Phong Tú đột nhiên bật cười, cảm xúc dường như đã bình tĩnh lại, y lạnh lùng nói:
“Thánh chiến kết thúc. A Gia Lôi Tư, ngươi đi đi, lệnh cho tất cả quân đội rút về. Dù sao trên người hắn cũng chảy một phần huyết mạch của nhân loại, hắn vì sự tồn vong của tộc ta mà chết trong tay ta. Trong vòng mười năm, tộc ta sẽ không chủ động công kích nhân loại, xem như để tế vong linh của hắn.”
Ánh mắt y bỗng trở nên nhu hòa.
“Cậu bé, cho đến khoảnh khắc ngươi chết, ngươi vẫn không biết mối quan hệ giữa chúng ta. Ta chỉ có thể làm cho ngươi đến thế mà thôi. Nhân loại có câu, hổ dữ không ăn thịt con. Ý nói kẻ tàn nhẫn đến đâu cũng sẽ không sát hại con cái, người thân của mình. Nhưng ta đã giết ngươi, vì sự tồn vong của tộc ta mà giết ngươi. Ngươi là thân nhân của ta, thân nhân của ta! Ha ha, ha ha ha ha…”
Tiếng cười điên cuồng của Ma Thần Hoàng khiến cả tháp Tinh Ma run rẩy dữ dội. Lực cấm chế trong tháp Tinh Ma lập tức bị y kích động, phải gắng gượng lắm mới giữ cho tòa Tinh Ma Thần Trụ không đến mức sụp đổ.
*Rầm, rầm, rầm!*
Các thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi gần như cùng lúc ngã xuống đất.
Không ngờ Ma Thần Hoàng lại thật sự tha cho họ. Nhưng lúc này, trong lòng họ chỉ còn lại nỗi bi thương và thống khổ vô tận.
Thải Nhi ôm thi thể Long Hạo Thần, dùng lưng mình tiếp đất để hắn không phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào. Vòng eo mảnh khảnh bỗng dùng sức bật người dậy khỏi mặt đất.
Tư Mã Tiên ôm Quang Chi Đại Lực Hoàn lăn một vòng rồi đứng dậy, hai mắt gã đỏ rực, vác quả cầu định xông lên.
“Ta liều mạng với chúng!”
“Đứng lại!” Một tiếng quát lạnh như sấm vang lên. Giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm của Thải Nhi đã giữ chân Tư Mã Tiên.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi bị tiếng hét của nàng làm cho đồng loạt nhìn về phía nàng. Đôi mắt Thải Nhi tràn ngập vẻ quyết đoán và tĩnh lặng, tỏa ra ánh sáng băng giá, lạnh lùng nhìn mọi người xung quanh.
“Đi theo tôi.” Giọng nói của nàng mang một sự uy nghiêm không cho phép kháng cự.
Giờ phút này, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi chợt thấy Luân Hồi Thánh Nữ tung hoành bễ nghễ trong cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn năm nào đã trở lại. Ý chí của họ bất giác bị giọng nói của Thải Nhi dẫn dắt.
Trên khuôn mặt Thải Nhi vẫn còn vương hai hàng huyết lệ. Nhìn nàng, trong lòng các thành viên Quang Chi Thần Hi đau đớn và bi thương khôn xiết, nhưng không một ai phản bác lời nàng. Đúng vậy! Họ có đau đớn đến mấy, sao có thể so được với Thải Nhi chứ?
“Đi theo tôi.” Thải Nhi lạnh lùng quát lên, ôm chặt Long Hạo Thần rồi phóng người lên, không thèm né tránh các cường giả ma tộc đã sớm vây kín nơi này. Đôi linh cánh màu xám sau lưng bỗng giang rộng, thúc đẩy thân thể nàng bay về phương xa.
Xung quanh Tinh Ma cung có vô số cường giả của Nghịch Thiên Ma Long tộc, Nguyệt Ma tộc và Tinh Ma tộc lơ lửng giữa trời, nhưng không một ai dám ra tay với nàng. Lời của Ma Thần Hoàng, mỗi một tên đều nghe rõ mồn một, ai dám làm trái?
A Bảo mặc bộ giáp tím sậm, yên lặng đứng trên tường thành, nhìn Thải Nhi ôm Long Hạo Thần bay đi, ánh mắt y bỗng trở nên mờ mịt. Y chỉ cảm thấy dường như trong lòng mình vừa mất đi thứ gì đó.
Hai năm nay y đã trả giá bao nhiêu chỉ mình y biết. Việc tu luyện gần như điên cuồng đã khiến thực lực của y tăng vọt không chỉ một lần. Nhưng giờ phút này y mới phát hiện, đối thủ của mình đã không còn nữa. Long Hạo Thần trong vòng tay Thải Nhi rõ ràng đã mất đi sinh mệnh, lỗ hổng nơi lồng ngực hắn trông thật chói mắt.
Hắn chết rồi, hắn thật sự chết rồi ư? Chết trong tay phụ thân.
