Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 221: CHƯƠNG 221: THÁP TINH MA

Thanh thần kiếm này tràn ngập hơi thở của sinh mệnh và sáng tạo, là sự kết hợp giữa quang minh và thủy nguyên tố để tạo thành Sáng Tạo Kiếm. Nó không có bảy sắc cầu vồng như thần khí thông thường, mà mang một thứ ánh sáng vô cùng đặc biệt. Cũng chính vì thế, nó đã hoàn toàn vượt qua cảnh giới của thần khí bình thường.

Đối mặt với một đòn công kích như vậy, cho dù là Ma Thần cũng chưa chắc ngăn nổi. Hai Tinh Ma cấp chín không còn thời gian để phóng thích ma pháp bảo vệ tháp Tinh Ma nữa, chỉ có thể miễn cưỡng dựng lên một màn sáng màu cam rồi vội vàng lùi lại.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa cuối cùng cũng vang lên. Giữa thủ đô ma tộc, trong khu trung tâm của Tinh Ma tộc bỗng bùng phát một luồng hơi thở quang minh cường đại đến khó tả. Hai Tinh Ma cấp chín đồng loạt hộc máu bay ngược ra sau, tấm khiên phòng hộ của chúng vỡ tan.

Chính Long Hạo Thần cũng không ngờ đòn tấn công của mình giáng lên hai Tinh Ma lại có hiệu quả mạnh đến vậy. Đáng tiếc, đây là Tinh Ma cung, nếu không thì chỉ cần hắn và đồng đội dốc sức tấn công thêm vài lần, hai tên Tinh Ma này chắc chắn không thể may mắn thoát chết.

Đây là lần đầu tiên Long Hạo Thần sử dụng thần kiếm Sinh Mệnh và Sáng Tạo, một trong những tuyệt chiêu mạnh nhất của hắn, uy lực của nó vượt xa dự đoán. Long Hạo Thần dám chắc, cho dù Quang Minh Kiếm Thần Dạ Vô Thương có sống lại, vũ khí của y cũng tuyệt đối không thể sánh bằng thanh thần kiếm trong tay hắn lúc này.

Linh hồn của sinh mệnh và sáng tạo là Nhã Đình, bản thể là Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán và Lam Vũ, Quang Phù Dung, một sự kết hợp hoàn mỹ, là thần khí chân chính, thậm chí còn vượt xa thần khí bình thường. Tuy không thể so với siêu thần khí như tháp Vĩnh Hằng, nhưng cũng gần chạm đến sức mạnh chân chính còn ẩn giấu của tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa.

Ý tưởng dung hợp thanh kiếm này đã được hắn lĩnh ngộ từ trước khi đánh chết Báo Ma Thần, và sự lĩnh ngộ này là do Nhã Đình mang lại. Với vai trò là một linh lô hợp thành, từ trước đến nay tác dụng lớn nhất của Nhã Đình là phụ trợ. Nhưng chỉ mình Long Hạo Thần biết, trong số tất cả linh lô của hắn và đồng đội, e rằng không có cái nào sánh được với Nhã Đình. Bởi vì Nhã Đình là một linh lô có trí tuệ.

Xét về cấp bậc linh lô, cô đã vượt qua đẳng cấp linh lô cấp một, tiến vào tầng trí tuệ linh lô. Đương nhiên, so với trí tuệ linh lô chân chính trong truyền thuyết, có lẽ Nhã Đình vẫn còn một khoảng cách xa, nhưng cô đã giúp đỡ Long Hạo Thần rất nhiều.

Thiên thạch luôn được hai thanh thần kiếm hấp thu để cường hóa bản thể của chúng. Lúc đó, Nhã Đình đã nói với Long Hạo Thần rằng hai thanh thần kiếm này có độ tương thích rất cao, đó cũng là lý do quan trọng cô đề nghị để cả hai cùng tiến hành tăng phẩm chất.

Thế nhưng, hai thanh thần kiếm này dù sao cũng không cùng một phương pháp luyện chế, phẩm chất và khí chất đều khác biệt, làm sao có thể khiến chúng thực sự dung hợp thành song kiếm hợp bích? Về vấn đề này, Nhã Đình vẫn luôn âm thầm nỗ lực. Cuối cùng, khi cô tìm được điểm mấu chốt của sự tương thích, cô mới báo tin tốt này cho Long Hạo Thần.

Quang minh và nước là hai nguyên tố thiết yếu của sinh mệnh. Sáng tạo và sinh mệnh cũng từ đó mà ra. Độ tương thích cao của hai thanh thần kiếm đã mang đến khả năng dung hợp, và bản thân Nhã Đình chính là chất xúc tác cho quá trình này.

Sau khi dung hợp với Thánh Dẫn Linh Lô, Nhã Đình đã có được năng lực nuôi dưỡng của nó. Vì vậy, từ trước đến nay, quá trình hai thanh thần kiếm hấp thu thiên thạch đều diễn ra trong sự nuôi dưỡng của cô. Theo một ý nghĩa nào đó, chính vì có Nhã Đình nuôi dưỡng, hai thanh thần kiếm mới có thể thay da đổi thịt. Do đó, mức độ thân thiết của chúng đối với Nhã Đình là cực kỳ cao.

