Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 32: CHƯƠNG 32: TRẬN CHIẾN DỊ THƯỜNG (PHẦN 1)

Ngay cả một người thực lực như Dương Văn Chiêu còn thất bại trước kỹ năng Tỏa Định, huống chi là Tinh Tuyền có tu vi yếu hơn Long Hạo Thần rất nhiều.

Mặc kệ gã có năng lực né tránh giỏi đến đâu, ngay khoảnh khắc kỹ năng Tỏa Định hoàn tất, Thánh Quang Trảm đang lơ lửng trên không trung lập tức biến đổi phương hướng, bám riết lấy thân thể gã mà chém xuống.

Đối với thích khách mà nói, thứ đáng sợ nhất chính là kỹ năng Tỏa Định của kỵ sĩ. Chỉ khi tu vi của thích khách đạt tới lục giai, học được kỹ năng ẩn thân thì mới có thể khắc chế được Tỏa Định.

Nhưng hồng quang của Tỏa Định xuất hiện nhanh mà biến mất cũng nhanh. Chỉ lóe lên trong chớp mắt, tia sáng hồng đã tan biến. Bởi vì Tinh Tuyền vẫn giữ tư thế lao về phía trước, Thánh Quang Trảm không còn Tỏa Định dẫn đường chỉ có thể thẳng tắp bổ tới, chém xuống mặt đất.

*Oành!*

Mặt đất rung chuyển dữ dội, ngay sau đó, các thí sinh khác được chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Trên mặt đất xuất hiện một khe rãnh dài năm mét, sâu ba mét, mặt đất xung quanh đều biến thành màu nâu sẫm, rõ ràng là đã bị quang nguyên tố thiêu đốt. Quang thuộc tính nồng đậm lan tỏa khắp đấu trường.

Tinh Tuyền hai chân chạm đất, trong mắt lóe lên tia kinh hãi. Mới nãy gã còn tưởng mình sắp thăng thiên rồi. Lúc này quay người lại, chứng kiến khe hở khổng lồ kia, y phục trên người gã tức thì ướt đẫm mồ hôi lạnh. Một đòn tấn công mạnh như vậy nếu giáng lên người mình, e rằng đến xương vụn cũng chẳng còn. Không cần nói cũng biết, chắc chắn là Long Hạo Thần đã chủ động giải trừ Tỏa Định, mới khiến đòn đánh kia không chém trúng gã.

Dưới tâm trạng cực độ kinh hãi và căng thẳng, gã buột miệng.

“Ta nhận thua! Cảm ơn đại tỷ phu đã nương tay.”

Gã nhận thua nằm trong dự đoán của Long Hạo Thần, nhưng cách xưng hô lại khiến hắn ngẩn người. Đại tỷ phu? Cái gì mà đại tỷ phu?

“Long Hạo Thần thắng.” Trọng tài vừa tuyên bố Long Hạo Thần thắng trận, vừa dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn. Ngay cả cường giả thất giai như trọng tài cũng không nhìn thấu Long Hạo Thần đã dựa vào năng lực gì để có thể xác định chính xác vị trí của Tinh Tuyền.

Bọn họ đương nhiên không biết, tinh thần lực của Long Hạo Thần khác hẳn người thường. Nếu thích khách trực tiếp sử dụng kỹ năng Ẩn Khí thì hắn không có cách nào. Nhưng Tinh Tuyền ngay từ đầu đã dùng né tránh và ẩn nấp. Long Hạo Thần dựa vào trực giác nhạy bén, tinh thần lực luôn bám sát Tinh Tuyền. Hắn nhắm mắt lại là để tập trung toàn bộ tinh thần, đưa ra phán đoán chuẩn xác nhất. Đây cũng là lý do vì sao hắn ung dung sử dụng Súc Thế.

Vị kỵ sĩ ngũ giai này khiến các thí sinh khác trong tổ phải nâng cao cảnh giác. Trong mắt họ, Long Hạo Thần quả thực giống như một kỵ sĩ không có tọa kỵ! Kỵ sĩ cấp năm này nếu có thêm một tọa kỵ mạnh mẽ, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên một bậc.

Phiền muộn nhất phải kể đến mấy gã thích khách. Tỏa Định! Cái gã "đại tỷ phu" này lại có kỹ năng Tỏa Định của kỵ sĩ lục giai, thế này thì đánh đấm kiểu gì? Khỏi phải nói, bọn họ chỉ còn nước tranh giành vị trí thứ hai của tiểu tổ.

Ngay lúc Long Hạo Thần đánh bại đối thủ và thắng vòng đầu tiên, trận đấu ở tổ thứ hai cũng đang diễn ra hừng hực khí thế.

“Trận thứ hai, Lâm Hâm, Tư Mã Tiên, vào sân.”

Lâm Hâm không quen biết vị mục sư đầu trọc, y vừa đi vào giữa sân vừa đánh giá đối thủ.

Người này mặc áo choàng mục sư, nhưng thân hình cũng quá đô con đi? Thân thể mục sư chẳng phải nên mảnh mai một chút sao?

Lâm Hâm mang theo tâm trạng nghi hoặc đi vào sân.

Tư Mã Tiên không hề căng thẳng như y, vị mục sư này ngay từ đầu đã không biết sợ là gì. Gã vác cây pháp trượng thô to, sải bước tiến vào giữa sân.

