Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 274: CHƯƠNG 274: THẦN TINH LINH

“Nơi này có tốt hơn nữa cũng không phải là nhà của ta. Ta không thuộc về thế giới này. Long Hạo Thần, ta muốn làm linh lô của ngươi.”

Câu nói của Dạ Tiểu Lệ khiến Long Hạo Thần giật nảy mình.

Lúc đối mặt với Ma Thần Hoàng, Long Hạo Thần không chút do dự phát động uy lực của tấm thuẫn Nhật Nguyệt Thần Oa, nhưng khi cứu được Dạ Tiểu Lệ ra, hắn đã cảm nhận được cảm xúc của cô vô cùng bất thường.

Theo tu vi tăng lên, tri giác của hắn ngày càng trở nên nhạy bén, đặc biệt là ở những phương diện tinh vi. Dạ Tiểu Lệ và hắn lại có khế ước, Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng tâm trạng đã hóa tro tàn của cô.

Suy tư trong chốc lát, Long Hạo Thần quyết định đưa Dạ Tiểu Lệ vào thế giới Y Tư Đốn. Hắn biết rõ vì nhà bị hủy nên cô mới bi thương đến thế. Y Tư Đốn là nơi thích hợp nhất cho cô sinh tồn.

Dạ Tiểu Lệ nâng tay lau nước mắt, ánh mắt cố chấp nhìn Long Hạo Thần.

“Ta nói nghiêm túc đấy. Ta không muốn ở lại đây.”

Y Tư Đốn vương không nhịn được lên tiếng.

“Chỗ chúng ta có gì không tốt? Nơi này rất hợp với khí tức trên người ngươi. Y Tư Đốn luôn chào đón những người như ngươi.”

Hơi thở thiên nhiên trên người Dạ Tiểu Lệ thậm chí còn tinh thuần hơn cả của y, tuy không cường đại nhưng sức sống thuần túy tựa như Cây Vĩnh Hằng khiến Y Tư Đốn rất có hảo cảm với cô.

Dạ Tiểu Lệ lắc đầu.

“Cảm ơn ngài, nhưng ta không thể đồng ý. Bởi vì ở đây ta không thể sống tiếp được. Ta thuộc về Thánh Ma Đại Lục. Theo một ý nghĩa nào đó, ta vốn là một phần của Thánh Ma Đại Lục. Rời khỏi đó, sinh mệnh của ta sẽ dần héo tàn, không quá một tháng ta sẽ tan vào hư không, hóa thành cát bụi.”

Long Hạo Thần giật mình hỏi.

“Tại sao vậy? Cô…”

Dạ Tiểu Lệ cười buồn, nói:

“Ngươi không biết ta là gì đúng không? Bây giờ ta sẽ nói cho ngươi biết. Thật ra ta hơi giống với nguyên tố tinh linh của ngươi. Ta không phải là một tồn tại chân thực, mà là Thần Tinh Linh, một thể năng lượng.”

Thần Tinh Linh? Nghe mấy chữ này, Long Hạo Thần không hiểu nhưng Y Tư Đốn vương thì biến sắc, không mở miệng khuyên bảo nữa.

“Cái gọi là Thần Tinh Linh, kỳ thực từ một phương diện nào đó có thể coi như là phân thân của thần. Mà ta chính là một phân thân Tự Nhiên Nữ Thần để lại tại Thánh Ma Đại Lục. Sự tồn tại của ta cần phải hấp thu linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt mới sống được. Mộng Huyễn Thần Điện, hay Mộng Huyễn Thiên Đường, là nơi Tự Nhiên Nữ Thần xây dựng cho ta trước khi ngài thành thần. Hoặc nên nói là, vì chính bản thân ngài.”

“Bất cứ sự tồn tại nào, dù là nhân loại hay sinh vật khác, khi tu vi đột phá trăm vạn linh lực thì sẽ tiến vào cấp thần, hay nói đúng hơn là bắt đầu nhận thử thách của thần, đây là quy luật không thể đảo ngược. Vượt qua thử thách sẽ thành thần chân chính. Không qua được thử thách sẽ vĩnh viễn tan biến trong không khí, chuyển thế trọng sinh, bắt đầu lại từ hình thái sơ sinh. Sau khi thành thần, bản thể cũng tan biến, ý thức sẽ khuếch đại vô hạn, lan rộng ra cả thế giới, có thể cảm giác được mọi chuyện xảy ra ở bất cứ góc nào, đồng thời dung nhập bản thân vào thế giới, thúc đẩy thế giới trở nên ổn định và phồn vinh hơn. Ví dụ như bản thể của ta năm đó. Tự Nhiên Nữ Thần sau khi thành thần đã thúc đẩy cả thế giới trong một thời gian rất dài, khiến tất cả thực vật sinh sôi dễ dàng hơn. Tất cả cường giả thân thiết với thiên nhiên cũng sẽ tăng tốc độ tu luyện. Nhưng thần không thể khống chế được gì, dần dần bị đồng hóa với trời đất, chỉ còn một luồng thần niệm phiêu đãng giữa thế gian. Bởi vậy, rất nhiều cường giả thà không bao giờ thành thần, thà rơi vào luân hồi cũng không muốn sống những ngày hư vô phiêu đãng.”

