Làm sao bây giờ? Ánh sáng?
Lòng Long Hạo Thần chợt lóe, cuối cùng cũng nghĩ ra cách.
Lúc này, trên tường thành Khu Ma Quan, các chiến sĩ đều đã cởi trần, vẫn đang liều mạng cào xé cơ thể mình. Nhiều người máu me đầm đìa, kẻ nặng nhất thì lộ cả xương trắng, nhưng cảm xúc điên cuồng vẫn không ngừng dâng cao.
Bên ngoài Khu Ma Quan, các cường giả Thích Khách Thánh Điện đã tàn sát đến đỉnh điểm. Họ gần như điên cuồng đồ sát ma tộc, không biết đã có bao nhiêu kẻ địch ngã xuống dưới tay họ.
Ánh sáng bảy màu vàng rực đang chiếu rọi bỗng nhiên thu lại. Ngay sau đó, Long Hạo Thần bay vút lên đầu tường thành Khu Ma Quan, nhìn thẳng về phía Thiên Ma Sinh Dục Vũ ở đằng xa.
Sức hấp dẫn đối với các tướng sĩ Khu Ma Quan là không thể chống cự, nhưng lại không có tác dụng gì với Long Hạo Thần. Tình Ma Thần Tây Địch trông thấy đôi mắt vàng kim lộ ra từ sau mặt nạ của chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa.
Đôi mắt ấy trong suốt không một chút tạp chất, càng không hề lộ ra một tia dục vọng nào bởi cấm chú Thiên Ma Sinh Dục Vũ của ả.
Tình Ma Thần Tây Địch chấn động. Lẽ nào trong lòng tên kỵ sĩ nhân loại này không có chút tà niệm nào sao? Hơn nữa, dục vọng là bản năng nguyên thủy nhất của con người, tại sao hắn lại không bị ảnh hưởng? Chỉ trong khoảnh khắc, Tây Địch giật mình phát hiện đôi mắt vàng trong suốt kia đã khắc sâu vào lòng ả.
Tây Địch giỏi nhất là công kích ma pháp, cũng có thể nói là ma pháp loại tinh thần. Ả sử dụng loại ma pháp này sợ nhất là gặp phải đối thủ không bị ma pháp tinh thần ảnh hưởng. Đôi mắt trong suốt của Long Hạo Thần đã làm dao động tâm ma của ả, uy lực của Thiên Ma Sinh Dục Vũ cũng theo đó giảm đi vài phần.
Không ổn rồi. Tây Địch thầm kêu một tiếng, vội vàng tập trung tinh thần, khép hai mắt lại không nhìn Long Hạo Thần nữa. Nhưng tâm ma khó diệt, sâu trong lòng ả, đôi mắt vàng kia không ngừng lấp lánh, dù đã nhắm mắt cũng không thể xóa nhòa khỏi tâm hồn.
Tâm ma đã cắm rễ. Nếu Tây Địch không thể giết chết Long Hạo Thần hay chinh phục hắn, vậy tu vi của ả sẽ bị ảnh hưởng và đả kích cực lớn.
Đương nhiên Long Hạo Thần không biết sự thay đổi của Tình Ma Thần, tay trái hắn giơ lên trước ngực, ánh sáng bảy màu vàng rực khuếch tán ra xung quanh, chính là hình dạng của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa. Chỉ khác là bây giờ, tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa đang lan ra vô tận trên đầu tường thành Khu Ma Quan.
Ánh sáng bảy màu vàng rực khuếch tán ra, che chắn quầng sáng của Thiên Ma Sinh Dục Vũ, cũng che đi ánh hồng và hơi thở mê muội. Ánh sáng lan tới đâu, những người đang điên cuồng trên đầu tường thành Khu Ma Quan liền hành động chậm lại. Chỉ là dục vọng vẫn còn bị kích thích, không thể lập tức tỉnh táo lại.
Vì là nữ giới nên Lam Nghiên Vũ chịu ảnh hưởng nhỏ hơn. Phía trước lại có tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa của Long Hạo Thần che chắn, bà là người đầu tiên tỉnh táo lại. Giơ cao pháp trượng, bà nhanh chóng ngâm xướng chú ngữ, một trận mưa đá từ trên trời giáng xuống đầu tường thành Khu Ma Quan.
Bị cơn mưa lạnh buốt kích thích, các tướng sĩ Khu Ma Quan lúc này mới thoát khỏi dục vọng.
Ngay lúc này, lực phòng ngự của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa đã suy yếu đến mức thấp nhất. Để che chắn Thiên Ma Sinh Dục Vũ của Tình Ma Thần, Long Hạo Thần đã cố gắng hết sức khuếch trương uy lực thần khí của Nhật Nguyệt Thần Oa đến cực hạn. Bây giờ áp lực hắn phải chịu đựng cũng vô cùng lớn. Hắn không biết mình có thể chịu đựng được đến lúc cấm chú của đối phương kết thúc hay không.
Lần này tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa bộc phát khác với lần trước.
Lần trước tại Ngự Long Quan, tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa bị hai Ác Ma Lĩnh Chủ dùng Huyết Oán xâm thực nên đã tự động bảo vệ chủ, tự điều động linh lực của Long Hạo Thần, tạm thời phóng ra uy lực thần khí.
