Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 273: CHƯƠNG 273: GẶP LẠI MA THẦN HOÀNG

Mười mét, chín mét, tám mét, bảy mét.

Dạ Tiểu Lệ từng bước tiến lại gần Ma Thần Hoàng. Dường như sợ làm kinh động nàng, y chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ vươn tay phải ra chờ đợi.

Năm mét, khoảng cách giữa họ chỉ còn lại năm mét, chỉ cần Dạ Tiểu Lệ tiến thêm hai bước nữa là tay Ma Thần Hoàng có thể chạm đến nàng. Lúc này, ánh mắt nàng càng thêm mơ màng, dường như không còn nhìn rõ cảnh vật trước mắt, hoặc đã chìm sâu vào một trạng thái nào đó.

Lại bước thêm một bước, khoảng cách lại được kéo gần, nơi đáy mắt Ma Thần Hoàng bắt đầu ánh lên vẻ hưng phấn. Đến cảnh giới của y, đã có rất ít điều đáng để khao khát. Nhưng trở thành thần linh chân chính lại là mục tiêu lớn nhất của y, huống chi còn có thể thoát khỏi nỗi thống khổ do thần linh phản phệ. Vì vậy, trong mắt y đã lộ ra cảm xúc thật sự.

Nhưng cũng đúng lúc này, tâm thần Ma Thần Hoàng đột nhiên chấn động. Y theo bản năng tiến lên một bước, vươn tay phải định chộp lấy Dạ Tiểu Lệ.

Cũng trong chớp mắt đó, đôi mắt mơ màng của Dạ Tiểu Lệ bỗng trở nên trong suốt, sự tỉnh táo trong đó ngập tràn oán hận.

Một bóng hình trắng muốt trong suốt bỗng hiện ra trước mặt Dạ Tiểu Lệ, trên người hắn thậm chí còn mang theo hơi thở sinh mệnh đặc trưng của nàng.

Cú chộp của Ma Thần Hoàng tất nhiên rơi vào thân thể trắng trong suốt này. Thứ y chộp được chỉ là một nắm đấm.

Một luồng hào quang rực rỡ đến mức khó tả bỗng bùng nổ từ lồng ngực bóng hình ấy. Ma Thần Hoàng chỉ cảm thấy thứ mình đang đối mặt là cả một bầu trời sao vô biên vô tận. Mỗi một ngôi sao đều nở rộ ánh sáng chói lọi nhất. Ánh sáng vô biên vô tận, lực lượng cường đại như muốn chiếu sáng tất cả hắc ám.

Bởi vì tất cả xảy ra quá đột ngột, thêm vào đó là tâm thần có phần thả lỏng do sắp thành lại bại, Ma Thần Hoàng không kịp phản kích, đành phải buông bàn tay đang nắm lấy đối phương, hai tay giao nhau chắn trước ngực.

Ánh sáng trắng mãnh liệt bùng phát, tạo thành một quả cầu ánh sáng khổng lồ chắn giữa kẻ vừa đến và Ma Thần Hoàng.

Trên đôi tay giao nhau của Ma Thần Hoàng, ma văn màu tím chuyển động, hắc ám tinh thuần không chút nhượng bộ, không ngờ lại hoàn toàn ngăn chặn được đòn xung kích của Vĩnh Hằng Quang. Ánh sáng trắng không tìm thấy chỗ phát tiết, chỉ có thể vọt lên trên, như diều gặp gió, gần như thoáng chốc đánh vào phong ấn do Ma Thần Hoàng bày ra. Trong tiếng nổ vang, nó nhanh chóng khuếch tán đến tận cùng phong ấn.