“Nhưng nhiều lúc có những chuyện không thể kháng cự, không phải bản thân có thể quyết định. Bây giờ ta có thể nhắc nhở ngươi, dù thế nào cũng đừng đột phá bình cảnh cấp chín bậc chín. Một khi ngươi đột phá bình cảnh đó, để tổng linh lực vượt qua chín mươi vạn, vậy linh lực của ngươi sẽ không ngừng tăng lên, một ngày nào đó đạt tới bình cảnh trăm vạn linh lực, tất nhiên sẽ tới giây phút tự động đột phá.”

Long Hạo Thần yên tĩnh lắng nghe. Nếu nói lúc trước hắn còn là kẻ yếu, những lời Dạ Tiểu Lệ nói đối với hắn không có tác dụng gì, thì bây giờ đã khác. Tu vi của hắn đã tới trình độ cấp chín bậc năm, cách cấp chín bậc chín dường như không còn xa nữa.

Dạ Tiểu Lệ nói tiếp:

“Năm đó khi Tự Nhiên Nữ Thần biết đại hạn sắp tới, tất nhiên phải đi trên con đường thành thần, không thể thay đổi. Cho nên ngài đã dùng lực lượng cường đại của mình sáng tạo ra Mộng Huyễn Thần Điện, Mộng Huyễn Thiên Đường. Hơn nữa, ngài còn lấy linh lực tinh thuần nhất của mình để tạo thành hình, tách ra một luồng thần niệm linh hồn rót vào lực lượng tự nhiên tinh thuần này, để lại một hạt mầm trong Mộng Huyễn Thần Điện. Trong hạt mầm đó ẩn chứa thần vị của ngài.”

“Chắc các ngươi rất tò mò tại sao ngài làm vậy đúng không? Thật ra mục đích của ngài rất đơn giản. Sau khi ngài thành thần vẫn có một luồng thần niệm lượn lờ quanh thế giới, tuy không làm được gì nhưng dù sao cũng là thần niệm, có thể bao trùm khắp nơi. Bởi vậy, khi ngài để hạt mầm trong Mộng Huyễn Thần Điện nảy mầm, lớn lên, dần dần phóng thích hơi thở thần vị ngài để lại, thì thần niệm của ngài sẽ cảm nhận được và có khả năng quay về. Đến lúc đó, ngài có thể trở lại thành Tự Nhiên Nữ Thần của nhân gian, có cơ hội sống lại lần nữa. Dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, sau khi trọng sinh ngài tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự, sẽ không đi lên con đường thành thần. Mà ta, chính là hạt mầm đó.”

Dạ Tiểu Lệ kể lại rất bình tĩnh nhưng không biết tại sao Long Hạo Thần lại có cảm giác đau lòng. Nhìn cô bé có bề ngoài chỉ khoảng bảy, tám tuổi mà đôi mắt lại đầy vẻ tang thương, hắn bất giác xót xa.

“Thật ra, Tự Nhiên Nữ Thần đã thất bại, hoặc có lẽ là vì ngài đã chia ra một luồng linh hồn cho ta. Cuối cùng tuy ngài đã thông qua thử thách của thần, nhưng lại không thể giữ được thần niệm tỉnh táo. Cho nên sau đó ngài không trở về nữa, mà ta, với tư cách là hạt mầm, đã bén rễ nảy mầm, cũng dần có ý thức của riêng mình.”

“Sống trong Mộng Huyễn Thần Điện, ta không hề cô đơn. Ta có rất, rất nhiều đồng bạn. Ta không oán hận Tự Nhiên Nữ Thần đã để ta lại đó, làm phân thân của ngài. Dù gì ta vốn là một phần của ngài. Ta luôn bình tĩnh sống, mãi đến khi nhân loại các ngươi bắt đầu xuất hiện tại Mộng Huyễn Thần Điện, bắt đầu lấy đi những linh lô được Mộng Huyễn Thần Điện tích góp trăm ngàn năm nguyên lực trời đất hình thành, cuộc sống của ta mới dần trở nên muôn màu muôn vẻ. Ta mới biết thì ra hình dáng của ta giống với nhân loại các ngươi. Nhưng ta chỉ là một hạt mầm, dù qua bao lâu cũng không thể lớn lên. Theo thời gian trôi qua, ta dần có suy nghĩ của riêng mình, ta cuối cùng cũng cảm thấy Mộng Huyễn Thần Điện tựa như một cái lồng giam cầm ta. Nhưng ta không thể đi được, bởi vì ta không thể thiếu lực lượng đó. Mất đi lực lượng đó, ta như đóa hoa mất đi chất dinh dưỡng, không bao lâu sau sẽ héo tàn. Cho nên ta bắt đầu tìm vật dẫn trong số những nhân loại tiến vào Mộng Huyễn Thần Điện. Nhiều năm trôi qua, ta chỉ tìm thấy một mình ngươi. Nhưng chính lần đó đã khiến ta cảm nhận được nguy hiểm. Bởi vì Ma Thần Hoàng lại không tuân theo quy tắc của Mộng Huyễn Thần Điện, cưỡng ép phá vỡ không gian để tiến vào. Cho nên ta đã ký kết khế ước với ngươi.”

Nói đến đây, nỗi đau thương trong mắt Dạ Tiểu Lệ càng đậm hơn.