A Bảo không hề cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn tràn đầy cảm giác không cam lòng. Y muốn tự tay đánh bại hắn! Nhưng Long Hạo Thần cứ thế mà chết, chết trong tay phụ thân mình. Y không có tư cách chất vấn, nhưng y biết rằng đây sẽ là nuối tiếc lớn nhất trong đời mình. Long Hạo Thần chết rồi, y sẽ vĩnh viễn không thể chứng minh cho Nguyệt Dạ thấy rằng mình mạnh hơn hắn.
Các thành viên Quang Chi Thần Hi cũng phóng ra linh cánh, theo sát Thải Nhi bay về phương xa. Nước mắt lạnh lẽo không thể kìm nén cứ chảy dài trên má. Ngay cả ánh sáng tỏa ra từ linh cánh cũng vì thế mà dao động kịch liệt.
Thân thể lướt đi giữa không trung, ánh mắt Thải Nhi vẫn luôn dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt không một giọt máu của Long Hạo Thần. Hắn vẫn anh tuấn như vậy, chỉ là không còn chút sức sống nào.
Nàng đã nhớ lại, nhưng hắn đã đi rồi, thậm chí còn chưa kịp nói một lời nào với nàng của lúc đã hồi phục ký ức.
Thải Nhi không khóc nữa, bởi vì trong lòng nàng vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng. Ngay khoảnh khắc nàng chạm vào thân thể Long Hạo Thần, tia hy vọng cuối cùng ấy đã nảy sinh. Nếu không có nó, lúc ở trong tháp Tinh Ma, dù thế nào nàng cũng sẽ không đơn độc sống tiếp, nhất định sẽ đi theo Long Hạo Thần.
Họ bay rất nhanh, chẳng mấy chốc đã ra khỏi Ma Đô, bỏ lại sau lưng thành phố đã mang đến cho họ nỗi bi thương và thống khổ vô tận.
Bay tròn một giờ đồng hồ, Thải Nhi ôm Long Hạo Thần đột nhiên thu lại đôi cánh, đáp xuống đất.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi tuy không hiểu ý nàng nhưng vẫn theo nàng đáp xuống.
Dù Long Hạo Thần đã chết, nhưng vì có Trương Phóng Phóng nên đội hình Săn Ma Đoàn của họ vẫn được giữ nguyên vẹn. Lời nói trước khi chết của Long Hạo Thần vẫn văng vẳng bên tai họ. Họ không thể cứ thế mà chết, họ phải báo thù cho đoàn trưởng, một ngày nào đó họ nhất định sẽ quay lại Ma Đô.
Đây là một khu rừng không quá rậm rạp. Thải Nhi ôm Long Hạo Thần đi thẳng vào trong, cẩn thận đặt hắn xuống một bãi cỏ bằng phẳng.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi tự động vây quanh hắn. Trần Anh Nhi bật khóc nức nở. Những người khác cũng không cầm được nước mắt.
Thải Nhi chậm rãi ngồi xổm xuống, ánh mắt bị chiếc nhẫn màu lam trên tay thu hút. Nhẫn Vong Ngã, là chàng đã đưa nó cho mình.
Nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn ra, Thải Nhi nâng tay trái của Long Hạo Thần lên, đeo nó vào ngón áp út của hắn.
“Chàng ngốc, sao chàng lại đưa nó cho em! Nó vốn đã vĩnh viễn thuộc về chàng, cũng như trái tim em vậy.”
Nói rồi, Thải Nhi đưa tay lên, từ từ tháo sợi dây chuyền Giai Điệu Vĩnh Hằng trên cổ Long Hạo Thần xuống. Chiếc đầu lâu vàng rời khỏi ngực hắn, lấp lánh ánh sáng giữa không trung.
Nàng hít một hơi thật sâu, mắt lóe lên tia sáng kiên quyết, đem chiếc chìa khóa còn vương hơi ấm của Long Hạo Thần, cùng với tháp Vĩnh Hằng đeo lên cổ mình.
Khoảnh khắc Giai Điệu Vĩnh Hằng tiếp xúc với cơ thể nàng, nó bỗng tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ. Chiếc đầu lâu vèo một tiếng chui vào vạt áo Thải Nhi, gắn chặt với cơ thể nàng, hệt như năm đó với Long Hạo Thần.
Tháp Vĩnh Hằng cần một người phát ngôn ở nhân gian. Long Hạo Thần đã chết trong màn cấm chế của Ma Thần Hoàng, không còn giá trị lợi dụng, dĩ nhiên nó cần phải chọn một người mới. Điều này không liên quan gì đến việc Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư lựa chọn truyền nhân. Tháp Vĩnh Hằng sớm đã vì không ngừng hấp thu linh hồn trong thế giới này mà trở nên tham lam hơn, ý thức tự chủ cũng ngày càng mãnh liệt.
“Chúng ta đi.” Thải Nhi quét mắt nhìn đồng bạn, bình thản nói ra ba chữ.
Ánh sáng vàng chói mắt bỗng phát ra từ ngực nàng, giống như lúc trước Long Hạo Thần đưa họ đi dịch chuyển, cuốn tất cả mọi người vào trong. Ánh sáng vàng lóe lên, họ đã xuyên qua không gian.
Ánh sáng lại lóe lên lần nữa, họ đã trở lại tháp Vĩnh Hằng.
