Ánh mắt của Ma Thần Hoàng Phong Tú thoạt nhìn rất dịu dàng, dáng vẻ của y thật quá trẻ, trông như không lớn hơn Long Hạo Thần là bao. Lúc này, y tựa như một người anh trai đang trò chuyện cùng Long Hạo Thần.
“Lần đó ta thật sự rất kinh ngạc, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được sự uy hiếp từ ngươi. Đáng tiếc, khi ấy ta vẫn không biết, thì ra ngươi chính là người được Austin Griffin lựa chọn, hơn nữa còn mang nó đến thế giới này. Mãi đến khi A Bảo báo tin cho ta, còn nói Austin Griffin đã trưởng thành đến bốn đầu, ta mới biết thì ra kẻ tương lai sẽ mang đến tai họa cho tộc ta không ngờ lại chính là ngươi.”
Long Hạo Thần lạnh lùng nói: “Vậy nên ngươi đã phát động thánh chiến, khiến sinh linh đồ thán.”
Ma Thần Hoàng bình thản đáp: “Dù lòng ta có không muốn giết ngươi đến đâu, nhưng khi sự tồn tại của ngươi uy hiếp đến an toàn của tộc ta, ta không thể không đưa ra lựa chọn. Nhân từ không cầm binh, huống hồ ta còn là kẻ đứng đầu một tộc. Dù người ở cùng Austin Griffin là A Bảo thì ta cũng sẽ làm ra lựa chọn tương tự. Để có thể khiến ngươi tới đây, ta không tiếc cùng A Gia Lôi Tư diễn một vở kịch. Thật ra ta đã sớm biết thánh chiến sẽ không có kết quả gì, chẳng qua chỉ để tiêu hao lực lượng của nhân loại mà thôi. Đáng tiếc, ngươi không phải ta, không phải người đứng trên đỉnh cao, ngươi vĩnh viễn không thể hiểu được kẻ thống trị phải từ bỏ những gì, phải lựa chọn ra sao.”
Long Hạo Thần trầm giọng nói: “Nếu ngươi không diễn kịch, sao chúng ta có thể tin được? Ngươi dùng miếng mồi mà chúng ta không thể từ chối để dẫn dụ chúng ta tới đây, ngươi đã thành công rồi. Nói nhiều vô ích, ra tay đi.”
Ma Thần Hoàng lắc đầu, khẽ thở dài: “Nghe ta nói hết đã. Ta không muốn giết ngươi, nhưng lại không thể không giết. Ta không có lựa chọn. Ta nguyện ý làm một việc cuối cùng cho ngươi. Ngươi tự sát đi, ngươi chết thì Austin Griffin đương nhiên cũng sẽ chết ở một thế giới khác, mục đích của ta cũng đạt được. Ta sẽ thả các đồng bạn của ngươi đi, coi như cho ngươi chết được yên lòng.”
“Bệ hạ!!!” A Gia Lôi Tư ở bên cạnh không nhịn được hét lên.
Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi của Long Hạo Thần không chỉ có một mình hắn ưu tú! Trong Săn Ma Đoàn này còn có hai Thần Quyến Giả khác. Trong lịch sử ma tộc tiến đến Thánh Ma đại lục, gần như mỗi một Thần Quyến Giả đều mang đến đòn đả kích cực lớn cho chúng. Dưới tình huống đường cùng này, khi các Thần Quyến Giả còn chưa hoàn toàn lớn mạnh, thả đi những thanh niên có tiềm lực vô hạn, lại tràn ngập oán hận với ma tộc thì không khác gì thả hổ về rừng!
“Câm mồm.” Ánh mắt Phong Tú đột nhiên trở nên lạnh lẽo, khí thế khủng bố không gì sánh bằng bỗng từ người y bùng phát, khiến những lời A Gia Lôi Tư định nói đều bị nghẹn lại. Uy nghiêm của Nghịch Thiên Ma Long Hoàng lúc này không còn gì để nghi ngờ.
Mặt A Gia Lôi Tư trắng bệch, cung kính cúi đầu, không dám hé răng nửa lời.
Phong Tú lạnh lùng liếc A Gia Lôi Tư một cái: “Không một ai có thể chất vấn quyết định của ta.”
“Xin bệ hạ trừng phạt!” A Gia Lôi Tư gục đầu xuống.
Phong Tú vung tay lên, không để ý đến A Gia Lôi Tư nữa mà quay lại đối diện với Long Hạo Thần.
Dù biết Ma Thần Hoàng sẽ không nói mà không giữ lời, Long Hạo Thần vẫn không nhịn được thất thanh hỏi: “Ngươi… ngươi nói thật sao? Ngươi thật sự đồng ý thả đồng bạn của ta?”
Ban đầu khi phát hiện rơi vào bẫy, Long Hạo Thần và các đồng bạn đã hiểu mình chết chắc. Nhưng bây giờ Ma Thần Hoàng đột nhiên nói đồng ý thả đồng bạn của hắn, điều này thật sự là một niềm vui quá lớn đối với hắn.