“Ta thật sự không biết, thì ra ta lại yêu ngôi nhà của mình đến vậy. Nếu có thể cho ta một cơ hội lựa chọn lại, ta thà rằng vĩnh viễn ở lại đó, vĩnh viễn không rời đi. Nhà của ta đã bị hủy, Mộng Huyễn Thần Điện không còn nữa, tất cả bạn bè của ta đều chết trong không gian tan vỡ. Từng gốc cây, cọng cỏ trong đó, mỗi một người bạn đồng hành cùng ta đều đã vĩnh viễn, vĩnh viễn biến mất. Ta chưa từng hận một người nào như vậy, nhưng bây giờ ta rất hận.”

Trong mắt Long Hạo Thần lóe lên tia sáng, hắn trầm giọng nói:

“Thù hận giữa nhân loại và ma tộc phải được chấm dứt. Ta không thể hứa chắc với cô là có thể báo thù cho cô hay không. Nhưng ít nhất ta có thể nói cho cô biết, trong cuộc chiến giữa nhân loại và ma tộc, ta sẽ dốc toàn lực đối phó. Trừ phi ta chết, nếu không thì cuộc chiến với Ma Thần Hoàng sẽ không bao giờ kết thúc.”

Dạ Tiểu Lệ nhẹ gật đầu.

“Ta hiểu, ta cũng tin tưởng ngươi. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà ngươi đã trở nên cường đại như vậy. Coi như là Tự Nhiên Nữ Thần năm đó cũng không có tốc độ trưởng thành bằng ngươi. Hơn nữa, hơi thở thuộc về vong linh trên người ngươi cũng đã hoàn toàn biến mất. Xem ra ngươi đã triệt để thoát khỏi sự khống chế của Tháp Vĩnh Hằng. Ta nói muốn trở thành linh lô của ngươi không phải là quyết định bốc đồng nhất thời, mà là đã trải qua sự cân nhắc kỹ lưỡng.”

“Bây giờ ta đã là một đóa hoa mất đi mặt đất. Ta cần một ngôi nhà mới. Nơi này không được, ở đây ta vẫn sẽ héo tàn. Chỉ có phụ thuộc vào lực lượng linh hồn thì ta mới có thể sinh tồn. Mà linh hồn có thể được ta lựa chọn lại quá ít, chỉ có những nơi cực độ tinh thuần mới có thể. Cho nên nếu ta không thể trở thành linh lô của ngươi, chỉ có con đường đi đến diệt vong, ta vốn không có lựa chọn nào khác!”

Long Hạo Thần do dự nói:

“Nhưng mà, trở thành linh lô của ta thì chẳng phải cô sẽ biến mất vĩnh viễn sao?”

Dạ Tiểu Lệ lau khô nước mắt, đột nhiên phì cười, nói:

“Đâu có dễ dàng biến mất như vậy, ta đâu phải kẻ ngốc mà đi tự sát chứ? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói qua trí tuệ linh lô sao? Ngay cả Quang Nguyên Tố Tinh Linh của ngươi còn có thể giữ lại thần trí nhất định, thì Thần Tinh Linh như ta tại sao lại không được? Cho dù trở thành linh lô của ngươi, ta cũng sẽ giữ lại tất cả ký ức vốn có, đồng thời còn mang lại cho ngươi lực lượng tự nhiên. Ngươi yên tâm, làm phân thân của Tự Nhiên Nữ Thần, ta có thể lựa chọn dung hợp và tăng phúc cho ngươi. Ta sẽ không tăng cường nội linh lực của ngươi, như vậy sẽ không ngừng đẩy ngươi đến con đường thành thần, để ngươi giẫm lên vết xe đổ. Ta có thể lựa chọn tăng ngoại linh lực cho ngươi.”

Long Hạo Thần định nói gì đó thì Y Tư Đốn vương bỗng nhiên lên tiếng:

“Cô bé, ta cho rằng ngươi nên tăng cường nội linh lực cho chủ nhân thì tốt hơn. Bởi vì việc ngươi lo lắng sẽ không xảy ra trên người chủ nhân.”

“A?” Dạ Tiểu Lệ nghi hoặc nhìn Y Tư Đốn vương.

Y Tư Đốn vương kiêu ngạo nói:

“Chủ nhân đã kế thừa Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo, chính là Chủ nhân Vĩnh Hằng tạm thời của chúng ta. Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo chính là siêu thần khí mà Sáng Thế Thần dùng để cân bằng không gian. Tất cả những ai từng trở thành Chủ nhân Vĩnh Hằng đều nhận được dấu ấn thuộc về Sáng Thế Thần. Dù quy tắc của thế giới đó như thế nào, cuối cùng họ đều không cần tuân theo, mà vào giây phút thành thần, thông qua dấu ấn của Sáng Thế Thần sẽ đạt được thần cách đặc biệt. Với tư cách là người thay Sáng Thế Thần giám sát thế gian, tuổi thọ của hắn sẽ trở nên vô cùng dài, nhưng không phải là vô tận.”

Dạ Tiểu Lệ ngơ ngác nhìn Y Tư Đốn vương.

“Nói vậy là hắn có thể giống như Ma Thần Hoàng, không bị quy tắc thế giới khống chế?”

Y Tư Đốn vương nói:

“Đó là đương nhiên, chủ nhân chính là người được Sáng Thế Thần lựa chọn, đâu có đơn giản như ngươi tưởng tượng. Có thể phụ thuộc vào chủ nhân là lựa chọn sáng suốt của ngươi.”