Tháp Vĩnh Hằng vẫn tràn ngập hơi thở tử vong, nhưng giờ phút này, trong mắt các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, nó lại tĩnh lặng tựa như đã chết.
Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức vẫn luôn sốt ruột chờ họ trở về. Vừa thấy họ quay lại, cả hai vội vàng chạy tới. Nhưng bước chân của họ nhanh chóng chậm lại, ánh mắt cũng đông cứng. Bởi vì họ thấy Long Hạo Thần nằm bất động trên mặt đất, lồng ngực có một vết thương chí mạng, khuôn mặt điển trai trắng bệch không một giọt máu.
Đoàn trưởng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, con trai của Quang Minh, đã tử trận.
“Sao có thể như vậy?” Dương Văn Chiêu thất thanh kêu lên.
Trần Anh Nhi bỗng nhào vào lòng gã, khóc nức nở.
Đoạn Ức không hỏi gì, chỉ chậm rãi quỳ một gối xuống, nắm đấm phải khó khăn đập lên ngực trái, hành lễ kỵ sĩ với Long Hạo Thần.
Ma tộc và nhân loại đã chiến đấu sáu ngàn năm. Thời đại hắc ám giáng xuống, đã có bao nhiêu nhân loại giống như Long Hạo Thần chết trong tay ma tộc. Y không cần phải hỏi gì nữa, kết quả đã bày ra trước mắt. Long Hạo Thần chết rồi.
Thải Nhi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm Long Hạo Thần vào lòng, lẩm bẩm:
“Ra đi, ngươi mau ra đi, ra đây đi!”
Mọi người đều không hiểu nàng đang nói gì. Trong đôi mắt lạnh lẽo của Thải Nhi tràn ngập vẻ sốt ruột.
Ngay lúc họ đang khó hiểu, đột nhiên một luồng sáng xanh ngọc lặng lẽ chui ra từ bộ Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp của Long Hạo Thần. Luồng sáng xanh ngọc này trông rất yếu ớt, mong manh tựa sương khói, có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Một thanh âm yếu ớt vang lên từ trong làn sương xanh:
“Hắn đã chết. Khế ước giữa ta và hắn đang dần biến mất. Điều ta có thể làm chỉ là giữ cho linh hồn hắn không tiêu tán trong vòng bảy ngày. Nhưng các ngươi chỉ có bảy ngày. Cơ hội duy nhất để hắn sống lại là ở trong tháp Vĩnh Hằng. Chỉ có ngươi, người được truyền thừa của tháp chủ, dựa vào sự ảo diệu của Vong Linh ma pháp mới có thể phục hồi linh hồn, đúc lại trái tim cho hắn. Nếu hắn có thể sống lại, khế ước của ta trên người hắn cũng sẽ trở lại. Nếu không, bảy ngày sau, linh hồn sẽ tan biến, và linh hồn hắn sẽ bị tháp Vĩnh Hằng giam cầm, đời đời không thể siêu sinh. Vậy nên trong bảy ngày, nếu các ngươi không thể cứu sống hắn, hãy mang hắn rời khỏi đây, ít nhất để linh hồn hắn không phải chịu khổ ở nơi này.”
Thanh âm dừng lại, làn sương xanh cũng theo đó tan biến.
Đúng vậy, đây chính là tia hy vọng cuối cùng trong lòng Thải Nhi, là sức mạnh để nàng dẫn dắt các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi bay ra khỏi Ma Đô.
Khi nàng ở trong tháp Tinh Ma chạm vào thi thể Long Hạo Thần, thanh âm kia đã xuất hiện trong lòng nàng, nói cho nàng biết Long Hạo Thần vẫn còn một con đường sống. Vậy nên dù Thải Nhi có đau lòng đến mấy cũng phải mang theo Long Hạo Thần trở về đây, an toàn quay lại tháp Vĩnh Hằng để tìm cơ hội cho hắn sống lại!
“Đó, thanh âm đó là…” Vương Nguyên Nguyên ngơ ngác nói.
“Tôi biết, tôi biết! Đó là cô bé ở Mộng Huyễn Thần Điện! Không sai, chắc chắn là cô bé đó!” Lâm Hâm nhảy cẫng lên.
Hàn Vũ chộp lấy vai Lâm Hâm, kích động hét lớn:
“Đúng, đúng vậy. Là Dạ Tiểu Lệ! Là cô ấy! Giữa cô ấy và đoàn trưởng có quan hệ khế ước! Là cô ấy đến giúp chúng ta! Đoàn trưởng có cơ hội sống lại rồi, có cơ hội rồi!”
Sự tuyệt vọng lúc trước chớp mắt tan biến, trong mắt mỗi người lại dấy lên tia sáng khát vọng. Họ liều mạng lau nước mắt trên mặt nhưng lau mãi không sạch. Chỉ là bây giờ, nước mắt đã khác trước, đây là nước mắt của sự kích động! Dù chỉ có một tia hy vọng, đối với họ lúc này cũng giống như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Thải Nhi ôm chặt Long Hạo Thần, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi, nhưng nàng không còn chìm đắm trong bi thương, đột nhiên nói:
“Ai có dây thừng chắc chắn hoặc xiềng xích không?”
