Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 33: CHƯƠNG 33: HẠO NGUYỆT TIẾN HÓA, CÁI ĐẦU THỨ BA (PHẦN 1)

Long Hạo Thần khoanh chân ngồi trên mặt đất, dùng Vòng Thánh Quang bảo vệ quanh thân, ngăn cách luồng không khí độc hại bên ngoài, đồng thời chậm rãi hấp thu quang nguyên tố trong không khí.

Đối với Long Hạo Thần mà nói, thế giới này không phải là một nơi tốt đẹp. Quang nguyên tố ở đây vô cùng ít ỏi, thậm chí không bằng một phần trăm so với Thánh Ma đại lục. Hắn phải không ngừng tinh lọc từ trong không khí hỗn tạp đủ loại nguyên tố ma lực mới hấp thu được một ít.

Long Hạo Thần móc ra hai bình thuốc từ trong ngực. Một bình chứa đan dược ăn một viên sẽ tăng hai trăm linh lực, Long Hạo Thần gọi nó là Hồi Linh Đan. Bình còn lại có tác dụng kích phát tiềm năng trong nháy mắt, nâng tổng thể sức chiến đấu lên hai trăm phần trăm, kéo dài ba mươi giây. Sau khi hết tác dụng, người dùng sẽ mất hết sức lực trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ, đó là Bạo Linh Đan.

Ở nơi không thể hấp thu nhiều quang nguyên tố như thế này, hai bình thuốc này mang lại tác dụng cực lớn. Long Hạo Thần đứng thẳng trước cửa động, cẩn thận cảm nhận xung quanh, đồng thời không ngừng quan sát bốn phía.

Ngay lúc này, trong động đột nhiên truyền đến một luồng linh lực dao động cực lớn, kèm theo đó là một gợn sóng linh lực kỳ dị.

Một tầng hào quang màu tím mông lung tức khắc tràn ra, không chỉ lan đến cửa động mà thậm chí còn xuyên qua vách đá, khuếch tán ra không khí bên ngoài.

Hạo Nguyệt đang đột phá! Lòng Long Hạo Thần căng như dây đàn. Vừa rồi Hạo Nguyệt đã nói, một khi nó hoàn thành lần đột phá cuối cùng, hơi thở tỏa ra từ trên người có khả năng dẫn dụ ma thú cường đại đến. Tình hình lúc này cực kỳ nguy hiểm.

Khi luồng khí màu tím xuất hiện, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện cơ thể mình cũng nóng lên. Hắn cúi đầu nhìn, dưới lớp da, mạch máu đã chuyển thành màu tím nhạt.

Một luồng sức mạnh không ngừng lan tràn trong cơ thể, liên tục tăng cường. Lúc này, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy ngoại linh lực của mình tựa như một cái giếng cạn bỗng được đổ đầy nước. Tay chân hắn hoạt động càng thêm có sức.

Hạo Nguyệt tiến hóa cũng có thể thúc đẩy ngoại linh lực của mình tăng lên sao?

Long Hạo Thần suy nghĩ một chút liền hiểu ra. Không cần đoán, sự tăng trưởng này nhất định có liên quan đến huyết khế. Trong cơ thể hắn và Hạo Nguyệt đều có máu của đối phương, lại thêm tác dụng của khế ước, đúng là máu mủ ruột thịt chân chính. Bởi vậy, khi tu vi của Long Hạo Thần tăng cao, Hạo Nguyệt cũng cảm ứng được và nhận lấy lợi ích. Ngược lại, khi Hạo Nguyệt tiến hóa, Long Hạo Thần cũng nhờ nó mà tinh tiến.

Xem ra viên đá mà ban đầu Hạo Nguyệt vô cùng khát vọng, chính là dùng để tiến hóa.

Đang lúc Long Hạo Thần suy tư, hắn đột nhiên phát hiện các loại nguyên tố trong không khí trở nên bạo loạn. Đặc biệt là hắc ám nguyên tố, chúng tựa như một cơn lốc xoáy vũ trụ, điên cuồng cuốn về phía hang động. Bất kể các nguyên tố linh lực có cuồng bạo đến đâu, trong khoảnh khắc này chỉ có một mục tiêu duy nhất, chính là hang động sau lưng hắn.

Long Hạo Thần thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy trên không trung xuất hiện một đám mây đen xoáy tròn do lực hút tạo thành, hấp thu toàn bộ nguyên tố linh lực.

Động tĩnh lớn như vậy, khó trách Hạo Nguyệt lo lắng sẽ có ma thú tấn công.

Long Hạo Thần càng thêm cảnh giác quan sát bốn phía. Hắn không hề phát hiện, ấn ký khế ước trên trán mình lại một lần nữa hiện ra.

Ấn ký có tổng cộng chín đường rẽ màu tím. Vốn trong chín đường này chỉ có hai đường đặc biệt tỏa sáng, nhưng lúc này, đường thứ ba cũng bắt đầu sáng lên.