Bản thân Nhã Đình không phải con người, dù cô có thực thể giống đến đâu thì suy cho cùng vẫn không phải. Vì vậy, cô xuất hiện dưới dạng kiếm linh, hóa thành chất xúc tác trong quá trình dung hợp của hai thanh thần kiếm. Cứ thế, sau khi hấp thu thiên thạch, hai thanh thần kiếm cuối cùng đã lần đầu tiên hoàn thành song kiếm hợp bích.

Thanh kiếm Sáng Tạo và Sinh Mệnh cứ thế ra đời.

Lúc này, Long Hạo Thần không có thời gian cảm nhận sự thần kỳ mà thanh thần kiếm mang lại. Sau một cú va chạm nặng nề, cánh cửa lớn cuối cùng cũng bị húc tung. Không chút do dự, Long Hạo Thần cùng đồng đội nhanh chóng xông vào.

Từ lúc bắt đầu hành động đến hiện tại, có thể nói mọi chuyện đều thuận lợi. Hơn nữa, vừa rồi hắn tụ thế tung ra một chiêu Kiếm Tinh Vũ thậm chí còn trọng thương hai Tinh Ma cấp chín, đúng là một niềm vui bất ngờ. Xem ra, bọn họ thật sự có khả năng thành công.

Long Hạo Thần dẫn đầu xông vào, Vương Nguyên Nguyên và Trương Phóng Phóng không theo sát ngay sau mà canh giữ ở cửa. Sau khi Lâm Hâm, Trần Anh Nhi, Hàn Vũ và Tư Mã Tiên lao vào, hai người mới theo sau cùng, nhanh chóng đóng sập cánh cửa tháp Tinh Ma lại.

Bên ngoài, hai Tinh Ma cấp chín đã phát ra những tiếng hú vô cùng chói tai, nhưng dù chúng có thả tín hiệu cầu cứu thế nào đi nữa, đám người Long Hạo Thần đã vào trong tháp Tinh Ma rồi!

Một bóng người màu xám đứng trong góc tối lặng lẽ quan sát mọi thứ xảy ra trước tháp Tinh Ma. Nhìn đôi tay siết chặt của y, có thể thấy tâm trạng y lúc này đang cực kỳ căng thẳng.

“Bọn chúng thật to gan. Hèn gì mình cứ có linh cảm không ổn. Không ngờ mục tiêu của chúng lại là Tinh Ma Thần Trụ. Nhưng liệu chúng có thành công không? Chuyện này quá nguy hiểm.”

Hít một hơi thật sâu, bóng xám tiếp tục đứng yên, nhưng tinh thần thì đã hỗn loạn đến khó tả.

Linh lực khủng bố dao động trong không khí, đáy mắt Long Hạo Thần lóe lên tia sáng khi nhìn về phía trước.

Vừa bước vào tháp Tinh Ma, cảm giác đầu tiên của hắn là sự hư ảo, giống như lần đầu hắn tiến vào tháp Vĩnh Hằng năm đó. Khác với sự rộng lớn của tháp Vĩnh Hằng, cảm giác hư ảo trong tháp Tinh Ma lại tràn ngập sự bí ẩn.

Tất cả mọi thứ đều tỏa ra ánh sáng màu ám kim. Dưới chân họ là một pháp trận ám kim khổng lồ, trên đó khắc vô số ký hiệu mà đám người Long Hạo Thần chưa từng thấy. Họ có thể khẳng định, những ký hiệu này tuyệt đối không phải là thượng cổ tinh linh văn, mà là một loại phù văn ma pháp đặc biệt. Những phù văn này từ mặt đất lan tràn lên các vách tường của tháp. Chính giữa tháp là một cây cột khổng lồ phải bốn người mới ôm xuể.

Nhìn từ bên ngoài, tháp Tinh Ma có vẻ không lớn lắm, nhưng khi thực sự bước vào, đám người Long Hạo Thần mới kinh ngạc phát hiện diện tích bên trong đủ để so sánh với một sân đấu lớn của Thánh Minh. Cây cột khổng lồ nối liền trời đất tỏa ra ánh sáng ám kim, trên thân cột còn có từng viên ngôi sao màu cam lấp lánh.

Những ngôi sao này có lớn, có nhỏ, có hư ảo, có thực chất, gần như mỗi cái đều mang một sắc thái khác nhau, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái vẫn cảm thấy chúng là một thể thống nhất.

Sự dao động ma pháp kỳ lạ khiến người ta có cảm giác như đang nhìn thấy tương lai. Trong khoảnh khắc này, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy dường như có vô số đôi mắt đang chăm chú nhìn mình, một cảm giác không hề dễ chịu chút nào.

“Đây chính là Tinh Ma Thần Trụ sao? Đại ca, mau lên!” Tư Mã Tiên đứng bên cạnh sốt ruột thúc giục.

