Nguyệt Dạ suy tư đến mười phút mới ngẩng đầu lên nhìn Long Hạo Thần. Cô bỗng mở miệng nói:
“Ta có thể nói cho ngươi, nhưng chỉ có thể nói cho một mình ngươi. Hơn nữa, ngươi phải hứa rằng chỉ một mình ngươi biết, không được tiết lộ cho bất kỳ ai, dù là đồng đội thân thiết nhất, thậm chí là vợ ngươi cũng không được.” Nói đến đây, ánh mắt cô đầy khiêu khích liếc sang Thải Nhi.
Thải Nhi bình tĩnh nhìn lại cô, dường như không hề e ngại.
“Được, ta hứa với cô.” Long Hạo Thần không do dự, lập tức gật đầu. Thân phận thủ lĩnh tổ chức của Nguyệt Dạ đối với hắn vô cùng quan trọng, liên quan đến hàng loạt kế hoạch sau này.
Nguyệt Dạ chậm rãi bước tới gần Long Hạo Thần, lần này Dương Văn Chiêu không ngăn cản cô. Mãi đến khi cô chỉ còn cách Long Hạo Thần khoảng ba mét mà vẫn tiếp tục tiến tới, hắn không khỏi cau mày:
“Khoảng cách này, cô truyền âm chắc không có vấn đề gì chứ.”
Nguyệt Dạ lắc đầu, đáp:
“Sự việc trọng đại, thực lực của đồng đội ngươi không tầm thường, ta sợ họ nghe lén được.”
Vừa nói, cô đã đến sát bên cạnh Long Hạo Thần, ghé vào tai hắn.
Long Hạo Thần có chút lúng túng, nhưng vì chuyện quan trọng nên không để tâm đến những thứ khác. Hơi thở của Nguyệt Dạ thơm như hoa lan, thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ. Có lẽ vì vội vã chạy đến nên mùi hương trên người cô có phần nồng đậm hơn trước.
Long Hạo Thần hơi né người ra, nhưng Nguyệt Dạ lập tức áp sát hơn, hai tay bắt lấy cánh tay hắn, kéo người hắn thấp xuống rồi khẽ thì thầm bên tai.
“Cái gì? Không ngờ lại là y!?” Long Hạo Thần nghe Nguyệt Dạ nói xong thì kinh ngạc tột độ.
Cùng lúc đó, Nguyệt Dạ đột nhiên nhẹ nhàng hôn lên vành tai hắn rồi nhanh chóng lùi lại.
Động tác của cô cực nhanh, nhưng Thải Nhi đứng bên cạnh, luôn chú ý đến hai người họ, làm sao có thể không thấy? Nàng nổi giận đùng đùng.
“Cô…!”
Nguyệt Dạ nhanh chóng lùi ra xa mười mét mới nói với Thải Nhi:
“Ta làm sao nào? Ngươi đã chiếm hắn cả đời, ta hôn một cái thì có là gì? Ta thích hắn!”
Sắc mặt Thải Nhi trở nên âm trầm, ánh mắt sắc bén như dao khiến lồng ngực Nguyệt Dạ thắt lại, bất giác lùi thêm vài bước. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sát khí cường đại tỏa ra từ người Thải Nhi.
Lúc này, Long Hạo Thần đã tỉnh táo lại sau cơn kinh ngạc, vành tai vẫn còn cảm giác tê dại, một cảm giác khó tả. Nhưng bây giờ hắn không có thời gian để lúng túng, bởi vì đáp án mà Nguyệt Dạ vừa đưa ra quá mức kinh người. Hắn thuận tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của Thải Nhi, nói với Nguyệt Dạ:
“Cô có thể đi được rồi, từ bây giờ chúng ta sẽ hợp tác chặt chẽ. Điều đầu tiên ta cần là tin tức do tổ chức các người cung cấp. Không chỉ cung cấp cho chúng ta, mà còn phải mang tin tức chính xác về thế công của đại quân ma tộc đối với Vạn Thú quan và Đông Nam quan. Lời hứa trước đây của ta vẫn còn hiệu lực. Nếu cuối cùng chúng ta có thể chiến thắng ma tộc, ta sẽ để lại cho tổ chức các người một hành tỉnh ven biển làm nơi cư ngụ, cho phép các người tự trị trong vòng năm trăm năm. Thời gian dài như vậy đủ để các người hoàn toàn đồng hóa.”
Nguyệt Dạ mỉm cười nói:
“Bây giờ ngươi tin ta, nhưng làm sao ta tin được lời hứa của ngươi?”
Thải Nhi không thể nhịn được nữa, tức giận quát:
“Một lời hứa của Hạo Thần đáng giá ngàn vàng, chàng có bao giờ nuốt lời chưa?”
Nguyệt Dạ phớt lờ nàng, chỉ chăm chú nhìn Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần trầm giọng hỏi:
“Cô muốn thế nào?”
Nguyệt Dạ mỉm cười, chỉ vào gò má mình:
“Rất đơn giản. Ngươi hôn ta một cái, ta liền tin ngươi.”
“Cô…!”