Trọng tài trầm giọng nói:

“Bởi vì mục sư không giỏi công kích, cho nên ở giai đoạn chung kết, khi có mục sư tham gia thi đấu, chỉ cần mục sư có thể phòng ngự mười phút mà không bại thì sẽ chiến thắng. Trận đấu bắt đầu.”

Trong một đội, tác dụng quan trọng nhất của mục sư là trị liệu và hỗ trợ. Nếu so về chiến đấu, đương nhiên là không công bằng với họ. Cho nên trận tuyển chọn Liệp Ma Đoàn mới có quy định như thế.

Lâm Hâm hướng Tư Mã Tiên nở một nụ cười mà y cho là đẹp trai nhất.

“Chào Tư Mã huynh. Ta là thí sinh số 1 của Ma Pháp Thánh Điện, cũng là quán quân vòng loại. Hay là huynh tự động nhận thua đi, lỡ ta làm huynh bị thương thì chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến các trận đấu sau sao?”

Ma pháp sư được công nhận là có lực công kích mạnh nhất trong Lục Đại Thánh Điện. Mục sư sợ nhất là thích khách, kế đến chính là ma pháp sư. Lâm Hâm đang ngầm nói cho Tư Mã Tiên biết, lực công kích của ta mạnh lắm, ngươi chống không nổi đâu, nhận thua trước cho đỡ mất mặt.

Nếu đổi lại là một mục sư khác, có lẽ thật sự sẽ bị danh tiếng quán quân vòng loại của Ma Pháp Thánh Điện dọa sợ. Nhưng Tư Mã Tiên thì sao? Gã này tuy là mục sư, nhưng bản chất lại vô cùng bạo lực.

“Nhận thua cái đầu nhà ngươi! Lão tử cũng là quán quân vòng loại của Mục Sư Thánh Điện đây. Tới đây!” Vừa dứt lời, Tư Mã Tiên sải bước lao về phía Lâm Hâm.

Viên bảo thạch màu vàng nhạt khảm trên đỉnh pháp trượng bỗng nhiên sáng lên, không khí thần thánh đậm đặc lan tỏa, thể hiện rõ thuộc tính của mục sư.

Gã này quả là hiếu chiến. Lâm Hâm thầm mắng trong lòng, giơ tay phải lên, pháp trượng Hỏa Vân Tinh xuất hiện trong lòng bàn tay. Hỏa nguyên tố tức thì tăng vọt, luồng hỏa nguyên tố nặng nề khiến không khí xung quanh y biến thành màu hồng nhạt.

Nhìn thấy cảnh này, đừng nói Lý Hinh giật mình, ngay cả Thải Nhi cũng phải nhíu mày vì cảm nhận được hỏa nguyên tố trong không khí.

Hỏa Vân Tinh chỉ về phía trước, một tấm Hỏa Thuẫn khổng lồ xuất hiện chắn trước mặt Lâm Hâm. Đây là kỹ năng nhị giai Hỏa Thuẫn, nhưng qua tay Lâm Hâm, tấm khiên lửa này cao hơn một mét, rộng khoảng nửa mét, hoàn toàn che chắn thân thể y. Hỏa nguyên tố nồng đậm khiến không khí trong sân nháy mắt trở nên nóng bức.

Tư Mã Tiên trong lòng cũng kinh ngạc, nhưng bước chân gã không hề dừng lại. Hét lớn một tiếng, pháp trượng trong tay gã trực tiếp đập thẳng lên mặt tấm khiên lửa.

Đây, đây là mục sư ư?

Lâm Hâm trợn tròn mắt, các thí sinh trong tổ thứ ba ngồi xem cũng có cùng suy nghĩ.

Một tiếng “phốc” vang lên, Hỏa Thuẫn rung động kịch liệt, vị trí bị va chạm lõm hẳn xuống. Xung quanh chỗ lõm hiện ra vô số vết nứt.

Tư Mã Tiên không hề dừng lại, cây pháp trượng thô to không ngừng múa may.

*Oành, oành, oành, oành!*

Một chuỗi công kích liên hoàn đập xuống Hỏa Thuẫn, tia lửa văng khắp nơi, tấm khiên lửa mắt thấy sắp không chịu nổi.

Lâm Hâm lúc này mới kịp phản ứng, thầm rủa: “Tổ cha nó.” Hỏa Vân Tinh lại một lần nữa giơ lên, không thấy y niệm chú ngữ, một vòng hỏa diễm chợt nở rộ.

Đó chính là Phòng Ngự Hỏa Hoàn. Giống như Hỏa Thuẫn, vòng lửa phòng ngự này cũng lớn gấp đôi so với bình thường.

Thế nhưng, cũng đúng lúc này, viên bảo thạch màu vàng nhạt trên trượng của Tư Mã Tiên đột nhiên phát sáng. Một vòng quang mang trắng tỏa ra, va chạm mạnh với Phòng Ngự Hỏa Hoàn.

Thánh Quang Bạo Chấn.

Phòng Ngự Hỏa Hoàn và Thánh Quang Bạo Chấn đồng thời tan vỡ. Pháp trượng trong tay Tư Mã Tiên lại vung lên lần nữa.

*Oành!* – Hỏa Thuẫn vỡ nát.

Lâm Hâm là ma pháp sư ngũ giai, trong khi tu vi của Tư Mã Tiên chỉ mới tứ giai, linh lực hai bên cách biệt rất xa. Hơn nữa, Lâm Hâm khống chế hỏa nguyên tố cực kỳ điêu luyện. Khoảnh khắc Hỏa Thuẫn vỡ tan, một tấm Hỏa Thuẫn khác lại xuất hiện. Cùng lúc đó, y lại phóng ra Phòng Ngự Hỏa Hoàn, lần này thuận lợi đẩy lùi Tư Mã Tiên.

