Ở phía xa, các thành viên của Quang Chi Thần Hi không kìm được lòng muốn lao ra, nhưng đã bị Thải Nhi cản lại.
“Hãy tin anh ấy, anh ấy có thể làm được!”
*Keng!*
Một tiếng va chạm giòn tan vang lên. Cảnh tượng khiến tất cả mọi người khó tin xuất hiện.
Đối mặt với cú quét đầy uy lực của A Tư Mạc Đức, Long Hạo Thần đã từ bỏ tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, chỉ dùng Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán để đón địch. Điều khiến người ta phải kinh ngạc là, khi trọng kiếm và trường thương va chạm, cây thương của A Tư Mạc Đức lại bị Long Hạo Thần gạt phăng đi.
Đúng vậy, có lẽ trong mắt mọi người đây là một hình ảnh không tưởng, nhưng nó đã thật sự xảy ra.
Trường thương của A Tư Mạc Đức bị Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán đánh trúng dường như đã tìm thấy một hướng đi khác, quét sượt qua đỉnh đầu Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, Long Hạo Thần hành động.
Hắn đã sử dụng kỹ năng cơ bản nhất của một Trừng Giới Kỵ sĩ: Đột Kích.
Ánh sáng vàng lóe lên, một lưỡi đao ánh sáng màu cam phụt ra.
A Tư Mạc Đức tung nắm đấm trái ra nghênh đón chiêu thức của Long Hạo Thần. Cái đầu dê đực gầm lên một tiếng, lại một tiếng *keng* nữa vang lên.
A Tư Mạc Đức đang đứng trên lưng Địa Ngục Long đột nhiên lảo đảo. Nếu có ai nhìn gần sẽ phát hiện, trên nắm đấm của gã đã có một vết thương.
Cú nhảy và nhát đâm của Long Hạo Thần chỉ có thể dùng hai chữ ‘tuyệt diệu’ để hình dung. Hơn nữa, sau khi ra đòn, hắn vẫn chưa dừng lại. Bốn linh cánh sau lưng đột ngột giương ra, dường như hắn không còn định che giấu thân phận nữa, bay ngược về phía sau, đồng thời thu Tinh Vương lại.
“A Tư Mạc Đức, có dám so đấu võ kỹ với ta không?”
A Tư Mạc Đức không bao giờ ngờ rằng một đối thủ rõ ràng yếu hơn lại có thể làm mình bị thương. Đòn tấn công vừa rồi của Long Hạo Thần, điểm mấu chốt nhất chính là cú chém gạt lên. Hắn chém vào vị trí yếu nhất của trường thương, không hề đối đầu trực diện mà chỉ đơn thuần mượn lực đánh lực, thay đổi quỹ đạo tấn công của A Tư Mạc Đức, khiến gã lộ ra sơ hở. Dưới tình huống tu vi hai bên chênh lệch lớn như vậy mà có thể làm được điều này, kỹ xảo mà Long Hạo Thần sử dụng có thể nói là kỳ diệu tuyệt vời.
Nhưng thực lực của hắn và A Tư Mạc Đức cách biệt quá xa, nên sau khi chém ra một kiếm, kiếm thứ hai không thể dùng kiếm ý, nếu không thì cú Đột Kích đó rất có thể sẽ uy hiếp đến A Tư Mạc Đức.
“Dám khiêu khích bổn tọa, muốn chết!” A Tư Mạc Đức tức giận gầm lên, nhún mũi chân mau chóng đuổi theo Long Hạo Thần.
Khi bay ra, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện. Địa Ngục Long vốn là ma thú của gã, thân thể khổng lồ chớp mắt tan biến, hóa thành từng khối cốt giáp rơi trên thân thể cứng rắn của A Tư Mạc Đức, trong nháy mắt bao trùm toàn thân gã. Ngọn lửa đen nồng đậm bùng phát, trong không khí ngoại trừ ám nguyên tố ra, các nguyên tố thuộc tính khác đều bị điên cuồng áp chế.
Tuy Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức đang giận dữ nhưng gã sẽ không coi thường đối thủ. Việc Long Hạo Thần có thể làm gã bị thương đã khiến gã cảnh giác. Đương nhiên gã nhìn ra được Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay Long Hạo Thần không phải là vũ khí bình thường. Đối đầu trực diện với một trọng kiếm cấp Sử Thi không phải là lựa chọn sáng suốt.
Địa Ngục Long hóa thành giáp, điều này có phần giống với sự dung hợp của Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt, nhưng vẫn còn kém một chút. Sự dung hợp giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt là sự hòa hợp huyết mạch. Còn Địa Ngục Long và A Tư Mạc Đức chỉ đơn thuần là một bộ giáp phủ lên, khác biệt về bản chất. Nhưng dù là vậy, Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức khoác lên mình Địa Ngục Long giáp đã tăng thêm uy thế rất nhiều. Đôi cốt cánh to lớn sau lưng đột ngột vỗ mạnh, chớp mắt đã đuổi kịp Long Hạo Thần. Trường thương trong tay gã hóa thành ngàn điểm sáng đen trên không trung, bao trùm toàn thân Long Hạo Thần. Càng khủng bố hơn là lúc trường thương tấn công, vô số khô lâu đen từ mũi thương khô héo phủ xuống một diện tích rộng. Xem ra chỉ trong khoảnh khắc sẽ cắn nuốt lấy Long Hạo Thần.