Thải Nhi lửa giận ngút trời, định ra tay thì bị Long Hạo Thần ôm chặt lấy. Thực ra, bình thường Thải Nhi rất bình tĩnh, nhưng hôm nay sự khiêu khích của Nguyệt Dạ đã chạm đến giới hạn của nàng. Dù hoàn toàn tin tưởng Long Hạo Thần, nhưng đối diện với một Nguyệt Dạ có dung mạo không hề thua kém mình, lại thêm việc Long Hạo Thần cứ ngăn cản, khiến nàng không khỏi tức giận.
Long Hạo Thần ôm chặt Thải Nhi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, trầm giọng nói:
“Cô có thể đi rồi. Hợp tác chấm dứt.”
Nguyệt Dạ sững sờ.
“Ngươi vì nàng ta mà không màng đến tương lai của Liên Minh Thánh Điện sao? Ngươi làm vậy không phải là một lãnh đạo hợp cách.”
Long Hạo Thần thản nhiên đáp:
“Vì Thải Nhi, ta thậm chí nguyện từ bỏ cả tín ngưỡng của mình. Huống chi không có tổ chức của các người, chẳng lẽ chúng ta không thể đối đầu với Ma Thần Hoàng sao? Hợp tác thì đôi bên cùng có lợi, không hợp tác thì chẳng có lời hứa nào cả. Nếu các người muốn chọn con đường tự hủy diệt, ta cũng không có lý do gì để cản trở.”
Thân thể đang căng cứng của Thải Nhi mềm nhũn ra, nàng cúi đầu, có chút áy náy liếc nhìn Long Hạo Thần, trông như một cô dâu nhỏ bị ức hiếp, không còn vẻ giận dữ lúc trước nữa.
Đáy mắt Nguyệt Dạ thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng nụ cười trên môi không hề giảm bớt.
“Được rồi, coi như ngươi là kẻ chí tình chí nghĩa, vừa rồi ta chỉ đùa với ngươi thôi. Ta tin tưởng thành ý của các ngươi, được chưa? Ta phải lập tức trở về, tiếp theo sẽ có người của chúng ta giữ liên lạc với các ngươi. Cẩn thận A Bảo, thực lực của y đã khác xa ngày trước, hơn nữa nghe nói Ma Thần Hoàng còn ban cho y vài bộ trang bị lợi hại.”
Nói xong câu đó, cô xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất ở đỉnh núi phía bên kia khe núi. Không ai nhìn thấy, khoảnh khắc quay lưng rời đi, đôi mắt Nguyệt Dạ đã ngấn lệ.
Thải Nhi nhẹ giọng nói bên tai Long Hạo Thần:
“Xin lỗi, em không nên…”
Long Hạo Thần siết chặt vòng tay đang ôm nàng.
“Tại sao phải xin lỗi?”
Hai người nhìn nhau mỉm cười, tất cả đều hóa thành cơn mưa dịu dàng gột rửa tâm hồn.
Thúc Vịnh Tiêu liếc Long Hạo Thần, hừ lạnh một tiếng:
“Tiểu Long, thế gian này có rất nhiều cám dỗ. Ngươi ở địa vị cao, phải giữ vững tâm mình. Thải Nhi, ngươi cũng phải trông chừng hắn cho kỹ.”
Thải Nhi mặt đỏ ửng, nói:
“Con tin chàng.”
Long Hạo Thần ho khan một tiếng, nói:
“Nguyệt Dạ mang đến tin tức rất đúng lúc, kế hoạch của chúng ta phải sắp xếp lại. Nếu A Bảo dẫn theo quân tiên phong sắp đến, vậy chúng ta hãy cho y một đòn phủ đầu. Ma Thần Hoàng sai y làm tiên phong, không nghi ngờ gì là đang ngầm dò tìm vị trí của chúng ta. Trận chiến này không thể tránh khỏi, chúng ta phải tranh thủ đủ thời gian để đám người Hàn Vũ triệt để rút lui.”
Tiêu Hoắc nói:
“Lần này Ma Thần Hoàng đến không có ý tốt, mang theo toàn là tinh nhuệ mạnh nhất của ma tộc, hơn hai trăm cường giả cấp chín. Với thực lực hiện tại của chúng ta, rất khó đối đầu trực diện. Có lẽ nên triệu tập các đồng đội về Ngự Long quan?”
Long Hạo Thần lắc đầu:
“Không được, bây giờ vẫn chưa xác định được tình hình đại quân ma tộc công kích Vạn Thú quan và Đông Nam quan, chúng ta không thể tự làm rối loạn trận tuyến. Trước tiên đối phó đội tiên phong của A Bảo, sau đó đụng độ với Ma Thần Hoàng một phen. Chỉ cần biết rõ chênh lệch giữa ta và Ma Thần Hoàng, kế hoạch sau đó mới dễ định đoạt hơn.”
Hắn không nói rõ, nhưng Tiêu Hoắc nhìn ra được trong lòng Long Hạo Thần đã có kế hoạch. Lão không nói gì thêm, chỉ gật đầu:
“Bây giờ chỉ có thể đi một bước, tính một bước.”
“A Bảo.” Ánh mắt Long Hạo Thần xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo.
Long Hạo Thần đã hai lần giao đấu với A Bảo, ký ức lần thứ hai đặc biệt sâu sắc. Đó là lúc Thải Nhi thức tỉnh Thần Quyến Giả, suýt nữa bị A Bảo công kích làm tổn thương, còn khiến hắn trọng thương. Nếu không có Dạ Tiểu Lệ, không biết tình hình cuối cùng sẽ ra sao. Lần này, hiển nhiên đã khác xưa.