Lần này, Long Hạo Thần đã nhờ vào sự hỗ trợ của Tinh Vương để kích phát uy lực của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa. Hơn nữa còn có một thời gian dài áp súc lúc mặt trời và mặt trăng giao nhau. Thực lực của Long Hạo Thần liên tục tăng lên, hiện giờ tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa tương đương với việc linh cương bị áp súc quá lâu nên dễ dàng bùng nổ. Thế nên uy lực của nó càng mạnh hơn lúc ở Ngự Long Quan, Long Hạo Thần cũng có thể tự mình khống chế.
Nhìn từ xa, đầu tường thành Khu Ma Quan bị bao trùm bởi một tầng sáng bảy màu vàng rực. Ánh sáng nhu hòa dao động trong không khí, thật sự đã ngăn chặn được Thiên Ma Sinh Dục Vũ.
Càng kỳ lạ hơn là ánh sáng bảy màu này lại sinh ra hiệu quả phản xạ như một mặt gương. Thế nên hình ảnh của Thiên Ma Sinh Dục Vũ bị chiếu thẳng lên bầu trời phía trên đại quân ma tộc đang hỗn loạn.
Sức ảnh hưởng của Thiên Ma Sinh Dục Vũ đối với ma tộc còn lớn hơn cả nhân loại. Dù sao trí tuệ của ma tộc cấp thấp rất có hạn, bản năng lại càng thêm mãnh liệt. Trong phút chốc, toàn bộ đại quân ma tộc bị bao trùm bởi một tầng màu hồng.
Các cường giả Thích Khách Thánh Điện đang trong trạng thái giết chóc bỗng ngây người. Họ không hẹn mà cùng nhìn về phía đầu tường thành Khu Ma Quan. Ánh sáng bảy màu vàng rực chói lòa làm họ cực kỳ rung động. Họ cũng trông thấy Thiên Ma Sinh Dục Vũ, tu vi cỡ như các cường giả thích khách mà trông thấy điệu múa rung động lòng người kia cũng lập tức bị ảnh hưởng. Nhưng họ có tu vi sâu, tuổi tác lại lớn, dục vọng sẽ không nhanh chóng bị thiêu đốt. Thánh Nguyệt phát ra một tiếng huýt sáo, cả đám cường giả thích khách lập tức bay sang bên cạnh, thậm chí còn trốn vào trong không gian.
Nguy hiểm ở đầu tường thành Khu Ma Quan đã được giải trừ, họ không cần phải ở lại đây liều mạng, không bị cấm chú ảnh hưởng mới là quan trọng nhất.
Bất kể là loại ma tộc nào, bị Thiên Ma Sinh Dục Vũ ảnh hưởng sẽ lập tức bắt đầu điên cuồng. Trong đó, chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là Song Đao Ma, đám vật hy sinh của ma tộc.
Nơi Thiên Ma Sinh Dục Vũ đi qua, hàng đống Song Đao Ma lập tức nổ tan xác, tay chân đứt lìa, máu và dịch thể bay tứ tán trên trời. Mùi hôi thối đậm đặc tràn ngập khắp chiến trường điên cuồng.
Đây chính là uy lực của cấm chú. Lúc trước đầu tường thành Khu Ma Quan bị ảnh hưởng thế nào thì hiện giờ đại quân ma tộc phải chịu đựng gấp mười lần như thế.
Nhân loại dù sao cũng có trí tuệ cực cao, năng lực kiềm chế mạnh hơn ma tộc rất nhiều. Trong khoảng thời gian ngắn tuy tổn thất không ít, nhưng vẫn chưa đến mức mất khống chế. Đối với ma tộc thì Thiên Ma Sinh Dục Vũ thật sự quá đáng sợ. Đây cũng là lý do vì sao các ma thần không dám nhìn thẳng vào Tình Ma Thần Tây Địch.
Dù là ma thần xếp hạng cao hơn Tây Địch cũng không muốn tiếp xúc với vị Tình Ma Thần này. Không có ý chí lực mạnh mẽ thì nhất định sẽ rơi vào ma pháp tình ái của ả, không thể thoát ra được.
Tình Ma Thần Tây Địch bị cấm chú phản xạ lại làm cho ngơ ngác trong khoảnh khắc. Bởi vì trong mắt ả, đối diện là một bóng sáng khổng lồ giống hệt mình. Không chỉ ả, ngay cả năm ma thần bảo vệ bên cạnh cũng ngây người.
Chỉ trong giây phút ngắn ngủi, đại quân ma tộc bên dưới đã xuất hiện tổn thất kinh người.
“Không hay rồi!” Tây Địch khẽ quát, đôi tay nhanh chóng kết ấn, dùng tốc độ nhanh nhất để giải trừ cấm chú.
Ả không biết Long Hạo Thần làm cách nào phản xạ lại cấm chú, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt. Cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ một nửa đại quân ma tộc sẽ bị chôn vùi bởi chính cấm chú của mình.
Long Hạo Thần vất vả chống đỡ tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa, bên này Tình Ma Thần cũng nhanh chóng giải trừ cấm chú. Chỉ là, nếu cấm chú được gọi là chú ngữ cấm kỵ, một khi đã thi triển thì không dễ dàng giải trừ, cần phải có thời gian.
Các tướng sĩ trên đầu tường thành Khu Ma Quan có tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa bảo vệ, lại thêm mưa lạnh kích thích nên dần tỉnh táo lại. Cơn cuồng dục mãnh liệt qua đi là sự suy yếu tột cùng. Rất nhiều chiến sĩ vì điên cuồng trước đó mà trên người đầy vết thương, mất máu đến chết. Nhưng phần lớn chiến sĩ vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Dù là vậy, số tướng sĩ có thể miễn cưỡng đứng vững trên đầu tường thành Khu Ma Quan không đủ một phần mười. Chỉ có những cường giả mạnh nhất mới giữ vững được đến bây giờ.
Không thể không nhắc đến phần lớn kỵ sĩ đoàn Quang Diệu Thiên Sứ đã chống chọi được. Không phải vì họ kháng cự ma pháp của Tây Địch mạnh hơn ai, mà quan trọng là họ mặc giáp kỵ sĩ dày cộm! Muốn cởi ra bộ giáp này không phải chuyện dễ, trong lúc điên lên thì càng khó khăn. Thế nên có bộ giáp bảo vệ, họ bị thương nhẹ nhất, thương vong cũng ít nhất. Chỉ là đa số đã mất đi sức chiến đấu. Nếu để Thiên Ma Sinh Dục Vũ tiếp tục lâu hơn một chút, họ cũng khó tránh khỏi bị lửa dục thiêu đốt mà chết.
Lúc này, trong mắt đám kỵ sĩ đoàn Quang Diệu Thiên Sứ, Long Hạo Thần cưỡi Tinh Vương, giơ cánh tay trái tỏa ra ánh sáng bảy màu vàng rực tựa như đấng cứu thế.
Là Thánh kỵ sĩ trưởng, là Thánh kỵ sĩ trưởng của họ! Hiện tại, Thánh kỵ sĩ trưởng đang dùng thực lực cường đại để ngăn chặn cấm chú của kẻ địch. Thoáng chốc, trong lòng mỗi một thành viên kỵ sĩ đoàn Quang Diệu Thiên Sứ tràn ngập sự tôn kính không gì sánh bằng. Họ miễn cưỡng bò dậy, hành lễ kỵ sĩ hướng về phía Long Hạo Thần.
Thải Nhi được mẹ dìu, miễn cưỡng đứng dậy, nhìn ánh sáng bảy màu rực rỡ bên ngoài tường thành, không kìm được mà rơi lệ.
Hắn đã không phụ niềm tin và mong đợi của nàng. Cuối cùng, hắn đã xoay chuyển tình thế, giúp Thích Khách Thánh Điện chống qua đợt công kích trí mạng này.
Có lẽ việc phản xạ cấm chú là trùng hợp, nhưng ai có thể nói đây không phải là thiên ý do con trai của ánh sáng mang đến? Sự trùng hợp như vậy, có ai làm được?
*Phụt!*
Ánh sáng vàng tan vỡ, ánh sáng bảy màu cũng biến thành những đốm nhỏ rồi biến mất trong không khí.
Từ lúc Long Hạo Thần phóng ra ánh sáng của tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa bao trùm đầu tường thành Khu Ma Quan, đến khi ánh sáng tán loạn biến mất, hắn và Tinh Vương cùng rơi xuống, tổng cộng chỉ có mười mấy giây. Nhưng mười mấy giây này đã cứu cả Khu Ma Quan.
Phương xa, Thiên Ma Sinh Dục Vũ đã từ từ biến mất. Bởi vì cưỡng ép cắt đứt cấm chú của mình, Tình Ma Thần Tây Địch bị phản phệ mãnh liệt, bây giờ khóe miệng còn chảy ra một vệt máu hồng. Ánh mắt ả bất giác nhìn về phía Long Hạo Thần ở đầu tường thành Khu Ma Quan.
Vừa lúc Long Hạo Thần cũng nhìn về hướng này, Tây Địch lại một lần nữa chấn động. Dù hắn đang trong trạng thái cực kỳ suy yếu, linh lực tiêu hao nghiêm trọng, rơi xuống đầu tường thành Khu Ma Quan thì đôi mắt vẫn trong suốt như vậy, trong suốt không chút tạp chất.
Tây Địch lại rên lên một tiếng, phun ra một ngụm máu.
“Chúng ta đoạn hậu, ra lệnh rút lui.”
Thực ra, ma tộc sớm đã chạy tán loạn. Các cường giả Thích Khách Thánh Điện xung phong liều chết đã khiến đại quân ma tộc hoàn toàn hỗn loạn. Lại thêm bị Thiên Ma Sinh Dục Vũ ảnh hưởng, chúng giẫm đạp lên nhau, khiến đại quân ma tộc mất hết ý chí chiến đấu.
Năng lực thống soái quân đội của ma tộc không quá mạnh, cá thể chúng cường đại, bản năng chiến đấu là sức mạnh mà nhân loại không thể sánh bằng. Nhưng cũng vì thế mà việc điều động quân đội ma tộc cực kỳ khó khăn. Sau những đòn đả kích và ảnh hưởng trầm trọng liên tiếp, dù các ma thần có ra lệnh thì trong chốc lát cũng không thể khiến đại quân ma tộc tuân lệnh.
“Còn chờ cái gì? Bắn cho ta, dốc sức mà bắn!” Thánh Linh Tâm hồi phục tinh thần, gần như khàn cả giọng hét lên câu này. Bây giờ y vì quá kích động mà thân thể run rẩy.
Y tỉnh lại vừa lúc Long Hạo Thần thu lại ánh sáng bảy màu. Mắt thấy Long Hạo Thần từ trên trời rơi xuống đầu tường thành Khu Ma Quan, có thể tưởng tượng được tâm tình của y lúc này. Con rể mình lại một lần nữa cứu Khu Ma Quan. Y cũng trông thấy ma tộc đang rối loạn, giờ không đập rắn giập đầu thì còn đợi đến bao giờ?
Đáng tiếc, những người bị Thiên Ma Sinh Dục Vũ của Tình Ma Thần ảnh hưởng không phải ai cũng tỉnh táo được. Dù có tỉnh lại, tình trạng sức khỏe cũng sẽ rất tệ. Cho nên, Ma Đạo đại pháo bắn ra chỉ lèo tèo vài phát mà thôi.
Nhưng Khu Ma Quan không thể phản kích hiệu quả không có nghĩa là Thích Khách Thánh Điện vô vọng. Thánh Nguyệt trước đó rút lui giờ lại mang theo đám cường giả Thích Khách Thánh Điện giết ngược trở lại.
Tuy số lượng không nhiều nhưng tuyệt đối là tinh anh trong Thích Khách Thánh Điện. Hơn nữa, tình thế đảo ngược khiến Thánh Nguyệt bình tĩnh trở lại. Ông không dẫn dắt cường giả Thích Khách Thánh Điện đánh sâu vào đại quân ma tộc nữa mà dốc sức chém giết đám ma tộc đã rối loạn.
Sáu ma thần đang cố gắng ổn định đại quân hỗn loạn, không rảnh để ý đến họ. Đại quân ma tộc bị Thiên Ma Sinh Dục Vũ ảnh hưởng ở trước mặt đám người Thánh Nguyệt tựa như lúa chín tới mùa gặt.
Tuy chiến tranh chưa kết thúc, nhưng các cường giả thích khách đã dự đoán được một trận đại thắng chưa từng có đang ở ngay trước mắt họ.
Lúc này, Hàn Vũ đi tới bên cạnh Long Hạo Thần, hét về phía Thánh Linh Tâm trên đầu tường.
“Tổng trưởng đại nhân, xin hãy đưa Thải Nhi lại đây. Chúng tôi có cách nhanh chóng hồi phục linh lực cho cô ấy!”
Bây giờ kết quả đã định, trên thành Khu Ma Quan đang tập trung cứu chữa thương binh. Thánh Linh Tâm vội vàng cùng Lam Nghiên Vũ dìu Thải Nhi đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh đi tới cạnh Long Hạo Thần.
Dù Long Hạo Thần cực kỳ suy yếu nhưng tinh thần vẫn còn rất tốt. Nhìn khóe miệng Thải Nhi vương tơ máu, hắn không kìm được mà ôm nàng vào lòng, mắt tràn ngập yêu thương.
Ánh sáng trắng nhu hòa phát ra từ người Hàn Vũ, trong chớp mắt bao trùm phạm vi mười mét. Hơn một năm nay, linh lô Quang Chi Thủ Hộ của y đã tiến hóa một lần nữa, phạm vi bao phủ lớn hơn một chút, hiệu quả hồi phục cũng mạnh hơn. Nhanh chóng hồi phục linh lực có hiệu quả chữa trị cực mạnh. Hơn nữa trước đó Hàn Vũ không tiêu hao nặng, lập tức thi triển ma pháp trị liệu quang hệ lên người Thải Nhi, chữa trị thân thể kiệt sức của nàng.
Năng lực của Quang Chi Thủ Hộ không chỉ rơi trên người Long Hạo Thần và Thải Nhi, mà Tinh Vương, vợ chồng Thánh Linh Tâm và Lam Nghiên Vũ, cùng một số tướng sĩ Khu Ma Quan cũng được bao phủ.
Thánh Linh Tâm cảm nhận được sự biến hóa linh lực trong người, cực kỳ rung động.
Đây là gì? Lực lượng linh lô? Nhưng đây rốt cuộc là linh lô gì? Trong trí nhớ của y, linh lô quang hệ không có thứ như vậy! Năng lực hồi phục cường đại thế này đủ sánh bằng uy lực của linh lô cấp một. Xem ra mình thật sự đã lạc hậu, bây giờ sức mạnh của đám thanh niên đã tới trình độ như vậy rồi.
Dưới tác dụng của linh lô Quang Chi Thủ Hộ, cảm giác suy yếu trong cơ thể Long Hạo Thần giảm đi rất nhiều. Tinh Vương cũng phấn chấn lên vài phần. Thải Nhi dần tỉnh lại từ trong hôn mê. Nhưng khi nàng phát hiện mình đang ở trong ngực Long Hạo Thần thì lại nhắm mắt lại. Đã mất đi ký ức, nàng cũng mất đi cả sự kiên cường. Bây giờ nàng chỉ là một thiếu nữ yếu đuối mà thôi. Khi thân thể yếu ớt, nàng cần một vòng tay ấm áp để tựa vào.
Trận chiến kéo dài không lâu, nhưng trong cuộc thánh chiến giữa Khu Ma Quan và ma tộc, nó đã mang đến tác dụng quyết định.
Ma tộc thảm bại không chỉ vì nhiều binh sĩ bị giết, bị thương, mà quan trọng hơn, sĩ khí của chúng bị đả kích nặng nề chưa từng có. Đối với Khu Ma Quan, đây là một trận đại thắng không có gì phải bàn cãi. Họ đã dùng tổn thất ít nhất để trọng thương ma tộc. Lại thêm hai ma thần lần lượt chết đi, Khu Ma Quan từ thế yếu có thể nói đã vùng lên. Sáu ma thần muốn một lần nữa dốc sức tấn công, chưa chắc Khu Ma Quan sẽ sợ.
Mất mấy tiếng đồng hồ, đại quân ma tộc mới coi như rút lui hết. Trước Khu Ma Quan, chúng để lại vô số xác ma tộc. Các tướng sĩ sau khi hồi phục chút thể lực, dưới sự chỉ huy của Thánh Linh Tâm đã nhanh chóng ra thành, thu dọn chiến trường.
Thi thể ma tộc được tập trung một chỗ, sau khi moi ra ma tinh thì liền đốt cháy, để tránh xác chết mang đến bệnh dịch, cũng là cắt đứt nguồn lương thực của ma tộc. Bận rộn đến hoàng hôn thì trận chiến này mới xem như hoàn toàn kết thúc. Phương xa, đại quân ma tộc miễn cưỡng tập trung lại thì lều trại đã bị thiêu rụi, số lương thực còn lại ít đến đáng thương, cảnh tượng khá là thê lương.
Đây là một trận chiến thắng mang tính quyết định. Sĩ khí của các tướng sĩ Khu Ma Quan tăng cao chưa từng có, sự suy yếu và thương tích cũng đang nhanh chóng hồi phục. Nhiều ma tinh được bổ sung khiến tất cả Ma Đạo đại pháo một lần nữa có thể phát huy năng lực.
Nửa tháng sau, Khu Ma Quan có thái độ mạnh mẽ đối với ma tộc. Hiệp Giả Thánh Nguyệt đích thân dẫn dắt tinh anh của Thích Khách Thánh Điện mấy lần nhân đêm tối đánh lén ma tộc, mỗi lần đánh xong lập tức rút lui. Tuy tổn thất gây ra cho ma tộc không lớn, nhưng đã quấy nhiễu khiến doanh trại ma tộc không yên. Hậu cần bổ sung thiếu thốn, sĩ khí không có, Tình Ma Thần Tây Địch không thể không ra lệnh toàn quân rút lui năm mươi dặm, cách xa Khu Ma Quan.
Lúc này, vật tư và ba vạn quân chiến sĩ dự bị từ Liên Minh Thánh Điện viện trợ đã tiến vào Khu Ma Quan, mang lại cho Khu Ma Quan sức sống dồi dào. Dùng lời của Thánh Nguyệt thì với tình trạng trước mắt, Khu Ma Quan phòng ngự vài năm cũng không thành vấn đề. Thậm chí có thể tùy thời phản công ma tộc. Đương nhiên, điều kiện là tiền tuyến ma tộc không tăng viện.
Ma tộc có thể tăng viện không? Đáp án là chắc chắn có, nhưng còn xa vời. Phát động trận thánh chiến này, đối với ma tộc cũng là một gánh nặng to lớn. Ma tộc đã sử dụng lực lượng của cả tộc, cùng lúc uy hiếp sáu cửa ải của nhân loại. Cuộc chiến kéo dài một năm rưỡi đã cắt giảm phần lớn thực lực của cả ma tộc và Liên Minh Thánh Điện. Đương nhiên ma tộc vẫn còn lực lượng dự trữ. Nghịch Thiên Ma Long tộc, Nguyệt Ma tộc, Tinh Ma tộc mạnh nhất vẫn chưa tham gia chiến đấu. Nhưng đây là lá bài tẩy của ma tộc, lúc lật lá bài này lên cũng là lúc tình thế ngươi chết ta sống. Vì vậy, sao Ma Thần Hoàng có thể không cẩn thận cho được?
Hơn nữa, tuy đại quân ma tộc ngoài Khu Ma Quan bị đả kích nặng nề chưa từng có, không đủ sức phá ải nhưng phòng ngự thì dư dả. Với thực lực hiện tại của Khu Ma Quan, nếu như chính diện xung đột với đại quân ma tộc trên đất bằng, vẫn không chiếm được bao nhiêu ưu thế. Vậy nên ma tộc không cần tăng viện. Còn về việc Tình Ma Thần Tây Địch sẽ báo cáo với Ma Thần Hoàng về trận chiến thảm bại này như thế nào, đó là chuyện của ả.
Trên con đường nhỏ của dãy Ngự Ma sơn mạch, Long Hạo Thần và Thải Nhi ngồi trên lưng Tinh Vương, Hàn Vũ đứng một bên, ba người cùng nhìn về hướng Khu Ma Quan.
Đôi mắt Thải Nhi đã ướt đẫm nước mắt, vùi vào ngực Long Hạo Thần, thân thể mềm mại khẽ run rẩy.
Nàng không quên được ánh mắt của ông cố và cha mẹ lúc tiễn đi. Họ không đưa nàng ra thành, vì sợ không kìm nén được cảm xúc.
Tình hình Khu Ma Quan đã ổn định, cũng là lúc nên rời đi.
Long Hạo Thần ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của Thải Nhi, cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào đỉnh đầu nàng.
“Chúng ta sẽ trở về.”
“Ừm.” Nhẹ gật đầu, Thải Nhi cắn môi hồng. “Chúng ta đi thôi.”
Nàng sợ nếu không đi thì sẽ thật sự chạy trở về Khu Ma Quan.
Đại chiến Khu Ma Quan, kết cục cuối cùng không ai đoán được. Dù Long Hạo Thần không trực tiếp đánh chết bất cứ kẻ địch nào, nhưng tác dụng mà hắn và Thải Nhi mang lại trong đại chiến là không thể nghi ngờ. Thích Khách Thánh Điện đã trực tiếp tuyên bố Thải Nhi là người thừa kế điện chủ đời tiếp theo. Long Hạo Thần cũng được ban cho tư cách là phi thành viên vinh dự tối cao của Thích Khách Thánh Điện: danh hiệu điện chủ vinh dự của Thích Khách Thánh Điện.
Phần vinh dự này không ai ngăn cản, vì Long Hạo Thần thật sự đã có cống hiến rất lớn cho Thích Khách Thánh Điện.
Nhờ vào việc phản xạ tấm khiên Nhật Nguyệt Thần Oa, hắn đã xoay chuyển tình thế, thật sự biến chuyển cục diện theo chiều hướng tốt, gây tổn thương nặng cho ma tộc, cũng tránh được khả năng Khu Ma Quan bị hủy diệt. Có thể nói hắn đã cứu Khu Ma Quan, cứu Thích Khách Thánh Điện. Phần thưởng điện chủ vinh dự là hoàn toàn xứng đáng với hắn, được nhất trí thông qua. Lại thêm quan hệ giữa hắn và Thải Nhi, danh vọng của Long Hạo Thần tại Thích Khách Thánh Điện, tại Khu Ma Quan có thể so với Thánh Nguyệt. Cái tên Kim Tinh số mười hai đã được các tướng sĩ Khu Ma Quan ghi nhớ kỹ. Vị Thánh kỵ sĩ mới của Kỵ Sĩ Thánh Điện được xem là đồng bạn vĩnh viễn, thân nhân vĩnh viễn của Thích Khách Thánh Điện.
Nhưng họ cần phải tiếp tục con đường của mình. Họ sẽ đi tới Gia Lăng Quan, nơi có Ma Pháp Thánh Điện, để hội hợp cùng Lâm Hâm.
Lúc Long Hạo Thần rời khỏi Ngự Long Quan của Kỵ Sĩ Thánh Điện, hắn không ngờ rằng mình có thể hoàn thành nhiệm vụ trăm vạn công huân tại một thánh điện khác. Sự thật thì tác dụng của hắn đối với Khu Ma Quan đã vượt xa phạm trù trăm vạn công huân, tuyệt đối là danh xứng với thực.
Cùng lúc đó, hắn càng thêm mong chờ được hội hợp cùng các đồng bạn, để lại một lần nữa xây dựng Săn Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất.
Sau khi bế quan và trải qua mấy trận chiến, Long Hạo Thần đã có thêm tự tin, hiện giờ hắn đã chân chính trở thành một cường giả. Dù đối mặt với cường giả cấp chín của ma tộc, hắn tự tin mình cũng có sức mạnh để đối đầu một phen. Liên Minh Thánh Điện đã bao dung hắn như vậy, hắn cũng vội vàng muốn cống hiến cho Liên Minh Thánh Điện trong khả năng của mình. Chỉ có ở lãnh địa ma tộc, chỉ có ở hậu phương của kẻ địch mới là võ đài chân chính của hắn, nơi hắn không cần lo lắng điều gì mà bộc lộ hết sức mạnh.
Tinh Vương quay đầu ngựa, chân sau dùng sức, lập tức mang theo Long Hạo Thần và Thải Nhi bay lên trời, vọt về hướng nam. Hàn Vũ cũng mở ra đôi cánh, theo sát phía sau.
Săn Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất tổng cộng có bảy người, bây giờ đã gặp được ba, cần phải đi nghênh đón những đồng bạn khác.
Tinh Vương bay rất ổn định, ngồi trên lưng nó không cảm nhận được chút khí lưu nào đánh vào, tựa như đang ngồi trên mặt đất.
Bây giờ Hàn Vũ đã có tu vi cấp bảy, linh cánh đủ để bay một đoạn thời gian. Vốn dĩ Long Hạo Thần mời y cùng ngồi trên Tinh Vương, dù sao thân thể nó to lớn, đủ rộng chỗ. Nhưng Hàn Vũ đã từ chối, y không muốn làm bóng đèn quấy rầy Long Hạo Thần và Thải Nhi.
Nhìn họ, trong lòng Hàn Vũ không khỏi có chút hâm mộ. Trong Săn Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất, Long Hạo Thần có Thải Nhi, Lâm Hâm có Lý Hinh, Vương Nguyên Nguyên vốn có Trương Phóng Phóng, Trần Anh Nhi cũng có vị hôn phu, ngay cả Tư Mã Tiên cũng có mục tiêu, đóa hoa trắng nhỏ của gã. Chỉ mình Hàn Vũ là cô đơn một người, nói y không có suy nghĩ gì thì không thể nào.
Trong lòng y cũng có một bóng dáng, nhưng bóng dáng này không quá rõ ràng nên y chưa chủ động làm gì.
Suy nghĩ của Hàn Vũ khác với người thường. Làm một săn ma giả, làm Phụ Trợ kỵ sĩ của Long Hạo Thần, mục tiêu của y chỉ có một, đó là bám sát bước chân của Long Hạo Thần, tăng cường sức mạnh bản thân. Y hy vọng có một ngày nào đó được cùng Long Hạo Thần mặc thần giáp do Thần Ấn vương tọa biến thành, sóng vai chiến đấu với ma tộc.
Tuy y cảm giác được chênh lệch giữa mình và Long Hạo Thần rất lớn, nhưng quyết tâm chưa từng phai nhạt. Chỉ cần cố gắng thì sẽ có cơ hội, không cố gắng, một chút cơ hội cũng không có. Y không phải con trai của ánh sáng, y tự hỏi lòng mình có thể làm được gì thì phải gắng hết sức làm được. Y sẽ tiếp tục cố gắng, không ngừng đuổi theo Long Hạo Thần.
Một năm rưỡi nay ở Kỵ Sĩ Thánh Điện, lúc Long Hạo Thần còn đang bế quan, Hàn Vũ kinh ngạc phát hiện trong số bạn bè cùng lứa gần như không ai đủ thực lực sánh với mình. Khoảng cách giữa y và Long Hạo Thần đích thực không nhỏ, nhưng khi vô tình nhìn lại phía sau, y sẽ phát hiện, thì ra trong mắt các kỵ sĩ khác, mình cũng là một thiên tài.
Nhìn xa hơn, việc đuổi theo Long Hạo Thần có nghĩa là mình sẽ luôn giữ được danh hiệu thiên tài. Đi theo con trai của ánh sáng chiến đấu sẽ là sự đốc thúc lớn nhất để y tiến bộ.
Từ Ngự Long Quan đến Khu Ma Quan, khoảng cách rất xa. Nhưng từ Khu Ma Quan đến Gia Lăng Quan thì rất gần. Gia Lăng Quan ở phía nam dãy Ngự Ma sơn mạch, nhìn từ địa thế thì Gia Lăng Quan nằm trên một cao nguyên. Tuy địa thế không hiểm yếu như Khu Ma Quan nhưng cũng có địa lý lấy một địch vạn.
Bên trái Gia Lăng Quan là một hồ nước lớn, sau lưng là cao nguyên cao vút, bên phải là dãy Ngự Ma sơn mạch. Trong toàn bộ sáu tòa hùng quan của Lục Đại Thánh Điện, phòng thủ vững chắc nhất chính là Gia Lăng Quan. Thật sự là bởi vì lực sát thương của ma pháp sư quá khủng khiếp.
Trong Lục Đại Thánh Điện, thực lực tổng hợp có thể so với Kỵ Sĩ Thánh Điện thì chỉ có Ma Pháp Thánh Điện. Sức chiến đấu của ma pháp sư phát huy trong chiến tranh còn mạnh hơn cả kỵ sĩ.
Lại thêm Ma Pháp Thánh Điện và Chiến Sĩ Thánh Điện có quan hệ khá tốt. Chiến Sĩ Thánh Điện giúp đỡ họ rất nhiều, hai thánh điện phối hợp với nhau phòng thủ Gia Lăng Quan vững chắc như tường đồng vách sắt.
Hơn một năm thánh chiến trôi qua, Gia Lăng Quan nhận được viện trợ từ Liên Minh ít nhất. Nhờ vào lực công kích mạnh mẽ của các ma pháp sư cường đại, họ thậm chí rất ít khi để ma tộc tấn công lên đầu tường.
Đại quân ma tộc bên ngoài Gia Lăng Quan cũng khá mạnh. Trong tám ma thần có Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo hạng năm dẫn đầu, trận thế tuy không thể so với bên Kỵ Sĩ Thánh Điện nhưng đừng quên hoàn cảnh tự nhiên phía Kỵ Sĩ Thánh Điện quá khắc nghiệt, còn Gia Lăng Quan thì không có vấn đề này.
Đa số chủ lực của Địa Ngục Ma đều ở ngoài Gia Lăng Quan. Cùng lúc đó, trong tám ma thần thì có sáu vị xếp trong ba mươi hai hạng đầu của bảy mươi hai Trụ Ma Thần. Dù là vậy, chúng cũng chỉ có thể giằng co với Gia Lăng Quan. Tính ra thì thương vong hai bên thấp nhất trong các cuộc thánh chiến công phòng ở các quan ải. Có nhiều lúc đều là dùng ma pháp chiến đấu, ai cũng không phá được kết giới phòng ngự của đối thủ.
Sau hai ngày liên tục bay, đám người Long Hạo Thần đã thấy Gia Lăng Quan ở phía xa. Nhìn xuống từ bầu trời, đầu tiên trông thấy là hồ nước lớn bên cạnh Gia Lăng Quan. Nước hồ trong suốt như gương, phản xạ ánh nắng, lấp lánh chói mắt. Diện tích của Gia Lăng Quan cực lớn, ít nhất là gấp ba lần Khu Ma Quan. Đầu tường rộng rãi, vững chắc. Từ trên cao nhìn xuống có thể cảm nhận rõ ràng sự uy nghiêm hùng vĩ của tòa hùng quan này.
Hơn nữa, khi tiến vào vùng đất này, Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng sự dao động của các nguyên tố ma pháp trong không khí mạnh hơn những nơi khác rất nhiều. Tuy hắn không biết vì sao nhưng hoàn cảnh nơi này chắc chắn là thích hợp nhất với ma pháp sư. Nếu trong các nguyên tố ma pháp nồng đậm không có ám nguyên tố, vậy thì ma tộc ở đây sẽ không nhận được lợi ích gì.
Hàn Vũ nói với Long Hạo Thần:
“Đại ca, lúc chúng ta ở Kỵ Sĩ Thánh Điện, tôi có nghe nói lực phòng ngự bên Gia Lăng Quan là mạnh nhất. Chỉ là Ma Pháp Thánh Điện cứ khư khư bảo vệ mình, không muốn điều động nhiều ma pháp sư giúp đỡ các thánh điện khác. Thật ra lực lượng họ tích lũy có khi đa số chưa chắc cần dùng đến. Điểm này bị hội nghị Liên Minh lên án khá nhiều.”
