.

Chùng chân, ngưng thần. Kỵ sĩ cao lớn làm ra một động tác đơn giản. Lúc này ngọn lửa vàng ròng trên người y lại lần nữa đổi màu, một luồng sáng vàng xanh kỳ lạ phát ra từ người y. Màu vàng xanh hỗn hợp với tấm thuẫn màu cam, một tầng sáng xuất hiện trước mặt y.

Phạm vi của tầng sáng này không lớn lắm, chỉ vừa đủ bao phủ chính kỵ sĩ cao lớn. Sau khi phát ra tầng sáng này, dường như kỵ sĩ cao lớn biến thành một pho tượng, hơi thở hoàn toàn dung hợp với tầng sáng.

Long Hạo Thần động. Thần Giáng Thuật cho hắn lực lượng mạnh thật nhưng tác dụng phụ cũng rất lớn.

Bóng dáng màu trắng ngà không hóa thân thành Quang Tốc Thiểm, bởi vì hắn không còn năng lực để thi triển thêm bất kỳ kỹ năng tăng phúc nào nữa.

Đôi trọng kiếm tuyệt đẹp đan chéo nhau trên không trung, tạo thành một Thập Tự Trảm uy lực mạnh nhất, màu xanh ngọc và hồng kim trên không trung vạch thành một đường kỳ lạ, bay thẳng tới màn quang mang hỗn hợp xanh vàng và da cam.

Giây phút này, Long Hạo Thần thậm chí không kiềm chế được kiếm ý, cả sân đấu rung chuyển vì khí thế kinh khủng. Có thể thấy dù là trần nhà, vách tường hay mặt đất đều nhanh chóng nứt ra, từng pháp trận phòng ngự lần lượt vỡ tan.

Đây mới chỉ là bị khí thế ảnh hưởng!

*Bóc!*

Một thanh âm hơi kỳ quái vang lên từ tầng sáng. Công kích và phòng ngự hoàn toàn do linh lực ngưng kết thành đã tách ra trong chớp mắt này.

Con ngươi của Long Hạo Thần co rút lại cỡ mũi kim. Khoảnh khắc hai bên va chạm, hắn đã suy đoán thực lực của kỵ sĩ cao lớn không phải cấp tám mà là cấp chín. Bởi vì tầng sáng này không chỉ dựa vào trang bị cấp sử thi, mà còn là Linh Cương được phóng ra ngoài!

Cấp chín, vị Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ này lại là cấp chín.

Long Hạo Thần rốt cuộc hiểu mình đã quá tự tin. Đúng vậy! Trong Bí Ngân Cơ Tòa kỵ sĩ không thiếu kỵ sĩ cấp tám, vậy trong Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ vì sao không thể có kỵ sĩ cấp chín? Dù sao không phải mỗi một kỵ sĩ cấp chín đều được Thần Ấn Vương Tọa thừa nhận!

Thua rồi, Long Hạo Thần biết mình đã thua. Tu vi càng mạnh, hắn càng cảm nhận được sự chênh lệch giữa cấp tám và cấp chín. Nếu đối phương là cường giả ma tộc cấp chín, có lẽ mình còn cơ hội cùng đối phương lưỡng bại câu thương. Nhưng đối phương lại là một Thủ Hộ kỵ sĩ cấp chín có tấm thuẫn cấp sử thi. Loại phòng ngự thế này không phải hắn có thể phá được, dù hiện tại hắn có hai món trang bị cấp sử thi thì cũng vậy thôi.

*Lách cách!*

Trong hai tiếng nổ trầm đục, vách tường của cả sân đấu cũng hai lần nổ tung, vô số mảnh vỡ bắn tung tóe.

Điều khiến Long Hạo Thần và kỵ sĩ cao lớn rung động là, tầng sáng màu xanh vàng và da cam do Linh Cương tạo thành bắt đầu tan vỡ, vô số vết nứt hiện ra trên bề mặt.

Bên kia, Thập Tự Trảm mà Long Hạo Thần phát ra, hai luồng sáng đỏ và xanh khác nhau không ngờ lại dung hợp. Không sai, cả Thập Tự Trảm bắt đầu xoay tròn, hai luồng sáng bắt đầu dung hợp một cách quái dị tại điểm giao nhau.

Đây không phải do Long Hạo Thần khống chế mà là do hai luồng năng lượng kỳ lạ tự sinh ra. Ngay tại điểm giao thoa, một màu đen kỳ dị xuất hiện, sâu thẳm và bí ẩn. Trong màu đen còn có quang mang xanh nhạt, tựa như bình minh sắp ló dạng.

Lúc này Long Hạo Thần đã tiêu hao linh lực gần hết, nhưng dù vậy hắn vẫn bản năng nâng hai tay lên. Song kiếm sớm đã biến mất vì không có đủ linh lực chống đỡ. Trên cánh tay trái, quang mang màu cam bỗng nhiên lóe lên, tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa bảo vệ cả thân thể hắn ở phía sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!