Long Hạo Thần lập tức bừng tỉnh khỏi cảm giác kỳ lạ. Sao mình lại có thể chìm đắm vào cảm giác này chứ? Long Hạo Thần thầm mắng mình rồi nhanh chóng triệu hoán Hạo Nguyệt. Bọn họ cuối cùng cũng đã đến được đây, mọi thứ thuận lợi như vậy, tiếp theo chỉ cần phối hợp với Hạo Nguyệt dốc sức phá hủy Tinh Ma Thần Trụ trước mặt. Tấn công xong, Long Hạo Thần sẽ truyền tống đồng đội về tháp Vĩnh Hằng, sau đó chính hắn sẽ tìm cách phá vòng vây, chạy được bao xa hay bấy xa. Tốt nhất là có thể rời xa Tinh Ma cung rồi mới truyền tống về tháp Vĩnh Hằng. Dù sao thì hắn cũng chỉ có thể xuất hiện trở lại nơi đã biến mất trước đó.

Đương nhiên, đó là tính toán tốt nhất, nếu thật sự không thể, họ chỉ còn cách truyền tống ở khoảng cách gần.

Đây chính là kế hoạch hoàn chỉnh của Long Hạo Thần: điều động gần như toàn bộ cường giả ma tộc ở Ma Đô Tâm Thành, dương đông kích tây, vây Ngụy cứu Triệu, rồi dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai để tập kích tháp Tinh Ma.

Kế hoạch đến đây đã gần đến hồi kết, bây giờ chỉ còn chờ xem Hạo Nguyệt.

Nhưng Hạo Nguyệt không xuất hiện.

Trong thoáng chốc, Long Hạo Thần sững sờ, cả người hắn run lên như bị điện giật. Bởi vì…

Triệu hoán thất bại.

Đúng vậy, hắn không ngờ mình lại thất bại trong quá trình triệu hoán Hạo Nguyệt.

Kể từ khi Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt ký kết khế ước, đây là lần đầu tiên triệu hoán thất bại. Hắn không thể tìm thấy sự tồn tại của Hạo Nguyệt, không thể kết nối với nó qua sợi dây huyết mạch, càng không thể mang nó đến thế giới này. Mối liên hệ giữa họ đột ngột bị cắt đứt.

Sao có thể như vậy? Khi hành động, Long Hạo Thần đã vạch ra kế hoạch và cách ứng phó tỉ mỉ cho mọi vấn đề có thể xảy ra, chỉ duy nhất không ngờ rằng mối liên hệ giữa mình và Hạo Nguyệt sẽ bị cắt đứt.

Nhưng tình huống này lại xảy ra ngay lúc này, vào thời điểm quan trọng nhất, trong một tình huống éo le nhất.

Thấy người Long Hạo Thần run rẩy, Thải Nhi đang bám sau lưng hắn vội vàng lóe người ra.

“Hạo Thần, sao vậy?”

Mọi thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều thấy được sự kinh hoàng trong mắt Long Hạo Thần. Lòng họ cùng chùng xuống, một cảm giác bất an bao trùm lấy trái tim.

“Ta không thể liên lạc với Hạo Nguyệt, không thể triệu hoán nó đến đây.” Long Hạo Thần gần như thất thanh nói. Dù có địa vị lãnh đạo và kinh nghiệm nhiều năm, nhưng vào lúc này, lòng hắn vẫn rối như tơ vò.

Đây là Ma Đô Tâm Thành! Lại còn là tháp Tinh Ma quan trọng nhất trong Tinh Ma cung. Vấn đề lại xảy ra ngay lúc này, đối với họ, đây rất có thể là một đòn hủy diệt.

Cùng lúc đó, một giọng nói kỳ lạ chậm rãi vang lên.

“Ngươi cuối cùng cũng đến, ta đã đợi ngươi rất lâu, rất lâu rồi. Chào mừng ngươi, Long Hạo Thần, người phát ngôn của Austin Griffin.”

Một luồng sáng màu cam bỗng từ đỉnh Tinh Ma Thần Trụ chiếu xuống mặt đất. Một bóng dáng màu cam cũng theo đó xuất hiện trong cột sáng.

Y ngồi xếp bằng giữa không trung, khoác một chiếc áo choàng màu cam khiến y trông không khác gì một Tinh Ma bình thường. Nhưng y lại có một đôi mắt dường như nhìn thấu tất cả. Đôi mắt sâu thẳm màu vàng nhạt, nếu nhìn chăm chú, dường như có thể thấy cả bầu trời đêm mênh mông từ đáy mắt y.

Mái tóc dài xõa sau lưng, y lẳng lặng lơ lửng ở đó, khuôn mặt hơi tái xanh, trên người toát ra một khí chất đặc biệt, hoàn toàn hòa hợp với Tinh Ma Thần Trụ.

Dù đây là lần đầu gặp mặt, nhưng trong lòng các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều hiện lên một cái tên: Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc.

Cảm giác bất an trong lòng họ lập tức dâng lên đến cực hạn. Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc xuất hiện ở đây, cùng lúc đó họ mất đi khả năng triệu hoán Hạo Nguyệt, điều này có ý nghĩa gì? Ý nghĩa là đây vốn dĩ chính là một cái bẫy.

Long Hạo Thần gần như bật thốt.

“Nguyệt Dạ.”