“Lời ta nói ra, chưa bao giờ mất hiệu lực.” Phong Tú từ từ nhắm mắt lại, bình thản nói.
Long Hạo Thần không quen thuộc vị Ma Thần Hoàng này, nhưng Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần thì cực kỳ quen thuộc. Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc không biểu lộ chút gì, nhưng Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư thì thầm giật mình. Bởi vì y biết, chỉ khi trong lòng Ma Thần Hoàng cực kỳ rối rắm mới có biểu tình như vậy. Y đã đi theo Ma Thần Hoàng rất nhiều năm, tình huống này chỉ xuất hiện vỏn vẹn vài lần, mà bây giờ lại xuất hiện trước một kẻ địch nhất định phải giết.
“Đại ca, chúng tôi nguyện cùng sống cùng chết với huynh!” Sau lưng Long Hạo Thần, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đồng thanh nói.
Long Hạo Thần đột nhiên xoay người, tức giận quát: “Nhảm nhí! Mạng của các người thuộc về ta từ khi nào? Sinh mệnh của các người, từ khi trở thành Săn Ma giả đã thuộc về Liên Minh, thuộc về toàn thể nhân loại.”
Cơ thể hắn khẽ run, nhìn chăm chú vào từng người đồng bạn.
“Còn nhớ ta từng nói với Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức không? Sống sót mới có tương lai, mới có thể báo thù cho đồng bạn. Chết rồi thì sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội. Cái chết không đáng sợ, nhưng nếu các người cứ thế đi theo ta, dù ta có xuống cửu tuyền cũng sẽ không tha thứ cho các người, bởi vì các người là những kẻ hèn nhát. Ở trên trời, ta sẽ luôn dõi theo các người, nhìn các người có một ngày lại đến đây, tiến vào Ma Đô Tâm Thành. Nếu các người còn coi ta là đoàn trưởng thì đừng làm chuyện điên rồ. Ta ra lệnh cho các người, mỗi một thành viên của Quang Chi Thần Hi phải sống cho thật tốt. Tương lai không xa, hãy báo thù cho ta, chiến đấu vì ta.”
Nhìn sự kiên quyết trong mắt Long Hạo Thần, nhìn đôi mắt hắn dần đỏ rực, thân thể các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi bất giác run rẩy vì kích động. Đúng vậy, chết thì rất dễ, sống sót mới càng thêm gian nan.
“Không!!!” Thải Nhi đột nhiên hét lên như phát điên, lao vào lòng Long Hạo Thần.
Nhưng không đợi nàng nói gì thêm, tay Long Hạo Thần đã lặng lẽ đánh vào gáy nàng. Thải Nhi khẽ kêu một tiếng rồi chậm rãi mềm nhũn trong ngực hắn.
Hai hàng lệ chảy dài trên má Long Hạo Thần. Trong lòng hắn không ngừng hiện lên từng đoạn ký ức khi ở bên Thải Nhi. Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp nàng, nàng chỉ là một cô bé. Hắn nhớ rõ nhất từng khoảnh khắc khi mình và Thải Nhi bên nhau. Đối với hắn, giây phút hạnh phúc nhất có lẽ là khi tham gia vòng loại thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn. Mỗi ngày có thể đưa Thải Nhi về, nắm tay nàng, yên tĩnh đi trên con đường nhỏ.
Nhưng tất cả đều sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Hắn biết mình có thể thuyết phục các đồng bạn khác, dùng đại nghĩa khiến họ nghe theo lời mình. Nhưng hắn không thể thuyết phục được Thải Nhi, vậy nên chỉ còn cách khiến nàng yên lặng.
Hắn cúi đầu, khẽ hôn lên trán Thải Nhi, rồi lại hôn lên gò má trắng nõn của nàng. Giờ đây, mỗi một thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều thấy rõ sự lưu luyến không nỡ trong mắt hắn.
“Đoàn trưởng!” Gương mặt Lâm Hâm đã sớm đẫm nước mắt, kêu lên một tiếng.
“Câm miệng!!!” Long Hạo Thần hét lớn.
Đương nhiên hắn biết Lâm Hâm muốn nói gì, nhưng hắn không thể để y nói hết lời. Hắn đã rất khó khăn mới khiến các đồng bạn miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc, nếu lại bị khơi dậy thì hắn không chắc mọi người có thể bình tĩnh chấp nhận bi kịch sắp xảy ra.
Long Hạo Thần không nhìn các đồng bạn nữa mà cúi đầu, đem tình cảm cuối cùng trao hết cho Thải Nhi trong ngực mình.
“Cô gái ngốc, sao ta có thể nhìn nàng làm chuyện điên rồ chứ? Nàng biết không? Giờ đây ta đặc biệt hy vọng sau khi rời khỏi đây, nàng sẽ lại mất trí nhớ. Quên ta đi, cũng quên hết mọi thống khổ. Thật xin lỗi, ta không thể tiếp tục bầu bạn cùng nàng đến già được nữa.”
