A Gia Lôi Tư nói tiếp:
“Ma Thần Hoàng từng nói với ta, Long Hạo Thần bây giờ rất mạnh. Với tu vi của y mà phải dùng hai chữ ‘rất mạnh’, e rằng tu vi hiện tại của Long Hạo Thần không phải ma thần bình thường có thể đối phó. Cho nên y mới triệu tập phần lớn ma thần lại một chỗ, vừa để tránh bị Long Hạo Thần tiêu diệt từng phần, vừa có thể tập trung lực lượng phát động chiến tranh. Không thể không thừa nhận, kế sách của Ma Thần Hoàng vô cùng chu đáo.”
“Vậy bây giờ chúng ta nên làm sao? Báo tin cho Long Hạo Thần?” Người áo đen nghi ngờ hỏi.
A Gia Lôi Tư lắc đầu.
“Không, cứ chờ đã. Ta đã quyết định rồi, lần thánh chiến này cũng là một cơ hội quan trọng của chúng ta. Nhưng dù có liên lạc với Long Hạo Thần cũng phải chờ có tin tức chính xác rồi mới tính. Lần này tuyệt đối không thể xảy ra sai sót nào nữa. Đợi có tin chính xác rồi, ngươi hãy đích thân đi một chuyến.”
“Vâng.”
…….
*Phụt!* Một tiếng trầm đục vang lên, Trụ Ma Thần khổng lồ chớp mắt vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vụn bay lả tả giữa không trung. Long Hạo Thần lơ lửng trên cao, Vĩnh Hằng giáp biến thành đôi cánh trắng khổng lồ giương rộng, khiến hắn trông như một vị thiên thần giáng thế.
Bên dưới Trụ Ma Thần, một ma thần đã tắt thở, tinh hạch ma thần của nó đang nằm gọn trong tay Long Hạo Thần.
Cuộc chiến tại sáu hành tỉnh phương bắc đã gần đến hồi kết. Mũi nhọn quân đoàn chia thành sáu đường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, thủ đô của cả sáu hành tỉnh phương bắc ma tộc đều bị dễ dàng công phá. Trong đó, nhóm Long Hạo Thần đã tìm đến hai ma thần, cả hai đều chết trong tay hắn, Trụ Ma Thần cũng bị tiêu diệt. Đến đây, bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc đã bị phá hủy năm cây.
“Tiêu lão, tình hình trong thành thế nào?” Long Hạo Thần hỏi Tiêu Hoắc đang đứng bên cạnh mình.
Tiêu Hoắc mỉm cười nói:
“Mọi thứ đều rất thuận lợi. Trước khi chúng ta đến thì nhóm Thải Nhi đã giải quyết gần xong rồi. Tất cả vật tư đều bị các ma pháp sư dùng nhẫn trữ vật mang đi hết. Trụ Ma Thần đã bị hủy, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Long Hạo Thần nói:
“Tính theo thời gian, Ma Thần Hoàng chắc chắn đã nhận được tin tức chính xác, có lẽ đã đến lúc y hành động rồi. Bây giờ chúng ta tập trung binh lực lại, sau khi đột phá một hành tỉnh nữa, chúng ta sẽ chơi trò mèo vờn chuột với Ma Thần Hoàng.”
……
Trong tẩm cung của Ma Thần Hoàng.
“Cái gì?”
Nhìn Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư trước mặt, Ma Thần Hoàng giận tím mặt, đứng bật dậy đi tới đi lui trong phòng.
A Gia Lôi Tư cung kính đứng khoanh tay một bên, nhìn Ma Thần Hoàng đang nóng nảy. Trong lòng y dấy lên sóng gió, nhưng bề ngoài vẫn không hề biểu lộ.
“Hay cho một Long Hạo Thần!” Đi qua đi lại năm phút đồng hồ, Ma Thần Hoàng mới dừng bước, nheo mắt lại, lửa giận trong mắt dần tắt, thay vào đó là sự tán thưởng.
“Có thể trong thời gian ngắn nhất đưa ra phán đoán chính xác nhất, lại còn thực hiện được, lần lượt giết ba ma thần của ta, hủy sáu thủ phủ hành tỉnh phương bắc của ta, hắn đang muốn dụ ta vào tròng!” Ma Thần Hoàng lạnh lùng nói.
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư gật đầu nói:
“Ta cũng đoán giống như bệ hạ, lần này tin tức truyền về chắc chắn vô cùng chính xác. Long Hạo Thần thống soái một đội quân tuy quân số không nhiều nhưng toàn là tinh nhuệ. Theo thám tử báo lại, trong đội của hắn, cường giả cấp chín có hơn hai mươi người, tu vi không hề yếu. Thậm chí rất có thể Lục Đại Thánh Điện đã tập trung phần lớn cao tầng mới có được một lực lượng như vậy. Nếu đã thế thì các quan ải của nhân loại ắt hẳn đang trống rỗng, chúng ta có nên dựa theo kế hoạch ban đầu mà trực tiếp công kích Đông Nam quan không?”