Không đùa đấy chứ? Gã này chẳng lẽ là chiến sĩ? Một chiến sĩ khoác áo mục sư thì đúng hơn.

Lâm Hâm trong lòng không nói nên lời, miệng thì thầm vài câu chú ngữ. Bỗng chốc, sáu quả cầu lửa màu vàng hồng xuất hiện. Khi mọi người đinh ninh rằng y sẽ tấn công, sáu quả cầu lửa lại lơ lửng quanh thân thể y, từ từ xoay tròn, tạo thành một tấm màn quang mang vàng hồng.

“Thuẫn Bài Hỏa Nguyên Tố, để xem ngươi phá phòng ngự của ta thế nào.” Lâm Hâm phẫn nộ gầm lên.

Tư Mã Tiên khinh thường bĩu môi.

“Thuẫn Bài Hỏa Nguyên Tố thì ghê gớm lắm sao, ta cũng phá nát cho ngươi coi.”

Nói xong gã chợt hét to, lại xông lên. Pháp trượng trong tay tung bay, áo choàng phất phới. Đồng thời, một cây Chùy Thánh Quang khổng lồ xuất hiện, mạnh mẽ đập xuống Thuẫn Bài Hỏa Nguyên Tố.

Trong khoảnh khắc, sân đấu tràn ngập ánh lửa và vầng sáng vàng liên tục lóe lên. Linh lực đậm đặc không ngừng dao động.

“Lý Hinh tỷ, vì sao ta nghe không hiểu gì hết vậy?” Thải Nhi mờ mịt hỏi Lý Hinh.

Lý Hinh cười khổ nói:

“Đừng nói muội nghe không hiểu, ngay cả ta xem cũng không hiểu. Một trận chiến giữa ma pháp sư và mục sư, không ngờ lại là mục sư chủ công, ma pháp sư chủ thủ. Chuyện này thật sự là…”

Quái dị, đây tuyệt đối là trận chiến quái dị nhất. Mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên huy động pháp trượng, tựa như mãnh long xuất hải, không ngừng tấn công lớp phòng ngự của Lâm Hâm.

Mà Lâm Hâm cũng rất kiên cường, liên tục phóng thích các kỹ năng phòng ngự. Mặc kệ Tư Mã Tiên công kích như mưa rào, y vẫn vững như bàn thạch. Nhưng lạ một điều là y không hề phát động bất kỳ kỹ năng tấn công nào.

Lâm Hâm cầm Hỏa Vân Tinh, thỉnh thoảng vá lại những lỗ hổng phòng ngự, đắc ý nói:

“Đầu trọc, chịu thua chưa? Mau phá phòng ngự của ta đi xem nào? Ta thách ngươi đấy. Hắc hắc hắc.”

Tư Mã Tiên hừ lạnh một tiếng.

“Đắc ý cái gì. Lão tử dùng sức mạnh thể chất tấn công, còn ngươi tiêu hao lại là nội linh lực. Sớm muộn gì linh lực cũng cạn kiệt, đến lúc đó xem ngươi ngăn chặn công kích của ta bằng cách nào.” Kỳ thật trong lòng gã cũng đang thắc mắc. Với linh lực cường đại mà Lâm Hâm thể hiện, nếu y sử dụng vài ma pháp công kích cao, e rằng bản thân khó mà chống đỡ. Tuy gã giỏi công kích, nhưng năng lực phòng ngự của mục sư thì không tinh thông. Vậy mà, người này từ đầu đến cuối không tấn công, đây là vì sao?

Lâm Hâm khinh thường bĩu môi, tay trái xòe ra, quang mang chớp lóe, trong tay đã cầm một bình thủy tinh.

“Muốn tiêu hao linh lực của ta à, ngươi đúng là mơ mộng hão huyền. Ca có thuốc. Nhìn thấy không, mỗi viên đan dược trong bình này đều có thể hồi phục hai trăm linh lực. Để ta xem sức mạnh thể chất của ngươi trụ được bao lâu.”

Tư Mã Tiên trợn trừng mắt.

“Ngươi gian lận!”

Lâm Hâm đắc ý nói:

“Gian lận cái gì? Quy định đâu có cấm uống thuốc trong trận đấu. Ca có thuốc, ca có thuốc, ngươi có không? Hơn nữa, với chút linh lực quèn của ngươi, có ép được ca uống thuốc hay không còn chưa biết đâu.”

Pháp trượng Hỏa Vân Tinh được gia cố thêm một lớp màng linh lực mỏng, những ma pháp phòng ngự cấp thấp trong tay y có thể phát huy hiệu quả gấp mấy lần, tiêu hao linh lực dĩ nhiên cũng chậm hơn rất nhiều. Tư Mã Tiên muốn phá vỡ vòng phòng ngự của y đúng là không dễ dàng.

Ngay lúc này, trọng tài hét lớn, thu hút sự chú ý của hai người đang trong thế giằng co.

“Trận đấu kết thúc, Tư Mã Tiên thắng!”

“Hả?” Lâm Hâm vẻ mặt như phát điên. “Sao hắn thắng được? Trọng tài, ông không thấy hắn không phá nổi phòng ngự của ta sao?”

Trọng tài tức giận trừng mắt nhìn y.