Dạ Tiểu Lệ gật đầu, ánh mắt nhìn Long Hạo Thần có chút phức tạp.

“Nếu đã vậy thì bắt đầu đi.”

Cô đột nhiên cảm thấy, việc mình trở thành trí tuệ linh lô dường như cũng không phải là chuyện gì quá to tát đối với Long Hạo Thần.

“Đợi chút, Tiểu Lệ.” Long Hạo Thần nhấc tay ngăn cản Dạ Tiểu Lệ.

“Ngươi không muốn?” Vốn dĩ tâm trạng Dạ Tiểu Lệ đang không tốt, nghe vậy liền hiểu lầm ý của Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần mỉm cười, lắc đầu nói:

“Đương nhiên không phải. Chỉ là trước khi cô trở thành trí tuệ linh lô của ta, ta phải nói cho cô biết một chuyện. Không lâu trước đây, ta đã tìm được một thân thể thích hợp cho Nhã Đình. Bây giờ cô ấy không còn là Quang Nguyên Tố Linh Lô của ta nữa, mà là một Quang Tinh Linh Vương. Ta tin tưởng trong tương lai không xa, ta nhất định có thể tìm được thân thể thích hợp cho cô. Đến lúc đó, hãy chọn làm người đi, làm một con người chân chính, có lẽ sẽ khiến cô cảm nhận được nhiều hạnh phúc hơn.”

Dạ Tiểu Lệ ngây người, ngơ ngác nhìn Long Hạo Thần nửa ngày không nói nên lời.

Long Hạo Thần nhẹ nhàng vuốt đầu cô, cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Chúng ta là bạn, không chỉ là giao dịch khế ước. Ta hy vọng sau này cô có thể sống vui vẻ, hạnh phúc. Tuy ta không biết làm sao để cô thấy hạnh phúc, nhưng ta sẽ cố gắng dùng cách đối xử của con người với cô.”

“Ừm.” Dạ Tiểu Lệ khẽ đáp một tiếng, đột nhiên giang hai tay ôm cổ Long Hạo Thần, khóc lớn.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô, Long Hạo Thần dùng Quang nguyên tố tinh thuần của mình để an ủi trái tim đau thương của cô. Cùng lúc đó, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện tay mình như chạm vào hư không.

Thân thể Dạ Tiểu Lệ bỗng biến thành ánh sáng xanh ngọc, từng điểm sáng xanh trôi nổi xoay quanh bàn tay hắn, rất nhanh đã bao bọc hắn vào trong.

Vô số điểm sáng xanh biếc dần hội tụ thành một cơn lốc xoáy, nhẹ nhàng quay quanh Long Hạo Thần. Đó là một hơi thở nhu hòa tràn ngập sự sống. Trong thế giới Y Tư Đốn này, thực vật trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh đều tỏa ra ánh sáng xanh biếc trong suốt.

Y Tư Đốn vương mắt đầy mê say nói:

“Thật là một lực lượng tự nhiên tinh thuần, quá thoải mái.”

Ánh sáng xanh ngọc nhu hòa từ ngực dung nhập vào thân thể Long Hạo Thần. Vị trí dung nhập vừa lúc là Trái Tim Vĩnh Hằng của hắn.

Tất nhiên Dạ Tiểu Lệ cảm nhận được hơi thở của Hạo Nguyệt trong hắn, mà liên kết thân thiết nhất của Long Hạo Thần với Hạo Nguyệt là ở đầu, sau đó mới đến tim. Cách dung nhập của Dạ Tiểu Lệ hoàn toàn khác với lực lượng huyết mạch của Hạo Nguyệt.

Hạo Nguyệt trú ngụ trong linh đan của Long Hạo Thần, lực lượng của nó tồn tại độc lập. Còn lực lượng tự nhiên của Dạ Tiểu Lệ lại trực tiếp dung hợp với Trái Tim Vĩnh Hằng của Long Hạo Thần, không để lại bất kỳ lực lượng độc lập nào.

Khoảnh khắc cô dung hợp, Long Hạo Thần lập tức cảm nhận được. Hắn biết, Dạ Tiểu Lệ lấy cách này dung hợp với mình, không thể nghi ngờ là sẽ tăng phúc rất lớn cho hắn. Nhưng như vậy cũng có nghĩa là đề nghị vừa rồi của hắn đã bị cô hoàn toàn phủ quyết. Lấy cách này dung hợp với hắn, trừ phi hắn chết đi, nếu không Dạ Tiểu Lệ sẽ vĩnh viễn không có khả năng thoát khỏi thân thể hắn, tất nhiên cũng không thể giống như Nhã Đình nhập vào thân thể người khác để trở thành một con người.

Giọng Dạ Tiểu Lệ vang lên trong đầu Long Hạo Thần.

‘Long Hạo Thần, ta không muốn gọi ngươi là chủ nhân, gọi ngươi là ca ca đi. Ta không muốn trở thành nhân loại. Giữa nhân loại các ngươi cũng có rất nhiều chuyện lừa dối nhau. Làm người có lẽ sẽ đem đến nhiều phiền phức hơn cho ta, đó không phải điều ta muốn. Giây phút vừa rồi, ta đã biết cảm giác hạnh phúc đối với mình là gì. Cảm giác hạnh phúc của ta chính là ở bên cạnh ngươi, có thể cảm nhận được ngươi che chở, quan tâm, và bảo vệ ta. Với ta mà nói, thế là đủ rồi. Lúc trước Ma Thần Hoàng đã nói với ta, nếu ta có thể trở thành thần vị của y, y sẽ đưa ta đi khám phá thế giới muôn màu. Ta tin tưởng ngươi cũng sẽ làm được. Theo ngươi, ta không hối hận. Từ nay về sau, ta chính là trí tuệ linh lô của ngươi, cũng là em gái của ngươi nha, ngươi phải bảo vệ cho ta đó! Hì hì.’

