Năm đó, Tháp Vĩnh Hằng đã gần như nuốt chửng toàn bộ lĩnh vực của Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, để lại cho gã một ký ức đau thương tột cùng. Sau lần đó, gã phải mất ba năm mới khôi phục lại tu vi, còn tổn thương căn nguyên thì phải mất đến mười năm mới hoàn toàn hồi phục.
Giờ phút này, Tháp Vĩnh Hằng lại một lần nữa hiện ra. Dù sắc vàng đã biến thành màu trắng, nhưng trong lòng Tát Mễ Cơ Nạp lại càng thêm kiêng dè. Mặc dù sau lần chịu thiệt đó, gã đã hiểu ra rằng nếu mình không sử dụng lĩnh vực thì có lẽ sẽ không sao, nhưng khi thật sự đối mặt với Tháp Vĩnh Hằng, gã vẫn không khỏi do dự, sợ ném chuột vỡ bình.
Trên đỉnh Tháp Vĩnh Hằng, một thân hình yêu kiều ngạo nghễ đứng đó. Chiếc váy dài màu đen càng làm nổi bật dáng vẻ của nàng trên đỉnh tháp lấp lánh ánh sáng trắng. Trong tay nàng, lưỡi hái màu đen khổng lồ lấp lánh ánh sáng huyễn lam xen lẫn huyễn tử. Nhìn Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp ở phía xa, sát khí kinh hoàng bùng phát, kết hợp với vầng sáng trắng tỏa ra từ bảo tháp, chấn nhiếp toàn thể Ác Ma tộc.
Người có thể khống chế Tháp Vĩnh Hằng, lại còn phóng ra lực lượng tịnh hóa chấn nhiếp quần ma, tất nhiên chính là Phó Chủ tịch Liên Minh Thánh Điện, Phó đoàn trưởng Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, Thần Quyến Giả của Tử Thần, Luân Hồi Thánh Nữ, Thải Nhi!
Không một ai chú ý tới, ngay lúc đám Ác Ma tộc trên không trung lần lượt đáp xuống đất, trong mắt Khâu Vĩnh Hạo đã lộ ra vẻ mừng như điên. Tay phải ông vung về phía dưới thành, một vệt sáng vàng lóe lên giữa không trung.
Nếu không có sự xuất hiện của Thải Nhi, vệt sáng vàng rõ ràng như vậy chắc chắn sẽ bị Tát Mễ Cơ Nạp chú ý. Nhưng giờ phút này, Thải Nhi đã hoàn toàn thu hút mọi ánh nhìn của gã.
Chưa nói đến Tháp Vĩnh Hằng khiến gã vô cùng kiêng dè, chỉ riêng khí thế tỏa ra từ người Thải Nhi cũng đủ khiến gã cảm nhận được mối uy hiếp mãnh liệt. Cấp chín bậc năm? Đó lại là khí thế của cấp chín bậc năm sao? Sao có thể! Loài người từ khi nào lại có được một cường giả cấp chín bậc năm chứ? Hơn nữa còn là một cô gái trẻ tuổi như vậy, lại còn khống chế được Tháp Vĩnh Hằng, thứ đã để lại cho gã hồi ức quá đau đớn.
Theo những gì Ma tộc biết về nhân loại, dường như chỉ có Tinh Không Thần Thánh Kỵ Sĩ Dương Hạo Hàm ở tận Ngự Long Quan, người đã rất lâu không xuất hiện trên chiến trường, mới là cấp chín bậc năm. Đương nhiên, còn có Long Hạo Thần đang mạnh mẽ trỗi dậy cũng rất có khả năng đạt tới trình độ này. Nhưng tại sao lại còn có một cô gái đạt tới cấp độ như vậy?
Trong lòng Tát Mễ Cơ Nạp bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Vốn gã cho rằng kế hoạch của Ma Thần Hoàng không có gì sai sót. Hai bên cùng ra tay, nhân loại không thể nào ngăn cản. Nhưng trên chiến trường Đông Nam Quan, nhân loại đã liên tiếp xuất hiện những cường giả cấp chín mà gã không hề hay biết. Dường như mọi thứ không đi theo quỹ đạo mà chúng đã đặt ra, ngược lại còn xuất hiện những biến cố không nhỏ. Liệu biến cố này có dẫn đến thất bại cuối cùng không?
Nhưng Tát Mễ Cơ Nạp dù sao cũng là một trong năm đại Trụ Ma Thần, dù trong lòng cực kỳ e ngại Thải Nhi, gã vẫn rất nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Giọng gã lạnh lùng vang vọng khắp chiến trường.
“Tất cả Ác Ma, tấn công!”
Vừa dứt lời, toàn thân Tát Mễ Cơ Nạp lại phát ra ánh sáng xám chói mắt. Ngay sau đó, vầng sáng xám hoàn toàn dung nhập vào người, khiến thân thể gã trở nên trong suốt. Hơi thở tử vong đậm đặc ẩn đi, Tử Linh Trụ Ma Thần ở phía xa thuộc về gã cũng bừng lên ánh sáng xám chói lòa.
Nếu dùng cách hình dung của nhân loại về trạng thái này của Tát Mễ Cơ Nạp, thì đó chính là Lĩnh Vực Vi Ta.
Chẳng phải Tháp Vĩnh Hằng có thể hấp thu lĩnh vực của ta sao? Được thôi, ta không phóng lĩnh vực ra ngoài, xem ngươi hấp thu thế nào!
