Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 172: CHƯƠNG 172: THẦN ẤN VƯƠNG TỌA TRẬT TỰ VÀ PHÉP TẮC

Cùng lúc đó, một luồng sáng vàng chói lòa bỗng dâng lên từ người kỵ sĩ cao to. Long Hạo Thần cảm giác như bị núi đè, hoàn toàn không thể kháng cự áp lực của đối phương. Uy áp này vừa xuất hiện đã khiến linh lực xung quanh co rụt lại, ngay cả Thập Tự Trảm đang dung hợp cũng ngừng lại trong chớp mắt.

Ngay sau đó, Long Hạo Thần cảm nhận một luồng sáng xanh vàng đậm đặc phóng thẳng lên trời.

Đột nhiên, một tiếng nổ điếc tai khiến cả Ngự Long Quan rung chuyển. Ánh mắt mọi người gần như đều tập trung về hướng phát ra tiếng động.

Trong tiếng nổ kinh hoàng, đầu tiên là một khối sáng màu lam sẫm bắn thẳng lên trời, nhập vào tầng mây. Linh lực tràn ngập sự hủy diệt khiến tất cả mọi người đều biến sắc.

Ngay sau đó, một luồng sáng xanh vàng bay vút lên, trong chớp mắt đã đập nát quang mang màu lam sẫm. Quang mang xanh vàng cũng theo đó lơ lửng giữa không trung, khí tức quang thuộc tính đậm đặc khuếch tán ra.

Nhìn thấy quang mang xanh vàng xuất hiện, các binh sĩ trên Ngự Long Quan không kìm được mà cất lên tiếng hò reo rung trời. Bởi vì quang mang xanh vàng kia, rõ ràng là một tòa vương tọa khổng lồ.

Vương tọa cao hơn mười mét, trên vương tọa bằng vàng khảm vô số bảo thạch lộng lẫy. Những viên bảo thạch này có màu sắc đậm nhạt, trong suốt hay thâm sâu khác nhau, nhưng tất cả đều tỏa ra khí tức của trật tự và quy tắc. Một vầng trăng xanh được khắc trên đỉnh tựa lưng của vương tọa, từng luồng sáng xanh khuếch tán ra ngoài một cách có quy luật. Linh lực nhu hòa khiến mỗi người đều có cảm giác muốn quỳ lạy.

Đúng vậy, đây chính là Thần Ấn Vương Tọa Trật Tự và Phép Tắc, một trong Lục Đại Thần Ấn Vương Tọa của Thánh Điện Kỵ Sĩ.

Dù là sân đấu luyện hay khu vực bên trên tổng điện của Thánh Điện Kỵ Sĩ, lúc này đều biến thành một bãi chiến trường tan hoang. Nhưng kỳ lạ là không hề có khói bụi mịt mù, những chỗ hư hỏng đều nhẵn bóng như bị thứ gì đó cắt qua.

Kỵ sĩ cao lớn vẫn đứng trước mặt hắn, mặt nạ đã vỡ nát, để lộ ra khuôn mặt cương nghị, hằn sâu vẻ khắc khổ. Trên trán y còn có một vệt máu mỏng. Vết thương rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ chắc chắn sẽ không thấy, hơn nữa nó đang khép lại với tốc độ cực nhanh.

Vị kỵ sĩ cao lớn này không phải ai khác, chính là người sở hữu Thần Ấn Vương Tọa Trật Tự và Phép Tắc của Thánh Điện Kỵ Sĩ, Thần Ấn Kỵ Sĩ Chưởng Quản và Ước Thúc, Long Thiên Ấn.

Lúc này, ông nhìn chăm chú vào luồng sáng màu cam nằm trong đống đổ nát, khóe miệng khẽ co giật.

Quang mang vàng chợt lóe, Dương Hạo Hàm xuất hiện bên cạnh Long Thiên Ấn, vẻ mặt tươi cười có chút kỳ quái.

“Thế nào rồi, Lão Long?”

Long Thiên Ấn bực bội nói:

“Chẳng lẽ ngươi không thấy à? Còn hỏi ta làm gì?”

Dương Hạo Hàm nói:

“Thằng nhóc này một mình có tới ba món trang bị cấp Sử Thi, ngươi bảo ta nói gì nữa đây? May mà cuối cùng nó không thắng nổi ngươi. Ngươi mau đi đi, nếu không ta khó mà giấu được nó.”

Nhưng Long Thiên Ấn lắc đầu nói:

“Ta là Thần Ấn Kỵ Sĩ Chưởng Quản Trật Tự và Chế Ước, chẳng lẽ ngươi bảo ta đi lừa gạt người khác? Con đường của nó, chúng ta không thể quyết định thay. Nếu không thì chưa chắc đã là chuyện tốt cho nó. Nói công bằng thì nó đã có tư cách khống chế Kim Tinh Cơ Tòa cấp Sử Thi. Nếu không phải phút cuối ta dùng uy lực của Thần Ấn Vương Tọa dẫn dắt lực lượng lên không trung, chỉ sợ Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta sẽ bị hủy một nửa. Nhưng dù vậy, kiếm ý nó dung hợp đã phá vỡ phòng ngự của ta, để lại một vết thương nhỏ. Nếu nó là một Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ chân chính, kết quả cuối cùng rất có thể là lưỡng bại câu thương.”