Nói rồi, hắn trân trọng tháo chiếc nhẫn Mạc Vong Ngã chưa từng rời tay xuống. Hoa văn Mạc Vong Ngã màu xanh tỏa ra ánh sáng mờ nhạt dưới ánh sáng ám kim của tòa tháp Tinh Ma.
Long Hạo Thần đeo nó vào ngón tay Thải Nhi, lại một lần nữa nhẹ nhàng hôn lên má nàng, rồi tiến lên một bước, giao nàng vào tay Vương Nguyên Nguyên.
Ngẩng đầu lên, hắn lại nhìn các đồng bạn. Hắn thấy mọi người đang rơi lệ, thấy trong mắt họ sự bi thương gần như tuyệt vọng.
“Đừng bi thương, các người có thể sống sót rời khỏi đây, đối với ta đã là niềm vui rất lớn rồi. Hãy nhớ lời ta, sống cho thật tốt. Ta ở thế giới khác sẽ chờ ngày các người báo thù cho ta. Linh hồn ta sẽ ở nơi đó, luôn dõi theo các người. Cuối cùng, ta xin các người một điều, dù thế nào cũng đừng để Thải Nhi nóng lòng báo thù cho ta, nhất định phải để nàng sống sót. Sau khi nàng tỉnh lại, dù các người phải đánh nàng ngất đi cũng không thể để nàng làm chuyện điên rồ.”
Vương Nguyên Nguyên nhận lấy Thải Nhi, mạnh mẽ gật đầu. Kiên cường như cô mà lúc này đã khóc không thành tiếng, hoàn toàn không nói nên lời.
Chết rất dễ dàng, lựa chọn sống sót mới là khó khăn. Họ thật sự rất muốn cùng Long Hạo Thần chiến đấu đến chết tại đây! Nhưng họ hiểu rõ Long Hạo Thần nói đúng. Họ là Săn Ma giả, từ ngày thông qua kỳ thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn, mạng sống của họ đã không còn là của riêng mình mà thuộc về Liên Minh, thuộc về toàn thể nhân loại. Họ không thể cứ thế chết tại đây. Sống sót thì sau này mới có thể báo thù cho Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần đột nhiên xoay người, không dám nhìn Thải Nhi nữa, hắn sợ mình không thể kiềm nén tình cảm trong lòng. Hắn cúi đầu thì thào: “Hạo Nguyệt, xin lỗi, ta không thể bảo vệ ngươi, còn liên lụy ngươi chết cùng ta. Nếu chúng ta có kiếp sau, ta vẫn muốn dung hợp huyết mạch với ngươi. Ngươi vĩnh viễn là anh em tốt của ta, đời đời kiếp kiếp.”
Nói xong câu đó, hắn đột nhiên ngẩng đầu, gắng sức gạt đi nước mắt, nhìn về phía Ma Thần Hoàng Phong Tú trên không trung, người vẫn luôn nhắm mắt không ngăn cản hắn từ biệt đồng bạn.
“Ma Thần Hoàng bệ hạ, tuy chúng ta là kẻ địch, nhưng ngài đã chịu cho đồng bạn của ta rời đi, ta cảm ơn ngài. Nhưng ta còn một yêu cầu cuối cùng, hy vọng ngài có thể đồng ý.”
Phong Tú nhàn nhạt nói: “Nói đi.”
Trên mặt Long Hạo Thần lộ ra vẻ kiêu ngạo, lớn tiếng nói: “Ta là một kỵ sĩ của Kỵ Sĩ Thánh Điện, từ nhỏ đã lớn lên cùng tinh thần kỵ sĩ. Là một kỵ sĩ, ta không thể bảo vệ đồng bạn của mình, hôm nay ta chắc chắn phải chết tại đây. Nhưng ta là kỵ sĩ, ta hy vọng ngài có thể cho ta một cái chết có phẩm giá. Ta không muốn làm một kẻ hèn nhát tự sát, ta muốn khiêu chiến ngài.”
Ta muốn khiêu chiến ngài!
Mấy chữ đơn giản lại được Long Hạo Thần nói ra một cách hùng hồn.
Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc, người luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, sau khi nghe hắn nói vậy thì trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Trong tuyệt cảnh, đối mặt với đối thủ không có bất kỳ cơ may chống lại nào mà vẫn có can đảm nói ra những lời như thế, không thể không khiến chúng nhìn Long Hạo Thần bằng cặp mắt khác xưa!
“Tốt!” Ma Thần Hoàng đột nhiên hét lớn một tiếng, đôi mắt đang khép hờ lại mở ra, hai tia sáng lạnh lẽo bắn ra, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Long Hạo Thần. Trong mắt y lộ ra bi thương sâu thẳm và sự tán thưởng dạt dào. Ánh mắt phức tạp ấy lại thêm phần dứt khoát.
“Không uổng là người được ta xem trọng. Ta cho ngươi vinh quang này.” Trong tiếng hét vang, Ma Thần Hoàng chợt lóe lên, đã đứng cách Long Hạo Thần hai mươi mét.