Ánh sáng vàng lóe lên, đối mặt với đòn truy kích như vậy, Long Hạo Thần không dám lùi lại nữa. Hai tay hắn vẫn nắm chặt Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, thoáng chốc cả người bị một tầng sáng vàng bao phủ, cho người ta cảm giác hắn không còn là một con người mà đơn thuần chỉ là một thanh kiếm.
Kiếm ý lạnh lẽo chớp mắt bùng phát, hai mắt Long Hạo Thần phát ra ánh sáng vàng chói mắt, thân thể trở nên sắc bén.
*Keng, keng, keng, keng, keng…*
Một chuỗi tiếng va chạm giòn tan vang lên, chỉ thấy một khối sáng vàng bị bao bọc trong tấm lưới đen khổng lồ, nhảy trái đâm phải để giãy dụa, nhưng tấm lưới đen không tài nào đến gần được.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán được Long Hạo Thần sử dụng trong một phạm vi cực nhỏ. Mũi kiếm không ngừng biến đổi phương hướng, mỗi lần ra đòn đều là dốc hết sức, tuyệt đối không cứng rắn chống lại Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức. Trường thương trong tay A Tư Mạc Đức không ngừng bị đẩy lệch sang một bên. Còn về đám khô lâu đen, chúng bất ngờ bị ngọn lửa vàng tỏa ra từ Long Hạo Thần thanh tẩy.
Mắt A Tư Mạc Đức lóe lên tia kinh ngạc. Gã tuyệt đối không thể ngờ đối thủ thoạt nhìn không mạnh này lại có kỹ xảo cao siêu đến vậy. Với thực lực của gã, khi tấn công Long Hạo Thần lại có cảm giác không thể dùng sức. Mỗi một kiếm của hắn đều đánh vào điểm yếu nhất trong chiêu thức của gã. Vì thế, trường thương liên tục biến đổi phương hướng, không thể phát huy uy lực chân chính.
Một lần, hai lần có thể nói là trùng hợp. Nhưng trước đòn tấn công bao trùm phạm vi của gã mà không thể đâm trúng Long Hạo Thần một thương nào, vậy sao có thể là trùng hợp được? Dường như trong vô hình, Long Hạo Thần có một con mắt, có thể nhanh chóng nắm bắt được mọi điểm yếu của gã.
Kỳ thật, ngay cả đồng đội của Long Hạo Thần cũng không biết, điểm mạnh nhất của hắn không phải là tấn công, mà là phòng ngự. Tuy bản thân hắn song tu Trừng Giới và Thủ Hộ Kỵ sĩ, nhưng tuyệt đối đừng quên, năm đó khi phụ thân để hắn lựa chọn, hắn đã chọn cái gì.
Hai năm nay, Long Hạo Thần gần như không luyện tập kỹ năng của Trừng Giới Kỵ sĩ. Tuy lúc này hắn dùng kiếm chống địch, nhưng kỳ thật chỉ toàn là phòng ngự.
Đương nhiên, lúc còn ở trấn Odin, khi Long Hạo Thần đi theo phụ thân tu luyện, khóa huấn luyện đầu tiên hắn phải đối mặt chính là động kiến, khi đó thật sự rất khủng bố với hắn. Mỗi ngày trong tổ kiến, đối mặt với hàng vạn con kiến, thứ hắn có thể dựa vào chỉ là thanh kiếm tre trong tay. Nếu không chặn được đòn tấn công của kiến thì sẽ vô cùng đau đớn. Chính lúc đó, Long Hạo Thần đã bắt đầu luyện tập kỹ xảo phòng ngự.
Trước khi Long Tinh Vũ rời đi, kỹ xảo của hắn đã thành công. Dưới tình huống không dùng linh lực, ngay cả Long Tinh Vũ cũng chưa chắc đánh thủng được phòng ngự của Long Hạo Thần. Kỹ xảo lấy kiếm phòng ngự này nên xem là kỹ năng của Trừng Giới Kỵ sĩ hay là Thủ Hộ Kỵ sĩ? Trong lòng Long Hạo Thần cho rằng đó là năng lực của Thủ Hộ Kỵ sĩ.
Mấy năm nay thực lực không ngừng tăng lên, sự hiểu biết về võ kỹ càng sâu sắc, lại thêm quá trình rèn luyện trong Tháp Vĩnh Hằng, võ kỹ của Long Hạo Thần dần dần tiến bộ. Với tu vi hiện tại của hắn, muốn thắng Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức là không thể nào. Nhưng nếu chỉ so đấu võ kỹ, A Tư Mạc Đức muốn dùng sức mạnh để áp đảo cũng không phải chuyện dễ dàng.