Dương Hạo Hàm biến sắc.

“Ý ngươi là xem như cậu ta đã thông qua thử thách?”

Long Thiên Ấn gật đầu, nói:

“Không phải xem như, thực lực của thằng bé đích thực đã vượt qua thử thách.” Nói tới đây, trên mặt vị Thần Ấn Kỵ Sĩ nghiêm khắc lộ ra ý cười.

“Lão Dương, ngươi nói xem, nhà họ Long chúng ta một nhà ba Thần Ấn, có phải xem như sáng tạo lịch sử trong Thánh Điện không?”

Dương Hạo Hàm đảo mắt, nói:

“Ngươi cố ý khiêu khích ta chứ gì? Huống chi thằng nhóc này còn chưa trở thành Thần Ấn Kỵ Sĩ.”

Long Thiên Ấn cười hắc hắc:

“Đây chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

*Phụt.*

Phương xa, một khối sáng màu cam lăn tròn, cùng lăn ra còn có Long Hạo Thần mặt xám mày tro.

Va chạm sinh ra chấn động kinh khủng đã vùi hắn vào đống đổ nát, nhưng lực phòng ngự mạnh mẽ của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa đủ để bảo vệ hắn không bị thương.

Thế nhưng, cảm giác suy yếu tột độ sau khi dùng Thần Giáng Thuật vô cùng đau đớn. Lúc này, hắn không thể sử dụng một chút sức lực nào.

Một cột sáng vàng nhu hòa từ trên trời giáng xuống người Long Hạo Thần. Trong cột sáng, một thiên sứ vàng sáu cánh từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể hắn.

Bỗng chốc, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy từng đợt linh lực ấm áp tẩy rửa cơ thể, bù đắp sự yếu ớt. Cảm giác cơ thể rã rời hay linh lực trống rỗng đều đang nhanh chóng biến mất.

Đại Thiên Sứ Chi Ủng, kỹ năng cấp chín của Thủ Hộ Kỵ Sĩ, có uy lực trị liệu và hồi phục cực mạnh. Người sắp chết chỉ còn trơ xương, miễn là còn một hơi thở, kỹ năng này cũng có thể cứu sống lại, huống chi bây giờ Long Hạo Thần chỉ đang suy yếu mà thôi.

Trên trời, quang mang xanh vàng hóa thành một tia chớp giáng xuống, dung nhập vào người Long Thiên Ấn.

Bây giờ nếu Long Hạo Thần còn không biết lão giả đang đứng sóng vai với Dương Hạo Hàm trước mặt có thân phận gì, vậy hắn không xứng là một kỵ sĩ. Hắn quỳ một gối xuống đất.

“Long Hạo Thần xin ra mắt Thần Ấn Kỵ Sĩ đại nhân.”

Long Thiên Ấn cáu kỉnh nói:

“Quỳ hai gối xuống, dập đầu cho ta mấy cái.”

“A?” Long Hạo Thần ngây ra.

Long Thiên Ấn và Dương Hạo Hàm đã đi tới trước mặt hắn.

Long Thiên Ấn giả vờ tức giận nói:

“Sao hả? Không muốn? Thằng nhóc hư hỏng, ta là ông nội của ngươi. Không có lão già này thì làm gì có nhóc con nhà ngươi?”

“Ông nội?” Long Hạo Thần ngây như phỗng.

Vốn hắn không hiểu nổi vì sao đối tượng thử thách Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ của mình lại biến thành một vị Thần Ấn Kỵ Sĩ, một trong tam đại điện chủ của Thánh Điện Kỵ Sĩ. Bây giờ, vị Thần Ấn Kỵ Sĩ lớn tuổi này lại cho hắn biết, ông chính là ông nội của hắn. Điều này khiến đầu óc Long Hạo Thần phút chốc hỗn loạn.

Ánh mắt Long Thiên Ấn chợt tối lại, không ép Long Hạo Thần lạy nữa, mà hai tay đỡ hắn đứng dậy, tự giễu nói:

“Đúng thế! Cũng là ông nội vô trách nhiệm nhất trên đời.”

Long Hạo Thần ngơ ngác nhìn Dương Hạo Hàm đứng bên cạnh.

Dương Hạo Hàm gật đầu với hắn, nói:

“Đúng vậy, ông nội ngươi là Long Thiên Ấn, cũng là một Thần Ấn Kỵ Sĩ khác của Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta. Nhà các ngươi có quy tắc, hậu bối đều phải tự lực cánh sinh. Phụ thân ngươi là thế, ngươi cũng như vậy. Xem ra họ Long các ngươi thật sự là một nhà ba Thần Ấn.”

“Ông nội.” Trong lòng Long Hạo Thần dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhìn Long Thiên Ấn với ánh mắt ngày càng hiền hòa, không biết tại sao mũi hắn hơi cay.

Thì ra mình còn có người thân, không chỉ có phụ thân, mà còn có cả ông nội.

“Ông nội.”

Long Hạo Thần lùi lại một bước, lại quỳ gối cung kính dập đầu lạy Long Thiên Ấn ba cái.

Long Thiên Ấn vẻ mặt phức tạp, lần nữa nâng Long Hạo Thần đứng dậy.

