Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 34: CHƯƠNG 34: HẠO NGUYỆT TAM THỦ (1)

Hai mắt cốt long lấp lánh lửa ma trơi, khí thế kinh người có thể so sánh với cường giả cửu giai của đại lục Thánh Ma.

Trên lưng nó, một người đàn ông toàn thân bao phủ trong áo giáp đang ngồi vững chãi.

Gã cao hơn hai mét, ngồi ngay ngắn ở vị trí giao giữa cổ và lưng cốt long. Tay phải gã cầm một thanh trọng kiếm có chiều dài thậm chí còn hơn cả chiều cao của gã. Quang mang màu tím chói mắt bao bọc lấy thanh trọng kiếm.

Bầu trời xám xịt mênh mông bỗng nhiên bị xé toạc, một thân hình mảnh khảnh xuất hiện giữa không trung. Thân thể y bao phủ trong áo choàng đen, chỉ có thể nhìn thấy hai đốm lửa đỏ lập lòe dưới mũ trùm đầu.

“Đúng vậy, chúng ta đều đến chậm rồi. Vừa nhận được tin tức của Thi Vu, ta liền tới ngay, nhưng rốt cuộc vẫn muộn.” Thì ra y chính là người phát ra thanh âm sắc nhọn kia.

“Một năm trước, khi chúng ta phát hiện Austin Griffin, nó chỉ mới trọng sinh. Để trốn tránh sự truy sát của chúng ta, nó đã dùng thiên phú với cái giá là sau đó sẽ vô cùng yếu ớt, tốc độ tiến hóa cũng giảm mạnh. Nhưng tại sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy, nó lại có thể mọc ra cái đầu thứ ba? Cứ theo tốc độ này, e rằng chưa tới một trăm năm, Thiên Phạt thuở ban đầu sẽ lại giáng xuống. Tử Linh Thẩm Phán Kỵ Sĩ, ngươi có cách nào tìm ra nó không?”

Tử Linh Thẩm Phán Kỵ Sĩ lạnh lùng đáp:

“Ngay cả Vu Yêu Vương nhà ngươi còn không cách nào tiến vào thế giới khác để tìm kiếm, thì ta làm sao được. Nhưng mỗi lần tiến hóa, nó đều phải quay lại không gian đã sinh ra nó, chúng ta có thể chờ ở đây.”

Vu Yêu Vương lạnh giọng nói:

“Những kẻ khác đang làm gì? Chẳng lẽ bọn họ nghĩ lần này Austin Griffin sẽ giống như sáu lần trọng sinh trước, dễ dàng bị chúng ta hủy diệt ư? Nó đã mọc ra cái đầu thứ ba, ngày càng khó đối phó. Chúng ta nhất định phải mở đại hội các quân chủ vong linh, liên hợp lại để tìm biện pháp.”

“Được rồi. Chuyện này ta đồng ý với ngươi. Austin Griffin từ khi cưỡng ép phá vỡ trụ phong ấn, gây ra trời sụp đất nứt, bản thể của nó đã chết. Dựa vào sức mạnh mà Thiên Phạt mang lại, nó tối đa chỉ có thể trọng sinh chín lần. Chỉ cần lần này chúng ta diệt được nó, rồi kiên trì thêm hai ngàn năm, nó sẽ vĩnh viễn không thể giáng sinh nữa. Khi đó, nói không chừng chúng ta có thể mở ra con đường liên thông với thế giới khác, mãi mãi rời khỏi nơi tràn ngập hủy diệt và tịch mịch này.”

Vu Yêu Vương hơi kinh ngạc:

“Không ngờ kẻ lạnh lùng nhất như ngươi mà cũng sợ tịch mịch.”

“Chẳng lẽ ngươi không sợ?” Tử Linh Thẩm Phán Kỵ Sĩ hừ lạnh một tiếng, con cốt long khổng lồ dưới thân đột nhiên quay người, một luồng khí đen đậm đặc từ thân mình nó tỏa ra. Ngay sau đó, gã biến mất. Vu Yêu Vương chăm chú nhìn một lát, nơi đó bỗng xuất hiện một quả cầu tím khổng lồ. Nhất thời, cả một ngọn núi bị hòa tan. Thân thể Vu Yêu Vương hòa vào không trung màu xám, biến mất không dấu vết.

…………………………..