Thực lực của Tát Mễ Cơ Nạp là không thể nghi ngờ. Khi ánh sáng từ Trụ Ma Thần lóe lên, thân thể gã cũng nhanh chóng biến lớn giữa không trung. Trong chớp mắt, gã đã biến thành một Ác Ma khổng lồ cao tới ba trăm mét, toàn thân xám trong suốt.
Sự biến đổi của gã lập tức khiến sĩ khí của đại quân Ác Ma tộc tăng vọt, tốc độ vốn bị kìm hãm bỗng chốc bùng nổ. Mười vạn đại quân đồng loạt gầm thét, điên cuồng lao về phía Đông Nam Quan.
Nhưng ngay lúc này, khi những Ác Ma trên cấp sáu còn chưa bay khỏi mặt đất, một hơi thở kỳ lạ bỗng lan tràn khắp chiến trường, chính xác hơn là trong phạm vi hai ngàn mét trước Đông Nam Quan.
Lúc này, mười vạn đại quân Ác Ma tộc đã bước vào phạm vi đó.
Bị hơi thở kỳ lạ ảnh hưởng, tốc độ của tất cả Ác Ma vừa tăng lên bỗng khựng lại. Sau đó, mặt đất đột nhiên lóe sáng.
Biến đổi đột ngột khiến Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp phải chú ý, một cảm giác bất an tột độ dâng lên trong lòng gã.
“Nguy rồi!” Thân thể khổng lồ của Tát Mễ Cơ Nạp vội vàng lao xuống đất. Cùng lúc đó, tay gã vung lên, một cây trường mâu màu xám khổng lồ xuất hiện trong tay. Phía trên trường mâu bất ngờ lấp lánh bảy sắc cầu vồng, không ngờ lại là một ma khí cấp thần khí.
Tuy nhiên, Thải Nhi đến đây để làm gì? Chính là để không cho Tát Mễ Cơ Nạp có cơ hội ảnh hưởng đến kế hoạch mà Long Hạo Thần đã sắp đặt!
Tát Mễ Cơ Nạp vừa mới lao xuống, bảo tháp khiến gã sợ hãi nhất đã nhanh như chớp bay về phía gã.
Trong khoảnh khắc này, ánh sáng tịnh hóa mà Tháp Vĩnh Hằng phóng ra trước đó đều ẩn đi, thay vào đó, trên đỉnh tháp nơi Thải Nhi từng đứng xuất hiện một đóa sen trắng tinh khiết.
Một bên là cảm giác cực kỳ bất an từ mặt đất truyền đến. Một bên là đòn tấn công kinh hoàng khiến Tát Mễ Cơ Nạp cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng. Không chút do dự, gã là Ma Thần, tất nhiên phải đặt mạng sống của mình lên hàng đầu! So với sinh mạng của mình, sự an toàn của tộc nhân có là gì?
Bởi thế, dù Tát Mễ Cơ Nạp không muốn đến mức nào, lúc này gã cũng chỉ có thể ưu tiên ngăn cản đòn tấn công của Thải Nhi, mà không thể để tâm đến những vệt sáng đột nhiên xuất hiện trên mặt đất.
Mặt đất sục sôi, đó là biển ánh sáng vàng cuộn trào.
Từng đồ án vàng có đường kính cả trăm mét bắt đầu lặng lẽ hiện ra trên mặt đất. Sương mù vàng dâng lên, chớp mắt đã cao tới trăm mét.
Mỗi một đồ án vàng đều có hình dạng giống hệt nhau, đường kính trăm mét, bên trên có vô số phù văn phức tạp, chính giữa là một ngôi sao sáu cánh. Những phù văn này giờ đây như sống lại, cùng với sương mù vàng bay lên không trung.
Có khoảng ba mươi đồ án như thế, giữa mỗi cái đều có một khoảng cách nhất định. Nhưng khi ba mươi đồ án vàng đồng loạt lóe lên trên mặt đất không một lời báo trước, cả bình nguyên trước Đông Nam Quan như biến thành một màu vàng rực.
Đại quân các chủng tộc Ma tộc ở phía xa vừa mới rút lui trông thấy cảnh tượng này đều há hốc mồm kinh ngạc. Đây là sức mạnh gì? Trong lịch sử giao tranh giữa Ma tộc và nhân loại, cảnh tượng đồ sộ như vậy chưa từng xuất hiện. Nhân loại cũng chưa từng sử dụng thủ đoạn chiến tranh thế này! Nhưng những pháp trận vàng này rốt cuộc là cái gì?
Trong lúc chúng còn đang kinh hãi, những tiếng gào thét thảm thiết của Ác Ma tộc đã vang lên. Sương mù vàng tựa như chất lỏng dính đặc, trói chặt phần lớn Ác Ma. Chỉ có một số ít Ác Ma phát hiện sớm nhất, tu vi mạnh nhất mới kịp lao ra khỏi màn sương bay lên trời. Nhưng đại đa số, đặc biệt là những Ác Ma không thể bay, chỉ có thể bị màn sương tràn ngập hơi thở quang minh bao phủ.
*Oành!*
Tiếng nổ đầu tiên vang lên từ chính giữa ba mươi pháp trận vàng. Khi tiếng nổ vang lên, trung tâm pháp trận đột nhiên tỏa ra ánh sáng vàng nóng cháy. Ánh sáng đó còn rực rỡ hơn cả mặt trời, dư chấn kinh hoàng chôn vùi tất cả tiếng hét thảm của mọi Ác Ma.