“Nếu như không có ma tộc thì tốt biết bao. Nếu không có ma tộc, lão tử đã sớm bỏ cái gia quy chết tiệt này. Đời sau họ Long ta dù có hơi ăn chơi vô dụng một chút thì đã sao? Nhưng hiện tại không được! Thiên phú quyết định trách nhiệm và nghĩa vụ. Cháu trai, nhận cái lạy này của con, lòng ông nội rất khó chịu. Ông chưa từng cho con bất cứ thứ gì, ta không xứng làm ông nội, sau này cũng không giúp được gì cho con.”

Long Hạo Thần cúi đầu, không nói gì. Hắn bái lạy Long Thiên Ấn là vì tình máu mủ ruột rà. Nhưng nếu nói trong lòng hắn không có chút oán trách nào là điều không thể.

Trước khi được phụ thân tìm thấy, hắn và mẫu thân đã trải qua những ngày tháng thế nào? Chịu bao nhiêu khổ sở. Dù hôm nay hắn có sức mạnh, tất cả đều do tự hắn nỗ lực mà có. “Ông nội”, hai chữ này đối với hắn xa lạ biết bao. Không nói tới hận, nhưng cũng không có bao nhiêu thân tình.

Dương Hạo Hàm ấn vai Long Thiên Ấn, lắc đầu với ông.

“Được rồi, đừng nói nhiều nữa. Hạo Thần, ông nội ngươi muốn tự mình kiểm tra thực lực của ngươi, nên mới trở thành đối tượng thử thách. Sau khi chúng ta thảo luận, quyết định đồng ý ngươi đã vượt qua thử thách lần này.”

Long Hạo Thần ngây ra, ngẩng đầu nói:

“Nhưng con thua mà.”

Dương Hạo Hàm mỉm cười.

“Thua một vị Thần Ấn Kỵ Sĩ có mất mặt không? Tất cả những gì ngươi thể hiện đã đủ khiến chúng ta chấn kinh. Từ giờ trở đi, ngươi chính là một Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Sau khi ngươi tới Thánh Sơn Kỵ Sĩ tìm được tọa kỵ mới, có thể bắt đầu nhiệm vụ một nghìn vạn công huân.”

Long Hạo Thần phấn chấn tinh thần, ưỡn ngực nghe lệnh.

Dương Hạo Hàm vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Nhưng ta muốn ngươi phải hứa một điều. Ngươi đã nhiều lần giao đấu với ma tộc, chắc chắn có không ít cường giả ma tộc quen mặt ngươi, một số năng lực của ngươi cũng đã bị ma tộc biết rõ. Cho nên, ngươi nhất định phải cố gắng che giấu sức mạnh của mình. Đầu tiên, song trọng kiếm của ngươi không được tùy tiện sử dụng, linh lô cũng vậy, mấy thứ này đều quá bắt mắt. Đồng thời, trên chiến trường ngươi phải luôn mặc áo giáp che kín mặt. Khi sử dụng kỹ năng thì phải tránh những thứ kẻ địch đã quen thuộc. Hiểu rõ chưa?”

Long Hạo Thần nghiêm túc gật đầu.

Dương Hạo Hàm nói:

“Ngươi nên biết, nếu ngươi bị lộ thân phận, rất có khả năng sẽ dẫn tới Ma Thần Hoàng, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần. Đến lúc đó, chính là ngày Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta diệt vong. Nếu ngươi còn muốn có ngày đoàn tụ với đồng bạn, vậy mọi chuyện phải cẩn thận.”

Long Hạo Thần chăm chú ghi nhớ.

Dương Hạo Hàm nói:

“Được rồi, ngươi trở về nghỉ ngơi đi. Từ nay về sau, ngươi chính là Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ thứ mười hai. Trong Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử Thi tổng cộng chỉ có mười hai bộ. Sáng sớm mai ngươi tới tìm ta nhận lấy chiến giáp của mình, sau đó ta sẽ sắp xếp ngươi đi Thánh Sơn Kỵ Sĩ. Giờ đi đi.”

Dương Hạo Hàm nhìn xung quanh một mảnh đổ nát, có chút bất đắc dĩ nói:

“Ta sẽ sai người dọn dẹp chỗ này.”

“Hẹn gặp lại Dương gia gia, ông… nội.” Long Hạo Thần hành lễ với hai vị Thần Ấn Kỵ Sĩ, rồi xoay người đi nhanh.

Nhìn dáng vẻ bước chân không vững của hắn, Long Thiên Ấn chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thở rõ ràng có chút rối loạn.

“Ông bạn già, cũng cho thằng bé chút thời gian đi. Cậu ta có thể bình tĩnh tiếp nhận chuyện này đã không dễ dàng rồi.” Dương Hạo Hàm có chút cảm thán nói.

Long Thiên Ấn thở dài một tiếng:

“Ngươi không hiểu đâu. Nó giống hệt cha nó, càng không nói thì trong lòng càng để ý. Đứa cháu này thật không dễ nhận!”

Long Hạo Thần trở lại phòng mình và lập tức tiến vào trạng thái minh tưởng. Khi biết ông nội mình còn sống, lòng hắn sinh ra cảm xúc tiêu cực vượt xa cảm xúc tích cực. Một năm rưỡi minh tưởng khiến hắn nhận ra tầm quan trọng của việc giữ cho nội tâm thuần khiết. Cho nên hắn phải thông qua tu luyện, nhờ quang nguyên tố tẩy rửa để tâm tình bình ổn trở lại.