Ma Thần Hoàng híp mắt, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, nói:
“Không được, Long Hạo Thần muốn lung lay tận gốc rễ của tộc ta. Bây giờ sáu hành tỉnh của tộc ta đã loạn, nếu không xử lý thì e rằng sẽ uy hiếp đến sự thống trị của chúng ta. Chỗ thông minh nhất của Long Hạo Thần là hắn không đồ sát khắp nơi mà chỉ phá hủy mệnh mạch kinh tế của sáu hành tỉnh. Phá hủy và cướp bóc các thủ phủ hành tỉnh đã giáng một đòn chí mạng vào kinh tế sáu hành tỉnh phương bắc. Các chủng tộc ở đó liệu có thể bình tĩnh được không? Không cần chúng ta ra tay, khi không còn lương thực và tài nguyên, các tộc sẽ tự động xảy ra nội loạn. Chẳng bao lâu sau, phương bắc sẽ rối thành một đống, nếu không bình định thì sự hỗn loạn này chắc chắn sẽ lan xuống phía nam. Nếu sự hỗn loạn lan rộng, chúng ta chiến đấu ở tiền tuyến, hậu phương lại rối thành một mớ bòng bong, cuối cùng ai là người thắng trận thánh chiến này khó mà nói được. Phương bắc tất nhiên phải bình định, và phải làm thật nhanh. Chỗ thông minh nhất của Long Hạo Thần chính là ‘tấn công địch ắt phải cứu’, buộc ta không thể không đi theo kế hoạch của hắn.”
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư gật đầu nói:
“Bệ hạ, hay là để ta dẫn Nguyệt Ma tộc đi. Ta có tự tin, dù không giết được Long Hạo Thần cũng sẽ buộc đội quân của hắn phải rút về lãnh địa nhân loại. Ngài thì cứ tiếp tục hành động theo kế hoạch. Chỉ cần nội bộ nhân loại xảy ra nguy hiểm, không sợ Long Hạo Thần gây ra chuyện gì.”
Ma Thần Hoàng nhẹ gật đầu.
“Đây cũng là một cách hay. Lấy uy vọng của ngươi trong tộc ta, trấn giữ sáu hành tỉnh phương bắc không có vấn đề gì lớn. Chỉ cần đợi chúng ta từ lãnh địa nhân loại cướp về đủ vật tư thì các vấn đề khác sẽ được giải quyết dễ dàng. Nhưng còn một vấn đề ngươi có nghĩ tới chưa? Nếu ngươi không thể ngăn cản Long Hạo Thần, ngược lại bị hắn đánh bại thì sao?”
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư ngẩn ra.
“Bệ hạ, chẳng lẽ Long Hạo Thần đã có sức mạnh thắng được ta?”
Ma Thần Hoàng lắc đầu.
“Thế thì không. Nhưng tu vi của hắn không yếu, quan trọng là trên người hắn có hai siêu thần khí. Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa chắc chắn là một, ngoài ra còn có tấm thuẫn kia. Khi hắn cứu Dạ Tiểu Lệ đã phát động uy lực siêu thần khí trên tấm thuẫn để đánh lui ta, nếu không sao hắn có thể cướp Dạ Tiểu Lệ đi ngay trước mặt ta được? Nếu bên cạnh hắn đúng là có hơn hai mươi cường giả cấp chín, bao gồm cả Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi của hắn, vậy thì không dễ đối phó. Hơn nữa, trong số chúng ta còn có bảy, tám ma thần, nếu để hắn cứ dẫn quân thẳng tiến thì không chỉ đơn giản là căn cơ bất ổn nữa.”
A Gia Lôi Tư hỏi:
“Ý của bệ hạ là?”
Mắt Ma Thần Hoàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
“Ta sẽ chiều theo ý hắn. Lần trước hắn từng nói hy vọng có thể chiến đấu cùng ta, chết trong tay ta. Ta đã cho hắn vinh quang đó. Lần này ta lại ban cho hắn vinh quang ấy một lần nữa, để xem lần này hắn có thể sống lại lần nữa không?”
Nói xong câu đó, Ma Thần Hoàng ngồi trở lại bảo tọa của mình, trầm giọng nói:
“A Gia Lôi Tư, ngươi truyền lệnh của ta, Nguyệt Ma tộc, Tinh Ma tộc mỗi tộc cử ra một nửa người, ngươi chọn thêm hai mươi ma thần đi cùng, lại lấy hai trăm tộc nhân trên cấp sáu từ chỗ Tát Mễ Cơ Nạp và Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo. Sáng sớm ngày mai theo ta xuất chinh. A Bảo.”
“Phụ hoàng.” A Bảo đang đứng bên cạnh liền tiến lên vài bước.
Ma Thần Hoàng lạnh lùng nhìn y, nói:
“Ngươi theo ta xuất chinh, ta cho ngươi hai mươi tộc nhân làm tiên phong. Tối nay lập tức lên đường, nhiệm vụ của ngươi là tìm ra vị trí của Long Hạo Thần và quân đội của hắn. Chờ chúng ta đến nơi thì cùng nhau tiêu diệt.”
“Vâng!” Vẻ hưng phấn trong mắt A Bảo không thể che giấu, y lập tức quỳ một gối xuống nhận lệnh.
Ma Thần Hoàng trầm giọng nói:
“Ta biết ngươi luôn muốn chính tay giết chết Long Hạo Thần. Mấy năm nay tu vi của ngươi đã tăng vọt. Nhưng ngươi là tiên phong, không được hành động lỗ mãng, không được tùy tiện giao đấu với Long Hạo Thần, tất cả phải lấy đại quân làm trọng. Nếu bị Long Hạo Thần phát hiện, ngươi chỉ cần dẫn tộc nhân bám chặt hắn là được, tùy thời truyền tin về.”