…
Những bóng đen vạch ra từng luồng sáng trên không trung, vì tốc độ quá nhanh nên dù đã bay xa hàng ngàn mét, chúng vẫn để lại những tàn ảnh mờ ảo.
A Bảo nheo mắt lại, trong lồng ngực y luôn có một ngọn lửa thiêu đốt. Năm năm, tròn năm năm rồi, y đã chờ đợi ngày này quá lâu.
Y sớm đã quẳng lời dặn của Ma Thần Hoàng ra sau đầu, bây giờ chỉ muốn quyết một trận sống mái với Long Hạo Thần. Y phải chứng minh mình mạnh hơn Long Hạo Thần, ưu tú hơn hắn. Trong lòng y, không chỉ có sự sỉ nhục vì từng bị Long Hạo Thần đánh bại, mà còn có mối hận đoạt thê vì Nguyệt Dạ hủy hôn, tất cả đều trút lên người Long Hạo Thần. Có thể nói, Long Hạo Thần là kẻ địch quan trọng nhất trong đời A Bảo. Không đánh bại được hắn, y sẽ không thể vượt qua được tâm ma của mình.
Một bóng đen từ phía trước bỗng bay tới, nghênh đón đám người A Bảo.
“Thái tử.”
Khi hai bên lướt qua nhau, bóng đen kia đột ngột dừng lại, ngay sau đó quay ngược lại, bay sóng vai với đội của A Bảo mà không hề làm giảm tốc độ của cả đội.
“Có tin gì không?” A Bảo lạnh lùng hỏi.
Bóng đen đó là một gã đàn ông mặc đồ đen vạm vỡ, mày rậm, mắt tím, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, da ngăm đen, khuôn mặt dữ tợn. So với Nguyệt Ma tộc, Nghịch Thiên Ma Long tộc cường đại hơn, nhưng về dung mạo thì không thể sánh bằng.
“Theo tin tức chúng ta nhận được, Thiên La thành, thủ phủ của Thiên La hành tỉnh, đã bị tập kích khoảng sáu tiếng trước. Thủ phủ bị phá hủy nghiêm trọng, kho lương bị đốt cháy, rất nhiều tài nguyên khoáng sản bị cướp sạch. Ta đã bám theo một đoạn, đại quân nhân loại khoảng một vạn người đang tiến về phía bắc, tốc độ rất nhanh. Dường như chúng đã đoán được chúng ta sẽ đến nên đang có ý định rút quân.”
Đáy mắt A Bảo lóe lên tia sáng hung ác, y vung tay, trầm giọng quát:
“Ngươi đi trước dẫn đường, đuổi theo!”
Tìm được rồi. A Bảo siết chặt nắm đấm, mắt lóe lên tia sáng lạnh. Mục tiêu đã xuất hiện, dường như hắn cảm nhận được Long Hạo Thần đang ở rất gần.
Chờ đợi năm năm, rốt cuộc cũng sắp đối mặt. A Bảo vừa hưng phấn vừa có chút căng thẳng, nhưng lòng tin vào bản thân không hề dao động. Niềm tin là gốc rễ của chiến thắng, nếu chưa đấu đã sợ thì đã thua một nửa.
Trời đã về chiều, ráng hoàng hôn để lại một vệt sáng đỏ trên không trung. Ánh chiều tà yên bình, trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn trong lòng A Bảo.
Long Hạo Thần! Trong lòng A Bảo không ngừng vang vọng cái tên này. Dưới sự dẫn dắt của y, hai mươi tộc nhân Nghịch Thiên Ma Long tộc tăng tốc hết mức, lao về phương bắc.
Hai mươi tộc nhân của Nghịch Thiên Ma Long tộc nhìn bề ngoài trung bình khoảng ba mươi đến bốn mươi tuổi, mặt mày âm trầm, đa số có dung mạo dữ tợn, nhưng mơ hồ toát ra một khí thế mạnh mẽ.
Chúng đều là thành viên của Hắc Long Cấm Vệ Quân dưới trướng Ma Thần Hoàng, cũng là lực lượng nòng cốt của Nghịch Thiên Ma Long tộc. Lần này, để đối phó với Long Hạo Thần, Ma Thần Hoàng đã huy động toàn bộ chủ lực của Nghịch Thiên Ma Long tộc.
Có lẽ vì lực lượng cá thể quá mạnh nên khả năng sinh sản của Nghịch Thiên Ma Long tộc cực kỳ khó khăn, tổng cộng chỉ có hơn một trăm tộc nhân. Trừ những người già yếu hoặc còn quá nhỏ, số tộc nhân trưởng thành chỉ khoảng tám mươi mấy người. Nhưng tuổi thọ của Nghịch Thiên Ma Long rất dài, có thể lên tới ngàn năm, vì vậy thời gian tráng niên của chúng cũng kéo dài hơn.
Đừng nhìn số lượng của chúng không nhiều, nhưng mỗi một Nghịch Thiên Ma Long trưởng thành đều là cường giả cấp chín, có thể hóa thành hình người. Cộng thêm bản thể Nghịch Thiên Ma Long cường đại, ngoại linh lực của chúng đều hơn mười vạn. Trên chiến trường, Hắc Long Cấm Vệ Quân của Ma Thần Hoàng là biểu tượng của sự bất khả chiến bại.
