Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 211: CHƯƠNG 211: LONG KỴ MA THẦN A TƯ MẠC ĐỨC

Đối mặt với sự nghi ngờ của Trương Phóng Phóng, Lâm Hâm cười nhạt nói:

“Hai vấn đề này không phải là vấn đề. Về phía Khu Ma quan, họ không còn cách nào khác ngoài việc báo cho Hiệp Giả Thánh Nguyệt, tin rằng đại ca đã làm rồi. Hơn nữa, Ma Thần Hoàng đến để đối phó chúng ta, vừa rồi đại ca cũng nói, chỉ cần để Ma Thần Hoàng biết chúng ta đã xâm nhập ma tộc, hắn nhất định sẽ đuổi theo, Khu Ma quan sẽ không còn nguy hiểm. Tôi đoán khả năng Khu Ma quan bị Ma Thần Hoàng trực tiếp tấn công không quá ba mươi phần trăm. Còn về vấn đề thứ hai, tôi lại càng cảm thấy không có gì. Đầu tiên, Nguyệt Dạ hợp tác với chúng ta không chỉ một hai lần. Lần đó chúng ta bị A Bảo dẫn người bao vây, chính cô ấy đã chủ động làm con tin để chúng ta có cơ hội trốn thoát. Vị hôn phu A Bảo của cô ta thậm chí còn định giết cả cô ta để trừ khử đại ca và phó đoàn trưởng. Cô ấy có thể không hận A Bảo sao? Hơn nữa họ đã hủy hôn. Vì vậy, tôi cảm thấy khả năng Nguyệt Dạ có vấn đề là rất nhỏ. Hơn nữa, các người có từng nghĩ, nếu tình báo của Nguyệt Dạ là giả, vậy tại sao cô ấy lại biết về Đại Dự Ngôn Thuật của Tinh Ma Thần?”

Trương Phóng Phóng nói:

“Cái này chưa chắc, dù sao trước đó chúng ta đã nhờ thương đoàn của Nguyệt Dạ tìm giúp tin tức về Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức, có lẽ cô ta đoán được.”

Lâm Hâm nói:

“Được thôi, cứ cho là cô ấy đưa tin giả, vậy thì Ma Thần Hoàng có thể ngờ được rằng chúng ta biết tin này sẽ lựa chọn xâm nhập ma tộc chứ không phải trốn trong Liên Minh sao? Xét về lý thì Ma Thần Hoàng sẽ không bày ra một cái bẫy như vậy để chúng ta chạy trốn. Cho nên tôi gần như khẳng định tin tức của Nguyệt Dạ không phải là giả.”

Nghe Lâm Hâm giải thích, Trương Phóng Phóng khẽ gật đầu, nói:

“Cậu nói có lý, có lẽ là tôi đã lo lắng quá nhiều.”

Long Hạo Thần mỉm cười nói:

“Chuyện này liên quan đến sự sống còn của cả đội, cẩn thận một chút vẫn hơn. Ma thần hành động muốn ẩn giấu cũng không phải dễ. Hơn nữa hiện giờ ma thần di chuyển đều mang theo Trụ Ma Thần, đến lúc đó ta sẽ ở lại quan sát từ xa. Nếu không có ma thần đến nghĩa là tin tức của Nguyệt Dạ có vấn đề. Nếu có nhiều ma thần thực sự đến đây, vậy chứng tỏ Nguyệt Dạ không đưa tin giả.”

Hắn vẫn rất kính trọng Trương Phóng Phóng. Trương Phóng Phóng lớn tuổi nhất trong đội, có sự chững chạc và trí tuệ. Bình thường y ít nói, nhưng luôn có thể đánh trúng điểm yếu.

Chẳng qua trừ Long Hạo Thần, ngay cả Vương Nguyên Nguyên cũng không đồng tình với ý kiến của Trương Phóng Phóng. Họ đã từng bị người khác hãm hại, nên khi Lâm Hâm phản bác, họ cũng không nói giúp Trương Phóng Phóng câu nào. Long Hạo Thần tỏ ý sẽ quan sát hành động của ma thần từ xa, Trương Phóng Phóng cũng không nói gì thêm. Cách xử lý như vậy đã rất tốt.

“Chúng ta xuất phát.” Long Hạo Thần nhìn về phía đại doanh ma tộc xa xa, ra lệnh xuất phát.

Để đảm bảo an toàn, mọi người đều mặc áo choàng của Nguyệt Ma tộc, đeo ma đồng, không bay nữa mà theo Long Hạo Thần men theo sườn Ngự Ma Sơn Mạch xuống núi. Long Hạo Thần mở ra một màn chắn tinh thần bao trùm họ, nhanh chóng tiến về hướng chính nam, cách đại doanh ma tộc khoảng một trăm mét.

Một tiếng đồng hồ sau, họ đến địa điểm mục tiêu, dừng lại ở một sườn núi khuất gió. Để duy trì màn chắn tinh thần, Long Hạo Thần khoanh chân ngồi xếp bằng, những người khác vây quanh hắn, yên tĩnh chờ tin tức của Thải Nhi.