“Vâng thưa phụ hoàng!” A Bảo lần nữa hành lễ với Ma Thần Hoàng, sau đó vội vàng xoay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng A Bảo khuất xa, A Gia Lôi Tư do dự nói:
“Bệ hạ, thái tử điện hạ tâm khí rất cao, để thái tử làm tiên phong chỉ sợ…”
Ma Thần Hoàng cười nhạt.
“Không trải qua trắc trở thì sao tiến bộ được? Nó là con trai ta, Long Hạo Thần muốn giết nó cũng không dễ đâu. Cứ để nó đụng độ Long Hạo Thần cũng tốt, ta muốn xem thử trong hai người ai mạnh hơn. Nếu không phải Long Hạo Thần phá hỏng việc tốt của ta, bây giờ ta đã giao vị trí Ma Thần Hoàng cho A Bảo rồi.”
Nghe y nói vậy, A Gia Lôi Tư thầm kinh hãi, lập tức hiểu ra thái tử điện hạ còn cường đại hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.
Ma Thần Hoàng Phong Tú tiếp tục nói:
“Ngươi truyền lệnh gọi Tát Mễ Cơ Nạp, Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo, Hoa Lợi Phất đến đây.”
“Vâng!” A Gia Lôi Tư lờ mờ đoán được mục đích của Ma Thần Hoàng, thầm than một tiếng, không nói gì thêm, nhanh chóng ra khỏi Ma Hoàng cung truyền lệnh.
Trong Ma Đô vốn đã sớm gióng trống khua chiêng chuẩn bị. Ma Thần Hoàng vừa ra lệnh, cả Ma Đô lập tức gió nổi mây phun.
Hai tiếng đồng hồ sau, Trụ Ma Thần thứ tư của ma tộc, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, trụ thứ năm, Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo, và trụ thứ sáu, Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất cùng nhau đi ra khỏi Ma Hoàng cung.
Hoa Lợi Phất vừa ra khỏi Ma Hoàng cung lập tức vung cánh tay.
“Tứ ca, ngũ ca, xem ra bệ hạ vẫn tin tưởng chúng ta nhất! Giao cho chúng ta một nhiệm vụ béo bở thế này. Ha ha, không biết A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc có phải đang tức tối trong cung điện của mình không chừng!”
Bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc đều có phe phái riêng, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần thân nhau là điều ai cũng biết. Quan hệ giữa Tử Linh Ma Thần, Địa Ngục Ma Thần và Hùng Ma Thần cũng khá thân thiết. Nếu chỉ so đấu thực lực tộc nhân, ba tộc Ác Ma, Địa Ngục và Hùng Ma mà chúng thống soái gộp lại, thực lực tổng thể còn vượt qua cả Nguyệt Ma tộc và Tinh Ma tộc. Nhưng vì số lượng kém xa, nên thứ hạng của chúng luôn ở phía sau.
Tát Mễ Cơ Nạp hừ lạnh một tiếng.
“Có gì đáng để vui mừng chứ? Không sai, lần này chúng ta có một nhiệm vụ béo bở, nhưng phải thành công đánh vào quan ải nhân loại mới được. Đừng tưởng nhân loại dễ đối phó. Hơn nữa, bệ hạ giao nhiệm vụ quan trọng này cho chúng ta không phải vì tin tưởng chúng ta hơn, mà vì cho rằng chúng ta hoàn toàn không thể uy hiếp sự thống trị của y mà thôi.”
“Hả?” Hoa Lợi Phất khó hiểu nhìn Tát Mễ Cơ Nạp, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.
Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo nói:
“Tứ ca nói đúng đấy. Lão lục, ngươi đừng tưởng A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc chỉ có chút lực lượng chủng tộc của riêng mình. Họ có quan hệ tốt với rất nhiều ma thần, nếu nói về thực lực toàn thể thì chúng ta vốn không phải đối thủ của họ. Hơn nữa, sức mạnh cá nhân của A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc mới là quan trọng nhất. Nếu bệ hạ có chuyện gì, chọn tân…”
“Lão ngũ, nói chuyện cẩn thận!” Tát Mễ Cơ Nạp trừng mắt nhìn gã, Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo lập tức nuốt xuống những lời sắp nói.
Hoa Lợi Phất có chút tò mò hỏi:
“A Gia Lôi Tư thật sự lợi hại như vậy sao? Có cơ hội ta muốn thử xem y mạnh đến mức nào.”
Tát Mễ Cơ Nạp trầm giọng nói:
“Ngươi không cần thử đâu. Nếu tin tức của ta đủ chính xác, vậy dù ba chúng ta cộng lại cũng chưa chắc là đối thủ của A Gia Lôi Tư.”
“Cái gì?” Lần này không chỉ Hoa Lợi Phất, mà ngay cả Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo cũng kinh ngạc.
“A Gia Lôi Tư mạnh đến mức đó sao?” Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo thất thanh hỏi.
Tát Mễ Cơ Nạp gật đầu, nói:
“Chỉ mạnh hơn các ngươi tưởng tượng thôi. Ngươi đừng nhìn y ở trước mặt bệ hạ lúc nào cũng vâng dạ cung kính, thật ra ta có tin tức đáng tin cậy, tu vi của A Gia Lôi Tư tuyệt đối trên cấp chín bậc bảy, nói không chừng đã đến cấp chín bậc tám rồi. Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện sao? Gần trăm năm nay, dù bệ hạ đi đâu thì bên người chắc chắn có A Gia Lôi Tư. Thoạt nhìn thì quan hệ của y với lão nhị là thân nhất, nhưng kỳ thực y luôn đề phòng lão nhị. A Gia Lôi Tư cộng thêm Ngõa Sa Khắc, có thể tạo thành uy hiếp với bệ hạ.”