Có bài học trước đó, A Tư Mạc Đức không dám dốc sức tấn công. Gã đã nếm qua đòn tấn công đợt trước của Long Hạo Thần, một khi lộ ra sơ hở sẽ phải đối mặt với đòn công kích người kiếm hợp nhất.
Đương nhiên, A Tư Mạc Đức có rất nhiều cách để áp chế, không cho Long Hạo Thần dùng võ kỹ. Nhưng là một ma thần chuyên dùng sức mạnh bản thân để chiến đấu, gặp được đối thủ như Long Hạo Thần thì sao gã không vui sướng cho được? Trong thoáng chốc, gã không muốn dùng năng lực mạnh hơn để nhanh chóng hủy diệt Long Hạo Thần, mà muốn dùng võ kỹ để đấu với hắn.
Trên không trung, màu đen và vàng kịch liệt giao tranh, ai cũng không thể làm tổn thương đối phương. Long Hạo Thần dựa vào sức mình kiềm chế A Tư Mạc Đức. Đây là phần quan trọng nhất trong kế hoạch của hắn. Chỉ có kiềm chế được Long Kỵ Ma Thần, đồng đội của hắn mới có thể thuận lợi thực hiện kế hoạch.
Đương nhiên, hiện giờ Long Hạo Thần bày ra không phải là tất cả sức mạnh. Hắn có tuyệt chiêu riêng, A Tư Mạc Đức là ma thần xếp thứ ba mươi hai, một khi gã dùng năng lực mạnh hơn nữa, dĩ nhiên Long Hạo Thần phải giữ lại sức để đối phó. Lúc này, hắn để lộ bốn cánh nghĩa là không định giấu tung tích nữa. Ma Thần Hoàng thông qua lời tiên tri của Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc biết hắn sẽ đến gần Khu Ma Quan, vậy thì hắn đến. Hắn thậm chí còn định thông qua miệng A Tư Mạc Đức để báo cho Ma Thần Hoàng hướng đi của mình, qua đó tiêu trừ nguy hiểm cho Khu Ma Quan. Đây là kế hoạch tổng thể của hắn.
Bên này, Long Hạo Thần và Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức chiến đấu ngày càng hăng, bên kia, đại quân ma thú cũng đã đến giây phút quyết định.
Hơn năm trăm ma thú cuối cùng chỉ còn lại ba mươi mấy con, nhưng tất cả đều là ma thú trên cấp bảy. Chúng trái xông phải đâm, khiến Ngưu Ma tộc tổn thất nặng nề.
Nhưng Ngưu Ma tộc dù là công kích hay phòng ngự đều rất mạnh. Có câu nhiều kiến cắn chết voi. Những đòn tấn công không sợ chết của chúng đang không ngừng làm giảm số lượng ma thú.
Cùng lúc đó, một biến cố đột nhiên xảy ra. Bên dưới bụng của vài con ma thú ở phía sau đột nhiên nhảy ra mấy người. Người đi đầu cầm một thanh trọng kiếm đỏ như máu, gầm lên một tiếng lao ra, trọng kiếm liên tục lóe sáng, vài luồng sáng vàng to lớn xẹt qua không trung, xé rách thân thể của tộc nhân Ngưu Ma, tựa như một mũi đao nhọn xông vào trận doanh ma tộc.
Không chỉ thế, hai bóng người càng thêm mạnh mẽ từ hai bên y tản ra. Bên trái là ánh bạc, bên phải là ánh vàng. Ánh sáng bạc lan tỏa, dù là vũ khí hay thân thể mạnh mẽ của Ngưu Ma, chỉ cần va chạm với ánh sáng sẽ bị cắt thành mảnh vụn. Cùng lúc đó, một luồng sáng bạc càng lớn hơn bay ra kèm theo tiếng *ù ù* chói tai, quét ngã một mảng Ngưu Ma.
Cảnh tượng bên kia càng thêm đáng sợ. Nơi ánh sáng vàng đi qua là một quả cầu sắt to lớn bắn tung ra. Quả cầu sắt đi đến đâu là vang lên tiếng gầm tựa sét đánh. Ngưu Ma chưa kịp đến gần đã bị đánh thành bột phấn.
Ngoài ba người này ra còn có một ma pháp sư đứng phía sau, tay vung pháp trượng, lập tức mười hai quả Bạo Liệt Hỏa Cầu bay tứ tung, nổ tung trong khu vực có nhiều Ngưu Ma tộc nhất.
Từng hỏa cầu màu lam tựa như những u hồn xanh, dù chỉ dính phải một chút đốm lửa cũng sẽ bị đốt cháy đến tận xương, một khi bị lực nổ lan đến thì chớp mắt thành than.
Phía sau ma pháp sư là một kỵ sĩ, tay trái cầm thuẫn, tay phải cầm trọng kiếm, bảo vệ phía sau. Một hàng năm người lấy tốc độ kinh người xông vào trận địa địch, giết thẳng tới chiếc xe chở tù ở chính giữa.