Long Hạo Thần đưa nắm đấm trái ngang ngực, đấm nhẹ vào lồng ngực, hướng Ma Thần Hoàng hành một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn.
“Cảm ơn, cũng hy vọng ngài sẽ giữ lời hứa.”
Phong Tú nhìn chăm chú vào Long Hạo Thần: “Nếu có lựa chọn, ta rất hy vọng ngươi sẽ không chết. Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn. Ngươi nên biết, ngươi chết trong tay ta, đối với ta cũng là một việc cực kỳ tàn nhẫn. Ta phải tự tay giết chết… người của ta.” Nói đến đây, y dừng lại, không nói tiếp, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ lạ. “Có một số việc, ngươi tốt nhất đừng nên biết. Ta hy vọng ngươi có thể chết đi mà không tiếc nuối. Đến đây, hãy phát huy sức mạnh lớn nhất của ngươi, để ta xem, ngươi của hiện tại rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào.”
Long Hạo Thần gật đầu. Hiện tại trong mắt hắn đã không còn lệ, chỉ còn lại sự cố chấp, sự cố chấp thuộc về chính hắn.
Đứng tại đó, Long Hạo Thần không trực tiếp ra tay, cả người hắn tiến vào một trạng thái kỳ lạ. Trong mắt hắn dần trở nên tĩnh lặng, đôi mắt vàng trong suốt càng thêm tinh khiết.
Một tầng sương mỏng màu trắng dâng lên quanh người hắn. Lúc trước, Long Hạo Thần đã tách Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán và Lam Vũ, Quang Phù Dung ra, giờ chúng đang chậm rãi khép lại trên đỉnh đầu hắn. Nhã Đình lại xuất hiện sau lưng hắn.
Là nguyên tố tinh linh của Long Hạo Thần, một khi hắn chết, với độ thân thiết giữa cô và hắn, cô khó có thể sống tiếp. Nhưng lúc này trong mắt Nhã Đình không có bi thương, chỉ có sự dịu dàng và kiên quyết. Cô không thèm liếc Ma Thần Hoàng một cái, ánh mắt luôn đặt trên người Long Hạo Thần, không muốn lãng phí thời gian vào bất cứ việc gì khác.
Sắc cam và xanh biếc dần giao hòa trên không trung. Nhã Đình màu vàng trở thành chất xúc tác dung hợp chúng. Ánh sáng trắng lại xuất hiện tại tháp Tinh Ma. Hơi thở thần thánh nồng đậm phóng lên cao, dung hợp với sương trắng quanh người Long Hạo Thần, bùng lên ngọn lửa trắng mãnh liệt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, lúc này Long Hạo Thần đã đạt đến đỉnh cao của cuộc đời mình, hai mắt hắn cũng biến thành màu trắng.
Ma Thần Hoàng Phong Tú yên tĩnh nhìn Long Hạo Thần, đôi mắt không hề biến đổi, sự bi thương và tán thưởng khuếch tán nơi đáy mắt.
Long Hạo Thần động. Chân trái hắn đột nhiên tiến lên một bước, hai tay nắm trọng kiếm từ từ chém ra. Thoạt nhìn động tác của hắn rất chậm, nhưng khi thấy một kiếm này, dù là cường giả như Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần cũng đều biến sắc.
Một kiếm của Long Hạo Thần không có bất cứ quỹ tích nào, chỉ tràn ngập kiếm ý dứt khoát. Kiếm ý này không sắc bén nhưng không thể né tránh, phối hợp với thanh kiếm Sáng Tạo và Sinh Mệnh đã vượt qua thần khí bình thường, kiếm ý ẩn giấu trong đó đã đạt đến cực hạn. Khoảnh khắc này, hắn thật sự làm được cảnh giới kiếm tâm sáng tỏ thuần túy nhất. Hắn là kiếm, kiếm chính là hắn, không hề có sự khác biệt. Hắn và kiếm đã đạt đến trạng thái thiên nhân hợp nhất.
Phong Tú không động, y chỉ yên tĩnh nhìn Long Hạo Thần. Mắt thấy một kiếm kia chém xuống đỉnh đầu mình, cả tháp Tinh Ma đều vì nhát kiếm đó mà biến thành màu trắng. Linh lực dao động mãnh liệt trong không khí như phát điên, tất cả hơi thở hắc ám đều bị một kiếm của Long Hạo Thần ức chế, áp súc lại xung quanh. Dù là Tinh Ma Thần Trụ, ngay khoảnh khắc này cũng lấp lánh ánh sao, như thể đang tỏa ra khí thế cường đại của mình để chống cự lại linh lực quang minh ẩn chứa trong một kiếm của Long Hạo Thần.
Sau lưng Long Hạo Thần dần hiện ra một ảo ảnh tinh khiết, chính là Quang Minh Nữ Thần.
Một kiếm thoạt nhìn đơn giản lại tập trung tất cả của Long Hạo Thần. Thần khí, Thần Giáng Thuật, kiếm ý, còn có sự dứt khoát và toàn bộ linh lực của hắn, đây chính là tuyệt tác đỉnh cao nhất từ lúc hắn chào đời tới nay, và cũng là khúc nhạc cuối cùng.