Bỗng nhiên, A Bảo cảm thấy tim mình như đập trật một nhịp. Cảm giác này rất kỳ lạ, y bất giác giảm tốc độ. Hắc Long Cấm Vệ Quân cũng giảm tốc theo.
“Thái tử điện hạ.” Thống lĩnh Hắc Long Cấm Vệ Quân, Hoàng Thước, kinh ngạc kêu lên.
Ma Thần Hoàng rất hiểu tính tình của con trai mình. Dù A Bảo ngày càng trầm ổn, nhưng lần hành động này liên quan đến Long Hạo Thần thì rất khó nói. Vì vậy, Ma Thần Hoàng Phong Tú đã đặc biệt cử Hoàng Thước đi theo A Bảo. Không chỉ vì Hoàng Thước có tu vi cường đại, mà quan trọng hơn là tính cách gã trầm ổn, có gã hỗ trợ, A Bảo sẽ đủ sức ứng phó với mọi tình huống.
A Bảo trầm giọng nói:
“Nhịp tim của ta vừa rồi có biến đổi.”
Hoàng Thước thầm giật mình. A Bảo kế thừa huyết mạch hoàng tộc Nghịch Thiên Ma Long, tim đập rối loạn chính là một điềm báo.
“Dừng lại!” Hoàng Thước giơ tay lên, cùng A Bảo chậm lại. Đám Nghịch Thiên Ma Long theo sau cũng giảm tốc độ rồi nhanh chóng dừng hẳn.
A Bảo nheo mắt, phóng toàn bộ tinh thần lực, tăng cường giác quan lên mức cao nhất. Tinh thần lực khuếch tán ra xung quanh, dò xét tình hình bốn phía.
Đừng thấy y nóng lòng muốn quyết đấu với Long Hạo Thần, nhưng dù sao y cũng là người thừa kế trực hệ của Ma Thần Hoàng, trời sinh đã có năng lực thống trị và trí tuệ cường đại. Điềm báo bất thường khiến y giật mình thoát khỏi thế giới nội tâm.
Hoàng Thước đi tới sau lưng A Bảo, tay phải ấn vào lưng y. Trong thoáng chốc, tinh thần lực của hai cường giả hòa làm một, phạm vi dò xét được mở rộng hơn. Nhưng cả hai vẫn không cảm nhận được động tĩnh gì.
“Chẳng lẽ ta cảm giác sai?” A Bảo nghi hoặc nhìn Hoàng Thước.
Hoàng Thước trầm giọng nói:
“Vẫn nên cẩn thận thì hơn. Mọi người cảnh giác cao độ!”
Cùng lúc đó, một vệt đen đột nhiên lặng lẽ xuất hiện từ phía sau đội ngũ Nghịch Thiên Ma Long. Nó như chui ra từ không khí, lóe lên một cái rồi đâm thẳng vào sau gáy một tộc nhân Nghịch Thiên Ma Long.
Nếu là một cường giả cấp chín bình thường, chỉ sợ đã chết không kịp ngáp. Nhưng Nghịch Thiên Ma Long dù sao cũng là tộc mạnh nhất của ma tộc. Ngay khoảnh khắc sau gáy bị đâm trúng, tên Hắc Long Cấm Vệ Quân đó hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể đột ngột lao về phía trước, lực lượng hắc ám toàn diện bùng nổ.
Vệt đen lóe lên rồi biến mất vào không khí, như thể chưa từng xuất hiện.
Biến cố đột ngột khiến không khí căng thẳng tột độ. Tất cả Hắc Long Cấm Vệ Quân lập tức phản ứng, nhanh chóng tụ lại thành một vòng tròn, bao bọc lấy tộc nhân bị tấn công và A Bảo ở chính giữa. Mỗi tên đều hướng mặt ra ngoài, đồng thời, hơi thở hắc ám điên cuồng bùng phát. Phạm vi mấy trăm mét vuông tức khắc biến thành màu đen, bất kỳ dao động không gian nhỏ nhoi nào cũng đừng mơ thoát khỏi sự dò xét từ hơi thở hắc ám của chúng.
Hoàng Thước đã túm lấy tên Hắc Long Cấm Vệ Quân bị tấn công. Dù tên này đã lập tức phản kích, nhưng đòn tấn công của kẻ địch thật sự quá mạnh.
Mũi nhọn đâm vào từ phía trên gáy. Đầu của Nghịch Thiên Ma Long là nơi cứng rắn nhất, chỉ có xương cổ là hơi yếu hơn một chút. Hiển nhiên, đối phương biết rõ điều này nên mới chọn tấn công vào đó.
Hoàng Thước chỉ cần sờ tay vào là cảm nhận được mũi nhọn đã đâm sâu vào đầu tên Hắc Long Cấm Vệ Quân. Một luồng sát khí đậm đặc còn lưu lại ở mép vết thương, thậm chí không có máu chảy ra.
Tộc nhân này xong rồi. Sắc mặt Hoàng Thước trở nên cực kỳ khó coi. Hắc Long Cấm Vệ Quân dưới trướng gã chỉ có vài chục tên, mỗi tên đều là dòng dõi chính thống, là cường giả chân chính. Bỗng dưng chết mất một người, tâm trạng gã tốt mới là lạ.