Với thực lực cường đại như Ma Thần Hoàng, thế mà phong ấn y bày ra lại bị cú va chạm này làm cho xuất hiện vô số vết rạn. Vết rạn nhanh chóng lan rộng, trông như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Lúc này Ma Thần Hoàng đã thấy rõ bóng hình màu trắng. Đó là một người đàn ông toàn thân bao bọc trong bộ giáp trắng, đầu đội hoàng quan, khuôn mặt bị mặt nạ che khuất. Khí thế mạnh mẽ đến mức chính y cũng không kìm được tim đập nhanh. Điều khủng bố nhất chính là lĩnh vực của đối phương, lực lượng hắc ám của Ma Thần Hoàng đã tu luyện đến cực hạn, chẳng những tinh thuần, mênh mông mà còn có uy áp chí cao vô thượng. Nhưng khi đối mặt với ánh sáng trắng trong suốt trên người đối phương, hắc ám của y chẳng những không chiếm được ưu thế mà dường như còn bị áp chế ngược lại. Đây rõ ràng là sự chênh lệch về lĩnh vực.

Đáy mắt Ma Thần Hoàng tràn ngập kinh ngạc. Người trước mắt rõ ràng là một nhân loại! Nhưng trong loài người, từ khi nào lại xuất hiện một cường giả như vậy? Ngay cả đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn cấp Ma Thần Chi Vẫn là Trần Cuồng cũng có thực lực kém xa người này!

Trọng kiếm trong suốt giơ ngang, trong khoảnh khắc, ánh nắng trên trời bỗng trở nên ảm đạm. Giữa ban ngày ban mặt mà trời đất lại chuyển sang đêm tối.

“Ma Thần Hoàng, chúng ta lại gặp nhau. Có lẽ lần gặp mặt sau sẽ là lúc chúng ta quyết chiến sinh tử.”

Giọng nói quen thuộc mà lạnh lẽo vang lên bên tai Ma Thần Hoàng, y không dám tin, toàn thân run lên bần bật, thậm chí quên cả đánh trả.

“Là ngươi?” Ma Thần Hoàng tràn ngập rung động nhìn cường giả nhân loại mặc giáp trắng trong suốt. Thậm chí trong mắt y còn lộ ra vẻ hoảng sợ, theo bản năng lùi lại nửa bước.

Người đột nhiên xuất hiện trước mặt Dạ Tiểu Lệ, xoay chuyển tình thế, chẳng phải chính là người sở hữu Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, chủ tịch nhiệm kỳ thứ nhất của Liên Bang Thánh Điện, Huy Hoàng và Lãnh Tụ Thần Ấn kỵ sĩ, Long Hạo Thần đó sao?

Cảm nhận được nguy hiểm mà Dạ Tiểu Lệ truyền đến, Long Hạo Thần vừa giải quyết xong vấn đề Hạo Nguyệt muốn tiêu diệt Vong Linh Thẩm Phán Kỵ Sĩ và Vu Yêu Vương là lập tức chạy tới đây ngay.

Xuyên qua không gian cần thời gian, huống chi Long Hạo Thần đang ở một thế giới khác, cho nên mới đến trễ một chút. May mắn là với tu vi của hắn, cộng thêm sự bảo vệ của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, việc nhanh chóng xuyên qua các thế giới không gây nguy hiểm cho hắn.

Kỳ thật, Dạ Tiểu Lệ sớm đã cảm nhận được mối liên hệ đặc biệt giữa mình và hắn, cũng cảm nhận được sức mạnh mà Long Hạo Thần thể hiện khi quay về. Tuy nàng chỉ mới cảm nhận được cường độ linh hồn của Long Hạo Thần mà thôi, nhưng nàng biết rõ, cường độ linh hồn có liên quan mật thiết đến tu vi bản thân, nên Dạ Tiểu Lệ mới chậm rãi đi về phía Ma Thần Hoàng. Đó không phải vì nàng bị thuyết phục, không phải vì rơi vào mê mang, chẳng qua là muốn mê hoặc Ma Thần Hoàng, tranh thủ thời gian cho Long Hạo Thần xuyên qua thế giới khác mà thôi!