Tư Mã Tiên nói:
“Tôi có, tôi có!”
Nói rồi gã lấy ra một sợi xích màu ám kim từ trong nhẫn trữ vật đưa cho Thải Nhi. Sợi xích này dài khoảng năm mét, giống hệt dây xích trên Quang Chi Đại Lực Hoàn của gã, hiển nhiên là dùng để dự phòng.
Thải Nhi cầm lấy xích sắt, ôm Long Hạo Thần đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía cuối tầng một của tháp Vĩnh Hằng, dùng giọng điệu quyết đoán nói:
“Bảy ngày, chúng ta chỉ có bảy ngày. Trong vòng bảy ngày, chúng ta nhất định phải leo lên đỉnh tháp Vĩnh Hằng. Tôi phải nhận được truyền thừa từ Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư.”
“Vâng!!!” Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cùng hô vang, khí thế phát ra trong chớp mắt tựa như hồng thủy vỡ đê.
“Tôi cũng đi!” Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đồng thanh nói.
Vết thương của họ đã lành được vài phần, dù chiến đấu còn hơi khó khăn nhưng bây giờ sao họ có thể lùi bước được chứ?
Thải Nhi không nói thêm gì, chỉ nói với Vương Nguyên Nguyên đứng bên cạnh:
“Giúp tôi cõng Hạo Thần lên lưng, dùng dây xích này. Có chàng ở bên cạnh cùng chúng ta chiến đấu, không gì có thể cản được bước chân của chúng ta.”
“Được!” Vương Nguyên Nguyên không nói hai lời, lập tức tiến lên.
Trần Anh Nhi cũng là nữ, rời khỏi vòng tay Dương Văn Chiêu, cùng Vương Nguyên Nguyên giúp Thải Nhi buộc chặt thân thể Long Hạo Thần vào người mình.
Dáng người Long Hạo Thần thon dài cao lớn, được cõng trên lưng Thải Nhi trông có phần kỳ lạ. Phải vòng cả tay và chân hắn quanh người cô, đặc biệt là đôi chân phải quấn quanh eo Thải Nhi thì mới buộc chắc được.
Cảm nhận sức nặng của Long Hạo Thần, sự cố chấp trong mắt Thải Nhi càng trở nên mãnh liệt. Ánh sáng xám chợt lóe, Lưỡi Hái Tử Thần lại xuất hiện trong lòng bàn tay cô. Không biết có phải vì đã nhớ lại hay không, khi Lưỡi Hái Tử Thần xuất hiện trong tay nàng, thần khí này tỏa ra ánh sáng khác hẳn trước kia. Sát khí ngưng đọng, lưỡi hái càng thêm trong suốt sáng lấp lánh.
“Chúng ta đi!” Nói rồi, Thải Nhi sải bước đi về phía bậc thang dẫn lên tầng hai.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, cộng thêm Trương Phóng Phóng, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức theo sát phía sau, một hàng chín người, mang theo thi thể Long Hạo Thần bước lên cầu thang.
Thử thách của tầng một và tầng hai tháp Vĩnh Hằng, nhóm Long Hạo Thần đã sớm thông qua, hơn nữa còn nhận được bốn Thánh Vệ làm chủ. Lúc này Giai Điệu Vĩnh Hằng đang ở trên ngực Thải Nhi, dĩ nhiên bốn Thánh Vệ cũng trở thành hộ vệ của nàng. Chẳng qua trong tháp Vĩnh Hằng, bốn Thánh Vệ không thể hỗ trợ họ chiến đấu.
Tiến vào tầng hai, mọi người cùng phóng linh cánh bay về phía sâu bên trong.
Họ chưa từng tiến vào tầng thứ ba của tháp Vĩnh Hằng. Khi biết được từ Nhật Nguyệt Thần Oa rằng Tử Linh Thánh Pháp Thần, Y Lai Khắc Tư chính là kẻ đã khiến thế giới nhân loại sinh linh đồ thán, là thủ phạm gây ra đại họa, Long Hạo Thần đã không muốn nhận bất kỳ truyền thừa nào của y từ tháp Vĩnh Hằng. Cho nên các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi vẫn chưa tiếp tục tiến lên. Nhưng bây giờ thì khác, Thải Nhi đã thay thế Long Hạo Thần, trở thành người thừa kế. Hơn nữa, nàng nhất định phải nhận được sự truyền thừa này để hồi sinh cho Long Hạo Thần. Họ không những phải tiếp tục tiến lên, mà còn phải xông lên tầng thứ bảy của tháp Vĩnh Hằng, nơi có truyền thừa của Y Lai Khắc Tư mới được.
Vậy nên họ không dám chậm trễ, bảy ngày, họ chỉ có bảy ngày. Nếu trong bảy ngày không thể hồi sinh cho Long Hạo Thần, vậy họ sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội.
Hiện tại không phải là lúc lo lắng việc thông qua bốn tầng sau khó khăn đến mức nào. Dù thử thách có tựa như đối mặt với Ma Thần Hoàng, Thải Nhi cũng quyết không dừng bước. Nếu Long Hạo Thần thật sự đã chết, vậy nàng nhất định sẽ đi theo hắn.