“Từ khi nào nhân loại lại có thích khách cường đại đến vậy?” Mắt A Bảo lóe lên tia sáng lạnh, nhưng không phải tức giận, mà là một cảm giác lạnh sống lưng.
Vừa rồi y và Hoàng Thước đã dò xét toàn diện, kẻ địch ở gần trong gang tấc mà y không hề phát hiện, có thể tưởng tượng thực lực của thích khách đó khủng bố đến mức nào. Nếu không phải y kịp thời dừng lại, có Hắc Long Cấm Vệ Quân vây quanh, có lẽ một chiêu vừa rồi đã nhắm vào y. Mà y, liệu có thể tránh được không?
A Bảo không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn. Ngực y dần lóe lên ánh sáng tím đen, ngay sau đó, một lớp vảy dày đặc từ ngực lan ra, trong nháy mắt đã bao phủ toàn thân. Các Hắc Long Cấm Vệ Quân khác cũng tương tự, chỉ là lớp vảy trên người A Bảo trông dày hơn nhiều. Trên đỉnh đầu y, một đôi sừng uốn lượn vươn dài, khí thế tăng vọt.
“Thích khách này có thể không bị chúng ta phát hiện, ở khoảng cách gần phát động một đòn trí mạng rồi an toàn rút lui, tu vi ít nhất phải trên cấp chín bậc năm. Nhưng từ khi nào nhân loại có thích khách cấp chín bậc năm?” Hoàng Thước trầm giọng nói.
Vì tức giận, đôi tay gã run lên nhè nhẹ! Một tộc nhân đã chết, đó là một phần trăm lực lượng của Nghịch Thiên Ma Long tộc, Ma Thần Hoàng sẽ nhìn gã thế nào đây?
A Bảo nói:
“Bây giờ không phải lúc phân tích xem nhân loại có thật sự sở hữu loại sức mạnh này không. Kẻ địch đã xuất hiện, mọi người cẩn thận.”
Ngược lại, lúc này sự căng thẳng trong y đã giảm đi nhiều. Dưới tình huống nhiều Hắc Long Cấm Vệ Quân tập trung tinh thần phòng bị, dù là Ma Thần Hoàng cũng không thể tiếp cận mà không bị phát hiện. Hơn nữa, khi thi triển bản thể long giáp, lực phòng ngự của chúng đã tăng lên đáng kể. Lớp long giáp này đủ sánh ngang với giáp phòng ngự cấp sử thi của nhân loại, là năng lực phòng ngự mạnh nhất của Nghịch Thiên Ma Long.
Hoàng Thước thu xác tộc nhân vào ma khí trữ vật, sau đó mới trầm giọng nói:
“Tên thích khách đó đã đi rồi. Một đòn trí mạng rồi lập tức rút lui, quả là một siêu cấp thích khách. Thái tử, e rằng chúng ta gặp phiền phức rồi. Ta đề nghị nghỉ ngơi tại đây, đợi đại quân của bệ hạ đến rồi tính. Nếu không, trong lúc chúng ta tiến lên, không thể lúc nào cũng giữ cảnh giác. Một khi cho kẻ địch cơ hội, đối phương sẽ lại ra tay.”
A Bảo lắc đầu:
“Không được, chúng ta là quân tiên phong. Nếu không ngăn được đám người Long Hạo Thần, thậm chí không biết rõ hướng đi của chúng, cứ dừng lại như vậy thì cần chúng ta làm tiên phong để làm gì? Mọi người cẩn thận hơn, tiếp tục lên đường.”
Hoàng Thước cũng hiểu, bây giờ khuyên A Bảo ở lại là điều không thể. Nhưng một tộc nhân đã chết, nếu thích khách lại xuất hiện giết thêm một người nữa, Ma Thần Hoàng chắc chắn sẽ vô cùng giận dữ.
Thấy vẻ do dự của Hoàng Thước, A Bảo nhíu mày hỏi:
“Hoàng thống lĩnh, chẳng lẽ ngươi sợ?”
Mắt Hoàng Thước chợt lóe lên vẻ tức giận nhưng lập tức biến mất.
“Tất nhiên là không sợ! Nhưng, thái tử điện hạ, mỗi một tộc nhân của chúng ta đều là tài sản quý giá nhất của bệ hạ và người kế vị. Ta không hy vọng họ phải mạo hiểm.”
A Bảo hừ lạnh:
“Ta biết, một thích khách cường đại ẩn nấp trong bóng tối cực kỳ nguy hiểm. Nhưng nếu vì vậy mà chúng ta trở nên nhát gan thì chỉ trúng kế của đối phương. Nếu ta không đoán sai, Long Hạo Thần để lại tên thích khách này là muốn kéo dài thời gian truy đuổi của chúng ta, cho thuộc hạ của hắn có cơ hội thong thả rút lui. Chúng đã tấn công đến tận Thiên La hành tỉnh, có thể thấy mấy ngày nay luôn trong trạng thái chiến đấu, quân đội sớm đã mệt mỏi rã rời. Chúng ta tuyệt đối không thể từ bỏ cơ hội này. Hơn nữa, tên thích khách đó đã giết một tộc nhân của chúng ta, chỉ cần tiếp tục tiến lên là có thể dụ y ra, báo thù cho tộc nhân.”