“Ngươi là mục sư hay hắn là mục sư? Mười phút, hiểu chưa? Hai tên quái nhân các ngươi mau xuống cho ta.”

“Á…” Lúc này Lâm Hâm mới nhớ ra, đối thủ của mình là mục sư chứ không phải chiến sĩ. Đã hết thời hạn mười phút, chỉ có điều y là người phòng ngự, còn đối phương là người tấn công.

Tư Mã Tiên cũng kịp phản ứng, nhất thời cười phá lên một cách khiếm nhã.

“Oa ha ha, đồ ngốc, ca mới là mục sư.”

Tư Mã Tiên vừa đi ra ngoài vừa bắt chước giọng điệu và bộ dáng kiêu ngạo của y, lắc cái mông to bè.

“Ca có thuốc, ca có thuốc…”

Tám thí sinh khác đứng bên sân chờ lượt nhìn thấy cảnh này mà dở khóc dở cười, cặp đôi này quả là kỳ quái! Có một điều khiến họ khó hiểu, vì sao Lâm Hâm từ đầu đến cuối không hề phát động ma pháp công kích.

Chỉ có Lý Hinh thầm nhớ lại lời Dạ Hoa nói, e rằng Lâm Hâm không giỏi tấn công.

“Trận tiếp theo, Thải Nhi đấu với Lý Hinh. Hai người ra sân.” Trọng tài có cảm giác như vừa tiễn được ôn thần, hầu như không ngừng lại mà tuyên bố bắt đầu trận thứ hai.

Đụng phải Thải Nhi, Lý Hinh có chút khó xử. Cô bé mảnh mai này còn là người mù, nàng làm sao ra tay được!

“Thải Nhi, chúng ta lên thôi.” Lý Hinh đã nghĩ xong, có thể vào được chung kết đã là may mắn lắm rồi, muốn đạt thứ hạng cao gần như là không thể. Chỉ có lọt vào top mười mới có giải thưởng, mà đột phá ở tổ này là không hề dễ dàng. Nếu đã vậy thì cứ nương tay, cũng coi như lấy lòng đệ đệ.

Nàng vừa nghĩ vừa kéo gậy trúc của Thải Nhi, dẫn cô bé vào trong sân.

Hai người đứng đối diện nhau, trọng tài chuẩn bị tuyên bố dâng lên các cột trụ có lợi cho thích khách thì Thải Nhi đột nhiên nói:

“Không cần đâu, trận này ta nhận thua.”

Lý Hinh giật mình.

“Thải Nhi muội muội, sao lại…”

Thải Nhi hướng Lý Hinh khẽ lắc đầu, gậy trúc trong tay gõ nhẹ xuống đất, rồi đi ra khỏi sân.

Lý Hinh vội vàng đuổi theo. Không chiến mà thắng đương nhiên là việc tốt, nhưng nhìn Thải Nhi bước đi loạng choạng, nàng thấy đau lòng.

“Thải Nhi muội muội.” Lý Hinh đỡ lấy cánh tay cô bé. “Muội không cần nhận thua, dù gì ta cũng không vào được top mười đâu.”

Thải Nhi mỉm cười.

“Thành sự tại nhân, biết đâu tỷ lại vào được thì sao?”

Khi tổ thứ hai hoàn tất hai trận đấu bình thường, thì bên Chiến Sĩ Thánh Điện ở tổ thứ ba cũng đang tiến hành một trận đấu kỳ quái không kém.

“Trần Anh Nhi, Vương Nguyên Nguyên ra sân thi đấu.”

Long Hạo Thần kết thúc trận đấu của mình, vốn định đi ngay để đợi Thải Nhi. Nhưng khi hắn nhìn thấy hai người trên sân, hắn lập tức dừng bước.

Bởi vì hai người trên sân chính là hai cô gái duy nhất trong tổ, hơn nữa còn là những người khiến Long Hạo Thần chú ý.

Trần Anh Nhi là cô gái có dáng người nhỏ nhắn, trông yếu đuối mảnh mai.

Vương Nguyên Nguyên thì chính là thiếu nữ cao ráo cõng trên lưng tấm Thuẫn Bài khổng lồ.

*Rầm!*

Vương Nguyên Nguyên thả tấm Thuẫn Bài xuống đất, gây ra một âm thanh trầm đục. Mặt đất xung quanh đều rung lên, có thể thấy trọng lượng của tấm khiên này không hề nhẹ.

Trần Anh Nhi giật nảy mình, thân thể run rẩy.

“Oa, tỷ tỷ, Thuẫn Bài của tỷ nặng quá.”

Vương Nguyên Nguyên mỉm cười nói:

“Bé con, muội là người của Linh Hồn Thánh Điện đúng không? Lát nữa phải cẩn thận một chút, nếu không được thì nhớ nhận thua nhé.”

Trần Anh Nhi liên tục gật đầu, nhìn chằm chằm vào tấm Thuẫn Bài to lớn, ra vẻ vô cùng sợ hãi.

“Trận đấu bắt đầu.” Trọng tài tuyên bố xong lập tức lùi về phía sau.

Vương Nguyên Nguyên tay trái cầm Thuẫn Bài khổng lồ, lao người lên, hai chân di chuyển nhanh chóng, nháy mắt đã xông về phía Trần Anh Nhi. Tốc độ cực kỳ nhanh, thậm chí có thể so sánh với kỹ năng đột kích của kỵ sĩ. Tấm khiên trong tay tỏa ra quang mang màu xanh dày đặc.