Họ xuất hiện quá đột ngột, hơn nữa lực công kích phát ra quá mạnh mẽ, đặc biệt là ma pháp sư, phạm vi công kích quá lớn. Mỗi một quả Bạo Liệt Hỏa Cầu nở rộ đều khiến mười mấy tên Ngưu Ma bị thương, tạo ra một con đường máu. Đại quân Ngưu Ma tộc rơi vào hỗn loạn.
Không thể nghi ngờ, năm người này chính là Hàn Vũ mở đường, Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên ở hai bên trái phải, Lâm Hâm ở chính giữa, và Trương Phóng Phóng đoạn hậu.
Khi năm người mạnh mẽ xuất hiện, một tiếng rồng ngâm lảnh lót vang lên. Ngay sau đó, một con rồng đen xuất hiện, bay thẳng tới đại quân Ngưu Ma tộc. Con hắc long trên trời dài hơn mười mét, miệng phun ra một luồng khí, chỉ thổi một cái thì cả một đám hơn trăm Ngưu Ma bị ăn mòn thành một bãi nước, biến mất không còn một mảnh. Trên lưng hắc long có một thiếu nữ đang ngồi. Trên người thiếu nữ lấp lánh ánh sáng nồng đậm gợn sóng. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, ánh sáng vặn vẹo đang hóa thành từng tầng sóng nước dung nhập vào người hắc long.
Nghịch Thiên Ma Long!
Nếu nói đám người Hàn Vũ xung phong liều mạng chưa đủ làm loạn quân tâm Ngưu Ma tộc, chỉ khiến chúng hơi bối rối, thì khi Nghịch Thiên Ma Long xuất hiện và tấn công đại quân Ngưu Ma tộc, nó đã triệt để phá vỡ quân tâm của chúng. Bỗng chốc, đại quân Ngưu Ma tộc không biết nên chiến hay nên trốn. Dưới tình huống này, các thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi tiến nhanh về phía trước, mục tiêu là chiếc xe chở tù.
Đương nhiên, trong đại quân Ngưu Ma tộc không phải không có kẻ thông minh. Mấy cường giả Ngưu Ma tộc canh giữ cạnh xe chở tù có dáng người đặc biệt cao to, mắt thấy kẻ địch nhanh chóng tới gần, một cường giả Ngưu Ma tộc lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, túm lấy lồng sắt, nghiêng người nhảy lên xe.
Nhìn bộ dạng của kẻ địch là nhắm vào hai tù nhân, hơn nữa thực lực của đám nhân loại này khá mạnh. Chúng phải sẵn sàng giết tù nhân trước khi nhân loại tấn công.
Một luồng ánh sáng xám âm trầm chợt lóe lên, tên Ngưu Ma vừa nhảy lên xe đã bị chém một đường từ vai trái đến eo phải, thi thể bị cắt thành hai mảnh rơi xuống xe.
Một bóng dáng yêu kiều xuất hiện trên xe. Váy dài màu đen, lưỡi hái đen. Sát khí lạnh lẽo bùng phát, lưỡi hái to lớn quét ngang, mấy tên Ngưu Ma canh giữ bên xe chở tù chớp mắt bị giết sạch.
Tuy tổng thể thực lực của đại quân Ngưu Ma tộc không tệ, nhưng không có cường giả đặc biệt mạnh mẽ. Trừ Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức ra, Ngưu Ma mạnh nhất cũng chỉ cỡ cấp sáu, cấp bảy. Loại Ngưu Ma này sao có thể cản trở được Thải Nhi?
Trong kế hoạch của Long Hạo Thần, hắn hấp dẫn A Tư Mạc Đức là bước đầu tiên, sau đó là đồng đội tấn công. Dù sao dựa vào sức một mình Thải Nhi, tuy có thể tới gần xe nhưng khó có thể ở trong vạn quân mang đi hai người. Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đã bị bắt nhiều ngày, có thể tưởng tượng tình trạng thân thể tệ đến mức nào. Họ không chịu nổi sự xóc nảy, nếu đã cứu thì đầu tiên phải bảo đảm hai người an toàn. Nhiệm vụ của cô là trước khi mọi người xông tới xe, phải đảm bảo Đoạn Ức và Dương Văn Chiêu không bị tổn thương.
Nhân lúc không có Ngưu Ma lao đến, Lưỡi Hái Tử Thần liên tục vung lên, lồng sắt trước mặt nó tựa như đậu hủ bị cắt thành từng mảnh vụn nhưng không hề làm Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức bị thương.
Hai người họ đã ở trong trạng thái nửa hôn mê, không có lồng sắt chống đỡ, bỗng chốc gục xuống.
Thải Nhi tiến lên nhét vào miệng họ viên đan dược mà Lâm Hâm đã đưa, để họ nằm ngửa ra. Đan dược theo nước bọt trôi vào trong người.
Sự xuất hiện của Nghịch Thiên Ma Long có sức uy hiếp rất lớn đối với đại quân Ngưu Ma. Bên Thải Nhi đã cứu được Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức, nhưng không có bao nhiêu Ngưu Ma tấn công nàng.
