Bóng người đỏ rực giơ trường mâu chỉ thẳng lên trời, ngọn lửa xanh đỏ tức thì hòa quyện thành một cột lửa khổng lồ, lao thẳng vào trận địa của lũ Song Đầu Ma Thứu cách đó không xa. Hơn trăm con Song Đầu Ma Thứu chìm trong biển lửa khủng bố, cất lên những tiếng gào thét thảm thiết. Dù cho mấy ma thần muốn ra tay cứu viện cũng không còn kịp nữa.
Đó là một chiến sĩ, toàn thân khoác bộ chiến giáp đỏ rực, trường mâu trong tay cũng rực cháy một màu đỏ thẫm. Ngọn lửa nóng bỏng bốc lên ngùn ngụt, khiến thân hình y trở nên hư ảo dưới nhiệt độ cao, không thể nhìn rõ dung mạo.
Một chiến sĩ thật mạnh! Bốn ma thần trên bầu trời đều kinh hãi. Tuy chúng không hề e ngại một đối thủ như vậy, nhưng tu vi mà chiến sĩ này thể hiện vẫn khiến chúng phải giật mình.
Thứ trông như một quả cầu tinh thể kia rõ ràng là một kỹ năng lĩnh vực! Nếu không, làm sao cấm chú mà Nguyền Rủa Ma Thần đã dồn nén bấy lâu lại có thể bị hóa giải dễ dàng như vậy?
Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề gầm lên một tiếng, thân thể khổng lồ thoáng chốc phình to lên đến mấy trăm mét. Vũ khí của gã là một cây gậy dài cực lớn, cũng theo đó mà biến to, che chắn hoàn toàn cho Nguyền Rủa Ma Thần Tư Tháp Lạc Tư ở phía sau.
Cây gậy khổng lồ quét ngang, hung hăng bổ về phía chiến sĩ áo giáp đỏ.
Chiến sĩ kia hừ lạnh một tiếng, trường mâu chỉ thẳng về phía trước, thân hình bùng nổ, trường mâu tạo ra một vòng xoáy không khí rồi bay vút lên không trung. Một con hỏa long nhanh chóng xoay tròn bay lên cao, còn y thì lắc mình né tránh, đáp trở lại đầu tường, vừa vặn tránh được một gậy của Gia Cáp Đề.
Hỏa long nổ tung trên không trung, hóa thành vô số lưỡi dao lửa bay tứ tán, một lần nữa giáng đòn nặng nề lên bầy Song Đầu Ma Thứu. Lại có thêm hơn trăm con Song Đầu Ma Thứu bỏ mạng dưới đòn tấn công ấy.
Gia Cáp Đề nổi giận, dựa vào sức phòng ngự mạnh mẽ của bản thân, gã mặc kệ những đòn ma pháp bắn tới từ đầu tường. Sau lưng gã, một ảo ảnh hình con trâu khổng lồ từ từ hiện ra. Con trâu có màu nâu nhạt, đôi mắt trắng dã, một luồng khí thế khủng bố lập tức dâng trào. Từng khối cơ bắp trên người Gia Cáp Đề bắt đầu phồng lên, những mạch máu to như trăn rắn cuồn cuộn khiến gã trông càng thêm đáng sợ. Cây gậy trong tay biến thành một cột sáng màu nâu nhạt chói lòa.
Ma Thần Hóa.
Là một trong những ma thần giỏi công phá nhất, trước đó gã chưa hề bộc lộ sức mạnh tối thượng của mình ở Đông Nam quan, nhưng cũng đã từng ném một cây gậy dài hơn trăm mét, đường kính hơn mười mét về phía thành. Lần này nếu bị gã đập trúng, chưa nói đến chuyện chết bao nhiêu người, chỉ e rằng cả bức tường thành Đông Nam quan cũng sẽ bị gã đập thủng một lỗ lớn.
Ngay lúc này, một thân hình màu vàng đột nhiên xuất hiện giữa không trung. Bóng người màu vàng này trông rất kỳ lạ, mình trần, làn da xám xịt, nhưng toàn thân lại tỏa ra ánh sáng vàng chói lòa. Cơ bắp cuồn cuộn thể hiện sức mạnh và vẻ đẹp hoàn mỹ, vũ khí trong tay cũng là một cây gậy lớn.
Cái đầu trọc lóc phản chiếu ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ chính cơ thể, đôi mắt bùng lên ngọn lửa màu vàng.
Đối mặt với cú đập kinh thiên động địa của Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề, gã không ngờ lại chẳng thèm để ý, dùng tay không nghênh đón cây gậy. Phải biết rằng, thể tích và khí thế của hai bên hoàn toàn chênh lệch một trời một vực!
Ầm!
Một tiếng nổ vang trời như sấm dậy vang lên trên bầu trời Đông Nam quan, âm thanh đinh tai nhức óc khiến các tướng sĩ của cả hai bên đang chiến đấu đều phải run lên, chiến trường thậm chí còn tạm thời ngưng lại.
Một cảnh tượng chấn động lòng người xuất hiện, Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề không ngờ lại bị đánh bay ngược ra xa cả ngàn mét. Chiến sĩ đầu trọc tuy cũng bị đánh bay nhưng đã nhanh chóng ổn định lại thân hình trên không trung.
Ngang sức ngang tài?
Trời ạ! Một chiến sĩ nhân loại mà lại có thể ngang tài ngang sức với Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề ư? Điều này thật quá khó tin. Đừng quên Gia Cáp Đề đã thi triển Ma Thần Hóa, đạt tới trạng thái mạnh nhất của bản thân. Dù gã không đặc biệt giỏi chiến đấu, nhưng sức mạnh của gã cũng có thể xếp vào top mười của ma tộc.