Rất nhanh, hắn chìm đắm trong biển quang nguyên tố, đồng thời tiêu hóa những ưu và khuyết điểm trong trận chiến vừa rồi. Đây là lần đầu tiên hắn chân chính đối diện một vị cường giả cấp chín hùng mạnh. Mặc dù Long Thiên Ấn không dốc hết sức, nhưng trận chiến này vẫn ảnh hưởng rất lớn đến Long Hạo Thần.

Năm khối sáng dần bay lên khỏi người Long Hạo Thần, ở giữa trán, ngực, bụng và hai vai.

Trong quá trình không ngừng học tập kỹ năng kỵ sĩ, hắn rốt cuộc đã phá tan bình cảnh cấp bảy. Từ cấp bảy lên đến cấp tám cần liên tục tiến hành đột phá linh lực. Mỗi khi mở thêm một linh khiếu, nghĩa là hắn có thể tăng thêm một vạn linh lực. Nhưng tăng linh khiếu đâu đơn giản như vậy? Mở ra một linh khiếu cần cơ duyên, lĩnh ngộ, sự thấu hiểu bản thân và một chút may mắn.

Do đó, từ cấp tám lên cấp chín có thể nói là một quá trình không ngừng đột phá bình cảnh. Đây là lý do vì sao số lượng cường giả cấp tám luôn nhiều hơn xa cấp chín.

Số chín là con số cực hạn. Khi tu luyện linh khiếu tới chín cái rồi, muốn đột phá tới mười cái thì khó như lên trời. Cái khó này cũng là điểm đột phá khổ sở nhất nếu cấp tám muốn lên cấp chín.

Bởi vậy, rất nhiều kỵ sĩ đỉnh cấp tám có linh lực hạn chế ở ngưỡng chín vạn, chứ không phải mười vạn để lên cấp chín. Chỉ cần nội linh lực đột phá chín vạn, có được mười linh khiếu, cũng có nghĩa là sẽ dễ dàng đột phá lên cấp chín.

Long Hạo Thần dựa vào năng lực lĩnh ngộ mạnh mẽ của bản thân, cuối cùng đã thành công đột phá. Hơn nữa hắn một lần sinh ra hai linh khiếu, tốc độ tu luyện so với trước kia chỉ tăng chứ không giảm. Lại thêm việc hắn mơ hồ tìm ra chút ít bí quyết đột phá linh khiếu, thậm chí lĩnh ngộ còn sâu sắc hơn.

Tâm hồn thuần khiết giúp hắn minh tưởng sâu, có thể tập trung hoàn toàn vào việc cảm nhận quang nguyên tố và chính cơ thể mình. Hắn phát hiện, cùng với việc số linh khiếu tăng lên, những linh khiếu này tựa như những điểm tựa trong người.

Ngực, giữa trán và bụng, ba điểm này tựa như trụ cột, cũng là ba vị trí mà bất cứ cường giả nhân loại nào khi tu luyện cũng nhất định phải xây dựng. Việc xây dựng các linh khiếu tiếp theo tuy có thể ở bất cứ chỗ nào mạch máu giao nhau, nhưng khi đột phá cấp bảy tiến vào cấp tám, vị trí của linh khiếu có ảnh hưởng cực lớn đến tu luyện sau này. Chỉ có xây dựng xong điểm tựa ở những vị trí quan trọng trước, mới có thể phát triển tiếp, lập được càng nhiều linh khiếu mà không đi vào ngõ cụt.

Có được khái niệm này, tương lai con đường tu luyện của Long Hạo Thần sẽ bằng phẳng hơn. Nếu đã là xây dựng điểm tựa, linh khiếu giữa trán đại biểu cho đầu, linh khiếu ở ngực và bụng đại biểu cho thân thể. Như vậy, điểm quan trọng tiếp theo đương nhiên là tứ chi. Cơ thể con người do đầu, thân và tứ chi hợp thành. Bởi vậy, Long Hạo Thần chẳng hề do dự lựa chọn dựng linh khiếu mới trên đôi vai, và cuối cùng đã thành công.

Sự thật chứng minh hắn đã đúng. Dựng linh khiếu ở hai vai, năm đại linh khiếu hỗ trợ lẫn nhau. Cũng bởi vì hai vai có linh khiếu, nên lúc hắn thúc đẩy linh lực càng thêm thuận lợi, có nhiều kỹ năng phát động nhanh hơn. Chỗ tốt của thể chất Thần Quyến Giả ngay lúc này đã hiện ra. Ví dụ như kỹ năng Quang Tốc Thiểm rất thực dụng, đối với các kỵ sĩ cấp tám khác thì cần phải Súc Thế mới hoàn thành được. Còn hắn thì có thể dựa vào độ tương thích cao với quang nguyên tố mà trực tiếp phát động. Đây chính là chênh lệch! Cũng bởi vì chênh lệch này, hắn mới có gan khiêu chiến Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ Sĩ.

Lúc này, thứ Long Hạo Thần đang lĩnh ngộ không phải là linh khiếu, mà là biến đổi kỳ lạ xảy ra vào giây phút cuối trong trận chiến với Long Thiên Ấn.