Không cần nghi ngờ, Nghịch Thiên Ma Long này chính là Mạch Đâu biến thành. Lúc trước, tuy Trần Anh Nhi thông qua Thời Gian Chi Điệp Linh Lô để thi triển Sinh Linh Môn, nhưng có Linh Hồn Thánh Y hỗ trợ, cô vẫn còn sức chiến đấu. Bây giờ, Mạch Đâu hóa thành Nghịch Thiên Ma Long không giống như năm đó chỉ là biểu tượng. Có linh lực khổng lồ của Linh Hồn Thánh Y ủng hộ, nó chẳng những không cần nuốt ma tinh mà còn có thể giữ được thực lực của một ma thú cấp chín trong một khoảng thời gian. Bay xẹt qua không trung, nó rất nhanh đã tới chỗ Thải Nhi.
Thải Nhi một tay túm một người, nhảy lên, dẫn theo Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức rơi trên lưng Mạch Đâu. Nghịch Thiên Ma Long vỗ đôi cánh bay nhanh, phun ra một ngụm khí, lần này là ngửa đầu phun, giúp đám người Hàn Vũ quét sạch một đám kẻ địch.
Năm người Hàn Vũ nhân cơ hội vỗ linh cánh bay lên, tập trung về phía họ.
Ngưu Ma tộc không phải là chủng tộc biết bay, lại thêm bị Nghịch Thiên Ma Long chấn nhiếp, hành động của họ cực kỳ thuận lợi, rất nhanh đã tập trung trên trời.
Động tĩnh bên này dĩ nhiên đã khiến Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức chú ý.
Từ lúc năm người Hàn Vũ bộc phát đến khi Thải Nhi cứu viện, rồi Nghịch Thiên Ma Long bay lên trời chỉ mất một phút đồng hồ.
Vốn A Tư Mạc Đức đang cùng Long Hạo Thần đánh rất sướng tay, gã thậm chí có chút không muốn dùng đến linh lực. Bởi vì gã không vội vàng giết chết Long Hạo Thần. Trong quá trình đơn thuần so đấu võ kỹ với hắn, gã cảm nhận được lợi ích không nhỏ. Long Hạo Thần vận dụng kỹ xảo tuyệt diệu đã dẫn dắt gã rất nhiều. Cho đến khi hơi thở của Nghịch Thiên Ma Long xuất hiện mới khiến gã cảm thấy không ổn.
Dẫn hổ rời núi, bị lừa rồi. A Tư Mạc Đức lập tức đưa ra suy đoán chính xác. Không còn rảnh rang giằng co với Long Hạo Thần, gã nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên ngừng lại giữa không trung, sau đó một ngọn lửa đen to lớn từ người gã bắn ra, hóa thành một cột lửa đường kính hơn năm mét đánh về phía Long Hạo Thần.
Có tác dụng của Thánh Dẫn Linh Lô, gã nhất định phải đánh chết Long Hạo Thần mới có thể xử lý tình hình bên kia.
Ngọn lửa đen khủng bố cho người ta cảm giác dính đặc. Long Hạo Thần chỉ thấy trong phút chốc mình đã tiến vào một thế giới tối đen không ánh sáng.
Cảm giác nghẹt thở thậm chí khiến hắn nhớ lại nỗi thống khổ lúc bị Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp khống chế. Một kích kia hiển nhiên là A Tư Mạc Đức đã sớm chuẩn bị tốt, chuyên dùng để đối phó với kỹ xảo của Long Hạo Thần. Mặc kệ võ kỹ của ngươi cao đến đâu, bị linh lực tuyệt đối áp chế thì có thể làm gì? Đây là dốc toàn lực để đánh ra sức mạnh.
Sau khi phát động một kích kia, A Tư Mạc Đức lập tức quay về phía đại quân.
Sự xuất hiện của Nghịch Thiên Ma Long làm gã cực kỳ rung động. Đây chính là tộc nhân của Ma Thần Hoàng! Chẳng lẽ Nghịch Thiên Ma Long đã phản bội bệ hạ Ma Thần Hoàng? Gã nhất định phải làm rõ ràng.
Nhưng đang lúc gã cho rằng Long Hạo Thần trúng một chiêu của mình không chết cũng sẽ trọng thương, không thể giữ được Thánh Dẫn Linh Lô, thì sau lưng truyền đến thanh âm sang sảng của Long Hạo Thần.
“Ngươi muốn đi đâu? Đối thủ của ngươi là ta!”
“Hả?” Năng lực Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô không biến mất, A Tư Mạc Đức cảm nhận được lực kéo, lập tức quay trở lại.
Gã giật mình thấy có hai ngọn lửa đen khổng lồ đang bay về phía xa, còn Long Hạo Thần thì vẫn đứng ở vị trí cũ, chỉ là thanh kiếm trong tay đã thay đổi.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán sau khi mở phong ấn vốn là một trang bị cấp Sử Thi, nhưng giờ phút này lại bất ngờ biến thành một luồng ánh sáng bảy màu rực rỡ.