Phạm vi của vụ nổ ánh sáng vàng khuếch tán trong chớp mắt, đường kính từ một trăm mét trực tiếp lan rộng ra ba trăm mét.
Nhìn từ trên trời xuống, mặt đất như xuất hiện những quả cầu lửa vàng rực khổng lồ. Trung tâm quả cầu hiện ra màu trắng ngà.
Đây rõ ràng là ma pháp cấm chú! Cho dù chưa tới mức cấm chú thì cũng không khác là bao.
Có cái thứ nhất nổ thì sẽ có cái thứ hai, ba mươi pháp trận vàng trong vòng vài chục giây ngắn ngủi lần lượt bùng nổ. Mà giữa không trung, lúc này Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp vừa kết thúc va chạm với Tháp Vĩnh Hằng.
Khác với những vụ nổ vàng rực dưới đất, trên không trung là sự va chạm giữa màu trắng và màu xám. Không có tiếng nổ dữ dội, nhưng cả bầu trời đều vặn vẹo trong giây phút Tháp Vĩnh Hằng và Tát Mễ Cơ Nạp va chạm.
Gương mặt Tát Mễ Cơ Nạp cũng vặn vẹo. Lần này, gã không cảm nhận được sức mạnh nuốt chửng linh hồn kinh hoàng của Tháp Vĩnh Hằng, mà là một lực lượng tịnh hóa có thể thanh tẩy tất cả hơi thở tử vong. Càng đáng sợ hơn là gã bị thể tích khổng lồ của Tháp Vĩnh Hằng va vào người, đóa hoa sen kỳ lạ trên đỉnh tháp lóe lên, từng cánh hoa trắng tinh khiết bao phủ lấy gã.
Cảm giác nguy hiểm tột độ khiến Tát Mễ Cơ Nạp bất chấp tất cả, đẩy Ma Thần Hóa lên mức cao nhất. Thân thể gã tựa như một viên bảo thạch xám, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất. Trường mâu trong tay tỏa ra ánh sáng bảy sắc, vung lên kín không kẽ hở.
Nhưng trong cú va chạm này, thân hình cao ba trăm mét của Tát Mễ Cơ Nạp trực tiếp tan vỡ một phần ba. Ánh sáng xám thu lại chỉ còn cao hai trăm mét, gã còn bị hất văng ra xa mấy ngàn mét, rời khỏi chiến trường Đông Nam Quan.
Phần thân thể Ma Thần Hóa bị tan vỡ của Tát Mễ Cơ Nạp tỏa ra màu xám đều bị Tháp Vĩnh Hằng nuốt chửng. Thải Nhi lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh tháp, nhìn Tát Mễ Cơ Nạp ở phía xa, khí thế của nàng không giảm mà còn tăng lên, khóa chặt vị Tử Linh Ma Thần này.
Long Hạo Thần để Thải Nhi đến Đông Nam Quan tất nhiên là có sự tính toán của riêng mình. Nếu chỉ bàn về thực lực, cho dù tu vi của Thải Nhi đã đột phá cấp chín bậc năm, sở hữu hai thần khí là Lưỡi Hái Tử Thần và Tháp Vĩnh Hằng, thì so với năm Trụ Ma Thần cột trụ, nàng tối đa cũng chỉ ngang ngửa Mã Nhĩ Ba Sĩ, đó còn là với điều kiện sử dụng mười hai Thánh Vệ.
Dù sao thì năm Trụ Ma Thần đứng đầu đều sở hữu những Trụ Ma Thần gần với siêu thần khí. Tuy Thải Nhi mạnh, nhưng trước thực lực tuyệt đối thì vẫn còn yếu thế hơn.
Nhưng trên thế giới này có một thứ gọi là tương khắc. Phân tích thực lực là một chuyện, nhưng trên chiến trường lại là chuyện khác.
Nếu Thải Nhi gặp phải Địa Ngục Ma Thần Mã Nhĩ Ba Sĩ, có lẽ sẽ rơi vào một trận khổ chiến. Nhưng khi nàng xuất hiện trước mặt Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp, Tát Mễ Cơ Nạp đã biến thành bi kịch. Tử linh ma pháp cường đại và năng lực của gã, Tử Linh Trụ Ma Thần của gã, ở trước mặt Thải Nhi đều bị áp chế chặt chẽ. Giống như lúc trước Thải Nhi ở thế giới của Hạo Nguyệt, nàng đã dựa vào sức mạnh của bản thân để áp chế gần như tất cả các Vong Linh Vương.
Trước lực lượng tịnh hóa, tất cả hơi thở tử vong đều là hư ảo.
Long Hạo Thần để Thải Nhi đến Đông Nam Quan, chính là để áp chế chặt chẽ Tử Linh Ma Thần mạnh nhất. Còn về các ma thần khác thì không đáng sợ.
Trên mặt đất, từng quả cầu ánh sáng vàng kinh hoàng bùng nổ. Quang nguyên tố thậm chí vì thế mà hình thành một cơn bão nguyên tố quét sạch mọi thứ. Khi toàn bộ ba mươi pháp trận đều nổ tung, dù là cường giả cỡ như Thải Nhi và Tát Mễ Cơ Nạp cũng không dám ở nguyên vị trí mà phải nhanh chóng bay lên cao.
Trong mười vạn đại quân Ác Ma tộc, số lượng bay được lên không trung cực kỳ ít ỏi, tán loạn như ruồi bọ. Đại đa số Ác Ma đều bị chôn vùi trong biển vàng.