Nhắm chặt hai mắt, Long Hạo Thần nhanh chóng tiến vào trạng thái nhập định. Ngoài việc duy trì màn chắn tinh thần, hắn còn dùng tinh thần lực kết nối với một sức mạnh đặc biệt bên trong cơ thể. Sức mạnh này chính là Linh Hồn Xiềng Xích.

Hai năm bế quan, đặc biệt là khoảng thời gian minh tưởng sâu, đã giúp hắn hiểu rõ hơn về năng lực của mình, trong đó bao gồm cả Linh Hồn Xiềng Xích.

Trang bị cấp sử thi này liên kết bảy người họ, kết hợp sinh mạng của họ làm một. Dưới tình huống có đủ tinh thần lực, trước khi Long Hạo Thần hội hợp với đồng đội, dường như hắn có thể thông qua nó để cảm nhận vị trí của các bạn.

Nhưng vì trước đó các đồng đội đã cắt đứt Linh Hồn Xiềng Xích nên hắn không thể thử nghiệm. Mãi đến khi mọi người tập hợp lại, hắn mới chắc chắn có thể làm được điều này.

Lúc này, hắn đang cảm nhận vị trí của Thải Nhi, đồng thời thông qua Linh Hồn Xiềng Xích để báo cho nàng vị trí chính xác của họ. Đương nhiên, chỉ mình hắn làm được điều này, trừ phi tinh thần lực của Thải Nhi cũng đủ cường đại, nếu không sẽ không thể khống chế Linh Hồn Xiềng Xích như hắn.

Không lâu sau, Long Hạo Thần đã nắm được vị trí của Thải Nhi. Nàng đang di chuyển rất nhanh, cho nên dù Long Hạo Thần thông qua Linh Hồn Xiềng Xích cũng không thể phán đoán chính xác vị trí của nàng. Hắn truyền một tia cảm giác của Linh Hồn Xiềng Xích cho Thải Nhi, để nàng có thể cảm nhận được vị trí của mình và các bạn, sau đó mới cắt đứt liên lạc. Duy trì liên hệ Linh Hồn Xiềng Xích trong thời gian dài tiêu hao rất nhiều linh lực của Long Hạo Thần.

“Anh Nhi, đừng căng thẳng. Thải Nhi đang cố hết sức tìm tung tích ma thần. Qua Linh Hồn Xiềng Xích, tôi có thể cảm nhận được vị trí cụ thể của cô ấy. Hay là thế này, bây giờ chúng ta đi theo hướng tôi cảm nhận được, vậy thì chỉ cần cô ấy phát hiện kẻ địch, chúng ta có thể ra tay trong thời gian ngắn nhất.”

Long Hạo Thần có thể hiểu được tâm trạng của Trần Anh Nhi lúc này. Sự sống chết của vị hôn phu cô sẽ được quyết định trong hai ngày tới, sao cô có thể không sốt ruột được chứ? Đối với họ, thời gian chính là mạng sống. Có thể sớm cứu được Dương Văn Chiêu một giây thì họ sẽ càng nhanh chóng xâm nhập vào lãnh địa ma tộc.

Trần Anh Nhi khẽ cắn môi dưới.

“Đại ca, anh đừng khó xử. Không thể vì Văn Chiêu mà kéo cả đội vào nguy hiểm. Tin rằng anh ấy cũng không muốn thấy tình huống như vậy. Nếu việc đã không thể cứu vãn thì chúng ta hãy rút lui.”

Long Hạo Thần khẽ gật đầu.

“Tôi có chừng mực, mọi người hồi phục thể lực thế nào rồi?”

Tất cả đều tỏ ý không thành vấn đề. Lúc trước có vài tiếng nghỉ ngơi, với tu vi của họ, đương nhiên đã hồi phục gần như hoàn toàn. Dù tinh thần còn hơi mệt mỏi nhưng sẽ không ảnh hưởng đến trạng thái chiến đấu.

“Đi!” Thử xong hiệu quả của Linh Hồn Xiềng Xích, Long Hạo Thần nhanh chóng thay đổi chiến lược, dẫn theo đồng đội đi về hướng của Thải Nhi. Hắn chỉ cần cách một khoảng thời gian lại xác định vị trí của Thải Nhi để tìm đúng hướng là được.

Bởi vì Thải Nhi xuất phát sớm hơn họ mấy tiếng, lại dốc sức chạy nhanh, nên giữa họ có khoảng cách hơn hai trăm dặm. Vì vậy, tuy Thải Nhi không ngừng thay đổi hướng bay, nhưng nhóm Long Hạo Thần chỉ cần tìm đúng một hướng là được.

Tiếp đó, trong suốt mười bốn tiếng đồng hồ, mọi người liên tục bay nhanh. Họ không những phải đuổi kịp Thải Nhi mà còn phải cố gắng giữ gìn thực lực. Mỗi tiếng đồng hồ phải dừng lại nghỉ ngơi một chút. Sau một thời gian dài bay nhanh, họ đã rời xa Khu Ma quan ít nhất bảy trăm dặm.

Lúc này, thực lực của Thải Nhi mới lộ rõ. Dưới tình huống nàng không ngừng tìm kiếm, mọi người vẫn không thể đuổi kịp nàng, ngược lại khoảng cách càng lúc càng xa.