Lam Vũ, Quang Phù Dung tiến vào trạng thái cấp Sử Thi, cùng Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán phát ra Thập Tự Trảm, lực lượng có dấu hiệu dung hợp. Quang mang màu lam sẫm rốt cuộc là cái gì, Long Hạo Thần không biết. Nhưng hắn có thể cảm nhận được hơi thở kinh hoàng tràn ngập sự hủy diệt.

Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán là quang thuộc tính thuần túy. Lam Vũ, Quang Phù Dung khi vào cấp Sử Thi, phát ra là tổ hợp của quang và sinh mệnh, vậy thuộc tính sinh mệnh tại sao lại mang hơi thở hủy diệt? Không, đó không phải hủy diệt, tuyệt đối không phải.

Tuy rằng giây phút đó quang mang màu lam sẫm bùng phát ra lực lượng vô cùng khủng bố, hơn nữa tràn ngập tính phá hoại, nhưng Long Hạo Thần mơ hồ cảm thấy đây phải là một sức mạnh khác, không phải hủy diệt.

Chỉ là quá trình dung hợp quá ngắn, hơn nữa không hoàn toàn hợp thành một, cho nên thứ lưu lại trong trí nhớ của hắn cũng rất ít ỏi. Long Hạo Thần không thể chắc chắn, nếu cho hắn một cơ hội tương tự thì có thể phát động năng lực như thế nữa không. Nhưng cùng lúc đó, hắn mơ hồ cảm thấy nếu mình nắm bắt được năng lực này, nói không chừng sẽ leo lên một tầng cao hơn.

Điều duy nhất khiến Long Hạo Thần khắc sâu ấn tượng là, sau khi phát ra một đòn kia, Lam Vũ, Quang Phù Dung run rẩy, còn Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán thì khẽ ngâm. Điều này có nghĩa là, xét về phẩm chất, Lam Vũ, Quang Phù Dung thua Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán một chút, còn cần tiến hóa nhiều hơn nữa. Nhưng hắn cảm thấy dựa vào tài liệu và đặc tính của Lam Vũ, Quang Phù Dung thì nó tiến hóa đã gần tới mức tận cùng, muốn khiến nó tiến hóa tiếp sẽ không dễ dàng.

Chậm rãi mở mắt ra, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện bầu trời bên ngoài đã tối sầm. Ngự Long Quan được xây dựa vào núi, không có nhiều phòng có thể thấy thế giới bên ngoài. Rõ ràng Long Hạo Thần đã được ưu ái rất lớn.

“Nhã Đình.” Long Hạo Thần khẽ gọi.

Quang mang vàng lấp lánh, Nhã Đình xinh đẹp xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần. Nhìn cánh tay và đôi chân lộ da thịt của cô, Long Hạo Thần có chút bất đắc dĩ. Bộ đồ trên người Nhã Đình là do tự động sinh ra, may mắn là hắn thấy nhiều đã quen. Huống chi, trong lòng hắn sớm đã tràn đầy hình bóng Thải Nhi.

“Chủ nhân.” Nhã Đình ngoan ngoãn gọi.

Long Hạo Thần nói:

“Chắc cô cũng cảm nhận được trận chiến mới nãy, dường như Lam Vũ, Quang Phù Dung khó thể chịu đựng được lực lượng cấp Sử Thi. Tuy rằng có Thần Giáng Thuật của chúng ta, nó miễn cưỡng tiến cấp tới Sử Thi, nhưng vẫn có khuyết điểm. Ngay cả Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán dường như cũng có khiếm khuyết. Có thể nói Lam Vũ, Quang Phù Dung luôn được nuôi dưỡng trong người cô, cảm giác về nó chắc còn rõ ràng hơn ta, có cách nào khiến nó tiến hóa tiếp không?”

Nhã Đình ngọt ngào cười, nói:

“Có chứ.”

“A?” Long Hạo Thần vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô.

Vốn hắn chỉ muốn nghe Nhã Đình chỉ điểm chút ít, không ngờ cô lại trực tiếp cho đáp án khẳng định.

“Chủ nhân, người đã quên khối thiên thạch lấy được từ Thánh Điện Chiến Sĩ rồi sao? Lam Vũ, Quang Phù Dung bị hạn chế tiến hóa là bởi vì bản thân nó vốn không tốt lắm, tài liệu không đủ để dung hợp quang thuộc tính của chúng ta nữa, vậy nên mới không thể tiến hóa thêm. Tình huống của Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán gần giống với Lam Vũ, Quang Phù Dung. Chẳng qua bản thân nó tồn tại kiếm ý mà Lam Vũ, Quang Phù Dung không có, cho nên phẩm chất cao hơn một chút. Hiện giờ ta có thể làm Kiếm Linh cho hai thanh kiếm này, nhưng không thể một lúc làm hai việc, chỉ có thể chọn một cái. Tùy theo thực lực của ta tiến bộ và tu vi của chủ nhân tăng lên, hai thanh kiếm đã sắp không chịu nổi việc ta làm Kiếm Linh. Cho nên hôm nay ta mới không dung nhập vào cái nào, sợ làm tổn thương chúng nó. Ta cảm thấy kết cấu của thiên thạch rất đặc biệt, nếu có thể rèn lại hai thanh kiếm, sẽ tăng mạnh phẩm chất của chúng. Nếu sau này chủ nhân tiếp tục sử dụng, chắc có thể xúc tiến chúng tiến hóa lần nữa. Cho dù tiến hóa thành thần khí thì cũng không phải là chuyện không thể nào.”