Cảm giác chân chạm đất khiến Long Hạo Thần chấn động toàn thân, hắn theo bản năng nhìn lại mình. Hắn phát hiện màu tím dưới lớp da lúc này đã hoàn toàn biến mất, dung nhập vào sâu trong cơ thể. Tác dụng phụ của Bạo Linh Đan dường như cũng không còn, không cần phải chờ hai mươi bốn tiếng đồng hồ để tiêu tan.

Màu tím quanh thân dần biến mất, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện bốn phía tối đen như mực, cảnh trí có chút quen thuộc. Nơi này là?

“Hạo Thần.” Một giọng nói vui mừng vang lên. Ngay sau đó, Long Hạo Thần nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

*Cộp, cộp, cộp*

Dưới sự giúp đỡ của Lý Hinh, nàng và Thải Nhi từ nơi không xa bước nhanh tới.

Long Hạo Thần lúc này mới kịp phản ứng, mình đã trở lại Thánh Thành. Khi hắn cúi đầu, chợt nhìn thấy một vật to lớn nằm dưới chân mình, nó hơi cảnh giác trừng mắt nhìn Thải Nhi.

Đây, đây là Hạo Nguyệt?

Long Hạo Thần bỗng chốc ngơ ngác.

Vật dưới chân hắn có thể nói là rất lớn. Tứ chi tráng kiện, thân dài vượt qua bốn mét, so với Hạo Nguyệt trước kia càng thêm to khỏe. Nếu nói Hạo Nguyệt lúc trước là một con thằn lằn lớn, thì hiện tại nó như một con cá sấu, hơn nữa còn có ba cái đầu.

Đúng vậy, chính là ba cái đầu. Ngoài Tiểu Quang và Tiểu Hỏa, Long Hạo Thần nhìn thấy cái đầu thứ ba có đôi mắt màu xanh biếc. Nhưng cũng giống như Tiểu Quang và Tiểu Hỏa, ánh mắt nó tràn đầy thân mật đối với Long Hạo Thần.

Thấy Long Hạo Thần nhìn chúng nó, ba cái đầu to lập tức nhích lại, cọ tới cọ lui trên người hắn.

“Hạo Nguyệt, không sao đâu. Thải Nhi là bạn của ta.” Long Hạo Thần không rảnh quan sát sự thay đổi của Hạo Nguyệt, vội vàng tiến lên hai bước, mặt tràn đầy áy náy đón lấy Thải Nhi.

“Thải Nhi, xin lỗi, ta… ta lại trễ hẹn.” Hắn không tìm bất kỳ cái cớ nào. Trời đã tối thế này, rõ ràng là Thải Nhi và Lý Hinh đều đã đứng đây chờ hắn trở về!

Long Hạo Thần cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng, hốc mắt nóng lên. Cảm giác được người khác quan tâm chính là điều hắn khát vọng nhất.

Thải Nhi không trách hắn, nàng theo bản năng đưa tay nắm lấy tay Long Hạo Thần, một luồng linh lực nhu hòa tiến vào cơ thể hắn.

Long Hạo Thần không bao giờ phòng bị Thải Nhi, đồng thời tay kia cũng đè lên cái đầu to của Hạo Nguyệt.

Thải Nhi nhẹ giọng nói:

“May là ngươi không bị thương. Nhưng vì sao linh lực lại tiêu hao lớn như vậy, ngươi không sao chứ?” Nàng không thể nhìn thấy sắc mặt hiện tại của Long Hạo Thần, nhưng từ kết quả dò xét trong người hắn và nghe hơi thở, có thể đoán được hắn không gặp chuyện gì lớn, chỉ bị thương nhẹ mà thôi.

Long Hạo Thần nói:

“Ta không sao. Hạo Nguyệt gặp chút nguy hiểm, ta đi giúp nó. Thải Nhi, ta…”

Thải Nhi khẽ lắc đầu:

“Không sao, ta không trách ngươi, bình an trở về là tốt rồi.” Theo nàng biết thì ma thú bầu bạn chắc là sinh sống trong núi rừng, đụng phải kẻ địch nên mới triệu hoán Long Hạo Thần. Nàng không suy nghĩ nhiều.

Ngược lại, Lý Hinh ở bên cạnh nghi hoặc hỏi:

“Long Hạo Thần, đây là Hạo Nguyệt hả? Sao nó lại lớn thế này, ủa, còn mọc thêm một cái đầu nữa. Lạ thật!”

Long Hạo Thần ra hiệu im lặng, nhẹ giọng nói:

“Chắc là Hạo Nguyệt tiến hóa. Đi thôi, trời tối rồi, chúng ta về trước rồi nói sau.”