Màu xanh biếc bắt đầu tỏa ra từ ngực Long Hạo Thần, từ từ lan ra toàn thân. Linh lực của Long Hạo Thần vốn đã đột phá cấp chín bậc năm lại một lần nữa tăng lên, tốc độ tăng không nhanh nhưng rất ổn định, hơn nữa thân thể hắn còn cảm nhận được một luồng ấm áp không ngừng xuất hiện, đang được luồng sinh mệnh đậm đặc ấm áp nuôi dưỡng.

Dạ Tiểu Lệ không nghe theo đề nghị của Y Tư Đốn vương, mà đem lực lượng sinh ra từ sự dung hợp của mình và Long Hạo Thần để cùng tăng phúc cho cả nội và ngoại linh lực của hắn. Bắt đầu từ bây giờ, cô chính là một phần thân thể của Long Hạo Thần, đương nhiên hy vọng hắn càng mạnh hơn. Có sự sống của cô dung nhập, không chỉ khiến ngoại linh lực của Long Hạo Thần tăng mạnh, mà còn tăng cả tuổi thọ cho hắn, điều này thì Long Hạo Thần không hề biết.

Thực lực của Dạ Tiểu Lệ không mạnh, nhưng thứ cô có được là linh hồn và một phần sức mạnh của thần. Sự tinh thuần đó lại kèm theo sức sống thuần túy, ít nhất có thể khiến thọ mạng của Long Hạo Thần kéo dài thêm ngàn năm.

Hơi thở sinh mệnh chảy xuôi trong người Long Hạo Thần, lan tràn. Hắn thả lỏng toàn thân, cảm nhận niềm vui sướng mà sự dung nhập của sinh mệnh mang lại.

Lúc này, lòng hắn đột nhiên có chút lĩnh ngộ, lĩnh ngộ về Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo.

Ba cường giả trong Vĩnh Hằng Lĩnh Vực từng nói với hắn, cái tên Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo chính là do Sáng Thế Thần tự mình đặt.

Cái gì gọi là vĩnh hằng? Cái gì gọi là sáng tạo? Sáng tạo là gì?

Trong những bức phù điêu của Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo, dường như đã sớm cho ra đáp án. Sáng tạo là mặt đất, là thiên nhiên, là sinh mệnh, là trời trăng sao. Tất cả những sáng tạo này lại là vì sao? Vì để kéo dài sinh mạng.

Sáng tạo sinh mệnh mới là ý nghĩa chân chính của vĩnh hằng. Còn lại tất cả những sáng tạo khác đều là để lót đường cho việc sáng tạo sinh mệnh.

Đối với vĩnh hằng và sáng tạo, có lẽ mỗi người có cách giải thích khác nhau, nhưng giờ phút này, Long Hạo Thần đã có lĩnh ngộ của riêng mình.

Trái Tim Vĩnh Hằng đập chậm lại, sự sống nhu hòa chảy xuôi trong người hắn. Nếu lúc này có người nhìn thấu được bên trong thân thể Long Hạo Thần, chắc chắn sẽ vô cùng chấn kinh. Bởi vì trong lồng ngực Long Hạo Thần đang sinh trưởng ra một trái tim mới.

Trái Tim Vĩnh Hằng không phải là một trái tim chân chính, đó là do Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư lấy thể chất Quang Minh Chi Tử của mình và toàn bộ tu vi lực lượng quang minh cả đời dung hợp lại, kết hợp với sự hiểu biết về cơ thể con người thông qua tu luyện ma pháp vong linh để tạo nên một trái tim bằng linh lực.

Trái Tim Vĩnh Hằng có được tất cả chức năng của một trái tim con người, thậm chí mỗi một mạch máu cũng giống hệt. Hơn nữa, năng lực của nó có thể kéo dài trên ngàn năm, chỉ cần tu vi của Long Hạo Thần vẫn còn, Trái Tim Vĩnh Hằng sẽ không ngừng đập, hơn nữa sẽ khiến Long Hạo Thần trở nên mạnh hơn, mang lại cho hắn nhiều lực lượng hơn nữa.

Dù sao Y Lai Khắc Tư cũng không phải là Sáng Thế Thần, y không thể nào tạo ra một trái tim bằng xương bằng thịt giống hệt trái tim cũ của Long Hạo Thần.

Mà giờ phút này, điều kỳ diệu đó đã xảy ra. Trong ngực Long Hạo Thần, dưới tác động của luồng sinh mệnh, huyết mạch của hắn đang dựa vào Trái Tim Vĩnh Hằng - vốn được mô phỏng bằng linh lực - để tái tạo lại một trái tim bằng xương bằng thịt.