Thần khí không nhất định đều có bảy màu. Nhưng có bảy màu thì chắc chắn là thần khí, điểm này tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa đã chứng minh.
Long Hạo Thần vẫn nắm chặt trọng kiếm, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm A Tư Mạc Đức. Từ đốm lửa đen xẹt qua có thể thấy, chiêu mà A Tư Mạc Đức cho rằng có thể đánh gục đối thủ đã bị tránh thoát, không thể làm tổn thương Long Hạo Thần.
Ánh sáng bảy màu kỳ lạ đã hấp dẫn ánh mắt của Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức. Không uổng là một trong những ma thần giỏi về chiến đấu, chỉ trong chớp mắt, A Tư Mạc Đức lập tức bỏ qua mọi thứ bên dưới, tập trung vào Long Hạo Thần.
Trong khoảng thời gian chiến đấu với Long Hạo Thần, đối với kiếm ý, kiếm kỹ mạnh mẽ sắc bén mà tràn ngập huyền diệu của hắn, A Tư Mạc Đức thầm khâm phục. Lúc này, vũ khí trong tay Long Hạo Thần đột nhiên biến thành thần khí, không thể không khiến A Tư Mạc Đức phải chú trọng. Một kỵ sĩ nhân loại có thể đem kiếm kỹ, kiếm ý tu luyện đến gần như đỉnh cao lại sở hữu một thần kiếm, không đơn giản như hổ thêm cánh mà đã thật sự uy hiếp được A Tư Mạc Đức.
A Tư Mạc Đức không hề hối hận vì lúc trước đã không dốc toàn lực đấu với Long Hạo Thần. Trận chiến này đã chỉ dẫn gã không ít, gã chắc chắn rằng thông qua trận chiến này, mình sẽ tiến bộ về võ kỹ không ít.
Ma tộc cũng giống như nhân loại, càng chiến đấu thì càng kích phát ra tiềm năng của bản thân. Nhìn thần kiếm trong tay Long Hạo Thần, mắt A Tư Mạc Đức sáng ngời.
“Tốt lắm, ngươi quả nhiên có tư cách làm đối thủ của ta. Nếu hôm nay giết ngươi, ta sẽ tự tay chôn cất ngươi, xem như là sự tôn trọng.” A Tư Mạc Đức lạnh lùng nói, trường thương trong tay phải chỉ xéo xuống, giọng nói phát ra từ cái đầu người ở chính giữa.
Đối với đám ma tộc, làm vậy với đối thủ đã là đủ tôn trọng. Nhân loại vốn bị ma tộc coi là thức ăn, đặc biệt là thi thể của cường giả nhân loại, ma tộc đó giờ chưa từng bỏ qua. A Tư Mạc Đức biểu thị như vậy là sự tôn kính đối với Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần không mở miệng, giờ phút này, ánh mắt hắn hoàn toàn tập trung vào Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay.
Là một Trừng Giới Kỵ sĩ, vì sao trước đó hắn không dùng hai thanh thần kiếm? Vốn dĩ hắn giỏi nhất là song kiếm, nếu song kiếm cùng sử dụng chắc chắn có thể phát huy thực lực càng mạnh. Nhưng hắn không làm vậy, bởi vì Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán ẩn chứa một tuyệt chiêu.
Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức mạnh hơn hắn rất nhiều. Long Hạo Thần hiểu rõ, mình muốn thắng đối thủ là hoàn toàn không thể nào, thậm chí không thể ngăn cản A Tư Mạc Đức. Nhưng hắn có cách của riêng mình.
Năm đó khi hắn còn rất nhỏ, Long Tinh Vũ từng dạy hắn về đặc điểm, điểm đáng chú ý, và cách chiến đấu của các ma thần.
Long Tinh Vũ đánh giá A Tư Mạc Đức rất giống với A Nan. Y cho rằng Chiến Cuồng Ma Thần A Nan tuyệt đối là một võ si. Trong lòng A Nan, không có gì quan trọng hơn việc tăng cường sức mạnh của chính mình. Ngay cả mệnh lệnh của Ma Thần Hoàng chưa chắc gã đã răm rắp nghe theo.
Đánh giá về A Tư Mạc Đức rất giống A Nan. A Tư Mạc Đức cũng đam mê tăng cường sức mạnh, nhưng khác với A Nan là gã ham thích tăng thực lực nhưng tuyệt đối trung thành với Ma Thần Hoàng, lý trí hơn A Nan một chút. Có lẽ cũng vì thế mà về mặt sức mạnh cá nhân thì gã thua xa A Nan.
Chính là nói, sự đam mê tăng cường sức mạnh của A Tư Mạc Đức có chia nặng nhẹ, nhưng A Nan thì không.
Vì nắm bắt được đặc điểm tính cách này của A Tư Mạc Đức, Long Hạo Thần mới không dốc hết thực lực để đấu với gã, mà chỉ so tài về kỹ năng. Điều này đã cho đồng đội cơ hội tốt nhất, mãi đến khi Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức được cứu.