Bốn cánh sau lưng giương rộng, Long Hạo Thần đang bay ở phía trước nhất bỗng dừng lại. Những người khác cũng dừng lại bên cạnh hắn, nghi hoặc nhìn hắn.

Long Hạo Thần trầm giọng nói:

“Thải Nhi dừng lại rồi, dường như cô ấy có phát hiện.”

Nghe hắn nói vậy, người hưng phấn nhất đương nhiên là Trần Anh Nhi. Cô quên đi mệt mỏi do di chuyển thời gian dài, lập tức hỏi:

“Vậy chúng ta đi xem thử?”

Long Hạo Thần chỉ xuống dưới, nghiêm túc nói:

“Trước tiên chúng ta nghỉ ngơi đã. Anh Nhi, cô nhất định phải bình tĩnh. Nếu thật sự phát hiện kẻ địch cũng không được xúc động, nếu không, chẳng những không cứu được người mà còn phản tác dụng. Mọi người nghỉ ngơi một chút đi.”

Long Hạo Thần rất ít khi nói chuyện nghiêm khắc với đồng đội như vậy. Thật sự là vì tâm của Trần Anh Nhi đã loạn. Nếu không để cô tỉnh táo lại, một khi ra tay có sai lầm gì, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến toàn cục.

“Ừm.” Trần Anh Nhi khẽ ừ một tiếng, không nói nhiều nữa.

Mọi người cùng đáp xuống, tìm một góc khuất, lập tức khoanh chân ngồi, bắt đầu minh tưởng hồi phục thể lực.

Long Hạo Thần lần nữa khởi động tinh thần lực liên kết với Linh Hồn Xiềng Xích, truyền vị trí cụ thể của họ cho Thải Nhi.

Thải Nhi đã dừng lại ở một vị trí khá lâu chưa động, khoảng mười phút. Khi cô hành động trở lại thì tăng tốc, nhanh chóng lao về hướng của nhóm Long Hạo Thần.

Lúc này Thải Nhi cách họ gần ba trăm mét, cho dù bay nhanh hết sức cũng phải mất hai tiếng đồng hồ mới đến nơi.

Long Hạo Thần cắt đứt liên hệ tinh thần, tập trung tinh thần, hấp thu Quang nguyên tố bên ngoài vào cơ thể để hồi phục linh lực đã tiêu hao. Hắn gần như khẳng định Thải Nhi chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó. Là trung tâm của cả đội, hắn nhất định phải hồi phục đến trạng thái tốt nhất. Nhưng hắn không nói cho đồng đội suy đoán của mình, họ cần giữ bình tĩnh để hồi phục linh lực.

Quả nhiên, chưa đến hai tiếng sau, Thải Nhi đã từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt mọi người, khiến họ đang tu luyện giật mình tỉnh lại.

Sắc mặt Thải Nhi hơi tái nhợt. Nàng đã liên tục tìm kiếm hơn mười tám tiếng, tiêu hao rất nhiều.

Long Hạo Thần bật dậy, nhét một viên Đại Hồi Linh Đan vào miệng nàng, tay phải ấn lên lưng nàng, rót Quang nguyên tố tinh thuần vào cơ thể Thải Nhi.

Linh lực của Thải Nhi thuộc một thuộc tính rất đặc biệt, có uy lực tràn ngập sự hủy diệt, có thể gọi là thuộc tính sát diệt, hoàn toàn kế thừa từ Tử Thần. Linh lực của nàng sẽ không từ chối bất cứ loại linh lực nào. Nói cách khác, bất cứ nguyên tố thuộc tính nào cũng có thể bị nàng hấp thu và chuyển hóa thành linh lực của mình.

Được Long Hạo Thần hỗ trợ, hơi thở của Thải Nhi dần ổn định lại. Nàng gật đầu với Trần Anh Nhi đang sốt ruột nhìn mình.

“Tìm được rồi, một ma thần mang theo một đại đội binh sĩ Ngưu Ma tộc. Tôi thấy họ đang áp giải Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức. Về binh sĩ Ngưu Ma tộc, ước tính bảo thủ là khoảng một vạn.”

“Có thể biết là ma thần nào không?” Long Hạo Thần ngăn Trần Anh Nhi đang hưng phấn suýt nhảy cẫng lên, ra hiệu bảo cô bình tĩnh.

Trần Anh Nhi lè lưỡi, ngoan ngoãn dừng lại không hỏi gì nữa.

Nghe Long Hạo Thần hỏi, sắc mặt vốn tái xanh của Thải Nhi chợt trở nên trầm trọng.

“Là Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức.”

Trần Anh Nhi giây trước còn phấn khởi, nghe Thải Nhi nói xong giây sau liền hít một ngụm khí lạnh, mặt trắng bệch. Sắc mặt những người khác cũng không khá hơn. Lần này họ gặp phải phiền phức lớn rồi.

Là những tài năng trẻ tuổi của các thánh điện, họ rất hiểu về bảy mươi hai Trụ Ma Thần.

Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức, trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần xếp hạng ba mươi hai. Thứ hạng của ma thần được dựa vào thực lực tổng hợp. Tuy A Tư Mạc Đức xếp hạng ba mươi hai, nhưng sức chiến đấu của gã mạnh nhất trong số các ma thần sau hạng hai mươi bốn.

A Tư Mạc Đức không giống Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ có nhiều năng lực kỳ lạ, nhưng sức chiến đấu chính diện của gã lại rất nổi danh trong ma tộc. Nội linh lực ít nhất trên hai mươi vạn, hơn nữa còn có lĩnh vực của riêng mình.

A Tư Mạc Đức có ba cái đầu, chia làm đầu bò, đầu người và đầu dê đực, có đuôi rắn, thú cưỡi là ma thú Địa Ngục Long, vũ khí là một cây trường thương xương khô.

Đầu bò là tấn công, đầu dê đực là phòng ngự, đầu người là trí tuệ. Gã có năng lực cực kỳ cân bằng, không biết đã có bao nhiêu cường giả nhân loại phải chịu thiệt thòi trên tay gã.

Hai đội Săn Ma Đoàn của Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đụng phải Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức, khó trách toàn quân bị diệt.

Long Hạo Thần kéo bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của Thải Nhi, nói:

“Rất tốt, có tin tức chính xác thì chúng ta sẽ dễ sắp xếp. Bây giờ cô mau nghỉ ngơi đi.”

“Ừm.” Thải Nhi gật đầu, không nói nhiều, vội vàng ngồi xuống, lập tức tiến vào trạng thái minh tưởng.

Long Hạo Thần ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, mình thì ngồi cạnh Thải Nhi, trầm giọng nói:

“Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức là một ma thần rất mạnh, với thực lực hiện tại của chúng ta muốn giết gã e là rất khó. Ma thần này dù là công kích hay phòng ngự đều khá mạnh, thực lực ma thú của gã cũng gần với ma thú cấp mười. Hơn nữa bây giờ chúng ta không thể lộ thân phận, vậy nên Hạo Nguyệt không thể tham gia trận chiến hỗ trợ được. Bây giờ chúng ta hãy bàn chiến thuật.”

Long Hạo Thần vừa nói vừa cầm một nhánh cây, bắt đầu vẽ vời trên mặt đất, vừa vạch vừa giải thích. Những người khác gật đầu lắng nghe hắn sắp xếp.

“Mọi người nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta là cứu người, không được ham chiến. Sau khi cứu được Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức, các người phải lập tức tập trung lại. Có Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức ở đó, chúng ta muốn thoát thân không dễ dàng, nếu thật sự không trốn được thì phải dựa vào Tháp Vĩnh Hằng để truyền tống. Năng lực truyền tống của tôi có phạm vi khoảng mười đến mười lăm mét. Vì vậy, các người cần phải tập trung ở gần tôi, hiểu rõ chưa?”

Mọi người đều gật đầu, chỉ có Trần Anh Nhi chần chừ nói:

“Đại ca, nhưng nếu vậy thì anh…”

Long Hạo Thần mỉm cười, nói:

“Sao thế? Không tin tôi à?”

Trần Anh Nhi lắc đầu nguầy nguậy, đôi tay siết chặt, không nói gì thêm. Ân tình này không lời nào tả xiết, sự hy sinh của Long Hạo Thần và các đồng đội dành cho cô, cô đều khắc ghi trong lòng.

Một vạn đại quân ma tộc nhanh chóng di chuyển trên đất bằng, một vạn ma tộc này là bộ binh Ngưu Ma tộc.

Ngưu Ma tộc là một tộc lớn trong ma tộc, đáng tiếc chúng không có huyết mạch ma thần, bản tộc tuy khá mạnh nhưng địa vị trong ma tộc lại kém xa Hùng Ma tộc và Địa Ngục Ma tộc. Đương nhiên, so với Song Đao Ma và Lang Ma tộc thì chúng mạnh hơn nhiều.

Đại quân Ngưu Ma tộc chủ yếu chiến đấu tại Vạn Thú quan với Linh Hồn Thánh Điện. Một vạn Ngưu Ma bộ binh trước mắt là do Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức tạm thời điều động từ nơi đó để chi viện cho Khu Ma quan.

Hai ma thần đột nhiên tử trận tại Khu Ma quan, Tình Ma Thần Tây Địch bị thương lại thêm Thích Khách Thánh Điện không ngừng quấy rối, đánh lén, khiến tình thế vốn chiếm ưu thế tuyệt đối đột nhiên trở nên cực kỳ bất lợi. Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức nhận lệnh của Ma Thần Hoàng đến Khu Ma quan tiếp viện. Tuy chiến đấu bên Vạn Thú quan kịch liệt nhưng triệu hoán thú của Linh Hồn Thánh Điện quá khó đối phó, tạm thời sẽ không có biến chuyển quá lớn. Ngưu Ma tộc không có huyết mạch ma thần, nhưng lại rất thân cận với A Tư Mạc Đức có đầu bò. Gặp được ma thần này, chúng lập tức chi viện một phần binh lực cho A Tư Mạc Đức điều động.