Đối với điều này, Long Hạo Thần hoàn toàn không biết gì cả. Hắn không biết mình đang trải qua một quá trình lột xác. Kỳ thực, lúc Y Lai Khắc Tư cứu sống hắn đã không hề nói cho hắn biết, theo một ý nghĩa nào đó, Long Hạo Thần có thể coi là một sinh vật vong linh biến dị. Một con người không có trái tim thì còn có thể gọi là người không? Chẳng qua Long Hạo Thần không biết, Y Lai Khắc Tư cũng không nói rõ, thêm vào Quang nguyên tố tinh thuần của hắn, nên không ai nghi ngờ điều này. Không thể không nói, Trái Tim Vĩnh Hằng mà Y Lai Khắc Tư sáng tạo ra thần kỳ đến mức nào, có thể xem là một kiệt tác đỉnh cao chưa từng có của pháp sư vong linh.

Nhưng tác phẩm có đỉnh cao đến đâu thì cuối cùng vẫn thuộc về vong linh. Lúc Y Lai Khắc Tư tự tịnh hóa mình, y còn có chút đắc ý. Quang Minh Chi Tử duy nhất mà y bồi dưỡng, cuối cùng trong người lại mang kết tinh tâm huyết cả đời của y!

Nhưng bây giờ thì khác, sự dung nhập của Dạ Tiểu Lệ khiến hơi thở sinh mệnh của Long Hạo Thần tăng vọt, cứ như vậy, vấn đề hắn không có trái tim thật sự cũng bị bộc lộ. Dạ Tiểu Lệ dung nhập vào người hắn, luồng sinh mệnh tất nhiên sẽ xem đó là một vết thương và bắt đầu tự chữa lành.

Nếu không có Trái Tim Vĩnh Hằng, sự chữa trị này không thể nào thành công. Bởi vì trong quá trình chữa trị, Long Hạo Thần đã sớm chết rồi, không có trái tim đập nữa, thì chữa trị có hoàn mỹ đến đâu cũng vô dụng.

Nhưng tình huống hiện tại rất đặc biệt, Trái Tim Vĩnh Hằng vẫn đang đập, một trái tim hoàn toàn mới đang dần dần sinh ra trong lúc Long Hạo Thần lĩnh ngộ về sinh mệnh và sáng tạo.

Ánh sáng nhạt lấp lóe, trên mặt Long Hạo Thần lộ ra nụ cười nhu hòa. Hắn chỉ cảm thấy thân thể thật ấm áp, dường như Trái Tim Vĩnh Hằng đập càng vững vàng hơn, thế nhưng hắn không hay biết Trái Tim Vĩnh Hằng đang dung hợp với trái tim vừa mới hình thành. Mỗi một huyết quản đều đang hấp thu lực lượng của Trái Tim Vĩnh Hằng.

Sáng tạo sinh mệnh là điều kỳ diệu nhất. Tuy Dạ Tiểu Lệ cảm nhận được sự nguy hiểm này nhưng đang trong quá trình dung hợp với hắn, không thể giao tiếp được, chỉ còn cách cố hết sức bảo vệ sự sáng tạo này.

Y Tư Đốn vương yên tĩnh canh giữ bên cạnh hắn. Bây giờ gã đã là người bảo vệ của Long Hạo Thần, cũng cảm nhận được hơi thở thần kỳ tỏa ra từ người hắn. Sự sống nồng đậm khiến gã sinh ra cảm giác thân thiết rất mạnh.

Dần dần, ánh sáng xanh ngày càng yếu đi, đều tập trung ở ngực Long Hạo Thần. Cả người hắn cho người ta một cảm giác thay da đổi thịt, mọi thứ trên người hắn trở nên trong suốt và có sức sống hơn.

Ánh sáng xanh ở ngực nhẹ nhàng dao động, đó là nhịp tim của hắn, một trái tim hoàn toàn mới đã hình thành đầy đủ trong lồng ngực, hoàn mỹ kết hợp với Trái Tim Vĩnh Hằng. Đây đương nhiên là trái tim mạnh nhất từ trước đến nay của nhân loại.

Dạ Tiểu Lệ mệt mỏi ngủ say trong ngực Long Hạo Thần. Với tư cách là trí tuệ linh lô, tất cả lực lượng dung hợp của cô đến cuối cùng đều dành cho trái tim này.

Tỉnh lại từ cơn lĩnh ngộ, Long Hạo Thần bản năng nâng tay phải ấn lên ngực mình. Trong ngực có một cảm giác thoải mái khó tả, dường như Trái Tim Vĩnh Hằng đập yếu hơn trước nhưng không gây ra cảm giác gì với thân thể hắn. Cùng lúc đó, hắn có thể cảm nhận được ý niệm của Dạ Tiểu Lệ đang dừng ở vị trí ngực của hắn, chỉ là không biết tại sao lại rơi vào giấc ngủ say. Có lẽ đây chính là di chứng sau khi dung hợp linh lô.

Nhưng điều khiến Long Hạo Thần kinh ngạc là hắn cảm giác rõ ràng mình và Dạ Tiểu Lệ đã hoàn thành dung hợp. Tuy nhiên, nội và ngoại linh lực mà hắn cảm nhận được trong quá trình dung hợp dường như không có dấu hiệu tăng lên.

Tất cả giống hệt như trước.

Nhưng rất nhanh hắn đã nhẹ nhõm. Khoảng thời gian này có thể nói là tu vi của hắn tăng vọt như vũ bão, cứ tăng mãi cũng không tốt lắm. May mắn có được sự lĩnh ngộ vừa rồi, khiến cảnh giới của hắn tăng lên, ít nhất sẽ không vì tăng tu vi quá nhanh mà thiếu đi sự vững chắc.