“Ha ha, đã tay thật!” Chiến sĩ đầu trọc cười lớn, thân hình chợt lóe lên, chủ động lao về phía Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề.
Bóng người đỏ rực lúc trước cũng lại xuất hiện trên chiến trường, nhắm thẳng vào Nguyền Rủa Ma Thần Tư Tháp Lạc Tư.
Không còn nghi ngờ gì nữa, hai chiến sĩ này đều là cường giả cấp chiến thần. Hơn nữa, trong tình huống một chọi một, họ không hề thua kém Nguyền Rủa Ma Thần và Khủng Ngưu Ma Thần, thậm chí về mặt thuộc tính dường như còn có phần khắc chế đối phương. Điều này không thể không khiến Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp đang chỉ huy chiến đấu ở phía xa phải chú ý.
Đông Nam quan lại còn có cường giả như vậy sao? Tát Mễ Cơ Nạp hơi ngạc nhiên. Giống như Liên Minh Thánh Điện hiểu rõ về ma tộc, ma tộc cũng nghiên cứu rất sâu về các cường giả của Liên Minh Thánh Điện. Chiến Sĩ Thánh Điện có bao nhiêu cường giả tu vi cấp chín, Tát Mễ Cơ Nạp biết rất rõ. Nhưng trong ấn tượng của gã, dường như không có chiến sĩ hệ hỏa và chiến sĩ hệ thổ nào mạnh mẽ đến thế!
Với tu vi của gã, tất nhiên có thể nhìn ra, lý do chiến sĩ đầu trọc có thể đối đầu trực diện về sức mạnh với Khủng Ngưu Ma Thần Gia Cáp Đề là vì gã cũng là một cường giả lĩnh vực. Cộng thêm sự gia tăng sức mạnh từ lĩnh vực, gã mới có thể đấu ngang tài với Gia Cáp Đề đã Ma Thần Hóa. Gia Cáp Đề xếp hạng bốn mươi tám, vẫn chưa có lĩnh vực của riêng mình, tu vi cấp chín bậc hai cộng thêm Ma Thần Hóa, so với đối phương cũng không chiếm được bao nhiêu ưu thế. Nếu dưới trạng thái Ma Thần Hóa mà không thể đánh bại đối thủ, một khi Ma Thần Hóa kết thúc, e rằng gã sẽ rơi vào thế yếu.
Sức chiến đấu của chiến sĩ hệ hỏa còn mạnh hơn, không chỉ có lĩnh vực mà còn là kỹ năng lĩnh vực. Hệ hỏa khắc chế nguyền rủa không bằng hệ quang, nhưng ngọn lửa ở cấp bậc kỹ năng lĩnh vực thì lại là chuyện khác. Nguyền Rủa Ma Thần Tư Tháp Lạc Tư sợ hãi đối phương đến gần, muốn chiến thắng đối thủ này tuyệt đối không dễ dàng.
May là bên phía Quái Thú Ma Thần Tất Phất Long Tư và Hắc Ám Phượng Hoàng Phỉ Ni khắc Tư vẫn chưa xảy ra vấn đề gì, hắc ám hỏa diễm đã giáng xuống đầu tường thành.
Tác dụng của các mục sư lập tức được thể hiện. Một màn sáng vàng được dựng lên trên đầu tường, chống lại sự xâm thực của hắc ám hỏa diễm. Diệp Tam Mê trên đầu tường lại một lần nữa giương cây cung thần lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Phỉ Ni khắc Tư đang thi triển ma pháp.
Cảnh tượng giết chết Gia Ba lúc trước đã gây áp lực tâm lý cực lớn cho Phỉ Ni khắc Tư, khiến ma pháp của gã lại bị ngắt quãng một lần nữa. Gã vội vàng lùi lại nấp sau lưng Quái Thú Ma Thần Tất Phất Long Tư mới cảm thấy yên tâm. Tất Phất Long Tư không dám cứ thế xông lên công thành, nhiệm vụ hàng đầu của gã là bảo vệ Phỉ Ni khắc Tư.
Trong ma tộc, thứ hạng quyết định địa vị. Phỉ Ni khắc Tư xếp hạng ba mươi bảy, tuy chưa có lĩnh vực của riêng mình, nhưng địa vị cao hơn Tất Phất Long Tư hạng bốn mươi sáu rất nhiều.
Có thể nói, Diệp Tam Mê đã dựa vào sức mạnh của bản thân để tiêu diệt một ma thần, đồng thời kiềm chế hiệu quả hai ma thần khác, khiến sức chiến đấu của Hắc Ám Phượng Hoàng Phỉ Ni khắc Tư giảm đi đáng kể, và cũng khiến Quái Thú Ma Thần Tất Phất Long Tư không dám dễ dàng công thành.
Cho đến giờ phút này, đa số các Anh Hùng Vĩnh Hằng ở Đông Nam quan vẫn chưa ra tay, họ vẫn đang che giấu sức mạnh của mình.
“Khâu điện chủ, có cần chúng ta ra tay không?” Một ông lão đứng cạnh Khâu Vĩnh Hạo, người vừa dùng kiếm Lĩnh Vực để xử lý một đám kẻ địch, nhỏ giọng hỏi.
Ông lão này cũng là một Anh Hùng Vĩnh Hằng, bên cạnh còn có hai người nữa. Tuy thân thể bị áo choàng rộng che khuất nhưng dao động nguyên tố quanh người họ cực kỳ đậm đặc.
“Không, không thể phát động ngay lúc này. Ác Ma tộc vẫn chưa xuất động.” Khâu Vĩnh Hạo trầm giọng nói.