Đừng nói là đám Ma tộc ở phía xa nhìn mà ngây người, ngay cả các cường giả của Lục Đại Thánh Điện trên tường thành Đông Nam Quan cũng sững sờ. Không ai ngờ trên chiến trường lại xuất hiện một cảnh tượng kinh hoàng như vậy.
Phía trước Đông Nam Quan, một phạm vi dài năm ngàn mét đã hoàn toàn biến thành biển vàng, và ánh sáng vàng đó cuồng bạo đến mức khiến người ta điên cuồng. Dù là siêu cấp cấm chú cũng không có lực phá hoại như vậy! Coi như Ma Thần Hoàng ở đây, khi toàn bộ pháp trận bùng nổ, y cũng không thể nào ngăn cản được.
Đây, đây rốt cuộc là…
“Ha ha, ha ha ha ha ha!!!” Điện chủ Chiến Sĩ Thánh Điện, Khâu Vĩnh Hạo, đứng trên lỗ châu mai, gần như phát điên mà cười lớn.
Ông đã sống hơn trăm năm, cả đời chưa từng vui sướng sảng khoái như hôm nay. Ác Ma tộc, mười vạn đại quân Ác Ma tộc lại bị chôn vùi trước Đông Nam Quan. Đây là một trận đại thắng quan trọng đến nhường nào! Trong cả Đông Nam Quan, ngoài mấy ma pháp sư đã bày ra cạm bẫy trí mạng này, chỉ có ông là biết đòn tấn công kinh hoàng đang chờ đợi Ma tộc. Đây cũng là lý do vì sao từ đầu đến cuối ông luôn giữ được sự trầm ổn. Cạm bẫy trí mạng này là dành riêng cho Ác Ma tộc.
Tát Mễ Cơ Nạp chết đứng giữa không trung, nhìn biển vàng đang sôi trào bên dưới, cơ mặt gã co giật, cứng đờ.
Đây, làm sao có thể? Làm sao có thể được?
Gã chỉ muốn gào thét điên cuồng, chất vấn, nhưng lúc này gã không thể phát ra một chút âm thanh nào.
Là Trụ Ma Thần thứ tư của Ma tộc, tộc trưởng Ác Ma tộc, mười vạn đại quân Ác Ma tộc có tổng thực lực xếp thứ hai của gã, lại bị một cấm chú quang hệ kinh hoàng bao phủ.
Cảm nhận được cơn bão quang nguyên tố đang tàn phá, gã không còn chút hy vọng nào. Dù là chính gã, ở trong trung tâm cơn bão nguyên tố này cũng chưa chắc có thể an toàn rút lui.
Cạm bẫy, đây là cạm bẫy của loài người hèn hạ! Nhưng tại sao chúng lại có được cạm bẫy như vậy?
Trong lòng Tát Mễ Cơ Nạp có vô vàn nghi vấn. Trong phút chốc, đầu óc gã trống rỗng, không thể nào chấp nhận sự thật trước mắt.
Vốn tưởng thắng lợi đã ở ngay trong tầm tay, nhưng chớp mắt đã rơi xuống vực sâu, còn phải chính mắt chứng kiến tộc nhân chết đi, loại đả kích này đối với gã thật sự quá lớn.
Phải biết rằng, lần này tất cả Ác Ma thiện chiến của Ác Ma tộc đều đã xuất động, trong tộc chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ em. Có thể nói, mười vạn đại quân Ác Ma tộc là toàn bộ chủ lực, là hậu thuẫn vững chắc nhất của Tát Mễ Cơ Nạp.
“A!!!!” Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp ngửa đầu cuồng rống.
Gã điên cuồng gào lên, thân thể xám ngoét điên cuồng trướng phình, lần này cao tới hơn năm trăm mét.
Đôi mắt gã biến thành màu đỏ như máu, thân thể phồng to đến cực độ thậm chí còn xuất hiện những vết nứt, hơi thở tử vong đậm đặc từ đó tuôn ra.
Đúng vậy, đối mặt với đả kích nặng nề như thế, Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp đã gần như điên cuồng. Từ va chạm mới rồi, tất nhiên gã đã cảm nhận được sự áp chế toàn diện của Thải Nhi. Lúc này, gã bất chấp tất cả, trực tiếp phát động Thiên Ma Giải Thể. Gã phải trả thù, gã phải giết hết loài người mới cam lòng. Gã phát điên, gã hoàn toàn điên rồi.
Ở phía xa, Tử Linh Trụ Ma Thần tỏa ra ánh sáng xám rực rỡ chưa từng có, chiếu thẳng vào người Tát Mễ Cơ Nạp. Một bộ giáp xám phủ lên người gã. Tử Linh Trụ Ma Thần ở phía xa biến mất, trường mâu trong tay Tát Mễ Cơ Nạp bỗng tăng vọt, từng vệt văn lộ xám ẩn hiện. Gã đã biến Trụ Ma Thần của mình thành một vũ khí kinh hoàng.
Thải Nhi lạnh lùng nhìn Tát Mễ Cơ Nạp biến đổi, đôi mắt đẹp trong suốt vẫn bình tĩnh. Nàng biết dù thế nào cũng phải ngăn cản Tát Mễ Cơ Nạp, bởi vì tại Đông Nam Quan không có bất kỳ cường giả nào có thể ngăn cản gã trong trạng thái hiện nay. Tát Mễ Cơ Nạp đã ôm quyết tâm dù chết cũng phải trả thù.