Đúng vậy, vấn đề chắc chắn nằm ở Nguyệt Dạ. Hắn không thể tưởng tượng nổi đây thật sự là một cái bẫy. Hắn thậm chí không nghĩ ra được Nguyệt Dạ đã để lộ sơ hở ở đâu, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm người hắn.

Nhưng dù trong tình thế bất lợi như vậy, Long Hạo Thần vẫn có thể miễn cưỡng giữ được bình tĩnh. Hắn không chút do dự, lập tức thúc đẩy linh lực và tinh thần lực để kích hoạt Giai Điệu Vĩnh Hằng trước ngực.

Ánh sáng vàng đậm đặc từ ngực hắn tỏa ra, bao phủ lấy hắn và các đồng đội.

Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đương nhiên biết hắn định làm gì, vội vàng tập trung quanh người hắn. Họ vốn không có ý định ra tay, Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc xuất hiện ở đây đã chứng minh kế hoạch của họ thất bại. Nếu đã vậy thì chỉ còn cách nhanh chóng rời đi. Chỉ cần trở về tháp Vĩnh Hằng, họ sẽ có cơ hội làm lại.

Ánh sáng vàng nở rộ rồi thu lại, tất cả sẽ biến mất trong cuộc truyền tống ư?

Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc yên lặng nhìn Long Hạo Thần kích hoạt tháp Vĩnh Hằng, không hề ngăn cản. Ánh mắt y vẫn bình tĩnh như vậy, dường như còn mang theo một tia bi thương và buồn bã. Sắc mặt y càng thêm tái nhợt, không kìm được mà khẽ ho khan.

Ánh sáng vàng biến mất, nhưng người thì không.

Long Hạo Thần, Thải Nhi, Lâm Hâm, Vương Nguyên Nguyên cùng tất cả thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẫn ở trong tháp Tinh Ma, vẫn ở trước mặt Tinh Ma Thần và Tinh Ma Thần Trụ của y, không hề được truyền tống đi, cũng không hề biến mất.

“Không xong rồi!”

Mọi người đều biến sắc, Hàn Vũ đã nhanh chóng lao về phía cửa tháp Tinh Ma sau lưng. Không ngờ truyền tống lại thất bại. Tuy họ không biết Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc đã làm gì, nhưng rõ ràng ở đây họ không thể dùng truyền tống để rời đi. Dù mỗi người đều hiểu mình đã rơi vào bẫy, hơn nữa là một cái bẫy có thể khiến họ vạn kiếp bất phục, nhưng lúc này họ vẫn muốn đấu tranh, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh cũng không muốn từ bỏ.

*Rầm!*

Hàn Vũ đụng mạnh vào cửa tháp, nhưng thân thể lại bị bắn ngược trở lại với tốc độ còn nhanh hơn. Một tầng sáng ám kim mềm mại lóe lên bên trong tòa tháp Tinh Ma.

Trên mặt đất, trên vách tường, tất cả ma văn màu ám kim trong khoảnh khắc đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi khắp tháp Tinh Ma.

Sự dao động nguyên tố kỳ lạ khiến họ không cảm nhận được chút hơi thở hắc ám nào. Nhưng trong giây phút này, Long Hạo Thần cảm thấy rõ ràng rằng họ đang ở trong một cái lồng, một cái lồng mà dù làm cách nào cũng không thể thoát ra.

Tim đã rơi xuống vực sâu. Bây giờ Long Hạo Thần đã hiểu, hôm nay e rằng họ khó thoát khỏi kiếp nạn. Nhưng hắn làm thế nào cũng không hiểu nổi tại sao mình lại rơi vào một cái bẫy như vậy, một cái bẫy gần như không thể tồn tại.

“Ta biết ngươi không cam lòng, và cũng không hiểu rõ.” Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc bình thản nói. “Trong loài người, không thể nghi ngờ ngươi là người nổi trội nhất. Thật ra, dù hôm nay ngươi chắc chắn phải chết ở đây, ngươi cũng có thể tự hào về cái chết của mình. Bởi vì để có thể giết được ngươi một cách hoàn toàn, tộc ta đã gần như huy động toàn bộ lực lượng. Kế hoạch này đã được khởi động từ lúc thánh chiến bắt đầu. Một kế hoạch do ngàn vạn người phát động và từ từ mở ra. Dù ngươi có thông minh hơn nữa, có sức mạnh hơn nữa và có truyền thừa quang minh, cuối cùng ngươi cũng sẽ đi đến đây, đi vào trong tháp Tinh Ma của ta, khép lại toàn bộ kế hoạch này.”

Long Hạo Thần hít sâu một hơi, đối mặt với ngõ cụt, tâm trạng hắn ngược lại dần bình tĩnh. Đúng như câu nói tâm đã chết, hắn hiểu rằng ma tộc đã bày ra một ván cờ lớn như vậy thì không thể nào để lại cho họ dù chỉ một cơ hội nhỏ nhoi. Nếu đã thế, dù phải chết ở đây, hắn cũng sẽ dốc hết sức liều một phen với kẻ địch, làm cho cái chết của mình có giá trị hơn.