Khi tu vi của chức nghiệp giả đột phá đến tam giai, muốn thăng cấp cần phải có nội linh lực. Bất kể ngoại linh lực cao bao nhiêu, cũng không giúp ích cho việc thăng cấp. Nói cách khác, cho dù ngoại linh lực của ngươi đạt đến hai ngàn, nhưng nội linh lực không tới hai ngàn thì vẫn không thể tiến vào ngũ giai.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy cảm giác ấm áp trong cơ thể mang đến cho hắn một nguồn sức mạnh tràn trề đang không ngừng tăng cường. Hắn không biết ngoại linh lực của mình đã đạt tới trình độ nào. Trong lồng ngực, chất lỏng màu vàng quay quanh Thánh Dẫn Linh Lô hoàn toàn không có biến hóa. Đó là linh lực thể lỏng mà hắn đã khó khăn lắm mới tu luyện được, cũng là biểu tượng cho việc hắn đã tiến vào ngũ giai.

Sau khi vào ngũ giai, Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng tốc độ thăng cấp đã giảm đi rất nhiều. Muốn tăng một chút linh lực phải hao phí thời gian gấp đôi. Một ngày khổ tu có thể nâng cao hai, ba điểm linh lực đã là cực hạn.

Là một kỵ sĩ, hắn nào biết rằng nếu nói ra tốc độ tu luyện của mình, nhất định sẽ dọa sợ vô số người. Đột phá ngũ giai làm gì có chuyện mỗi ngày tu luyện đều tăng cao linh lực? Nếu tất cả chức nghiệp giả đều có năng lực này, vậy bọn họ chỉ cần thời thời khắc khắc cố gắng tu luyện, sớm muộn gì cũng có thể đột phá lục giai.

Cùng với việc thực lực tăng cao, thể chất quang minh chi tử của Long Hạo Thần cũng bắt đầu hiển hiện rõ rệt. Có điều, bây giờ hắn vẫn chưa nhận ra.

Đối với chức nghiệp giả mà nói, ngũ giai là ngưỡng cửa để trở thành cường giả. Nhưng muốn thực sự bước chân vào cánh cửa này, cần phải đột phá lên lục giai mới được. Bởi vì chỉ có chức nghiệp giả đạt tới lục giai mới có thể chân chính sử dụng tốt linh lực thể lỏng, mở ra linh khiếu, nâng cao tốc độ tu luyện linh lực thể lỏng.

Một tiếng chấn động cực lớn vang lên, khiến thần kinh vốn đang căng thẳng của Long Hạo Thần càng thêm khẩn trương, hắn cúi đầu nhìn xuống chân núi.

Khi nhìn thấy tình hình dưới chân núi, hắn hít vào một ngụm khí lạnh. Hắn nhìn thấy vô số xương khô, từng đoàn từng đoàn, đang nhanh chóng bò lên núi. Tiếng chấn động vừa rồi chính là do một bộ xương không cẩn thận đẩy một tảng đá lớn lăn xuống.

Số lượng khô lâu nhiều không đếm xuể, gần như vô tận. Toàn thân chúng màu đen, cao lùn đủ cả, lớn nhỏ không đồng đều, nhưng đều có hình người. Bọn chúng nhanh chóng leo lên, mục tiêu hiển nhiên chính là hang động sau lưng Long Hạo Thần.

Hít sâu một hơi, Long Hạo Thần lùi lại nửa bước, để cơ thể lùi vào trong động, như vậy hắn sẽ không phải đối phó với kẻ địch đến từ nhiều hướng cùng lúc. Hắn chỉ cần đối phó với kẻ địch trước mặt là đủ.

Không có thời gian suy nghĩ nguyên nhân biển khô lâu này xuất hiện, điều hắn có thể làm bây giờ chính là dùng hết khả năng ngăn cản đám khô lâu này, tranh thủ đủ thời gian cho Hạo Nguyệt.

Trong động, thân thể Hạo Nguyệt đang run rẩy kịch liệt, lớp vảy trên người đã hoàn toàn nứt ra. Vòng thánh quang mà Long Hạo Thần phóng ra lúc trước đã không còn tác dụng.

Nhưng bất kể là Tiểu Quang hay Tiểu Hỏa, chúng đều cắn chặt răng không phát ra một tiếng kêu nào. Chúng nó sợ tiếng kêu của mình sẽ ảnh hưởng đến Long Hạo Thần.

Cục u trên cổ đã to bằng cổ của Tiểu Quang và Tiểu Hỏa. Quang mang màu xanh không ngừng lóe sáng. Toàn thân Hạo Nguyệt tuy đã máu thịt bầy nhầy, nhưng từng tầng quang mang màu tím đang chậm rãi tỏa ra từ cơ thể nó.

Nguyên tố linh lực từ bên ngoài xông tới đều dũng mãnh rót vào cơ thể nó. Toàn thân nó không ngừng phát ra tiếng xương gãy “răng rắc”, cùng với tiếng ma sát của vảy khiến người ta ê răng. Nguyên tố linh lực không ổn định đang điên cuồng tàn phá bên trong cơ thể nó. Một luồng khí thế kinh người tựa như hồng hoang viễn cổ đột nhiên tràn ra. Đôi mắt của Tiểu Quang và Tiểu Hỏa lại một lần nữa biến thành màu tím, lạnh băng vô tình, tràn ngập vẻ yêu dị. Thân thể máu thịt bầy nhầy của chúng không ngừng bành trướng.

*Keng!*

Tay trái hắn nghiêng Quang Diệu Thuẫn Bài, chặn lại một đao cực mạnh của bộ xương đen, cùng lúc đó, kiếm quang trong tay phải đâm thẳng vào lồng ngực nó.

Càng tiếp cận, Long Hạo Thần càng cảm nhận rõ sự đáng sợ của đám khô lâu này. Tuy chúng chỉ còn lại xương cốt, nhưng lại cứng rắn vô cùng. Hơn nữa, sức mạnh của chúng rất lớn, hốc mắt đầu lâu lóe lên tia lửa đỏ sậm.

Khi thực sự chiến đấu, Long Hạo Thần mới phát hiện ra, màu đen trên người khô lâu không phải là màu sắc của bản thể, mà là một lớp linh lực hắc ám mỏng bao phủ. Gió mang theo mùi tanh tưởi làm người ta buồn nôn, không ngừng ùa về phía hắn.

Lúc này, Long Hạo Thần thầm may mắn vì thuộc tính của mình là quang minh.

Tuy thân thể của đám khô lâu đen cực kỳ cứng rắn, nhưng khi quang kiếm và Quang Diệu Thuẫn Bài trong tay hắn tỏa ra hơi thở quang minh lan tới, chúng rõ ràng tỏ ra rất sợ hãi. Khi Long Hạo Thần đánh trúng, cơ thể chúng lập tức bốc lên khói trắng. Rõ ràng, thuộc tính quang minh có tác dụng khắc chế đối với khô lâu.

*Xoẹt!*

Phát động Quang Trảm Kiếm, liên tiếp ba bộ xương bị kiếm của Long Hạo Thần chém đứt, tạm thời ngăn cản được đám khô lâu phía sau. Khi nội linh lực chuyển thành linh lực thể lỏng, uy lực của bất kỳ kỹ năng nào cũng được tăng lên đáng kể.

Thở dốc một chút, Long Hạo Thần nhanh chóng nuốt một viên Hồi Linh Đan. Kỳ thực linh lực của hắn tiêu hao không lớn, nhưng đối mặt với tình huống trước mắt, làm sao hắn dám đợi linh lực tiêu hao đến một mức độ nào đó mới bổ sung? Duy trì trạng thái tốt nhất chính là lựa chọn đúng đắn.

Đối mặt với đại quân khô lâu, hắn rất ít sử dụng kỹ năng, cố gắng tiết kiệm linh lực. Đây không phải là trận chiến một chọi một, không phải là thi đấu, mà là một trận chiến sinh tử thực sự. Một khi sơ suất, hắn sẽ vĩnh viễn ở lại nơi này.

Từng con khô lâu không ngừng bị chém vụn trước mặt hắn. Tuy Long Hạo Thần có khí thế lấy một địch trăm, nhưng đại quân khô lâu dường như vô tận, khiến hắn không nhìn thấy tia hy vọng nào.

Tuy nhiên, trong trận chiến này, Long Hạo Thần dần phát hiện ra ưu điểm của Thủ Hộ Kỵ Sĩ. Năng lực bộc phát trong đòn tấn công của Trừng Giới Kỵ Sĩ hiển nhiên mạnh hơn Thủ Hộ Kỵ Sĩ. Nhưng nếu nói về sức chiến đấu bền bỉ, đương nhiên Thủ Hộ Kỵ Sĩ vượt xa.

Sử dụng mấy kỹ năng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ bao bọc toàn thân, Long Hạo Thần gần như chỉ hao phí một điểm linh lực để giết một bộ xương. Hơn nữa, điều hắn cần làm bây giờ không phải là tiêu diệt đại quân khô lâu, đó là điều không thể. Hắn chỉ cần giúp Hạo Nguyệt tranh thủ thời gian là đủ.

Điểm yếu lớn nhất của đám khô lâu đen này chính là ngu ngốc. Chúng không có trí tuệ, không có kỹ năng, chỉ biết kẻ trước ngã xuống thì người sau tiến lên, không ngừng xung phong. Dưới tình hình như vậy, Long Hạo Thần lợi dụng địa thế và Hồi Linh Đan, vẫn có thể kéo dài thời gian.

Quang mang màu vàng dâng lên bao bọc lấy Long Hạo Thần. Một ít quang nguyên tố đột nhiên trở nên đậm đặc cũng giúp hắn khôi phục vài phần linh lực. Quan trọng hơn, trong vòng thánh quang, những bộ xương tạm thời không dám xông tới. Một khi cơ thể chúng xâm nhập phạm vi thánh quang, lớp màu đen trên người sẽ tan rã.

Long Hạo Thần thở hồng hộc, hai tiếng đồng hồ, hắn đã kiên trì được hai tiếng đồng hồ.

Đôi tay tê nhức gần như không thể nhấc lên, hắn phải vận dụng nội linh lực chạy khắp cơ thể. Hắn đã ăn sáu viên Hồi Linh Đan, nhưng kiểu chiến đấu liên tục này không chỉ đơn giản là tiêu hao linh lực. Gánh nặng thể lực, gánh nặng tâm lý đều là những nhân tố trọng yếu ảnh hưởng đến năng lực chiến đấu.

Thấy cánh tay ngày càng nặng trĩu, công kích của đám khô lâu ngày càng mãnh liệt, Long Hạo Thần không thể không kích hoạt Linh Quang Bao Tay trên cổ tay để mở ra Thánh Quang Tráo.

Linh Quang Bao Tay mà Dạ Hoa cho hắn mỗi ngày chỉ có thể kích hoạt ba lần Thánh Quang Tráo. Lần kích hoạt này không những không tiêu hao linh lực mà còn giúp hắn phục hồi linh lực, trị liệu cánh tay đau nhức. Trạng thái cơ thể của Long Hạo Thần lập tức tốt lên. Nhưng tầng khí màu tím quanh thân hắn ngày càng đậm, hắn thậm chí có thể mơ hồ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Hạo Nguyệt.

Phải kiên trì, nhất định phải chống đỡ đến cùng! Long Hạo Thần thầm nhủ, bất kể thế nào cũng phải vì Hạo Nguyệt mà ngăn cản đám khô lâu này. Khi Thánh Quang Tráo dần biến mất, đột nhiên một tiếng rống thê lương vang lên. Đại quân khô lâu vốn đang không ngừng xông lên bỗng nhiên dừng lại, tách ra hai bên. Một thân hình từ xa bay đến.

“Nhân loại, không ngờ lại có nhân loại xuất hiện trong thế giới của hắc ám và lửa. Ngươi có biết mình đang bảo vệ ai không?” Thanh âm già nua tràn ngập cảm giác áp bức.

Cảm giác kinh sợ đến từ linh hồn khiến Long Hạo Thần cứng người trong chốc lát. Hắn lại một lần nữa kích hoạt Thánh Quang Tráo, đồng thời nuốt vào một viên Hồi Linh Đan.

Thân hình từ xa bay đến là một lão già, mặc áo choàng rách nát màu vàng đỏ, khuôn mặt tiều tụy xám ngắt, không có chút huyết sắc. Mái tóc dài màu nâu nhạt rối bời, không chút bóng mượt. Tay phải lão nắm một cây trượng khô lâu, dưới chân đạp một đám mây đen. Không thể nhìn thấy mắt của lão, bởi vì trong hốc mắt đang thiêu đốt hai ngọn lửa xanh âm u.

Lão ta nói được tiếng người? Long Hạo Thần kinh ngạc nhưng đồng thời cũng đề cao cảnh giác.

“Ta đang bảo vệ bạn bè, đồng bạn của ta.”

Lão già hừ lạnh một tiếng.

“Không, ngươi đang bảo vệ một ma vương trọng sinh, kẻ đã tạo ra hắc ám và lửa. Chính vì sự tồn tại của nó mà thế giới này mới biến thành như vậy. Không gian bị xé rách, dung nham chảy tràn trên mặt đất. Vô số chủng tộc vì nó mà diệt vong. Những chủng tộc cường đại thì chạy trốn, những kẻ không thể trốn thoát đều trở thành vong linh. Chỉ có vong linh mới có thể sinh tồn trong thế giới của hắc ám và lửa này. Nhân loại, ta không biết nó dùng cách gì đưa ngươi tới đây, nhưng hơi thở quang minh trên người ngươi làm ta buồn nôn, và hành vi của ngươi càng khiến ta phẫn nộ. Ta cho ngươi một cơ hội, trở về thế giới của mình đi. Hôm nay, hơi thở của Austin Griffin vừa lúc xuất hiện trong lãnh địa của ta, tuy ta chỉ là một Thi Vu, nhưng quyết phải giết chết nó. Nếu không, ai biết được khi nó hồi phục, nó sẽ lại hủy diệt thế giới này một lần nữa như thế nào.”

Long Hạo Thần nghi hoặc nhìn lão già, hắn không hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của đối phương. Nhưng nghe lão ta nói, Hạo Nguyệt rất nguy hiểm, thậm chí là đầu sỏ phá hoại thế giới này.

“Hạo Nguyệt là huynh đệ của ta, là đồng bạn của ta. Ta chỉ tin tưởng một mình nó.” Long Hạo Thần chậm rãi nói. Dựa vào cái gì hắn phải tin tưởng một Thi Vu? Một Thi Vu dẫn theo đại quân khô lâu? Là một quang minh kỵ sĩ, sinh vật vong linh đương nhiên là kẻ địch của hắn.

Thi Vu lạnh giọng nói:

“Nếu vậy, ngươi hãy cùng Austin Griffin chết chung đi.”

Vừa dứt lời, cây trượng khô lâu chỉ về phía Long Hạo Thần, một thanh âm thê lương bỗng vang lên.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy toàn thân chấn động. Máu trong cơ thể dường như sôi trào vì tiếng kêu này. Ý thức của hắn trở nên mơ hồ. Không thèm bận tâm tiết kiệm linh lực, hắn vội nâng Quang Diệu Thuẫn Bài lên, đồng thời tròng lên người Thủ Hộ Ban Ân Và Niềm Tin.

Quang Diệu Thuẫn Bài có thể ngăn cản hầu hết hiệu ứng bất lợi đến từ ma pháp hắc ám và vong linh. Vòng Thủ Hộ Ban Ân Và Niềm Tin thì có kỹ năng phụ trợ Quang Minh Chúc Phúc, cũng có tác dụng chống cự hắc ám.

Quả nhiên, ảnh hưởng từ tiếng kêu thê lương đột ngột giảm xuống. Long Hạo Thần tỉnh táo lại, không chút do dự nâng kiếm quang trong tay, linh lực màu vàng tựa như dòng nước chảy vào thân kiếm. Ánh sáng vàng dần dần được thay thế bởi màu trắng thánh khiết, đó là Thánh Kiếm.

Nhìn Thánh Kiếm tỏa ra hào quang thần thánh, ngọn lửa ma trơi trong mắt lão Thi Vu nhấp nháy, thoáng lộ vẻ sợ hãi. Kỳ thực tu vi của lão cao hơn Long Hạo Thần rất nhiều, lão dùng lời nói muốn đuổi hắn đi là vì sợ hãi Quang Minh Chúc Phúc của hắn.

Thi Vu phun ra một chuỗi chú ngữ trúc trắc, cây trượng khô lâu chỉ xuống mặt đất, bỗng chốc vô số khô lâu trong đại quân vỡ nát. Những mảnh xương cốt màu đen lấy tốc độ kinh người dung hợp lại với nhau, dần dần hình thành một bộ xương đen cực kỳ to lớn.

Khô Lâu Vương. Một sinh vật vong linh triệu hồi loại hình tổ hợp vô cùng mạnh mẽ. Thân thể nó cao hơn ba mét, tay phải cầm một thanh cốt đao dài tới hai mét, vung mạnh một cái, thanh cốt đao khổng lồ chém tới nơi Long Hạo Thần đang đứng.

Không ổn!

Long Hạo Thần không dám tiếp tục canh giữ trong động. Nếu để cốt đao chém trúng hang động, có khả năng sẽ khiến nó sụp đổ. Như vậy hắn sẽ bị chôn sống.

Tiến lên, dừng bước, dùng Thần Ngự Khiên. Động tác của Long Hạo Thần cực kỳ mau lẹ, quang mang của Quang Diệu Thuẫn Bài cứng rắn chống đỡ đòn tấn công của cốt đao.

Âm thanh va chạm mạnh vang lên. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân dường như sắp gãy, máu huyết dâng trào. Lực chấn động mạnh mẽ khiến trên mặt Quang Diệu Thuẫn Bài xuất hiện những vết rạn suýt nữa xuyên thủng.

Lực lượng quá mạnh!

Cho dù có Thần Ngự Khiên, lúc này Long Hạo Thần vẫn bị chấn đến mức máu tươi chảy ra từ mắt, mũi, miệng, có thể thấy Khô Lâu Vương màu đen mạnh đến mức nào. Đất đá dưới chân hắn lún sụp. Nếu không phải tu vi của hắn đã đột phá ngũ giai, lại thêm việc Hạo Nguyệt tiến hóa giúp cơ thể hắn cũng biến đổi, e rằng lúc này hắn đã ngất đi.

Thánh Quang Tráo! Long Hạo Thần không chút do dự lần thứ hai mở ra Thánh Quang Tráo từ Linh Quang Bao Tay. Đồng thời, hắn nhét một viên Bạo Linh Đan vào miệng. Hắn nhảy lên, thu hồi Quang Diệu Thuẫn Bài, hỏa kiếm xuất hiện. Hai tay hai thanh kiếm, nhờ vào hiệu ứng gia tốc Quang Báo Thù từ Thần Ngự Khiên, hắn nhún chân một cái đã đến trước mặt Khô Lâu Vương.

Đối với Thánh Quang Tráo quanh thân Long Hạo Thần, Khô Lâu Vương có chút kinh sợ. Nó trời sinh tương khắc với Quang Minh Chúc Phúc, động tác của nó hơi chậm lại.

Hắn vung hỏa kiếm bên tay trái, Quang Trảm Kiếm! Một đạo hỏa diễm quang mang màu vàng mạnh mẽ chém vào thân thể Khô Lâu Vương.

“Gràooo!”

Khô Lâu Vương nổi giận gầm lên, thân thể bỗng nhiên đứng thẳng. Uy lực của Quang Trảm Kiếm đối với nó mà nói không đáng bận tâm. Nhưng Quang Minh Chúc Phúc bao bọc trên đó lại khiến người nó bốc khói trắng, chịu đựng đau đớn vô cùng.

Thi Vu trên không trung, ngọn lửa trong mắt nhấp nháy, cây trượng khô lâu vung lên, đại quân khô lâu đồng loạt vọt tới chỗ Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, một luồng sáng màu đen từ pháp trượng bắn ra, rơi vào thân thể Khô Lâu Vương. Bỗng chốc, xương cốt của Khô Lâu Vương càng thêm đen kịt, mơ hồ phát ra ánh huỳnh quang. Khí thế mạnh đến mức khiến động tác của Long Hạo Thần hơi chậm lại.

*Oành!*

Hắc cốt đao mạnh mẽ chém xuống đất. Long Hạo Thần dùng hỏa kiếm dẫn dắt để giảm bớt sức nặng mới dễ dàng né tránh, nhưng thân thể vẫn bị lực lượng của hắc cốt đao đánh văng sang một bên. Hắn lăn một vòng trên đất, lập tức bật người dậy, gầm lên:

“Ta liều mạng với ngươi!”

Giữa không trung, khuôn mặt tiều tụy của Thi Vu hiện lên một tia khinh thường. Tuy trên người tên nhân loại kia có Quang Minh Chúc Phúc khiến lão thấy sợ hãi, nhưng dù sao hắn vẫn chưa đủ mạnh, không thể uy hiếp đến lão.

Khô Lâu Vương thật sự quá mạnh. Trước những đợt tấn công của nó, Long Hạo Thần chỉ có thể toàn lực né tránh, căn bản không dám đối cứng lần nữa. Mà lực công kích của hắn chỉ có Quang Minh Chúc Phúc là có tác dụng sát thương.

Huống chi, Long Hạo Thần đã nhìn thấy có khô lâu xông vào trong động, sắc mặt càng thêm khẩn trương, không ngừng muốn đối đầu với Khô Lâu Vương, nhưng mỗi lần đều phải khuất phục trước sức mạnh cường đại của nó.

Thi Vu đã không thèm nhìn Long Hạo Thần nữa. Khô Lâu Vương giết chết hắn chỉ là vấn đề thời gian. Mắt lão ta nhìn chăm chú vào trong động, ngọn lửa ma trơi nhấp nháy tựa hồ hiện ra cảm xúc bất an, lo sợ. Đó chính là Austin Griffin! Mình có năng lực giết nó không? Nếu có thể đánh chết nó, hấp thu huyết mạch của nó, vậy ta sẽ mạnh lên gấp bao nhiêu lần? Có phải sẽ trở thành một Austin Griffin khác không? Khi đó, có lẽ ta sẽ có năng lực xuyên qua bất kỳ thế giới nào mình muốn.

Trong lúc Thi Vu thấp thỏm nhìn vào trong động, đột nhiên một lực hấp dẫn cực mạnh khiến thân thể lão mất cân bằng, rơi về phía sườn núi.

Hả? Có chuyện gì thế này? Thi Vu kinh hãi, theo tiềm thức nhìn xuống thân thể mình. Không biết từ khi nào, một quang mang trắng không có chút dao động năng lượng nào đã quấn lấy cơ thể lão.

Tuy quang mang trắng này thoạt nhìn rất vô hại, nhưng lực kéo lại khá mạnh. Vong linh ma pháp của Thi Vu có thể ra lệnh cho đại quân, nhưng dù sao lão ta cũng nương tựa vào sinh vật ma pháp, cơ thể rất yếu. Đối mặt với lực hút này, chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể là không thể nào thoát ra được.

Một tầng quang mang xanh âm u nháy mắt từ trong thân thể Thi Vu phóng ra, định dùng vong linh ma pháp lực ăn mòn để cắt đứt năng lượng đang quấn lấy mình. Đáng tiếc, hy vọng đã dập tắt. Đừng nhìn quang mang trắng ngà mỏng manh, nó lại không hề có chút phản ứng nào với vong linh ma pháp.

*Oành!*

Hắc cốt đao của Khô Lâu Vương lại một lần nữa chém xuống đất, lần này nó gần như sượt qua người Long Hạo Thần. Áo giáp vàng trên người hắn bộc phát một vầng hào quang vàng nhạt cuối cùng, toàn bộ phần áo giáp sau lưng đều bị chém rớt.

Nhưng quang mang trắng đã kéo Thi Vu xuống, hóa ra nó đến từ ngực Long Hạo Thần. Cũng chính vì hắn phóng nó ra mà tạm dừng trong giây lát, mới suýt bị Khô Lâu Vương chém trúng.

Khi Thi Vu nhìn Long Hạo Thần, trên mặt hắn nào có nửa điểm lo lắng, sợ hãi hay phẫn nộ? Chỉ có sự lạnh lùng, trầm tĩnh và sát ý ngút trời.

Không ổn! Nỗi sợ hãi ngập đầu trong nháy mắt, nhưng lão ta đã không còn cách nào thay đổi.

Hai quang mang vàng kim chói mắt đồng loạt phóng ra từ thân thể Long Hạo Thần. Thánh Quang Tráo lần thứ ba từ Linh Quang Bao Tay, cùng với hỏa kiếm cắm trên đất bày ra Thăng Thiên Trận, cứng rắn chống đỡ đợt tấn công tiếp theo của Khô Lâu Vương. Thuộc tính quang minh nồng đậm khiến Khô Lâu Vương lảo đảo.

Mà kiếm quang trên tay phải Long Hạo Thần rốt cuộc cũng xuất thủ.

Xả Thân Nhất Kích, kỹ năng cấp năm của Trừng Giới Kỵ Sĩ.

Thánh Kiếm, kỹ năng cấp năm của Trừng Giới Kỵ Sĩ.

Thánh Kiếm đã được chuẩn bị từ sớm, còn Xả Thân Nhất Kích là kỹ năng Long Hạo Thần học được sau khi đột phá ngũ giai, giải một đạo phong ấn của nhẫn truyền thừa. Kiếm quang hóa thành một luồng quang mang trắng chói mắt, thẳng hướng Thi Vu.

“Không!” Thi Vu thê lương gầm rống, từ thân thể bạo phát một đoàn quang mang xanh đậm, muốn ngăn cản hào quang của Thánh Kiếm.

Nhưng thuộc tính quang minh thần thánh vốn khắc chế sinh vật vong linh. Thánh Kiếm là đòn mà Long Hạo Thần đã nén lại từ lâu, hơn nữa còn là sau khi sử dụng Bạo Linh Đan, làm sao có thể dễ dàng bị chặn?

Nếu khoảng cách giữa hai người xa hơn hai mươi lăm mét, có lẽ một kiếm của Long Hạo Thần không đủ để giết chết Thi Vu. Nhưng hiện tại, khoảng cách giữa hai người chưa tới mười mét. Tốc độ của Thánh Kiếm Xả Thân Nhất Kích quá nhanh, không hề cho Thi Vu có thời gian để phát động kỹ năng phòng ngự cường đại.

*Keng!*

Thánh Kiếm nháy mắt xuyên qua tấm màn xanh đậm, Xả Thân Nhất Kích khiến uy lực của Thánh Kiếm tăng gấp đôi, một kiếm này có thể nói là đã đạt tới lực công kích của một Huy Diệu Kỵ Sĩ.

Thánh khiết quang mang đâm xuyên ngực, Thi Vu giữa không trung bỗng chốc khựng lại.

Lúc này, Long Hạo Thần đã dốc hết sức lực, khi chém ra một kiếm Xả Thân Nhất Kích kia, hắn toàn thân mềm nhũn, ngã xuống đất.

Hắc cốt đao của Khô Lâu Vương tựa như nụ hôn của tử thần từ trên trời rơi xuống. Mắt thấy Long Hạo Thần sắp bị chém làm hai.

*Rắc rắc!*

Bỗng nhiên, Khô Lâu Vương đông cứng lại. Khi cốt đao chỉ còn cách Long Hạo Thần một khoảng ngắn, thân thể khổng lồ của nó nháy mắt tan vỡ, hóa thành vô số xương khô. Khá nhiều xương cốt rơi xuống người Long Hạo Thần.

Đại quân khô lâu đang xông vào trong động cũng đông cứng, từng con một tan vỡ, hóa thành xương cốt trên đất.

Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Long Hạo Thần. Áo giáp của hắn không hoàn toàn bị hỏng. Tuy những mảnh xương rơi từ trên trời xuống làm hắn đau, nhưng không gây ra thương tổn thực sự.

Thành công. Long Hạo Thần siết chặt nắm tay, hiện giờ tình trạng cơ thể hắn vô cùng yếu ớt. Di chứng của Bạo Linh Đan dần hiện ra, nhưng tinh thần lại rất hưng phấn.

Long Hạo Thần không hiểu chút nào về sinh vật vong linh, càng không biết gì về chúng. Nhưng tinh thần lực khác thường đã cho hắn năng lực quan sát nhạy bén vô cùng.

Bất kể là Thi Vu hay Khô Lâu Vương, sức mạnh của chúng đều cao hơn Long Hạo Thần, hắn chắc chắn không thể chống cự nổi.

Nhưng sức yếu không có nghĩa là nhất định sẽ thua. Trận chiến vừa rồi của Long Hạo Thần chính là minh chứng cho việc lấy yếu thắng mạnh.

Khi Thi Vu xuất hiện, Long Hạo Thần liền cảm giác được lão ta và đám khô lâu đều giống nhau, e sợ thuộc tính quang minh của mình. Nếu không, lão ta chỉ cần trực tiếp giết mình là được, cần gì phải nói nhiều? Khi Thi Vu triệu hoán Khô Lâu Vương, điều đó càng cho Long Hạo Thần phát hiện ra một vài đặc điểm của sinh vật vong linh. Hiển nhiên, đại quân vong linh là do Thi Vu triệu hoán ra. Nếu không, lão ta không thể nào tùy tay biến một đống khô lâu thành Khô Lâu Vương cường đại như vậy.

Những thông tin này thoạt nhìn không có tác dụng gì, nhưng đối với một người giỏi suy đoán như Long Hạo Thần, đó chính là con đường sống trong chỗ chết. Nghĩa là, chỉ cần giết chết Thi Vu, tất cả sinh vật triệu hoán đều sẽ biến mất.

Đầu tiên, hắn phải tỏ ra yếu thế. Lần đầu tiên đỡ đòn tấn công của Khô Lâu Vương, tuy hắn dùng Thần Ngự Khiên, nhưng không tạo ra lá chắn giảm lực. Một là để thử lực tấn công của Khô Lâu Vương, hai là để đánh lừa Thi Vu. Sự thật chứng minh, Khô Lâu Vương còn mạnh hơn trong tưởng tượng, trực tiếp làm hắn bị thương. Nhưng Long Hạo Thần không hối hận, ít ra hắn đã đỡ được. Nếu ngay cả một đòn của Khô Lâu Vương hắn cũng không thể ngăn cản, vậy thì kế hoạch cũng không cần tiến hành, bởi vì không có một chút cơ hội nào.

Sau đó, hắn cứ vòng quanh chạy, chật vật trốn tránh các đòn tấn công của Khô Lâu Vương, không dám đối đầu trực diện. Nhưng thực ra, hắn vẫn đang di chuyển về phía sườn núi để tiếp cận Thi Vu.

Lực hút của Thánh Dẫn Linh Lô bằng với toàn bộ sức lực của Long Hạo Thần. Kỹ năng này không dùng để công kích hay phòng ngự, nhưng lại cực kỳ thực dụng. Tựa như trên người Long Hạo Thần có một sợi dây vô hình, có thể tùy lúc lôi kéo bất cứ thứ gì.

Cự ly kéo chỉ khoảng hai mươi lăm mét và chỉ với một mục tiêu.

Thi Vu ở trên không trung, Long Hạo Thần tính toán tiếp cận lão cũng là vì có bí kỹ Thánh Dẫn Linh Lô này. Tay phải hắn đã tích tụ Thánh Kiếm từ nãy giờ mà chưa từng phát động.

Kết quả là, sự bất cẩn và khinh thường Long Hạo Thần của Thi Vu đã tự chôn vùi sinh mệnh của mình. So với thế giới loài người đầy mưu mô lừa lọc, Thi Vu này quả thật có phần đơn thuần. Và Thánh Dẫn Linh Lô của Long Hạo Thần chính là mấu chốt để lật ngược thế cờ.

Ngọn lửa ma trơi trong mắt Thi Vu dần yếu đi, chứng tỏ tốc độ suy nhược của lão rất nhanh. Lão nhìn thanh kiếm quang cắm ở ngực mình, lại nhìn Long Hạo Thần đang ngã trên mặt đất. Đột nhiên, trong miệng lão phát ra tiếng thét chói tai, dường như không thể chấp nhận sự thật.

“Không… Trụ phong ấn đã mất, chẳng lẽ Austin trải qua sáu lần trọng sinh, lần này thật sự sống lại? Các chúa tể của thế giới vong linh, tại sao các vị còn chưa tới đây! Hủy diệt nó, diệt trạch, thiên khởi…”

Khi lão ta khàn giọng kêu gào, thánh quang trên thanh kiếm lan tràn toàn thân Thi Vu. Từng chùm tia sáng vỡ ra, cuối cùng tụ tập lại một chỗ, mang đến một vầng quang minh rực rỡ cho thế giới hắc ám này.

Long Hạo Thần nằm trên mặt đất, thở hổn hển, cảm giác yếu đuối không ngừng xâm chiếm tâm trí. Tuy tác dụng không mạnh bằng khi sử dụng kỹ năng hy sinh, nhưng Bạo Linh Đan trước đó đã tăng cao hai mươi phần trăm sức chiến đấu, hiện giờ phản phệ không hề nhẹ.

Thi Vu và đại quân khô lâu đã bị tiêu diệt, nhưng hiển nhiên vẫn chưa an toàn. Long Hạo Thần gắng gượng nuốt vào một viên Hồi Linh Đan, cố gắng khôi phục chút ít linh lực.

Đúng lúc này, một tiếng rống trầm thấp vang dội bỗng truyền đến, rồi lại vang lên lần nữa. Khi tiếng gào thét thứ ba vang lên, nó có vẻ hơi suy yếu, nhưng phần uy nghiêm không hề thua kém hai tiếng trước.

Nghe tiếng ngâm kêu này, Long Hạo Thần chẳng những không sợ mà ngược lại còn thầm mừng rỡ. Bởi vì thanh âm này phát ra từ trong động.

Từng đợt khí ấm áp từ trong cơ thể tuôn trào, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy cơ thể suy yếu lại một lần nữa có sức mạnh. Hắn cúi đầu nhìn, kinh ngạc phát hiện trên cơ thể mình từng sợi màu tím lóe sáng, đó chính là mạch máu của hắn. Bất kể là mạch máu chính hay phụ, lúc này đều tỏa ra vầng sáng tím. Sức mạnh cường đại không ngừng dâng lên, giằng co với nội linh lực của hắn.

Lại một tiếng gầm nữa, lần này còn vang dội hơn ba tiếng kia. Một bóng dáng lao ra khỏi động, không đợi hắn thấy rõ thì nó đã đến trước mặt Long Hạo Thần. Sắc vàng lóe lên, quang nguyên tố nhu hòa tràn vào cơ thể Long Hạo Thần. Ngay sau đó, hắn cảm giác thân thể chợt nhẹ bẫng, trên trán có cảm giác nóng rực. Xung quanh gần như biến thành một màu tím kỳ dị. Đầu óc hắn lại một lần nữa trở nên trống rỗng.

Trong thế giới của hắc ám và lửa, quang mang tím lấp lánh, không gian khép mở, hào quang chợt lóe, rồi quang mang tím không còn sót lại chút gì.

Gần như ngay sau đó, một thanh âm lạnh băng chợt vang lên.

“Austin Griffin…”

Thanh âm này vô cùng sắc bén, khi nó xuất hiện, bầu trời vốn màu đen bỗng dưng trong nháy mắt biến thành một màu xám mênh mông. Trên mặt đất, dung nham đang chảy xuôi bỗng khô cạn. Không khí vốn nóng bức đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

“Chúng ta tới chậm rồi.” Một thanh âm hùng hậu khác vang lên, từng mảng bóng đen khổng lồ xuất hiện ở phía xa. Dưới nền bóng đen, một thân ảnh to lớn hiện ra. Đó là một con cốt long khổng lồ dài hơn ba mươi mét.

Xương cốt của con long này có màu xanh trắng quái dị. Xương của nó đúng là màu trắng, nhưng bên ngoài được bao bọc bởi một tầng quang mang màu xanh. Khung xương to lớn, dưới hai cánh còn có lớp da màng. Hơi thở hắc ám xung quanh cốt long đặc quánh tựa như mây đen, hóa thành những luồng sáng đen từ từ khuếch trương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!