Ma Thần Hoàng Phong Tú hơi biến sắc mặt, tay phải chậm rãi nâng lên, động tác nhìn thì rất chậm, hơn nữa không xuất hiện bất kỳ hơi thở nguyên tố cường đại nào. Cho người ta cảm giác y chẳng qua là một người bình thường, đơn giản mà thong thả nâng tay lên mà thôi.
Một ngón tay. Phong Tú từ từ đưa một ngón tay chỉ về phía trước. Ngón tay trắng nõn như tay con gái nhẹ nhàng điểm vào mũi kiếm Sáng Tạo và Sinh Mệnh.
Nhưng chính vì một cái điểm tay này, tất cả ánh sáng trắng ngà trong chớp mắt nghịch chuyển. Trong tháp Tinh Ma vẫn không xuất hiện hơi thở hắc ám mạnh mẽ, nhưng người Long Hạo Thần lại run lên bần bật bởi cái điểm tay đó.
Kiếm ý khủng bố trong chớp mắt này rốt cuộc bộc phát, nhưng không phải hướng về Ma Thần Hoàng Phong Tú mà là bốn phương tám hướng trong tháp Tinh Ma. Vô số khí thế kiếm ý sắc bén điên cuồng dao động. Tiếng rít chói tai khiến các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi như trở lại Sợ Hãi Bi Khiếu Động năm nào.
Kiếm khí và kiếm ý bùng phát kéo dài hơn mười giây mới dần tan đi. Ánh sáng trắng ngà dần thu lại. Phong Tú chậm rãi thu tay phải về, đưa ngón tay tới trước mặt mình. Long Hạo Thần thì vẫn giữ nguyên động tác cũ, không hề nhúc nhích. Dường như tất cả khí thế của hắn đã bị một kiếm kia rút cạn, trong mắt vẫn tràn ngập sự kiên quyết, nhưng là một sự kiên quyết bất động.
Trên đầu ngón tay trắng bệch của Phong Tú dần chảy ra một giọt máu, giọt máu đỏ sậm tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt.
“Rất tốt, rất tốt.” Phong Tú đột nhiên cười, cất tiếng cười điên cuồng.
Khi y ngửa đầu cười điên cuồng, cả tháp Tinh Ma đều run lên. Trong tiếng cười của y, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần không thể không vận dụng linh lực hộ thể. Càng đừng nói đến các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, bọn họ từng người bị áp lực khủng bố từ tiếng cười đánh văng vào vách tường tháp Tinh Ma. Cùng lúc đó, Thải Nhi trong ngực Vương Nguyên Nguyên cũng bị tiếng cười đánh thức.
“Hạo Thần!!!” Thải Nhi vừa mở mắt liền hét to.
Nàng vừa mở mắt đã thấy Long Hạo Thần yên lặng đứng đó không động đậy, cũng thấy Ma Thần Hoàng đang điên cuồng cười lớn.
Lực lượng của Ma Thần Hoàng thật sự quá khủng bố, dù chỉ là tiếng cười cũng đủ đè ép mỗi người không thể động đậy.
“Cậu bé, hẹn gặp lại.” Ma Thần Hoàng đột nhiên ngừng cười, giọng tràn ngập bi thương, chợt vung tay lên.
Giọt máu đỏ sậm tỏa ra ánh vàng chói mắt trên đầu ngón tay y tựa như một mũi tên bắn về phía Long Hạo Thần, nhắm thẳng vào ngực trái của hắn.
*Phập!*
Máu bắn ra, một lỗ hổng nhỏ chợt xuất hiện ở vị trí trái tim trên ngực trái Long Hạo Thần. Cùng với tiếng vang, một lỗ máu cỡ nắm tay xuất hiện tại vị trí kia.
Điều kỳ lạ là không có một giọt máu nào chảy ra. Trên ngực Long Hạo Thần chỉ xuất hiện một cái lỗ xuyên thấu, tim hắn đã biến mất. Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp không có chút tác dụng ngăn cản nào.
Không một ai có thể giúp đỡ Long Hạo Thần. Cấm chế trong tháp Tinh Ma vốn không phải do một mình Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc bày ra, mà là do Ma Thần Hoàng Phong Tú, Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, và Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc, ba đại ma thần cùng nhau sắp đặt. Dù là uy lực của siêu thần khí cũng không thể xuyên qua không gian đến đây.
“Không!!!!” Thải Nhi điên cuồng hét lên. Nàng vẫn đang bị khí thế từ người Ma Thần Hoàng đè ép, không thể nhúc nhích một ly.
Chính mắt thấy người đàn ông mình yêu nhất bị đánh nát trái tim, Thải Nhi thoáng chốc cảm thấy đầu óc trống rỗng, một ngụm máu tươi phun ra, cô mềm nhũn ngã vào lòng Vương Nguyên Nguyên.