Ngưu Ma tộc đều là những cá thể đực vóc dáng cao to. Tuy không vạm vỡ như Hùng Ma nhưng cũng cao hơn hai mét, trên người cơ bắp lực lưỡng, da đồng, lưng khá rộng, từng khối cơ bắp như sắt thép khiến người ta run rẩy. Trên đầu có một đôi sừng, một khi va chạm, ngay cả sắt thép dày nửa mét cũng bị đâm thủng. Chiến sĩ Ngưu Ma tộc bình thường đều là cường giả cấp bốn, tu vi của tộc trưởng cao đến cấp tám.

Giống như đa số ma tộc khác, vũ khí của chiến sĩ Ngưu Ma tộc không đồng đều. Nhưng đa số chúng thích dùng búa, một loại vũ khí hạng nặng.

Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức đứng giữa một đám bộ binh Ngưu Ma vẫn rất bắt mắt. Tuy Ngưu Ma vạm vỡ nhưng so với Long Kỵ Ma Thần thì chẳng khác nào con kiến hôi so với kiến lửa.

A Tư Mạc Đức cũng ở trần, bên dưới mặc một chiếc quần ngắn màu xanh đậm, da ngăm đen, cao tới ba mét. Ba cái đầu đứng thẳng, chính giữa là đầu người, hai bên là đầu bò và đầu dê đực. Cơ bắp đen thui tỏa ra ánh sáng như sắt thép, thân hình vạm vỡ tựa như một tòa núi cao sừng sững trong đại quân.

Địa Ngục Long dài hơn mười lăm mét, trông hơi giống Cốt Long nhưng xương không dày bằng, toàn thân tỏa ra lửa đen. Trong hốc mắt có ngọn lửa ma trơi màu tím đậm nhấp nháy. Ngưu Ma xung quanh phải cách nó hơn hai mươi mét, nếu không sẽ bị lửa ma trơi thiêu đốt.

Ngưu Ma đã liên tục chạy nhanh suốt mười ngày. Đặc điểm lớn nhất của Ngưu Ma là sức chịu đựng siêu mạnh, gần như mạnh nhất trong các binh chủng cùng cấp của ma tộc. Chúng am hiểu chạy đường dài, thậm chí còn có thể vác nặng.

Cách phía sau A Tư Mạc Đức không xa, có tám Ngưu Ma đang kéo một chiếc xe tù. Xe tù là một cái lồng sắt to lớn, bên dưới có bốn bánh xe, bên trong nhốt hai người, đôi tay bị khóa, đầu bị đưa ra ngoài lồng. Mặt mày lem luốc, tóc tai rối xù, trên người đẫm vết máu, đã không thể nhìn rõ diện mạo. Thân thể thỉnh thoảng co giật chứng tỏ họ vẫn còn sống.

Nếu không phải A Tư Mạc Đức thấy họ còn có giá trị lợi dụng, đã sớm giết chết họ. Chẳng qua hai nhân loại này bị thương rất nặng, sắp chết đến nơi. Nếu không phải mấy ngày nay A Tư Mạc Đức ra lệnh nghiêm khắc với thuộc hạ Ngưu Ma, nhất định phải để họ sống sót, chỉ sợ họ đã sớm không chịu đựng nổi, mỗi ngày chỉ dựa vào chút thức ăn lỏng để kéo dài mạng sống.

A Tư Mạc Đức cưỡi trên lưng Địa Ngục Long, ngẩng đầu nhìn sắc trời. Ba cái đầu có ba suy nghĩ, chẳng qua là cùng chung một thân thể mà thôi.

Đầu bò mất kiên nhẫn nói:

“Đi như vậy chậm quá, sớm biết thế đã không mang theo đám nghé con này.”

Đầu dê đực hừ một tiếng, nói:

“Còn không phải vì ngươi muốn thể hiện, nhất định phải để đám Ngưu Ma đi theo sao? Nếu chúng ta tự đi thì đã sớm đến nơi rồi. Chẳng những mang theo nhiều Ngưu Ma mà còn thêm hai gánh nặng nữa.”

Đầu người ở chính giữa lạnh lùng nói:

“Hai ngươi im lặng đi, còn cần ta giải thích lại lần nữa sao? Hai nhân loại này đều là Săn ma giả, còn là đoàn trưởng Săn Ma Đoàn. Tuổi còn trẻ đã có tu vi như vậy, ở trong nhân loại không phải là kẻ vô danh. Dùng mạng của chúng nếu có thể đổi lại một Vương Miện Ma Thần, chúng ta sẽ lập công lớn.”

Nghe đầu người nói, đầu bò và đầu dê đực lập tức ngoan ngoãn.

Đầu người nhíu mày nói:

“Tối đa còn ba ngày nữa là đến nơi.”

Vừa dứt lời, khuôn mặt nghiêm nghị của đầu người đột nhiên ngoái nhìn về một hướng khác, ánh mắt trở nên trầm trọng.

Lúc đại đội đi qua một sườn núi, trong hàng loạt tiếng gầm, rất nhiều ma thú từ sườn núi xông xuống, thẳng đến đại quân Ngưu Ma.

Ngưu Ma cũng là một tộc giỏi chiến đấu, căn bản không cần A Tư Mạc Đức ra lệnh đã bày trận, gầm gừ nghênh đón.