Khi A Tư Mạc Đức phát động chiêu mạnh nhất, thật ra Long Hạo Thần đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, tất cả đều nằm trong suy tính của hắn. Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức được cứu, dĩ nhiên A Tư Mạc Đức sẽ không bỏ qua. Dưới tác dụng của Thánh Dẫn Linh Lô, gã chắc chắn phải giết mình trước. Thế nên trong tình huống có chuẩn bị, tuy ứng phó khó khăn nhưng rốt cuộc Long Hạo Thần vẫn chặn lại được.
Lúc trước, khi A Tư Mạc Đức chiến đấu với Long Hạo Thần đã bỏ qua một việc, chính là người xuất hiện cùng lúc với Long Hạo Thần và thi triển Thánh Dẫn Linh Lô: Nhã Đình.
Sau khi Nhã Đình xuất hiện, cô luôn ở sau lưng Long Hạo Thần, không hề tham gia trận chiến, cũng không thi triển bất kỳ ma pháp nào. Ngoài việc sợ A Tư Mạc Đức sẽ dốc sức tấn công, nguyên nhân quan trọng nhất là cô đang chờ lệnh của Long Hạo Thần. Chờ đợi mệnh lệnh dung hợp với Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán.
Đây là lá bài tẩy mà Long Hạo Thần để lại cho mình. Có thiên thạch không ngừng thấm vào, dù là Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán hay Lam Vũ, Quang Phù Dung đều đã tăng phẩm chất lên cực cao. Hơn nữa, vì chúng nó chịu sự bổ dưỡng của Nhã Đình thông qua Thánh Dẫn Linh Lô, nên độ phù hợp với Nhã Đình càng ngày càng cao.
Năm đó, khi Nhã Đình lần đầu tiên làm kiếm linh dung hợp với Lam Vũ, Quang Phù Dung, đã trực tiếp làm tổn thương nó, nhưng hiện giờ đương nhiên sẽ không như vậy nữa.
Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán càng thích hợp với kiếm ý của Long Hạo Thần, mà Nhã Đình thì chỉ có thể dung nhập vào một thần kiếm. Cho nên hắn luôn chỉ sử dụng Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Khi A Tư Mạc Đức dốc sức ra một kích, Nhã Đình đã bỗng chốc dung nhập vào thần kiếm, biến nó thành một thần khí chân chính. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán tràn ngập kiếm linh tựa như thật sự sống lại. Giống như năm đó, Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương đã trở lại. Mới rồi, Long Hạo Thần đã dùng nó phát ra Tu La Trảm, tránh khỏi một chiêu trí mạng của A Tư Mạc Đức.
Thấy Long Hạo Thần phớt lờ lời mình, sắc mặt A Tư Mạc Đức trở nên âm trầm. Vốn một tay cầm thương nay đổi thành hai tay cùng nắm. Ba cái đầu với sáu đôi mắt cùng toát ra màu đen sâu thẳm. Trường thương từ từ chỉ về phía trước, mũi thương nhấp nháy ánh sáng đen nhưng không còn ngọn lửa nữa, cả cây thương biến thành đen như mực.
Mũi thương chỉ thẳng vào Long Hạo Thần ở phía xa, chiến ý khủng bố hòa quyện với sát ý vô cùng lạnh lẽo khiến không gian giữa hai bên theo đó vặn vẹo.
Long Hạo Thần vẫn nhìn chăm chú vào thần kiếm trong tay, lạnh nhạt nói:
“A Tư Mạc Đức, nhớ nói cho Ma Thần Hoàng biết, ta sẽ chờ y ở lãnh địa ma tộc. Hoặc ma tộc chết, hoặc là ta chết. Ta chính là Long Hạo Thần mà các ngươi vẫn luôn tìm kiếm.”
“Hả?” Vốn A Tư Mạc Đức đang chăm chú lắng nghe, tâm trí hắn chợt chấn động.
Khoảnh khắc đó, chỉ thấy trên người Long Hạo Thần bỗng tỏa ra một tầng sáng tím vàng kỳ lạ. Tầng sáng tím vàng này dung nhập vào Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, người Long Hạo Thần đi theo thanh kiếm, nhẹ nhàng đâm một kiếm về phía gã.
Đâm ra một kiếm, bầu trời như có một tia chớp tím vàng xẹt qua, cả khung trời biến thành âm u.
Đây là một kích chân chính, một kiếm biến đổi trời đất. Khi ra một kiếm này, ý niệm của cả người hắn hoàn toàn hợp thành một với kiếm. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán có được kiếm linh, khi tia chớp tím vàng xuất hiện, dường như đã thật sự phát ra một tiếng thở dài. Tiếng thở này mang cảm giác phấn khởi. Đúng vậy, khoảnh khắc này, thần kiếm của Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương rốt cuộc đã trở lại. Một kiếm này rốt cuộc đã có phong thái năm đó của y.
Không có tiếng va chạm nào vang lên. Khi một người một ma lướt qua nhau, ngay sau đó, Tinh Vương lại xuất hiện trên trời, chở Long Hạo Thần bay nhanh về phía xa.