Trắng xóa, trắng xóa, ký ức, ký ức.
Âm thanh tựa như đồ sứ vỡ không ngừng vang lên trong đầu Thải Nhi. Từng mảnh ký ức, từng chút một hiện về trong đầu nàng.
…
“Không sao chứ?”
“Tôi không thể nói, có kẻ xấu đuổi theo tôi, sắp bắt kịp rồi. Chị cứu tôi đi!”
“Ta là con trai, không phải con gái.”
“Tôi cảm giác được hơi thở của chúng, chúng sắp tới rồi, chúng có thể ngửi ra mùi của tôi, anh mau đi đi, nếu không sẽ không kịp.”
“Không được, ta là đàn ông, ta phải bảo vệ em!”
…
“Em gái ơi, định đi đâu vậy? Tôi đưa đi cho.”
“Không cần.”
“Để tôi giúp đi, tôi đưa cô về nhà.”
“Tôi nói rồi, không cần.”
“Này.”
“Làm phiền đưa tôi một chuyến được không?”
“Được.”
“Cô ở chỗ nào?”
“Đi tới trước bảy mươi sáu mét, sang phải ba mươi tám mét, lại sang trái hai mươi ba mét thì tới rồi.”
“Cô, cô tên là gì?”
“A?”
“Tôi tên Long Hạo Thần, còn cô?”
“Tôi tên Thải Nhi.”
“Thải Nhi, cô còn ở lại Thánh Thành bao lâu?”
“Anh hỏi cái này làm gì?”
“Tôi, tôi chỉ là muốn biết còn có bao nhiêu ngày có thể đưa cô về.”
“Tôi chỉ là một cô gái mù, đưa tôi về thật quan trọng như vậy sao?”
“Tôi, tôi không biết.”
“Anh không chê tôi hả?”
“Sao có thể ghét cô được chứ?”
“Thải Nhi, thật ra, thật ra tôi lớn lên xấu lắm. Tôi xấu như vậy thì có tư cách gì chê cô chứ.”
“Rất xấu?”
“Ừ, xấu lắm.”
“Nếu vậy thì, để anh vĩnh viễn dắt tôi đi, anh đồng ý không?”
“Tôi đồng ý.”
…
“Tôi giúp cho.”
“Để tôi làm được rồi.”
“Đây là nhà chúng ta.”
“Thải Nhi, tôi hứa với cô, sau này nhất định sẽ cho cô một ngôi nhà ấm áp, nhà của chúng ta.”
“Ừm.”
…
“Tên ngốc, còn không đưa đồ cho tôi mặc.”
“A, à.”
“Không được nhìn lén!”
“A, à.”
…
Nàng nhớ ra rồi, đúng vậy, nàng đã nhớ ra. Nàng nhớ đến từng ký ức họ ở bên nhau, không sót một chút nào. Dù là trước khi mất trí nhớ hay sau khi mất trí nhớ, tất cả ký ức bỗng chốc dung hợp làm một.
Nước mắt tràn khỏi mi Thải Nhi. Tim Long Hạo Thần vỡ nát, tim nàng dường như cũng vỡ nát theo. Nước mắt của nàng có màu đỏ nhạt, rồi dần dần biến thành đỏ rực.
Thân thể Long Hạo Thần nhẹ nhàng lung lay, rồi chậm rãi ngã xuống đất. Sự cố chấp trong mắt hắn vẫn không biến mất. Khi khiêu chiến Ma Thần Hoàng, hắn đã cắt đứt Linh Hồn Xiềng Xích trên người mình. Lúc thân thể hắn ngã xuống, ánh mắt hắn đang nhìn về phía Thải Nhi. Đôi mắt hắn cũng trong lúc này từ từ khép lại.
Trong mắt Thải Nhi, ánh mắt hắn thật dịu dàng. Dù là lúc khép mắt lại, hắn cũng như đang muốn nói gì đó với cô. Có chút đau thương, nhưng dường như còn có nhiều hơn là sự khích lệ. Như thể đang nói với Thải Nhi, hãy sống sót, hãy dũng cảm sống sót.
Đúng vậy, Long Hạo Thần chết rồi. Hắn chết mà nhắm mắt. Có lời hứa của Ma Thần Hoàng, đồng bạn của hắn có thể sống sót rời khỏi đây, đối với hắn thế là đã đủ. Rơi vào đường cùng, đồng bạn còn có thể sống sót rời đi, hắn đã thỏa mãn.
Đúng vậy, giây phút hắn ngã xuống, hắn đã nhìn thấy đôi mắt của Thải Nhi, hắn đã đọc được rất nhiều điều từ trong ánh mắt nàng. Từng giọt quá khứ, nhìn thấy sự lạnh lùng và dịu dàng chỉ thuộc về Thải Nhi. Nàng nhớ lại rồi, nàng rốt cuộc đã nhớ lại. Long Hạo Thần thật sự không nỡ, nhưng dù là lúc hắn chết, hắn vẫn không muốn để Thải Nhi thấy được nỗi thống khổ và không cam lòng trong tim mình. Thế nên hắn đã nhắm mắt. Trên mặt hắn, thậm chí còn vương lại một nụ cười nhẹ.