“Hả?” Long Hạo Thần hơi kinh ngạc nhìn Hàn Vũ.
“Thánh chiến là việc của toàn nhân loại, chẳng lẽ Ma Pháp Thánh Điện chỉ nghĩ cho riêng mình?” Long Hạo Thần nghi ngờ hỏi.
Hàn Vũ nói:
“Thật ra cũng không thể trách Ma Pháp Thánh Điện, việc bồi dưỡng một ma pháp sư cần tiêu hao tài nguyên lớn nhất trong các chức nghiệp giả. Đặc biệt là ma pháp sư cao cấp, mỗi người đối với Ma Pháp Thánh Điện đều là tài nguyên cực kỳ quý giá. Thế nên họ chỉ hỗ trợ mỗi mình Chiến Sĩ Thánh Điện, còn viện trợ cho bốn thánh điện khác thì ít hơn nhiều.”
Tuy Hàn Vũ không nói rõ ràng nhưng Long Hạo Thần cũng hơi hiểu được ẩn ý trong giọng nói của y.
Quan hệ giữa Kỵ Sĩ Thánh Điện và Ma Pháp Thánh Điện không được hòa hợp cho lắm. Dù sao hai thánh điện này luôn tranh đoạt vị trí đứng đầu trong Lục Đại Thánh Điện. Nhiều năm nay Ma Pháp Thánh Điện luôn ở vị trí thứ hai, sao có thể chịu phục được? So về thực lực tổng hợp, trên thực tế ở nhiều khía cạnh thì Ma Pháp Thánh Điện còn hơn xa Kỵ Sĩ Thánh Điện. Chỉ là Kỵ Sĩ Thánh Điện có sáu Thần Ấn vương tọa, sáu thần khí. Ba Thần Ấn kỵ sĩ lại có sức mạnh mà không ma pháp sư nào có thể một mình đối đầu được. Thế nên địa vị của họ luôn kém hơn Kỵ Sĩ Thánh Điện vài phần.
Đương nhiên trong Liên Minh, Kỵ Sĩ Thánh Điện có tiếng tốt hơn Ma Pháp Thánh Điện rất nhiều. Từ khi bắt đầu trận thánh chiến, Kỵ Sĩ Thánh Điện đã hỗ trợ năm quan ải khác nhiều hơn Ma Pháp Thánh Điện. Dĩ nhiên, Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng không trợ giúp bên Ma Pháp Thánh Điện bao nhiêu. Hai bên luôn giữ một mối quan hệ cạnh tranh mập mờ.
Qua vài năm nữa là sẽ bắt đầu trận so đấu vị trí trong Liên Minh Thánh Điện. Đây cũng là trận so tài quan trọng nhất của Liên Minh, còn trên cả thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn. Không biết lần này có thể cử hành trận so tài không, nếu thánh chiến cứ kéo dài thì chỉ sợ rằng rất khó.
Đang lúc Long Hạo Thần rơi vào suy tư thì ba bóng dáng như tia chớp bay về phía họ. Ba người Long Hạo Thần là từ đằng sau bay tới Gia Lăng Quan, không che giấu tung tích nên hiển nhiên phía Gia Lăng Quan đã phát hiện.
Rất nhanh, ba bóng người đã tới trước mặt họ. Đó là ba ma pháp sư, linh cánh sau lưng chứng minh thân phận của họ, đều là cường giả trên cấp sáu của Ma Pháp Thánh Điện.
Áo choàng ma pháp của ba người có màu sắc khác nhau. Ma pháp sư dẫn đầu tuổi còn rất trẻ, thoạt nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi nhưng đôi linh cánh sau lưng đã khá rộng lớn, chỉ sợ tu vi đã trên cấp bảy. Ma pháp sư ở tuổi như vậy mà đã có được tu vi cấp bảy thì rất hiếm gặp, hơn nữa vị ma pháp sư này cũng là quang thuộc tính, khuôn mặt cực kỳ đẹp trai.
Nhìn Long Hạo Thần mặc chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa, vị ma pháp sư quang hệ ngẩn ra, đặc biệt là khi trông thấy Thải Nhi đứng bên cạnh Long Hạo Thần thì càng lộ ra một tia quái lạ.
Thải Nhi chẳng những xinh đẹp vô song, mà còn có một khí chất khó thể hình dung, con gái bình thường không thể nào sánh bằng. Đây là do thể chất Thần Quyến Giả mang đến, cũng là do Thải Nhi từ nhỏ đã tôi luyện linh lô Luân Hồi mà dần hình thành. Nếu nàng không mất trí nhớ thì loại khí chất này sẽ càng thêm rõ ràng, cũng sẽ càng lạnh lùng hơn.
“Xin chào, kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa, xin hỏi ba vị có chuyện gì không?” Ma pháp sư quang hệ rất nhanh đã đặt ánh mắt lên người Long Hạo Thần. Cưỡi Vua Tinh Diệu Độc Giác Thú, lại thêm vào chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa, không cần nghi ngờ, hắn mới là người lãnh đạo của ba người này.
Long Hạo Thần khẽ mỉm cười, nói:
“Xin chào, lần này chúng tôi đến là để tìm một người bạn, và nếu Gia Lăng Quan có gì cần thì chúng tôi nguyện ý giúp đỡ Gia Lăng Quan đối kháng ma tộc.”