“Lần trước bệ hạ muốn giết Ngõa Sa Khắc, ra tay không chút nể tình, không chỉ vì Austin Griffin mà thôi. Kỳ thực, bệ hạ thật sự muốn đổi một Tinh Ma Thần khác. Tu vi của Ngõa Sa Khắc không thấp hơn A Gia Lôi Tư bao nhiêu, hơn nữa tác dụng của Đại Dự Ngôn Thuật trong chiến đấu có uy lực vô cùng khủng khiếp. Ngày đó tại Ma Hoàng cung, A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc đều không có Trụ Ma Thần bên cạnh. Nếu không, nói không chừng họ thậm chí sẽ liều mạng với bệ hạ. Cuối cùng, bệ hạ vẫn không cách nào ép chết Ngõa Sa Khắc. Khi đó ta có chú ý, lúc Ngõa Sa Khắc thi triển Dự Ngôn Sinh Mệnh, bệ hạ đã nhìn A Gia Lôi Tư ít nhất năm lần, ánh mắt đó rõ ràng là đề phòng. Hơn nữa, nếu ta không nhớ lầm, lúc Dự Ngôn Sinh Mệnh tiến hành đến giây phút cuối cùng, bởi vì thi triển, Ngõa Sa Khắc có thể phát động lực lượng dự ngôn khủng bố để công kích, bệ hạ thấy không tự tin xử lý được cả hai người mà vẫn toàn thân trở ra, cho nên phút cuối mới cứu lại mạng của Ngõa Sa Khắc.”
Lúc trước Hoa Lợi Phất còn hưng phấn, nghe xong lời của Tát Mễ Cơ Nạp thì chẳng còn lại chút gì. Gã luôn cho rằng dù mình xếp hạng sáu nhưng tu vi sẽ không cách biệt nhiều với mấy ma thần đứng đầu. Nghe Tát Mễ Cơ Nạp nói xong, hóa ra A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc mạnh mẽ đến thế, tâm tình của gã lập tức chùng xuống.
Tát Mễ Cơ Nạp mỉm cười nói:
“Ngươi không cần nản lòng. Thật ra, mạnh quá cũng chưa chắc là chuyện tốt. Tu vi của bệ hạ đã đạt tới mức độ chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Mục tiêu tương lai của y là muốn thành thần, sau đó truyền ngôi cho A Bảo. Dù A Bảo tiến bộ rất nhanh, nhưng so với A Gia Lôi Tư và Ngõa Sa Khắc thì vẫn kém xa. Các ngươi đã hiểu ý ta chưa?”
Nghe đến đây, mắt Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo và Hoa Lợi Phất chợt sáng rực lên.
Tát Mễ Cơ Nạp thấy chúng đã hiểu, mỉm cười nói:
“Nói không chừng đến lúc đó, xếp hạng của chúng ta sẽ có biến đổi. Tốt lắm, nói gì thì nói, chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ bệ hạ giao cho đã. Đây là một nhiệm vụ béo bở, tài phú của nhân loại đang vẫy gọi chúng ta kìa!”
Cả Liên Bang Thánh Điện lẫn ma tộc đều đang dâng trào sóng ngầm. Một trận đại chiến xưa nay chưa từng có đang ở trong giai đoạn yên tĩnh trước cơn bão. Đúng lúc ba người Tát Mễ Cơ Nạp đang bàn bạc thì A Bảo đã mang theo hai mươi cường giả Nghịch Thiên Ma Long tộc xuất phát, dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phương bắc.
…..
“Đúng là một kế hay! Chỉ với lực lượng của chúng ta, dù đi đến đâu cũng có thể dễ dàng rút lui!” Lâm Hâm có chút hưng phấn nói.
Long Hạo Thần gật đầu, ra lệnh:
“Truyền lệnh xuống. Hàn Vũ, anh mang theo quân đoàn trở về, ở biên cảnh ngoài Ngự Long quan chuẩn bị sẵn sàng tiếp ứng chúng tôi.”
“Vâng!” Hàn Vũ đáp một tiếng, lập tức đứng dậy rời đi.
Bọn họ vừa mới hoàn thành việc phá hủy thủ phủ hành tỉnh thứ bảy ở phương bắc ma tộc, mũi nhọn quân đoàn cũng vừa lúc tập trung tại đây. Bảy ngày nay, có thể nói là mũi nhọn quân đoàn không ngừng vó ngựa, xuôi ngược khắp phương bắc. Họ như một cơn lốc, đi đến đâu là thế như chẻ tre đến đó.
Nhưng tính theo thời gian, ma tộc tất nhiên đã có hành động, nếu tiếp tục xâm nhập sâu hơn thì nhất định phải tấn công về phía nam, khả năng gặp phải viện quân ma tộc là rất lớn. Vậy nên sau khi Long Hạo Thần và các đồng bạn bàn bạc, họ quyết định để mũi nhọn quân đoàn rút về Ngự Long quan trước. Hắn và các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, cùng các Anh Hùng Vĩnh Hằng, tổng cộng hai mươi mấy người sẽ tiếp tục tiến tới hành tỉnh tiếp theo của ma tộc.
Những người ở lại đều là cường giả cấp chín, dù gặp phải tình huống nào, ít nhất cũng có thể bảo đảm nhanh chóng rút lui. Dù không đụng phải viện quân ma tộc, nếu tiếp tục công kích, mục tiêu của họ là dụ địch ra quyết chiến một trận.