Hoàng Thước nhíu chặt mày.
“Ta vẫn không đồng ý.”
A Bảo cứng rắn nói:
“Chức trách của ngươi chỉ là hỗ trợ ta. Đừng quên, ta mới là thống soái của đội tiên phong. Tiếp tục xuất phát, duy trì phòng ngự bản thể long giáp.”
Nói rồi, y lóe người ra khỏi vòng vây, tiếp tục bay về phía trước.
Dù ngoài miệng Hoàng Thước có ý kiến khác, nhưng thấy y thật sự muốn đi tiếp, gã cũng đành dẫn Hắc Long Cấm Vệ Quân theo sau.
Bỗng nhiên, A Bảo vừa bay ra không lâu đã đột ngột dừng lại giữa không trung, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Hoàng Thước thấy y dừng lại, tưởng rằng y lại cảm nhận được thích khách nên vội vàng bay đến bên cạnh. Gã phóng ra một tầng sáng đen, khiến vị trí của gã và A Bảo như biến thành một hố đen. Đây chính là lĩnh vực của Hoàng Thước.
A Bảo không bị tấn công, nhưng ánh mắt y lại dán chặt vào một hướng. Hoàng Thước thuận theo tầm mắt y nhìn qua, con ngươi bỗng co rút lại.
Ở phía xa, một điểm sáng trắng tĩnh lặng lơ lửng giữa không trung. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, đó chỉ là một điểm sáng, nhưng nếu tập trung nhìn kỹ, sẽ phát hiện đó là một con người, một con người đang ngồi trên một chiếc ghế.
Không đợi Hoàng Thước lên tiếng, trong miệng A Bảo đã phát ra một tiếng gầm trầm thấp. Ngay sau đó, ngọn lửa tím đen bắn ra từ sau lưng y. Trong chớp mắt, y đã lao ra xa mấy ngàn mét.
Y ngày càng đến gần bóng dáng giữa không trung. Một người mặc đồ trắng, khuôn mặt tuấn tú đến mức ngay cả Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư cũng không sánh bằng. Hai tay người đó đặt trên tay vịn của một chiếc ghế khổng lồ. Dưới tay trái là một đầu rồng, dưới tay phải là một thiên sứ mười hai cánh. Ánh sáng trắng lấp lánh bao phủ lấy hắn và vương tọa, tựa như một khối cầu sáng trong suốt.
“Ta đợi ngươi đã lâu.” Long Hạo Thần nhìn A Bảo đang nhanh chóng đến gần, mỉm cười nói. Giọng hắn không lớn, nhưng mỗi một Hắc Long Cấm Vệ Quân đều nghe rõ ràng.
A Bảo dừng lại cách Long Hạo Thần khoảng hai trăm mét. Vẻ bình tĩnh lúc trước đã không còn sót lại chút nào, y siết chặt hai tay kêu răng rắc, xương cốt toàn thân dường như đang phình lên.
“Năm năm không gặp, thái tử điện hạ vẫn khỏe chứ?” Long Hạo Thần ngồi trên Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, không có ý định đứng dậy.
“Khỏe? Ta rất khỏe, tất cả là nhờ ngươi ban cho!” Giọng A Bảo âm lãnh mà trầm thấp. Sau lưng y, ánh sáng tím đen không ngừng dâng cao thành hình quạt, đó là chiến ý mãnh liệt của y.
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“Ta biết năm đó ngươi thua không phục, vậy hôm nay ta sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục.”
A Bảo lạnh lùng nói:
“Ta không biết tại sao phụ hoàng lại xem trọng ngươi như vậy. Nhưng ta tin rằng, nếu ta mang xác ngươi về gặp phụ hoàng, chắc chắn ngài sẽ rất vui.”
Long Hạo Thần nói:
“Ma Thần Hoàng đã giết ta một lần rồi, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, vậy xin mời.”
Mắt y lóe lên tia sáng tím càng lúc càng sáng, y định ra tay thì bị Hoàng Thước bước lên chặn lại.
“Ngươi tránh ra!” A Bảo tức giận quát.
Hoàng Thước trầm giọng nói:
“Thái tử điện hạ, nơi này chắc chắn không chỉ có mình hắn, đừng mắc bẫy. Sát thủ kia không biết đang ẩn nấp ở đâu, chúng ta phải cẩn thận đối phó. Bệ hạ đã dặn, gặp phải Long Hạo Thần không nhất thiết phải đụng độ, chỉ cần có thể giữ chân hắn là chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ.”
“Tránh ra!” Giọng nói lạnh lùng của A Bảo lại vang lên.
Lần này, từ người y tỏa ra một uy áp kinh người. Ánh sáng tím sau lưng đã hoàn toàn ngưng tụ thành hình một đầu rồng tím.
Hoàng Thước biến sắc, bất giác tránh sang một bên.
A Bảo không lập tức xông về phía Long Hạo Thần. Y lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ mà mình xem là đối thủ quan trọng nhất trong đời, trầm giọng nói:
“Long Hạo Thần, năm năm không gặp, hôm nay tái ngộ, ta biết Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi của các ngươi đang ở xung quanh đây. Nhưng đây là trận chiến giữa ta và ngươi, ngươi có dám nhận lời khiêu chiến của ta không?”