“Xin được lắng nghe.” Giọng Long Hạo Thần cũng trở nên bình thản, đôi mắt sáng ngời nhìn Tinh Ma Thần đang lơ lửng giữa không trung.

Mắt Ngõa Sa Khắc lộ vẻ tán thưởng.

“Ngươi xứng đáng để ta kể lại toàn bộ quá trình. Ngươi là người duy nhất trong loài người mà ta thấy có tư cách này.”

“Khi ngươi tiến vào tháp Tinh Ma, giây phút đó đã vẽ nên dấu chấm tròn hoàn mỹ cho kế hoạch. Mà toàn bộ quá trình, thật ra ta đã sớm thấy trước, thấy từ mấy năm trước rồi.”

“Có phải ngươi cảm thấy Nguyệt Dạ đã lừa ngươi? Là cô ta đã dẫn ngươi vào bẫy?” Ngõa Sa Khắc mỉm cười nói, giọng nói bớt đi vẻ bình lặng mà thêm phần sống động.

Long Hạo Thần lạnh lùng nói:

“Chẳng lẽ không phải sao?”

Ngõa Sa Khắc lắc đầu.

“Đương nhiên là không phải. Nếu cô ta luôn lừa dối ngươi, với trực giác sắc bén của ngươi, sao có thể không phát hiện ra? Ít nhất ngươi cũng sẽ có cảm giác nguy hiểm trong tiềm thức. Chính vì mọi thứ đều là thật, nên ngươi mới rơi vào bẫy. Nguyệt Dạ chỉ là một phần trong kế hoạch, dù là bây giờ, cô ta cũng hoàn toàn không biết ngươi đã rơi vào cạm bẫy mà chúng ta đã dùng lực lượng toàn tộc để giăng ra.”

Long Hạo Thần ngẩn ra.

“Nguyệt Dạ không lừa ta? Cô ấy cũng là người bị lừa? Các ngươi sớm đã biết mối quan hệ hợp tác giữa chúng ta và cô ấy?”

Ngõa Sa Khắc lại lắc đầu.

“Chúng ta không biết gì cả, là chính cô ta đã để lộ dấu vết. Nguyệt Dạ thương đoàn của cô ta không phải là một khối sắt thép. Thực ra, để cô ta tin chúng ta không hề khó. Cái khó là làm cho ngươi tin tưởng, khiến ngươi từng bước đi theo kế hoạch của chúng ta, đến nơi này. Bởi vì Thần Quyến Giả như ngươi trời sinh đã có trực giác rất mạnh với nguy hiểm. Dù trong quá trình thực hiện kế hoạch, bên chúng ta chỉ cần có một chút thay đổi cũng sẽ khiến ngươi cảnh giác. Ta tin rằng ngươi là một con người rất cẩn thận, một khi phát hiện ra dấu vết gì, ngươi sẽ không tiếp tục thực hiện kế hoạch, đúng không?”

Long Hạo Thần nhàn nhạt nói:

“Nhưng ta vẫn rơi vào bẫy của các ngươi.”

Ngõa Sa Khắc nói:

“Đó là bởi vì cái bẫy này quá hoàn mỹ. Tất cả những gì ngươi thấy gần như đều là thật. Bao gồm cả việc Nguyệt Dạ cho ngươi biết tu vi của ta chỉ bằng một phần mười lúc mạnh nhất, đó là sự thật. Bệ hạ Ma Thần Hoàng và Nguyệt Ma Thần dẫn theo rất nhiều ma thần tiến đến Khu Ma quan cũng là thật. Trận thánh chiến này phát động vì ngươi cũng là thật. Chính vì có quá nhiều sự thật kết hợp lại, nên ngươi mới không phát hiện ra, mới đi đến đây.”

Long Hạo Thần ngây người.

“Thực lực của ngươi chỉ còn một phần mười là thật sao? Ngươi không sợ bây giờ chúng ta giết ngươi à? Dù ta không thể triệu hoán Hạo Nguyệt, không thể truyền tống rời khỏi đây, không thể hủy diệt Trụ Ma Thần của ngươi, nhưng chỉ cần giết chết ngươi, cái chết của chúng ta cũng đáng giá.”

Ngõa Sa Khắc mỉm cười.

“Ngươi sai rồi. Đối với ngươi mà nói, điều này không đáng. Nếu có thể dùng mạng của ta để đổi lấy mạng của ngươi, đối với tộc ta mà nói, đó thực sự là một món hời lớn, vô cùng lớn. Bởi vì ngươi là sự tồn tại duy nhất trong sáu ngàn năm qua, kể từ khi tộc ta giáng xuống Thánh Ma đại lục, có thể lật đổ chúng ta. Nếu tiếp tục để ngươi lớn mạnh, một ngày nào đó ngươi sẽ trở thành kẻ địch sinh tử của tộc ta. Vì vậy, vì ngươi, ta đã phát động Đại Dự Ngôn Thuật lấy mạng sống làm cái giá, một Đại Dự Ngôn Thuật chân chính.”