Số lượng ma thú ùa xuống thật sự rất nhiều. Trong đám ma thú này tuy có một số cấp bậc thấp, nhưng đa số đều trên cấp bốn, còn có vài con cấp tám, cấp chín.

Giữa đám ma thú là một con Tà Nhãn có đường kính hơn một thước, bốn xúc tua dài vung vẩy. Từng tầng dao động tinh thần không ngừng khuếch tán từ con mắt to lớn của nó. Đám ma thú tựa như bị nó chỉ huy, tiến lùi có trật tự, ngang nhiên tấn công vào đại quân Ngưu Ma tộc.

*Ong...*

Một tầng sóng gợn hình quạt giáng xuống kỵ binh Ngưu Ma tộc.

Bị sóng gợn ảnh hưởng, một số Ngưu Ma cứng đờ, bị Ngưu Ma tộc phía sau đụng phải, bỗng chốc rơi vào hỗn loạn.

Hàng trăm ma thú từ trên núi ùa xuống, lập tức dựa vào bản năng điên cuồng công kích.

Tà Nhãn Lĩnh Chủ vẫn ở chính giữa, liên tiếp phát ra ma pháp hệ tinh thần, kích động ma thú phe mình. Cùng lúc đó, nó dùng tinh thần xung kích quấy nhiễu đại quân Ngưu Ma tộc. Bỗng chốc, chúng nó chiếm ưu thế về số lượng khiến Ngưu Ma tộc rối loạn, ma thú vẫn không ngừng từ sườn núi lao xuống.

Chẳng qua một vạn đại quân Ngưu Ma là quân chính quy của ma tộc, sau đợt hỗn loạn ngắn ngủi thì rất nhanh đã ổn định, giữ vững trận hình đụng độ với ma thú. Từng con ma thú dần bị chúng nó liên hợp đánh chết. Ngưu Ma cũng không ngừng bị thương. Trong không khí bốc lên mùi máu tươi nồng nặc.

Ánh mắt của Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức không hướng về chiến trường mà là nhìn lên sườn núi. Đám ma thú đến quá đột ngột, sao có thể có nhiều ma thú sinh sống ở đây như vậy chứ? Hơn nữa, các chủng tộc khác biệt lớn như vậy lại cùng nhau hành động, chỉ có một khả năng, đó là triệu hoán sư của nhân loại.

Lúc này, số ma thú lao xuống núi đã hơn năm trăm, mang đến sát thương không nhỏ cho đại quân Ngưu Ma tộc. A Tư Mạc Đức đang phán đoán trên sườn núi có tổng cộng bao nhiêu triệu hoán sư. Gã không vội ra tay, chỉ dựa vào đám ma thú triệu hoán này còn chưa đủ để phá vỡ trận hình của đại quân Ngưu Ma tộc.

“Chí…”

Một tiếng rít sắc nhọn vang lên, sóng gợn vô sắc lần nữa phát tán. Lần này, con mắt to của Tà Nhãn Lĩnh Chủ biến thành màu đỏ như máu.

Biết ma pháp tinh thần, bây giờ Tà Nhãn mới bộc phát lực công kích.

Chỉ thấy sóng gợn đi đến đâu, nơi Ngưu Ma dày đặc nhất bị sóng gợn xung kích thoáng chốc trở nên ngơ ngác. Nhưng lần này chúng không giống như trước đó hồi phục lại, trong chớp mắt vang lên từng chuỗi tiếng *phụt phụt*, máu bắn tung tóe.

Những Ngưu Ma bị sóng gợn quét trúng đều chảy máu miệng mũi, tử vong. Lần này có ít nhất hơn ba trăm Ngưu Ma chết, cũng cho các ma thú đang bao vây Ngưu Ma thêm thời gian. Trong đó, một số ma thú cường đại lập tức phát huy tuyệt chiêu, đột phá một con đường trong đại quân Ngưu Ma tộc.

Từ lúc bắt đầu chiến đấu đến nay chỉ mười mấy phút, Ngưu Ma tộc đã tổn thất khoảng một phần mười. Nhưng trong năm trăm ma thú lao xuống cũng đã chết một đám.

Tà Nhãn Lĩnh Chủ sau khi phát động một chiêu mạnh mẽ xong cũng trở nên suy yếu, bốn xúc tua dài đập xuống đất, cơ thể bay ngược về phía đỉnh núi.

“Muốn đi?” Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức hừ lạnh, tay phải cầm trường thương to lớn chỉ về hướng Tà Nhãn Lĩnh Chủ.

Chỉ thấy từ mũi thương xương khô bắn ra một đoàn sáng đen, ở trên không trung hình thành một đầu lâu đen đường kính một mét bay về phía Tà Nhãn Lĩnh Chủ.

Các ma thú không tiếc hy sinh mình để chiến đấu, Tà Nhãn Lĩnh Chủ từ lúc bắt đầu chỉ huy chiến đấu đến giờ mới rút lui, hiển nhiên không phải là ma thú triệu hoán bình thường. Theo A Tư Mạc Đức thấy thì chắc là thú bản mệnh của một triệu hoán sư cường đại nào đó. Loại ma thú tinh thần này làm gã chán ghét, đương nhiên không định để Tà Nhãn Lĩnh Chủ sống sót trở về.