Rất nhanh, họ đã đến lối đi thông lên tầng ba. Thải Nhi xoay người lại nhìn các đồng bạn sau lưng mình.
Hàn Vũ trầm giọng nói:
“Thải Nhi, trước khi đoàn trưởng sống lại, cô chính là đoàn trưởng tạm thời của chúng ta. Ra lệnh đi. Dù phải liều cả mạng sống, chúng tôi cũng nhất định sẽ trợ giúp cô đi đến cuối cùng.”
Thải Nhi hít một hơi thật sâu, nàng không nói lời cảm ơn, chỉ gật mạnh đầu với đồng bạn. Nàng là người đầu tiên bước vào hành lang dịch chuyển.
Ánh sáng lấp lánh, phép dịch chuyển kỳ lạ đưa mọi người đến tầng thứ ba của tháp Vĩnh Hằng.
Vừa xuất hiện ở đây, tất cả đều cảm thấy cơ thể lạnh lẽo. Không khí xung quanh rõ ràng trở nên dính đặc.
Đây không còn là một thế giới lơ lửng giữa không trung, thứ họ thấy là một mảnh tối tăm.
Mặt đất được lát bằng từng khối gạch đen. Trên bầu trời là một vầng trăng màu tím sẫm. Đến đây, họ như bước vào một thế giới khác, một thế giới không có điểm cuối.
Tầm mắt không thể nhìn thấy giới hạn, chỉ có bóng tối vô tận. Mà trong bóng tối vô tận này, vô số ngọn lửa màu tím sẫm đang lập lòe. Đó là Hỏa Hồn, Hỏa Hồn thuộc về binh lính khô lâu.
Đúng vậy, ở tầng ba tháp Vĩnh Hằng, thứ họ thấy là một biển xương khô vô tận. Nơi đây tràn ngập hơi thở hắc ám khủng bố. Nơi đây chỉ có hắc ám nguyên tố và sự tĩnh lặng nặng nề.
Nhưng dù là kẻ địch hay là gì khác, lúc này trong con ngươi của các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi chỉ có sự cố chấp. Trong lòng họ chỉ có một việc phải làm, đó chính là đạp tan mọi chông gai, hồi sinh Long Hạo Thần!
Điều khiến các đồng đội kinh ngạc là Thải Nhi không lập tức xông vào biển khô lâu. Ánh mắt nàng lạnh băng mà trầm tĩnh, không hề có chút điên cuồng.
Nàng thật sự rất muốn mặc kệ tất cả mà xông lên! Nhưng nàng không thể. Bởi vì nàng sợ rằng mình chỉ có một cơ hội duy nhất, tuyệt đối không thể chậm trễ dù chỉ một giây. Vậy nên nàng không thể mù quáng chiến đấu, chỉ có dùng thời gian ngắn nhất để vượt qua mọi thử thách mới là việc nàng nên làm lúc này.
“Tại tầng một và tầng hai của tháp Vĩnh Hằng, chúng ta đối mặt với thử thách chủ yếu là bốn Thánh Vệ. Thuộc tính của bốn Thánh Vệ là hỏa, băng, thổ, phong, cũng chính là đại diện cho bốn nguyên tố cơ bản nhất: thủy, hỏa, thổ, phong. Xem tình hình trước mắt, thử thách đầu tiên tại tầng ba của chúng ta là hắc ám. Các Thánh Vệ đã từng nói, chúng có tổng cộng mười hai người. Vậy thì thử thách chính ở đây tất nhiên sẽ do Thánh Vệ thứ năm, Thánh Vệ thuộc tính hắc ám đảm nhiệm.”
“Khô lâu trong tháp Vĩnh Hằng và khô lâu trong thế giới của Hạo Nguyệt không giống nhau. Thực lực của chúng chắc mọi người đều biết rồi. Nhiều khô lâu như vậy, đủ để nhấn chìm chúng ta. Dù có thể giết hết chúng cũng không biết sẽ mất bao lâu. Vậy nên việc chúng ta cần làm không phải là giết hết chúng, mà là tìm ra Hắc Ám Thánh Vệ trong đó, đánh bại nó, và thông qua thử thách này.”
Giọng nói lạnh lẽo của Thải Nhi vang vọng tại tầng ba tháp Vĩnh Hằng. Lời nói bình tĩnh của nàng khiến sự nôn nóng, xúc động trong lòng các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi dần lắng lại. Họ kinh ngạc phát hiện, tuy không còn Long Hạo Thần chỉ huy, nhưng Thải Nhi trong vai trò đoàn trưởng tạm thời lại hoàn toàn nhập vai, vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh vào lúc này.
Niềm tin bất giác nảy sinh trong lòng mỗi thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Đúng vậy! Ban đầu khi họ thành lập Săn Ma Đoàn, đội có hai trụ cột. Chẳng qua ánh sáng của Thải Nhi luôn bị Long Hạo Thần che lấp mà thôi.
Bây giờ Thải Nhi không chỉ là Thần Quyến Giả của Tử Thần, mà còn đã hồi phục trí nhớ. Long Hạo Thần đã chết, cơ hội sống lại bày ngay trước mắt, Thải Nhi không còn chút che giấu hay khiêm tốn nào nữa. Nàng phải bộc phát tất cả vốn liếng, dẫn dắt đồng đội tranh thủ cơ hội cuối cùng.