Mười hai luồng sáng khác nhau từ trong Tháp Vĩnh Hằng nhanh chóng bắn ra, tạo thành một vòng tròn bảo vệ Thải Nhi. Đây là mười hai Thánh Vệ mà Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư đã để lại cho nàng.
Thải Nhi đúng là có tự tin khắc chế Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp. Tu vi của nàng vốn không kém đối thủ bao nhiêu, cộng thêm thuộc tính hoàn toàn tương khắc và Tháp Vĩnh Hằng có sức uy hiếp rất lớn với Tát Mễ Cơ Nạp. Nhưng không thể chịu nổi việc Tát Mễ Cơ Nạp mất đi lý trí mà liều mạng! Trạng thái hiện giờ của gã tựa như A Bảo lúc trước gặp Long Hạo Thần.
Mười hai Thánh Vệ bao vây Thải Nhi ở chính giữa, chia thành hai vòng, sáu chiến sĩ bên ngoài, sáu ma pháp sư bên trong, đầy đủ sáu nguyên tố.
Ánh sáng sáu màu lấp lóe, mười hai Thánh Vệ hợp thành một ngôi sao sáu cánh lớn và một nhỏ, bảo vệ quanh Thải Nhi. Ánh sáng sáu màu mờ ảo dâng lên, nguyên tố khổng lồ tụ tập vào Thải Nhi. Khi ánh sáng sáu màu tiến vào phạm vi trung tâm của ngôi sao sáu cánh thứ hai, nó biến thành lực hỗn độn tinh thuần.
Pháp trận này do Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư phát minh. Năm xưa, y đã dựa vào thực lực mạnh mẽ của bản thân, cùng với sự phụ trợ hết mình của mười hai Thánh Vệ, mới có thể đối kháng với các cường giả trên toàn đại lục!
Mặc dù mười hai Thánh Vệ hiện nay yếu hơn nhiều so với lúc đi theo Y Lai Khắc Tư, chưa đạt tới tầng lĩnh vực, nhưng cũng là mười hai cường giả cấp chín. Có chúng hợp lực bày trận, khí thế của Thải Nhi tăng mạnh gấp mấy chục lần, mức độ tăng phúc thậm chí sánh ngang với Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp sau khi Ma Thần Hóa.
Đứng trên đỉnh Tháp Vĩnh Hằng, Thải Nhi giơ cao Lưỡi Hái Tử Thần. Lưỡi hái vốn màu đen dần biến thành trắng tinh khiết, lực lượng tịnh hóa nồng đậm hóa thành một quang hoàn tịnh hóa khổng lồ khuếch tán ra, vừa lúc rơi vào cơn bão quang nguyên tố đang dần yếu đi.
Nếu Tát Mễ Cơ Nạp còn tỉnh táo, gã sẽ hiểu Thải Nhi đang làm gì. Nhưng bây giờ gã đã điên rồi, trường mâu chỉ thẳng về phía trước, thân thể khổng lồ đạp hư không một bước, chớp mắt đã đến trước mặt Thải Nhi. Trường mâu vạch xuống, đâm thẳng tới nàng.
Lúc này Tát Mễ Cơ Nạp thật sự quá mạnh. Một kích của gã khiến bầu trời như bị xé rách một lỗ hổng lớn, Thứ Nguyên Phong Bạo kinh hoàng điên cuồng tàn phá trong không khí, lực hút từ cơn bão quang nguyên tố bên dưới đều hội tụ lên trên.
Nhưng điều này lại vô tình giúp Thải Nhi.
Mười vạn đại quân Ác Ma tộc gần như toàn quân bị diệt, trong vụ nổ của pháp trận quang nguyên tố kinh hoàng, mấy vạn sinh mệnh đã chết đi. Mạng của Ma tộc cũng là mạng! Sau khi chúng chết cũng sinh ra hơi thở tử vong. Quang minh không thể hoàn toàn tịnh hóa tử vong, nhưng Tịnh Hóa Lĩnh Vực của Thải Nhi thì có thể, hơn nữa quá trình tịnh hóa tử vong cũng tương đương với việc tăng cường lực lượng cho bản thân.
Có thể thấy những luồng lực lượng tịnh hóa màu trắng như tơ từ cơn bão quang nguyên tố bên dưới dâng lên, bị Tịnh Hóa Lĩnh Vực cuốn lấy rồi rót vào Tháp Vĩnh Hằng. Thông qua Tháp Vĩnh Hằng, nó lại được truyền vào người Thải Nhi, cộng thêm sự tăng phúc từ pháp trận của mười hai Thánh Vệ, khí thế của Thải Nhi tăng lên một độ cao chưa từng có.
Lưỡi Hái Tử Thần được nâng lên, mắt Thải Nhi lóe lên tia sáng. Trong chớp mắt, một luồng sáng trắng thê lương lóe lên trên không trung, va chạm trực diện với trường mâu.
Dù thể tích hai bên hoàn toàn chênh lệch, nhưng khi va chạm, cả Tát Mễ Cơ Nạp và Thải Nhi đều chấn động. Trường mâu của Tát Mễ Cơ Nạp bị hất văng lên. Thải Nhi thì kêu khẽ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu, nhưng cuối cùng đã chống được một kích của Tát Mễ Cơ Nạp.
