Lòng Long Hạo Thần chợt động.
“Liên Minh định thưởng cho chúng ta thứ gì ạ?”
Dương Hạo Hàm nói:
“Sau khi thảo luận, chúng ta nhận thấy Săn Ma Đoàn của các ngươi đã có cống hiến to lớn cho Liên Minh, nên quyết định miễn trừ toàn bộ công huân cần thiết cho việc thăng cấp của đội sau này. Ngươi có hài lòng với phần thưởng này không?”
Long Hạo Thần mừng như điên.
“Hài lòng, rất hài lòng ạ!”
Miễn trừ toàn bộ công huân thăng cấp, đây là một con số khổng lồ! Phải biết rằng, một Săn Ma Đoàn từ Soái cấp thăng lên Vương cấp cần tới một trăm vạn công huân, từ Vương cấp lên Đế cấp thì cần đến một nghìn vạn công huân. Về phần từ Đế cấp thăng lên Danh hiệu cấp thì yêu cầu còn nhiều hơn nữa. Phải có đủ thực lực, cống hiến vĩ đại cho Liên Minh, ít nhất là tiêu diệt không ít ma thần, hoàn thành tất cả mới có thể trở thành Săn Ma Đoàn Danh hiệu cấp.
Nói cách khác, dù không tính đến lần thăng cấp danh hiệu cuối cùng, mấy đợt trước cũng cần tới một nghìn một trăm vạn công huân. Con số này đủ để mua vài bộ trang bị cấp Sử thi. Phần thưởng mà Liên Minh dành cho họ có thể nói là cực lớn.
Dương Hạo Hàm ghi lại số công huân hiện tại của Long Hạo Thần rồi nói:
“Được rồi, cứ để sự hưng phấn đó lại sau đi. Trước mắt nếu không hoàn thành nhiệm vụ một nghìn vạn công huân, đội của các ngươi không thể tái hợp, phần thưởng này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một lần nữa, dù ngươi có muốn hoàn thành nhiệm vụ đến đâu, nhất định phải chú ý an toàn của bản thân. Sự an toàn của ngươi quan trọng với Liên Minh thế nào, chắc không cần ta phải nhấn mạnh nữa chứ.”
Long Hạo Thần cung kính vâng lời.
Dương Hạo Hàm giơ tay phải lên, một luồng sáng vàng bắn về phía khoảng trống trong phòng làm việc. Trong thoáng chốc, linh lực đậm đặc đến cực độ khuếch tán ra, một chiếc hòm không lớn lắm xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần.
Chiếc hòm hình chữ nhật chỉ cao khoảng nửa thước, dài một thước rưỡi, rộng một thước. Kích thước không có gì nổi bật, nhưng quan trọng là bề mặt nó tỏa ra ánh sáng màu cam, màu sắc chỉ thuộc về cấp Sử thi.
Trên hòm không có hoa văn lộng lẫy hay điêu khắc cầu kỳ, nhưng những đường nét góc cạnh lại vô cùng rõ ràng, tràn ngập cảm giác thần bí.
“Đây là…” Long Hạo Thần kinh ngạc hỏi.
Dương Hạo Hàm mỉm cười.
“Thế nào? Trông không lộng lẫy bằng Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp, phải không? Đây chính là thứ ngươi muốn, Kim Tinh Cơ Tòa, cấp Sử thi. Kích thước của nó nhỏ hơn Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp, độ dày cũng không bằng. Nhưng sự tăng phúc nó mang lại cho ngươi thì Bí Ngân Cơ Tòa tuyệt đối không thể nào so sánh được. Kim Tinh Cơ Tòa là kiệt tác tâm huyết của các tiền bối Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta. Đợi đến lúc sử dụng, ngươi sẽ cảm nhận được tác dụng to lớn của nó. Hy vọng ngươi sẽ sử dụng nó thật tốt, dùng nó để anh dũng giết địch, cho đến ngày ngươi trở thành Thần Ấn Kỵ Sĩ.”
Long Hạo Thần giơ nắm đấm tay trái ngang ngực, một lần nữa cung kính hành lễ kỵ sĩ với Dương Hạo Hàm.
Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:
“Mặc thử xem, người trẻ tuổi luôn có chút tò mò. Ngươi mặc nó đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn thì ta cũng yên tâm hơn. Đương nhiên bên ngoài phải khoác thêm áo choàng, tránh để nó làm lộ tung tích của ngươi.”
Đây chính là Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Nhìn chiếc hòm chữ nhật trước mặt, nhịp tim của Long Hạo Thần bất giác đập nhanh hơn. Tuy hắn đã sở hữu vài món trang bị cấp Sử thi, nhưng bộ giáp trước mắt lại hoàn toàn khác!
Về phẩm chất, Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán có lẽ còn hơn bộ giáp này. Tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa của Tinh Quang Thần Thú cũng vượt qua nó, nhưng chúng không phải là vật chuyên thuộc về Kỵ Sĩ Thánh Điện! Chỉ có bộ giáp này, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp đại diện cho vinh quang của vô số kỵ sĩ, khi được giao cho Long Hạo Thần, mới là vinh dự cao nhất của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Gần như mỗi một vị Thần Ấn Kỵ Sĩ đều từng sở hữu một bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của riêng mình.
Hít một hơi thật sâu, Long Hạo Thần hỏi Dương Hạo Hàm:
“Dương gia gia, con phải làm sao ạ?”
Dương Hạo Hàm nghiêm nghị nói:
“Đứng lên đó, dùng linh lực của ngươi để cảm nhận nó.”
Long Hạo Thần gật đầu, hít sâu một lần nữa rồi bước tới trước Kim Tinh Cơ Tòa. Đầu tiên, hắn hướng về nó hành một lễ kỵ sĩ đúng tiêu chuẩn, sau đó mới bước lên.
Lễ kỵ sĩ này là hắn dành cho các tiền bối của Kỵ Sĩ Thánh Điện, những người từng sử dụng Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Mỗi một kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa mới đều mang cùng một sứ mệnh, kế thừa ý chí của người đi trước, khiến cho ánh sáng của Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp mãi mãi chiếu rọi mặt đất.
Khi đôi chân Long Hạo Thần đứng vững trên Kim Tinh Cơ Tòa, hắn kinh ngạc phát hiện, cảm giác dưới chân không phải là sự cứng rắn của kim loại, mà là sự mềm mại.
Không sai, chính là mềm mại. Hơn nữa, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp dường như có sự sống. Long Hạo Thần thậm chí cảm giác như nghe được tiếng tim nó đang đập.
Quang nguyên tố nhu hòa từ người Long Hạo Thần tỏa ra, thuận theo đôi chân rót vào trong Kim Tinh Cơ Tòa. Tức thì, Kim Tinh Cơ Tòa dưới chân truyền đến một cảm giác xoa dịu vô cùng thoải mái, Long Hạo Thần còn nghe thấy một tiếng ngâm khẽ đầy thư giãn.
Ngay sau đó, cảm giác tim đập lúc trước càng trở nên rõ ràng hơn. Hơn nữa, nhịp tim ấy rất nhanh đã hòa cùng một nhịp với tim hắn.
Ánh sáng vàng sẫm quét đến. Gần như trong chớp mắt, Long Hạo Thần đã mặc xong bộ giáp cấp Sử thi này.
Khác với tiếng “lách cách” khi mặc Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp, khi Kim Tinh Cơ Tòa được kích hoạt, cảm giác tựa như có một dòng nước mát đang mơn trớn khắp cơ thể. Long Hạo Thần chỉ thấy một dòng chất lỏng màu vàng sẫm chảy xuôi. Đến khi hắn định thần lại, cả người đã được bao bọc trong lớp chất lỏng ấy.
Trong phòng Dương Hạo Hàm có một chiếc gương. Long Hạo Thần theo bản năng quay người về phía đó. Hắn nhìn thấy một bộ chiến giáp đẹp không gì sánh bằng.
Nếu nói về sự hùng tráng, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp còn không rắn chắc vạm vỡ bằng Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp. Nhưng nó lại có một vẻ đẹp đặc biệt. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy cả người như đang ngâm mình trong Quang nguyên tố ấm áp. Tinh thần vốn đã mạnh mẽ của hắn gần như tăng lên gấp đôi. Điều khiến hắn kinh ngạc hơn nữa là nội linh lực hơn ba vạn của hắn dường như đã tăng lên rất nhiều sau khi mặc bộ giáp vào, hơn nữa mức tăng không chỉ là một chút.
Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp này tựa như một linh khiếu khổng lồ bên ngoài cơ thể hắn, đang điên cuồng hấp thu Quang nguyên tố từ môi trường. Linh lực này không lưu trữ trong người Long Hạo Thần mà là ở trong chính bộ giáp. Long Hạo Thần cảm nhận được mình có thể tùy ý sử dụng nguồn linh lực này vào chiến đấu hoặc tu luyện. Chưa cần nói đến sự hỗ trợ về công kích và phòng ngự lúc chiến đấu, chỉ riêng điểm này thôi đã biến nó thành một cỗ máy chiến đấu cực kỳ khủng khiếp. Hiện giờ, Long Hạo Thần thậm chí không cảm nhận được giới hạn của Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Nói cách khác, tổng lượng linh lực mà bộ giáp cấp Sử thi này có thể chứa chắc chắn vượt xa lượng linh lực hắn đang có.
Bộ giáp màu vàng sẫm hình giọt nước bao phủ toàn thân Long Hạo Thần. Mũ giáp hình thoi, phần đỉnh trông như một chiếc vương miện, phần mặt là một chiếc mặt nạ. Áo giáp ôm sát cơ thể hắn. Phần vai và ngực nhô ra, những vị trí khác không khác gì một bộ giáp bình thường. Nhưng những đường cong và góc cạnh kỳ lạ đã vẽ nên một hình ảnh hoàn mỹ trên Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp.
Long Hạo Thần không thể hình dung được cảm giác này. Hắn chỉ cảm thấy bộ giáp vàng sẫm tỏa ra ánh sáng màu cam này hoàn hảo không một khuyết điểm. Hắn thậm chí không tìm ra được bất cứ sai sót nào.
Mặc nó vào, ngoài sự tăng phúc ra, Long Hạo Thần không cảm nhận được một chút trọng lượng nào, tựa như đang mặc một bộ đồ mỏng nhẹ, lại còn vô cùng thoải mái.
Giọng của Dương Hạo Hàm vang lên bên tai Long Hạo Thần:
“Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử thi có thể tự mình lưu trữ tới mười vạn nội linh lực. Lượng nội linh lực này vừa có thể giúp ngươi tăng tốc độ tu luyện lên rất nhiều, vừa có thể dùng trong chiến đấu. Có thể nói, bất cứ Thánh Kỵ Sĩ nào mặc Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử thi đều sở hữu sức mạnh gần bằng cấp chín. Còn về những lợi ích khác, ngươi phải tự mình không ngừng tìm tòi. Cùng là Kim Tinh Cơ Tòa, nhưng mặc trên người những Thánh Kỵ Sĩ khác nhau sẽ nở rộ ánh sáng hoàn toàn khác nhau. Ngươi là Thần Quyến Giả, là quang minh chi tử, hy vọng Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử thi trên người ngươi sẽ nở rộ ánh hào quang chói lòa nhất.”
“Cảm ơn ngài, Dương gia gia.” Nhìn đôi tay màu vàng sẫm của mình, Long Hạo Thần nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Hắn quỳ một gối xuống đất, một lần nữa hành lễ với Dương Hạo Hàm.
Dương Hạo Hàm bước tới vài bước, đỡ hắn dậy.
“Đi đi, ngươi đã biết đường đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn. Ma tộc chỉ tấn công chính diện Ngự Long Quan, thời tiết bên ngoài lại vô cùng khắc nghiệt, chúng không dám chia quân bao vây chúng ta. Nhưng ngoài Ngự Long Quan vẫn có những đội trinh sát nhỏ của ma tộc. Ta tin ngươi đối phó với chúng không thành vấn đề. Đi sớm về sớm, đây là pháp lệnh của ta, cầm nó ngươi có thể phá lệ chọn tọa kỵ thứ hai. Hơn nữa, ta tin tưởng với tu vi hiện tại và thể chất Quang Diệu Chi Thể của ngươi, chắc chắn ngươi sẽ tìm được người bạn đồng hành phù hợp nhất.”
Dương Hạo Hàm đưa cho Long Hạo Thần một quyển trục. Hắn nhận lấy, lại hành lễ với ông một lần nữa rồi mới đứng dậy rời đi.
Vị điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện, minh chủ Liên Minh Thánh Điện này đã luôn quan tâm chăm sóc hắn, Long Hạo Thần khắc sâu trong lòng. Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ cần dùng hành động để báo đáp là đủ rồi.
Dương Hạo Hàm tiễn hắn ra đến tận cửa, nhìn bóng lưng hắn khuất xa, mỉm cười nói:
“Ông bạn già, hài lòng chưa?”
Trong góc tối, Long Thiên Ấn từ từ bước ra, bên cạnh ông là Hàn Vũ với vẻ mặt kích động.
“Đứa trẻ này thật khiến người ta thương yêu! Lão Dương, cảm ơn.”
Dương Hạo Hàm nói:
“Cảm ơn cái gì? Nhà họ Long các người đã trả giá cho Liên Minh quá nhiều rồi. Ta còn trông chờ thằng bé chăm sóc ngươi lúc tuổi già. Hàn Vũ, thế nào rồi, khoảng thời gian này chắc học hỏi được không ít từ chỗ Long gia gia của ngươi chứ?”
Hàn Vũ gật đầu, cố nén xúc động muốn đuổi theo Long Hạo Thần, nói:
“Cảm ơn hai vị gia gia đã giúp đỡ.”
Y đã kết thúc bế quan sớm hơn cả Long Hạo Thần, hiện giờ đã là một Thánh Kỵ Sĩ cấp bảy.
Long Thiên Ấn luôn mang y theo bên người, giao cho một ít nhiệm vụ để y quen thuộc với chiến trường Ngự Long Quan, để khi Long Hạo Thần gia nhập chiến trường thì Hàn Vũ có thể hỗ trợ hắn.
“Dương gia gia, hiện tại con chỉ muốn biết khi nào có thể nhận thử thách Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp?”
Hàn Vũ trơ mắt nhìn Long Hạo Thần mặc Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử thi rời đi. Tuy y sẽ không so bì với hắn, nhưng là một kỵ sĩ, y cũng vô cùng khát vọng vinh quang của kỵ sĩ!
Dương Hạo Hàm mỉm cười, hỏi Long Thiên Ấn:
“Ngươi thấy sao? Đứa trẻ này đã đủ sức mạnh chưa?”
Long Thiên Ấn lắc đầu.
“Còn thiếu một chút. Kỹ năng chiến đấu thì được rồi, nhưng linh lực hơi yếu. Công huân trên người cậu ta đủ để mua một bộ.”
Dương Hạo Hàm nhìn về phía Hàn Vũ, mỉm cười nói:
“Nghe thấy chưa, Long gia gia đã đồng ý cho ngươi đi đường tắt rồi, không mau cảm ơn đi. Đám nhóc các ngươi kiếm lời ở chỗ ma tộc đúng là nhiều thật! Một mình ngươi thu lợi đã đủ mua một bộ Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp.”
Phải biết rằng, vì ý nghĩa và uy lực đặc biệt của Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp, giá bán của nó trong trung tâm giao dịch của Săn Ma Đoàn lên tới hơn bốn mươi vạn công huân.
Ánh mắt Hàn Vũ trở nên kiên quyết, y lắc đầu nói:
“Không, hai vị gia gia, con không muốn. Con phải dựa vào chính sức mình để có được Bí Ngân Cơ Tòa chiến giáp. Công huân của con thuộc về đoàn đội chứ không chỉ của riêng con. Nếu là đoàn trưởng, cậu ấy nhất định cũng sẽ làm như vậy. Con tin rằng bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp trên người cậu ấy không phải dùng công huân để mua.”
Ánh mắt vốn có chút khắc nghiệt của Long Thiên Ấn bỗng trở nên nhu hòa hơn nhiều, ông nhấc tay vỗ lên vai Hàn Vũ.
“Có chí khí, là đàn ông đích thực. Vậy thì đi đi. Đợi đến lúc ngươi có đủ thực lực, Thánh Điện sẽ chuẩn bị tất cả cho ngươi.”
“Vâng.”
Dĩ nhiên Long Hạo Thần không biết chút chuyện nhỏ xảy ra sau khi hắn rời đi. Hắn dựa vào lệnh bài Săn Ma Đoàn Soái cấp của mình, một đường bình an ra khỏi Ngự Long Quan, thẳng tiến đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Nói đi cũng phải nói lại, Long Hạo Thần đã hơn một năm rưỡi không nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Ngoài Ngự Long Quan bốn mùa băng giá, cực kỳ lạnh lẽo. Bây giờ hít thở không khí lạnh buốt, Long Hạo Thần lại có cảm giác vui sướng như được trở về với thế giới thực. Nhiệt độ thấp thế này chẳng hề ảnh hưởng đến hắn chút nào. Huống chi Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp đã ngăn cản nhiệt độ bên ngoài, còn tốt hơn cả đồ giữ ấm.
Long Hạo Thần không cởi bộ giáp ra, không phải vì mới lạ hay muốn khoe khoang, mà là để làm quen với bộ áo giáp cấp Sử thi này.
Chờ hắn từ Kỵ Sĩ Thánh Sơn trở về sẽ xông pha chiến trường. Hơn nữa, để che giấu thân phận, hắn phải luôn mặc bộ giáp này. Sớm ngày quen thuộc, có thể sớm dựa vào bộ giáp để tăng cường sức mạnh.
Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp vẫn đang liên tục nạp năng lượng. Long Hạo Thần tính toán một chút, khi bộ giáp cấp Sử thi tiêu hao hết linh lực, để nạp đầy lại cần khoảng một tiếng đồng hồ. Đương nhiên, nếu ngay lúc đó Long Hạo Thần sử dụng linh lực, nó sẽ không ngừng hấp thu Quang nguyên tố để bổ sung. Bởi vậy, bộ áo giáp cấp Sử thi này không đơn giản là tăng phúc mười vạn linh lực, cộng thêm khả năng hồi phục không ngừng của nó, việc Long Hạo Thần có thể phát huy sức mạnh của kỵ sĩ cấp chín không phải là nói suông.
Trong các trang bị Sử thi mà Long Hạo Thần có được, hai thanh trọng kiếm dĩ nhiên là sinh ra để công kích, tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa thì hoàn toàn là phòng ngự. Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp vừa lúc bù đắp khuyết điểm của Long Hạo Thần, tác dụng lớn nhất của nó là hỗ trợ, phòng ngự và tăng phúc. Không thể nghi ngờ, thực lực tổng hợp hiện giờ của Long Hạo Thần tuyệt đối là cường giả hàng đầu trong Kỵ Sĩ Thánh Điện. Coi như đối mặt với cường giả cấp chín của ma tộc cũng có sức đối kháng một phen.
Đây không chỉ là nỗ lực của chính hắn, mà còn là kết quả của việc Liên Minh Thánh Điện dốc sức ủng hộ. Việc hắn phải làm bây giờ là không ngừng tăng cường sức mạnh bản thân. Có thể nói, giờ đây Long Hạo Thần đã trưởng thành đến mức độ khó có thể bị giết. Chỉ cần giữ vững tình trạng hiện tại, chẳng bao lâu sau, hắn có thể đột phá đến Thần Ấn Kỵ Sĩ.
Hôm nay bên ngoài không có tuyết, nhưng gió vẫn gào thét. Gió lạnh buốt như dao cắt, cào xé vạn vật.
Chiếc áo choàng lớn trên người Long Hạo Thần bị gió thổi phần phật. Hắn đi rất nhanh nhưng không bay. Một quầng sáng hơi vặn vẹo lấp lánh quanh người hắn. Tầng sáng này rất yếu ớt nhưng thật sự tồn tại, hoàn toàn che giấu hơi thở của Long Hạo Thần. Trừ phi có tinh thần lực vượt qua hắn, nếu không thì bất cứ tinh thần trinh sát nào quét qua người hắn cũng sẽ không có phản ứng.
Cứ như thế, Long Hạo Thần không gặp phải bất cứ tiểu đội tuần tra nào của ma tộc, rời khỏi phạm vi Ngự Long Quan, thẳng tiến đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Từ Ngự Long Quan đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn không xa lắm, chỉ khoảng vài trăm cây số. Đại quân ma tộc dĩ nhiên có thể lựa chọn tấn công Kỵ Sĩ Thánh Sơn. Nhưng nếu làm vậy, đại quân ma tộc sẽ phải đơn độc xâm nhập. Quan trọng hơn, Kỵ Sĩ Thánh Sơn không phải là cục xương dễ gặm!
Trải qua mấy nghìn năm tích lũy của Kỵ Sĩ Thánh Điện, trên Kỵ Sĩ Thánh Sơn không biết có bao nhiêu ma thú quang thuộc tính. Trong đó đa số là cường giả cấp bốn, cấp năm, cũng có không ít ma thú cấp mười.
Ma thú quang thuộc tính và ma tộc hắc ám thuộc tính, mâu thuẫn tuyệt đối không thể điều hòa. Một khi ma tộc tấn công lên núi, chúng sẽ bị tất cả ma thú trên Kỵ Sĩ Thánh Sơn kháng cự, chưa kể phía sau còn có Kỵ Sĩ Thánh Điện chặn đường.
Kỵ Sĩ Thánh Điện quả thực không thể điều động nhiều ma thú vào chiến trường, nhưng nếu ma tộc dám công kích Kỵ Sĩ Thánh Sơn, vậy Dương Hạo Hàm và Long Thiên Ấn cũng không ngại cho chúng một trận trước sau bị bao vây.
Bởi thế, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp với tư cách là thống soái đã đắn đo rất lâu, quyết định chỉ tấn công Ngự Long Quan, bỏ qua Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Nhìn xa thì việc xử lý Kỵ Sĩ Thánh Sơn đúng là một đòn đả kích nặng nề đối với Kỵ Sĩ Thánh Điện. Nhưng giải quyết đám ma thú trên Kỵ Sĩ Thánh Sơn không mang lại lợi ích gì cho ma tộc, ngược lại còn phải mạo hiểm cực lớn. Điều này thật không đáng chút nào. Nếu có thể công phá Ngự Long Quan, ép buộc chủ lực của Kỵ Sĩ Thánh Điện lui về sau, hoặc giải quyết hết chủ lực thì Tát Mễ Cơ Nạp không ngại tốn chút sức lực để hủy diệt Kỵ Sĩ Thánh Sơn. Nhưng hiện tại, gã tạm thời sẽ không động đến Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Càng đến gần Kỵ Sĩ Thánh Sơn, hơi thở Quang nguyên tố càng trở nên đậm đặc. Sương khói tỏa ra ánh sáng vàng nhạt cuồn cuộn bốc lên, một tòa núi nguy nga như ẩn như hiện.
Lần trước hắn tới đây từ hướng khác, còn chưa có cảm giác rõ ràng. Lần này hắn kinh ngạc phát hiện, khi tiến vào phạm vi Kỵ Sĩ Thánh Sơn, nhiệt độ không khí xung quanh rõ ràng tăng cao. Dường như gió lạnh không thể ảnh hưởng đến lớp sương khói vàng nhạt của Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Long Hạo Thần mơ hồ hiểu ra, Kỵ Sĩ Thánh Sơn chẳng những chặn đứng khí lạnh từ phương đông bắc, mà còn là công thần chân chính ngăn chặn đại quân ma tộc.
Khó trách Ngự Long Quan đơn độc ở đó mà ma tộc cũng không vòng qua, ngoài việc sợ bị bao vây hai đầu, địa thế của Kỵ Sĩ Thánh Sơn đối với ma tộc chính là ảnh hưởng trí mạng!
Long Hạo Thần nhớ rõ, lần trước mình tiến vào Kỵ Sĩ Thánh Sơn từng cảm nhận Quang nguyên tố nơi đây đậm đặc hơn bên ngoài gấp năm lần.
Đối với kỵ sĩ bọn họ, đây là nơi tu luyện tốt nhất. Nhưng từ trước đến nay nó chỉ dùng để nuôi dưỡng ma thú quang thuộc tính. Kỵ Sĩ Thánh Điện nghiêm cấm các kỵ sĩ vào đây tu luyện. Bây giờ Long Hạo Thần mới mơ hồ đoán ra nguyên nhân.
Trong Kỵ Sĩ Thánh Sơn, hoặc là có pháp trận hấp dẫn Quang nguyên tố, hoặc là có bảo vật nào đó giữ cho Quang nguyên tố đậm đặc bao phủ toàn ngọn núi. Nơi này quả thực giúp ích cho kỵ sĩ tu luyện, nhưng nồng độ Quang nguyên tố chắc chắn là có hạn.
Nếu để nhiều kỵ sĩ tiến vào đây tu luyện, rất có thể sẽ phá hỏng nồng độ Quang nguyên tố nơi đây. Không phải Kỵ Sĩ Thánh Điện keo kiệt, mà là có tầm nhìn xa.
Sự tồn tại của Kỵ Sĩ Thánh Sơn chẳng những nuôi dưỡng ra tọa kỵ quang thuộc tính cho các kỵ sĩ tài năng, mà đồng thời nó cũng là một tấm bình phong không thể vượt qua, chắn ngang trước mặt ma tộc.
Quang nguyên tố đậm đặc hơn bên ngoài gấp năm lần, đối với ma tộc thì còn độc hơn cả kịch độc. Nếu ma tộc có gan vòng qua Ngự Long Quan tiến vào Kỵ Sĩ Thánh Sơn, vậy chúng sẽ phải chiến đấu với Kỵ Sĩ Thánh Điện trong một môi trường như vậy. Kết quả có thể tưởng tượng được.
Long Hạo Thần còn nhớ năm đó thượng cổ Tinh Linh tộc có một trận pháp triệu hoán khổng lồ. Hắn mơ hồ cảm giác được, sự thần bí của Kỵ Sĩ Thánh Sơn mà mình đoán ra mới chỉ là một phần. Ngọn núi quanh năm bao phủ trong sương mù vàng óng này nhất định còn có bí mật gì đó. Đương nhiên, bí mật này chắc chắn có lợi cho Liên Minh.
“Năm đó lão sư có nói, Kỵ Sĩ Thánh Sơn là lấy núi làm ấn ký, hợp thành một pháp trận to lớn để trấn áp khí tức bạo ngược của ma thú. Cho nên không để ai tu luyện tại đây, tránh phá hỏng sự cân bằng của Quang nguyên tố, khiến ma thú bạo động. Xem ra lời tuyên bố của Thánh Điện với bên ngoài chưa chắc đã là thật!”
Tiến vào làn sương vàng, Long Hạo Thần thầm cảm thán. Hiện giờ hắn đã khác xưa rất nhiều. Với tư cách là một kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa, cũng là một Thánh Kỵ Sĩ, cảm giác của hắn đối với Quang nguyên tố sớm đã không còn đơn giản như lúc ban đầu.
Quang nguyên tố nơi đây chẳng những nồng đậm, tinh thuần, mà dao động còn có quy luật đặc biệt, đâu cần vận chuyển dựa theo pháp trận? Nếu đã thế, việc Kỵ Sĩ Thánh Điện không cho phép bất cứ ai vào đây tu luyện, chắc hẳn giống như mình đã đoán, là để giữ cho nồng độ Quang nguyên tố trong Thánh Sơn nhằm đối kháng với ma tộc.
Nhưng Long Hạo Thần cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó. Tuy nhiên, hắn không suy nghĩ sâu xa thêm. Dù sao đây cũng là việc của Liên Minh và Kỵ Sĩ Thánh Điện cần lo lắng, không liên quan nhiều tới hắn.
Tiến lên không lâu thì Long Hạo Thần bỗng dừng bước, quay về một hướng, cởi áo choàng ra để lộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp.
Một thanh âm già nua vang lên:
“Kính chào, kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa đáng kính. Xin hỏi ngài có chuyện gì không?”
Trong sương khói, một bóng dáng cao lớn bước ra. Lão giả này thiếu một cánh tay trái và một con mắt, chính là một trong các trưởng lão canh giữ Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
“Xin chào trưởng lão. Con đến để chọn tọa kỵ, đây là pháp lệnh điện chủ ban cho con.”
Đối với những trưởng lão gần như đã dâng hiến cả đời mình cho Kỵ Sĩ Thánh Điện, Long Hạo Thần cực kỳ tôn kính họ. Hai tay hắn cầm lệnh bài, vội bước vài bước đến trước mặt lão giả. Lúc trước hắn để lộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp là vì cảm nhận được sự tồn tại của vị trưởng lão này.
Trưởng lão hơi kinh ngạc khi nghe giọng Long Hạo Thần quá trẻ. Đây chính là Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp Sử thi! Nhưng thanh âm này đối với ông mà nói thì rất xa lạ.
Ông nhận lấy quyển trục pháp lệnh, mở ra xem. Pháp lệnh không thể nào giả mạo được, bên trong có quy trình phức tạp và mật văn riêng của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Rất nhanh, trưởng lão đã khép pháp lệnh lại, cất vào ngực.
“Kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa đáng kính, mời vào trong.” Nói xong, ông xoay người đi trước dẫn đường.
Sự cung kính của trưởng lão khiến Long Hạo Thần có chút mất tự nhiên, vội vàng theo sau, nói:
“Trưởng lão, con tên là Long Hạo Thần, xin người cứ gọi thẳng tên con. Trước mặt người, sao con dám nhận hai chữ ‘đáng kính’?”
“Long Hạo Thần?” Nghe ba chữ kia, trưởng lão rõ ràng bị chấn kinh, xoay người nhìn hắn. “Thì ra ngươi chính là Long Hạo Thần.”
Lúc này Long Hạo Thần mới biết tên mình nổi tiếng đến mức nào trong Liên Minh Thánh Điện. Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại, hắn chỉ đành gật đầu.
Trưởng lão trầm ngâm một lát, trầm giọng nói:
“Đừng bao giờ nói ra tên của ngươi nữa, dù là ở trong Thánh Sơn của chúng ta. Ngươi quá bất cẩn rồi.”
Long Hạo Thần cũng nhận ra sai lầm của mình. Nếu hắn để lộ thân phận thì sẽ gặp phiền phức lớn. Trời mới biết bên này có trinh sát của ma tộc hay không.
“Đi theo ta. Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của ngươi là số mười hai, ta sẽ gọi ngươi là kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa số mười hai.”
