Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 286: CHƯƠNG 286: SIÊU THẦN KHÍ CỦA A BẢO?

Đối với Long Hạo Thần lúc này, nội linh lực cấp chín bậc bốn không đáng sợ. Điều đáng sợ là ngoại linh lực của y cũng đạt đến cấp chín bậc bốn.

Vừa rồi, tốc độ cực hạn khủng bố của A Bảo không đến từ nội linh lực, mà là từ chính thân thể của y.

“Ngươi sợ rồi sao?” A Bảo lạnh lùng hỏi.

Long Hạo Thần mỉm cười.

“Ngươi cứ thử thì biết.”

Vừa dứt lời, thân thể hắn bỗng trở nên hơi hư ảo.

A Bảo theo bản năng di chuyển, vầng hào quang tím đỏ dưới chân chợt lóe lên, khiến bộ long giáp trên người gã cũng chuyển thành một màu tím đỏ rực. Trong tay, thanh đại kiếm màu tím đen chỉ lên không trung, bất ngờ có đến hai A Bảo khác xuất hiện hai bên người y, trông giống hệt bản thể.

Phân thân? Kỹ năng này có vẻ tương tự Linh Lô Sinh Mệnh Thứ Hai của Trương Phóng Phóng.

Thân hình ba A Bảo cùng lúc lấp lóe, nhưng không tấn công Long Hạo Thần từ ba hướng, mà cả ba hợp thành một thể, tạo thành một hình tam giác sắc bén lao thẳng về phía hắn.

Ba thanh kiếm tím giơ cao qua đầu, nhưng chỉ có thanh ở chính giữa là lóe sáng. Rõ ràng, A Bảo không có ý định che giấu bản thể của mình với Long Hạo Thần.

*Keng!*

Vĩnh Hằng Kiếm giơ lên chặn cả ba thanh kiếm tím, nhưng lại chỉ phát ra một tiếng va chạm duy nhất. Hơi thở sinh mệnh nồng đậm bỗng tuôn ra từ người Long Hạo Thần. Ngay sau đó, Vĩnh Hằng Kiếm trong tay hắn biến thành màu xanh biếc. Hàng vạn luồng sáng xanh bùng phát, bao trùm lấy cả ba A Bảo.

Giờ phút này, A Bảo có cảm giác như thân thể bị cuốn vào một thác nước khổng lồ màu xanh biếc, cảm giác bất lực không thể chống cự khiến y kinh ngạc.

Giống như Long Hạo Thần đã đánh giá thấp y, y cũng đã xem thường Long Hạo Thần.

Vĩnh Hằng Tam Kiếm - Vạn Vật Hồi Phục.

Trong ba quả cầu ánh sáng quay quanh người Long Hạo Thần, quả cầu màu xanh biếc đã hoàn toàn dung nhập vào Vĩnh Hằng Kiếm. Ánh sáng xanh biếc trên không trung kéo dài tới năm giây mới dần tan đi.

A Bảo lại xuất hiện cách Long Hạo Thần ba trăm mét, bộ dạng có chút chật vật. Hai phân thân đã biến mất, trên bộ long giáp của y chi chít những vết cắt chéo, ít nhất cũng phải hơn hai mươi vết.

“Ngươi không phải là đối thủ của ta.” Long Hạo Thần hơi ngẩng đầu, nhìn xuống đối thủ của mình.

A Bảo khinh thường hừ một tiếng.

“Nói còn quá sớm đấy. Chỉ với trình độ công kích cỡ này mà ngươi mơ làm ta bị thương sao?”

Nói rồi, vầng hào quang tím đỏ dưới chân y lại lóe sáng. Ngay khi bộ long giáp biến thành màu tím đỏ, tất cả vết cắt trên đó đều biến mất sạch.

“Một lĩnh vực kỳ lạ.” Long Hạo Thần mỉm cười, dường như không chút vội vàng, cũng không chủ động tấn công.

Lần này, ánh sáng tím đỏ không rút đi, đôi mắt A Bảo cũng dần biến thành cùng màu. Đôi cánh rồng sau lưng giương ra, cả bầu trời phía sau y bất ngờ biến thành màu tím đỏ. Áp lực ngập trời từ trong màu tím đen bùng phát. Long Hạo Thần đứng mũi chịu sào, thân thể bất ngờ bị khí thế này đẩy lùi cả ngàn mét.

Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo tự động tỏa ra một lớp ánh sáng trong suốt dày một mét, bảo vệ thân thể Long Hạo Thần khỏi ảnh hưởng của áp lực đó. Ở không xa, sau lưng Hoàng Thước, một bóng đen lóe qua, không ngờ bị khí thế kia ép ra khỏi không gian ẩn nấp. Tuy bóng người nữ đó lập tức chạy xa, một lần nữa ẩn mình, nhưng cũng đủ thấy áp lực kia khủng bố đến mức nào.

“Siêu thần khí?” Long Hạo Thần buột miệng kinh hô, A Bảo quả nhiên lại mang đến cho hắn một bất ngờ lớn!

Trong mắt A Bảo, tia sáng tím đỏ tựa như ngọn lửa đang bùng cháy. Phía sau y, không gian tối đen, một cột sáng tím đỏ khổng lồ lóe lên.

Cột sáng tím đỏ có đường kính hơn một dặm. Khoảnh khắc nó xuất hiện, bầu trời đang sáng sủa chợt trở nên tối tăm. Giây phút cột sáng khổng lồ dâng lên, mặt trời như bị bắn rơi, hoàn toàn biến mất.