Tát Mễ Cơ Nạp chợt gầm lên, lúc này Tử Linh Lĩnh Vực của gã cùng với lực lượng từ Ma Thần Hóa và Thiên Ma Giải Thể đã hoàn toàn dung hợp vào thân thể. Cú va chạm với Tử Thần Thất Tuyệt - Tử Chi Thương của Thải Nhi mới rồi đã bị tử linh ma lực hóa giải. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu tiêu hao thế này, gã tuyệt đối không chiếm được bao nhiêu ưu thế.
Nhưng bây giờ Tát Mễ Cơ Nạp đã điên thật rồi, gã không thèm để ý đến an toàn của mình. Trường mâu quay ngược, toàn bộ màu xám trên người chợt ngưng tụ vào trường mâu. Tất cả phù văn trên trường mâu bỗng chốc lóe sáng, khí thế kinh hoàng hoàn toàn bùng phát. Trường mâu trên không trung bất ngờ hóa thành một Trụ Ma Thần dài vài trăm mét lao thẳng tới Thải Nhi.
Lực lượng của Trụ Ma Thần thật quá đáng sợ. Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, chỉ có năm đại Trụ Ma Thần mới có thể trực tiếp biến Trụ Ma Thần của mình thành vũ khí.
Áp lực chưa từng có ập về phía Thải Nhi, dù nàng đã hấp thu rất nhiều hơi thở tử vong bên ngoài để chuyển hóa thành lực lượng tịnh hóa, sắc mặt cũng không khỏi biến đổi. Đây rõ ràng là đòn tấn công được ăn cả ngã về không của Tát Mễ Cơ Nạp!
Nhoáng người lên, Thải Nhi và mười hai Thánh Vệ cùng biến mất vào Tháp Vĩnh Hằng. Tháp Vĩnh Hằng điên cuồng xoay tròn. Từ mũi tháp, từng đóa Thịnh Thế Liên Hoa nở rộ, đâm thẳng vào Tử Linh Trụ Ma Thần trên không trung. Cùng lúc đó, Tháp Vĩnh Hằng nhanh chóng rơi xuống để né tránh.
Mỗi một đóa Thịnh Thế Liên Hoa đánh vào Tử Linh Trụ Ma Thần đều gây ra một chuỗi tiếng nổ, nhưng vẫn không cách nào ngăn cản nó rơi xuống.
Cuối cùng, Tháp Vĩnh Hằng đáp xuống đất, Tử Linh Trụ Ma Thần nặng nề đập xuống, vừa vặn trúng đỉnh tháp.
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp nơi. Cơn bão quang nguyên tố bốn phía bị sóng năng lượng khủng bố xua tan. Có thể thấy trên mặt đất đầy rẫy tro cốt của Ác Ma tộc. Những kẻ có thể giữ lại tro cốt đều là những Ác Ma có tu vi mạnh khi còn sống, còn những kẻ tu vi thấp đã sớm thành tro bụi.
Tháp Vĩnh Hằng bị Tử Linh Trụ Ma Thần đập lún xuống bốn tầng, chỉ còn ba tầng cao nhất ló trên mặt đất.
Ánh sáng tịnh hóa trên Tháp Vĩnh Hằng bỗng trở nên ảm đạm, thậm chí không khí xung quanh cũng xuất hiện vô số khe nứt không gian.
Thải Nhi lại xuất hiện, Tháp Vĩnh Hằng biến mất. Trong chớp mắt, nàng dẫn theo mười hai Thánh Vệ vọt lên cao. Lưỡi Hái Tử Thần rời tay bay ra, trên không trung tăng vọt lên trăm mét, chém về phía Tát Mễ Cơ Nạp.
Tát Mễ Cơ Nạp đối mặt với lưỡi dao tịnh hóa mà chẳng thèm né tránh, Trụ Ma Thần ngang nhiên quét tới, dường như muốn cùng Thải Nhi đồng quy vu tận.
Đúng là một tên điên. Mắt Thải Nhi lóe lên tia sáng lạnh, thân hình trên không trung lập tức rút lui. Tất nhiên nàng không muốn chết chung với Tát Mễ Cơ Nạp. Nhưng Lưỡi Hái Tử Thần vẫn chém về phía đối phương.
Dù trạng thái tinh thần của Tát Mễ Cơ Nạp đã điên cuồng, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn đó. Phần đuôi Trụ Ma Thần vểnh lên, đập văng Lưỡi Hái Tử Thần. Cùng lúc đó, từ phần đầu Trụ Ma Thần, ít nhất năm mươi phù văn xám bỗng bay ra, thẳng hướng Thải Nhi. Lực lượng kinh hoàng trên không trung biến thành một cơn bão tử vong.
Lực lượng tịnh hóa có thể thanh tẩy lực lượng tử vong, nhưng khi lực lượng tử vong bị áp súc đến một trình độ nhất định, việc tịnh hóa cần có đủ thời gian. Dĩ nhiên Tát Mễ Cơ Nạp sẽ không cho nàng thời gian đó.
Từng bóng người chắn trước mặt Thải Nhi, hóa thành một bức tường người. Từng luồng sáng nhiều màu sắc bùng nổ trên không trung.
Thải Nhi lại kêu lên một tiếng đau đớn, người lùi cả ngàn mét, “oa” một tiếng, hộc ra một ngụm máu. Cùng lúc đó, người nàng lấp lánh ánh sáng vàng, giải trừ tất cả dư chấn. Dù sao thì hơi thở tử vong cũng không thể thật sự tổn thương nàng.