“Trong Đại Dự Ngôn Thuật, ta đã nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều thứ. Dù điều này khiến ta phải trả giá bằng trăm năm tuổi thọ, nhưng đổi lấy tương lai của ma tộc ta thì rất đáng giá. Ta nhìn thấy tốc độ trưởng thành kinh người của ngươi, nhìn thấy cảnh ngươi giết hại tộc nhân của ta, cũng thấy ngươi đến Khu Ma quan, và cuối cùng đến đây. Tuy ta không thể thấy rõ tất cả, thậm chí sau khi ngươi đến đây, Đại Dự Ngôn Thuật của ta vẫn có những biến hóa mơ hồ, nhưng ta có thể cảm nhận được đây là cơ hội duy nhất để giết chết ngươi, cũng là cơ hội duy nhất để giết được Austin Griffin. Nếu lần này không thể giết ngươi, vậy thứ ta thấy sẽ là tử khí của tộc ta. Vì vậy, dù thế nào đi nữa, hôm nay ngươi chỉ có thể ở lại đây, vĩnh viễn nằm lại nơi này.”

“Thần Quyến Giả của Quang Minh Nữ Thần, thực ra nếu chỉ là ngươi thôi thì chưa đủ để mang lại uy hiếp lớn như vậy cho tộc ta. Kẻ chúng ta thực sự muốn giết chỉ là Austin Griffin mà thôi. Dù là hiện tại, với sức mạnh tuyệt đối của chúng ta, chúng ta vẫn không muốn đối mặt với nó. Bởi vì chỉ có nó mới có năng lực xé rách bình phong nơi này. Chúng ta không muốn có bất kỳ sai sót nào, vì vậy ngươi ở đây mà nó thì không thể đến. Chỉ cần ngươi chết, dù huyết mạch của nó mạnh đến đâu cũng chỉ có thể chết theo ngươi. Là ngươi đã mang nó đến thế giới này, vậy mạng sống của nó cũng sẽ do ngươi kết thúc. Ngươi có muốn biết nó rốt cuộc là gì không? Vì sao chúng ta lại e sợ nó như vậy? Không chỉ là ta, mà ngay cả bệ hạ cũng e ngại sự tồn tại của nó.”

“Ta không muốn biết!” Long Hạo Thần đột nhiên hét lớn, người theo kiếm, mũi chân trái điểm nhẹ, thân hình như một con rồng trắng lao vút lên, thanh kiếm Sáng Tạo và Sinh Mệnh chém thẳng về phía Tinh Ma Thần giữa không trung.

Rơi vào bẫy và nghe Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc giải thích, hắn hiểu rằng hôm nay e là mọi người khó thoát. Nhưng dù chỉ có một phần ngàn cơ hội, hắn cũng phải kéo Tinh Ma Thần làm đệm lưng.

Khi Long Hạo Thần lao đến, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cũng đồng loạt tung ra đòn tấn công mạnh nhất của mình nhắm vào Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc.

Đối mặt với thế công đột ngột của họ, Ngõa Sa Khắc không có chút phản ứng nào, chỉ mỉm cười lắc đầu.

“Chàng trai trẻ, ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Khi y vừa dứt lời, một uy áp khủng bố không thể hình dung bỗng từ bốn phương tám hướng ập đến. Đó là một áp lực không thể chống cự, tựa như trời sụp đất nứt.

Tất cả kỹ năng công kích, linh lực đều bị nghiền nát trong chớp mắt. Long Hạo Thần cũng bị đánh rơi xuống đất, trong tiếng *keng*, thanh kiếm Sáng Tạo và Sinh Mệnh trong tay hắn kịch liệt bùng lên ánh sáng trắng. Ánh sáng bao bọc, miễn cưỡng bảo vệ thân thể hắn, nhưng cả người và kiếm đều bị đập mạnh xuống đất.

Hai bóng người lặng lẽ xuất hiện ở hai bên Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc.

Người bên phải cao khoảng hai mét, mặc một chiếc áo choàng dài màu tím viền vàng, mái tóc dài xõa sau lưng được một sợi dây cột lại, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ. Đôi mắt tím lóe lên tia sáng ám kim, giữa trán có một ma văn nhạt tựa vầng trăng, chính là Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư.

Người bên trái đang từ từ thu lại tay phải. Người này trông không cao lớn lắm, chỉ khoảng một mét chín. Mái tóc đen dài tựa thác nước buông xõa sau lưng như một vòng xoáy đen. Chiếc áo choàng đen hoa lệ rũ xuống, trên đó lấp lánh những quang văn màu tím. Làn da y trông hơi tái nhợt, đôi mắt xanh tựa như những vì sao tỏa sáng trong vũ trụ.

Bàn về dung mạo, y không bằng Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, bàn về khí chất bí ẩn, y không bằng Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Nhưng y chỉ lẳng lặng lơ lửng ở đó lại cho người ta cảm giác trời đất này chỉ có mình y là duy nhất. Dù là A Gia Lôi Tư hay Ngõa Sa Khắc, đứng bên cạnh y cũng chỉ là làm nền mà thôi.

Đúng vậy, y chính là người thống trị hiện thời của ma tộc, tộc trưởng của Nghịch Thiên Ma Long tộc, xếp hạng đầu trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, Ma Thần Hoàng Phong Tú!