Lúc này, tâm trạng ông đã hoàn toàn ổn định. Chứng kiến thực lực cường đại của các Anh Hùng Vĩnh Hằng, sự tự tin của Khâu Vĩnh Hạo đã tăng lên rất nhiều. Có những Anh Hùng Vĩnh Hằng này trấn giữ, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp còn có bao nhiêu cơ hội chứ?
Nói rồi, Khâu Vĩnh Hạo nhảy lên, lao vào trận chiến.
Là điện chủ tiền nhiệm của Chiến Sĩ Thánh Điện, ông đã lĩnh ngộ được huyền bí của kiếm ý và kiếm Lĩnh Vực, có sức sát thương cực lớn trên chiến trường. Để tránh thêm nhiều thương vong, Khâu Vĩnh Hạo dẫn theo bảy chiến sĩ có tu vi trên cấp sáu bay lên trời, đối đầu với Cầm Ma và Song Đầu Ma Thứu.
Chiến trường rơi vào thế giằng co. Cùng với việc các mục sư kháng cự ma pháp, số thương vong của phe nhân loại dần tăng lên.
Tát Mễ Cơ Nạp lạnh lùng quan sát tình hình chiến trường, không biết tại sao gã cứ cảm thấy dường như mình đã tính sót điều gì đó.
Từ lúc bắt đầu trận chiến đến giờ, gã đã lần lượt tung vào mười lăm vạn binh lực. Tuy đó không phải là những chủng tộc mạnh nhất dưới trướng gã, nhưng cũng là gần một phần ba lực lượng.
Nhìn từ cục diện trước mắt, phe chúng vẫn có lợi thế. Đông Nam quan đang ở trong trạng thái giằng co, gã tin rằng chỉ cần rót thêm nhiều binh lực vào, chiến cuộc tất nhiên sẽ nghiêng về phía mình.
Nhưng gã không hề vội vàng. Gã không hề xót thương cho đội quân tinh nhuệ dưới tay mình, gã chỉ quan tâm đến tộc nhân của mình mà thôi. Sự sống chết của các chủng tộc khác thì liên quan gì đến gã? Bọn chúng chết càng nhiều, lúc cướp bóc tài nguyên của nhân loại, tộc nhân của gã sẽ chiếm được phần nhiều hơn.
Bây giờ, những đội quân chưa được phái ra chiến trường, ngoài mười vạn đại quân Ác Ma tộc, đa số là các chủng tộc có ma thần bảo hộ. Tuy Tát Mễ Cơ Nạp địa vị cao quyền nặng, nhưng vẫn phải nể mặt các ma thần khác, nếu không lỡ gây chuyện đến tai Ma Thần Hoàng thì tất cả đều mất mặt.
“Bên Đông Nam quan đã bắt đầu rồi.” Long Thiên Ấn nói với Long Hạo Thần.
Hai ông cháu đang ở trong một phòng hội nghị nhỏ. Ngoài hai người ra, các thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều có mặt.
Long Hạo Thần gật đầu, nói:
“Tình báo mà Nguyệt Dạ đưa tới cực kỳ chính xác. Đối với chúng ta, đây là một trận chiến đã nắm chắc phần thắng, Tát Mễ Cơ Nạp đã rơi vào bẫy. Còn bên kia thì sao?”
Long Thiên Ấn nói:
“Bên kia cũng đã phát hiện tung tích của kẻ địch, nhận định trong vòng hai ngày, Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo và Hùng Ma Thần Hoa Lợi Phất sẽ dẫn đại quân đến Vạn Thú quan. Sự phối hợp giữa Địa Ngục Ma tộc và Hùng Ma tộc quả thực khiến người ta đau đầu. Nhưng lão già Trần Hoành Vũ tuy bình thường rất keo kiệt, nhưng đúng là có cất giấu không ít thứ tốt. Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo và Hoa Lợi Phất muốn kiếm chác từ tay lão ta e rằng không dễ dàng gì.”
Long Hạo Thần nói:
“Thời hạn ba ngày mà Ma Thần Hoàng nói còn chưa đến hai ngày nữa, tin rằng y cũng đang chú ý đến chiến trường. Dù có nhận được tin tức gì cũng sẽ không nhanh bằng chúng ta, và sẽ không sai lệch quá nhiều. Cứ để y vui vẻ một lát, chỉ sợ y còn tưởng chúng ta không hề hay biết tình hình bên đó, đang luống cuống tay chân ở cả Đông Nam quan và Vạn Thú quan.”
Long Thiên Ấn thở dài nói:
“Đáng tiếc lần này phải tiêu hao quá nhiều tài nguyên. Nhưng chỉ cần một trận định đoạt đại cuộc, chiến thắng ma tộc, thì trả giá bao nhiêu cũng đáng. Ta ngược lại không lo lắng cho hai bên Đông Nam quan và Vạn Thú quan. Mấu chốt nhất vẫn là Ma Thần Hoàng. Hạo Thần, con có thật sự nắm chắc cản được đòn tấn công của Ma Thần Hoàng không?”
Long Hạo Thần mỉm cười, không trả lời câu hỏi của ông nội. Có tự tin không ư? Tự tin thì đương nhiên có, nhưng có thật sự chặn được hay không, không đánh thì sao hắn biết? Theo phân tích của Dạ Tiểu Lệ về Ma Thần Hoàng, hắn gần như không có cơ hội. Tất nhiên, đây là chưa tính đến Hạo Nguyệt. Hạo Nguyệt là lá bài tẩy lớn nhất của hắn, không đến lúc bất đắc dĩ, Long Hạo Thần sẽ không lật ra. Bởi vì sự xuất hiện của Hạo Nguyệt chắc chắn sẽ khiến Ma Thần Hoàng phát điên.