Tuy nhiên, trong mười hai Thánh Vệ, sáu chiến sĩ Thánh Vệ đã bị lực lượng tử vong kinh hoàng xé thành mảnh vụn. Chúng cần có đủ thời gian mới có thể sống lại trong Tháp Vĩnh Hằng.
Bây giờ Tát Mễ Cơ Nạp cho người ta cảm giác vô địch đến đáng sợ. Trụ Ma Thần lại ngóc lên, lần này không hướng về Thải Nhi mà bay thẳng tới Đông Nam Quan.
Các tướng sĩ Đông Nam Quan vốn đang trong trạng thái cực kỳ hưng phấn, nhưng sự biến đổi của Tát Mễ Cơ Nạp trên không trung họ đều nhìn thấy hết. Tử Linh Ma Thần ở trạng thái này quả thực quá khủng bố.
Một luồng sáng bảy sắc xẹt qua không trung bay về phía Tát Mễ Cơ Nạp, đó là cung thần của Diệp Tam Mê.
Tát Mễ Cơ Nạp không né tránh, mặc cho mũi tên kinh hoàng cắm vào người. Đòn tấn công có thể giết ngay Ảo Thuật Ma Thần Gia Ba, thế mà rơi vào người Tát Mễ Cơ Nạp chỉ tạo ra một vết nứt, không thể tổn thương bản thể gã. Trụ Ma Thần của Tát Mễ Cơ Nạp vẫn hung hãn lao về phía Đông Nam Quan.
Đến lúc này, các cường giả Đông Nam Quan không thể che giấu thực lực được nữa. Tất cả Anh Hùng Vĩnh Hằng đều tỏa ra ánh sáng chói mắt. Biết rõ không địch lại, họ vẫn phải ra tay. Nếu không, một khi để Trụ Ma Thần của Tát Mễ Cơ Nạp rơi xuống Đông Nam Quan, đó sẽ là một thảm cảnh sinh linh đồ thán! Thậm chí tường thành cũng sẽ bị phá hủy triệt để.
Dù Ác Ma tộc đã bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng bên ngoài vẫn còn hơn ba mươi vạn đại quân Ma tộc, mất đi tường thành phòng hộ, không thể nào bảo vệ được Đông Nam Quan.
Bóng dáng Thải Nhi lại xuất hiện, nàng xuất hiện ở phía trước các cường giả trên thành. Lưỡi Hái Tử Thần lấp lánh ánh sáng, trên không trung liên tục biến đổi, tựa như một vũ điệu uyển chuyển. Trong chớp mắt, nàng thu về Tịnh Hóa Lĩnh Vực, khiến tu vi của mình tăng đến cực độ, lực lượng Lĩnh Vực Vi Ta toàn diện bùng phát.
Tuyệt thứ nhất, Tử Chi Thương. Tuyệt thứ hai, Tử Chi Tịnh. Tuyệt thứ ba, Tử Chi Khiếu. Tuyệt thứ bốn, Tử Thần Hôn. Tuyệt thứ năm, Tử Vong Tịch Diệt.
Năm tuyệt kỹ cùng ra, hóa thành tuyệt kỹ thứ sáu, Tử Vong Lộ.
Đây là chiêu mạnh nhất từ khi Thải Nhi chào đời tới nay, lực lượng tịnh hóa biến thành một đao quang khổng lồ chém về phía Tử Linh Trụ Ma Thần của Tát Mễ Cơ Nạp.
Va chạm kinh hoàng bùng nổ trên không trung, vô số oán linh gào thét, giây sau đã bị lực lượng tịnh hóa cắn nuốt.
Màu xám trên Tử Linh Trụ Ma Thần có ít nhất một nửa bị Tử Vong Lộ tịnh hóa biến mất. Nhưng bản thân Trụ Ma Thần đã chặn lại được Lưỡi Hái Tử Thần của Thải Nhi.
*Keng bùm!!!*
Trong tiếng nổ, Lưỡi Hái Tử Thần bị bắn lên cao. Thân thể cao to của Tát Mễ Cơ Nạp cũng thụt lùi vài trăm mét, hơi thở tử vong quanh người giảm đi rất nhiều.
Nhưng tình hình của Thải Nhi còn thảm hơn gã, nàng liên tục hộc hai ngụm máu, người đập vào tường thành Đông Nam Quan, đâm thủng tường thành ba mươi mét mới ổn định được thân thể.
Sáu Thánh Vệ còn lại vì giúp Thải Nhi cản một kích kia mà thân thể đã thành mảnh vụn. Lúc này nàng đã là nỏ mạnh hết đà.
Tát Mễ Cơ Nạp quá đáng sợ, hay nói chính xác hơn là Trụ Ma Thần quá đáng sợ. Sự tồn tại gần như siêu thần khí, thậm chí dưới tình huống thuộc tính bị khắc chế mà vẫn hoàn toàn đè ép Lưỡi Hái Tử Thần.
Nhưng bây giờ tình trạng của Tát Mễ Cơ Nạp cũng không khá hơn bao nhiêu. Cùng lúc thi triển Ma Thần Hóa và Thiên Ma Giải Thể khiến gã suy kiệt đến cực hạn. Dưới tình huống bình thường gã không đánh lại Thải Nhi, nhưng trong trạng thái suy kiệt thế này mà có thể áp chế nàng hoàn toàn, có thể thấy mỗi một giây gã tiêu hao khủng khiếp đến đâu. Một kích kia bị Thải Nhi bắn ngược, thân thể Tát Mễ Cơ Nạp run bần bật, tia đỏ trong đáy mắt có xu hướng tán loạn. Nhưng gã vẫn một lần nữa giơ lên Trụ Ma Thần của mình, khí thế kinh hoàng lại tăng đến cực độ.