Đối mặt với tốc độ nhanh như điện xẹt của Vương Nguyên Nguyên, Trần Anh Nhi không hề tỏ ra bối rối. Hai tay cô làm động tác ôm trước ngực, một viên thủy tinh cầu to lớn xuất hiện trong lòng bàn tay.

*Ong!* Một tiếng vang lên, một tầng sóng năng lượng từ thủy tinh cầu dao động tràn ra ngoài, linh lực tựa như sóng nước gợn trên mặt hồ.

Tốc độ của Vương Nguyên Nguyên tuy rất nhanh, nhưng cuối cùng vẫn không nhanh bằng sự phóng thích của linh lực. Một tầng sóng vô hình chặn đường khi cô còn cách Trần Anh Nhi khoảng mười mét.

“A!” Vương Nguyên Nguyên hét lớn một tiếng, vung Thuẫn Bài lên, đuôi tấm khiên chĩa về phía trước. Theo cánh tay nàng vung lên, tấm Thuẫn Bài to lớn bay lên, tựa như búa tạ chém về phía tấm chắn vô hình.

*Phốc!* Một tiếng khẽ vang lên, Vương Nguyên Nguyên cảm thấy như mình đang đâm vào một khối bông gòn, một kích kia không hề bị ngăn cản rõ ràng. Nhưng cảm giác mềm mại tựa bông gòn ấy nháy mắt đã trói buộc cô. Ngay sau đó, một lực đàn hồi nhu hòa bắn nàng văng ra. Cả người nàng cùng với Thuẫn Bài lộn một vòng trên không trung rồi bình an chạm đất.

Có chuyện gì vậy? Trong mắt Vương Nguyên Nguyên tràn đầy nghi hoặc. Nàng từng chiến đấu với ma pháp sư, nhưng với triệu hoán sư thì đây là lần đầu tiên, chưa từng gặp qua tình huống như vậy. Trần Anh Nhi trông có vẻ vô hại, nhưng kỳ thực không dễ đối phó như tưởng tượng!

Trần Anh Nhi dường như không để ý đến tình hình của Vương Nguyên Nguyên, hai mắt nàng chỉ chăm chú nhìn vào quả thủy tinh cầu to bằng đầu chó con.

Quang mang nhu hòa màu xanh từ thủy tinh cầu lan ra, bỗng nhiên, từ mặt đất hiện lên một ngôi sao sáu cánh màu xanh.

Linh lực dao động từ nãy đến giờ đều rất nhu hòa, nhưng trong khoảnh khắc ngôi sao xuất hiện, sắc mặt Trần Anh Nhi đột nhiên tái nhợt, thân thể lung lay sắp ngã.

Ngay sau đó, một cánh cửa lớn từ từ trồi lên khỏi ngôi sao sáu cánh.

Đó là một cánh cửa cực kỳ hoa lệ, rộng hai mét, cao hơn bốn mét. Khi nó từ lòng đất trồi lên, dường như có những vầng hào quang phấn khích nhảy múa xung quanh. Các loại âm thanh kỳ quái vang lên, từ tiếng côn trùng kêu, chim hót, chó sủa, hổ gầm, cho đến rồng ngâm. Thanh âm của vô số sinh vật quanh quẩn trong sân đấu.

Xung quanh cánh cửa hoa lệ có vô số hình điêu khắc, dường như là những con ma thú, tất cả đều mang vẻ rất phấn khởi. Nhưng lại không thể nhìn rõ hình dáng của chúng là gì. Chung quanh cánh cửa mơ hồ có vầng sáng lam nhạt bao phủ, thỉnh thoảng còn nổi lên những sợi quang mang xanh ngọc.

“Sinh Linh Môn?” Trọng tài đứng gần đó bật thốt lên, sắc mặt biến đổi nhìn Trần Anh Nhi.

Long Hạo Thần cũng trợn to mắt, cảnh tượng kỳ dị như vậy là lần đầu tiên hắn thấy. Hắn nhớ lại khi tuyên bố danh sách tổ này, dường như có triệu hoán sư số 1 của Linh Hồn Thánh Điện. Chẳng lẽ chính là cô bé trông còn nhỏ tuổi hơn mình này? Điều này chứng tỏ cô ấy ít nhất là cường giả ngũ giai, mà Sinh Linh Môn rốt cuộc là cái gì?

Người căng thẳng nhất đương nhiên là Vương Nguyên Nguyên đang trong trận đấu. Nàng không vội vàng tiến công, cả thân thể hơi co lại, một tia khí bá đạo mơ hồ bắt đầu khuếch tán từ người nàng. Quang mang xanh xâm chiếm thân thể và Thuẫn Bài. Không ai nhìn thấy, lúc này tay trái của nàng đang cầm một viên bảo thạch lớn, không biết có tác dụng gì.

“Mở ra đi, Sinh Linh Môn. Hỡi linh hồn vạn vật, hãy nghe ta triệu hoán, trở về đi, những người bạn của ta.” Giọng nói trong trẻo của Trần Anh Nhi vang lên từ giữa sân. Ngay sau đó, Sinh Linh Môn dường như xuất hiện một vầng sáng trắng, một luồng sáng từ bên trong xông ra, hiện diện trước cửa.

Vương Nguyên Nguyên nâng Thuẫn Bài lên, viên bảo thạch trong tay dường như chuẩn bị lấp đầy chín lỗ thủng trên tấm khiên. Nhưng ngay lập tức, nàng dừng động tác, há to miệng như thể nhìn thấy một sự vật không thể tin nổi.