“Nghỉ ngơi tại chỗ hai tiếng đồng hồ, sau đó xuất phát đi Già La hành tỉnh.”
Già La hành tỉnh nằm ở trung bắc bộ ma tộc, tuy cách hành tỉnh trung ương vẫn còn rất xa nhưng đã nằm song song với Gia Lăng quan nơi Mục Sư Thánh Điện đóng giữ, và cũng cách Ngự Long quan khá gần.
Lúc này họ đang ở trong một khe núi cách thủ phủ hành tỉnh ma tộc vừa bị phá hủy khoảng một trăm dặm. Mấy hành tỉnh ở phương bắc ma tộc tuy có lính thường không ít, nhưng gần như không có lực lượng nào đủ sức uy hiếp họ. Nếu không, họ không thể nào tiến quân thần tốc, trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà liên tục phá hủy sáu thủ phủ hành tỉnh.
Theo tin tức từ hậu phương truyền đến, thủ quân ma tộc đóng ngoài Khu Ma quan đã điều động mười vạn đại quân muốn bao vây tiêu diệt họ, nhưng không có ma thần thống lĩnh, hiển nhiên chỉ là cố ý làm bộ. Nếu thật sự đụng độ, kẻ thua chỉ có thể là đối phương. Long Hạo Thần để Hàn Vũ thống lĩnh mũi nhọn quân đoàn rút đi, thực chất là có mục đích tìm cơ hội trọng thương đội quân ma tộc này, qua đó giảm thêm áp lực cho bên Khu Ma quan. Hiện nay, Khu Ma quan là quan ải yếu nhất trong sáu đại hùng quan của nhân loại. Bên đó đã âm thầm điều đi một nửa nhân lực, may là còn có chín Anh Hùng Vĩnh Hằng trấn giữ.
Số lượng thủ quân ngoài Khu Ma quan tuy nhiều hơn cả bên Ngự Long quan, nhưng thực lực kém xa hai mươi vạn đại quân ma tộc ngoài Ngự Long quan từng bị nhóm Long Hạo Thần tấn công. Mũi nhọn quân đoàn toàn là tinh nhuệ của nhân loại, lại thêm Thần Ấn kỵ sĩ Hàn Vũ thống lĩnh, căn bản không cần sợ đối thủ.
“A?” Long Hạo Thần đang suy tư kế sách tiếp theo, phán đoán hướng đi của Ma Thần Hoàng thì bỗng ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc nhìn về hướng đông nam.
Tiêu Hoắc, Thúc Vịnh Tiêu dù tu vi trên hắn, nhưng nếu bàn về tinh thần lực thì hắn vẫn là người mạnh nhất trong số mọi người, thậm chí nói là mạnh nhất trong nhân loại cũng không ngoa. Ở trong lãnh thổ ma tộc, Long Hạo Thần luôn giữ cảnh giác từng giây từng phút. Tinh thần lực của hắn dò xét một phạm vi hơn mười dặm, bất cứ động tĩnh gì đều sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
“Có một ma tộc đang tiến về phía chúng ta, thực lực không yếu, ít nhất là cấp tám.” Long Hạo Thần nhíu mày.
“Để em đi nhé?” Thải Nhi hỏi ý Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần lắc đầu, nói:
“Không cần, chúng ta cứ đợi y tới đây. Y đi thẳng đến chỗ chúng ta, rõ ràng đã phát hiện ra chúng ta rồi. Vậy mà người này còn dám tìm đến, chắc hẳn có mục đích, không phải muốn giao đấu với chúng ta đâu.”
Nói đến đây, mặt hắn lộ ra một nụ cười, lòng thầm nghĩ, nếu không đoán sai thì ma tộc này rất có thể là người hắn đang chờ đợi.
Đối phương đến rất nhanh, tiến vào phạm vi tinh thần dò xét của Long Hạo Thần chưa đến mười phút thì đã xuất hiện ở đỉnh núi bên cạnh khe núi. Bởi vì ở trong khe núi nên vị trí của nhóm Long Hạo Thần không quá ẩn khuất, ma tộc đó thấy bọn họ lập tức đáp xuống, giơ cao đôi tay tỏ vẻ không có địch ý.
Rất nhanh, người đó đã đến gần, nhìn từ dáng người thì đó là một cô gái, toàn thân bao trùm trong đồ đen, kể cả đầu, khiến người khác không trông rõ mặt mũi.
“Dừng bước.” Dương Văn Chiêu ở vòng ngoài cùng đứng dậy, trọng kiếm giơ ngang chặn đường nữ ma tộc.
Người áo đen dừng bước.
“Ta không có ác ý. Long Hạo Thần, quả nhiên ngươi còn sống.”
Nói xong, người áo đen nâng tay lên, gỡ chiếc mũ trùm đen trên đầu xuống.
Dù Long Hạo Thần đã đoán ra ma tộc đột nhiên xuất hiện có mục đích gì, nhưng khi hắn trông thấy người trước mắt thì vẫn ngây ra, mắt lộ vẻ khó tin.
“Tại sao cô lại một mình đến đây?”
Người con gái yêu kiều mặc đồ đen đứng trước mặt Dương Văn Chiêu, chẳng phải là Nguyệt Dạ, công chúa Nguyệt Ma tộc, người con gái mà Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư yêu thương nhất hay sao?