Trên cột sáng khổng lồ màu tím đen khắc vô số phù văn kỳ lạ. Quan trọng hơn, trên đỉnh cột sáng là một con rồng to lớn màu tím đỏ đang nằm cuộn mình. Áp lực khủng bố đến mức không khí đều sụp đổ, khiến không gian vặn vẹo.

Sự xuất hiện của cột trụ khổng lồ mang lại cho người ta cảm giác rung động quá mãnh liệt.

“Đây là… Trụ Ma Thần của Ma Thần Hoàng?” Long Hạo Thần kinh ngạc.

Chẳng lẽ A Bảo đã kế thừa địa vị Ma Thần Hoàng? Không, không đúng. Nghịch Thiên Ma Long Trụ của Ma Thần Hoàng có màu đen vàng, và lớn hơn cột trụ tím đỏ này rất nhiều. Nhưng từ cột trụ tím đỏ này rõ ràng tỏa ra khí thế giống hệt như Nghịch Thiên Ma Long Trụ!

“Không ngờ đúng không, Long Hạo Thần?” A Bảo lạnh lùng nhìn đối thủ phía xa, cột sáng tím đỏ sau lưng cho y một niềm tin mạnh mẽ chưa từng có.

“Ta là người thừa kế của Ma Thần Hoàng, là Ma Thần Hoàng đời thứ bảy tương lai của ma tộc. Phụ hoàng đã trao cho ta một phần sức mạnh của Nghịch Thiên Ma Long Trụ. Dù thứ ta có thể thi triển chỉ là một hình chiếu của nó, nhưng mượn một phần ba sức mạnh của nó để đối phó với ngươi cũng quá đủ rồi.”

Tay phải A Bảo nắm chặt thanh đại kiếm màu tím, tay trái chỉ lên trời. Lập tức, từ Nghịch Thiên Ma Long Trụ sau lưng y, một cột sáng tím đỏ từ trên trời giáng xuống, rơi thẳng vào người A Bảo.

Con rồng tím đỏ trên Nghịch Thiên Ma Long Trụ như sống lại, gầm lên một tiếng rồi lao về phía A Bảo.

Màu tím đỏ đậm đặc khiến không khí xung quanh không ngừng vỡ nát, nổ tung. Thân hình A Bảo vốn đã phủ long giáp, chớp mắt lại được bao bọc thêm một tầng giáp tím đỏ.

Bộ giáp tím đỏ này mọi chi tiết đều liên quan đến rồng. Mũ giáp là một chiếc đầu rồng đang há miệng, toàn thân phủ đầy vảy rồng dày cộm. Hai vai là hai chiếc vuốt rồng to lớn. Ánh sáng tím đỏ chảy xuôi, khiến bộ giáp như có sự sống. Ngay cả thanh kiếm tím của y cũng được phủ lên một lớp vảy màu tím đỏ.

Long Hạo Thần không hề ra tay trong suốt quá trình biến đổi của A Bảo, chỉ yên tĩnh quan sát. Đây mới chỉ là một phần ba sức mạnh của Nghịch Thiên Ma Long Trụ. Nếu đổi lại là Ma Thần Hoàng ở đây, sức mạnh sẽ còn khủng bố hơn nữa. Lúc này, năng lực mà A Bảo thể hiện ra giúp Long Hạo Thần tự mình cảm nhận được uy thế của Nghịch Thiên Ma Long Trụ.

Sau khi được vầng sáng tím đỏ bao phủ, khí chất của A Bảo cũng thay đổi hẳn. Khí thế khủng bố tăng vọt, quanh người y, từng tia điện tím đỏ dày đặc hình thành một tấm lưới điện.

Hắc ám và lôi điện kết hợp, đây mới là sức mạnh chân chính của hoàng tộc Nghịch Thiên Ma Long. Long Hạo Thần lập tức đưa ra phán đoán, cùng lúc đó, Vĩnh Hằng Kiếm chỉ thẳng về phía A Bảo. Thoáng chốc, một luồng sáng trắng xé rách màn hắc ám mà Nghịch Thiên Ma Long Trụ tạo ra, đánh thẳng vào người A Bảo.

Thẩm Phán Quang.

A Bảo lạnh lùng nhìn Long Hạo Thần, thậm chí không thèm làm động tác ngăn cản.

*Oành!* Một tiếng nổ lớn, ánh sáng trắng nổ tung.

Y như không có chuyện gì xảy ra, giơ Tử Long Kinh Thiên Kiếm của mình lên hướng về phía Long Hạo Thần.

Ánh sáng trắng ngà lấp lánh chớp mắt tỏa ra từ người Long Hạo Thần, Vĩnh Hằng Lĩnh Vực.

A Bảo biến sắc, ánh sáng trắng lấp lánh như bỗng chốc chiếu sáng cả thế giới sau lưng Long Hạo Thần. Ánh sáng trắng phạm vi lớn tiêu trừ hắc ám do màu tím đen mang lại, hình thành thế đối đầu với khí thế khủng bố của Nghịch Thiên Ma Long Trụ.

Cũng trong chớp mắt đó, Long Hạo Thần và A Bảo cùng động. Hai bóng người như tia chớp va chạm trên không trung, ngay tại ranh giới giữa hai lĩnh vực.

*Oành!!!*

Khoảnh khắc Vĩnh Hằng Kiếm và Tử Long Kinh Thiên Kiếm va chạm, giống như trời sụp đất nứt, cả thế giới chớp mắt trở nên tối tăm và nhạt nhòa.