Điều khiến người ta thấy quái lạ là Long Kỵ Ma Thần A Tư Mạc Đức không đuổi theo, mà ngây ngốc đứng khựng giữa không trung, trường thương vẫn giữ động tác đâm tới trước.
Điều khiến người ta rung động là trên đầu thương dài năm mét, màu đen đang nhanh chóng rút đi. Có thể thấy rõ từ vị trí mũi thương lan tràn tới tay gã có một khe rãnh sâu. Không chỉ thế, bề mặt áo giáp do Địa Ngục Long biến thành, từ mũ đến bụng cũng có một vệt kéo dài.
Long Hạo Thần đâm ra một kiếm này, A Tư Mạc Đức đã chặn lại được. Nhưng gã không thể chặn được kiếm ý ẩn trong kiếm, kiếm ý chân chính.
Đó là lực lượng do tinh thần lực ngưng kết thành. Dù tu vi của gã mạnh đến đâu cũng chẳng thể chặn lại.
Lúc này, A Tư Mạc Đức vô cùng rung động vì một kiếm kia. Gã biết rõ, nếu tu vi của mình và Long Hạo Thần ngang nhau, vậy thì một kiếm vừa rồi đã lấy mạng gã.
Lần đầu tiên A Tư Mạc Đức cảm giác được, thì ra mình ở phương diện võ kỹ lại kém như vậy. Một đối thủ yếu đến thế lại có thể dùng kiếm ý làm mình bị thương. Gã luôn cảm thấy rằng, ngay cả khi khiêu chiến các ma thần trong mười hai hạng đầu thì mình cũng chưa chắc thua. Nhưng bây giờ mới hiểu ra, mình và những đối thủ mạnh hơn vẫn có chênh lệch rất lớn.
Thương chậm rãi thu lại, ba cái đầu của A Tư Mạc Đức khẽ động đậy, đầu bò và đầu dê đực không hẹn mà cùng nhìn về phía đầu người ở chính giữa.
Đầu người hít sâu, lẩm bẩm:
“Long Hạo Thần.”
“Đại ca, chúng ta có đuổi theo không? Nếu phát động Trụ Ma Thần, thằng nhóc kia không phải là đối thủ của chúng ta.” Đầu bò trầm giọng nói.
Đầu người lắc lắc, nói:
“Không đuổi theo. Ngươi đã quên lệnh của bệ hạ sao? Nếu gặp kỵ sĩ nhân loại tên là Long Hạo Thần, hoặc là kỵ sĩ nhân loại cưỡi ma thú có nhiều đầu thì đừng ép buộc quá mức, cứ để hắn đi. Bệ hạ sẽ có cách xử lý hắn.”
Đầu dê nhắm mắt lại.
“Đại ca, ta cảm thấy chúng ta nên bế quan một thời gian. Đợi đến đại doanh Khu Ma Quan, chúng ta tạm thời đừng tham gia chiến đấu.”
Đầu người gật đầu, nói:
“Ta cũng nghĩ vậy. Ta dường như đã trông thấy một con đường khác, hy vọng sau này còn có cơ hội đấu với nhân loại đó.”
Nói xong, A Tư Mạc Đức cất thương, giáp trên người cũng nhanh chóng tan rã, lại biến trở về hình dạng Địa Ngục Long. Chẳng qua, trên người Địa Ngục Long có một vết thương sâu.
A Tư Mạc Đức không biết, khi Long Hạo Thần cưỡi Tinh Vương, một ngụm máu tươi đã phun ra bên trong mặt nạ của Kim Tinh Cơ Tòa Kỵ sĩ.
Trận chiến giữa hắn và A Tư Mạc Đức thoạt nhìn bình tĩnh nhưng kỳ thật đã khiến hắn tiêu hao rất nhiều sức lực. Áp lực mà đối thủ mang lại quá mạnh. Long Hạo Thần luôn cảnh giác, dù là lúc này cũng vậy. Nếu A Tư Mạc Đức phát động lực lượng của Trụ Ma Thần hoặc tiến vào trạng thái Ma Thần Hóa, vậy hắn không còn cách nào khác, sẽ lập tức truyền tống vào Tháp Vĩnh Hằng trước khi đuổi kịp đồng đội.
May là không biết có phải vì A Tư Mạc Đức đang chìm vào suy nghĩ về một kiếm của hắn hay không, mà gã không hề đuổi theo. Tinh Vương bay rất nhanh, xẹt qua đại quân ma tộc bên dưới, hội hợp với đồng đội xong liền bay về phía xa.
A Tư Mạc Đức cưỡi trên lưng Địa Ngục Long, nhìn Long Hạo Thần khuất xa, ba cái đầu với sáu đôi mắt lộ ra vẻ suy tư. Kiếm quang vào giây phút đó đã khắc ghi trong đầu gã, cảm giác lĩnh ngộ dần dần xuất hiện trong lòng gã.
Long Hạo Thần tuyệt không biết, chính vì trận chiến này mà không lâu sau, thứ hạng của Long Kỵ Ma Thần đã tăng vọt, tiến vào hạng hai mươi bốn trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần.