Phía trước Ngự Long Quan là một sườn dốc cao hơn hai trăm mét, địa hình hiểm trở và quanh năm tuyết phủ, khiến việc tấn công từ dưới lên trở nên vô cùng khó khăn. Cửa ải được xây dựng trên đỉnh dốc tựa như một tường thành kiên cố. Thế nhưng, sau một năm rưỡi thánh chiến, vũ khí phòng ngự của Ngự Long Quan hoặc đã bị Ma tộc phá hủy, hoặc không còn đủ ma tinh để vận hành, khiến việc chống đỡ hoàn toàn phải dựa vào sức người.
Ở phía xa, tám cây Trụ Ma Thần vẫn sừng sững, bắn ra những cột sáng chói lòa thẳng lên trời cao. Đại quân Ma tộc tựa như thủy triều cuồn cuộn ập về phía Ngự Long Quan.
Ma Thần Hoàng giao cho Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp thống lĩnh cuộc tấn công Ngự Long Quan là có dụng ý riêng. Tấn công từ mặt đất lên con dốc này quá khó khăn, chỉ có không chiến mới mang lại cơ hội lớn hơn. Ác Ma tộc không chỉ giỏi bay lượn, có thực lực cá nhân mạnh mẽ, mà quan trọng hơn cả là số lượng tộc nhân vô cùng đông đảo. Đơn thuần so sánh về thực lực tộc nhân, ngoài Nghịch Thiên Ma Long tộc của Ma Thần Hoàng ra, không tộc nào sánh được với Ác Ma tộc. Dù sao thì số lượng của Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc cũng thua xa Ác Ma tộc rất nhiều.
Thế nên, sau hơn một năm giao tranh công thủ và tích lũy kinh nghiệm, các trận chiến hiện tại chủ yếu là Liên Minh Thánh Điện chống lại các đợt tấn công cả trên trời lẫn dưới đất của Ma tộc.
Lực lượng tấn công từ mặt đất chủ yếu là Lang Ma tộc và Hùng Ma tộc. Việc lựa chọn hai chủng tộc này không phải vì chúng sở trường công thành hay leo trèo, mà đơn giản chỉ vì chúng có khả năng chịu lạnh tốt.
Tại vùng đất cực bắc khắc nghiệt này, khi thánh chiến mới bắt đầu, Ma tộc đã tổn thất một lượng lớn quân số không phải do chiến đấu. Sau nhiều lần điều phối và thay đổi, đội quân Ma tộc đóng ở ngoài Ngự Long Quan hiện nay gần như toàn là những binh sĩ có khả năng chịu rét.
Lang Ma tộc cũng là một chủng tộc có sức chiến đấu mạnh mẽ trong hàng ngũ Ma tộc. Khi đứng thẳng, chúng trông như con người với cái đầu sói, tứ chi có móng vuốt sắc bén. Trong lúc không ngừng leo lên, móng vuốt của chúng cào vào mặt băng phát ra những tiếng “két két” chói tai.
So với Lang Ma tộc, việc leo trèo của Hùng Ma tộc vất vả hơn nhiều. Thân hình của chúng quá đồ sộ, tuy sức mạnh vô song nhưng khi leo trèo, chúng chỉ có thể dùng đôi tay gấu đập vỡ mặt băng để tạo ra những lỗ hổng chịu được sức nặng của mình, rồi từ từ leo lên.
Nhưng tuyệt đối đừng quên rằng, bên ngoài Ngự Long Quan, trong tám vị ma thần có cả Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất. Vì vậy, chủ lực của Hùng Ma tộc đều tập trung tại đây. Có Hoa Lợi Phất ở phía sau đốc thúc, các chiến sĩ Hùng Ma tộc nào dám không tuân lệnh? Dựa vào sức mạnh to lớn, chúng chậm rãi mà vững vàng bò lên trên.
Còn bầu trời thì lại là võ đài của Ác Ma tộc. Chúng không ngừng công kích Ngự Long Quan từ trên không.
Chỉ những Ác Ma trên cấp sáu mới có thể bay, nhưng chúng có thể mang theo những thứ khác. Người ta thường thấy cảnh một Ác Ma biết bay ném những Ác Ma không biết bay về phía Ngự Long Quan.
Ác Ma tộc, Hùng Ma tộc, cùng với Lang Ma tộc, ba chủng tộc thiện chiến của Ma tộc đồng loạt tấn công tường thành Ngự Long Quan, tạo ra một mối uy hiếp cực lớn.
Nhưng Kỵ Sĩ Thánh Điện, với vị thế đứng đầu Lục Đại Thánh Điện, cũng sở hữu thực lực vô cùng mạnh mẽ. Trên tường thành, phần lớn là các kỵ sĩ toàn thân mặc giáp sắt đứng thành hàng ngang, ánh sáng vàng chói mắt không ngừng lóe lên, tựa như một tấm bình phong vững chắc ngăn cản từng đợt tấn công của Ma tộc.
Trong sáu chức nghiệp của Lục Đại Thánh Điện, kỵ sĩ là chức nghiệp cân bằng nhất. Họ có thể sử dụng một số ma pháp hệ Quang, đồng thời cũng am hiểu cận chiến. Quan trọng hơn, họ còn có thể thi triển ma pháp trị liệu. Vì vậy, dù không có các binh chủng khác phối hợp, các kỵ sĩ vẫn có thể tự bảo vệ mình và gây sát thương cho kẻ địch.
Đồng thời, Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng sở hữu lực lượng không quân mạnh nhất Liên Minh, đó chính là Thiên Không Kỵ Sĩ Đoàn.
Dựa vào tọa kỵ khác nhau, kỵ sĩ đạt tới cấp năm có thể lựa chọn trở thành Thiên Không Kỵ Sĩ hoặc Đại Địa Kỵ Sĩ. Nói cách khác, Thiên Không Kỵ Sĩ Đoàn hoàn toàn được tạo thành từ những kỵ sĩ có tu vi trên cấp năm, với tổng số hơn một vạn người, là lực lượng trụ cột hùng mạnh của Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Nhưng qua những trận thánh chiến tiêu hao không ngừng, số lượng Thiên Không Kỵ Sĩ liên tục giảm sút, thương binh vô số. Hiện tại, số Thiên Không Kỵ Sĩ có thể bay lên trời chiến đấu chưa tới bảy ngàn người. Đây còn là trong tình huống họ được chữa trị tận tình và có ma pháp hệ Quang hỗ trợ. Hơn nữa, họ tham gia chiến đấu khi Ngự Long Quan không còn vũ khí phòng ngự có sức sát thương lớn, do đó đã trở thành chủ lực trên chiến trường hiện nay.
Nếu nhìn từ trên cao, có thể thấy rõ hai khối màu vàng và đen đang đối đầu gay gắt giữa không trung.
Về số lượng, Ác Ma tộc chiếm ưu thế, ít nhất cũng đông hơn Thiên Không Kỵ Sĩ gấp hai lần. Điều khiến người ta đau đầu nhất là một số Ác Ma còn cõng theo cả Địa Ngục Ma. Ma pháp của Địa Ngục Ma cực kỳ mạnh mẽ, lại am hiểu ma pháp quần thể. Vì vậy, không quân Ma tộc không vội vàng cận chiến với Thiên Không Kỵ Sĩ, mà chỉ đối đầu từ xa, ném một số Tiểu Ác Ma và Đại Ác Ma vào Ngự Long Quan, sau đó các Ác Ma biết bay sẽ bảo vệ cho Địa Ngục Ma thi triển ma pháp tầm xa.
Các Thiên Không Kỵ Sĩ không hề manh động. Ma tộc biết bay không chỉ có Địa Ngục Ma. Đối với họ, nhiệm vụ quan trọng nhất là bảo vệ Ngự Long Quan, chứ không phải mạo hiểm tấn công.
Tọa kỵ của các Thiên Không Kỵ Sĩ rất giống nhau, đều là Thiên Mã do Kỵ Sĩ Thánh Điện nuôi dưỡng. Thiên Mã là ma thú cấp năm, mang nửa dòng máu của Tinh Diệu Độc Giác Thú. Chúng toàn thân màu trắng, trên đầu không có sừng, bay lượn trên trời nhờ đôi cánh trắng bên hông.