*Rầm!!!*
Thân thể Long Hạo Thần dường như rất nặng nề ngã trên đất. Điều kỳ lạ là vết thương xuyên thấu ở ngực trái vẫn không có máu chảy ra. Cả người hắn nặng nề ngã xuống, chìm vào bóng tối. Tất cả thoáng chốc rời xa. Hắn chỉ cảm thấy mình đang ở trong bóng tối, bay về một phương xa. Cảm giác này thật thoải mái, dường như tất cả buồn phiền và trách nhiệm đều được trút bỏ vào khoảnh khắc này.
Hắn chỉ thấy mình rất nhẹ, rất nhẹ, đi đến một nơi, nơi đó chỉ có sự thoải mái vô tận, thoải mái…
Ánh mắt các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi trở nên ngây dại. Họ nhìn chằm chằm vào Long Hạo Thần, thậm chí nước mắt cũng không thể chảy ra nữa, thời gian dường như ngừng lại trong khoảnh khắc này, vĩnh viễn dừng lại. Họ muốn kêu gào, muốn thét to, muốn gầm lên, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Người dẫn dắt họ tung hoành đại lục, vô số lần vào sinh ra tử, đoàn trưởng của họ, Thánh kỵ sĩ trưởng của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Thần Quyến Giả, con trai của quang minh, Long Hạo Thần, đã chết, vĩnh viễn rời xa họ, đã chết rồi.
Thi thể Long Hạo Thần yên tĩnh nằm đó, trên mặt hắn còn vương nụ cười nhưng dường như đã mang đi cả linh hồn của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, khiến mỗi người họ vào lúc này tựa như những cái xác biết đi.
Ma Thần Hoàng Phong Tú cũng ngơ ngác nhìn Long Hạo Thần nằm đó. Ngón tay vừa bắn ra giọt máu đang nhỏ từng giọt xuống mặt đất.
Đúng vậy, y bị thương. Dù y không sử dụng bất cứ năng lực nào của mình, không dùng bất cứ trang bị gì, y lại bị thương. Kẻ có được trăm vạn linh lực, tung hoành đại lục vô địch như Ma Thần Hoàng lại bị một kiếm của Long Hạo Thần đâm bị thương ngón tay.
Ánh mắt Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần cũng đông cứng lại, nhưng sâu trong lòng chúng lại cùng thở phào nhẹ nhõm. Người này rốt cuộc đã chết, đồng bạn huyết khế của Austin Griffin đã chết.
Mối uy hiếp của ma tộc rốt cuộc đã tan biến, thiên tru khiến chúng vô cùng e sợ cũng theo đó mà đi xa.
…
Thế giới đỏ đen.
Một thân hình khổng lồ nằm sấp trong huyệt động, sáu cái đầu to ngẩng cao. Xung quanh hỗn loạn, tại huyệt động vốn vững chắc này có vô số vết nứt vỡ, giống như thân thể nó.
Sáu cái đầu vẫn ngẩng cao, nhưng sáu đôi mắt lại đang chảy ra máu, máu màu tím.
Hơi thở của nó từng chút một yếu đi. Màu tím rực rỡ trên người nó cũng dần biến mất.
Tiếng gầm không cam lòng quanh quẩn trong hang, sáu cái đầu vẫn cứ ngẩng cao, không chịu gục xuống, không chịu gục xuống…
…
Trong khoảnh khắc này, không còn sót lại chút áp lực nào. Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi lần lượt ngã quỵ. Mỗi người ngây ngốc ngồi bệt trên mặt đất, ánh mắt vẫn không rời khỏi người thanh niên nằm trên mặt đất, khuôn mặt vương nụ cười nhưng đã mất đi sức sống.
Mạnh mẽ vùng dậy, Thải Nhi miễn cưỡng đứng lên. Mắt nàng không còn lệ, trong đầu nàng quanh quẩn hình ảnh trước khi mất trí nhớ, hắn lần lượt dùng thân thể mình chặn lại những đòn công kích của kẻ địch cho nàng.
Thân thể nàng bất giác run lên bần bật. Khí thế của cả người nàng cũng ngày càng mãnh liệt.
Từng bước một, nàng loạng choạng đi về phía hắn. Mãi đến trước mặt hắn, Thải Nhi “bịch” một tiếng, ngã quỵ trên người hắn.
Tay nàng nhẹ nhàng nâng lên, đặt trên khuôn mặt anh tuấn mà sáng sủa của hắn, sờ soạng. Anh ấy chết rồi, đúng vậy, đã chết rồi, Hạo Thần của tôi, chết rồi.
“Anh, sao anh nỡ… rời xa em.” Thải Nhi khe khẽ nức nở. “Chàng ngốc, em nhớ ra rồi! Em nhớ hết chuyện của chúng ta. Anh là chàng ngốc của em. Em còn chưa chết, sao anh có thể chết được chứ? Anh đã nói, anh đã nói sẽ bảo vệ em một đời một kiếp, vĩnh viễn làm Thủ Hộ kỵ sĩ của em, sao anh có thể chết đi như vậy?”