“Hàn Vũ!” Thải Nhi trầm giọng quát.
“Có!” Hàn Vũ tiến lên một bước.
Thải Nhi nói:
“Lát nữa chúng ta sẽ tấn công toàn diện, một khi bắt đầu chiến đấu, Hắc Ám Thánh Vệ ẩn trong đám khô lâu sẽ không thể tiếp tục bình tĩnh. Tà Nhãn Lĩnh Chủ của anh có tinh thần lực mạnh nhất, hãy tìm ra nó, khóa chặt mục tiêu.”
“Vâng!” Hàn Vũ lập tức đáp lời và triệu hồi Tà Nhãn Lĩnh Chủ.
“Trương Phóng Phóng phía trước, Dương Văn Chiêu, Đoạn Ức, Hàn Vũ phía sau, những người còn lại giữ nguyên đội hình. Anh Nhi, trừ Mạch Đâu ra đừng triệu hồi những ma thú tiêu hao nhiều linh lực. Giết!!!”
Cùng với tiếng hét cuối cùng, Thải Nhi vung Lưỡi Hái Tử Thần xông lên. Trương Phóng Phóng giơ thuẫn trước người, cùng lao về phía biển khô lâu.
Thân thể của đám khô lâu có màu đen, hệt như không gian này, ánh sáng duy nhất chính là Hỏa Hồn lập lòe trong hốc mắt chúng.
Nhóm Thải Nhi vừa hành động, biển khô lâu cũng lập tức chuyển động, ồ ạt xông lên, giơ cao những vũ khí khác nhau lao về phía họ.
Giang rộng đôi linh cánh sau lưng, Thải Nhi không ở trong đội hình, với vai trò thích khách, nàng vốn nên ở vòng ngoài. Thân hình chợt lóe, nàng đã vượt qua Trương Phóng Phóng, xông lên trước nhất, tựa như một mũi dao nhọn sắc bén cắt vào biển khô lâu.
Từ hai năm trước, họ đã có thể thông qua thử thách hai tầng đầu của tháp Vĩnh Hằng và tiến vào tầng thứ ba, chẳng qua là không làm mà thôi. Bây giờ cuối cùng cũng vào, thử thách của tầng thứ ba đối với họ có lẽ không quá khó khăn mới đúng.
Nhưng khi thật sự xông vào biển khô lâu, Thải Nhi lập tức cảm nhận được áp lực to lớn. Thử thách của tầng thứ ba đã khó hơn tầng thứ hai rất nhiều.
Nơi này không còn là từng cửa ải riêng lẻ mà là một thử thách lớn, không phải một chọi một mà là đoàn chiến.
Ánh sáng xám lấp lánh, từng đống khô lâu bị Lưỡi Hái Tử Thần chém thành mảnh vụn, chỉ một chiêu, Thải Nhi đã khiến ít nhất hai mươi chiến sĩ khô lâu tắt ngấm Hỏa Hồn. Nhưng nàng cũng cảm nhận được thực lực của những khô lâu này không ngờ lại tương đương với cường giả cấp sáu của nhân loại. Tuy chúng không có kỹ xảo chiến đấu như các Thánh Vệ, nhưng lại thắng ở số lượng vô cùng vô tận!
Nhưng cũng chính vì thế mà sức mạnh của cả đội được thể hiện. Bốn vòng hào quang màu vàng gần như cùng lúc khuếch tán, bao phủ một phạm vi cực lớn.
Bốn vòng hào quang vàng đương nhiên là do bốn Kỵ Sĩ Thánh Điện trong đội phóng ra.
Long Hạo Thần không còn nhưng đội của họ vẫn có nhiều kỵ sĩ nhất, hơn nữa còn là những kỵ sĩ ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của Kỵ Sĩ Thánh Điện, đều là Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy.
Bốn vòng hào quang cùng thi triển một kỹ năng: Thánh Quang Thủ Hộ, vòng hào quang của Thủ Hộ Kỵ Sĩ.
Đối với tất cả kẻ địch thuộc tính hắc ám, hiệu quả công kích tăng ba mươi phần trăm. Kẻ địch thuộc tính hắc ám bị vòng hào quang Thánh Quang Thủ Hộ bao phủ thì tốc độ và thuộc tính sẽ bị suy yếu toàn diện.
Đây chính là vòng hào quang cấp sáu, hơn nữa còn do bốn Kỵ Sĩ Thánh Điện cùng thi triển, bao phủ phạm vi mấy trăm mét vuông. Biển khô lâu đang xông lên thoáng chốc chậm lại. Thải Nhi như một mũi dao ở phía trước nhất, áp lực lập tức giảm đi.
Ngay lúc này, sức công kích khủng bố của Thải Nhi hoàn toàn bộc lộ. Việc nhớ lại ký ức đã giúp nàng hồi phục bản năng thích khách được bồi dưỡng từ nhỏ. Lưỡi Hái Tử Thần trong tay nàng thật sự giống như Tử Thần giáng thế.