Long Hạo Thần rốt cuộc cũng đứng dậy khỏi Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa. Nhìn A Bảo, hắn nghiêm túc gật đầu.
“Ngươi nói đúng, đây là trận chiến giữa ta và ngươi, một chọi một.”
“Một chọi một!” A Bảo gầm lên cuồng nộ.
Thân hình y bỗng chốc phình to, trong nháy mắt đã cao hơn ba mét, cơ bắp cuồn cuộn. Lớp long giáp trên người cũng tăng vọt, từng mũi nhọn tím đen không ngừng trồi ra từ các kẽ hở. Đôi sừng trên đỉnh đầu cũng xuất hiện những vòng xoắn ốc.
Một vầng hào quang tím đỏ xuất hiện dưới chân A Bảo, khí thế của y tức khắc tăng lên đến đỉnh điểm. Khí thế mạnh mẽ khiến đám Hắc Long Cấm Vệ Quân sau lưng y bất giác lùi lại mấy chục mét. Hơi thở hoàng tộc Nghịch Thiên Ma Long trên người A Bảo là thứ chúng kính sợ nhất.
Cũng lúc này, trên bầu trời phía xa, từng bóng người từ các hướng khác nhau xuất hiện. Họ cách trung tâm chiến trường khoảng ngàn mét, tổng cộng có chín người, tạo thành một vòng vây nhìn về phía này.
Hoàng Thước liếc mắt một cái liền trông thấy Thải Nhi đang cầm Lưỡi Hái Tử Thần.
Là nàng? Thích khách vừa rồi là nàng? Là thống lĩnh Hắc Long Cấm Vệ Quân, Hoàng Thước không chỉ là tộc nhân được Ma Thần Hoàng tin tưởng nhất, mà còn là cường giả số một của đội. Giác quan của y cực kỳ nhạy bén, chỉ cần quét một vòng đã lập tức cảm nhận được ai là người mạnh nhất trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi. Tu vi của Thải Nhi rõ ràng không yếu hơn gã bao nhiêu, rất có thể đã đột phá cấp chín bậc năm, mà nàng lại là một thích khách!
“Hai chọi một, lên!” Hoàng Thước gầm lên một tiếng, ra lệnh tấn công.
Số lượng thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi tăng lên, nhưng điều này ngược lại khiến Hoàng Thước yên tâm. Màn trình diễn của Long Hạo Thần và Săn Ma Đoàn của hắn tại Thánh Điện đại tái đã được các cao tầng ma tộc biết đến. Do đó, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi bị liệt vào hàng đối thủ nguy hiểm nhất, tất nhiên Hoàng Thước cũng biết họ. Lúc này, toàn bộ Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều xuất hiện, Long Hạo Thần lại tuyên bố sẽ đơn đấu với thái tử, gã tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội đối phó với họ. Nhưng để đảm bảo an toàn, gã vẫn không ra tay mà canh giữ ở nơi cách A Bảo không xa.
Mười tám Hắc Long Cấm Vệ Quân hóa thành mười tám luồng sáng đen, cùng lao về chín hướng. Chúng như những tia chớp, trong lúc bay còn đón gió phình to, mỗi tên trong tay đều xuất hiện vũ khí, không ngờ tất cả đều là trang bị thuộc tính hắc ám cấp sử thi.
Chín thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi không chút do dự quay đầu bỏ chạy, trong nháy mắt đã kéo ra khoảng cách với Long Hạo Thần.
“Hả?”
Trong lòng Hoàng Thước khẽ động, chẳng lẽ muốn chia ra tiêu diệt? Nhưng ở Ngự Long quan, ngoài đám người Long Hạo Thần ra, chỉ còn lại mấy vị Thần Ấn kỵ sĩ mới có thể uy hiếp được tộc nhân của mình, mà đó là trong tình huống một chọi một. Bọn họ đều đến đây cả rồi sao? Không, điều này tuyệt đối không thể. Kỵ Sĩ Thánh Điện chắc chắn phải có Thần Ấn kỵ sĩ trấn thủ.
Tính cách trầm ổn khiến Hoàng Thước lập tức thay đổi mệnh lệnh. Gã lệnh cho toàn bộ Hắc Long Cấm Vệ Quân giữ khoảng cách xa để truy kích, phạm vi không được vượt quá trăm dặm. Một khi gặp phải công kích mạnh mẽ của kẻ địch thì lập tức phát tín hiệu cầu cứu.
Khi gã đang sắp xếp những điều này, bỗng nhiên, Hoàng Thước cảm thấy sau lưng lạnh toát. Gã không chút do dự vọt lên phía trước, thân thể xoay nhanh trên không, tay phải vung lên, một thanh chiến đao đen như mực lật ngược xé rách không khí, chém ra sau lưng.
Một vệt đen cũng lặng lẽ xuất hiện giữa không trung, vừa vặn đụng vào mũi đao của gã.
*Keng!*
Trong tiếng kêu giòn tan, Hoàng Thước như bị sét đánh, toàn thân run lên bần bật. Gã chỉ cảm thấy một luồng hơi thở lạnh lẽo dọc theo lưỡi đao ùa vào người.
Dù thanh trường đao của gã là bảo vật, nhưng khi luồng hơi thở lạnh lẽo tích tụ lại, nó tựa như khí lạnh thực chất xâm nhập vào cơ thể gã, trong chớp mắt bùng phát.