Phía xa, Hoàng Thước lập tức bỏ chạy. Dù bên cạnh có khả năng xuất hiện thích khách cường đại bất cứ lúc nào, gã cũng không rảnh quan tâm. A Bảo sau khi dẫn động sức mạnh của Nghịch Thiên Ma Long Trụ, thực lực đã vượt trên cả gã. Thêm vào đó, uy lực của Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo được Long Hạo Thần khởi động, sức mạnh bùng phát trong chớp mắt thực sự quá khủng bố.

Long Hạo Thần và A Bảo không bị lực lượng khủng bố hất văng ra. Thanh kiếm tím đỏ và thanh kiếm trắng lấp lánh dính chặt vào nhau trên không trung. Long Hạo Thần và A Bảo giằng co ở khoảng cách gần.

Lực lượng hắc ám và quang minh đối chọi nhau, hai bên không chút nhượng bộ. Vĩnh Hằng Lĩnh Vực và Nghịch Thiên Ma Thần Vực của A Bảo cũng va chạm toàn diện.

Đây là cuộc đối đầu thuần túy về sức mạnh, hai bên dốc toàn lực kết hợp trang bị, ngoại linh lực và nội linh lực để chống lại áp lực từ đối thủ.

Ngoại linh lực của A Bảo hoàn toàn vượt trội so với Long Hạo Thần, nhưng lúc này, vẻ mặt của y lại là dữ tợn nhất.

Đôi tay Long Hạo Thần nắm chặt Vĩnh Hằng Kiếm, lơ lửng tại đó, bất động như núi, mặc cho A Bảo thúc đẩy sức mạnh thế nào cũng không thể ép hắn lùi bước. Nhưng Long Hạo Thần cũng không tiến lên, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm A Bảo, mặc cho lĩnh vực của hai bên va chạm toàn diện.

Hoàng Thước một bên căng thẳng đề phòng thích khách có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, một bên chú ý tình hình chiến đấu giữa Long Hạo Thần và A Bảo. Gã nhìn ra được, tuy A Bảo đã dẫn động một phần sức mạnh của Nghịch Thiên Ma Long Trụ, nhưng về tu vi tổng thể thì dường như vẫn kém Long Hạo Thần một bậc. Tuy nhiên, không biết tại sao, trông Long Hạo Thần như thể chưa dốc hết sức.

Tình hình căng thẳng khiến Hoàng Thước, thống lĩnh Hắc Long Cấm Vệ Quân, quên mất một việc quan trọng nhất, đó là nguy cơ của những Hắc Long Cấm Vệ Quân khác. Nói đi cũng phải nói lại, không thể trách gã. Vĩnh Hằng Lĩnh Vực và Nghịch Thiên Ma Thần Vực va chạm với nhau, phạm vi hơn mười dặm xung quanh, tất cả linh lực đều bị nhiễu loạn cực lớn, dù gã có muốn liên lạc với tộc nhân cũng rất khó. Huống chi bên cạnh gã còn có một tên thích khách dai như đỉa với thực lực cực kỳ khủng bố.

Đại chiến giữa Long Hạo Thần và A Bảo bắt đầu, cùng lúc đó, đám Hắc Long Cấm Vệ Quân phụ trách truy đuổi Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cũng đồng loạt hành động.

Trong đó, hai Hắc Long Cấm Vệ Quân đuổi theo hướng Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức là nhẹ nhàng nhất.

Tinh Diệu Độc Giác Thú dưới thân Dương Văn Chiêu giương đôi cánh, nhanh chóng lao về phía xa, cố hết sức bay đi. Nhưng so về tốc độ, Tinh Diệu Độc Giác Thú và Nghịch Thiên Ma Long có chênh lệch không nhỏ. Mắt thấy khoảng cách ngày càng gần.

Nghịch Thiên Ma Long chính là chủng tộc số một của ma tộc, sức mạnh cá thể cường đại, thêm vào việc Ma Thần Hoàng khống chế cả ma tộc, tên nào tên nấy cũng mắt cao hơn đỉnh.

Đuổi theo một lát, hai Hắc Long Cấm Vệ Quân phát hiện tu vi của Dương Văn Chiêu còn thấp hơn rất nhiều so với chúng tưởng tượng. Bởi vì gã cưỡi Tinh Diệu Độc Giác Thú, tối đa chỉ miễn cưỡng chen vào ngưỡng cửa cấp tám.

Đối với kỵ sĩ, thực lực của tọa kỵ sẽ tăng theo tu vi của kỵ sĩ, trừ phi ngay từ đầu đã chọn tọa kỵ cấp thấp. Dù khả năng Tinh Diệu Độc Giác Thú thăng lên cấp chín rất nhỏ, nhưng một Tinh Diệu Độc Giác Thú cường đại sau khi trưởng thành cũng có thể đạt tới đỉnh cấp tám. Tọa kỵ của Dương Văn Chiêu trông thế nào cũng là mới lên cấp tám, điều này có nghĩa là tu vi bản thân gã không thể nào là cấp chín.

Chưa kể Hắc Long Cấm Vệ Quân đều là cường giả cấp chín, ngoại linh lực khủng bố còn trên mười vạn. Hai cấm vệ càng đuổi càng gần, sự khinh thường càng tràn ngập đáy lòng. Một tên nhân loại yếu ớt thế này cũng đáng để bọn chúng cùng ra tay sao?

Dương Văn Chiêu ngoái đầu liếc chúng, mắt thấy khoảng cách ngày càng gần, sắp tiến vào phạm vi công kích của đối phương, dường như gã hơi sốt ruột. Gã thúc Tinh Diệu Độc Giác Thú nhanh chóng đáp xuống dưới, bên dưới vừa lúc là một cánh rừng.