Không chỉ mình cô, mà bao gồm cả trọng tài và những thí sinh khác, trong đó có cả Long Hạo Thần, tất cả mọi người đều có phản ứng giống nhau. Cả đám há hốc mồm, không dám tin vào mắt mình.

Đúng vậy, thật sự quá khó tin. Trước cửa Sinh Linh Môn quả thật đã xuất hiện một triệu hoán thú. Nhưng mà, hình dáng của nó hoàn toàn khác xa với sự hoành tráng của Sinh Linh Môn.

“Be…e…e…” Triệu hoán thú kêu lên một tiếng yếu ớt, thân thể nhỏ bé hơi động đậy, dường như sợ ánh mắt của mọi người nên quay đầu muốn chạy. Nó đi tới trước mặt Trần Anh Nhi, nhảy tưng tưng, như muốn tìm kiếm sự bảo hộ.

Không sai, đó là một con cừu con, trông chỉ cao khoảng một mét. Lớp lông cừu mềm mại, xoăn tít trông rất đáng yêu. Đôi mắt nhỏ ngập nước chớp chớp, dường như đang muốn uống sữa.

Trần Anh Nhi vẻ mặt dở khóc dở cười ôm nó lên, giậm chân nói:

“Xui quá, không may rồi, ta nhận thua.”

Sinh Linh Môn từ từ hạ xuống lòng đất và biến mất. Trần Anh Nhi ôm cừu con, dưới ánh mắt trợn trừng há hốc mồm của Vương Nguyên Nguyên, hậm hực rời đi. Hiển nhiên, nàng không hài lòng với biểu hiện của mình.

“Cái này…” Trọng tài đã không biết nói gì nữa. Khoảnh khắc gã nhìn thấy Sinh Linh Môn, cả người đều bị dọa ngây ngốc. Gã biết Sinh Linh Môn là gì. Đó là ma pháp triệu hoán cường đại trong Linh Hồn Thánh Điện, chỉ có chức nghiệp bát giai Linh Đế trở lên mới đủ tu vi để sử dụng. Thông qua Sinh Linh Môn có thể liên lạc với những sinh linh cực mạnh và nhận được sự phục tùng của chúng. Lợi ích lớn nhất là, triệu hoán thú thông qua Sinh Linh Môn sẽ không gặp phản phệ, và trong thời gian hạn định sẽ chịu sự khống chế của người triệu hoán.

Một ma pháp cường đại cấp bát giai thế nhưng lại xuất hiện trong tay một cô bé, làm sao không khiến người ta chấn kinh? Tuy nhiên, kết quả cuối cùng lại khiến người ta dở khóc dở cười. Cô bé lại triệu hoán ra một con cừu.

Không cần phải nói, đây lại là một trận thi đấu quái dị, hơn nữa còn là vô cùng quái dị…

Long Hạo Thần nhìn Trần Anh Nhi đi ra ngoài, khóe miệng bất giác co giật. Hắn đột nhiên nghĩ đến chuyện mấy ngày trước nghe lão sư giảng, Linh Hồn Thánh Điện có một thiên tài, đã từng triệu hoán ra ma thú bát giai trong một trận đấu. Chắc người đó chính là cô bé này. Chỉ là, nếu cô ấy có thể triệu hoán ma thú bát giai, vậy con cừu nhỏ lúc nãy là sao?

Vương Nguyên Nguyên, người chiến thắng, đầu óc vẫn còn mơ hồ, lặng lẽ cất viên bảo thạch trong tay, mang theo tâm trạng nghi hoặc đi ra sân.

Long Hạo Thần chợt nhớ tới Thải Nhi, không chần chừ mà bước nhanh về phía chỗ hẹn.

Bởi vì trận đấu giữa Lâm Hâm và Tư Mã Tiên kéo dài mười phút, nên khi Long Hạo Thần tới nơi thì Thải Nhi vẫn chưa đến.

Cuối cùng cũng coi như đến sớm được một lần. Long Hạo Thần thở phào, yên tĩnh đứng đó chờ đợi. Hắn chưa bao giờ biết, thì ra chờ đợi lại là một việc khiến người ta mong mỏi đến thế.

*Cộp, cộp, cộp.*

Âm thanh khe khẽ từ xa truyền đến. Thính lực của Long Hạo Thần không tệ, hắn lập tức nghe thấy âm thanh quen thuộc và thân thiết này, ngẩng đầu lên nhìn, vừa lúc trông thấy Thải Nhi đang bước tới. Lý Hinh cũng ở đó, đỡ một cánh tay Thải Nhi, thấy Long Hạo Thần thì nàng vẫy tay với hắn.

“Hạo Thần.”

Long Hạo Thần nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. Đang lúc hắn định tiến lên thì đột nhiên một cảm giác nóng rực bùng lên từ trán hắn. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy như thể một lò luyện trên trời đột nhiên úp xuống người mình. Ngay sau đó, đầu óc hắn bỗng nhiên trống rỗng.

Ở phía xa, Lý Hinh đang dìu Thải Nhi tới gần, nàng kinh hãi phát hiện trên trán Long Hạo Thần đột nhiên phát ra một luồng quang mang màu tím. Mơ hồ có thể thấy quang mang tím chia thành chín nhánh. Ánh sáng tím chợt lóe lên, và Long Hạo Thần cứ như vậy biến mất.