Long Hạo Thần cuối cùng đã đến kịp lúc. Khoảnh khắc hắn xuất hiện, Dạ Tiểu Lệ chỉ cảm thấy thân thể mình như trút được gánh nặng. Hắn đã đánh lui Ma Thần Hoàng. Không ngờ hắn lại có thể đánh lùi được Ma Thần Hoàng! Cho dù là trong tình huống Ma Thần Hoàng không hề chuẩn bị, nhưng trên thế giới này, có bao nhiêu người làm được điều đó?

“Là ta.” Long Hạo Thần nhàn nhạt nói.

Hắn nâng tay trái lên, tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa lấp lánh chín sắc màu chắn ngang ngực.

Trong suốt quá trình trưởng thành của Long Hạo Thần, người khiến hắn kiêng dè nhất chính là Ma Thần Hoàng. Ngay cả tất cả Vong Linh Vương trong thế giới đỏ đen của Hạo Nguyệt cộng lại, trong lòng Long Hạo Thần cũng không nguy hiểm bằng Ma Thần Hoàng. Bởi vậy sau khi đánh lùi Ma Thần Hoàng, hắn không chút do dự dẫn động lực lượng của Nhật Nguyệt Thần Thạch, kích phát uy lực của siêu thần khí tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa.

Lúc này Ma Thần Hoàng đã hoàn toàn rối loạn, y không bao giờ ngờ được vấn đề mình vừa mới suy nghĩ lại lập tức hiện ra ngay trước mắt.

Long Hạo Thần còn sống, hắn thật sự còn sống. Từ hơi thở và bộ giáp thần kỳ trên người hắn có thể nhìn ra được, tuyệt đối không phải bị vong linh pháp sư khống chế. Huống chi sức mạnh hắn thể hiện lúc này, chính Ma Thần Hoàng cũng cảm nhận được uy hiếp cực lớn.

“Sao ngươi không chết?” Ma Thần Hoàng tràn đầy khó hiểu hỏi. Đối với y, sự sống chết của Long Hạo Thần dường như còn quan trọng hơn cả thần vị mà Dạ Tiểu Lệ mang lại.

Long Hạo Thần bình thản nói:

“Tại sao ta phải chết? Ngươi đã giết ta một lần, nhưng ta tin ngươi sẽ không có cơ hội lần thứ hai. Hẹn gặp lại, ta tin rằng không lâu sau, chúng ta sẽ gặp nhau trên chiến trường. Đến lúc đó, ta sẽ thỉnh giáo bệ hạ.”

Nói rồi, trên tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, ánh sáng chín màu bỗng bùng nổ, hóa thành một cột sáng thẳng tắp đánh về phía Ma Thần Hoàng.

Đừng nhìn tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa chỉ có thể phát huy tác dụng lớn nhất khi mặt trăng và mặt trời giao nhau, nhưng cũng chính vì sự tích lũy này, một khi nó phát động uy lực của siêu thần khí thì đủ để sánh ngang với đòn công kích mạnh nhất của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa.

Ma Thần Hoàng nổi giận gầm lên:

“Đừng hòng đi!”

Chỉ thấy y duỗi tay phải, long văn kỳ lạ xuất hiện trên nắm đấm. Ngay sau đó, y ngang nhiên đấm thẳng vào cột sáng chín màu của siêu thần khí.

Một vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát trong khoảnh khắc này. Phong ấn của Ma Thần Hoàng vỡ nát trong chớp mắt. Lực lượng khủng bố gần như quét sạch cả khu rừng trong giây lát.

Nhưng siêu thần khí đúng là siêu thần khí! Tuy tu vi của Ma Thần Hoàng cường đại nhưng trong cú va chạm chớp nhoáng này vẫn rơi vào thế yếu. Thân thể y bị hất bay xa mấy ngàn mét. Tại khu vực trung tâm vụ nổ, thân ảnh của Long Hạo Thần và Dạ Tiểu Lệ đã hoàn toàn biến mất.