Long Hạo Thần vâng dạ, theo trưởng lão dẫn đường tiến vào Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
“Chắc không phải lần đầu tiên ngươi tới đây, con đường phía sau ngươi tự đi. Ngươi còn cần lệnh bài dò xét đẳng cấp ma thú không?” Trưởng lão hỏi Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần lắc đầu. Với tu vi hiện giờ của hắn, nếu không phán đoán ra được đẳng cấp ma thú thì không còn mặt mũi nào nữa.
“Vậy ngươi phải cẩn thận.” Trưởng lão dừng bước, chỉ cho Long Hạo Thần phương hướng, sau đó làm động tác mời.
“Cảm ơn trưởng lão.”
Lần thứ hai tới đây, cảm giác hoàn toàn khác với lần đầu. Long Hạo Thần mơ hồ cảm thấy xung quanh Kỵ Sĩ Thánh Sơn dường như có rất nhiều cấm chế. Hơn nữa cấm chế rất bí ẩn, năng lực cảm giác như hắn cũng chỉ dò xét được một phần mà thôi. Nói cách khác, nếu tiến vào không đúng chỗ, rất có thể hắn sẽ kích hoạt cấm chế. Uy lực của cấm chế mạnh đến đâu thì khó mà nói.
Theo hướng trưởng lão chỉ, rất nhanh, trước mắt Long Hạo Thần đã trở nên trống trải. Ánh nắng ấm áp rơi xuống, trước mắt là bóng cây rậm rạp, không khí mát mẻ mang theo mùi hương thực vật phả vào mặt, thấm vào ruột gan.
Hít một hơi thật sâu, Long Hạo Thần chỉ thấy toàn thân thoải mái. Quang nguyên tố đậm đặc nơi đây cho hắn cảm giác sung sướng như cá gặp nước. Lúc này, tuy Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của hắn đã sớm tràn ngập linh lực, nhưng bề ngoài màu vàng sẫm vẫn có một tầng sáng vàng nhu hòa tỏa ra ánh sáng màu cam lấp lánh.
Tại đây, dù là tu luyện hay chiến đấu, đối với bất cứ cường giả nào có quang thuộc tính, đều sẽ nhận được sự tăng phúc to lớn.
Lần này hắn không cần phải leo lên đỉnh một ngọn núi mới biết rõ phương hướng như trước. Dựa vào trực giác cực kỳ nhạy bén, Long Hạo Thần dễ dàng tìm ra hướng để xâm nhập sâu vào Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Ánh sáng vàng chợt lóe, bốn đôi cánh to lớn tựa như vươn ra từ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, giang rộng sau lưng Long Hạo Thần. Những linh cánh này không ngoại lệ đều được bao bọc trong bộ giáp Kim Tinh Cơ Tòa màu vàng sẫm.
Thân hình chợt lóe, Long Hạo Thần đã bay lên không trung. Hắn kinh ngạc phát hiện, về phương diện thu vào và thả ra linh lực, Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp đã trợ giúp linh cánh khiến tốc độ của hắn tăng lên ít nhất ba mươi phần trăm. Bay nhanh như điện, gần như chỉ vỗ cánh vài cái là đã lướt qua một ngọn núi. Sau đó, hắn mở rộng bốn cánh, lượn một vòng rồi lao vào sâu trong Kỵ Sĩ Thánh Sơn.
Ánh sáng vàng đậm dao động trong không khí. Mỗi lần Long Hạo Thần tăng tốc đều khiến không khí xung quanh phát ra tiếng ù ù như bị xé rách. Mơ hồ, xung quanh người hắn bắt đầu xuất hiện một tầng sáng vàng nhạt. Đây không phải kỹ năng hắn phát động, mà do Quang nguyên tố trong không khí quá đậm đặc bị hắn hấp dẫn, tự ngưng tụ quanh người hắn.
Long Hạo Thần lần này tới Kỵ Sĩ Thánh Sơn là có mục tiêu. Hắn đã sớm tính toán xong mình cần một người bạn đồng hành ma thú tạm thời có hình dạng gì. Tuy hắn rất muốn chiến đấu cùng Hạo Nguyệt, nhưng sự tồn tại của nó quá mức nhạy cảm! Chỉ có thể đợi đến khi tiến sâu vào lãnh địa ma tộc, phá hủy Trụ Ma Thần thì mới có thể để nó trở về bên cạnh mình.
Một năm rưỡi tĩnh tu, Long Hạo Thần có thể cảm nhận được qua ràng buộc huyết mạch, thực lực của Hạo Nguyệt vẫn luôn tiến bộ. Nhưng dường như Hạo Nguyệt đang kìm nén điều gì đó, cứ luôn trong quá trình tích lũy sức mạnh. Cho nên bây giờ tu vi của nó rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào, chính Long Hạo Thần cũng không biết rõ.
Kỵ Sĩ Thánh Sơn rất rộng lớn, cho dù với tốc độ của Long Hạo Thần thì bay khoảng một tiếng đồng hồ cũng chỉ tới gần khu vực trung tâm mà thôi.
Nhưng hắn không tiến sâu hơn. Bởi vì Long Hạo Thần biết, tiếp tục tiến lên sẽ xâm nhập vào lãnh địa của ma thú cấp mười. Mục tiêu của hắn không phải là ma thú cấp mười.