Giây phút y xuất hiện, Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc tự nhiên đứng thẳng người, cùng Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư đứng lùi lại sau lưng y nửa bước.

Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, ba ma thần mạnh nhất xếp hạng một, hai, ba không ngờ lại cùng lúc xuất hiện trước mặt các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi vào lúc này.

“Là người đó, là người đó, là hơi thở của người đó. Không ngờ y lại đích thân xuất hiện. Xong rồi, đám Hạo Thần tiêu rồi. Ha ha, ha ha ha ha ha, đây không phải là điều mình muốn sao? Nhưng đây thật sự là điều mình muốn ư? Ha ha, ha ha ha ha.”

Nước mắt không kìm được chảy dài trên gò má người áo xám. Thân thể y run lên bần bật, nhưng y không dừng lại, mà nhảy lên rồi biến mất vào không khí.

Dù là Long Hạo Thần hay các đồng đội của hắn, giờ phút này biểu cảm trên mặt họ đều biến thành chết lặng. Ma Thần Hoàng Phong Tú thật sự đã xuất hiện ở đây. Khoảnh khắc y xuất hiện, Long Hạo Thần liền hiểu, những lời Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc nói đều là sự thật, chứ không phải để kéo dài thời gian.

Lúc trước, khi Ngõa Sa Khắc nói về quá trình sử dụng Đại Dự Ngôn Thuật, trong lòng Long Hạo Thần vẫn còn một tia hy vọng mong manh rằng Ngõa Sa Khắc cảm nhận được họ, cố ý đến đây để bảo vệ Trụ Ma Thần của mình. Bình phong nơi này vốn thuộc về tháp Tinh Ma.

Nhưng bây giờ hắn biết, tia hy vọng xa vời cuối cùng đã tan thành bọt nước. Nơi này đích thực là nấm mồ mà Ma Thần Hoàng đã thiết kế riêng cho họ.

Quay người lại, Long Hạo Thần khom người hướng về phía các đồng đội, trong mắt hắn chất chứa quá nhiều, quá nhiều cảm xúc.

“Đại ca, ta không hối hận. Ngày trở thành Săn Ma giả, ta đã có giác ngộ này rồi.” Tư Mã Tiên cười lớn nói, dùng Quang Chi Đại Lực Hoàn đập mạnh vào ngực mình vài lần.

“Đại ca, chúng ta không thể sinh cùng ngày nhưng có thể chết cùng một chỗ. Đời này đáng giá.” Hàn Vũ đôi mắt đỏ rực hét lớn.

Lâm Hâm cười nói:

“Đại ca, kiếp sau chúng ta vẫn làm anh em, vẫn làm đồng đội chứ? Huynh vẫn sẽ dẫn dắt chúng ta chứ? Ta sẽ lại giống như lúc đó, chơi xấu để huynh thu nhận ta.”

Vương Nguyên Nguyên trầm giọng nói:

“Đại ca, khi Linh Hồn Xiềng Xích lần đầu tiên kết nối sinh mệnh chúng ta, chúng ta đã là một thể. Hành động lần này là do tất cả chúng ta cùng quyết định. Chết thì chết, không biết chúng ta đã giết bao nhiêu ma tộc, sớm đã lời đủ rồi.”

Trương Phóng Phóng từ bên cạnh ôm lấy vòng eo thon gọn của Vương Nguyên Nguyên.

“Nguyên Nguyên, bây giờ anh chỉ muốn ôm em. Được chết cùng em là vinh hạnh của anh. Chờ chúng ta đến thế giới khác, em đồng ý gả cho anh không?”

Trần Anh Nhi bật cười:

“Phóng Phóng ca, không ngờ anh lại cầu hôn ở đây. Đúng là có tài thật! Sớm biết vậy lúc nãy tôi đã mang theo Văn Chiêu. Ai, lỗ vốn quá. Đại ca, hay là đến thế giới khác huynh lấy tôi làm vợ bé đi. Huynh mạnh hơn tên Dương Văn Chiêu đó nhiều.”

Chỉ có Thải Nhi không mở miệng, nàng ngây ngốc nhìn Long Hạo Thần, trong đôi mắt đẹp tỏa ra ánh sáng, thân thể nàng khẽ run.

Long Hạo Thần tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy Thải Nhi, ánh mắt lướt qua từng người bạn.

“Bây giờ nói ai đúng ai sai đã không còn ý nghĩa. Với tư cách là đoàn trưởng, điều cuối cùng ta có thể làm cho mọi người chính là làm cái xác đầu tiên, ai cũng không được giành với ta, đây là mệnh lệnh. Có thể chiến đấu cùng các ngươi lâu như vậy là vinh hạnh lớn nhất đời ta.”

Nói xong câu đó, Long Hạo Thần buông Thải Nhi ra, lùi lại một bước, nắm đấm tay phải đấm mạnh vào ngực bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp, phát ra một tiếng nổ điếc tai. Bộ giáp cấp sử thi như Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp vậy mà bị một đấm của hắn đánh lõm một lỗ nhỏ.

*Bùm* một tiếng, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đồng loạt hành lễ thánh điện của mình hướng về Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần đột nhiên xoay người, đối mặt với ba ma thần trên trời, hít sâu một hơi, cảm xúc của hắn đã hoàn toàn bình tĩnh, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, gật đầu với Ma Thần Hoàng Phong Tú.