“Thải Nhi, chú ý an toàn.” Long Hạo Thần nắm lấy bàn tay Thải Nhi đang ngồi cạnh mình.
Thải Nhi mỉm cười nói:
“Yên tâm đi, em sẽ đi nhanh về nhanh.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Vương Nguyên Nguyên cười khổ nói:
“Nếu không phải danh ngạch quá ít thì nên là tôi đi mới đúng. Tôi làm điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện cũng quá không xứng chức rồi.”
Long Hạo Thần cười nói:
“Đừng nói vậy, trận quyết chiến cuối cùng chắc chắn là ở bên này. Chúng ta phải đối mặt với lực lượng khủng bố nhất của ma tộc, sẽ có cơ hội cho cô phát huy.”
…
Ngoài Ngự Long quan, trong đại doanh của ma tộc.
“Bệ hạ, Tát Mễ Cơ Nạp đã dẫn đại quân đến Đông Nam quan. Gã đã tấn công trước.” Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư báo cáo tin tức mới nhất cho Ma Thần Hoàng.
Ma Thần Hoàng nửa nằm trên long sàn của mình, cười khẽ:
“Gã nôn nóng thật! Nhưng tổn thất lớn một chút cũng không sao.”
Tất nhiên A Gia Lôi Tư hiểu ẩn ý của Ma Thần Hoàng.
“Bệ hạ, vậy bên chúng ta có cần tăng thêm áp lực cho Ngự Long quan không?”
Ma Thần Hoàng lắc đầu, khuôn mặt lộ ra nụ cười:
“Không vội, bây giờ người phải vội là nhân loại mới đúng. Ta phải chơi một trò chơi với Long Hạo Thần, chỉ có từ từ chinh phục mới thú vị. Không đánh đổ được niềm tin và tín ngưỡng của hắn thì hắn sẽ không thần phục ta. Nhân loại đã tích lũy suốt sáu ngàn năm, cũng đến lúc nên giao ra một vài thứ rồi. Ngươi truyền lệnh của ta cho Tát Mễ Cơ Nạp và Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo, ta mặc kệ chúng làm thế nào, nhưng phải dùng thời gian ngắn nhất để xông vào Liên Bang Thánh Điện, tấn công Thánh thành.”
“Tuân lệnh!”
A Gia Lôi Tư cung kính đáp, nhanh chóng xoay người ra khỏi lều.
Ra khỏi lều của Ma Thần Hoàng, A Gia Lôi Tư nhíu mày, thầm nghĩ, lần này chỉ sợ nhân loại thật sự không còn chút cơ hội nào. Bệ hạ sử dụng toàn là dương mưu.
Một ngày sau, tại Đông Nam quan.
Toàn bộ tường thành Đông Nam quan đã bị nhuộm đẫm bởi đủ loại màu máu. Trên tường thành xuất hiện vô số vết tích bị phá hủy, may là tường thành của quan ải này đủ dày, lại có ma pháp trận bảo vệ, nên dù mặt ngoài thủng lỗ chỗ nhưng bên trong vẫn còn vững chắc.
Trận chiến đã diễn ra suốt một ngày một đêm, Tát Mễ Cơ Nạp như phát điên, điều động đại quân ma tộc tấn công từng đợt từng đợt, không cho Đông Nam quan một chút cơ hội nào để thở dốc.
Năm mươi vạn đại quân luân phiên tác chiến, đợt tấn công thứ nhất vừa kết thúc thì đợt thứ hai lập tức xông lên. Suốt một ngày một đêm, ma tộc trừ lúc đầu bị đánh bất ngờ, khiến Ma Nhãn Thuật Sĩ và Cuồng Ma tộc bị tổn thất thảm trọng, còn lại nhìn tổng thể thì vẫn chiếm ưu thế áp đảo. Tuy liên tục bị Đông Nam quan đánh lui, nhưng Đông Nam quan cũng tổn thất không nhỏ, sức chống cự dường như ngày càng yếu đi. Nếu không phải quân đoàn kỵ sĩ trong thành đã vài lần xông ra đột kích, e rằng thương vong còn lớn hơn.
Nhưng ma tộc tổn thất còn nhiều hơn, lần công thành này không có vật hy sinh, tất cả đều là tinh nhuệ. Theo thống kê, trong năm mươi vạn đại quân ma tộc đã có sáu vạn chết trong trận chiến công phòng, có thể thấy thế công hung mãnh đến mức nào. Thương vong bên phía nhân loại tuy không lớn bằng ma tộc, nhưng cũng đã lên đến một nửa con số đó.
Trong đó, bên phía Đông Nam quan, người tử thương nhiều nhất không ngờ lại là các thuẫn chiến sĩ có lực phòng ngự mạnh nhất. Đa phần họ hy sinh là vì bảo vệ các ma pháp sư, triệu hoán sư và mục sư.
Các thuẫn chiến sĩ đã dùng sinh mệnh và tấm khiên của mình để bảo vệ các chức nghiệp giả hệ ma pháp. Nhờ vậy, cho đến nay, tám ngàn chức nghiệp giả hệ ma pháp tuy có bị thương nhưng số người tử trận lại cực ít, chưa đến ba trăm người. Tỷ lệ này trên một chiến trường thảm khốc như vậy, không thể không nói là một kỳ tích!