Muốn nhờ rừng cây để trốn thoát sao? Trên mặt hai Hắc Long Cấm Vệ Quân lộ ra vẻ tàn nhẫn hung ác.

Một tên Cấm Vệ Quân nâng tay phải lên, một quả cầu ánh sáng đen như mực đánh thẳng vào khu rừng bên dưới. Quả cầu sáng cách khu rừng chừng trăm mét thì bùng nổ, một tầng khói đen bao phủ bên dưới. Lập tức, cây cối trong rừng héo tàn, bị ăn mòn, mắt thấy sắp biến thành một màu đen kịt.

Dường như Tinh Diệu Độc Giác Thú bị kinh sợ, đôi cánh không ổn định, rơi nhanh xuống. Hai Hắc Long Cấm Vệ Quân không chút nghi ngờ, cùng tăng tốc. Chúng phải nhanh chóng tiêu diệt tên nhân loại này để còn quay về báo cáo.

Tinh Diệu Độc Giác Thú kinh hoảng rơi xuống, cách mặt đất chưa tới năm mươi mét thì đôi cánh mạnh mẽ vỗ một cái. Cùng lúc đó, trên người Dương Văn Chiêu lấp lánh ánh sáng vàng, đem linh lực của bản thân rót vào người Tinh Diệu Độc Giác Thú, giúp nó ổn định thân hình, kiểm soát lại thăng bằng.

Nhưng như vậy thì tốc độ của gã bị ảnh hưởng cực lớn, hai Hắc Long Cấm Vệ Quân nhanh chóng áp sát. Chúng khinh thường đến mức không thèm dùng vũ khí. Hắc Long Cấm Vệ Quân bên trái vung tay phải, làm động tác chộp về phía Dương Văn Chiêu. Thoáng chốc giữa không trung, một ảo ảnh vuốt rồng đen khổng lồ thành hình, rộng gần mười mét, chộp thẳng về phía Dương Văn Chiêu và Tinh Diệu Độc Giác Thú.

Dương Văn Chiêu bỗng xoay người lại, hai tay cầm hai thanh trọng kiếm lấp lánh ánh sáng cam vàng, hóa thành một vầng sương mù nhàn nhạt bùng phát, khiến cả người gã như một mặt trời khổng lồ sáng rực trên lưng Tinh Diệu Độc Giác Thú.

Thánh Dương Diệu.

Đây là một kỹ năng truyền thừa, được sáng chế bởi Dương Hạo Hàm, Thần Ấn Kỵ Sĩ Phòng Ngự và Thống Trù.

Chớp mắt, Thánh Dương Diệu lóe lên ánh sáng chói lòa, khiến hai Hắc Long Cấm Vệ Quân cảm thấy toàn thân đau đớn như bị thiêu đốt, đồng thời tạm thời mất đi thị giác.

Hai Hắc Long Cấm Vệ Quân cùng ra tay, đánh về phía Dương Văn Chiêu. Nhưng Tinh Diệu Độc Giác Thú dưới thân Dương Văn Chiêu mạnh mẽ thu đôi cánh lại, một lần nữa rơi tự do xuống dưới, khiến đòn công kích của hai Hắc Long Cấm Vệ Quân đánh hụt.

Cùng lúc đó, sáu điểm sáng với sáu màu khác nhau từ trong rừng cây bay ra. Sáu luồng sáng trên không trung chớp mắt đan vào nhau thành một ma pháp trận to lớn, bao phủ lấy hai Hắc Long Cấm Vệ Quân đang tạm thời mất đi thị giác.

Hắc Long Cấm Vệ Quân không hổ là lực lượng mạnh nhất dưới trướng Ma Thần Hoàng, công kích hụt, bọn chúng lập tức cảm thấy không ổn. Hai Hắc Long Cấm Vệ Quân tay nắm tay, cùng phát ra tiếng gầm.

Trong tiếng rồng ngâm lảnh lót, ảo ảnh hai con hắc long khổng lồ quay quanh người chúng, bảo vệ chúng vào trong. Trước khi hồi phục thị giác, chúng không tiếc sử dụng kỹ năng phòng ngự mạnh nhất, Ma Long Hộ Thể. Hơn nữa, khi hai người hợp tác, lực phòng ngự có thể tưởng tượng được.

Đáng tiếc, chúng không biết mình phải đối mặt với đối thủ như thế nào.

Sáu bóng dáng chớp mắt xuất hiện ở sáu hướng, đại biểu cho thủy là lam, hỏa là đỏ, phong là xanh, thổ là vàng, ám là đen và quang là hoàng kim.

Sáu nguyên tố tụ lại, đó là sáu chiến sĩ cường đại với hốc mắt đang bùng cháy cường giả chi hồn.

Một kỹ năng mạnh mẽ đến từ thời cổ đại ngay sau đó bùng phát.

Sáu luồng sáng chớp mắt giao nhau, ngôi sao sáu cánh sáu màu do chúng tạo thành tỏa ra ánh sáng chói lòa. Sáu cường giả tựa như sáu sợi chỉ trong ngôi sao sáu cánh đan xen.

Người sáng lập trận pháp này chính là Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư. Tên của nó là Nguyên Tố Chi Trấm.

Giây phút pháp trận triển khai, sáu cường giả đã biến mất, sáu sợi chỉ nhiều màu phác họa, khi điểm cuối cùng được kết nối thì một cột sáng khổng lồ hình ngôi sao sáu cánh phóng lên cao, từ bên dưới hoàn toàn nuốt chửng thân thể hai Hắc Long Cấm Vệ Quân đang thi triển Ma Long Hộ Thể.