Đúng rồi! Thiên thạch! Nghe Nhã Đình nói, mắt Long Hạo Thần chợt sáng ngời. Hắn đúng là đã quên mất thiên thạch, nó vẫn còn đang cất trong Giai Điệu Vĩnh Hằng.

“Vậy… Làm sao dùng thiên thạch để rèn lại? Tìm một vị luyện kim đại sư hỗ trợ ư?” Long Hạo Thần hỏi.

Nhã Đình lắc đầu, nói:

“Với phẩm chất hiện giờ của hai thanh kiếm, sức người chỉ sợ không thể biến đổi chúng nó. Kỳ thật việc rèn lại rất đơn giản, chỉ cần thời gian mà thôi. Hai thanh kiếm có linh tính riêng, nếu cắm chúng vào thiên thạch, chúng nó sẽ tự tu luyện, chẳng qua cần một khoảng thời gian.”

Nghe cô nói vậy, Long Hạo Thần đương nhiên rất vui mừng. Vốn Dương Hạo Hàm đã ước định với hắn, trong lúc hoàn thành nhiệm vụ một nghìn vạn công huân thì không thể sử dụng hai thanh thần kiếm. Nếu đã thế, vừa lúc nhân khoảng thời gian này để chúng nó tu luyện cùng thiên thạch.

Hắn vừa nghĩ vừa lấy thiên thạch ra khỏi Giai Điệu Vĩnh Hằng.

Thể tích thiên thạch không nhỏ, năm đó Long Hạo Thần ở Thánh Điện Chiến Sĩ chém ra một kiếm kia, đã không chút do dự cắt đi hơn một phần ba nguyên khối thiên thạch!

Long Hạo Thần nói:

“Dù là Lam Vũ, Quang Phù Dung hay Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, dường như đều không muốn vào Giai Điệu Vĩnh Hằng, ta cũng không thể để chúng nó lại đây.”

Nhã Đình bật cười, nói:

“Đợi lúc chúng nó hấp thu thiên thạch rồi, còn có lựa chọn thích hay không sao? Chuyện này khó nói lắm. Hơn nữa, ai bảo phải bỏ chúng nó vào Giai Điệu Vĩnh Hằng? Giai Điệu Vĩnh Hằng có năng lực thai nghén sao?”

Long Hạo Thần lòng chợt động. Đúng rồi! Trong thiên thạch có thành phần kim loại kỳ lạ, nói không chừng có thể che giấu cảm xúc không muốn vào Giai Điệu Vĩnh Hằng của hai thần kiếm. Lùi một bước mà nói, dù chúng không muốn vào, mình cũng có thể xin Dương gia gia hỗ trợ, tạm thời cất chúng vào trong Tàng Bảo Động của Thánh Điện Kỵ Sĩ. Dù sao trừ hắn ra, không ai có thể sử dụng hai thần kiếm này.

Trải qua lần minh tưởng trước, tu vi của hắn đã hoàn toàn hồi phục. Quang mang chợt lóe, Nhã Đình ôm Lam Vũ, Quang Phù Dung đưa tới trước mặt Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần nhận lấy thanh trọng kiếm đã trải qua không ngừng tiến hóa ngày càng mạnh. Quang nguyên tố nhu hòa từ từ rót vào, quang mang vàng và xanh gần như cùng lúc dâng lên, chốc lát đã tăng tới trạng thái thánh kiếm.

Tiếng ù ù khẽ vang lên, hắn phát động Quang Chi Đãng Dạng, dần tiến vào trạng thái kiếm tâm thông thấu, kiếm ý nội liễm. Lam Vũ, Quang Phù Dung bắt đầu tỏa ra quang mang trắng tinh thuần đến trong suốt.

*Phụt!*

Thần kiếm chĩa về phía trước, trong chớp mắt đã đâm ngập đến chuôi. Thiên thạch tuy cứng rắn nhưng dù sao cũng chỉ là vật thể. Trước linh lực cấp tám mạnh mẽ của Long Hạo Thần, và sự sắc bén của Lam Vũ, Quang Phù Dung, nó đã bị đâm xuyên trong nháy mắt.

Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán cũng từ hướng khác đâm vào khối đá này. Đôi tay Long Hạo Thần nắm hai chuôi kiếm, lặng lẽ cảm nhận sự biến hóa của thần kiếm.

Mơ hồ, hai thanh thần kiếm dường như hơi nóng lên, Long Hạo Thần không cảm giác thêm điều gì khác.

“Chủ nhân yên tâm đi, cảm giác của ta không sai đâu.” Nhã Đình vừa nói vừa giang tay ra làm động tác ôm.

Sáu cánh sau lưng cô cùng xòe ra, quang mang trắng nhu hòa lan tỏa, bao trùm lấy thiên thạch. Có thể mơ hồ thấy sau lưng Nhã Đình xuất hiện ảo ảnh của một đỉnh lò.

Quang mang chợt lóe, thiên thạch biến mất trong quang mang trắng.

Nhã Đình sắc mặt tái nhợt.

“Chủ nhân, trong khoảng thời gian sắp tới ta không thể giúp người được. Ta phải dốc sức thúc đẩy năng lực thai nghén mà Thánh Dẫn Linh Lô đã ban cho ta, giúp hai thanh kiếm hấp thu thiên thạch.”