Coi như chết, gã cũng phải kéo các tướng sĩ Đông Nam Quan chôn cùng.
Lực lượng tử vong ở nửa sau của Tử Linh Trụ Ma Thần điên cuồng kéo dài về phía trước, bộ giáp trên người Tát Mễ Cơ Nạp cũng hóa thành lực lượng tử vong rót vào Tử Linh Trụ Ma Thần. Một kích tiếp theo của gã thậm chí còn khủng khiếp hơn đòn trước, bởi vì đây rất có khả năng là một kích cuối cùng của gã.
Trên bầu trời, đám Ác Ma còn sót lại thấy tộc trưởng dùng cách này phát động tấn công hủy diệt, chúng cũng rơi vào trạng thái điên cuồng, nỗi điên cuồng xóa tan sợ hãi trong lòng. Dưới sự dẫn dắt của bốn Ma Vương, gần một vạn Ác Ma cấp cao phát điên lao về phía Đông Nam Quan.
Ác Ma tộc đúng là Ác Ma tộc, dù bị cạm bẫy trí mạng ám toán nhưng vào giây phút cuối cùng vẫn muốn công phá Đông Nam Quan. Tát Mễ Cơ Nạp tuyệt đối không ngờ rằng, vốn gã muốn để các Ma tộc khác trở thành vật hy sinh cho Ác Ma tộc của mình, nhưng kết quả cuối cùng lại là làm áo cưới cho người khác.
Đại quân Ma tộc phía xa và các ma thần không có chút ý định nào muốn tiến lên hỗ trợ. Đại quân Ma tộc đều đã mệt lả. Các ma thần thì sớm đã bất mãn với Tát Mễ Cơ Nạp đến cực điểm. Mắt thấy Ác Ma tộc chịu thiệt lớn như vậy, trong lòng chúng chỉ có cảm giác vui sướng khi người gặp họa. Nhìn Tát Mễ Cơ Nạp không tiếc trả giá công kích Đông Nam Quan, tất nhiên chúng mừng thầm trong bụng.
Chỉ cần Đông Nam Quan bị phá, chúng sẽ là người được lợi lớn nhất! Còn Tát Mễ Cơ Nạp sống hay chết thì liên quan gì đến chúng? Nói không chừng trong số chúng, có nhiều kẻ sẽ vì Tát Mễ Cơ Nạp và Gia Ba chết đi mà tăng thứ hạng.
Lúc này, Thải Nhi khắp người đau nhức, trên người không ngừng lấp lóe ánh sáng vàng, hiển nhiên đây là ánh sáng của Linh Hồn Xiềng Xích sinh mệnh tương liên. Nếu không có sinh mệnh tương liên, sợ rằng nàng đã trọng thương không gượng dậy nổi.
Tử Linh Ma Thần khi bùng nổ lại khủng bố như vậy, đây là điều trước kia nàng không bao giờ ngờ tới. Cùng lúc đó, nàng khắc sâu ghi nhớ sai lầm của mình. Là một thích khách, nàng vốn không nên đối đầu trực diện với Tát Mễ Cơ Nạp, dù nàng cho rằng mình có ưu thế tuyệt đối.
Thải Nhi miễn cưỡng từ trong tường thành nhảy ra. Lúc này, chín Anh Hùng Vĩnh Hằng chi viện Đông Nam Quan, cùng với ba Anh Hùng Vĩnh Hằng từ Thích Khách Thánh Điện và các cường giả cấp chín của Chiến Sĩ Thánh Điện đều đã tham gia chiến đấu, chém giết với Ác Ma tộc.
Trong lúc đó, Khâu Vĩnh Hạo, Diệp Tam Mê và bốn Anh Hùng Vĩnh Hằng khác tập trung một chỗ, lơ lửng giữa không trung. Họ phóng ra lĩnh vực ở mức độ mạnh nhất, nghênh đón Tử Linh Trụ Ma Thần từ trên trời giáng xuống.
Họ ôm quyết tâm phải chết để đón lấy nó. Tát Mễ Cơ Nạp trong trạng thái này công kích, uy lực đã đạt tới trên cấp chín bậc tám. Lực lượng kinh hoàng đến thế, nếu không dùng cái giá mạng sống thì họ làm sao cản được?
Diệp Tam Mê không quên ngoái đầu cười với Thải Nhi, dường như đang nói: Con à, trận chiến sau này nhờ vào các con.
“Không!!!” Thải Nhi thê lương hét to, Lưỡi Hái Tử Thần lại miễn cưỡng được nâng lên.
Nhưng bây giờ nàng đau đớn muốn chết, thống khổ kịch liệt khiến nàng không thể phát huy ra lực lượng cường đại như trước. Nàng chỉ có thể lại phóng ra Tháp Vĩnh Hằng, đâm vào Tát Mễ Cơ Nạp. Nhưng mà, nàng rốt cuộc vẫn chậm hơn sáu người Khâu Vĩnh Hạo và Diệp Tam Mê.
Ngay lúc đó, trên người Thải Nhi bỗng lóe lên ánh sáng bạc. Cảm nhận được dao động của ánh bạc, Thải Nhi ngây ra, rồi sau đó cảm xúc kích động bình tĩnh lại, chuyển thành một sự tự tin chưa từng có.