Lúc này, Hắc Long Cấm Vệ Quân mới phản ứng lại thì đã không kịp nữa rồi.

Hắc Long Hộ Thể chớp mắt biến thành sáu màu, ngay sau đó, là thân thể cứng rắn nhưng không phải phòng ngự vô hạn của chúng.

Bên dưới, Dương Văn Chiêu đã khống chế tốt thân thể, nhìn ngôi sao sáu cánh sáu màu bay lên trời, không thể kiềm chế tim đập nhanh. Thật là một lực lượng khủng khiếp! Cùng lúc đó, gã mạnh mẽ vung nắm tay phải, thành công rồi!

Gã và Đoạn Ức gần đây đã đột phá cấp tám, đang hướng tới bình cảnh cấp chín. Nhờ lần này quân đoàn mũi nhọn xuất chiến, trải qua vài trận đại chiến, bọn họ có cảm giác sắp đột phá. Nhìn Nguyên Tố Chi Trấm trên không trung, Dương Văn Chiêu như cảm thấy mình đã nắm bắt được điểm mấu chốt nhất.

Tình cảnh của Đoạn Ức gần như giống hệt Dương Văn Chiêu, nhưng gã không có Tinh Diệu Độc Giác Thú làm tọa kỵ, bởi vậy lúc bỏ chạy có chậm hơn một chút. Cho nên, điểm khác biệt duy nhất giữa gã và Dương Văn Chiêu là gã đã dùng tấm thuẫn cứng rắn cản một đợt công kích của Hắc Long Cấm Vệ Quân, bị đánh đến hộc máu, rơi nhanh xuống dưới.

Nghênh đón hai Hắc Long Cấm Vệ Quân này là sáu ma pháp sư. Nguyên Tố Chi Trấm phiên bản ma pháp thậm chí còn khủng bố hơn cả phiên bản chiến sĩ. Bởi vì tuy lực công kích kém hơn một chút, nhưng nó có thể xuất hiện ở khoảng cách xa.

Cùng là cấp chín, so về sức mạnh thân thể và vũ khí, đám Thánh Vệ đến từ Tháp Vĩnh Hằng không phải là đối thủ của Hắc Long Cấm Vệ Quân. Nhưng về kinh nghiệm chiến đấu, sự ăn ý với nhau, và phối hợp thuộc tính, họ hoàn toàn chiếm ưu thế. Coi như là trong tình huống một chọi một, Hắc Long Cấm Vệ Quân muốn đánh chết một Thánh Vệ cũng không phải chuyện dễ, huống chi là vô tình đối đầu hai chọi sáu.

“Đến đây! Đuổi theo ta đi! Ta sợ quá nha!” Lâm Hâm vừa bay nhanh vừa trêu chọc hai Hắc Long Cấm Vệ Quân sau lưng mình.

Y là ma pháp sư, tốc độ bay tuy không kém nhưng so với hai Nghịch Thiên Ma Long trời sinh biết bay thì vẫn thua một chút. Nhưng hai Hắc Long Cấm Vệ Quân ngược lại không đuổi kịp y.

Bởi vì trên đỉnh đầu Lâm Hâm ngưng tụ một mặt trời xanh thẳm, từng đoàn hỏa cầu không ngừng bay ra. Nhìn thì không mạnh mấy nhưng khoảng cách bay cực xa, ít nhất vượt qua phạm vi công kích của Nghịch Thiên Ma Long. Cộng thêm lực bạo tạc mạnh mẽ và nhiệt độ cao. Cho nên hai Hắc Long Cấm Vệ Quân bị y khiêu khích đến nóng nảy nhưng lại không cách nào kéo gần khoảng cách với y.

Trong Hắc Long Cấm Vệ Quân cũng có chia mạnh yếu. Không biết có phải Lâm Hâm xui xẻo không, trong hai Hắc Long Cấm Vệ Quân đuổi theo y, một là cấp chín bậc hai, một là cấp chín bậc ba, một cường giả lĩnh vực.

Sau khi nhận hàng loạt lời khiêu khích, hai Hắc Long Cấm Vệ Quân nổi giận.

Hắc Long Cấm Vệ Quân cấp chín bậc ba ngửa đầu phát ra tiếng gầm, ngay sau đó lắc người, lộ ra bản thể.

Một con hắc long khổng lồ dài hơn ba mươi mét xuất hiện giữa không trung, đôi mắt tím đỏ nhấp nháy ánh sáng hung ác. Đồng bạn của nó lập tức cưỡi lên lưng Nghịch Thiên Ma Long. Ma Long vỗ đôi cánh, tăng tốc tối đa vọt về phía Lâm Hâm.

Một vầng sáng đen khuếch tán ra từ người nó khi xông lên, hình thành một hình rồng dài đến trăm mét.

Đây là lĩnh vực đặc trưng của tộc Nghịch Thiên Ma Long, Ma Long Lĩnh Vực, trên bảy mươi phần trăm Nghịch Thiên Ma Long đều có thể lĩnh ngộ ra lĩnh vực này.

Dưới tình huống mở ra Ma Long Lĩnh Vực, Hỏa Cầu Tâm Diễm Bạo Liệt của Lâm Hâm hoàn toàn mất tác dụng, bị chặn lại trên lĩnh vực mà không cách nào xâm nhập.

Mắt thấy kẻ địch ngày càng đuổi tới gần, nụ cười trên mặt Lâm Hâm càng đậm thêm.