Các ma pháp sư, triệu hoán sư, mục sư bây giờ mắt đều đã đỏ ngầu, liều mạng chiến đấu. Suốt một ngày một đêm, dù là chức nghiệp giả hệ ma pháp, họ chưa từng xuống thành nghỉ ngơi. Không phải Khâu Vĩnh Hạo không cho, mà là chính họ không chịu đi. Tận mắt chứng kiến đồng đội vì bảo vệ mình mà lần lượt ngã xuống, các ma pháp sư đều đỏ hoe cả mắt. Trong số ba trăm chức nghiệp giả hệ ma pháp đã hy sinh, có ít nhất một nửa là vì thi triển ma pháp vượt cấp, thiêu đốt sinh mệnh của mình.
Các cường giả của Lục Đại Thánh Điện tại Đông Nam quan đều đã giết đến đỏ mắt, thật sự chặn đứng được thế công hung mãnh không ngừng của ma tộc. Bây giờ, họ còn điên cuồng hơn cả Cuồng Ma tộc.
Chiến đấu tiến hành đến lúc này, ý chí và đấu chí thường quan trọng hơn thực lực. Dưới chân tường thành Đông Nam quan, xác chết sớm đã chất thành núi.
“Mẹ kiếp, Tát Mễ Cơ Nạp đúng là một tên điên!” Khâu Vĩnh Hạo mệt mỏi đứng trên đầu tường, giận dữ chửi rủa.
Một ngày một đêm đã trôi qua, hiện giờ đã là giữa trưa hôm sau, nhưng thế công của ma tộc không hề suy yếu. Hơn nữa, Khâu Vĩnh Hạo thấy rõ ràng, đại quân ma tộc đã sớm mệt mỏi rã rời, những cường giả ma tộc không thể phát huy được tám phần sức mạnh. Nhưng dù vậy, Tát Mễ Cơ Nạp vẫn không chịu bỏ cuộc, không ngừng chỉ huy chúng công thành.
Nên biết rằng, năm mươi vạn đại quân ma tộc này đã hành quân cấp tốc đến đây, chưa hề được nghỉ ngơi! Cứ thế lao vào chém giết trên chiến trường. Không có bất cứ thống soái nhân loại nào lại chỉ huy quân đội của mình như vậy, nhưng Tát Mễ Cơ Nạp thì đã làm được.
Gã còn chém giết bốn thống soái bộ tộc dám đưa ra ý kiến khác.
Hơn mười ma thần của ma tộc, trừ Gia Ba đã chết trước đó, các ma thần khác cũng luân phiên ra trận. Tuy đều bị chặn lại, nhưng cũng đã kiềm chế rất lớn lực lượng của Đông Nam quan.
“Sự sắp đặt của chúng ta có thể kéo dài bao lâu?” Khâu Vĩnh Hạo hỏi một Anh Hùng Vĩnh Hằng trùm kín người đứng cạnh mình.
Nguyên tố quang đậm đặc từ bàn tay của Anh Hùng Vĩnh Hằng, rõ ràng là một ma pháp sư, đang rót vào người Khâu Vĩnh Hạo. Mấy Anh Hùng Vĩnh Hằng này đều được điều động từ Thích Khách Thánh Điện đến đây.
“Trong hai ngày sẽ không có vấn đề. Sự sắp đặt của ta có thể kéo dài tối đa năm ngày, trừ đi thời gian bố trí, vẫn còn ít nhất hai ngày.”
“Tốt!” Khâu Vĩnh Hạo cắn răng. “Ta không tin Tát Mễ Cơ Nạp còn có thể công kích thêm hai ngày mà không rơi vào bẫy. Cho dù phải liều cái mạng già này, ta cũng nhất định phải chống đến lúc đó!”
Trong Đông Nam quan tập trung một lượng lớn binh sĩ và tài nguyên khổng lồ. Chỉ cần các cường giả không bị đối phương áp chế quá nhiều, chiến trường dù trông có vẻ yếu thế nhưng vẫn không sụp đổ.
Tát Mễ Cơ Nạp lúc này cảm xúc hơi nóng nảy. Đã qua một ngày một đêm, mà nhân loại vẫn ngoan cường chống cự. Điều khiến gã bất ngờ không phải là Đông Nam quan có đầy đủ cường giả của Lục Đại Thánh Điện, mà là sự xuất hiện của thêm năm, sáu cường giả chiến sĩ cấp lĩnh vực. Đặc biệt là kẻ cầm cây cung cấp thần khí. Chính vì sự uy hiếp của y mà các ma thần xông lên không dám dùng hết sức, lúc nào cũng phải cẩn thận đề phòng đòn tấn công của y.
Bên phía ma tộc, quân tâm bắt đầu dao động. Trừ mười vạn đại quân Ác Ma tộc, các chủng tộc khác đều đã luân phiên ra trận và chịu tổn thất ở các mức độ khác nhau. Quan trọng là, sau khi liên tục hành quân cấp tốc và chiến đấu suốt một ngày một đêm, đại quân ma tộc đã cực kỳ mệt mỏi. Bên dưới, những tiếng bất mãn ngày càng lớn, ngay cả ánh mắt của đám ma thần nhìn Tát Mễ Cơ Nạp cũng ngày càng không tốt. Kẻ ngốc cũng nhìn ra ý đồ của Tát Mễ Cơ Nạp. Đại quân Ác Ma tộc của gã đã được nghỉ ngơi thoải mái suốt một ngày một đêm, tinh thần và thể lực đều ở trạng thái đỉnh cao. Ấy vậy mà Tát Mễ Cơ Nạp vẫn không tung chúng ra trận, rõ ràng là sợ tộc của mình bị tổn thất.
Nếu không phải Tát Mễ Cơ Nạp và bốn Ma Vương bên cạnh gã có uy áp quá mạnh, e rằng mấy ma thần đã sớm lên tiếng phàn nàn rồi.