Năm năm không gặp, Nguyệt Dạ không có biến đổi quá rõ ràng. Ma tộc cấp cao có tuổi thọ dài hơn nhân loại rất nhiều. Năm năm đối với cô không để lại bất cứ dấu vết năm tháng nào, chỉ là ánh mắt cô càng thêm trầm tĩnh, tu vi cũng mạnh hơn trước rất nhiều. Ít nhất đã tới đỉnh cấp tám, gần cấp chín rồi.
“Ta không tự mình đến thì làm sao giữ lời hứa với ngươi được?” Trên mặt Nguyệt Dạ thoáng nét chua xót, mắt lóe lên vẻ buồn bã. Năm năm qua, rất nhiều chuyện đã thay đổi, nhưng trong lòng cô, bóng dáng khắc sâu nhất vẫn không hề thay đổi.
Lúc đó, khi cô nghe tin Long Hạo Thần chết trận, cô đã chìm đắm trong bi thương vô bờ suốt một tháng trời. Cô biết rõ tin tức mình mang đến cho Long Hạo Thần đã trở thành một phần trong cái bẫy của Ma Thần Hoàng.
Không lâu trước kia, cô nghe tin Long Hạo Thần chưa chết, cảm giác đầu tiên là không thể tin nổi. Cô hoàn toàn không thể tin một người đã được Ma Thần Hoàng xác nhận là đã chết lại có thể hồi sinh. Cô rất khó hình dung tâm trạng của mình lúc đó, cũng không biết mình nên vui mừng hay cảnh giác đây.
Nhưng cuối cùng cô vẫn đến, đến trước mặt Long Hạo Thần. Năm năm trôi qua, cô và hắn từng chân trời cách biệt. Lần gặp lại này cứ ngỡ đã cách mấy kiếp.
Trong mắt Long Hạo Thần, Nguyệt Dạ không có gì thay đổi, nhưng trong mắt cô, Long Hạo Thần đã biến đổi nghiêng trời lệch đất. So với trước kia, hắn càng thêm uy nghiêm và cao quý của bậc quân vương, trưởng thành hơn rất nhiều, vẻ ngây ngô non nớt đã hoàn toàn biến mất. Hắn chỉ đứng đó thôi, cũng cho người ta cảm giác là trung tâm của trời đất.
Vậy mà, nhân loại chưa đến ba mươi tuổi này đã trở thành mối họa lớn trong lòng Ma Thần Hoàng! Đột nhiên, Nguyệt Dạ cảm thấy tự hào, người đàn ông mình thích quả nhiên phi thường như vậy.
Thải Nhi bất giác đi tới bên cạnh Long Hạo Thần. Nàng không có biểu cảm gì, chỉ yên lặng đứng đó, mắt nhìn thẳng vào Nguyệt Dạ.
Nguyệt Dạ tỉnh táo lại sau khi ánh mắt giao nhau với Long Hạo Thần, một nỗi thương cảm lan tràn dưới đáy lòng. Cô dĩ nhiên biết khoảng cách giữa mình và hắn xa xôi đến mức nào, vĩnh viễn không có giao điểm. Hít một hơi thật sâu, ổn định tâm tình, ánh mắt cô trở nên cứng cỏi.
“Long Hạo Thần, ngươi còn muốn tin tưởng ta không?”
Không đợi Long Hạo Thần lên tiếng, Tư Mã Tiên ở một bên đã trầm giọng nói:
“Chúng tôi làm sao tin tưởng cô được? Nếu không phải vì tin tức của cô năm đó, sao chúng tôi lại rơi vào bẫy của Ma Thần Hoàng? Nếu không nhờ may mắn, chúng tôi đã sớm toàn quân bị diệt rồi!”
Nguyệt Dạ gật đầu.
“Đúng vậy, lần đó dù là các ngươi hay là ta đều là vật hy sinh trong kế hoạch của Ma Thần Hoàng. Nếu các ngươi muốn trả thù thì cứ đến đây đi. Long Hạo Thần, bây giờ ngươi có hai lựa chọn. Một là giết ta, trả thù cho chuyện lần trước. Hai là lại tin ta một lần nữa.”
Khi Nguyệt Dạ đánh giá Long Hạo Thần thì hắn cũng đang đánh giá cô. Trong lòng hắn không phải chưa từng nghi ngờ Nguyệt Dạ, nhưng sự nghi ngờ này không quá sâu.
Sau khi sống lại, Long Hạo Thần từng cẩn thận ngẫm lại quá trình rơi vào bẫy của Ma Thần Hoàng, và hắn cảm thấy rất kỳ lạ. Bởi vì hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng được Ma Thần Hoàng làm sao tính ra mình sẽ đến Ma Đô. Còn về Nguyệt Dạ, trước khi hắn tới Ma Đô thì cô vốn không biết gì cả. Sau khi hắn và cô trao đổi, hắn đã nhanh chóng hành động. Lúc đó, theo họ đoán thì Ma Thần Hoàng còn ở xa ngoài Ngự Long quan. Cho dù Nguyệt Dạ muốn thông báo cho Ma Thần Hoàng, thời gian cũng tuyệt đối không kịp. Bởi vậy, Long Hạo Thần không nghi ngờ Nguyệt Dạ lừa mình, chỉ có thể nói Nguyệt Dạ cũng bị Ma Thần Hoàng lừa gạt.
“Có lời gì cô cứ nói đi.” Long Hạo Thần nhàn nhạt nói. Hắn không biểu hiện ra là sẽ tiếp tục tin Nguyệt Dạ, cũng không trách cô về chuyện đó.