“Xảy ra chuyện gì? Hạo Thần!” Lý Hinh lo lắng hét lớn.

Thải Nhi bên cạnh cảm giác có chuyện, vội vàng hỏi:

“Hinh tỷ tỷ, làm sao vậy?”

“Hạo Thần, không thấy Hạo Thần đâu nữa!” Lý Hinh kéo Thải Nhi xông tới chỗ Long Hạo Thần biến mất. Không chỉ họ giật mình, ngay cả người qua đường nhìn thấy cảnh này cũng kinh ngạc há hốc mồm.

“Sao có thể chứ, sao lại đột nhiên biến mất được?” Lý Hinh không thể tin được mà lẩm bẩm.

Ngược lại, Thải Nhi vẫn giữ được bình tĩnh, nắm tay Lý Hinh nói:

“Tỷ tỷ đừng lo lắng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho muội nghe.”

Mặc kệ ngũ giác của nàng nhạy bén đến đâu, nàng vẫn không có thị lực. Vừa rồi nàng chỉ cảm giác được một luồng linh lực quái dị dao động rồi bỗng biến mất, sau đó nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Lý Hinh.

Lý Hinh kể lại cẩn thận những gì mình vừa nhìn thấy. Nghe xong, sắc mặt Thải Nhi trở nên nghiêm túc, xem ra nàng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Tỷ tỷ, hay là tỷ về trước xem có đợi được Long Hạo Thần quay lại không. Muội sẽ đi hỏi lão sư, việc này nhất định có nguyên nhân. Chắc chắn sẽ tra ra thôi.”

“Được, khi có tin tức ta sẽ báo cho muội biết.” Mới nãy đi đường, Lý Hinh đã biết chỗ ở của Thải Nhi.

Tuy Thải Nhi tỏ ra bình tĩnh, nhưng kỳ thực trong lòng nàng còn lo lắng hơn cả Lý Hinh. Long Hạo Thần biến mất quá kỳ lạ, hoàn toàn không giống lẽ thường.

Không quay về chỗ ở, gậy trúc gõ xuống đất, nàng đi thẳng đến Phủ Chấp Chính Thánh Minh.

Mười phút sau, Thải Nhi đã đứng trước mặt Ảnh Tùy Phong.

Ảnh Tùy Phong nhíu chặt mày.

“Nghe ngươi miêu tả, có lẽ thằng nhóc đó đã bị một pháp trận nào đó truyền tống đi, hơn nữa còn là bị động truyền tống. Như vậy có ba giả thuyết. Một là hắn đã ký kết khế ước chủ tớ với một sinh vật nào đó, hắn là bên phụ thuộc, khi chủ nhân cần trợ giúp sẽ triệu hoán hắn. Loại thứ hai là hắn đã trúng một loại chú thuật cường đại nào đó, bị chú thuật cưỡng bức lôi vào một không gian khác. Loại thứ ba là khế ước bình đẳng, đồng bạn của hắn bị uy hiếp tính mạng, hắn tạm thời được truyền tống qua đó hỗ trợ. Còn có các khả năng khác, nhưng tạm thời ta chỉ nghĩ ra ba cái này. Dựa theo tình huống lúc đó, hắn đang chờ các ngươi, không có khả năng tự sử dụng quyển trục truyền tống. Hắn lại không phải ma pháp sư, càng không thể học được ma pháp truyền tống không gian. Cho nên ta nhận định khả năng lớn nhất là bị đồng bạn khế ước kéo đi. Ngươi không biết hắn có tọa kỵ đồng bạn nào sao?”

Thải Nhi mờ mịt lắc đầu, lập tức hỏi dồn:

“Ảnh Tử gia gia, vậy huynh ấy có gặp nguy hiểm gì không?”

Ảnh Tùy Phong cười khổ nói:

“Chuyện này rất khó nói. Nếu thật sự bị đồng bạn khế ước gọi đi, vậy phải xem khế ước đó mạnh hay yếu. Đồng bạn khế ước càng mạnh, khả năng gặp nguy hiểm càng lớn, ngược lại nếu càng yếu, nguy hiểm sẽ nhỏ hơn rất nhiều. Chuyện này rất khó nói chính xác. Đừng nói là ngươi, ngay cả ta là chức nghiệp giả tu vi cao thế này, dưới tình huống không có tọa độ chính xác, cũng không thể nào tìm được hắn. Có khả năng hắn đã bị truyền tống trực tiếp đến một không gian khác. Vậy nên hiện tại ngươi có sốt ruột cũng vô dụng. Việc ngươi có thể làm chỉ là chờ đợi, chờ hắn tự trở về.”

“Nếu huynh ấy không trở về thì sao?” Hai tay Thải Nhi dần siết chặt.

Ảnh Tùy Phong hít một hơi sâu, trầm giọng nói:

“Vậy chứng tỏ hắn đã chết.”

Thân hình Thải Nhi run lên, cô xoay người muốn đi.

“Con bé này, ngươi đi đâu đó?” Ảnh Tùy Phong vội hỏi.

Thải Nhi không quay đầu lại, nói:

“Đến chỗ huynh ấy biến mất, chờ huynh ấy. Nếu thật như ông nói, vậy thì lúc anh ấy trở về nhất định sẽ xuất hiện ở nơi bị truyền tống đi, đó là tọa độ của huynh ấy.”

Long Hạo Thần thật sự bị truyền tống đi rồi? Đáp án là: đúng. Hơn nữa, cũng giống như Ảnh Tùy Phong đoán, hắn bị tọa kỵ của mình dựa vào khế ước đồng bạn cưỡng bức kéo đi.

Ý thức dần hồi phục, cảm giác nóng cháy lan tràn toàn thân, Long Hạo Thần lấy lại tinh thần.

“Khụ khụ.” Vừa đến nơi, Long Hạo Thần đã không nhịn được mà ho khan, bởi vì lỡ hít phải một luồng không khí cực kỳ hỗn tạp. Trong không khí ẩn chứa lượng lớn bụi phấn, cùng với rất nhiều nguyên tố ma pháp đang bạo động. Chỉ hít vào một hơi đã khiến Long Hạo Thần ho sặc sụa. Hắn theo bản năng phóng ra một Vòng Linh Quang để ngăn cách không khí bên ngoài. Dựa vào Vòng Linh Quang, hắn hít vào mấy hơi không khí trong lành.

Đây là đâu? Chiếc nhẫn trên tay Long Hạo Thần lóe sáng, kiếm quang và Quang Diệu Thuẫn Bài xuất hiện trong tay. Đối mặt với nguy hiểm, điều đầu tiên cần làm là phải bình tĩnh, dựng lên phòng ngự cho mình trước tiên.

Hô hấp bình thường trở lại, hắn phát hiện mình đang đứng ở sườn núi, cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn vô cùng chấn động.

Đó là một thế giới chỉ có hai màu đen và đỏ. Bầu trời đen kịt, hoàn toàn không nhìn thấy ánh sao. Trong không khí nồng đậm ám nguyên tố và hỏa nguyên tố. Cũng có các nguyên tố khác nhưng trộn lẫn tạp nham, không dồi dào bằng.

Nhìn quanh, mặt đất có nhiều chỗ nứt nẻ, thậm chí có thể nhìn thấy những con sông dung nham.

Khó trách lại nóng như vậy. Long Hạo Thần chấn động, đồng thời trong lòng tràn ngập cảnh giác. Vì sao mình lại tới đây? Trong tiềm thức, hắn truy tìm cảm giác nóng rực trên trán ban nãy.

Đúng lúc này, một lời kêu gọi quen thuộc trào dâng từ đáy lòng, Long Hạo Thần giật mình bật thốt:

“Hạo Nguyệt!”

Hắn mạnh mẽ xoay người lại, lúc này mới phát hiện sau lưng có một cái động lớn, bên trong dường như ẩn hiện quang mang.

Không sai, đúng là hơi thở của Hạo Nguyệt. Long Hạo Thần lúc này mới từ quá trình truyền tống mà tỉnh táo lại. Hắn dựng lên Phòng Ngự Thánh Quang Hoàn, sau đó bước nhanh vào trong động.

Hang động không sâu, rất nhanh hắn đã thấy Hạo Nguyệt. Nhưng bộ dạng bây giờ của Hạo Nguyệt làm Long Hạo Thần kinh ngạc.

Hạo Nguyệt nằm trên đất, hơi thở vô cùng yếu ớt. Đầu của Tiểu Quang và Tiểu Hỏa đều gác trên mặt đất, thân thể nó dường như lớn hơn lần gặp trước, cục u trên cổ cũng to hơn vài lần.

Thế nhưng, một số vảy trên người Hạo Nguyệt đã nứt ra, mơ hồ có vết máu chảy. Kỳ lạ nhất là từ trong thân thể nó, không ngừng phát ra từng tầng ánh sáng. Hầu như cứ mỗi ba lần hô hấp, ánh sáng lại chớp lóe một lần.

“Hạo Nguyệt, ngươi sao rồi?” Long Hạo Thần không chút do dự dùng Phòng Ngự Thánh Quang Hoàn bao phủ lên thân thể Hạo Nguyệt. Thánh quang màu vàng trị liệu vết thương trên người nó.

Hạo Nguyệt tinh thần phấn chấn hơn, đầu của Tiểu Quang và Tiểu Hỏa miễn cưỡng ngẩng lên hướng về Long Hạo Thần, một chuỗi thông tin thông qua tâm linh truyền đến hắn.

Hạo Nguyệt không giải thích vì sao mình biến thành như vậy, chỉ cho Long Hạo Thần biết đây là không gian mà nó đang ở. Nó đang tiến hóa, đã đến bờ vực đột phá, và đây là lúc nó yếu ớt nhất, cần Long Hạo Thần bảo vệ. Chỉ cần hoàn thành đợt tiến hóa này, nó sẽ đưa Long Hạo Thần trở lại Thánh Ma đại lục.

“Hạo Nguyệt, ngươi cứ yên tâm tiến hóa, ta sẽ canh giữ.” Long Hạo Thần không hề do dự nói. Lại một lần nữa phóng thánh quang giúp Hạo Nguyệt duy trì hiệu quả trị liệu, hắn xoay người đi ra đứng ở cửa động.

Đây là một không gian khác, tất cả mọi thứ trong này đều khác với những gì hắn từng biết. Nói trong lòng không sợ hãi là giả. Nhưng đối với Long Hạo Thần, điều quan trọng hơn cả là an nguy của Hạo Nguyệt. Hạo Nguyệt là người em của hắn, trong cơ thể bọn họ đều chảy dòng máu của đối phương. Nếu không phải gặp nguy hiểm tột cùng, Hạo Nguyệt sao có thể cưỡng bức triệu hoán hắn đến đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!