Sự nhẫn nại là có giới hạn. Trừ Tát Mễ Cơ Nạp, ma thần có thứ hạng cao nhất ở đây là Trụ Ma Thần thứ mười một. Cứ tiếp tục như vậy, Tát Mễ Cơ Nạp không có khả năng kiểm soát tình hình, dù sao gã cũng đã chọc giận quá nhiều người.
“Chúng ta đi nói chuyện với Tử Linh Ma Thần!” Một ma thần rốt cuộc không thể nhịn được nữa, đứng bật dậy. Trong mười sáu ma thần, có mười hai tên hưởng ứng lời kêu gọi của gã, cùng nhau đi về phía Tát Mễ Cơ Nạp.
Cùng lúc đó, Tát Mễ Cơ Nạp từ ghế chủ soái chậm rãi đứng dậy, trầm giọng nói:
“Truyền lệnh, đại quân tiền phương thu binh. Ác Ma quân đoàn tập thể xuất kích. Bổn soái sẽ đích thân ra trận giết địch!”
Nói xong, đôi cánh Ác Ma to lớn từ từ dang rộng sau lưng gã. Gã nghiêng đầu, lạnh lùng liếc nhìn mười mấy ma thần đang đi tới. Lập tức, đám ma thần dừng chân, không dám tiến lên nữa.
Đại quân ma tộc ở phía trước như thủy triều rút đi, mười vạn đại quân Ác Ma tộc chậm rãi tiến lên.
Những Đại Ác Ma trên cấp sáu đập cánh bay lên không trung, còn những kẻ dưới cấp sáu đều là bộ binh hoặc kỵ binh, xếp thành trận hình chỉnh tề, từ từ tiến thẳng về phía Đông Nam quan.
Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp rốt cuộc đã sử dụng đội quân trực hệ mạnh nhất của gã, Ác Ma tộc.
Cuộc chiến không ngừng nghỉ đã khiến Đông Nam quan phải chịu đựng áp lực to lớn. Tuy ma tộc tổn thất nặng nề, nhưng Đông Nam quan cũng tương tự, các cường giả mệt mỏi, chiến sĩ giảm mạnh, ma pháp sư tiêu hao quá nhiều ma lực, đây chính là lúc yếu ớt nhất.
Tát Mễ Cơ Nạp phải trong thời gian ngắn nhất đánh vào bên trong Liên Bang Thánh Điện, cơ hội tốt như vậy làm sao gã có thể bỏ qua? Vì thế, gã phải phát động đòn tấn công chí mạng vào lúc Đông Nam quan yếu ớt nhất, để một lần công phá thành công.
Trong năm mươi vạn đại quân, mười vạn quân mạnh nhất rốt cuộc đã xuất hiện trên chiến trường, quyết một lần xong hết tất cả.
Mười mấy ma thần đều không đi theo Tát Mễ Cơ Nạp ra trận. Giờ phút này, dù là những ma thần không có chủng tộc, ánh mắt của chúng cũng tràn đầy bất mãn. Tất nhiên chúng nhìn ra dã tâm và mục đích của Tát Mễ Cơ Nạp, nhưng mà, chúng có thể làm gì đây?
Thực lực tổng thể của Ác Ma tộc mạnh đến mức thậm chí còn vượt qua cả Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc. Mười vạn Ác Ma, đây là một thực lực khủng bố đến mức nào chứ. Bốn Ma Vương cộng thêm vô số Ác Ma lĩnh chủ, thống lĩnh, Đại Ác Ma, ma khí hợp nhất, thân thể cường đại, lại còn có trí tuệ không kém gì nhân loại. Mười vạn Ác Ma cùng xuất động, đó là một cảnh tượng khủng bố đến nhường nào?
Dù cho mấy ma thần khác biết rõ Tát Mễ Cơ Nạp ra tay vào lúc này chính là muốn ôm hết công lao vào mình, còn muốn cướp đi phần lợi lớn nhất sau khi công phá Đông Nam quan. Nhưng chúng có thể làm được gì? Chúng có thể phản kháng một trong năm đại trụ cột của ma thần, Tử Linh Ma Thần sao?
Chúng không thể, cũng không dám. Cho dù bây giờ chúng tập hợp lại sức mạnh của hơn ba mươi vạn đại quân, nhưng chúng không dám làm vậy, đặc biệt là những chủng tộc không có ma thần che chở càng sẽ không nghe theo sự điều khiển của chúng. Không có ma thần nào dám làm chim đầu đàn, vậy nên chúng dù có tranh luận nhưng không dám phản kháng.
Phía trước Đông Nam quan, trên chiến trường xuất hiện một khoảng lặng ngắn ngủi, nhưng không khí của toàn bộ chiến trường lại càng trở nên nặng nề.
Vô số đại quân ma tộc từ tiền tuyến rút về phía sau. Trong quá trình rút lui, chúng dần tản ra hai bên. Điều này khiến các cường giả của sáu chức nghiệp ở Đông Nam quan vừa thả lỏng được vài phần lại phải căng cứng thần kinh.
Mười vạn đại quân Ác Ma tộc rậm rạp áp sát Đông Nam quan. Theo yêu cầu của Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, chúng cố ý giảm tốc độ, để áp lực to lớn khắc sâu vào lòng mỗi một chiến sĩ của Đông Nam quan.
Trên đầu tường Đông Nam quan, dù là chức nghiệp nào, trong đó cũng có một phần người từng tham gia thánh chiến năm năm trước. Nhưng dù là trong thánh chiến đó, ma tộc cũng chưa bao giờ điên cuồng tấn công như hôm nay.