Nguyệt Dạ nhìn Long Hạo Thần ngày càng chững chạc, nói:
“Chuyện lần trước có phải ngươi cảm thấy rất kỳ lạ không? Tại sao Ma Thần Hoàng lại biết chắc hành động của các ngươi? Bây giờ ta có thể cho các ngươi biết đáp án. Đó là bởi vì Đại Dự Ngôn Thuật của Tinh Ma Thần. Đại Dự Ngôn Thuật của Tinh Ma Thần không chỉ tiên tri rằng tương lai các ngươi sẽ gây ra uy hiếp với ma tộc, mà còn tiên tri được lần đó là cơ hội duy nhất để đối phó các ngươi. Y thậm chí có thể thông qua Đại Dự Ngôn Thuật cảm nhận được quá trình và cách đối phó với ngươi, thậm chí tính toán được chính xác thời điểm ngươi sẽ xuất hiện trong Tháp Tinh Ma. Mọi thứ Ma Thần Hoàng làm trước đó đều là để khiến ngươi thả lỏng cảnh giác. Chuyện này chỉ có Ma Thần Hoàng và Tinh Ma Thần biết rõ, ngay cả phụ thân ta cũng không hề hay biết.”
Trong mắt Long Hạo Thần lộ ra vẻ đã hiểu, hắn gật đầu nói:
“Thì ra là thế, hèn chi.”
Nguyệt Dạ thấy Long Hạo Thần tỏ ra tin tưởng một chút, tâm trạng cũng thả lỏng hơn.
“Còn nhớ lúc trước ta đề ra việc hợp tác không? Bây giờ ngươi đã là chủ tịch Liên Bang Thánh Điện, có tiếng nói trong nhân loại. Lần này ta đến là để tiếp tục thực hiện sự hợp tác giữa chúng ta.”
Long Hạo Thần nói:
“Vậy là cô cho rằng chúng tôi có thể chiến thắng Ma Thần Hoàng?”
Nguyệt Dạ lắc đầu.
“Không, nếu so sánh về thực lực, ta vẫn không coi trọng các ngươi. Nhưng chúng ta đồng ý đánh cược một lần, bởi vì đây có lẽ là cơ hội duy nhất. Một khi các ngươi bị Ma Thần Hoàng đánh bại, vậy thì ít nhất trong mấy ngàn năm tới, nhân loại sẽ không có bất cứ cơ hội phản công nào. Hơn nữa, Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc từng dùng Đại Dự Ngôn Thuật tiên tri rằng, lần trước Ma Thần Hoàng đối phó ngươi là cơ hội duy nhất, và việc ngươi không chết sẽ trở thành bước ngoặt quan trọng dẫn đến sự sụp đổ của ma tộc. Đại Dự Ngôn Thuật của Tinh Ma Thần luôn chính xác, đây cũng là một trong những nguyên nhân chúng ta đồng ý đánh cược.”
Long Hạo Thần nói:
“Ta muốn nhìn thấy thành ý của cô.”
Nguyệt Dạ gật đầu, nói:
“Tất nhiên. Ma Thần Hoàng đã ra lệnh, do Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo, và Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất thống soái hơn ba mươi ma thần, chia quân làm hai đường dẫn dắt trăm vạn đại quân tinh nhuệ của ma tộc tấn công Đông Nam quan và Vạn Thú quan. Yêu cầu là phá tan chướng ngại quan ải, xâm nhập vào lãnh thổ nhân loại, chủ yếu để cướp bóc con người và tài vật. Cùng lúc đó, Ma Thần Hoàng ra lệnh cho A Bảo làm tiên phong, dẫn dắt hai mươi tộc nhân Nghịch Thiên Ma Long tộc đang trên đường đến đây. Y thì dẫn đa số tinh nhuệ của Nguyệt Ma tộc, Tinh Ma tộc và hai mươi ma thần, cùng toàn bộ tộc Nghịch Thiên Ma Long tộc đang lên đường. Ước tính thận trọng thì có hơn hai trăm cường giả trên cấp chín, khoảng một nghìn cường giả trên cấp tám. Tính toán thời gian và mức độ thù hận của A Bảo đối với ngươi, tối đa khoảng nửa ngày nữa là y có thể xuyên qua Già La hành tỉnh để đến đây. Chủ lực của Ma Thần Hoàng thì sẽ chậm hơn khoảng tám tiếng đồng hồ.”
Nghe những lời của Nguyệt Dạ, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều kinh sợ biến sắc. Một là vì Long Hạo Thần đã đoán trúng, quả nhiên Ma Thần Hoàng chia quân làm hai đường, hai là vì lực lượng mà Ma Thần Hoàng mang đến quá khủng bố. Hơn hai mươi ma thần cùng tấn công nhân loại, tình hình này ít nhất một ngàn năm nay chưa từng xuất hiện. Huống chi còn có cường giả của Nghịch Thiên Ma Long tộc, Nguyệt Ma tộc, Tinh Ma tộc. Hai trăm cường giả trên cấp chín, đây là một lực lượng khủng bố đến mức nào chứ? Gần như gấp mười lần họ, có thể thấy ma tộc mạnh mẽ đến nhường nào.