Bốn cánh vươn ra, thân thể lơ lửng giữa không trung, Long Hạo Thần nhắm hai mắt lại, cảm nhận mọi thứ xung quanh. Ngón trỏ và ngón giữa tay phải ấn vào giữa trán. Có thể mơ hồ thấy một tầng sáng trong suốt gợn sóng khuếch tán ra ngoài.
Đây thuần túy là dao động tinh thần lực, cũng chỉ có tinh thần lực khác với người thường của Long Hạo Thần mới có thể dùng cách này để dò xét. Phải biết rằng, hắn không phải là cường giả thuộc tính tinh thần.
Long Hạo Thần vừa thăm dò vừa bay tiếp. Hắn không bay về phía trung tâm Kỵ Sĩ Thánh Sơn mà bay lệch sang một bên, dọc theo một đường gần bằng với khu vực trung tâm.
Lần này tốc độ bay của hắn chậm hơn rất nhiều, mất khoảng một tiếng đồng hồ, rốt cuộc hắn đã tới được mục đích. Trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng, ngọn lửa vàng sau lưng dâng lên, bốn cánh đập mạnh hết sức, cả người như một tia chớp vàng bay nhanh về một hướng.
Khi Long Hạo Thần chui vào giữa những tán cây to lớn, rơi xuống mặt đất, một nguồn nước xuất hiện trước mặt hắn. Bên cạnh nguồn nước có mấy con ma thú quang hệ đang uống nước. Thấy Long Hạo Thần xuất hiện, chúng nó đồng loạt lộ vẻ cảnh giác.
Quang nguyên tố nhu hòa tinh thuần phát ra từ người Long Hạo Thần. Hắn không tiến lên mà dừng bước, trên người lóe lên tia sáng vàng, áo giáp Kim Tinh Cơ Tòa biến mất, để lộ ra bộ mặt vốn có.
Sau khi thu lại Kim Tinh Cơ Tòa, Long Hạo Thần đứng im đó, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú những con ma thú trước mắt.
Các ma thú dần cảm nhận được Quang nguyên tố tỏa ra từ người hắn, vẻ cảnh giác từ từ biến mất. Ngay sau đó, chúng nó lộ ra vẻ kinh ngạc và thân thiết.
Vèo một cái, đầu tiên là một con ma thú tựa như sóc con nhảy về phía Long Hạo Thần, hai ba lần đã trèo lên bả vai hắn.
Long Hạo Thần mỉm cười, khẽ vuốt ve con sóc nhỏ.
Mấy con ma thú khác thấy con sóc không có việc gì, mới yên tâm từ từ tiến lại gần Long Hạo Thần.
Có thể thấy rõ, chúng nó càng đến gần Long Hạo Thần thì sự thỏa mãn trong mắt cũng càng đậm.
Khó trách chúng nó lại như thế. Long Hạo Thần chính là quang minh chi tử, Thần Quyến Giả! Quang nguyên tố tinh thuần hắn tỏa ra còn vượt qua cả Quang nguyên tố trong Kỵ Sĩ Thánh Sơn. Hơn nữa, với tư cách là Thần Quyến Giả của Tinh Quang Thần Thú, Long Hạo Thần bẩm sinh đã có lực hấp dẫn mạnh mẽ đối với ma thú quang thuộc tính. Sao các ma thú có thể không sinh ra cảm giác thân thiết với hắn được?
Nơi này đã ở sâu trong Kỵ Sĩ Thánh Sơn, những ma thú trước mắt tuy lớn nhỏ không đều, nhưng không thể nghi ngờ, tu vi thấp nhất cũng không dưới cấp sáu, tức là tương đương với cường giả cấp năm của nhân loại. Ma thú đẳng cấp càng cao thì cũng càng thông minh.
“Không biết các ngươi có ai quen bạn cũ của ta không, ta đến tìm nó…” Long Hạo Thần thì thầm vài câu với đám ma thú.
Thoáng chốc, một con chim to màu vàng chóe gật đầu với hắn, đi tới bên cạnh cọ cái mỏ dài vào người Long Hạo Thần, sau đó giang cánh bay về một hướng.
Long Hạo Thần chọn chỗ này là vì có nguồn nước. Dù là ma thú gì cũng đều cần uống nước. Ở đây sẽ dễ dàng gặp được con ma thú hắn muốn tìm. Nhưng không ngờ hơi thở quang thuộc tính tinh thuần của hắn hiện giờ có thể hấp dẫn nhiều ma thú đến vậy.
Con chim to đi tìm giúp hắn, còn hắn thì ngồi tại đây, không minh tưởng cũng không thu lại hơi thở trên người. Đám ma thú đương nhiên không con nào muốn rời đi, đều tập trung bên cạnh Long Hạo Thần, thỏa mãn và hưởng thụ. Dù là những ma thú vốn đối địch nhau, lúc này đều tỏ ra yên bình, không ai muốn phá hỏng không khí tĩnh lặng nơi đây.
Thời gian không lâu lắm, từ phương xa, một tiếng kêu to rõ cắt ngang không gian, từng bóng dáng vàng nhanh chóng bay về phía này.
Mắt Long Hạo Thần sáng ngời, nó quả nhiên đến rồi. Bật người dậy, hắn phát ra một tiếng hú dài về phía tiếng kêu truyền đến.