Vừa dứt lời, cô đã hóa thành luồng sáng vàng, thoáng chốc dung nhập vào người Long Hạo Thần, không thấy bóng dáng.

Sáng sớm.

Long Hạo Thần đã tới chờ trước cửa phòng làm việc của Dương Hạo Hàm từ sớm, căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tổng điện Thánh Điện Kỵ Sĩ. Hôm nay hắn mặc đồ trắng, mái tóc dài màu vàng xõa ngang vai, ăn mặc giản dị đến không thể giản dị hơn. Nhưng Long Hạo Thần chỉ đứng đó, mặc kệ hắn mặc cái gì đều có khí chất riêng biệt, khiến người khác phải chú ý.

Ánh mắt trong suốt, dù là ai, khi trông thấy đôi mắt trong veo không chút vẩn đục của hắn, cảm nhận quang nguyên tố tinh khiết xung quanh người hắn, sẽ bất giác bị hắn hấp dẫn.

Sớm như vậy đã tới chờ không phải vì Long Hạo Thần nóng lòng muốn có Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, mà quan trọng là hắn muốn sớm ngày bắt đầu nhiệm vụ một nghìn vạn công huân. Đây chính là tròn một nghìn vạn công huân! Không biết bao nhiêu ma tộc sẽ trở thành vật tế dưới tay hắn. Hơn nữa, nó cần thời gian. Muốn sớm đoàn tụ với đồng bạn, với Thải Nhi, thì hắn nhất định phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ mới được.

Dương Hạo Hàm không để Long Hạo Thần chờ đợi quá lâu. Dù rằng hiện tại ma tộc tấn công yếu hơn trước nhiều, nhưng với tư cách là điện chủ của Thánh Điện Kỵ Sĩ, ông phải lo giải quyết rất nhiều việc.

Trong thánh chiến, Dương Hạo Hàm và Long Thiên Ấn phân công rất có trật tự. Dương Hạo Hàm phụ trách hậu cần và chi viện, điều động binh lính, trị liệu thương binh, và các công tác linh tinh phức tạp khác. Long Thiên Ấn chỉ phụ trách dẫn các cường giả của Thánh Điện Kỵ Sĩ chiến đấu ở tiền tuyến.

Nếu có Long Tinh Vũ, với thân phận Trừng Giới Kỵ Sĩ, làm việc này sẽ thích hợp hơn. Đáng tiếc, Trừng Giới Kỵ Sĩ duy nhất trong ba đại Thần Ấn Kỵ Sĩ đã biến mất, dĩ nhiên phải có người nhận nhiệm vụ thay y. Long Thiên Ấn không thể không gánh vác. Dù sao Dương Hạo Hàm là minh chủ của Liên Minh Thánh Điện, cần giải quyết rất nhiều vụ việc phía Liên Minh.

“Đến sớm vậy?” Dương Hạo Hàm nhìn Long Hạo Thần chờ trước cửa, mặt lộ nét cười. “Theo ta vào.” Nói xong ông đẩy cửa, đi vào phòng làm việc.

Long Hạo Thần trước tiên cung kính hành lễ với ông mới vào theo.

Dương Hạo Hàm chỉ vào chiếc ghế ở một bên, ý bảo Long Hạo Thần ngồi xuống.

Long Hạo Thần lắc đầu nói:

“Dương gia gia, con không ngồi, xin người kiểm tra trị số công huân của con, để con bắt đầu nhận nhiệm vụ tiếp theo.”

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:

“Ngươi gấp gáp cái gì. Hạo Thần, trong lòng ngươi có phải đang trách ông nội mình?”

Long Hạo Thần ngẩn ra nhưng không mở miệng. Kỳ thực trong lòng hắn không biết có trách hay không. Chỉ là làm cách nào hắn cũng không thể sinh ra cảm giác thân thiết với ông nội. Dù sao hắn bây giờ đã khác với năm đó khi gặp Long Tinh Vũ.

Khi gặp phụ thân thì hắn còn nhỏ, mới mười tuổi mà thôi. Có thể nói, Long Tinh Vũ xuất hiện ở thời điểm quan trọng nhất trong quá trình trưởng thành của hắn. Hơn nữa y đã hết lòng dạy dỗ, ở bên hắn hơn hai năm. Nhờ vậy mới thành lập được tình cảm cha con.

Long Thiên Ấn thì ở tình huống khác. Khi Long Hạo Thần gặp ông nội mình, hắn đã chiến đấu với ma tộc, nhiều năm ra sống vào chết. Không biết hắn đã gặp bao nhiêu khó khăn, khổ luyện, quanh quẩn giữa lằn ranh sinh tử. Nhưng ông nội hắn đã ở đâu? Từ nhỏ tới lớn, hắn chưa từng gặp mặt ông nội một lần nào. Giống như Long Thiên Ấn đã nói, ông đúng là không phải một ông nội đúng nghĩa. Tuy Long Hạo Thần không có ý trách ông, nhưng muốn hắn sinh ra cảm giác thân thiết thì không phải chuyện dễ.