Họ càng thêm kinh ngạc là Nguyệt Dạ không chút do dự cung cấp tin tức chính xác cho họ. Đặc biệt là thời gian kẻ địch đến, điều này có thể nói là cực kỳ quan trọng đối với bước hành động tiếp theo của họ. Trên chiến trường, nhiều lúc tình báo chính xác tương đương với chiến thắng. Nguyệt Dạ thậm chí không nói tới điều kiện đã thổ lộ ra hết. Nếu lời cô nói đều là thật, vậy dù Ma Thần Hoàng có khí thế lớn hơn thì bọn họ vẫn có thể nghĩ ra cách đối phó.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người và Nguyệt Dạ là Long Hạo Thần lại có vẻ mặt bình tĩnh nói:
“Tôi vẫn không thấy thành ý của cô.”
Nguyệt Dạ đầu tiên là ngây ra, sau đó hơi bực mình nói:
“Thế này mà vẫn chưa đủ sao? Ngươi còn muốn gì nữa? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta đang lừa ngươi? Ta có thể dùng mạng mình để bảo đảm, tất cả đều là tình báo thật sự. Nếu không tin, ngươi có thể đặt cấm chế lên người ta, đợi đến khi xác nhận tình báo rồi tính tiếp. Nếu tình báo là giả thì tùy các ngươi xử lý.”
Long Hạo Thần lắc đầu.
“Không phải không tin tình báo của cô, nhưng chỉ là tình báo thì thành ý chưa đủ. Các người là một tổ chức, không phải cá nhân cô. Tôi cũng tin trải qua nhiều năm phát triển, lực lượng của tổ chức các người chắc chắn không nhỏ, ở trong ma tộc chắc chắn có sức ảnh hưởng nhất định. Nếu không, cô sẽ chẳng tràn đầy tự tin đến tìm tôi, tôi nói có đúng không? Tôi muốn thấy là thành ý của tổ chức, chứ không phải của một mình cô. Vậy nên tôi muốn biết, thủ lĩnh chân chính của tổ chức các người là ai. Nếu cô chịu nói cho tôi biết, vậy tôi tin rằng sự hợp tác giữa chúng ta đã được thành lập.”
Long Hạo Thần dẫn theo mũi nhọn quân đoàn tiến vào lãnh địa ma tộc, chia quân sáu đường trọng thương thủ phủ các hành tỉnh phương bắc của ma tộc, nhưng không giết chóc nhiều, hắn làm vậy chính là để cho tổ chức của Nguyệt Dạ xem. Hắn đang chờ đối phương liên lạc với mình, nhưng không ngờ người đích thân đến lại là Nguyệt Dạ, người đã mất tích đã lâu trong ma tộc.
Nghe lời Long Hạo Thần nói, sắc mặt Nguyệt Dạ bỗng tái nhợt, bởi vì cô chợt cảm thấy, khoảng cách giữa mình và Long Hạo Thần dường như càng xa xôi hơn, giữa hai người chỉ thuần túy là lợi ích. Ánh mắt hắn nhìn cô sao mà bình tĩnh đến vậy.
Lòng cô trỗi lên một nỗi bi thương. Đúng vậy, hắn vốn không có gì giao thoa với mình, giữa mình và hắn chỉ là quan hệ lợi ích mà thôi. Nguyệt Dạ hiểu rằng, dù lần trước Long Hạo Thần ‘chết’ không phải tại mình, nhưng việc lần đó đã khiến Long Hạo Thần và đoàn đội của hắn sinh ra sự bất mãn rất lớn với mình.
Cô đoán đúng rồi. Long Hạo Thần đúng là không trách cô, cũng biết không phải tình báo của cô có vấn đề. Nhưng dù sao cũng vì tình báo của cô mà nguyên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã rơi vào cảnh nguy hiểm. Điều thật sự khiến Long Hạo Thần sinh ra ác cảm với cô là việc Thải Nhi đã phải chịu đựng những thống khổ đó trong tháp Vĩnh Hằng để hồi sinh hắn! Mỗi khi đêm khuya mộng mị, khi Long Hạo Thần nhớ lại những gì Thải Nhi đã trải qua trong tháp Vĩnh Hằng, tim hắn lại đau đớn đến nghẹt thở, việc giận cá chém thớt lên Nguyệt Dạ cũng là điều dễ hiểu. Hắn đã rất lý trí rồi, vì đại kế chiến thắng ma tộc của Liên Minh Thánh Điện mới không chỉ trích Nguyệt Dạ.
Nhìn Nguyệt Dạ đứng đó suy tư, Long Hạo Thần không hề vội vã, hắn có đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Việc Nguyệt Dạ đích thân đến thật ra đã rất đủ thành ý rồi. Nhưng đối với tổ chức đó, bí mật lớn nhất không thể nghi ngờ chính là thủ lĩnh của họ là ai. Nguyệt Dạ từng tiết lộ, đó là một ma thần. Nhưng ma thần cũng có sự khác biệt rất lớn, ma thần xếp hạng sau, tu vi thậm chí không bằng một Nghịch Thiên Ma Long trưởng thành. Xếp hạng càng cao thì địa vị trong ma tộc càng lớn, đồng nghĩa với việc thực lực của tổ chức mà Nguyệt Dạ thuộc về càng mạnh.
Long Hạo Thần không thể chắc chắn Nguyệt Dạ có cho hắn biết tin tức này không. Nếu cuối cùng Nguyệt Dạ vẫn chọn từ chối, hắn vẫn sẽ hợp tác với tổ chức của cô. Còn nếu Nguyệt Dạ nói ra, vậy thì quan hệ hợp tác sẽ càng thêm thân thiết hơn một chút.