Từng luồng sáng xám tràn ngập sức phá hoại khủng bố tung hoành trên chiến trường. Nơi nó đi qua, từng mảng khô lâu biến thành mảnh vụn. Có nàng dẫn dắt, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi với tốc độ kinh người thọc sâu vào biển khô lâu.
Tà Nhãn Lĩnh Chủ lúc này đã lơ lửng trên đỉnh đầu Hàn Vũ, những dao động tinh thần vô hình quét qua biển khô lâu, tìm kiếm kẻ đã tạo ra chúng.
Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên bảo vệ hai bên sườn đội ngũ. Long Hạo Thần tử trận, họ cố gắng kìm nén nỗi bi thương và phẫn nộ trong lòng, lúc này hoàn toàn trút hết lên biển khô lâu. Một người vàng, một người bạc xử lý đám khô lâu lao tới hai bên. Khô lâu đen bị họ đánh trúng gần như hoàn toàn biến thành bột phấn.
Lâm Hâm cũng không rảnh rỗi, Hỏa Tinh pháp trượng trong tay tựa như một khẩu pháo ma đạo bắn liên tục, vừa lên đã tung ra Lưu Tinh Hỏa Vũ oanh tạc đám khô lâu phía trước.
Trong lúc tiêu diệt đám khô lâu, mọi người dần phát hiện ra một điều tốt.
Tình huống từng xảy ra ở tầng một tháp Vĩnh Hằng lại một lần nữa xuất hiện.
Tại tầng một, họ gặp phải số lượng khô lâu không nhiều, nhưng mỗi con khô lâu đều có thể cung cấp cho họ mười điểm linh lực, chính điều đó đã giúp Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi lần đầu tiên trưởng thành tập thể, vượt qua các đồng đội cùng lứa, trở thành Săn Ma Đoàn số một lúc bấy giờ.
Lúc này, những con khô lâu tuy không cung cấp cho họ mười điểm linh lực mỗi con, nhưng mỗi khi giết chết một con, linh lực của họ sẽ tăng lên một điểm.
Đừng coi thường một điểm, giết một, hai con thì không rõ ràng, nhưng nếu giết mấy trăm con khô lâu, linh lực sẽ tăng vọt lên vài trăm điểm!
Nếu không phải Long Hạo Thần bị Ma Thần Hoàng giết chết, khi phát hiện điều này ở đây, họ nhất định sẽ vui mừng hoan hô, không cần vội vàng tìm Hắc Ám Thánh Vệ, chỉ cần thoải mái chém giết là được. Họ có thể ở đây tăng mạnh linh lực cho mình.
Nhưng hiện tại họ không thể, họ phải dùng tốc độ nhanh nhất để phá tan rào cản trước mặt, tranh thủ thời gian hồi sinh cho đoàn trưởng của họ.
Đột nhiên, Thải Nhi đang xông lên trước nhất chợt lóe người, thân thể mềm mại xoay một vòng trên không trung rồi lùi về đội, rơi vào chính giữa các đồng đội.
“Dừng lại!” Nàng khẽ quát một tiếng, cắm Lưỡi Hái Tử Thần xuống đất.
Ảo ảnh Tử Thần sau lưng nàng từ từ nổi lên không trung, nhanh chóng trở nên rõ ràng, đôi tay hợp lại, những văn lộ kỳ lạ tổ hợp trên tay ảo ảnh.
Những văn lộ màu trắng rất nhanh kết hợp thành một vòng hào quang tròn. Trên vòng hào quang dường như có vô số văn lộ mỏng manh, cuối cùng tổ hợp thành một ma văn.
Thải Nhi lùi một bước, áp lực của Trương Phóng Phóng lập tức tăng lên, vô số chiến sĩ khô lâu đen điên cuồng lao về phía y.
Chân trái bước lên trước, tấm thuẫn giơ trước ngực, trọng kiếm trong tay phải giơ cao qua đỉnh đầu, Trương Phóng Phóng đột nhiên hét lớn một tiếng. Thoáng chốc, hàng ngàn luồng sáng vàng phát ra từ thân kiếm, nhuộm cả một vùng rộng lớn xung quanh thành màu vàng.
Thẩm Phán Quang.
Bị Thẩm Phán Quang chiếu rọi, những khô lâu cấp sáu tuy không chết nhưng Hỏa Hồn cũng kịch liệt lập lòe, kinh hoảng không ngừng lùi lại. Một số ít ở gần đó thì trực tiếp bị Thẩm Phán Quang đánh nát, khiến không khí hắc ám xung quanh giảm đi rất nhiều.
Chính lúc này, ma pháp của Thải Nhi đã hoàn thành.
“Tịnh hóa.” Hai chữ lạnh băng phát ra từ bờ môi hồng của nàng.
Ma văn mà ảo ảnh Tử Thần trên trời ngưng kết bỗng nhiên khuếch tán ra. Chỉ thấy một vòng sáng trắng nhanh chóng lan tràn, ánh sáng trắng đi qua đâu, từng tên khô lâu đen liền biến thành màu trắng, đông cứng bất động.
Trong thế giới hắc ám vô tận đột nhiên xuất hiện một đống khô lâu trắng, tạo cho người ta một cảm giác cực kỳ quái lạ.