Việc các Thiên Không Kỵ Sĩ có tọa kỵ giống nhau giúp họ phối hợp càng thêm ăn ý, sức chiến đấu là sự kết hợp giữa kỵ sĩ và Thiên Mã. Vì thế, trong các trận chiến cùng đẳng cấp, Ma tộc chắc chắn không phải là đối thủ của Thiên Không Kỵ Sĩ.
Dẫn đầu đội hình Thiên Không Kỵ Sĩ là một nhóm kỵ sĩ mặc giáp vàng và bạc. Có ít nhất sáu Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa và một trăm Kỵ Sĩ Bí Ngân Cơ Tòa đang thống lĩnh các Thiên Không Kỵ Sĩ.
Cuộc chiến giữa hai bên dường như có một sự ăn ý ngầm, các cường giả cấp chín đều không xuất hiện. Trên chiến trường, những binh sĩ tham chiến đều có thực lực dưới cấp chín.
Một Thánh Quang Linh Trận khổng lồ được dựng lên giữa không trung, liên tiếp chống đỡ những đợt ma pháp từ Địa Ngục Ma. Các Thiên Không Kỵ Sĩ luôn giữ vững trận hình ngay ngắn, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Tấm khiên Thánh Quang Linh Trận mà họ cùng nhau tạo ra có thể được miêu tả bằng bốn chữ: tường đồng vách sắt.
Long Thiên Ấn đứng ở điểm cao nhất trên tường thành Ngự Long Quan. Thành Ngự Long Quan có tổng cộng ba tầng, tầng cuối cùng rộng nhất, là nơi đại quân kỵ sĩ đang chiến đấu với Ma tộc. Tầng thứ hai là nơi của các ma pháp sư, tất cả đều là ma pháp sư hệ Băng. Trong Ngự Long Quan, ngoài các ma pháp sư này ra không có viện binh từ các thánh điện khác. Đây là do Kỵ Sĩ Thánh Điện đã nhường cho Ngũ Đại Thánh Điện khác giữ lại lực lượng để cứu viện lẫn nhau. Tầng thứ ba chính là đài chỉ huy. Bây giờ, Long Thiên Ấn đang đứng đó.
Sau lưng Long Thiên Ấn là khoảng hơn ba mươi người. Một nửa trong số họ mặc chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa, số còn lại cũng mặc giáp từ cấp truyền kỳ trở lên. Không còn nghi ngờ gì nữa, họ chính là lực lượng nòng cốt của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Mỗi người đều được trang bị tận răng, sẵn sàng tham chiến bất cứ lúc nào.
“Truyền lệnh, Thiên Không Kỵ Sĩ hạ thấp độ cao một trăm mét, phóng ra Huy Hoàng Quang Hoàn và Bụi Gai Quang Hoàn.” Giọng nói uy nghiêm của Long Thiên Ấn đột nhiên vang lên.
Ánh mắt ông luôn dán chặt vào Lang Ma tộc và Hùng Ma tộc đang tấn công từ bên dưới. Không còn nghi ngờ gì nữa, khi nhóm Hùng Ma tộc đầu tiên trèo lên được tường thành Ngự Long Quan, đó cũng là lúc Ác Ma tộc trên không trung phát động tổng tấn công.
Ma tộc biết rõ nhân loại đã nắm được cách tấn công của chúng nhưng chưa bao giờ thay đổi, bởi chiến lược kết hợp trên trời dưới đất vĩnh viễn là hiệu quả nhất.
Cũng đúng lúc này, ở phía xa, tám Trụ Ma Thần đang lấp lánh bỗng tỏa ra ánh sáng chói mắt. Có thể mơ hồ thấy trong ánh sáng của tám cây Trụ Ma Thần, tám bóng hình Ma tộc từ từ hiện ra.
Ở cột sáng lớn nhất phía trước là một người đàn ông tóc xám ngắn, mặc bộ giáp màu xám, dáng người thon dài, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đang nhìn về phía Long Thiên Ấn.
Người đàn ông Ma tộc này toàn thân toát ra hơi thở lạnh lẽo, con ngươi có màu trắng kỳ dị, nhưng khuôn mặt lại cực kỳ tuấn tú. Sau lưng gã là đôi cánh xám khổng lồ dang rộng hơn hai mươi mét. Tuy kích thước này trên không trung không là gì, nhưng với ánh sáng xám từ Trụ Ma Thần sau lưng hỗ trợ, gã tạo ra một cảm giác uy hiếp che lấp cả bầu trời.
Hai mắt Long Thiên Ấn chợt sáng lên, đáy mắt lóe lên ánh sáng vàng đậm. Hai tay ông chắp sau lưng, thân thể chậm rãi bay lên trời.
Một luồng sáng màu xanh vàng bỗng nhiên tỏa ra từ người ông, hóa thành một cột sáng khổng lồ phóng thẳng lên trời. Thần Ấn Vương Tọa Trật Tự và Phép Tắc tuyệt đẹp chậm rãi hiện ra trong ánh sáng chói lòa, làm nền cho Long Thiên Ấn, vị Kỵ Sĩ Thần Ấn Chưởng Quản và Chế Ước.
Khi Thần Ấn Vương Tọa Trật Tự và Phép Tắc xuất hiện, dù là trên tường thành Ngự Long Quan hay các Thiên Không Kỵ Sĩ trên bầu trời, tất cả đều vang lên tiếng hoan hô rung trời.
Đối với Kỵ Sĩ Thánh Điện, Thần Ấn Vương Tọa không chỉ đại diện cho thần khí, mà còn là cột trụ tinh thần của tất cả kỵ sĩ. Chỉ cần Thần Ấn Vương Tọa còn đó, họ có niềm tin để tử chiến với cường địch.
Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp nhíu mày, lẩm bẩm:
“Cái Thần Ấn Vương Tọa này thật phiền phức.”
Cách gã không xa, một người đàn ông vạm vỡ với làn da màu đồng và đôi mắt màu vàng trầm giọng nói:
“Để ta đi nhé?”
Vị này chính là Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất, xếp hạng thứ sáu trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, gã trông giống một chiến sĩ nhân loại cao to hơn là một ma thần. Thân hình của gã không thể so sánh với các tộc nhân đầy cơ bắp của mình.
Tát Mễ Cơ Nạp lắc đầu:
“Long Thiên Ấn không dễ đối phó. Một chọi một thì ta còn nắm chắc phần thắng. Nhưng Thần Ấn Vương Tọa của y thật sự quá đáng ghét, ngươi đi thì kết quả cũng chẳng khá hơn ta đâu. Hơn nữa, trong Kỵ Sĩ Thánh Điện còn có Thần Ấn Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi, nó còn khó đối phó hơn. Nói gã là cường giả số một của nhân loại cũng không ngoa. Nếu bệ hạ đã ra lệnh cho chúng ta đánh lâu dài thì không cần phải liều mạng.”
Nói xong, chiến ý mạnh mẽ trên người gã chợt thu lại vài phần. Gã vẫn nhìn Long Thiên Ấn, nhưng hai bên đều không có ý định ra tay.
Cùng lúc đó, những binh sĩ Hùng Ma chậm chạp cuối cùng cũng đã leo tới được tường thành Ngự Long Quan.
Lang Ma phát động những đợt công kích điên cuồng như muốn tự sát. Mục đích của chúng rất đơn giản, đó là yểm trợ cho tất cả Hùng Ma an toàn leo lên tường thành. Với sức mạnh và khả năng phòng ngự cường đại của Hùng Ma, chỉ cần chúng có thể đứng vững trên tường thành, chúng sẽ gây ra một đòn giáng mạnh mẽ cho Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Thánh Quang Linh Trận của các Thiên Không Kỵ Sĩ sau khi hạ xuống trăm mét bỗng trở nên chói lòa. Bụi Gai Quang Hoàn màu tím và Huy Hoàng Quang Hoàn màu xanh vàng được vô số Thiên Không Kỵ Sĩ phóng ra, khiến cả bầu trời trở nên vô cùng hoa lệ. Những vầng hào quang này cũng chiếu rọi lên người các kỵ sĩ trên tường thành.
Lúc này, Hàn Vũ đang ở trên tường thành, tay trái cầm tấm khiên vàng, tay phải là Xích Huyết Chi Cuồng Phóng.
Xung phong! Tấm khiên chắn phía trước mạnh mẽ đâm vào một Hùng Ma vừa leo lên tường thành.
Hùng Ma cũng khá mạnh, nó giơ hai tay chặn trước người, va chạm trực diện với Hàn Vũ.
Trong tiếng nổ lớn, Hùng Ma bị hất văng ra sau, đập vào lỗ châu mai. Cơ thể Hàn Vũ cũng bị lực phản chấn mạnh mẽ đẩy lùi lại vài bước. Nhưng thanh Xích Huyết Chi Cuồng Phóng trong tay phải của y đã chém ra.
Xích Huyết Chi Cuồng Phóng lúc này mang một màu trắng ngà, đó là kỹ năng Thánh Kiếm.
Một thanh trọng kiếm cấp truyền kỳ kết hợp với kỹ năng Thánh Kiếm, dù Hùng Ma có mạnh mẽ đến đâu cũng không dễ dàng ngăn chặn. Huống chi, tuy vóc dáng hai bên chênh lệch rất lớn, nhưng thực tế ngoại linh lực của Hàn Vũ không hề kém Hùng Ma bao nhiêu.
Năm đó, nhờ được ngâm mình trong long tinh của Nghịch Thiên Ma Long tộc, lại thêm tác dụng của Sâm Chu Đoàn Thể Đan, tu vi ngoại linh lực của Hàn Vũ đã không hề thua kém nội linh lực. Đây cũng là lý do vì sao các thành viên của Săn Ma Đoàn cấp Soái số 64 có thể sống sót qua những trận chiến đẫm máu và gian khổ nhất.
Hùng Ma nổi giận gầm lên một tiếng. Nó vừa leo lên tường thành đã bị hất văng ra, tâm trạng dĩ nhiên cực kỳ nóng nảy. Cây chày sắt to lớn trong tay nó vung lên, nghênh đón Xích Huyết Chi Cuồng Phóng.
Cũng đúng lúc này, một bóng người đột nhiên lao vào giữa họ. Đó là một kỵ sĩ bị kẻ địch cường đại đánh bay qua.
Cây chày của Hùng Ma vẫn không chút do dự hạ xuống, nhưng Hàn Vũ lại kinh hãi tột độ.
Y ra tay nhanh hơn Hùng Ma, nếu tiếp tục đòn tấn công này, Xích Huyết Chi Cuồng Phóng sẽ chém vào người đồng đội. Tình nghĩa chiến hữu khiến y không thể nào xuống tay được.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Xích Huyết Chi Cuồng Phóng đã chém ra được một nửa! Thu kiếm lại, bản thân y sẽ bị phản phệ, mà người đồng đội kia cũng khó thoát khỏi cảnh bị cây chày của Hùng Ma đập nát. Nhưng nếu tiếp tục tấn công, người đồng đội này sẽ chết dưới tay mình! Kể từ khi ra chiến trường, đây là lần đầu tiên Hàn Vũ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan như vậy. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, thời gian để y quyết định chỉ trong một cái chớp mắt.
Ánh sáng vàng chói mắt lóe lên ngay trong khoảnh khắc này. Người kỵ sĩ ngã xuống đột nhiên biến mất nhanh như lúc xuất hiện.
Hàng ngàn tia sáng vàng bộc phát trong chớp mắt đó. Gần như toàn bộ phạm vi trăm mét đều bị thứ ánh sáng chói lòa này bao phủ. Trong phạm vi đó, dù là Hùng Ma hay Lang Ma, khi bị ánh sáng vàng bao trùm đều biến thành những cái sàng máu rồi lục tục ngã xuống.
Hốc mắt Hàn Vũ chợt hoe đỏ, y gào lên một tiếng xé lòng:
“Đoàn trưởng!”