“Cảm ơn.”

Hắn nói cảm ơn là vì Ma Thần Hoàng đã cho hắn và đồng đội cơ hội từ biệt nhau. Bởi vì trong lúc họ nói chuyện, ba ma thần chỉ lặng lẽ quan sát, không có ý định hành động.

“Chúng ta không phải lần đầu gặp mặt, đúng không?” Phong Tú nhìn Long Hạo Thần, trong mắt có một tia bi thương.

Long Hạo Thần ngẩn ra.

“Ngươi biết ta?”

Hắn hiểu hôm nay dù làm gì cũng không thể thoát khỏi ma chưởng, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp. Hắn là một kỵ sĩ, dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không thể đánh mất tinh thần kỵ sĩ.

Ma Thần Hoàng Phong Tú nhàn nhạt nói:

“Lần đầu tiên gặp ngươi là ở Khu Ma quan, lúc đó ta nhận được tin tức từ ba tên An Lạc Tiên, biết Austin Griffin có khả năng xuất hiện, nên đã đích thân đến tìm kiếm. Khi ấy ngươi đang ở trên tường thành Khu Ma quan, ta đã cảm nhận được sự tồn tại của ngươi.”

Long Hạo Thần kinh ngạc nói:

“Lúc đó trên tường thành có nhiều người như vậy mà bệ hạ lại biết ta?”

Khi đó hắn còn rất nhỏ bé, thể chất con trai của quang minh còn thua xa khi thức tỉnh thành Thần Quyến Giả. Nơi đó có bao nhiêu cường giả, sao Ma Thần Hoàng lại chú ý đến hắn?

Phong Tú cười nhạt.

“Bởi vì ngươi khác với họ. Đáng tiếc lúc đó Austin Griffin đã che giấu hơi thở của mình, ta không phát hiện ra nó, nếu không thì ngươi đã không cần phải chết, chết chỉ mình nó thôi.”

Trong mắt Long Hạo Thần lộ ra vẻ bướng bỉnh.

“Ngươi giết nó không khác gì giết ta.”

Phong Tú mỉm cười nhìn Long Hạo Thần.

“Thật giống! Ta rất thích tính cách của ngươi. A Bảo so với ngươi thì cố chấp hơn nhưng lại thiếu đi sức hấp dẫn lòng người. Đáng tiếc, thật đáng tiếc…” Nói đến đây, vẻ bi thương trong mắt y càng đậm. “Lần thứ hai gặp ngươi chắc là ở Nguyệt Ma cung. Thằng nhóc ngươi thật lợi hại, đã biến Nguyệt Ma cung của A Gia Lôi Tư thành một đống hỗn độn. Vừa rồi y suýt nữa đã không kìm được mà ra tay, nhưng vì để các ngươi rơi vào con đường không lối thoát này, chúng ta đã trơ mắt nhìn ngươi thi triển cấm chú tàn phá Nguyệt Ma cung. Chỉ riêng điểm này, các ngươi đã có thể tự hào.”

Long Hạo Thần trầm mặt, hắn không hiểu vì sao đến bây giờ Ma Thần Hoàng vẫn chưa ra tay mà lại nói nhiều như vậy. Là mèo vờn chuột, trêu đùa ư?

Ma Thần Hoàng Phong Tú dường như không cảm nhận được sự phẫn nộ trong mắt Long Hạo Thần, tiếp tục nói:

“Khi đó ngươi ở bên cạnh Nguyệt Dạ, thực ra dù không có Đại Dự Ngôn Thuật của Ngõa Sa Khắc, ta cũng sớm biết ngươi và cô bé có quan hệ thân thiết. Nhưng ngươi yên tâm, ta đã đồng ý với A Gia Lôi Tư sẽ không giận cá chém thớt cô bé. Dù sao cô bé cũng là người thông minh nhất trong đám thanh niên ma tộc, chẳng qua chỉ là đi nhầm một bước. Nhưng ngươi là người đã hấp dẫn cô bé thì ta không cảm thấy bất ngờ.”

Sự tức giận trong mắt Long Hạo Thần giảm đi vài phần. Hắn biết rõ thân phận như Ma Thần Hoàng một khi đã nói ra thì chắc chắn sẽ giữ lời. Y đã nói không giận cá chém thớt Nguyệt Dạ thì đương nhiên cô sẽ an toàn, điều này khiến lòng hắn dễ chịu hơn một chút. Dù sao Nguyệt Dạ cũng là người bị hại, hơn nữa là vì hắn mà ra.

“Sau lần gặp mặt đó, ta đã nhiều lần nghe tin tức về ngươi. Lần thứ ba chúng ta gặp gỡ chắc là ở Mộng Huyễn Thiên Đường, ta đã xé rách không gian để cứu đám A Bảo rời đi. Thực ra khi đó ta rất kinh ngạc. Thực lực của A Bảo vào lúc đó tuy không quá mạnh, nhưng chắc chắn không phải là thứ các ngươi có thể đối kháng nổi mới đúng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!