Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 192: CHƯƠNG 192: THÁNH ĐIỆN MA PHÁP

Ma pháp sư hệ quang đáy mắt lóe lên tia sáng, mỉm cười nói:

“Vậy xin hỏi ngài tìm ai? Tạm thời Gia Lăng quan chúng tôi cố thủ không thành vấn đề.”

Hàn Vũ đứng bên cạnh nhướng mày, bay lên trước nói:

“Có thể dẫn chúng tôi vào Gia Lăng quan rồi nói tiếp được không?”

Tuy thanh niên ma pháp sư này ưu tú nhưng dù sao cũng chỉ có tu vi cấp bảy. Long Hạo Thần đang mặc chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa, đại diện cho địa vị của hắn trong Thánh Điện Kỵ Sĩ. Một ma pháp sư cấp bảy bình thường lại bay ra giữa không trung ngăn cản rồi hỏi đông hỏi tây, điều này hiển nhiên là không hợp lý.

Ma pháp sư hệ quang ngây ra, nhưng rất nhanh sắc mặt đã trở lại bình thường.

“Xin lỗi, tôi đã thất lễ. Xin ba vị đi theo tôi.” Nói rồi, gã xoay người lại, gọi hai đồng bạn cùng bay về phía Gia Lăng quan.

Lúc này sắc mặt Hàn Vũ mới dịu lại, cùng Tinh Vương bay xuống dưới.

Thải Nhi nhỏ giọng nói với Long Hạo Thần:

“Em không thích ánh mắt của người ban nãy.”

Long Hạo Thần nhẹ gật đầu. Đương nhiên hắn cũng thấy lúc nãy ma pháp sư hệ quang nhìn Thải Nhi mà không hề có ý định che giấu. Nhưng hắn không quá bận tâm. Liên Minh do Lục Đại Thánh Điện hợp thành, hiện tại là thời điểm thánh chiến, tuy đối phương hành xử có hơi kém nhưng hắn không muốn so đo.

Rất nhanh, sáu người bay đến không gian cách Gia Lăng quan chưa tới năm trăm mét. Ba ma pháp sư phía trước thân hình đột nhiên lóe sáng, mơ hồ cảm giác được luồng ma pháp đậm đặc tỏa ra từ người họ, sau đó tiếp tục bay về phía trước.

“Hàn Vũ, chờ một chút.” Long Hạo Thần đột nhiên gọi Hàn Vũ, đồng thời ngăn Tinh Vương lại.

“Đoàn trưởng, sao vậy?” Hàn Vũ nghi ngờ hỏi.

Khuôn mặt Long Hạo Thần sau lớp mặt nạ lộ ra vài phần nghi hoặc, nói:

“Dường như có kết giới phòng ngự, chúng ta không có ấn ký thông hành, sẽ bị kết giới ngăn cản.”

Nghe hắn nói vậy, Hàn Vũ nổi giận, tức tối hỏi ba ma pháp sư đã bay vào trong kết giới:

“Các người muốn gì?”

Ba ma pháp sư thấy ba người Long Hạo Thần không bay theo thì cũng ngây ra, ma pháp sư hệ quang dẫn đầu vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng áy náy nói:

“Xin lỗi, tôi quên đưa ba vị ấn ký phong ấn. Thật sự xin lỗi.” Nói xong, gã lại bay ra, đưa ba ấn ký giống như lệnh bài chứa ma pháp nồng đậm cho ba người Long Hạo Thần.

Hàn Vũ nheo mắt, trầm giọng nói:

“Anh thật sự quên?”

Ma pháp sư hệ quang lập tức sa sầm mặt.

“Anh bạn kỵ sĩ này, anh có ý gì? Chẳng lẽ tôi cố ý sao?”

Hàn Vũ cười lạnh một tiếng.

“Là cố ý hay không thì tự anh rõ nhất.”

Ma pháp sư hệ quang lạnh lùng nói:

“Chẳng phải kỵ sĩ các ngươi mạnh lắm sao? Thánh điện số một Liên Minh, dù không có ấn ký của tôi thì cái kết giới nho nhỏ này chắc không cản được các vị đâu nhỉ? Không ngờ kỵ sĩ các người cũng sợ kết giới của Thánh Điện Ma Pháp chúng ta!”

Nghe gã nói vậy, lửa giận trong lòng Hàn Vũ bùng cháy, đang định nổi giận thì bị Long Hạo Thần giơ tay ngăn lại.

“Chúng ta đi thôi.” Long Hạo Thần chỉ bình thản nói một câu, để Tinh Vương bay vào trong kết giới.

Trên mặt ma pháp sư hệ quang lộ ra một tia đắc ý.

Quả nhiên, khi Tinh Vương bay tới nơi mà lúc trước ba ma pháp sư tỏa ra dao động ma pháp mãnh liệt thì một tầng sáng trong suốt đã ngăn cản đường đi của họ.

Ấn ký phong ấn trong tay Long Hạo Thần và Thải Nhi tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, nhưng thân thể Tinh Vương thì không thể tiến vào được.

Đây hiển nhiên không phải là quên, mà rõ ràng là ma pháp sư hệ quang cố ý. Sao gã có thể không biết ma thú cần ấn ký đặc biệt mới xuyên qua phong ấn được?

Long Hạo Thần quay người lại, lạnh lùng nhìn ma pháp sư hệ quang. Thải Nhi ở trước mặt hắn đột nhiên động.

Sát khí lạnh lẽo buốt xương tỏa ra từ người Thải Nhi, ngay sau đó, một luồng sáng xám lạnh lẽo chém xuống.

Chỉ nghe trong không khí vang lên tiếng xé rách chói tai. Phong ấn xuất hiện một vết đen, ngay sau đó, vết đen trong chớp mắt vỡ tan thành từng điểm sáng. Tinh Vương giương đôi cánh mang theo Long Hạo Thần và Thải Nhi bay vào, xuyên qua kết giới.

Hàn Vũ theo sát phía sau, nhờ vào ấn ký phong ấn mà bay vào trong.

Ba ma pháp sư ngơ ngác tại chỗ.

Họ, họ thật sự phá vỡ được phong ấn?

Phải biết rằng, uy lực phong ấn của Thánh Điện Ma Pháp tuy không phải quá mạnh, nhưng ngăn cản cường giả cấp chín thì không thành vấn đề, chuyên dùng để phòng ngự ma tộc trên không trung. Hiệu quả phòng ngự cực tốt, lại còn có tác dụng báo động trước.

Ma pháp sư hệ quang chỉ muốn làm khó đám Long Hạo Thần một phen. Dù sao theo cách ăn mặc thì Long Hạo Thần và Hàn Vũ đều là kỵ sĩ. Gã chỉ muốn đợi Long Hạo Thần mở miệng lần nữa thì sẽ giúp họ cùng đi vào. Không ngờ họ lại thật sự dám ra tay với kết giới của Thánh Điện Ma Pháp, hơn nữa người ra tay không phải kỵ sĩ mà là cô gái xinh đẹp kia. Sát khí nàng vừa bộc phát ra khiến ma pháp sư hệ quang toàn thân lạnh run. Đây là tu vi cỡ nào mới có thể làm được!

Tinh Vương bay vào trong kết giới, lần này Long Hạo Thần không chờ ba vị ma pháp sư nữa, trực tiếp bay vào Gia Lăng quan. Người kính ta một tấc, ta kính người một trượng. Lúc trước Long Hạo Thần đã nhẫn nhịn, nhưng với tư cách là Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, hắn không thể nhịn quá mức.

Ma pháp sư hệ quang lấy lại bình tĩnh, vội vàng đập cánh đuổi theo ba người Long Hạo Thần.

Mắt thấy đám Long Hạo Thần sắp tiến vào Gia Lăng quan, mười mấy bóng người đột nhiên từ bên dưới bay lên, lao về phía họ.

“Đừng ra tay!” Một thanh âm già nua vang lên, mười mấy bóng người lập tức tách ra, vây ba người Long Hạo Thần vào giữa.

Tinh Vương giang rộng đôi cánh, lơ lửng giữa không trung.

Những người cản đường họ vẫn là ma pháp sư, dẫn đầu là một ông lão, đôi cánh sau lưng rộng tới tám mét. Dao động nguyên tố ma pháp quanh người ông gần như đặc quánh, thể hiện thân phận cao quý.

“Kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa? Xin chào, là các vị đã kích động kết giới ma pháp à?”

Lão ma pháp sư nhìn thấy chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa trên người Long Hạo Thần, địch ý thoáng chốc biến mất, hướng Long Hạo Thần hành lễ của ma pháp sư.

Long Hạo Thần đưa tay phải ngang ngực đáp lễ.

“Chào ngài, ta là Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, ngài có thể gọi ta là Kim Tinh số mười hai. Là chúng tôi đã phá kết giới, nhưng chỉ do hiểu lầm thôi.”

Ma pháp sư hệ quang đã mang theo hai đồng bạn bay tới, trông thấy lão ma pháp sư này thì biến sắc, tiến lên hành lễ.

“Xin chào Phí trưởng lão.”

Nhìn thấy gã, sắc mặt Phí trưởng lão dịu đi vài phần.

“Hiên Viên, đây là sao? Vì sao Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng lại phá kết giới của chúng ta?”

Ông vừa nói ra đã để lộ sự ương ngạnh của Thánh Điện Ma Pháp. Long Hạo Thần là Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng, vậy mà ông lại hỏi người của mình trước, hơn nữa lời nói không chút khách sáo.

Hiên Viên Viêm có chút lúng túng, chặn đầu nói:

“Phí trưởng lão, là lỗi của tôi, tôi quên đưa cho Thánh kỵ sĩ trưởng ấn ký phong ấn, tọa kỵ của ngài ấy không thể thông qua, nên họ đã phá kết giới để tự mình đi vào.”

Nghe gã nói vậy, Phí trưởng lão nhướng mày, mỉm cười với Long Hạo Thần, nói:

“Thì ra là hiểu lầm, tu vi của Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng thật cao cường!”

Long Hạo Thần bình thản cười nói:

“Không dám, xin trưởng lão dẫn chúng tôi vào thành.”

Phí trưởng lão không trách Hiên Viên Viêm, ngược lại còn châm chích hắn một câu, nhưng Long Hạo Thần làm như không nghe thấy. Nơi này là Gia Lăng quan, hắn đến để đối kháng ma tộc chứ không phải tìm Thánh Điện Ma Pháp gây sự. Người ta bao che khuyết điểm thì cứ để họ bao che.

“Mời.” Phí trưởng lão liếc Hiên Viên Viêm rồi mới dẫn Long Hạo Thần bay vào trong Gia Lăng quan, vài ma pháp sư lập tức tản ra hai bên.

Hiên Viên Viêm nhìn bóng lưng đám Long Hạo Thần, mắt lóe lên tia sáng lạnh.

‘Thánh Điện Kỵ Sĩ phái Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng đến làm gì?’

Tuy Long Hạo Thần không nói xấu gã, nhưng sự phớt lờ của hắn càng khiến gã tức giận. Từ khi Phí trưởng lão xuất hiện, Long Hạo Thần thậm chí không thèm liếc mắt nhìn gã một cái. Đối với một tinh anh của Thánh Điện Ma Pháp như gã, đây là một đả kích cực lớn.

Phí trưởng lão dẫn ba người Long Hạo Thần đáp xuống Gia Lăng quan. Tinh Vương bốn vó đạp đất, Long Hạo Thần mang theo Thải Nhi bay xuống. Đây là lễ tiết, ở địa bàn của người ta, không phải lúc chiến đấu mà vẫn cưỡi tọa kỵ là hành vi không lễ phép.

Phí trưởng lão thầm gật đầu, lòng nghĩ vị Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng này tính tình khá tốt. Ông hiểu rõ tính cách của Hiên Viên Viêm, nhất định là gã đã khiêu khích người ta trước. Chẳng qua việc này liên quan đến tranh giành địa vị giữa Thánh Điện Ma Pháp và Thánh Điện Kỵ Sĩ, nên ông không thể không nghiêng về phía Hiên Viên Viêm. Nhưng biểu hiện của Long Hạo Thần khiến ông sinh ra vài phần hảo cảm.

“Thánh kỵ sĩ trưởng, trước tiên tôi sẽ đưa ngài đến thánh điện của chúng tôi nghỉ ngơi. Lát nữa sẽ lập tức thông báo cho điện chủ.” Phí trưởng lão có hảo cảm với Long Hạo Thần, lời nói cũng khách sáo hơn nhiều. Với thân phận Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, đủ để gặp mặt điện chủ của Thánh Điện Ma Pháp.

“Vậy làm phiền ngài.” Long Hạo Thần nói. “À, đúng rồi, xin hỏi ngài một điều, Lâm Hâm có khỏe không? Chính là cháu của phó điện chủ quý thánh điện, Thánh Ma Đạo Sư Lâm Thần.”

Ông nội của Lâm Hâm tuy là Thánh Ma Đạo Sư cấp tám nhưng cũng là phó điện chủ, chủ yếu phụ trách các công việc của Thánh Điện Ma Pháp tại Liên Minh Thánh Điện. Phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện trong Liên Minh cơ bản đều là cường giả đỉnh cấp tám. Chủ yếu là vì những người có thực lực mạnh hơn đều được giữ lại thánh điện của mình. Mấy vị phó điện chủ này đa phần đều có cống hiến rất lớn cho thánh điện, nên được phá cách nâng đỡ.

“Ngài quen biết Lâm Hâm?” Phí trưởng lão kinh ngạc nhìn Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần gật đầu nói:

“Phải! Lâm Hâm là bạn tốt của tôi.”

Phí trưởng lão nghe hắn nói vậy, sắc mặt trở nên kỳ quái. Biểu cảm của ông dọa Long Hạo Thần giật mình.

“Sao vậy? Phí trưởng lão, chẳng lẽ Lâm Hâm xảy ra chuyện gì?” Long Hạo Thần vội vàng hỏi.

“Không có, đương nhiên là không.” Phí trưởng lão vội nói. “Lâm đoàn trưởng khỏe lắm, tôi đưa ngài đi nghỉ ngơi sau đó sẽ thông báo cậu ấy đến gặp ngài.”

“Đoàn trưởng? Lâm Hâm là đoàn trưởng đoàn gì?” Hàn Vũ ở bên cạnh không nén được tò mò hỏi.

Phí trưởng lão mỉm cười nói:

“Lâm Hâm hiện giờ là người chấp chưởng đệ nhất ma pháp sư đoàn của Thánh Điện Ma Pháp, dưới trướng có năm trăm ma pháp sư hỏa hệ, là trụ cột vững chắc của Gia Lăng quan chúng tôi trong cuộc chiến chống ma tộc.”

Hàn Vũ nghe ông nói vậy thì bật cười.

“Đúng là con ông cháu cha có khác! Hắn đến ma pháp công kích còn không biết mà lại có thể chỉ huy cả một đại quân ma pháp sư.”

Phí trưởng lão nghiêm mặt nói:

“Vị kỵ sĩ này, xin hãy thu lại lời nói của mình. Lâm đoàn trưởng là dựa vào cống hiến cho Gia Lăng quan, tích lũy quân công để trở thành đoàn trưởng đệ nhất ma pháp sư đoàn, hoàn toàn không liên quan đến phó điện chủ Lâm Thần. Huống chi, ai nói cậu ấy không biết công kích? Sức chiến đấu của Lâm đoàn trưởng là giỏi nhất trong số các ma pháp sư cùng cấp. Coi như là ma pháp sư có tu vi cao hơn cậu ấy, khi ra chiến trường phát huy tác dụng cũng chưa chắc bằng cậu ấy.”

Hàn Vũ ngẩn ra, bật cười nói:

“Chẳng lẽ tôi không hiểu hắn bằng ông sao? Tôi và hắn cùng một đội Săn Ma Đoàn. Hắn biết ma pháp công kích từ khi nào vậy?”

Phí trưởng lão kinh ngạc nói:

“Anh bạn và Lâm đoàn trưởng là cùng một đội Săn Ma Đoàn? Nhưng ma pháp công kích của Lâm đoàn trưởng đích thực rất mạnh!”

Hàn Vũ không cãi nữa, mỉm cười nói:

“Có lẽ vậy. Lâu rồi tôi không gặp hắn, nói không chừng hắn lại học được cái gì mới. Đợi gặp rồi sẽ biết thôi.”

Thánh Điện Ma Pháp là một tòa cung điện to lớn. Từ kiến trúc có thể thấy mức độ nguy nga của nó. Thánh điện cao tới sáu tầng, tòa cung điện khổng lồ này là kiến trúc cao nhất cả Gia Lăng quan. Chỉ riêng tầng một đã cao hơn hai mươi mét. Phong cách kiến trúc cổ kính trang nhã, trên đỉnh có hình sao sáu cánh khổng lồ. Xung quanh ngôi sao sáu cánh là các luồng sáng đại diện cho các loại thuộc tính ma pháp, xoay tròn quanh nó, chắc hẳn là một pháp trận đặc biệt nào đó.

Đi vào Thánh Điện Ma Pháp là một đại sảnh cực kỳ rộng rãi. Trần nhà cao vút, trang trí hoa lệ, xa hoa mà không tục tằn. Khắp nơi đều có thể thấy các dấu hiệu ma pháp. Vách tường xung quanh đều tràn ngập văn tự tinh linh cao cấp. Đi vào nơi này, có thể cảm nhận rõ ràng các loại nguyên tố thuộc tính trong không khí dao động mạnh hơn bên ngoài gấp đôi. Chẳng qua vì có đủ các loại thuộc tính nên có chút hỗn loạn.

Nhưng nguyên tố ma pháp đặc quánh cũng đủ khiến người ta cảm thấy rung động. Người bình thường vào đây sẽ cảm nhận được một bầu không khí khác hẳn những nơi khác.

Phía trong đại sảnh có sáu pho tượng to lớn. Hai pho tượng ở trong cùng có màu vàng và đen. Bên ngoài một chút là bốn pho tượng màu lam, đỏ, vàng chanh và xanh lá. Sáu pho tượng có hình dạng khác nhau. Pho tượng vàng và lam là nữ giới, bốn pho tượng còn lại là nam giới.

Sáu pho tượng này chính là sáu vị Thần Nguyên Tố mà Thánh Điện Ma Pháp thờ phụng, đại diện cho Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Quang Minh và Hắc Ám.

Ma pháp sư có nhiều thuộc tính khác nhau, không chỉ có sáu loại này, còn có số ít như thuộc tính lôi điện, băng. Nhưng Thánh Điện Ma Pháp cho rằng tất cả các thuộc tính khác đều lấy sáu thuộc tính nguyên tố làm cơ sở, vậy nên sáu nguyên tố này chính là căn bản của tất cả ma pháp. Thần Nguyên Tố chính là thần linh tối cao mà họ tôn thờ.

Ba người Long Hạo Thần biết quy tắc của Thánh Điện Ma Pháp, cùng tiến lên trước, khom người hành lễ với sáu pho tượng.

Khoảnh khắc này, một hình ảnh kỳ lạ xuất hiện. Pho tượng Quang Minh Nữ Thần ở trong cùng sáng lên, tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ.

Phí trưởng lão kinh ngạc. Phải biết rằng sáu pho tượng nguyên tố không phải tùy tiện đặt ở đây, chúng thật sự là thần tích mà sáu vị Thần Nguyên Tố để lại trên thế giới này. Các tiền bối của Thánh Điện Ma Pháp đã nghĩ hết cách mới tập hợp được các thần tích lại một chỗ, đặt trong Thánh Điện Ma Pháp. Kết giới cường đại của Gia Lăng quan cũng lấy sáu pho tượng này làm cột trụ. Có thể nói, sáu pho tượng này chính là một món thần khí toàn thuộc tính, là báu vật quý giá nhất của Thánh Điện Ma Pháp.

Lúc này, pho tượng đại biểu cho Quang Minh Nữ Thần tỏa sáng, có nghĩa là nó đã bị một lực lượng tương đồng dẫn động. Lúc trước Phí trưởng lão luôn quan sát ba người Long Hạo Thần, họ không hề làm gì cả!

Đây là sao?

Điều khiến Phí trưởng lão giật mình hơn còn ở phía sau. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ pho tượng Quang Minh Nữ Thần dần tụ lại, hóa thành một cột sáng vàng bao phủ lấy Long Hạo Thần, khiến chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa trên người hắn tỏa ra ánh sáng màu cam càng thêm chói mắt lung linh.

Trong đại sảnh Thánh Điện Ma Pháp không chỉ có vài người họ! Còn có những người khác. Khi pho tượng Quang Minh Nữ Thần hiển lộ thần tích, họ lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Long Hạo Thần không ngờ sẽ xảy ra tình trạng như vậy. Bị ánh sáng vàng bao phủ, nguyên tố quang ấm áp xuyên qua cơ thể hắn, mang lại một cảm giác thoải mái không nói nên lời. Trong cảm nhận của hắn, pho tượng Quang Minh Nữ Thần tựa như một người mẹ đang an ủi đứa con của mình. Nó không làm tăng thực lực cho hắn, nhưng lại xoa dịu tâm linh hắn.

Nguyên tố quang từ Quang Minh Nữ Thần tỏa ra rất kỳ lạ, không có dao động linh lực nhưng lại cực kỳ tinh thuần. Tâm linh của Long Hạo Thần một lần nữa được thanh tẩy, tựa như lúc hắn nhận được tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa.

Đây chính là một cơ duyên khó mà có được! Linh lực có thể thông qua không ngừng nỗ lực tu luyện, nhưng muốn tiêu trừ tạp chất trong lòng thì khó hơn tu luyện linh lực rất nhiều. Phải giữ tâm tình bình thản tu luyện trong thời gian dài mới làm được. Đối với Long Hạo Thần, con trai của quang minh, nội tâm càng tinh thuần thì cảm giác với nguyên tố quang càng mạnh mẽ. Dù là tu luyện hay sử dụng kỹ năng cũng sẽ có hiệu quả tốt hơn.

Pho tượng Quang Minh Nữ Thần không tỏa sáng quá lâu, chỉ mười giây sau thì ánh sáng tắt, mọi thứ trở lại bình thường.

Nhưng chỉ trong giây lát ngắn ngủi, trong đại sảnh Thánh Điện Ma Pháp đã có ít nhất mười mấy ma pháp sư dừng chân quan sát, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Mắt thấy ánh sáng vàng biến mất, Phí trưởng lão bước nhanh tới bên cạnh Long Hạo Thần, sốt ruột hỏi:

“Tôn kính Thánh kỵ sĩ trưởng, vừa, vừa rồi ngài làm thế nào vậy? Thật không thể tin được.”

Lúc này Long Hạo Thần cũng tỉnh lại khỏi cảm giác thoải mái khi được đắm mình trong nguyên tố quang. Hắn lắc đầu nói:

“Tôi không làm gì cả. Dường như mọi thứ cứ tự nhiên xuất hiện, loại hiện tượng này đặc biệt lắm sao?”

Phí trưởng lão không hề chần chừ nói:

“Dĩ nhiên là rất đặc biệt. Lần trước pho tượng nguyên tố hiện thần tích là khi điện chủ kế vị. Điện chủ đại nhân là sứ giả của nguyên tố phong. Khi đó, pho tượng Thần Phong Nguyên Tố đã xuất hiện thần tích giống như ngài bây giờ vậy. Năm đó, tôi có vinh hạnh theo lão sư chứng kiến hình ảnh ấy. Nếu tôi nhớ không lầm, thần tích đó chỉ kéo dài vài giây, không lâu bằng của ngài. Ngài xác định thật sự không làm gì ư?”

Long Hạo Thần lắc đầu nhưng không nói gì thêm. Các ma pháp sư xung quanh không hề tản đi, tất cả đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.

Trong đó, một nữ ma pháp sư trẻ tuổi tiến lên vài bước, không hề khách sáo nói:

“Ngươi đại diện cho Thánh Điện Kỵ Sĩ đến thị uy với chúng ta đấy à?”

Nữ ma pháp sư này có dung mạo rất đẹp, vóc người thon dài, áo choàng ma pháp sư màu xanh càng tôn lên vẻ gọn gàng. Một dải lụa xanh buộc lấy mái tóc dài màu đen, trên dải lụa khảm một viên bảo thạch xanh hình thoi, tay phải cô nắm một cây pháp trượng. Pháp trượng màu xanh trong suốt, tựa như một khối thủy tinh xanh. Đỉnh trượng khảm một viên bảo thạch cỡ trứng vịt, kỳ lạ là bên trong viên bảo thạch trong suốt này có một luồng gió xanh không ngừng xoay vòng, tựa như cất giữ một cơn lốc xoáy vậy.

Long Hạo Thần nhướng mày, trầm giọng nói:

“Lục Đại Thánh Điện là một nhà, cùng thuộc Liên Minh Thánh Điện. Vị ma pháp sư này, xin hãy ăn nói cẩn thận.”

Thiếu nữ ma pháp sư không thèm để ý đến Long Hạo Thần, nói với Phí trưởng lão:

“Trưởng lão, tôi phải báo cho lão sư chuyện vừa rồi.”

Phí trưởng lão gật đầu, nói:

“Vừa hay, tôi cũng định đi tìm điện chủ đại nhân. Cô nói với điện chủ, Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ đã đến.”

“Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng? Biết rồi.” Thiếu nữ ma pháp sư thậm chí không chào hỏi Long Hạo Thần, lập tức xoay người rời đi.

Vài ma pháp sư khác cũng tản ra.

Phí trưởng lão có chút áy náy nói với Long Hạo Thần:

“Xin lỗi, Thánh kỵ sĩ trưởng, Đàm Hoàn đã thất lễ, tôi thay cô ta xin lỗi ngài.”

Hàn Vũ lạnh lùng nói:

“Cô ta là ai? Thất lễ với Thánh kỵ sĩ trưởng của chúng tôi như vậy, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ báo cáo lên Liên Minh.”

Phí trưởng lão cười khổ nói:

“Cô gái này ngay cả tôi cũng không quản được. Cô ta là đệ tử đích truyền của điện chủ đại nhân, cũng là đệ tử duy nhất, luôn có mắt cao hơn đầu, tên là Đàm Hoàn. Đã mười sáu tuổi mà vẫn chưa có hôn ước. Nhưng cô ta có tư cách kiêu ngạo, tuổi còn nhỏ đã có tu vi cấp bảy bậc ba. Cô ta cùng với Hiên Viên Viêm, Lâm Hâm là tam anh tài trẻ tuổi của Thánh Điện Ma Pháp, đều là những người trong vòng ba mươi tuổi đã đạt tới cấp bảy.”

Hàn Vũ vui mừng nói:

“Lâm Hâm cũng đã đột phá cấp bảy? Vậy tốt quá rồi. Đoàn trưởng, chúng ta có thể…”

Y vừa nói đến đây liền bị Long Hạo Thần liếc mắt ra hiệu im miệng. Hàn Vũ nhận ra mình lỡ lời, vội vàng câm nín.

Nhưng tiếng “đoàn trưởng” mà y kêu lên đã khiến Phí trưởng lão chú ý. Lúc trước Hàn Vũ có nói y và Lâm Hâm là đồng đội trong một đội Săn Ma Đoàn. Y gọi Long Hạo Thần là đoàn trưởng, chẳng phải điều đó có nghĩa là mấy người họ cùng một đội Săn Ma Đoàn sao? Mỗi lần tuyển chọn Săn Ma Đoàn đều có giới hạn tuổi tác. Nếu Long Hạo Thần là đoàn trưởng của họ, dù tuổi có lớn hơn cũng sẽ không chênh lệch bao nhiêu.

Nhưng hắn đang mặc chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa, đại diện cho cường giả thấp nhất là cấp tám! Hơn nữa, trong số các kỵ sĩ cấp tám, người có thể trở thành kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa đều là những người giỏi nhất, thậm chí rất có thể là Thần Thánh kỵ sĩ cấp chín.

Ở độ tuổi như Hàn Vũ và Lâm Hâm mà trở thành một kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa, đây hoàn toàn là điều không thể. Ít nhất trong lòng Phí trưởng lão tuyệt đối không tin sẽ có thiên tài như vậy xuất hiện. Hơn nữa, kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa này còn là Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng, mặc chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa cấp sử thi, hẳn phải là cường giả mạnh nhất trong Thánh Điện Kỵ Sĩ. Cần có cống hiến to lớn cho Thánh Điện Kỵ Sĩ mới có thể nhận được vinh dự này. Thánh kỵ sĩ trưởng trước kia là Hàn Khiếm, nay là người phát ngôn của điện chủ Thánh Điện Kỵ Sĩ, minh chủ Liên Minh Dương Hạo Hàm.

Nhưng Phí trưởng lão không hỏi ra nghi ngờ trong lòng. Một là vì địa vị của ông chưa thể sánh ngang với Long Hạo Thần, hai là không tiện dò hỏi bí mật của người khác. Thuộc tính quang của Long Hạo Thần đã chứng minh hắn không thể nào là nội gian.

Theo sự dẫn dắt của trưởng lão, ba người Long Hạo Thần được đưa tới tầng hai của Thánh Điện Ma Pháp, ở trong ba căn phòng riêng.

Ba người Long Hạo Thần một đường mệt mỏi, đơn giản tắm rửa, ăn chút đồ ăn do Thánh Điện Ma Pháp đưa tới, sau đó tụ tập trong phòng Long Hạo Thần.

“Thánh Điện Ma Pháp đối với chúng ta không được thân thiện cho lắm nhỉ!” Long Hạo Thần mỉm cười nói.

Hàn Vũ cáu kỉnh bảo:

“Đâu chỉ không thân thiện, chính xác hơn là đối địch.”

Long Hạo Thần nhíu mày, trầm giọng nói:

“Không ngờ quan hệ giữa Thánh Điện Ma Pháp và Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta đã căng thẳng đến vậy. Cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ sau này sẽ xảy ra chuyện lớn. Hiện tại cường địch còn đang bên ngoài, nếu chiến tranh kết thúc rồi vẫn như thế, vậy thì không cần ma tộc công kích, nội bộ Liên Minh chúng ta sẽ tự động sụp đổ.”

Hàn Vũ gật đầu nói:

“Mâu thuẫn giữa Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta và Thánh Điện Ma Pháp đã có từ lâu. Gần như mỗi lần so tài định thứ hạng thánh điện thì trận chung kết đều là hai thánh điện chúng ta giằng co. Thánh Điện Ma Pháp luôn bị chúng ta đè ép, họ mà cam tâm tình nguyện mới là lạ. Thế nên trong các công việc tại Liên Minh, tuy không nói là đối đầu với chúng ta nhưng quan hệ cũng không tốt đẹp gì.”

Long Hạo Thần nói:

“Đợi Lâm Hâm đến rồi nói tiếp. Nghe ý của Phí trưởng lão ban nãy thì hiện giờ thân phận của Lâm Hâm trong Thánh Điện Ma Pháp không thấp, hy vọng anh ta có thể hòa giải được phần nào.”

Đang lúc họ nói chuyện thì bên ngoài truyền đến một thanh âm cung kính:

“Thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân, điện chủ mời ngài.”

Ba người Long Hạo Thần liếc nhau, cùng đứng dậy.

Ngoài cửa, một thanh niên ma pháp sư đang chờ sẵn, trông thấy Long Hạo Thần lập tức làm động tác mời.

Khi Thải Nhi và Hàn Vũ định theo sau thì bị ma pháp sư cản lại.

“Xin lỗi hai vị, điện chủ chỉ muốn gặp Thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân.”

Vốn Hàn Vũ đã nhịn một bụng tức, giờ bị ngăn cản định bùng nổ thì Long Hạo Thần quay lại lắc đầu với y, Hàn Vũ đành phải nén giận.

“Hai người về phòng nghỉ ngơi trước đi, tôi đi một lát sẽ về, nói không chừng lát nữa Lâm Hâm sẽ tới tìm.”

Long Hạo Thần đi theo ma pháp sư thẳng tới tầng cao nhất của Thánh Điện Ma Pháp. Lối vào tầng cao nhất là một cánh cửa ánh sáng cao đến ba mét.

Đi qua cửa ánh sáng, Long Hạo Thần giật nảy người.

Sau cánh cửa là một không gian cực kỳ rộng lớn, ít nhất lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài của Thánh Điện Ma Pháp. Nguyên tố ma pháp dao động càng thêm đặc quánh và tinh thuần.

Đại sảnh to lớn đến vài trăm mét, xung quanh là các cánh cửa. Chính giữa đại sảnh có một ngôi sao sáu cánh lấp lóe ánh sáng ma pháp. Thanh niên ma pháp sư dẫn Long Hạo Thần tới một góc của ngôi sao sáu cánh, nói:

“Xin ngài bước lên ma pháp trận, là có thể tiến vào phòng làm việc của điện chủ đại nhân.”

Long Hạo Thần hơi tò mò hỏi:

“Tầng này là nơi nào vậy?”

Thanh niên ma pháp sư nói:

“Mỗi một gian phòng nơi đây đều là sân đấu luyện, cũng là nơi ở của một số ma pháp sư cấp cao. Chỉ có tiền bối tu vi từ cấp Thánh Ma Đạo Sư trở lên mới được ở đây.”

Long Hạo Thần trông thấy sự kiêu ngạo trong mắt thanh niên ma pháp sư. Hắn không nói gì, bước một bước, tiến vào ma pháp trận sao sáu cánh.

Ánh sáng chợt lóe, ngay sau đó hắn đã đi tới một không gian riêng biệt.

Xung quanh là ánh sáng của sáu nguyên tố quang, thủy, hỏa, thổ, phong và hắc ám, hơi thở nồng đậm ập vào mặt. Chỉ bằng thị giác thì không cách nào xuyên qua được lớp ánh sáng vặn vẹo này. Long Hạo Thần mở ra tinh thần lực mới mơ hồ cảm nhận được dường như đây là một không gian riêng, chẳng qua có một tia liên hệ mỏng manh với không gian của mình.

“Tinh thần lực rất mạnh. Nếu Thánh kỵ sĩ trưởng muốn trở thành một ma pháp sư, thành tựu nhất định sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.” Một thanh âm già nua vang lên.

Ánh sáng vặn vẹo xung quanh đột nhiên biến đổi, một ông lão mặt tươi cười xuất hiện trước mắt Long Hạo Thần. Cảnh tượng hư ảo cũng biến thành chân thực.

Ông lão này mặc một chiếc áo choàng xanh mộc mạc. Bề mặt áo choàng không có chút dao động nguyên tố nào, trong tay cũng không có pháp trượng, thoạt nhìn chỉ là một ông già bình thường. Dáng người không cao, bụng lại không nhỏ, thân thể mập mạp hợp với khuôn mặt tươi cười cho người ta cảm giác thân thiện.

Bên cạnh ông lão chính là ma pháp sư phong hệ Đàm Hoàn mà lúc trước Long Hạo Thần từng gặp. Lúc này, cô đang dùng ánh mắt hơi cảnh giác nhìn chằm chằm Long Hạo Thần.

“Xin chào Lý điện chủ. Ta là Đại Lý Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, Kim Tinh số mười hai. Đây là thư tín của Long điện chủ Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng tôi gửi đến ngài.” Nói xong, hắn khom người hành lễ với Lý điện chủ.

Điện chủ mập mạp của Thánh Điện Ma Pháp có tên là Lý Chính Trực, một cái tên cực kỳ quê mùa, nhưng thực lực lại thuộc hàng top đầu trong toàn Liên Minh. Tuyệt đối đừng tưởng bề ngoài ông thân thiện thì là người hiền lành, kỳ thực trong số các cường giả đứng đầu Liên Minh, ông là người cứng rắn và nhẫn tâm nhất.

Năm đó, ông từng một mình xâm nhập lãnh địa ma tộc, thi triển cấm chú ở sáu hành tỉnh của chúng. Ma Thần Hoàng giận dữ, đã mời Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư truy sát ông vạn dặm, gần như xuyên qua cả lãnh địa ma tộc. Ai thắng ai bại không thể nói rõ, nhưng ít nhất điện chủ Lý Chính Trực vẫn còn lành lặn. Điều này đã giúp ông thành danh, thúc đẩy ông trở thành người cầm quyền đương thời của Thánh Điện Ma Pháp.

Nhìn Long Hạo Thần khom người, mắt Lý Chính Trực lộ ra tia sâu thẳm, mỉm cười nói:

“Thánh kỵ sĩ trưởng không cần khách sáo.”

Nói xong, ông nâng tay phải lên, có thể trông thấy một luồng sáng xanh lan ra hướng Long Hạo Thần. Thoạt nhìn là muốn dìu hắn dậy, nhưng khi ánh sáng xanh đánh vào người Long Hạo Thần, một động lực thúc đẩy mạnh mẽ khiến Long Hạo Thần kinh ngạc.

Ông ta đang thử mình? Bản thân Long Hạo Thần không có lòng háo thắng, nhưng với tư cách là Thánh kỵ sĩ trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, lúc này hắn không thể nhát gan lùi bước.

Thân thể khẽ động, khí thế của Long Hạo Thần thoáng chốc biến đổi. Một tầng sáng vàng nhạt từ chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa lan ra, có tiếng kêu ù ù khe khẽ.

Một hình ảnh kỳ diệu xuất hiện. Lúc luồng sáng xanh đánh vào người Long Hạo Thần thì hết sức đẩy hắn, nhưng khi tầng sáng vàng xuất hiện trên người Long Hạo Thần, lực đẩy lại biến thành bao trùm cả người hắn. Sắc xanh và vàng giao nhau, thoạt nhìn vô cùng huyễn lệ mà không có gì khác thường.

Nữ ma pháp sư Đàm Hoàn đứng một bên trợn tròn mắt. Đây là lần đầu tiên cô thấy có người dùng cách này để hóa giải thử nghiệm của lão sư. Tuy Long Hạo Thần là kỵ sĩ thuộc tính quang, nhưng bây giờ lại cho cô cảm giác tựa như đã dung nhập vào linh lực phong hệ mà Lý Chính Trực phóng ra, hai bên không phân chia mà lại tách biệt rõ ràng. Linh lực của Lý Chính Trực hiển nhiên không thể đẩy được Long Hạo Thần.

“Giỏi.” Lý Chính Trực khen ngợi, nói: “Bất động như núi, vững như bàn thạch, linh lực nội uẩn. Nếu ta không cảm giác sai, kỹ năng này của Thánh kỵ sĩ trưởng chắc là tự sáng chế. Lợi dụng nguyên tố cộng hưởng tần suất để hòa cùng linh lực phong hệ của ta, do đó khiến linh lực vốn không có lực công kích của ta dung hợp với linh lực của ngươi. Càng khiến ta kinh ngạc là kỹ năng này có thể kết hợp với Thần Ngự Thuẫn, hơn nữa còn dùng thân thể để sử dụng, thật khiến người ta thán phục! Xem ra Thánh Điện Kỵ Sĩ lại xuất hiện một vị cường giả tuyệt thế, khiến người ta hâm mộ.”

Long Hạo Thần cung kính nói:

“Lý điện chủ quá khen. Người tài giỏi tựa như biển rộng, ta chẳng qua chỉ là một chiếc thuyền nhỏ.”

Hắn nói lời này hoàn toàn phát ra từ tận đáy lòng. Tuy hắn đã dùng Quang Chi Đãng Dạng bản tiến hóa để chống lại linh lực của Lý Chính Trực, nhưng linh lực đó tựa như biển rộng mênh mông bao phủ lấy hắn. Muốn lao ra khỏi đó, trừ phi hắn dùng kỹ năng cực mạnh để đột phá.

Lý Chính Trực cười ha ha nói:

“Tới đây, để ta xem lão Long viết cái gì.” Nói rồi, ông vẫy tay về phía Long Hạo Thần, một luồng sáng xanh biến thành hình sợi dây nhẹ nhàng vòng quanh quyển trục trong tay Long Hạo Thần, khẽ giật một cái, quyển trục đã bay về phía ông.

Tận mắt nhìn thấy mới biết, tuy thi triển linh lực rất ít nhưng việc dùng linh lực tựa như một con rắn di chuyển tự nhiên mà không có chút linh lực nào tán ra ngoài, về cơ bản là không tiêu hao cường độ linh lực. Lực khống chế này, Long Hạo Thần trước giờ hiếm thấy. Quả nhiên người có tiếng tăm không phải là hạng hữu danh vô thực. Thực lực của Lý điện chủ cho hắn cảm giác sâu không lường được.

Lý Chính Trực nâng tay liên tục chỉ vào quyển trục, không cần Long Hạo Thần hướng dẫn cách mở, quyển trục đã tự động mở ra. Đừng coi thường mấy cái chỉ tay nhìn như đơn giản này, kỳ thực đó là một ma pháp dùng để mở pháp trận trên quyển trục. Hơn nữa, pháp trận này do chính Thần Ấn kỵ sĩ Long Thiên Ấn chế tạo.

Thêm nữa, Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng Lý Chính Trực không hề cố ý khoe khoang, ông rất tự nhiên dùng linh lực để làm các việc hằng ngày. Vậy nên ông mập như thế cũng là điều dễ hiểu. Linh lực gần như giúp ông làm hết mọi việc, thân thể không nhúc nhích dĩ nhiên sẽ tích mỡ, béo là chuyện bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!