“Ta sợ quá đi! À mà khoan! Ca đây có thuốc, sợ cái quái gì!”

Hai bóng người lặng lẽ xuất hiện sau lưng Lâm Hâm. Cùng lúc đó, Lâm Hâm quăng một viên thuốc vào miệng mình.

Ngay sau đó, hai Hắc Long Cấm Vệ Quân nhìn thấy cảnh tượng khiến chúng rung động nhất trong đời.

Trên đỉnh đầu Lâm Hâm, mặt trời xanh chớp mắt biến lớn, chỉ trong mấy hơi thở đã biến thành một quả cầu sáng xanh khổng lồ đường kính trăm mét.

Nhiệt độ nóng cháy khiến không khí bốc thành hơi nước, thậm chí khiến hai Nghịch Thiên Ma Long không thấy rõ thân hình Lâm Hâm. Chúng hoàn toàn không biết Lâm Hâm đang làm gì. Nhưng ngay sau đó, từ trong mặt trời xanh đường kính trăm mét chui ra một cái đầu rồng to lớn.

Tất nhiên đầu rồng cũng là màu xanh, chỉ riêng chiều dài cái đầu đã ngang bằng với Nghịch Thiên Ma Long khi thi triển Ma Long Lĩnh Vực.

Một cái đầu rồng khổng lồ dài trăm mét thì sẽ thô đến mức nào? Nó gần như chiếm hết không gian của mặt trời trên không trung.

Ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Nghịch Thiên Ma Long đang nhanh chóng tới gần. Lửa xanh điên cuồng đốt cháy, dường như rất tức giận vì bị Nghịch Thiên Ma Long khiêu khích.

Hai Hắc Long Cấm Vệ Quân cảm giác không ổn, tên đã hóa thành Nghịch Thiên Ma Long xoay người muốn chạy.

Nhưng một sức hút mạnh mẽ đã chôn vùi khả năng chạy trốn của chúng. Đầu rồng xanh khổng lồ há mồm làm động tác nuốt chửng chúng.

Những điểm sáng nhỏ xíu này giống như trăm sông đổ về một biển, bay về phía đầu rồng lam hỏa đang làm động tác nuốt chửng.

Chạy thì không được rồi, nhưng Nghịch Thiên Ma Long dù sao cũng có sức mạnh cường đại. Mắt thấy tình hình không ổn, Hắc Long Cấm Vệ Quân còn lại gầm lên, hóa thành một con rồng to lớn, cùng đồng bạn liều mạng đập cánh, định thoát khỏi sự khống chế của đầu rồng xanh.

Bây giờ chúng không có chút ý niệm phản kích nào, bởi vì đầu rồng xanh tỏa ra khí thế ít nhất là cấp chín bậc sáu! Đã hoàn toàn vượt qua phạm vi chúng có thể đối đầu.

Hai Nghịch Thiên Ma Long cùng nhau cố gắng, dường như chúng có thể từng chút một thoát khỏi lực hút. Nhưng vì muốn chạy trốn, chúng đã đưa lưng về phía đầu rồng khủng bố, bởi vậy không nhìn thấy đầu rồng xanh khổng lồ đang biến ngày càng sáng ngời.

‘Không hay rồi!’ Hai Hắc Long Cấm Vệ Quân trong lòng gào thét. Tuy không nhìn thấy sau lưng nhưng chúng có thể cảm nhận được sự thay đổi của nhiệt độ!

Trong lúc chúng nổi lên sợ hãi thì lực hút khủng khiếp bỗng nhiên biến mất, cả không gian dường như đông cứng lại. Tiếp theo, một hỏa cầu xanh đường kính gần trăm mét trở thành bối cảnh của hai Hắc Long Cấm Vệ Quân.

Ai dám nói hỏa cầu là ma pháp cấp thấp? Vậy còn phải xem thể tích và độ ngưng tụ của nó đã!

Hai Nghịch Thiên Ma Long tựa như hai con sâu, bị hỏa cầu xanh khổng lồ nuốt chửng. Hỏa cầu thẳng tắp lao tới trước, rồi bay vút lên như diều gặp gió, vọt lên chừng ngàn mét mới tỏa ra ánh sáng còn chói mắt hơn cả mặt trời trên không trung, chiếu rọi cả một góc trời thành màu xanh.

Đầu rồng khổng lồ từ từ co lại, Thánh Dương Lĩnh Vực cũng biến mất. Lâm Hâm và hai bóng dáng sau lưng y chậm rãi xuất hiện trên trời.

Cảm nhận hỏa nguyên tố gần như dính đặc trong không khí, hai Anh Hùng Vĩnh Hằng bên cạnh Lâm Hâm đều hít một ngụm khí lạnh. Với kiến thức mấy ngàn năm trước của họ, họ cũng chưa từng thấy một hỏa cầu khủng bố như vậy. Hỏa cầu này còn là do họ giúp Lâm Hâm một tay tạo ra.

“Tiểu Lâm, Chú Pháp Thánh Dương của ngươi thật là khủng bố!” Xuất hiện bên cạnh Lâm Hâm, không phải là ma pháp sư phong hệ và thủy hệ trong nhóm Anh Hùng Vĩnh Hằng thì là ai? Người mở miệng chính là ma pháp sư phong hệ muốn truyền thừa cho y.

Lâm Hâm cười hì hì nói.

“Thì ra tu vi cường đại lại đã ghiền như vậy, cảm ơn hai vị tiền bối đã thành toàn!”

Ma pháp sư thủy hệ cười nói.

“Ta càng tò mò là ngươi đã luyện chế cái gì mà Liên Thể Tăng Linh Đan lại có hiệu quả với cả vong linh pháp sư chúng ta.”