Chào hỏi Y Tư Đốn vương xong, Long Hạo Thần lựa chọn quay về. Với tư cách là Chủ nhân Vĩnh Hằng, hắn có thể tùy ý ra vào Vĩnh Hằng Lĩnh Vực.

Thế giới đỏ và đen lại hiện ra trước mắt, có lẽ vì lực lượng tịnh hóa của Thải Nhi quá mạnh, nên bây giờ không khí nơi đây đã trong lành hơn nhiều, chỉ là không biết có thể kéo dài được bao lâu.

Bao gồm cả Hạo Nguyệt, mọi người đều đang chờ trên ngọn đồi nhỏ nơi nó tiến hóa lúc trước. Long Hạo Thần quay về khiến mọi người trợn to mắt.

Thân hình lóe lên, Long Hạo Thần đã xuất hiện trước mặt đồng đội. Ánh mắt đầu tiên hắn nhìn về phía Hạo Nguyệt.

Lúc này khí thế của Hạo Nguyệt đã ổn định, ý niệm hủy diệt khủng bố cũng đã thu lại, ít nhất thì nhìn bề ngoài không có cảm giác gì đặc biệt. Nếu không thì những người của Quang Chi Thần Hi không thể nào ở cạnh nó được.

Tám cái đầu to từ từ ngẩng lên, chồng lên nhau trước mặt Long Hạo Thần, trông khá là buồn cười. Nhưng các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã chứng kiến thực lực khủng bố của Hạo Nguyệt trước đó thì không ai cười nổi. Họ còn nhớ rõ Vong Linh Thẩm Phán Kỵ Sĩ và Vu Yêu Vương cường đại là thế mà không có chút sức phản kháng nào trước mặt nó, chỉ trong chớp mắt đã bị áp chế hoàn toàn. Nếu không phải Long Hạo Thần ra tay, sợ rằng hai vị cường giả cấp vương đó đã bỏ mạng dưới đòn tấn công của Hạo Nguyệt.

Long Hạo Thần nâng tay sờ hai cái đầu mới sinh, nhìn cái đầu màu ám kim, nói:

“Năng lực của ngươi chắc là sắt thép, vậy sau này gọi ngươi là Tiểu Kim. Còn về ngươi…” Ánh mắt hắn chuyển hướng sang cái đầu có tia chớp xanh hình cầu, nói: “Gọi ngươi là Tiểu Lôi đi.”

“Grao!” Được Long Hạo Thần đặt tên, Tiểu Kim và Tiểu Lôi tỏ ra rất hưng phấn, thò đầu cọ tới cọ lui trên người Long Hạo Thần, vô cùng thân thiết.

Cảm nhận được tình cảm sâu nặng của Hạo Nguyệt đối với mình, nỗi lo âu trỗi lên trong lòng Long Hạo Thần lúc trước cũng biến mất.

Thải Nhi nói:

“Hạo Thần, Dạ Tiểu Lệ xảy ra chuyện gì rồi?”

Long Hạo Thần nhíu chặt mày, nói:

“Chỉ sợ chúng ta phải đối đầu với Ma Thần Hoàng sớm hơn dự kiến.”

Tiếp theo, hắn kể lại những gì mình đã thấy khi đến Mộng Huyễn Thần Điện.

Trước khi Long Hạo Thần được truyền tống đi, hắn không hề biết Dạ Tiểu Lệ gặp nguy hiểm tính mạng là do Ma Thần Hoàng. Trước mắt, nhân loại còn chưa chuẩn bị đầy đủ, mà Ma Thần Hoàng đã tận mắt nhìn thấy hắn, với quyết tâm muốn giết hắn của Ma Thần Hoàng, chắc chắn y sẽ có hành động.

Tư Mã Tiên oán giận nói:

“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nếu ma tộc dám phát động thánh chiến, ai thắng ai thua còn chưa chắc đâu.”

Bây giờ Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi không còn là Săn Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất ở trận thánh chiến năm năm trước nữa. Bây giờ họ đã có thực lực đối kháng với chủ lực của ma tộc.

Mọi người đều đã nén giận trong lòng từ lâu rồi.

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Cũng chỉ có thể như thế. Chúng ta quay về đi, phải sớm chuẩn bị mới được.”

Hắn vừa dứt lời, kẻ đầu tiên phản ứng không ngờ lại là Hạo Nguyệt. Chỉ thấy toàn thân Hạo Nguyệt dâng lên một lớp sương mù tím mông lung, không đợi Long Hạo Thần kinh ngạc, thân thể nó đã nhanh chóng thu nhỏ lại, trong chớp mắt đã biến mất.

“Hạo Nguyệt?” Long Hạo Thần kinh ngạc gọi nó một tiếng.

Ngay lập tức, một thân hình to bằng bàn tay đột nhiên vọt tới trước mặt hắn, vỗ đôi cánh nhỏ, lảo đảo bay tới.

Long Hạo Thần có cảm giác dở khóc dở cười, vật nhỏ bằng bàn tay này lại chính là Hạo Nguyệt, chỉ là phiên bản thu nhỏ mà thôi.