Suốt một ngày một đêm, bất chấp mọi giá, không ngừng tấn công, hơn nữa đều là những chủng tộc cường đại và tinh nhuệ nhất của ma tộc. Tình hình như vậy là lần đầu tiên họ thấy. Ma tộc dường như có xu hướng không chết không ngừng!
Đông Nam quan tuy tổn thất không lớn bằng ma tộc nhưng cũng là tổn thương địch một ngàn, tự hại mình tám trăm. Hơn nữa, chẳng biết tại sao, Ma Đạo đại pháo không còn xuất hiện từ các lỗ châu mai nữa. Dù sáu chức nghiệp phối hợp với nhau đã tăng cường sức chiến đấu, nhưng thế công của kẻ địch quá mạnh. Năm mươi vạn tinh nhuệ ma tộc! Đó là một thực lực khủng bố đến mức nào chứ.
Lúc này, bên phía Đông Nam quan, mọi người đã rất mệt mỏi. Các chiến sĩ và kỵ sĩ còn đỡ một chút, vì số lượng đông, có thể luân phiên xuống thành nghỉ ngơi. Nhưng các ma pháp sư vẫn không được nghỉ, dù cho Khâu Vĩnh Hạo có để họ xuống thì họ cũng không chịu. Cố gắng tác chiến liên tục trên đầu tường khiến họ mệt mỏi rã rời, ma pháp trong người đã sớm khô kiệt. Dù có ma tinh bổ sung, tinh thần của họ cũng đã cạn kiệt. Gần như mỗi một chức nghiệp giả hệ ma pháp, đáy mắt đều đầy tơ máu.
Nhưng chiến trường vẫn chưa kết thúc, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp không có dấu hiệu gì là sẽ kéo dài thời gian, ngược lại, gã rốt cuộc đã phát động đại quân Ác Ma tộc của dòng tộc mình. Mười vạn Ác Ma, đây cũng là đội quân mạnh nhất trong đại quân ma tộc. Trên đầu tường Đông Nam quan, ánh mắt của nhiều người đã biến thành tuyệt vọng. Dù về mặt số lượng, họ tuyệt đối không kém gì đối phương, nhưng sức chiến đấu của Ác Ma tộc thì mọi người đều biết rõ. Một khi đại quân Ác Ma tộc này toàn diện công thành, họ không có khả năng cản lại được.
Khâu Vĩnh Hạo với đôi mắt sắc như ưng nhìn chằm chằm vào đại quân Ác Ma tộc đang chậm rãi áp sát. Ông có thể cảm nhận được sự yếu ớt, bất lực và tuyệt vọng của các tướng sĩ Đông Nam quan lúc này. Nhưng trong lòng ông, chiến ý vẫn mạnh mẽ như vậy.
Đến đây, Tát Mễ Cơ Nạp, ngươi cứ đến đi, ta đã chờ ngươi từ lâu rồi.
“Ba vị tiền bối, chuẩn bị bắt đầu đi.” Khâu Vĩnh Hạo cung kính nói với ba ma pháp sư bên cạnh.
“Tiểu Khâu, ngươi thật không tệ, không uổng là điện chủ của Chiến Sĩ Thánh Điện.” Không biết vì sao mà ma pháp sư dẫn đầu lại khích lệ Khâu Vĩnh Hạo một câu, sau đó ba ma pháp sư nhanh chóng xoay người rời đi, trong chớp mắt đã biến mất trên đầu tường.
Các kỵ sĩ, chiến sĩ đang rã rời ngã gục trên mặt đất gượng dậy, cầm lấy vũ khí của mình. Các ma pháp sư cũng gắng gượng nâng lên pháp trượng. Ma pháp mà họ có thể phóng ra đã cực kỳ ít, chỉ có thể ở phút giây mấu chốt cuối cùng, có lẽ còn có thể giết thêm được vài kẻ địch.
Sự tuyệt vọng trong mắt mọi người biến thành sự quyết tuyệt. Vì thánh chiến này, đây là cuộc chiến không chết không ngừng giữa hai chủng tộc, không có chỗ cho hòa bình. Với thế công điên cuồng của ma tộc, một khi Đông Nam quan bị phá thành, ma tộc sẽ tàn sát ra sao thì ai cũng rõ ràng. Nếu đã thế, còn không bằng chết trận.
Chiến trường đối với bất cứ chức nghiệp giả nào cũng là nơi rèn luyện tốt nhất. Ở đây, không chỉ rèn luyện tu vi của họ mà còn cả tâm tính. Không chút nghi ngờ, khi thấy đại quân Ác Ma tộc sắp đến, trong lòng mỗi một cường giả của Lục Đại Thánh Điện đều xuất hiện sự thăng hoa. Nếu sau trận chiến này mà họ còn có thể sống sót, không chút nghi ngờ, họ sẽ trở thành những tinh nhuệ chân chính của Lục Đại Thánh Điện.
“Tất cả các chức nghiệp hệ ma pháp tại chỗ nghỉ ngơi.” Khâu Vĩnh Hạo đột ngột ra một mệnh lệnh kỳ lạ, khiến các ma pháp sư, triệu hoán sư, mục sư trên đầu tường kinh ngạc giật mình.
Kẻ địch sắp đến trước mắt mà lại kêu họ nghỉ ngơi?
“Đây là mệnh lệnh. Nhân loại tất thắng!” Khâu Vĩnh Hạo nhấn mạnh một câu, cùng lúc đó, ánh mắt ông đóng chặt vào Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp trên bầu trời phía xa.