Lâm Hâm kiêu ngạo nói.

“Bọn họ đều gọi ta là Dược Ca. Bàn về sức mạnh thì ta không bằng mấy vị đại ca, nhưng nói về luyện dược thì trong cả đoàn, ta là số một! Chỉ cần có linh lực, hiệu quả của Liên Thể Tăng Linh Đan có thể phát huy!”

Hai Anh Hùng Vĩnh Hằng này đều là cường giả cấp chín bậc năm, có họ hợp tác tăng phúc, tuy Lâm Hâm vì lý do thân thể nên không cách nào chịu đựng tất cả sức mạnh từ họ, nhưng tu vi của y thật sự đã tăng lên đến mức độ khủng bố là cấp chín bậc bảy. Uy lực của Thánh Dương Lĩnh Vực và Chú Pháp Thánh Dương có thể tự nhiên uy mãnh phóng ra, mới xảy ra tình hình khủng bố vừa rồi.

Mười tám vị Anh Hùng Vĩnh Hằng, mười hai vị Thánh Vệ, thêm vào chín người của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cùng với Quang Tinh Linh Nhã Đình, thực lực tổng thể của phe Long Hạo Thần ít nhất gấp đôi phe A Bảo. Dưới tình huống như vậy, A Bảo và quân tiên phong của y làm sao có chút cơ hội nào?

Sở dĩ để các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi xuất hiện trên chiến trường là vì muốn khiến kẻ địch cho rằng phe mình yếu mà tản ra. Nếu chính diện va chạm, thấy thực lực không đủ, đánh không lại thì người ta sẽ chạy mất! Dựa vào thực lực của đám Hắc Long Cấm Vệ Quân, ít nhất chạy trốn một nửa là không thành vấn đề. Mục tiêu của Long Hạo Thần là muốn chúng toàn quân bị diệt. Mỗi một Hắc Long Cấm Vệ Quân bị tiêu diệt tương đương với việc làm suy yếu một phần trăm sức mạnh của tộc Nghịch Thiên Ma Long! Cơ hội tốt như vậy, làm sao Long Hạo Thần chịu từ bỏ chứ?

Ra tay tất nhiên không chỉ ở ba hướng này. Mỗi một hướng mà Hắc Long Cấm Vệ Quân đuổi theo đều xảy ra chiến đấu, và đều kết thúc bằng chiến thắng áp đảo.

Kỳ thực, thất bại của quân tiên phong không thể hoàn toàn trách A Bảo và Hoàng Thước. Bởi vì làm sao chúng có thể tưởng tượng ra trong tay Long Hạo Thần lại nắm giữ một lực lượng khổng lồ như vậy?

Dựa theo nhận định của ma tộc đối với nhân loại, tổng số cường giả cấp chín của nhân loại không hơn hai trăm người, còn phải chia nhau phòng ngự Lục Đại Thánh Điện. Lần này Long Hạo Thần đánh bất ngờ, chủ lực cường giả chính là Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, tối đa là thêm mấy cường giả cấp chín của Kỵ Sĩ Thánh Điện mà thôi. Nhưng bản thân Kỵ Sĩ Thánh Điện còn phải lo phòng ngự, hơn nữa đại quân rút lui không có người chỉ huy, bởi vậy Hoàng Thước cho rằng dù Long Hạo Thần có mai phục, đối với Hắc Long Cấm Vệ Quân thì uy hiếp cũng sẽ không lớn, tối thiểu an toàn rút lui không thành vấn đề.

Từ khi Hắc Long Cấm Vệ Quân được thành lập tới nay, trong sáu ngàn năm, tại Thánh Ma đại lục gần như là đánh đâu thắng đó. Cho nên Hoàng Thước ít nhiều có chút lơ là. Làm sao gã biết, lần này Long Hạo Thần mang đến gần như là một đám chủ lực mạnh nhất của nhân loại. Chỉ sợ dù là một mình Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cũng không phải bọn chúng có thể nuốt được.

Mười hai Thánh Vệ thêm vào các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, về mặt số lượng không hề yếu thế, nếu đụng độ, Long Hạo Thần dốc sức ứng phó, chắc chắn có thể chiến thắng quân tiên phong của ma tộc.

Huống chi lần này trong sức mạnh Long Hạo Thần mang đến, kinh khủng nhất kỳ thực là đám Anh Hùng Vĩnh Hằng đã ngủ say hàng ngàn năm!

Trong mười tám vị Anh Hùng Vĩnh Hằng, có hai người là cấp chín bậc bảy, còn lại đều là trên cấp chín bậc năm, mỗi vị đều có tu vi mạnh mẽ Lĩnh Vực Vi Ta. Một lực lượng như vậy xuất hiện trên bất kỳ chiến trường nào đều có sức mạnh khủng bố xoay chuyển chiến cuộc.

Trong trận thánh chiến đầu tiên, Ma Thần Hoàng từng dự cảm nhân loại ẩn giấu một lực lượng cường đại vẫn chưa sử dụng. Cỡ như Ma Thần Hoàng đều có cảm giác tim đập chân run, từ đó có thể thấy được thực lực tổng thể của Anh Hùng Vĩnh Hằng khủng khiếp tới đâu.

Dù là Tiêu Hoắc hay Thúc Vịnh Tiêu đều là gừng già càng cay, cường đại mà trí tuệ. Lúc trước trên chiến trường, đa số thời gian họ ẩn núp sau lưng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, bởi vậy coi như có tin tức truyền về từ tiền tuyến thì ma tộc khó mà biết được chiến trường sẽ ẩn giấu một đội quân mạnh mẽ đến vậy.