Ngay sau đó, những khô lâu trắng hóa thành từng điểm sáng trắng bay lên trời, hướng về phía ảo ảnh Tử Thần. Linh hồn của chúng trong quá trình bay lên đã hòa vào màu trắng đó. Ảo ảnh Tử Thần màu xám cũng theo đó trở nên chân thực hơn.
Bộ giáp màu xám hoa lệ phủ lên toàn thân, mỗi một vị trí trên thân giáp đều do những lưỡi dao sắc bén tổ thành, trong suốt lấp lánh từng điểm sáng. Duy nhất không thấy rõ là khuôn mặt nó, tựa như bầu trời đêm hư ảo, sâu thẳm vô tận.
Thải Nhi lại phóng người lên, rơi xuống trước mặt Trương Phóng Phóng, vung Lưỡi Hái Tử Thần, dẫn dắt đồng đội tiếp tục tiến lên. Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, nàng đã tịnh hóa sinh mệnh của hơn một ngàn khô lâu đen, linh lực cũng tăng hơn một ngàn điểm.
Cùng lúc đó, đám khô lâu đen phía xa bỗng dừng lại, lần lượt tách ra hai bên, để lộ một con đường.
Bây giờ tất cả khô lâu đen dường như đều tĩnh lặng. Ngay sau đó, vang lên tiếng móng ngựa giòn giã đạp trên mặt đất. *Cốc cốc cốc*, âm thanh ngày càng rõ ràng.
Một thân hình cao lớn xuất hiện trong tầm mắt của các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi.
Thân hình to lớn này được bao bọc trong bộ giáp đen, dưới thân là một con ngựa khô lâu cũng bị giáp che phủ. Cả người và ngựa đều tỏa ra vầng sáng màu tím sẫm. Nó vừa xuất hiện, hơi thở hắc ám trong không khí thoáng chốc trở nên đậm đặc. Những con khô lâu đen trong vòng trăm mét xung quanh nó cũng theo đó được bao phủ bởi vầng sáng màu tím sẫm.
Đích thân ra mặt rồi sao? Không còn nghi ngờ gì nữa, hắc kỵ sĩ trước mắt chính là cửa ải mà họ phải đối mặt. Tuy thử thách trong tháp Vĩnh Hằng rất khó khăn nhưng sẽ không đến mức không thể hoàn thành. Nếu khô lâu đen ở đây thật sự vô tận, vậy thì dù là cường giả cỡ Ma Thần Hoàng cũng sớm muộn sẽ bị mệt chết. Bởi vậy, biển khô lâu vô tận chỉ là một thử thách về mặt tâm lý mà thôi. Khi họ giết đến một số lượng nhất định, hắc kỵ sĩ trước mắt, rất có thể là Thánh Vệ thứ năm, đương nhiên sẽ xuất hiện.
“Đi theo tôi!” Thải Nhi lạnh lùng quát một tiếng, là người đầu tiên xông lên.
Lưỡi Hái Tử Thần bị nàng kéo lê trên mặt đất, mũi hái sắc bén để lại một vệt hằn cực sâu. Sát khí đậm đặc chợt bùng phát từ người nàng. Trong khoảnh khắc này, trên người Thải Nhi được bao phủ bởi một lớp màu xám, một màu xám trong suốt.
Rất nhanh, nàng đã đến gần con đường ở giữa biển khô lâu. Khi nàng xông vào con đường, đám khô lâu hai bên bỗng điên cuồng nhào lên, định cản đường nàng.
Bề ngoài Thải Nhi lạnh lùng nhưng trong lòng lại có một ngọn lửa, một ngọn lửa đang thiêu đốt hừng hực. Bây giờ trong đầu nàng luôn quanh quẩn từng chút kỷ niệm khi ở bên Long Hạo Thần. Dù đối mặt với kẻ địch mạnh đến đâu, nàng cũng sẽ luôn tiến về phía trước, trừ phi chết đi, nếu không nàng sẽ không bao giờ dừng bước.
Ảo ảnh Tử Thần trước đó đã hấp thu rất nhiều linh hồn bị tịnh hóa luôn đi theo trên đỉnh đầu Thải Nhi, tựa như cái bóng của nàng nhưng không thi triển bất kỳ năng lực nào. Thân thể nó cũng có màu xám như Thải Nhi, một màu xám tràn ngập khí thế chết chóc.
Trương Phóng Phóng và các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi ở sau lưng Thải Nhi, tốc độ không hề chậm. Ngay lúc Thải Nhi bị khô lâu đen hai bên bao vây công kích, họ cũng đã xông vào biển khô lâu.
Những khô lâu đen cấp sáu này sao có thể chặn được bước chân của họ chứ? Thoáng chốc như lúc trước, họ đã lao vào trong và nhanh chóng đuổi kịp Thải Nhi.
Lưỡi Hái Tử Thần trong tay Thải Nhi mỗi lần vung lên là kết thúc sinh mệnh của một đống khô lâu. Những khô lâu bị Lưỡi Hái Tử Thần chém giết sẽ hóa thành những luồng khí xám bay lên cao, dung nhập vào ảo ảnh Tử Thần trên trời.