Đại quân Ác Ma tộc trên mặt đất, Ác Ma chiếm bảy phần, những kẻ trên cấp sáu có thể bay chiếm ba phần. Nhưng chúng không bay cao, để tăng áp lực lên Đông Nam quan, tất cả đều bay trong phạm vi cách mặt đất từ một trăm đến một trăm năm mươi mét.
Ác Ma tộc là một chủng tộc cường đại ma khí hợp nhất. Nếu nhìn từ tổng thể thực lực chủng tộc, chúng chỉ kém Nghịch Thiên Ma Long tộc khủng bố! Bốn Ma Vương chia ra bốn hướng thống lĩnh đại quân. Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp ở giữa, trên mặt gã lộ ra vẻ khinh thường và sát ý mãnh liệt.
Dù trải qua nhiều trắc trở, Đông Nam quan cũng ngoan cường hơn trong tưởng tượng của gã, nhưng tất cả điều này đã không còn quan trọng. Tát Mễ Cơ Nạp có niềm tin tuyệt đối rằng trong đợt tấn công tiếp theo, gã sẽ công phá được Đông Nam quan. Đến lúc đó, đám người của Lục Đại Thánh Điện đều sẽ trở thành hòn đá lót đường cho gã tiến tới.
Không giết nhân loại bình thường, nhưng đối với đám chức nghiệp giả của Lục Đại Thánh Điện, ma tộc tuyệt đối sẽ không nương tay. Đây là cơ hội tốt nhất để đả kích nhân loại, không đánh cho họ tàn phế thì ma tộc làm sao có thể tiếp tục giữ vững ưu thế tuyệt đối?
Đại quân Ác Ma tộc ngày càng gần, năm ngàn mét, bốn ngàn mét, ba ngàn mét.
Rốt cuộc, đại quân Ác Ma tộc đã tiến đến gần đầu tường một ngàn mét. Bộ dáng khủng bố của Tát Mễ Cơ Nạp đã hiện ra trước mặt các nhân loại. Luồng khí màu xám tro quay quanh người gã, hơi thở tử vong khủng bố ngưng tụ trên không trung thành một cái đầu Ác Ma khổng lồ, dường như có thể cắn nuốt Đông Nam quan bất cứ lúc nào. Dù lần này chỉ có một mình gã xuất hiện, nhưng gã là ma thần xếp hạng thứ tư trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần khủng bố, đám ma thần xuất chiến lúc trước dù cộng lại cũng chưa chắc mạnh bằng gã. Tát Mễ Cơ Nạp cũng tuyệt đối tin tưởng rằng, trong Đông Nam quan không có bất cứ nhân loại nào có khả năng đối kháng với mình.
“Tát Mễ Cơ Nạp.” Ngay lúc này, không trung vang lên một giọng gọi.
Thanh âm đến rất đột ngột nhưng lại cực kỳ vang dội, sóng âm cuồn cuộn như từ bốn phương tám hướng truyền đến. Sóng âm mãnh liệt khiến cơ thể của Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp hơi rung động. Chỉ từ thanh âm, gã đã nghe ra người đến không hề đơn giản.
Trong chớp mắt đó, Tát Mễ Cơ Nạp như trông thấy thứ gì đó kinh hoàng, thân hình bay ngược ra sau, trong nháy mắt đã lùi ra xa mấy ngàn mét, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Gã đã nhìn thấy cái gì?
Đó là một tòa bảo tháp, một tòa bảo tháp đột nhiên xuất hiện giữa không trung, từ trên trời giáng xuống. Bảo tháp có màu trắng, một màu trắng tràn ngập uy nghiêm. Trong lúc nó rơi xuống, thể tích không ngừng biến to. Ánh sáng trắng bắn ra bốn phía, vừa vặn rơi vào cái đầu Ác Ma.
Ai cũng biết, cái đầu Ác Ma đó là do lực lượng của Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp ngưng kết thành. Nhưng giờ phút này, cái đầu bị bảo tháp trấn áp đến mức tán loạn. Thậm chí trước ánh sáng trắng, nó còn không thể chạy trốn, trong chớp mắt đã hóa thành một luồng khói tan biến trong ánh sáng trắng. Ánh sáng trắng nóng rực càng thêm chói mắt.
Đại quân Ác Ma tộc đang tiến tới dường như bị một áp lực nặng nề đè xuống. Những Ác Ma trên bầu trời đồng loạt đáp xuống đất, hoảng sợ nhìn lên không trung. Tòa bảo tháp kia đã cao đến trăm mét, bên trong ánh sáng trắng có một vầng sáng bảy sắc khuếch tán ra.
Thần khí. Không chút nghi ngờ, đây là một thần khí! Nhưng dù là thần khí cũng không đủ khiến mười vạn đại quân Ác Ma tộc e sợ đến vậy. Thứ chúng sợ là ánh sáng trắng phóng ra từ thần khí. Hơi thở đó khiến lực lượng hắc ám trong người mỗi một Ác Ma kịch liệt dâng lên, run rẩy.
Lúc này, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp đã không còn vẻ bình tĩnh và quyết đoán như trước, trong mắt gã tràn đầy hoảng sợ.
Đó là tòa bảo tháp, chính là tòa bảo tháp đó.
Nếu hỏi cả đời này Tát Mễ Cơ Nạp sợ nhất là ai, chắc chắn gã sẽ đáp là Ma Thần Hoàng, điều này không cần nghi ngờ. Nhưng nếu hỏi gã e sợ nhất là thứ gì, vậy gã sẽ khẳng định đáp, đó là tòa bảo tháp mà năm đó gã đã từng đối mặt tại Ngự Long quan, Tháp Vĩnh Hằng từng thuộc về Long Hạo Thần.