Mắt thấy đầu lâu đen sắp trúng Tà Nhãn Lĩnh Chủ, đột nhiên từ sườn núi lóe lên một ánh sáng vàng quấn lấy người Tà Nhãn, vụt một cái, Tà Nhãn bỗng tăng tốc, bỏ lại đầu lâu đen phía sau. Ngay sau đó, một bóng người toàn thân lấp lánh ánh sáng màu da cam chặn đường đi của đầu lâu đen.

Ánh sáng da cam bùng phát, phụt một tiếng, đầu lâu đen vỡ tan, hóa thành những luồng khí đen tiêu tán giữa không trung. Một kỵ sĩ mặc giáp vàng xuất hiện tại đó.

Dưới thân kỵ sĩ là một con Tinh Diệu Độc Giác Thú thần tuấn, giương đôi cánh, toàn thân tỏa ra hơi thở quang minh thánh khiết. Lúc trước chặn đầu lâu đen chính là tấm thuẫn trong tay kỵ sĩ.

Ngoài triệu hoán sư còn có kỵ sĩ? Đầu người ở giữa của A Tư Mạc Đức nhếch lên một nụ cười nhạt. Gã đạp chân lên Địa Ngục Long, đôi cánh xương tỏa ra lửa đen. Đầu bò, đầu người, đầu dê đực đều tỏa ra lửa đen giống như Địa Ngục Long, trường mâu chỉ thẳng về phía Kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa ở xa.

Từ một ý nghĩa nào đó, A Tư Mạc Đức cũng được xem là một kỵ sĩ của ma tộc, thấy một kỵ sĩ nhân loại thì chiến ý hừng hực bùng cháy. Trong các ma thần, gã và Chiến Cuồng Ma Thần A Nan có chút giống nhau, đều là những kẻ đam mê chủ nghĩa anh hùng cá nhân. Càng đối mặt với cường địch thì chiến ý càng bốc cháy.

Tay phải vỗ lên lưng Địa Ngục Long, Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức nhảy người lên, thân hình vạm vỡ cầm trường thương dài hơn năm mét đứng trên lưng Địa Ngục Long. Mắt gã sáng rực nhìn chăm chú vào Long Hạo Thần.

Lửa đen nồng đậm từ người gã và Địa Ngục Long bùng lên, tựa như muốn thiêu cháy cả bầu trời. Trong miệng Địa Ngục Long phát ra tiếng hú cuồng dã, xông thẳng về phía Kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa đang cưỡi Tinh Diệu Độc Giác Thú.

Không cần nghi ngờ, Kỵ sĩ Kim Tinh Cơ Tòa xuất hiện ở đây dĩ nhiên chính là đoàn trưởng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, Long Hạo Thần.

Đợt sóng ma thú trước đó tất nhiên là do một mình Trần Anh Nhi tạo ra. Dựa vào mười tám Sinh Linh Môn triệu hoán ra hơn năm trăm ma thú, chứng tỏ sự khủng bố của một triệu hoán sư cao cấp. Nên biết, trong hơn năm trăm ma thú này, chỉ riêng ma thú cấp chín tương đương với cường giả nhân loại cấp tám đã có hơn mười con. Đại quân Ngưu Ma tộc muốn tiêu diệt hết chúng sẽ hao phí không ít sức lực, góp phần lớn kéo chân đại quân ma tộc.

Trần Anh Nhi sau khi hoàn thành triệu hoán Sinh Linh Môn đang hồi phục tinh thần lực. Tuyệt đối đừng quên cô còn có Mạch Đâu! Có thể nói, hai năm nay trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, người trưởng thành lớn nhất không phải Long Hạo Thần mà là Trần Anh Nhi. Cô, người từng có tác dụng nhỏ nhất trong đội, giờ đang dùng sức mạnh của mình để chứng minh với các đồng đội rằng, cô đã trở thành một phần không thể thiếu của đội.

Tay trái cầm tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, tay phải cầm Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, đối diện với khí thế cường đại của A Tư Mạc Đức đang khóa chặt lấy hắn. Long Hạo Thần giơ cao trọng kiếm, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt. Quang nguyên tố trong không khí đang nhanh chóng tập trung về phía hắn. Bề mặt chiến giáp Kim Tinh Cơ Tòa bỗng chốc tỏa ra ngọn lửa vàng nồng đậm. Ngọn lửa trong suốt tràn ngập hơi thở quang minh vô cùng tinh khiết. Tinh Vương vỗ đôi cánh, lao thẳng tới con Địa Ngục Long to hơn mình gấp mấy lần.

Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức chỉ trường thương về phía trước, quát lớn, một ngọn lửa đen sắc bén từ mũi thương bắn ra, trên không trung hóa thành một vuốt rồng đánh về phía Long Hạo Thần. So với công kích trước đó nhắm vào Tà Nhãn, một kích này rõ ràng mạnh hơn nhiều. Khi phát động công kích, không trung sau lưng A Tư Mạc Đức đã biến thành một màu đen kịt.

Đúng lúc này, một luồng sáng ở sau lưng Long Hạo Thần tách ra. Ngay sau đó, một cột sáng trắng ngà từ sau lưng Long Hạo Thần bắn thẳng đến A Tư Mạc Đức.

Màu đen và màu trắng ở trên không trung hoàn toàn đối lập. A Tư Mạc Đức giơ ngang trường thương, vuốt rồng lửa đen chuyển động vài phần, vừa lúc đánh trúng vào ánh sáng trắng. Nhưng điều khiến Long Kỵ Ma Thần kinh ngạc là cột sáng trắng tựa như không bị cản trở, thong thả xuyên qua vuốt rồng rồi rơi vào người gã. Một cảm giác kỳ quái chợt lan khắp người A Tư Mạc Đức. Kỵ sĩ đối diện dường như biến thành kẻ thù không đội trời chung, A Tư Mạc Đức chỉ muốn đánh chết hắn.

Không sai, ánh sáng trắng kia không phải là công kích mà là phiên bản tiến hóa của Thánh Dẫn Linh Lô do Nhã Đình phóng ra.

Thánh Dẫn Linh Lô có thể lôi kéo sự chú ý của kẻ địch, khiến mình trở thành mục tiêu công kích số một của kẻ thù, nhưng không ảnh hưởng đến lực công kích của đối thủ. Khi Thánh Dẫn Linh Lô tác dụng lên A Tư Mạc Đức thì vuốt rồng lửa đen đã tới trước mặt Long Hạo Thần.

Tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa chắn trước mặt, Thần Ngự Thuẫn.

*Oành đùng đùng!*

Long Hạo Thần cố ý dùng sức mạnh để chặn một kích của đối phương, vì hắn muốn biết thực lực chân chính của A Tư Mạc Đức mạnh đến đâu.

Khi vuốt rồng đánh vào tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh.

Một kích của A Tư Mạc Đức tràn ngập linh lực hắc ám. Ám nguyên tố gần như đặc quánh đánh vào tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, tựa như giòi bọ thuận theo hai bên tấm thuẫn lan tràn vào người hắn. Không chỉ thế, lực phản chấn khủng bố đã đẩy Long Hạo Thần và Tinh Vương bay ra sau hơn mười mét mới ổn định được thân hình.

Thần Ngự Thuẫn là kỹ năng mạnh nhất và thực dụng nhất của kỵ sĩ. Chỉ cần sử dụng khéo léo thì có thể chặn được những công kích mạnh mẽ từ kẻ địch. Nếu có một tấm thuẫn đủ mạnh, vậy uy lực của Thần Ngự Thuẫn có thể tăng gấp đôi.

Không cần nghi ngờ, cả Liên Minh Thánh Điện chưa chắc tìm ra được tấm thuẫn nào tốt hơn tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa. Bản thân Long Hạo Thần lĩnh ngộ Thần Ngự Thuẫn cũng đã đến trình độ cực kỳ quen thuộc. Nhưng dù là vậy, hắn vẫn không thể hoàn toàn triệt tiêu uy lực của một kích kia.

Lực phản chấn kịch liệt khiến tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa phát huy uy lực chân chính. Long Hạo Thần chỉ thấy linh lực trong người điên cuồng tăng lên. May mắn hắn có tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa do Tinh Quang Thần Thú biến thành, trời sinh có năng lực khắc chế linh lực hắc ám, mới không khiến vuốt rồng lửa đen ăn mòn quá rộng đã bị quang minh thanh tẩy. Nhưng chỉ một lần đụng độ thăm dò, Long Hạo Thần đã đoán ra đối thủ mạnh hơn mình.

Khi thực lực hai bên không chênh lệch bao nhiêu, Thánh Dẫn Linh Lô có thể hữu hiệu hạn chế đối thủ. Nếu thực lực hai bên cách quá xa, vậy sẽ biến thành tự tìm đường chết!

Một chiêu đánh lui Long Hạo Thần, Địa Ngục Long chớp mắt tăng tốc, đuổi theo Long Hạo Thần đang bị bắn ra xa. Gã tới gần, trường thương quét một vòng về phía Long Hạo Thần đang ở trên lưng Tinh Vương.

Trên trường thương kèm theo những tia chớp đen lạnh lẽo. Từ xa nhìn lại, bây giờ Long Hạo Thần chỉ là một đoàn sáng vàng nhỏ xíu, còn Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức tựa như một đám mây đen che trời đang áp về phía hắn.

Cùng lúc đó, Long Hạo Thần làm ra một hành động mà A Tư Mạc Đức không ngờ tới. Ánh sáng da cam thu lại, không ngờ hắn lại cất đi tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa có lực phòng ngự mạnh nhất, đổi thành hai tay nắm chặt Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Đối mặt với một thương của A Tư Mạc Đức, trọng kiếm trong tay hắn chém xéo xuống, làm một động tác quét lên.

Muốn chết! A Tư Mạc Đức thầm hừ lạnh. Đầu bò bên phải cổ điên cuồng hét lên, uy lực của cây thương tăng mạnh, dù có một ngọn núi ở trước mặt, gã cũng sẽ quét ngã nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!