Vươn tay phải ra để Hạo Nguyệt đáp xuống lòng bàn tay mình, tám cái đầu không ngừng lắc lư, truyền đến cảm xúc hưng phấn cho Long Hạo Thần, hiển nhiên nó rất đắc ý với năng lực thu nhỏ của mình, như một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi mới.

Nhẹ nhàng sờ nó, Long Hạo Thần cười nói:

“Vậy cũng tốt, ít nhất ngươi ở bên cạnh ta sẽ tiện hơn nhiều. Hoàn thành lần tiến hóa này xong, chắc sau này ngươi không cần quay về nơi đây nữa.”

Ánh sáng bạc của Thuấn Thiểm Vực lại một lần nữa xuất hiện dưới chân các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Ánh sáng tím vàng chợt lóe, xé rách hư không rời đi.

Mãi đến khi họ biến mất chừng hai tiếng đồng hồ, phía xa vài bóng người từ từ xuất hiện nhìn sang, Lửa Hồn trong mắt chúng tràn ngập cảm xúc phức tạp.

Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi trở về khiến Long Tinh Vũ quá đỗi vui mừng. Tất nhiên lần này y không quá lo lắng, Long Hạo Thần đã được Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo thừa nhận thì sẽ không dễ dàng gặp nguy hiểm.

Đang lúc y chuẩn bị tổ chức hôn lễ cho Long Hạo Thần và Thải Nhi, cũng như các cặp đôi khác trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, thì Long Hạo Thần cho biết Ma Thần Hoàng rất có thể sẽ có phản ứng lại, việc vui đành phải tạm gác lại.

Long Hạo Thần lập tức viết một lá thư, nhờ Kỵ Sĩ Thánh Điện chuyển đến tổng bộ Liên Minh, đồng thời nhanh chóng triệu tập cao tầng của Kỵ Sĩ Thánh Điện để bàn bạc đối sách. Tuy ma tộc trong thời gian ngắn không thể nào phát động thánh chiến lần nữa, nhưng chắc chắn chúng sẽ có cách khác. Long Hạo Thần còn đoán được, nếu Ma Thần Hoàng phát động thánh chiến, mục tiêu sẽ nhắm vào đâu.

Ma tộc, Ma Đô, Ma Hoàng cung.

Chính điện.

Ma Thần Hoàng ngồi trên ngai vàng, lưng tựa vào thành ghế to lớn. Đỉnh thành ghế là một cái đầu rồng khổng lồ, đôi mắt là hai viên bảo thạch đỏ tỏa ra ánh sáng âm u.

A Bảo mặc một bộ trường bào đen hoa lệ, yên lặng đứng cạnh Ma Thần Hoàng, ánh mắt y lạnh lùng nghiêm nghị, không hề dao động, dường như trong đầu không có bất cứ suy nghĩ gì.

Cả tòa chính điện tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy. Yên tĩnh đến không có một hạt bụi. Nhưng kỳ thực, bên dưới đang có năm ma thần đứng đó.

Ma thần đứng trước nhất có mái tóc tím dài rũ xuống, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt tím, cùng với khí chất đặc biệt, cho người ta một mỹ cảm kỳ lạ. Chính là Nguyệt Ma Thần, A Gia Lôi Tư.

Bên cạnh A Gia Lôi Tư là Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. Bình thường Ngõa Sa Khắc trầm ổn thông minh, chẳng biết tại sao hôm nay cảm xúc lại rõ ràng có chút bất an, dường như dự đoán được điều gì đó.

Sau lưng chúng còn có ba ma tộc, chính là ba trong năm trụ cột lớn của ma tộc: Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo, và người xếp hạng sáu trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất.

Năm ma tộc bị Ma Thần Hoàng sai người mời đến, còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng vừa vào Ma Thần cung, chúng đã cảm nhận được một áp lực chưa từng có. Áp lực khủng bố đến mức khiến những cường giả có tu vi cỡ chúng cũng cảm thấy khó thở, ngực như bị búa tạ đập vào.

Ma Thần Hoàng ngồi trên bảo tọa thần hoàng trông thì rất bình tĩnh, nhưng từ khi chúng đi vào chính điện đến nay đã qua một tiếng đồng hồ, Ma Thần Hoàng vẫn giữ nguyên bộ dạng như lúc chúng mới tới, chỉ là cảm giác áp lực trong không khí ngày càng trở nên mãnh liệt.

Năm ma tộc này đã đi theo Ma Thần Hoàng ít nhất hơn ba trăm năm. Chúng đều biết rằng, Ma Thần Hoàng nhìn càng bình tĩnh, im lặng thì cảm xúc càng dao động dữ dội.

Năm ma tộc không dám nhìn nhau, tranh thủ suy đoán ý nghĩ của đối phương, chỉ đứng thẳng đó, hơi cúi đầu, lặng yên chờ đợi.

Bình thường Ma Thần Hoàng nhìn có vẻ hiền hòa, nhưng nếu thật sự tức giận thì ma tộc không thể nào chịu đựng được sự khủng bố đó. Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp còn nhớ rõ, khoảng ba trăm sáu mươi năm trước, Ma Thần Hoàng từng nổi giận một lần, và cơn thịnh nộ đó đã thay đổi toàn bộ cục diện của Ác Ma tộc. Tử Linh Ma Thần đời trước đã bị Ma Thần Hoàng trực tiếp xử tử, nhờ đó gã mới có cơ hội kế thừa ngôi vị ma thần này

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!