Lúc này, màn kịch quyết chiến thật sự bắt đầu, cũng khiến lịch sử của tộc Nghịch Thiên Ma Long lần đầu tiên phải chịu thiệt thòi lớn đến vậy.

Một đối một, Anh Hùng Vĩnh Hằng dựa vào tu vi mạnh mẽ có thể nhẹ nhàng đánh bại Hắc Long Cấm Vệ Quân, huống chi họ còn núp một bên mai phục? Thêm vào lực lượng của các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, hoàn toàn là ưu thế áp đảo, làm sao có thể thua?

A Bảo và Long Hạo Thần vẫn đang giằng co, trọng kiếm hai bên vẫn đấu đá lẫn nhau.

Long Hạo Thần lạnh lùng nhìn A Bảo, hắn không chút vội vã. A Bảo bùng phát ra lực lượng càng mạnh, hắn lại càng ngăn cản cứng rắn hơn.

Trong quá trình Nghịch Thiên Ma Thần Vực và Vĩnh Hằng Lĩnh Vực đối kháng nhau không ngừng sinh ra ánh sáng vặn vẹo, cho nên Hoàng Thước ở góc phía xa cũng không thấy rõ tình hình đối đầu giữa họ.

A Bảo nghiến chặt răng, trên người y dần tỏa ra một tầng huyết khí.

Không ngờ Long Hạo Thần lại mạnh đến vậy. Y đã dốc hết sức, Tử Long Kinh Thiên Kiếm trong tay phải phát ra lôi điện hắc ám khủng bố, có Nghịch Thiên Ma Long Trụ tăng phúc, điên cuồng công kích phòng ngự của Long Hạo Thần. Vậy mà Long Hạo Thần vẫn lù lù bất động, mặc cho y tăng cường tu vi thế nào cũng không thể lay chuyển đối phương.

Tu vi của Long Hạo Thần rốt cuộc đã đạt tới mức độ nào rồi, hay là do Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo tăng phúc?

Dù thế nào đi nữa, ta không thể thua! Chấp niệm trong lòng khiến A Bảo tăng uy thế, cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tím sậm vào Tử Long Kinh Thiên Kiếm.

Bỗng chốc, ánh sáng tím đỏ tăng vọt, áp lực bên phía Long Hạo Thần tăng mạnh, mắt thấy Tử Long Kinh Thiên Kiếm đang chậm rãi đè ép lại đây. Nghịch Thiên Ma Thần Vực sau lưng A Bảo dần có dấu hiệu ngưng tụ, Nghịch Thiên Ma Long Trụ khổng lồ như sắp nghiêng mình, buộc Vĩnh Hằng Lĩnh Vực phải dần co rút lại.

Nhất định phải thắng, dù phải trả cái giá lớn thế nào. Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu A Bảo.

Ưu thế, ta rốt cuộc đã chiếm được ưu thế. Cảm nhận Vĩnh Hằng Kiếm từng chút một bị đè ra sau, A Bảo mừng thầm, bản năng liếc nhìn Long Hạo Thần. Y hy vọng nhất là thấy được bộ dạng kinh hoảng, tuyệt vọng của Long Hạo Thần!

Nhưng y đã thất vọng. Y trông thấy là đôi mắt vàng bình tĩnh, tĩnh đến đáng sợ, dường như trên thế gian không có chuyện gì có thể dao động được sự tĩnh lặng này.

“Cũng đến lúc rồi.”

Long Hạo Thần bỗng nói một câu lạ lùng khiến lòng A Bảo thắt lại. Cùng lúc đó, y nghe thấy một tiếng động kỳ lạ.

*Thình, thịch--*

Tiếng tim đập mạnh mẽ như tiếng trống trận bỗng vang lên bên tai A Bảo. Chưa đợi y hiểu ra, một lực lượng không thể kháng cự bỗng phát ra từ trong Vĩnh Hằng Kiếm của Long Hạo Thần. Ngay sau đó, thân thể y bị chấn bay ngược ra, đụng vào Nghịch Thiên Ma Long Trụ mới ngừng lại.

Long Hạo Thần vẫn lơ lửng tại đó, cuộc đối kháng giữa Vĩnh Hằng Lĩnh Vực và Nghịch Thiên Ma Thần Vực trở lại trạng thái cân bằng. Nhưng tim A Bảo đã rơi xuống đáy vực. Vì mặc kệ y có không muốn thừa nhận đến đâu, y hiểu rằng mình không phải là đối thủ của Long Hạo Thần.

Dùng cách tổn thương căn nguyên để dốc toàn lực đối phó đều bị Long Hạo Thần đánh ngược trở lại, thân thể tuy chưa trọng thương nhưng đả kích tinh thần đối với y là không gì sánh kịp. Nhìn Long Hạo Thần bình tĩnh, tâm tình A Bảo cực kỳ phức tạp. Nổi giận gầm rống, y giơ cao Tử Long Kinh Thiên Kiếm qua khỏi đầu, lại hộc ra ba ngụm máu đỏ tím.

“Thái tử, không được!” Phía xa, Hoàng Thước rốt cuộc vào lúc hai bên tách ra đã thấy được tình huống, biến sắc mặt.

Đang lúc gã muốn lao ra ngăn cản A Bảo đừng đấu với Long Hạo Thần nữa thì bóng đen đã im lặng từ lâu lại một lần nữa lặng lẽ xuất hiện, cùng xuất hiện còn có một cái bóng vàng, một trước một sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!