“Đoàn trưởng!”
Giọng Hàn Vũ kêu lên tràn ngập cảm xúc đã dồn nén suốt một năm rưỡi. Cuối cùng cậu cũng có thể sát cánh chiến đấu cùng đoàn trưởng. Cảm giác này đối với cậu tựa như sa mạc cằn cỗi gặp được mưa rào.
Lúc trước khi chiến đấu cùng Long Hạo Thần, cảm giác này không quá rõ ràng. Nhưng sau khi kết thúc đợt bế quan, cậu gia nhập vào trận thánh chiến, dựa vào kỹ xảo chiến đấu cá nhân và sức mạnh vượt trội để nhanh chóng đứng vững gót chân. Tuy hiện tại cậu chưa phải là Kỵ Sĩ Bí Ngân Cơ Tòa, nhưng ở Ngự Long Quan cũng đã là một sĩ quan trung cấp, phụ trách phòng ngự một khu vực lớn.
Trong mắt các kỵ sĩ khác, Thánh Kỵ Sĩ Hàn Vũ đã vô cùng ưu tú, hầu như trận nào cậu cũng chiến đấu đến phút cuối cùng. Nhưng chỉ có Hàn Vũ mới biết sự cô độc trong lòng mình.
Từ khi trở thành Săn Ma Giả, Hàn Vũ luôn là kỵ sĩ thứ hai trong đoàn. Trong đội, cậu không bao giờ phải là người đứng mũi chịu sào, chỉ cần làm một người hỗ trợ đắc lực cho hắn. Có Long Hạo Thần ở đó, cậu tuyệt đối yên lòng. Theo hắn chiến đấu, cùng hắn diệt địch, cậu không cần phải lo lắng bất cứ điều gì khác, chỉ cần răm rắp làm theo mệnh lệnh của Long Hạo Thần là đủ.
Nhưng sau khi gia nhập thánh chiến, vì biểu hiện xuất sắc và tu vi của mình, cậu dần trở thành người chỉ huy. Lúc này cậu mới hiểu ra, làm một người lãnh đạo phải lo lắng nhiều chuyện đến thế nào, phải chịu đựng áp lực lớn ra sao. Cậu đã quen có Long Hạo Thần chỉ huy, thật sự không thích cảm giác này chút nào. Có nhiều lúc cậu không thể phát huy hết sức chiến đấu của mình, luôn phải đóng vai người đi cứu viện cho đồng đội. Mỗi khi có đồng đội hy sinh, cậu đều cảm thấy vô cùng bất lực. Nếu vẫn được chiến đấu bên cạnh đoàn trưởng thì tốt biết bao?
Sau khi Long Hạo Thần kết thúc bế quan, không ai hưng phấn hơn Hàn Vũ. Niềm vui sướng tột độ dâng lên từ tận đáy lòng khiến cậu như được trở về những ngày tháng cùng Long Hạo Thần ở Hang Động Sợ Hãi Bi Khiếu, Mộng Huyễn Thần Điện và đầm lầy Thâm Uyên. Đoàn trưởng cuối cùng đã trở lại, cuối cùng lại có thể cùng ta chiến đấu bên nhau.
Hàn Vũ đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Dù bây giờ toàn thân Long Hạo Thần được bao bọc bởi bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp màu vàng sẫm, nhưng Quang Chi Liên Y thì không thể nào giả mạo được! Đoàn trưởng đã trở về, hắn đã trở về thật rồi!
Đúng vậy, Long Hạo Thần đã trở lại. Từ xa thấy bên này bắt đầu giao tranh, hắn liền dùng tốc độ nhanh nhất vội vã quay về. Hắn đang gánh trên vai áp lực từ nhiệm vụ mười triệu công huân, mà chiến tranh chính là cách tốt nhất để đạt được công huân, cho nên hắn lập tức quay lại ngay.
Vốn dĩ Long Hạo Thần đang cưỡi Tinh Vương chuẩn bị tham gia chiến trường trên không. Không quân của Ma tộc đang phối hợp với Địa Ngục Ma dốc sức tấn công các Kỵ Sĩ Thiên Không. Đang lúc hắn cưỡi Tinh Vương định bay qua thì chợt liếc thấy trên tường thành Ngự Long Quan loé lên ánh sáng chói lòa của Xích Huyết Chi Cuồng Phóng.
Cũng như Hàn Vũ tuyệt đối nhận ra hắn, sao hắn lại không nhận ra đó là người anh em tốt của mình được? Vì vậy, Long Hạo Thần đã từ bỏ việc gia nhập chiến trường trên không, từ trên trời giáng xuống, thu hồi Tinh Vương, trong nháy mắt đã đáp xuống tường thành. Hắn không chỉ giải vây cho Hàn Vũ, mà còn tung ra một đòn công kích mạnh mẽ, giảm bớt áp lực rất nhiều cho các kỵ sĩ trên chiến trường.
Hàng ngàn luồng sáng vàng lấp lánh kia chính là một kỹ năng công kích khá mạnh của Trừng Giới Kỵ Sĩ. Long Hạo Thần đã học được nó từ các kỹ năng mà những tiền bối để lại trong Huyễn Động, tên là Kiếm Tinh Vũ, một kỹ năng cấp bảy của Trừng Giới Kỵ Sĩ.
Lực công kích đơn lẻ của kỹ năng này không mạnh lắm, nhưng phạm vi bao phủ lại cực lớn.
Qua quá trình không ngừng rèn luyện trong chiến đấu, Long Hạo Thần đã hiểu rõ thiếu sót của mình. Khiếm khuyết lớn nhất của hắn chính là kỹ năng công kích phạm vi lớn, đây cũng là khuyết điểm chung của đa số kỵ sĩ.
Công kích phạm vi rộng và tăng phúc phạm vi lớn là hai loại kỹ năng mà Long Hạo Thần đã chọn học khi ở trong Huyễn Động. Thánh chiến đã bắt đầu, sau này hắn không thể chỉ chiến đấu với một vài kẻ địch. Trong chiến đấu, hắn sẽ phải đối mặt với ngày càng nhiều kẻ thù, đối thủ sẽ ngày càng mạnh hơn, bên cạnh còn có nhiều bạn bè và đồng đội nữa, cho nên hắn bắt buộc phải học được hai loại kỹ năng này.
Còn về kỹ năng công kích đơn mục tiêu, Long Hạo Thần rất tự tin vào bản thân. Đòn tấn công đơn mục tiêu là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá sức tấn công mạnh nhất của một cường giả. Long Hạo Thần đã lĩnh ngộ được kiếm ý, thứ đã vượt trên đa số các kỹ năng công kích đơn mục tiêu. Cho nên điều hắn cần làm là không ngừng tăng cường lĩnh ngộ về kiếm ý, dựa vào thần kiếm như Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, chỉ cần hắn lĩnh ngộ kiếm ý càng sâu, vậy thì sức tấn công của kỹ năng đơn mục tiêu sẽ liên tục tăng mạnh, không phải kỹ năng nào khác có thể so sánh được.
Quang Chi Liên Y, Quang Chi Đãng Dạng, Kiếm Tinh Vũ, ba đại kỹ năng kết hợp, Long Hạo Thần không hề giữ lại chút nào mà dốc hết linh lực, trong nháy mắt đã quét sạch một đám kẻ địch. Hùng Ma có phòng ngự siêu mạnh thì sao chứ? Quang Chi Liên Y nhân đôi sức tấn công, cộng thêm tu vi cấp tám của Long Hạo Thần và lực xuyên thấu mạnh mẽ của Quang Chi Đãng Dạng, lớp phòng ngự của chúng không tài nào ngăn cản nổi.
“Hàn Vũ.” Long Hạo Thần buông tay người kỵ sĩ vừa được cứu mạng, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy Hàn Vũ.
Đám kỵ sĩ xung quanh đồng thanh hoan hô. Họ không biết Long Hạo Thần, nhưng lại nhận ra bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp trên người hắn! Một Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa tham gia chiến đấu trên tường thành, đối với họ mà nói không chỉ là sự hỗ trợ về sức mạnh, mà còn là sự khích lệ to lớn về niềm tin và sĩ khí.
“Đoàn trưởng, cuối cùng lại có thể cùng cậu sát cánh chiến đấu rồi.” Hàn Vũ kích động đến mức cơ thể khẽ run. Hai người vỗ mạnh vào áo giáp của nhau, phát ra những tiếng va chạm kim loại giòn giã.
Long Hạo Thần buông tay ra, cười nói:
“Đi thôi, chúng ta đi diệt địch. Đợi kết thúc trận chiến rồi chúng ta lại nói chuyện.”
Nói xong, Long Hạo Thần thả Hàn Vũ ra, bước nhanh về phía trước, tiến thẳng đến lỗ châu mai. Hàn Vũ theo sát phía sau, nhìn bóng lưng to lớn hơn trước của Long Hạo Thần, cậu không thể kìm được nước mắt. Bóng lưng này thật quá quen thuộc! Ta nguyện cả đời này theo sau lưng hắn.
Hiển nhiên, ma tộc cũng đã phát hiện ra sự thay đổi ở bên này. Lũ Hùng Ma vẫn đang tiếp tục trèo lên. Long Hạo Thần đứng trên lỗ châu mai, bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp tỏa ra ánh sáng màu cam lộng lẫy chói mắt, muốn không trở thành tiêu điểm trên chiến trường cũng khó.
Trên bầu trời, Long Thiên Ấn đã sớm chú ý tới sự trở về của Long Hạo Thần. Khi ông thấy Long Hạo Thần cưỡi Tinh Vương quay lại, vẻ mặt không kìm được mà lộ ra một nụ cười, lòng thầm nghĩ, thằng nhóc này thật có mắt, chọn được Vua Tinh Diệu Độc Giác Thú. Không tệ, quả thực không có tọa kỵ nào thích hợp với nó hơn nữa.
Rất nhanh, Long Hạo Thần đã bắt đầu chiến đấu. Hai bóng đen bỗng từ trên không trung của phe ma tộc lao xuống, nhắm thẳng vào vị trí Long Hạo Thần đang đứng trên tường thành Ngự Long Quan. Đó rõ ràng là hai Ác Ma Lĩnh Chủ cấp tám.
Ma tộc biết rõ một Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa cường đại đến mức nào, huống chi đây còn là một Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa mặc bộ chiến giáp cấp sử thi. Có một cường giả như vậy trấn giữ trên tường thành, sức sát thương đối với ma tộc bình thường thật quá khủng khiếp. Vừa rồi một chiêu Kiếm Tinh Vũ của Long Hạo Thần đã tiêu diệt ít nhất hơn trăm tên Lang Ma và Hùng Ma, khiến cho đám ma tộc đang leo lên bên dưới đều cố ý né tránh hắn. Ma tộc tuy dũng cảm thiện chiến, nhưng không ai muốn tự mình đâm đầu vào lưỡi dao cả.
Nhìn hai Ác Ma Lĩnh Chủ cấp tám từ trên trời giáng xuống, trong mắt Long Hạo Thần lộ ra tia sáng lạnh, lẩm bẩm:
“Đây lại là một vạn sáu ngàn công huân.”
Hắn đứng im không động đậy, một làn sương vàng dịu nhẹ lại dâng lên từ người hắn. Hàn Vũ trước giờ không cần Long Hạo Thần nói cũng đã phối hợp cực kỳ ăn ý, cậu sớm đã đi tới bên cạnh hắn, đôi linh cánh màu vàng giang rộng sau lưng. So với trước kia, linh cánh của cậu đã lớn hơn khoảng một phần ba. Đây chính là đặc trưng của việc thực lực tăng tiến. Cùng lúc đó, một quả cầu đường kính tới một mét lặng lẽ xuất hiện sau lưng Hàn Vũ. Thân hình tròn vo của nó trông hơi buồn cười, nhưng ngay khi nó vừa xuất hiện, hai Ác Ma Lĩnh Chủ đang lao xuống bất giác cảm thấy tim đập mạnh.
Tà Nhãn này là ma thú cấp tám, tương đương với cường giả cấp bảy của nhân loại. Quan trọng hơn, nó là loại ma thú công kích tinh thần cực kỳ hiếm thấy. Có một ma thú như vậy hỗ trợ cho Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa, liệu bọn chúng có thể chiếm được ưu thế không?
Nhưng chúng đã lao xuống rồi, dĩ nhiên không thể tay không trở về. Chúng cũng không quá chấp nhất vào mục tiêu, chỉ cần quấn lấy được Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa này là đủ.
Ánh sáng đỏ sậm chói mắt lóe lên trên không trung. Có thể thấy rõ, sau lưng hai Ác Ma Lĩnh Chủ đều lấp lóe ánh sáng đỏ đậm, cùng lúc giơ cao trọng kiếm. Khi còn cách Long Hạo Thần hơn trăm mét, chúng đồng loạt làm động tác chém xuống từ trên cao.
Luồng sáng đỏ đậm trong nháy mắt dung hợp trên không trung, hai nhát chém hoàn toàn hợp làm một. Thể tích của nó không những không lớn lên, ngược lại còn đột ngột thu nhỏ lại một nửa, bay thẳng về phía Long Hạo Thần.
Hả? Kỹ năng tổ hợp? Mắt Long Hạo Thần hơi co lại. Hắn không biết hai Ác Ma Lĩnh Chủ này là anh em ruột, kỹ năng của chúng tương thích với nhau cực cao, lại càng giỏi phối hợp, trong đám Ác Ma cấp tám cũng rất có tiếng tăm. Hai anh em chúng hợp sức lại, sức mạnh chỉ thua cường giả cấp Ma Vương.
Đối mặt với nhát đao đỏ sậm đang giáng xuống, Long Hạo Thần không chút bối rối. Hiển nhiên đối phương không định một chiêu giết chết hắn, mà là muốn phá vỡ trạng thái Tụ Lực của hắn.
Ma tộc và nhân loại đã tranh đấu nhiều năm như vậy, ma tộc biết rất rõ kỵ sĩ có những loại kỹ năng gì.
Hàn Vũ không động, trên người cậu cũng dâng lên một làn sương vàng. Cùng đang trong trạng thái Tụ Lực, cậu tuyệt đối tin tưởng Long Hạo Thần, một đòn tấn công như thế chắc chắn không thể làm tổn thương được đoàn trưởng của mình.
Xúc tu của Tà Nhãn đã biến thành sáu cái, chiều dài cũng tăng thêm. Từng chiếc xúc tu vung về phía dưới. Dù là Lang Ma hay Hùng Ma, một khi bị xúc tu chạm phải, cả người sẽ run rẩy, miệng sùi bọt mép rồi trượt xuống.
Không cần nghi ngờ, Tà Nhãn chính là khắc tinh của tộc Hùng Ma. Lực phòng ngự của Hùng Ma tộc cực mạnh, nhưng tinh thần lực thì không dám khen. Là ma thú cấp sáu, tinh thần của chúng lại cực kỳ đơn thuần. Tà Nhãn không phá được phòng ngự của chúng, nhưng chỉ cần một chiêu Tinh Thần Chấn Động là đủ khiến đám Hùng Ma rơi vào trạng thái choáng váng tạm thời. Hùng Ma đang bò trên sườn dốc trơn tuột, chỉ cần choáng váng một chút là đủ khiến công sức leo trèo bấy lâu đổ sông đổ bể, chúng sẽ lăn xuống dưới. Thân thể khổng lồ như Hùng Ma mà lăn xuống thì không khác gì đá lở, ảnh hưởng đến tốc độ leo trèo của ma tộc bên dưới. Cứ như vậy, vị trí của Long Hạo Thần và Hàn Vũ không cần phải đối mặt với các đợt tấn công của quá nhiều ma tộc từ bên dưới.
Đám kỵ sĩ đều là những người lính già dặn kinh nghiệm thực chiến. Họ không đến hỗ trợ, mà khi Long Hạo Thần và Hàn Vũ xông lên phía trước, họ đã tách ra hai bên, chi viện cho những nơi cần họ hơn.
Một vầng sáng màu cam chợt lóe lên từ tay Long Hạo Thần, chính là Thần Ngự Thuẫn.
*Phụt* một tiếng vang nhỏ, cơ thể Long Hạo Thần đứng trên lỗ châu mai chẳng hề nhúc nhích. Lưỡi đao ánh sáng đỏ sậm đã hóa thành vô số tia sáng bay tán loạn. Một luồng sáng vàng sắc bén dâng lên từ người Long Hạo Thần. Một tia sáng vàng chói lòa bỗng bốc lên cao, hóa thành một tia chớp rực rỡ đâm thẳng tới hai kẻ địch cường đại trên trời.
Ngay sau khi Long Hạo Thần tấn công, Hàn Vũ cũng động. Đôi cánh sau lưng vỗ một nhịp chậm hơn Long Hạo Thần, cùng bay ra. Mắt cậu đã biến thành màu đỏ rực, mục tiêu là Ác Ma Lĩnh Chủ phía bên phải.
Tà Nhãn tựa như dính chặt sau lưng Hàn Vũ, khi cậu bay lên cũng mang theo cả nó.
Quang Tốc Thiểm cực nhanh, mục tiêu của Long Hạo Thần là vị trí chính giữa hai Ác Ma Lĩnh Chủ. Xem ra hắn muốn cùng lúc tấn công cả hai Ác Ma Lĩnh Chủ cấp tám.
Anh em Ác Ma Lĩnh Chủ không hổ là song sinh, trên mặt gần như cùng lúc hiện lên vẻ khinh thường. Hai tên một cầm kiếm tay trái, một cầm tay phải, tay còn lại thì nắm chặt lấy nhau. Ác Ma Lĩnh Chủ bên trái mạnh mẽ vung cánh tay, ném người anh em của mình sang một bên, cùng lúc đó, trọng kiếm đỏ rực chém ra. Giữa không trung, mơ hồ xẹt qua bóng dáng một ác ma to lớn. Không gian xung quanh bỗng trở nên tối đen.
Một cái khô lâu đỏ cỡ nắm tay đột nhiên lao ra từ bóng tối, bay thẳng tới chỗ Long Hạo Thần.
Cái khô lâu đỏ này tuy kích cỡ không lớn, nhưng khoảnh khắc nó xuất hiện, cả Long Hạo Thần và Hàn Vũ đều có cảm giác kinh hoàng như núi xương sông máu đang ập tới.
Cùng lúc đó, Tà Nhãn hành động. Một tầng gợn sóng trông rất mềm mại từ con mắt độc nhất to bằng một thước của nó khuếch tán ra. Lập tức, màn khói đen làm nền sau lưng khô lâu đỏ đều bị xua tan, lộ ra thân hình của hai Ác Ma Lĩnh Chủ. Hơn nữa, bị tinh thần tấn công, động tác của chúng cũng trở nên chậm chạp.
Long Hạo Thần ở trạng thái Quang Tốc Thiểm thật sự quá nhanh. Lúc khô lâu đỏ xuất hiện, nó gần như đã đụng trúng hắn, đáng tiếc không phải va vào người Long Hạo Thần mà là vào tấm khiên trên tay trái hắn, tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa có đường kính khoảng một mét, hình dáng tựa như vỏ ốc sên.
Vang lên một tiếng "bụp" nhỏ, khô lâu đỏ mạnh mẽ đụng vào tấm khiên. Ánh sáng màu cam dịu nhẹ khuếch tán ra xung quanh, kỳ diệu hóa giải lực xung kích cực kỳ khủng khiếp.
Nên biết rằng khi anh em Ác Ma Lĩnh Chủ hợp sức, lực công kích bộc phát có thể đạt tới trình độ của cường giả cấp chín. Khô lâu đỏ này có thể sánh ngang với Linh Cương Thoát Thể! Đáng tiếc, chúng đã đụng phải một tấm khiên cấp sử thi, hơn nữa còn là tấm khiên cấp sử thi do Tinh Quang Thần Thú biến thành.
Nhưng khô lâu đỏ không chỉ có kỹ năng xung kích, khi lực công kích của nó bị tiêu trừ trong nháy mắt, cái khô lâu đó lại như có sự sống, dính chặt vào tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa.
Ánh sáng đỏ sậm lấp lánh, bộ mặt khô lâu bỗng chốc biến thành một ác ma, cắn mạnh lên bề mặt tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa.
Kỹ năng này của anh em Ác Ma Lĩnh Chủ cực kỳ bá đạo. Bởi vì thiên phú của hai anh em rất mạnh, nên đã được Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp chú ý, từng đích thân dạy dỗ một thời gian. Cho nên về mặt kỹ năng, chúng vượt xa các Ác Ma Lĩnh Chủ cùng cấp. Nếu không, chúng đã không chủ động bay ra đối phó với một Thánh Kỵ Sĩ có bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp cấp sử thi.
Khô lâu đỏ không những có lực công kích đủ sánh bằng Linh Cương Thoát Thể, mà còn có năng lực khủng bố là ăn mòn trang bị. Để tinh luyện ra Huyết Oán khô lâu này, cần phải có một giọt máu và một ít linh hồn từ bản thể của ác ma. Cho nên có thể nói nó vừa là kỹ năng, vừa là trang bị.
Anh em Ác Ma Lĩnh Chủ đã từng thử nghiệm, cho dù là trang bị cấp truyền kỳ, bị Huyết Oán khô lâu cắn trúng cũng sẽ hư hỏng. Nghiêm trọng hơn thì sẽ bị hủy hoại. Coi như là trang bị cấp sử thi, dính phải nó cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng lớn.
Khi chúng thấy Long Hạo Thần sử dụng tấm khiên cấp sử thi để đỡ, đã quyết định dùng bảo bối Huyết Oán khô lâu này. Thứ này tên là Huyết Oán, năng lực nguyền rủa cường đại của nó khiến bất cứ cường giả nhân loại nào cũng phải đau đầu.
Đáng tiếc, hôm nay chúng đã tìm lầm người. Nếu Huyết Oán rơi vào bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của Long Hạo Thần, nói không chừng còn có chút tác dụng, cần Long Hạo Thần hao tổn tinh lực mới tiêu trừ được. Đáng tiếc, nó lại rơi trên bề mặt tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa.
Phải biết rằng trong lịch sử nhân loại, Tinh Quang Thần Thú như Nhật Nguyệt Thần Oa chỉ mới xuất hiện ba lần mà thôi. Là sứ giả truyền lời của Quang Minh Nữ Thần, quang thuộc tính của chúng thậm chí còn tinh thuần hơn cả Long Hạo Thần, một Thần Quyến Giả, con trai của ánh sáng.
Quang nguyên tố tinh thuần như vậy sao có thể bị một thứ ma khí nguyền rủa như Huyết Oán làm ô uế được?
Chỉ thấy phía trên tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa dâng lên ánh sáng màu cam. Cùng lúc đó, một quầng sáng vàng dịu nhẹ từ giữa tấm khiên khuếch tán ra ngoài, vừa vặn ngay chỗ bị Huyết Oán cắn trúng.
Trong phút chốc, phía trên tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa tỏa ra ánh sáng vàng chói lòa, từng vầng hào quang vàng rực nồng đậm bỗng lan tràn từ mặt khiên. Bóng tối xung quanh không những bị xua tan, mà trong phạm vi ánh sáng bao phủ, dù là Long Hạo Thần hay Hàn Vũ đều có cảm giác như một mặt trời đang giáng thế.
Một mặt trời khổng lồ xuất hiện, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy cánh tay trái đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề. Linh lực trong cơ thể bộc phát với tốc độ kinh người, gần như chỉ trong chốc lát đã mất đi năm vạn linh lực. May mắn là năm vạn linh lực này thuộc về bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, nếu không thì chỉ sợ hắn đã bị hút cạn.
Nhưng năm vạn linh lực này không phải tự dưng mất đi. Vầng hào quang vàng rực cường đại bao phủ, thân thể của anh em Ác Ma Lĩnh Chủ bỗng khựng lại. Chúng thống khổ gào thét, nhưng cơ thể không cách nào nhúc nhích. Từng sợi khói đen nhanh chóng tách ra khỏi người chúng. Thân thể chúng đang nhanh chóng tan rã.
Đây, đây là sao?
Không chỉ kẻ địch kinh ngạc, chính Long Hạo Thần cũng ngơ ngác. Ngay cả Long Thiên Ấn và Tát Mễ Cơ Nạp đang đối đầu nhau trên trời cũng bị hình ảnh này thu hút.
Màu ánh sáng vàng kia rất đặc biệt. Trong màu vàng dường như lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Bảy sắc màu tựa những gợn sóng mềm mại dao động trong vầng hào quang hoàng kim, bao trùm một phạm vi đường kính trăm mét. Trong phạm vi đó, chỉ có Long Hạo Thần, Hàn Vũ, Tà Nhãn và hai Ác Ma Lĩnh Chủ.
Khi ánh sáng vàng này xuất hiện, Tà Nhãn bỗng dưng biến mất, biến mất thông qua khế ước. Dù ánh sáng vàng đó không nhắm vào nó, nhưng nó không dám tiếp tục ở lại đây.
Hàn Vũ và Long Hạo Thần thì lại có cảm giác khác hẳn. Họ chỉ cảm thấy quang thuộc tính của mình trong thứ ánh sáng vàng kỳ lạ này đang ở trạng thái thăng hoa. Tất cả linh khiếu trong người đều xuất hiện cảm giác rung động lạ lùng. Mỗi lần rung lên, linh khiếu trong người họ sẽ mở rộng thêm vài phần, linh lực bên trong linh khiếu đang chuyển hóa thành trạng thái linh cương rắn chắc với tốc độ kinh người.
Đây là sao? Tình huống gì thế này? Long Hạo Thần cũng không biết nữa! Hai Ác Ma Lĩnh Chủ đang nhanh chóng tan rã, thân thể từng chút một biến mất. Chúng kinh hoàng gầm rống, phẫn nộ hét lên, nhưng tất cả đều vô dụng. Trong ánh sáng vàng bảy sắc, mọi cố gắng đều là uổng phí.
Lúc này, tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa đã từ màu cam cấp sử thi biến thành màu vàng bảy sắc. Vầng hào quang dao động, thể tích không thay đổi. Huyết Oán bám phía trên đã sớm tan thành tro bụi.
Trên bầu trời, một bóng xám như tia chớp bay thẳng tới chỗ Long Hạo Thần, còn ở phía bên kia, một luồng sáng xanh vàng chợt lóe lên.
Không có tiếng va chạm kinh thiên động địa. Giữa không trung, một vầng hào quang khổng lồ như bão tố khuếch tán ra.
Từng vòng hào quang màu xám hỗn hợp với sắc xanh vàng sinh ra. Cơ thể Long Thiên Ấn bay ngược về phía sau, đã đứng trên Thần Ấn vương tọa Trật Tự và Phép Tắc. Bên kia, Tát Mễ Cơ Nạp cũng trở lại vị trí cũ, ánh sáng xám dâng lên quanh người.
Nhìn từ một kích kia, dường như hai bên không ai chiếm được ưu thế, nhưng xem sắc mặt, hiển nhiên Long Thiên Ấn có phần căng thẳng hơn.
Không cần nghi ngờ, Tát Mễ Cơ Nạp muốn cứu hai anh em Ác Ma Lĩnh Chủ, còn Long Thiên Ấn thì ngăn cản gã.
Cho tới nay, hai bên đều kiềm chế lẫn nhau, các cường giả cấp chín khác cũng không ra tay hành động theo thống soái. Bởi vì dù là ma tộc hay Kỵ Sĩ Thánh Điện đều không thể chịu đựng được tổn thất mang tính hủy diệt.
Tát Mễ Cơ Nạp là Tử Linh Ma Thần, gã không thể để tộc nhân tinh nhuệ nhất của mình chết đi! Nếu như vậy, sao gã có thể ngồi ngang hàng với Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần được chứ?
Lúc này, tầm mắt của Tát Mễ Cơ Nạp và Long Thiên Ấn vẫn đang nhìn về phía ánh sáng vàng bảy sắc. Không quân hai bên ở trên trời cũng sinh ra biến đổi kịch liệt.
Vầng hào quang màu xám hỗn hợp sắc xanh vàng khuếch tán ra, cùng lúc đó, không quân hai bên như gặp phải gió lốc, nhanh chóng tán loạn bay về phía phe mình, không dám tiếp tục ở trên bầu trời. Ai động tác chậm một chút sẽ bị luồng khí lưu khủng khiếp đánh trúng, bị cuốn lấy không ngừng xoay tròn trên không trung.
Va chạm giữa hai thống soái chính là cấp độ hủy thiên diệt địa, đây là lý do vì sao họ không dễ dàng ra tay. Một khi có bên nào để chiến trường lan xuống quân đội bên dưới, sự hủy diệt không phải là chuyện đùa.
Nhưng điều khiến tất cả những người chứng kiến trận chiến rung động là, khi vầng hào quang hai màu đánh trúng vào ánh sáng vàng bảy sắc tỏa ra từ tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa, luồng khí lưu đó lại lặng lẽ tan biến, không hề ảnh hưởng đến sự dao động của ánh sáng vàng bảy sắc.
Sao có thể? Đây là suy nghĩ trong lòng các cường giả hai bên! Đúng vậy! Sao có thể như vậy được. Dư chấn từ đòn tấn công của hai thống soái tuy không ngừng bị suy yếu, nhưng cường giả cấp tám cũng phải lập tức tránh né! Vậy mà ánh sáng vàng bảy sắc kia lại như một ngọn núi vững chãi trước gió lốc, chỉ cảm thấy như gió mát thổi qua.
Ánh sáng vàng bảy sắc bắt đầu yếu đi, dần dần thu lại. Nhưng hai Ác Ma Lĩnh Chủ chỉ còn lại bộ xương, hơn nữa bộ xương đó cũng đang dần biến thành tro bụi.
Đây không thể coi là một chiêu giết chết, nhưng so với điều đó, nó còn khiến ma tộc cảm thấy khủng bố hơn. Hai anh em Ác Ma Lĩnh Chủ hợp sức, tuy không thể so sánh với cường giả cấp chín thực sự, nhưng đòn tấn công dốc hết sức cũng đã đạt tới cấp chín. Vậy mà chúng đã chết trên không trung, hơn nữa không có chút sức lực nào để phản kháng, thậm chí không thể thoát khỏi sự kiềm chế của đối thủ.
Vốn dĩ Hàn Vũ đang chờ thời cơ chuẩn bị ra tay, cứ thế ngây ngốc đứng bên cạnh Long Hạo Thần, nhất thời không nói nên lời.
Đây mới là uy lực chân chính của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa sao? Năm đó khi Long Hạo Thần nhận được tấm khiên của Tinh Quang Thần Thú, Hàn Vũ cũng ở bên cạnh hắn, cũng hiểu rõ lai lịch của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa này. Nhưng ánh sáng vàng bảy sắc kia thật sự là uy lực mà một trang bị cấp sử thi có thể phát huy ra sao? Vậy thì cấp sử thi cũng quá mạnh rồi!
Ánh sáng vàng bảy sắc cuối cùng cũng biến mất, trên không trung chỉ còn lại Long Hạo Thần và Hàn Vũ, cùng với hai viên ma tinh của Ác Ma cấp tám đang rơi xuống.
Trên chiến trường yên lặng đến kỳ lạ, sự yên tĩnh này không kéo dài quá lâu. Khoảng mười giây sau, từ phía Ngự Long Quan đã vang lên tiếng hoan hô như sóng thần. Họ đã tận mắt chứng kiến một kỳ tích, cũng thấy được sự cường đại của cường giả phe mình.
Đó mới chỉ là một Kỵ Sĩ Kim Tinh Cơ Tòa, Kỵ Sĩ Thánh Điện còn có Thần Ấn Kỵ Sĩ mạnh hơn hắn nữa.
“Kỵ Sĩ Thánh Điện, bách chiến bách thắng!” Tiếng hoan hô vang lên ầm ĩ, đám kỵ sĩ như được tiếp thêm sức mạnh, điên cuồng đánh đuổi đám Hùng Ma, Lang Ma đang leo lên tường thành.
Các Kỵ Sĩ Thiên Không cũng đã tập hợp lại, chủ động tấn công về phía cường địch trên trời.
Không thể nghi ngờ, giờ phút này, sĩ khí của Kỵ Sĩ Thánh Điện đã tăng đến tột đỉnh.
Là thống soái, sao Long Thiên Ấn có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy? Ông lập tức ra lệnh toàn quân xông lên.
Tất cả cường giả cấp chín của Kỵ Sĩ Thánh Điện đều bay lên trời, mang theo khí thế núi đổ từ từ bay về phía kẻ địch.
“Rút lui.” Tát Mễ Cơ Nạp ánh mắt lạnh lùng ra lệnh. Cùng lúc đó, gã nâng tay phải lên.
Trên người tám ma thần cùng tỏa ra ánh sáng chói mắt. Tám cây Trụ Ma Thần lấp lánh ánh sáng. Ánh sáng chói mắt nối liền nhau, hóa thành một bức tường bao phủ binh sĩ ma tộc đã rút về.
“Đoàn trưởng, chuyện này là sao vậy?” Hàn Vũ nhỏ giọng hỏi Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần cười khổ, lắc đầu nói:
“Tôi cũng không biết có chuyện gì nữa. Dường như là tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa bị cái khô lâu đỏ kia chọc giận. Nó tự hành động, không phải tôi dùng kỹ năng. Tôi không có năng lực sử dụng kỹ năng mạnh như vậy! May mắn có bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, vừa rồi nó đã rút đi hơn năm vạn linh lực của tôi. Hơn nữa, tôi cảm giác được, dường như ánh sáng vàng bảy sắc đó chưa hoàn toàn phát huy hết uy lực, hình như vì một nguyên nhân nào đó mà còn bị kiềm chế.”
Bây giờ Hàn Vũ thật sự không nói nên lời. Bị kiềm chế mà đã lợi hại như vậy, nếu không bị hạn chế thì còn mạnh đến trình độ nào nữa?
Long Hạo Thần không biết, Hàn Vũ cũng không biết, nhưng ở phía bên kia, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp đã đưa ra đáp án.
“Thần khí. Kỵ Sĩ Thánh Điện lại còn có thần khí.”
Đáp án tương tự cũng xuất hiện trong lòng Long Thiên Ấn. Là một tấm khiên cấp thần khí, từ khi nào Hạo Thần lại có một tấm khiên như vậy? Nên biết, dù là Thần Ấn vương tọa, loại thần khí tổng hợp, trong số các Thần Ấn vương tọa mà Kỵ Sĩ Thánh Điện sử dụng, chưa từng xuất hiện một tấm khiên cấp thần khí nào! Hơn nữa, tấm khiên này không đơn giản chỉ là phòng ngự. Vừa rồi ánh sáng vàng bảy sắc đó rốt cuộc là cái gì?
Cho dù là Long Thiên Ấn hay Tát Mễ Cơ Nạp, cũng không biết chắc nếu bị ánh sáng vàng bảy sắc đó bao trùm thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Thần khí, vĩnh viễn là vũ khí không thể đoán biết. Bởi vì uy lực của thần khí có một phần sức mạnh của thần linh. Cùng là thần khí, nhưng điểm quan trọng lại hoàn toàn khác nhau. Trong các loại thần khí, đáng sợ nhất là loại có hiệu ứng tuyệt đối. Ai biết tấm khiên của Long Hạo Thần có năng lực gì chứ?
Ánh sáng vàng bảy sắc biến mất, linh lực trong linh khiếu đã ngưng kết thành linh cương của Long Hạo Thần và Hàn Vũ cũng dần biến trở lại thành Linh Lực Dạng Lỏng. Quá trình chuyển hóa này không nhanh, nếu họ muốn dùng linh cương để chiến đấu thì có thể duy trì trong mười phút trước khi linh lực bị hao hết.
Nhưng linh lực chuyển hóa thành linh cương của Long Hạo Thần không bao gồm phần trong bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, chỉ có linh lực của bản thân hắn bị chuyển hóa. Điều này hơi giống với sự tăng phúc của Tinh Vương dành cho hắn, nhưng không hoàn toàn giống nhau. Bởi vì linh cương do chính linh khiếu sinh ra thì dễ khống chế hơn, uy lực cũng mạnh hơn nhiều. Đây là đẳng cấp chân chính thuộc về cường giả cấp chín.
Hơn nữa, có được lần chuyển hóa này, đối với Long Hạo Thần và Hàn Vũ cũng coi như là một quá trình lĩnh ngộ về linh cương.
Long Hạo Thần vẫn không phóng ra linh cánh, tay phải ấn lên bả vai Hàn Vũ, nương theo lực đẩy ra sau, rơi xuống Ngự Long Quan. Hàn Vũ xoay người lại, đáp xuống bên cạnh Long Hạo Thần. Hai người nhìn nhau một cái, trong mắt đều lộ ra tia sáng kỳ lạ.
Tuy lần chiến đấu này vừa bắt đầu đã kết thúc, nhưng họ cuối cùng cũng lại được chiến đấu cùng nhau! Như vậy đã đủ rồi.
“Đoàn trưởng, tôi đã nghe nói rồi. Điện chủ quyết định sau khi cậu hoàn thành nhiệm vụ mười triệu công huân là chúng ta có thể tái lập đoàn.”
Long Hạo Thần mỉm cười gật đầu.
“Đúng vậy! Mười triệu công huân, chúng ta cứ từ từ làm, nhanh thì một năm, chậm thì hai năm. Chỉ cần thánh chiến còn tiếp tục, chúng ta có khả năng hoàn thành.”
“Nhất định rồi. Đúng rồi, đoàn trưởng, Lâm Hâm có thứ này muốn đưa cho cậu, cũng có tin tức của mọi người.”
Nghe cậu nói câu này, Long Hạo Thần phấn chấn tinh thần, hỏi:
“Mọi người có khỏe không?”
Hàn Vũ mỉm cười, gật đầu nói:
“Săn Ma Đoàn số sáu mươi tư cấp Soái của chúng ta đâu dễ dàng chết được. Hiện giờ mọi người đều đang tham gia chiến đấu cùng thánh điện của mình. Nghe nói Nguyên Nguyên đã tích lũy quân công thăng lên tới cấp sư đoàn trưởng. Đám Tư Mã cũng không kém. Chỉ có Thải Nhi là không tham gia thánh chiến, đang ở trong Thích Khách Thánh Điện tĩnh tu.”
Nghe Hàn Vũ nói các đồng đội đều không có việc gì, Long Hạo Thần thở phào một hơi. Đối với hắn, đây mới là tin tức hắn muốn biết nhất. Đồng đội bình an khiến hắn càng có thêm tự tin và động lực để hoàn thành nhiệm vụ mười triệu công huân.
“Mọi người bình an thì tốt rồi.”
Hàn Vũ nói:
“Đoàn trưởng, đợi sau khi trở về tôi sẽ đưa đan dược Lâm Hâm luyện chế cho cậu. Đã luyện thành Sâm Chu Đoàn Thể Đan, còn có các loại đan dược khác nữa.”
Long Hạo Thần mỉm cười lắc đầu, nói:
“Không cần đưa cho tôi, anh cứ giữ lại dùng đi. Tuy Sâm Chu Đoàn Thể Đan rất tốt nhưng ngoại linh lực của tôi đã sắp đạt tới bình cảnh. Nếu không tăng được nội linh lực thì ngoại linh lực cũng không thể tiếp tục tiến bộ.”
Quá trình minh tưởng sâu đã khiến Long Hạo Thần hiểu ra rất nhiều điều. Ngoại linh lực của hắn quả thực mạnh hơn các đồng đội rất nhiều, nguyên nhân chủ yếu là vì hắn là Thần Quyến Giả, và còn có Hạo Nguyệt. Tuy Sâm Chu Đoàn Thể Đan rất tốt nhưng không thể so sánh với sự tăng phúc mà Hạo Nguyệt mang lại cho hắn. Quan trọng hơn là Long Hạo Thần không muốn dùng đan dược để tăng cường sức mạnh.
Nội linh lực phối hợp với ngoại linh lực cùng tăng cấp mới là điều hắn muốn lúc này. Nói cách khác, hắn không muốn để nội và ngoại linh lực chênh lệch quá lớn. Tu vi đã tăng lên tới cấp tám rồi, bây giờ chỉ cần hắn tu luyện nội linh lực, nó sẽ tự nhiên thông qua linh khiếu quay trở lại cơ thể. Ưu điểm của linh lực tinh thuần đã hiện ra. Long Hạo Thần không cần lo lắng tạp chất trong linh lực ảnh hưởng đến thân thể của mình, chỉ cần không ngừng tu luyện là được.
Dưới tình huống như vậy, đan dược quả thực không có tác dụng quá lớn đối với hắn. Bây giờ hắn cần là sự tích lũy theo thời gian để tăng cường lực lượng.
Hàn Vũ không nói thêm điều gì. Nơi này là tường thành Ngự Long Quan, dù muốn khuyên nhủ Long Hạo Thần cũng phải đợi trở về rồi nói sau.
Đại quân ma tộc như thủy triều rút lui, dưới sự truy đuổi của đại quân Kỵ Sĩ Thánh Điện đã để lại một ít thi thể, cuối cùng mới rút về sau bức tường ánh sáng do tám ma thần tạo thành.
Trận đại chiến này kéo dài khoảng hai tiếng đồng hồ, trên chiến trường để lại rất nhiều thi thể. Bên Kỵ Sĩ Thánh Điện lập tức ra lệnh thu dọn chiến trường, không phải để chôn cất mà là cố gắng mang tất cả xác chết vào trong Ngự Long Quan.
Thi thể bên ngoài Ngự Long Quan chủ yếu là của ma tộc, mang xác về phải lấy ra ma tinh, rồi giữ lại những thi thể ma tộc nào có tác dụng, còn những thứ vô dụng đều bị đốt hết.
Đây cũng là một việc bất đắc dĩ. Nếu ma tộc chiếm ưu thế, chúng cũng sẽ mang hết thi thể đi. Nhưng đối với chúng, thi thể lại trở thành lương thực. Chỉ cần có đầy đủ lương thực bổ sung, đám ma tộc chịu được giá lạnh có thể kéo dài sức chiến đấu. Mặc dù trong chiến đấu chúng không ngừng giảm quân số, nhưng bên Kỵ Sĩ Thánh Điện thương vong cũng rất kinh khủng! Cứ tiếp tục tiêu hao như vậy, tương lai của Lục Đại Thánh Điện sẽ bị xói mòn.
❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