Sát khí, không ngờ lại có thích khách có thể truyền sát khí vào người khác?
Hoàng Thước kinh hãi biến sắc, lập tức triển khai toàn bộ lĩnh vực của mình.
Là cường giả số một của Hắc Long Cấm Vệ Quân, gã có những hiểu biết riêng về việc khống chế lĩnh vực. Gã không khuếch tán lĩnh vực ra ngoài mà trong nháy mắt hình thành một vòng phòng hộ bao bọc lấy mình.
Lớp phòng ngự đen này tựa như một vỏ trứng thủy tinh đen, bảo vệ Hoàng Thước kín kẽ. Vệt đen kia sau khi tấn công lại lặng lẽ ẩn vào không khí, không thấy bóng dáng.
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán Hoàng Thước. Không phải Thải Nhi, thích khách vừa rồi tuyệt đối không phải Thải Nhi đang dẫn dụ tộc nhân của mình rời đi, mà chính là kẻ đã giết tộc nhân của mình ngay trước đó.
Thuật ám sát của cô ta quá đáng sợ. Nếu không phải Hoàng Thước phản ứng theo bản năng, vọt lên trước, chỉ sợ đối phương đã tập kích thành công.
Nhưng dù vậy, cơ thể gã vẫn đang bị sát khí lạnh lẽo điên cuồng tàn phá. Không chỉ từ trường đao truyền đến, mà còn từ sau gáy. Khi gã phóng ra lĩnh vực, gã mới cảm giác gáy mình lạnh buốt. Hiển nhiên, nếu gã chậm hơn một chút, chắc chắn đã chết.
Điều khiến gã kinh khủng nhất là sự bí ẩn của thích khách này. Ra một chiêu xong tuyệt không dừng lại, không tiếp tục tấn công, cứ thế xé rách không gian biến mất. Gã không thể cảm nhận được vị trí của thích khách này. Một đối thủ như vậy sao không khiến gã tim đập chân run cho được? Trong phút chốc, gã không còn tâm trí để quan sát mười tám tộc nhân khác. Gã tập trung tinh thần cảm nhận những biến đổi nhỏ nhất xung quanh, không ngừng thay đổi vị trí của mình trên không, sợ thích khách lại ra tay. Dù là lúc nào, mạng sống của mình vẫn là quan trọng nhất.
Cuộc chiến giữa Long Hạo Thần và A Bảo đã sớm bắt đầu trước khi Hoàng Thước bị tập kích.
Một thanh kiếm to lớn màu tím xuất hiện trong tay A Bảo. Thanh kiếm này trông cực kỳ đặc biệt, bởi vì nó lấp lánh những sắc thái tím đậm nhạt mà Long Hạo Thần chưa từng thấy.
Các sắc thái tím khác nhau.
Nếu các màu tím này đậm dần từ trong ra ngoài thì không có gì lạ, nhưng ngược lại, màu của thanh kiếm này lại nhạt dần từ trong ra ngoài. Điều này rõ ràng khác thường, tràn ngập một lực uy hiếp.
Kiếm tím xẹt qua một vệt sáng mỹ lệ trên không trung, trong chớp mắt, ánh sáng biến mất, thân thể A Bảo đã xuất hiện sau lưng Long Hạo Thần.
Cho đến lúc này, một chuỗi tiếng leng keng mới vang lên trên không trung.
“Tốc độ nhanh thật.” Long Hạo Thần kinh ngạc.
Có lời nhắc nhở của Nguyệt Dạ, hắn đã đánh giá A Bảo rất cao, nhưng không ngờ thực lực của y lại mạnh đến mức này. Ngay khoảnh khắc y nhoáng người lên, một luồng sáng xanh đã bắn ra từ ngực Long Hạo Thần. Màu xanh nhu hòa của Nhật Nguyệt Thần Oa tấm thuẫn phát huy tác dụng, chắn trước người hắn, nhờ vậy mới chặn được đòn tấn công của A Bảo. Nếu không, dưới tình huống Long Hạo Thần chưa chuẩn bị sẵn sàng, một chiêu kia dù có ngăn được cũng sẽ chịu thiệt.
Khí thế của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa bỗng chốc tăng vọt, khiến A Bảo vừa đánh xong một chiêu, chuẩn bị xoay người tiếp tục tấn công phải khựng lại. Ngay sau đó, y thấy mười ba quả cầu sáng trong nháy mắt dung hợp với Long Hạo Thần.
Vĩnh Hằng giáp nhập vào người, trong tay Long Hạo Thần cũng đã nắm Vĩnh Hằng kiếm.
Xanh ngọc, bảy sắc, trong suốt, ba vầng sáng từ từ xoay quanh người hắn. Trên hai bên vai giáp, đầu rồng và thiên sứ mười hai cánh mắt chớp lóe, dường như đang nhìn A Bảo.
“Đây chính là Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa?” A Bảo lạnh lùng hỏi.
Long Hạo Thần gật đầu.
“Xem ra mấy năm nay ngươi đúng là tiến bộ vượt bậc. Nếu ta không nhìn lầm, tu vi của ngươi đã đến cấp chín bậc bốn. Hơn nữa, sức mạnh thân thể cũng là cấp chín bậc bốn. Chỉ có Nghịch Thiên Ma Long tộc các ngươi mới làm được điều này.”