Ma Thần Hoàng chỉ mơ hồ trông thấy khi ánh sáng chín màu đánh về phía y, một quả cầu ánh sáng xanh từ người Long Hạo Thần bay ra bao phủ lấy Dạ Tiểu Lệ. Ngay sau đó, thân thể Dạ Tiểu Lệ đã biến mất. Long Hạo Thần thì lóe lên ánh sáng tím, vào giây phút vụ nổ bùng phát cũng biến mất, xuyên qua không gian.

Thần vị sắp có được lại vuột mất, điều đó không đả kích Ma Thần Hoàng bao nhiêu, đả kích lớn nhất chính là sự xuất hiện của Long Hạo Thần.

Khi tất cả dao động linh lực hoàn toàn tĩnh lặng, Ma Thần Hoàng bỗng nhiên phát hiện, sâu trong tâm mình lại nảy sinh cảm xúc sợ hãi.

Long Hạo Thần không chết, phải chăng Austin Griffin cũng không chết? Chẳng lẽ là Austin Griffin đã hồi sinh hắn? Không, tuyệt đối không thể. Lực lượng hắn sử dụng vừa rồi chẳng có chút liên quan nào đến Austin Griffin.

Nhưng hắn chỉ mới mất tích vài năm, tại sao tu vi lại trở nên mạnh mẽ như vậy? Bộ giáp trên người hắn không lẽ chính là Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa trong Kỵ Sĩ Thánh Điện mà không ai có thể thừa nhận? Còn có tấm thuẫn kia, không ngờ cũng là một siêu thần khí.

Long Hạo Thần có hai món siêu thần khí, đúng là đã có tư cách khiêu chiến với mình!

Ma Thần Hoàng hít một hơi thật sâu, cố gắng để tâm tình rối loạn của mình bình tĩnh lại. Y cần phải suy nghĩ, suy nghĩ thật cẩn thận.

Ngẩng đầu nhìn về hướng Trấn Nam quan, y cảm giác được các cường giả bên đó đã phát hiện động tĩnh và đang chạy tới.

Nếu y có được Dạ Tiểu Lệ, chắc chắn sẽ trực tiếp giết chết những nhân loại đang tiến đến này. Nhưng bây giờ, y không muốn lãng phí thêm một chút thời gian nào. Tay phải vung lên trước mặt, một luồng sáng tím lơ lửng hiện ra. Ma Thần Hoàng lóe người, trực tiếp nhập vào tia sáng tím rồi xuyên qua không gian.

So với sự hoảng loạn thất thố của Ma Thần Hoàng, Dạ Tiểu Lệ lại mang một cảm xúc khác hẳn. Bởi vì nàng kinh ngạc phát hiện, mình đã đi tới một thế giới tỏa ra hơi thở sinh mệnh không hề thua kém Mộng Huyễn Thiên Đường.

Cỏ xanh mướt mắt, cây cối um tùm, nhìn qua là một màu xanh vô biên vô hạn, hơi thở sinh mệnh dâng trào đối với nàng như có thể nhìn thấy bằng mắt thường!

Nhẹ nhàng đáp xuống đất, Dạ Tiểu Lệ vui mừng cảm giác được tất cả thực vật xung quanh dường như đều đang chào hỏi mình.

Dù đây là đâu, nàng vẫn cảm thấy nó thật thân thiết, hơi thở thiên nhiên nhanh chóng giúp nàng hòa nhập vào trong.

Là thần vị do Tự Nhiên Nữ Thần để lại nhân gian, có thể nói bản thân nàng chính là một phần của Tự Nhiên Nữ Thần. Tuy thế giới khác nhau nhưng hơi thở sinh mệnh lại giống hệt.

“Hoan nghênh đến với thế giới Y Tư Đốn, cô bé đáng yêu.” Một thanh âm hùng hồn vang lên.

Ngay sau đó, một bóng xanh từ trong ánh sáng xanh bay ra, khuôn mặt tươi cười nhìn nàng.