Dương Hạo Hàm thở dài một tiếng, nói:

“Tất cả là do chiến tranh làm hại! Chàng trai, đừng trách ông nội con. Kỳ thật ông ấy rất bất đắc dĩ. Có lẽ con không biết, quan hệ giữa ông nội và cha con cũng không tốt, cũng bởi quy tắc của họ Long. Tổ tiên họ Long các ngươi từng thề, ngày nào ma tộc chưa diệt vong, hậu duệ gia tộc không thể hưởng thụ quyền lực. Dù là ông nội con hay cha con đều không thể thay đổi điều này. Lùi một bước mà nói, ông nội con là một trong tam đại Thần Ấn Kỵ Sĩ của Thánh Điện Kỵ Sĩ, ông ấy gánh vác trách nhiệm nặng nề cỡ nào, con có nghĩ đến không? Phụ thân con mới trở thành Thần Ấn Kỵ Sĩ mười mấy năm thôi, lúc trước chỉ có ta và ông nội con là Thần Ấn. Mà ta lại dốc nhiều sức lực hơn cho toàn Liên Minh. Có thể nói, tổng điện của Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta hoàn toàn do một tay ông nội con chống đỡ. Tại đây, uy vọng của ông nội con còn cao hơn ta nhiều. Làm Thần Ấn Kỵ Sĩ, phải gánh vác rất nhiều thứ, quá nhiều. Ông ấy không còn tâm trí để lo lắng đến thân tình. Năm đó bà nội con chết tại Ngự Long Quan, nhưng ông nội con chỉ canh giữ bên linh cữu một ngày rồi lại leo lên tường thành Ngự Long Quan. Từ lúc đó, ta không bao giờ thấy ông nội con cười nữa.”

“Làm một người đàn ông, không lộ ra cảm xúc không có nghĩa là bản thân hắn không có tình cảm. Ông nội con cũng rất đau khổ. Ta biết, khiến con đột ngột nhận ông ấy thì cực kỳ khó khăn. Ta chỉ hy vọng con có thể hiểu ông ấy. Cả đời ông nội con gần như đã dâng hiến cho Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta. Ông ấy là một anh hùng chân chính. Để làm anh hùng, cái giá ông ấy phải trả cũng là điều người bình thường không thể tưởng tượng được. Con nên tự hào vì mình có được một người ông như vậy, mà không phải trách ông ấy, con hiểu chưa?”

Long Hạo Thần im lặng nghe Dương Hạo Hàm nói, rồi chậm rãi gật đầu.

“Dương gia gia, con hiểu những lời người nói, cho nên con không trách ông nội. Chỉ là, ông ấy xuất hiện quá bất ngờ. Trước kia phụ thân chưa từng nói con có ông nội, con cần thời gian. Ngài có thể cho con chút thời gian không?”

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:

“Đó là tất nhiên. Chỉ cần trong lòng ngươi không trách ông ấy là tốt rồi, đây là việc của ông cháu nhà các ngươi. Ngươi gia nhập trận chiến tranh này, ông nội là cấp trên của ngươi, ngươi sẽ rất nhanh biết được ông ấy ở trên chiến trường là một loại anh hùng nào. Có ông ấy ở trên tường thành Ngự Long Quan, coi như là Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp cũng không dám tùy tiện tấn công.”

Long Hạo Thần nói:

“Dương gia gia, xin ngài hãy ghi lại trị số công huân của ta.” Nói xong hắn duỗi ra cánh tay có khảm lệnh bài công huân.

Dương Hạo Hàm gật đầu, lấy ra một pháp khí nhỏ, ghi nhớ lên mặt trên. Khi ông thấy con số thì hơi ngây người.

Trị số công huân lưu trữ trong lệnh bài công huân của Long Hạo Thần không ngờ lại cao tới bảy con số.

Hơn một trăm vạn.

“Ngươi, sao ngươi có nhiều công huân như vậy?” Dương Hạo Hàm giật mình nói.

Long Hạo Thần mỉm cười.

“Ngài đừng quên chính ta đã giết chết Xà Ma Thần An Độ Ma Li! Hơn nữa, số ma tộc mà Hạo Nguyệt và Nhã Đình tiêu diệt cũng được tính cho ta. Nhưng ta muốn đề nghị với ngài, với tư cách là Liệp Ma Giả đầu tiên phá hủy Trụ Ma Thần, công huân này không thể tính trong lúc chiến đấu được. Ta cầu xin Liên Minh, mấy trăm vạn công huân chắc không tính là nhiều chứ, tốt nhất là cũng tính vào số một nghìn vạn công huân luôn.”

Dương Hạo Hàm bực mình nói:

“Thằng nhóc tệ hại, ngươi đang cò kè mặc cả với ta đấy à?”

Long Hạo Thần nói:

“Dương gia gia, cái này sao có thể gọi là cò kè mặc cả được ạ.”

Trước ánh mắt đáng thương của hắn, Dương Hạo Hàm bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

“Được rồi, việc này Liên Minh đã sớm bàn bạc. Các ngươi phá hủy Trụ Ma Thần, lập công lớn cho Liên Minh, nhưng không có thưởng công huân.”

“A? Vì sao?” Long Hạo Thần giật mình nói.

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:

“Nếu ngươi thật sự muốn công huân thì cũng được, cho ngươi hai, ba trăm vạn cũng không thành vấn đề. Đương nhiên không thể tính vào nhiệm vụ một nghìn vạn công huân, nhưng phần thưởng mà Liên Minh vốn muốn cho ngươi cũng sẽ không có.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!