*Đinh!*
Một tiếng ngân khẽ vang lên, từ cái lỗ trước ngực Long Hạo Thần, một vật màu vàng từ mép ngực trái của Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp bắn ra.
Đó là một cái đầu lâu vàng nho nhỏ, là vật năm đó được khảm trong ngực Long Hạo Thần, dù làm thế nào cũng không thể tách ra, Giai Điệu Vĩnh Hằng.
Lúc này hắn đã chết, Giai Điệu Vĩnh Hằng rốt cuộc cũng từ người hắn bắn ra, thoát khỏi thân thể. Là chìa khóa của tháp Vĩnh Hằng, nó không cần phải bảo vệ một người đã chết. Thế nên nó đã rời đi.
Thải Nhi nhanh tay chộp lấy đầu lâu vàng, thân thể không kiềm được càng run rẩy dữ dội. Nhưng ngay giây phút đó, người nàng đột nhiên cứng lại. Tuy nhiên, chỉ cứng lại một giây ngắn ngủi, nàng lại nhào vào người Long Hạo Thần, cất tiếng khóc rống.
“Cút, tất cả cút hết cho ta!” Trong sự tĩnh lặng, Ma Thần Hoàng đột nhiên bùng nổ. Y lại tiến vào trạng thái điên cuồng như trước đó, gầm lên giận dữ.
Cửa tháp Tinh Ma đột nhiên mở ra, một cơn gió lốc bỗng xuất hiện, cuốn lấy thân thể các Săn Ma giả, bao gồm cả thi thể của Long Hạo Thần, đều bị thổi ra khỏi tháp Tinh Ma.
“Truyền lệnh của ta, bất cứ tộc nhân nào cũng không được ngăn cản chúng rời khỏi Ma Đô Tâm Thành. Bất cứ tộc nhân nào cũng không được truy sát chúng. Nếu không, diệt toàn tộc.”
Giọng nói lạnh lùng của Ma Thần Hoàng bỗng truyền ra, tinh thần lực cường đại khủng bố bùng phát, trong chớp mắt truyền khắp Ma Đô Tâm Thành. Uy áp khủng bố khiến toàn bộ ma tộc trong Ma Đô Tâm Thành đều quỳ rạp xuống đất, không dám động đậy.
Đúng vậy, vị vua vĩ đại của chúng đã nổi giận, và mỗi lần Ma Thần Hoàng nổi giận gần như đều là một kết cục máu chảy thành sông.
Mạnh mẽ vung tay lên, cửa tháp Tinh Ma lại đóng lại. Cho đến giờ phút này, Ma Thần Hoàng Phong Tú mới thở hồng hộc.
Y ngửa đầu, ngực phập phồng kịch liệt, ma lực khủng bố dao động khiến Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư và Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc đều biến sắc, run rẩy.
Ma Thần Hoàng khi cảm xúc không ổn định tuyệt đối là một sự tồn tại khủng bố. Dù muốn giết hai người chúng cũng không phải là không thể.
Phong Tú siết chặt nắm tay, rốt cuộc vẫn có một giọt nước mắt màu ám kim rơi khỏi khóe mắt.
Đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt y nhìn về phía Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư.
“Có phải ngươi rất lấy làm lạ, vì sao ta lại thả những người đó đi? Có phải không? Có phải không?”
A Gia Lôi Tư câm như hến, cúi đầu không dám hé răng.
“Ta cho ngươi biết, bởi vì người thanh niên ta vừa giết, trên người hắn chảy dòng máu của ta. Hắn, vốn chính là người thừa kế ma tộc thứ hai mà ta đã định ra. Từ lúc hắn ra đời, ta chưa từng làm gì cho hắn, mãi đến ngày ta phát hiện ra sự tồn tại của hắn cũng chưa từng xen vào cuộc sống của hắn. Nhưng hắn lại cứ ký kết huyết khế với Austin Griffin. Ta đã tự tay giết chết thân nhân chảy dòng máu của mình, ngươi hiểu chưa? Ngươi đã hiểu chưa? Điều ta có thể làm cho hắn là cố gắng giảm bớt tiếc nuối để hắn chết đi.”
A Gia Lôi Tư ngẩng phắt đầu lên, mắt tràn ngập vẻ khó tin. Y không thể nào tin được, kẻ được gọi là Thần Quyến Giả, con trai của quang minh, hy vọng tương lai của nhân loại, trên người Long Hạo Thần lại chảy dòng máu của Ma Thần Hoàng. Đó chính là huyết mạch hoàng tộc của Nghịch Thiên Ma Long tộc!
Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc vẫn không nói một lời. Trừ Ma Thần Hoàng ra, chỉ có y, người sử dụng Đại Dự Ngôn Thuật, mới biết được mối quan hệ giữa Long Hạo Thần và Ma Thần Hoàng.