Bóng xanh này kỳ thật cao không kém gì Dạ Tiểu Lệ, nàng có thể cảm nhận được gã rất cường đại, càng cảm nhận được hơi thở sinh mệnh đậm đặc trên người gã.

“Thế giới Y Tư Đốn? Đây là một thế giới khác sao?” Dạ Tiểu Lệ kinh ngạc hỏi. Chẳng lẽ đây là một thế giới thiên nhiên khác?

Y Tư Đốn vương gật đầu, nói:

“Đối với ngươi thì có thể xem là một thế giới khác. Ta rất thích hơi thở của ngươi, cực kỳ giống với hơi thở của chủ nhân ta, tuy yếu hơn nhiều. Nhưng ngươi xem này, mọi thứ nơi đây đều rất thích ngươi. Ta là Y Tư Đốn vương, vua của Y Tư Đốn. Ngươi có thể ở lại đây.”

“Y Tư Đốn vương nói đúng đấy, cô có thể ở lại.” Thân hình chợt lóe, Long Hạo Thần cởi bỏ Vĩnh Hằng giáp xuất hiện bên cạnh Dạ Tiểu Lệ, ánh mắt ôn hòa nhìn nàng.

Dạ Tiểu Lệ nhìn Y Tư Đốn vương, lại nhìn Long Hạo Thần.

“Đây rốt cuộc là đâu?”

Long Hạo Thần nói:

“Đây là thế giới tồn tại bên trong Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, cũng có thể gọi là thế giới Y Tư Đốn. Nơi này chỉ có hơi thở thiên nhiên và sinh mệnh, tin rằng cô sẽ rất thích, phải không?”

Dạ Tiểu Lệ ngẩng đầu nhìn Long Hạo Thần, khẽ nói:

“Cảm ơn ngươi đã cứu ta.”

Long Hạo Thần mỉm cười nói:

“Không cần nói cảm ơn, người phải cảm ơn là tôi mới đúng. Nếu không có cô giúp đỡ, tôi đã chết ít nhất hai lần rồi.”

Dù là năm đó Thải Nhi thức tỉnh bị vây công, hay là sau này Long Hạo Thần bị Ma Thần Hoàng đánh chết, đều là nhờ Dạ Tiểu Lệ giúp đỡ mới giúp hắn sống sót. Đặc biệt là lần thứ hai, nếu không có Dạ Tiểu Lệ chỉ điểm, chưa chắc Thải Nhi đã tới được Tháp Vĩnh Hằng để xin Y Lai Khắc Tư hồi sinh cho hắn.

Năm đó Long Hạo Thần và Dạ Tiểu Lệ gặp nhau ở Mộng Huyễn Thiên Đường, bởi vì hơi thở vong linh pháp sư trên người hắn mà bị Dạ Tiểu Lệ nhận ra. Dù sao hắn cũng là con trai của quang minh, cuối cùng Dạ Tiểu Lệ vẫn quyết định ký kết khế ước với Long Hạo Thần. Tên của khế ước là trông coi lẫn nhau. Khế ước khiến họ có thể cảm ứng được hơi thở của nhau, một khi bên nào gặp nguy hiểm, bên kia có thể giúp đỡ đối phương.

Hai lần Dạ Tiểu Lệ giúp đỡ Long Hạo Thần đều là trị liệu và ổn định vết thương. Đó là bởi vì nàng không giỏi chiến đấu, mà lần này, vào giây phút Dạ Tiểu Lệ nguy cấp nhất, Long Hạo Thần cuối cùng đã đáp lại sự trợ giúp của nàng, hơn nữa còn mang nàng đến nơi an toàn.

Trong mắt Dạ Tiểu Lệ lộ ra một tia buồn bã, nhìn thế giới Y Tư Đốn xung quanh, nàng đột nhiên nói một câu khiến Long Hạo Thần chấn kinh.

“Nơi này dù tốt đến đâu cũng không phải nhà của ta. Ta không thuộc về thế giới này. Long Hạo Thần, ta phải làm linh lô của ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!