Long Hạo Thần bình an trở về, Thải Nhi cũng yên tâm. Lý Hinh và Long Hạo Thần trước tiên đưa nàng về chỗ ở, sau đó mới mang theo Hạo Nguyệt cùng nhau về nơi của mình.

Phòng ngủ không lớn, giờ Hạo Nguyệt đã to gấp đôi, ba người vào trong khiến căn phòng có cảm giác hơi chật chội. Nhưng nói thế nào nó cũng không chịu ra ngoài ngủ. Ba cái đầu quấn quýt bên cạnh Long Hạo Thần, trong mắt tràn ngập cảm kích và thân thiết, tựa như đứa con quấn quýt lấy cha mình.

“Được rồi, được rồi. Ngươi gặp nguy hiểm thì ta đương nhiên phải đi giúp chứ? Không cần áy náy.” Long Hạo Thần vuốt ve ba cái đầu của Hạo Nguyệt, mỉm cười nói.

Nhắc lại trận chiến với Thi Vu và đại quân khô lâu, cho đến bây giờ tim hắn vẫn còn đập hơi nhanh, nhưng hắn không hề hối hận. Hắn là Thủ Hộ Kỵ Sĩ, Hạo Nguyệt là người nhà của hắn, đương nhiên hắn phải bảo vệ nó.

Long Hạo Thần lúc này mới có thời gian cẩn thận quan sát sự thay đổi của Hạo Nguyệt sau khi tiến hóa.

Có thể nói Hạo Nguyệt đã hoàn toàn lột xác. Thân thể to gấp đôi, cũng khỏe mạnh hơn rất nhiều. Khi đứng, nó đã cao khoảng một mét rưỡi, tứ chi to khỏe, móng vuốt sắc bén. Ba cái đầu ngẩng lên, trông có mấy phần uy phong.

Vảy trên thân nó cũng biến đổi, mỗi một lớp vảy đều có hình trứng, nhưng bên trên lại nhô ra hình thoi, cho thấy độ dày và cứng của lớp vảy. Thân thể vẫn là màu đen, nhưng dưới ánh sáng lại mơ hồ phản chiếu màu tím đậm. Phần gồ lên trên lưng cũng lớn hơn, dường như tăng theo kích thước cơ thể nó.

Ba cái đầu của Hạo Nguyệt là biến hóa rõ ràng nhất. Đầu có góc cạnh rõ ràng, hai bên đều nhô ra một cục u, dường như là sừng, chỉ là chưa rõ ràng lắm. Con mắt to hơn, miệng hình tròn cũng biến thành hơi dài. Quan trọng nhất là chúng đều lớn hơn một vòng.

Bởi vì có khế ước liên kết, Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng Hạo Nguyệt đã mạnh lên, cường đại hơn trước rất nhiều. Nếu như trực diện đối đầu, e rằng chính mình cũng khó thắng được nó. Rõ ràng đây là dấu hiệu ma thú tiến vào cảnh giới lục giai!

Tiến hóa như vậy cũng quá đáng sợ đi? Từ khi Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt ký kết khế ước đến nay, tổng cộng chưa tới một năm. Lần đầu tiên nó tiến hóa là nhờ máu của Long Hạo Thần. Lần thứ hai tiến hóa là do bản thân nó. Chắc hẳn có liên quan đến viên đá kia.

Đây không phải điểm chính, quan trọng là mỗi lần Hạo Nguyệt tiến hóa, thực lực đều tăng vọt. Khi biến thành hai đầu, nó từ ma thú nhị giai thăng lên tứ giai. Lần này biến thành ba đầu, từ tứ giai lên lục giai. Bất kể là từ cha hay lão sư, Long Hạo Thần đều chưa từng nghe nói có ma thú nào tiến hóa với tốc độ nhanh như vậy.

Hơn nữa, Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện, phía cổ của cái đầu mắt xanh mới lại nhô ra một cục u. Phía bên kia cổ Tiểu Hỏa cũng nhô ra một cục. Như vậy là lần tiến hóa này, hai bên cổ nó đều có một cục u nhô ra. Chẳng lẽ nó còn có thể mọc thêm hai cái đầu nữa? Nếu vậy, nó sẽ tiến hóa thành thứ gì đây?

Đối với Hạo Nguyệt, Long Hạo Thần ngày càng hiếu kỳ.

Hạo Nguyệt cảm nhận được suy nghĩ của Long Hạo Thần, ba cái đầu cùng nhìn hắn. Tiểu Quang tiến tới trước tiên, vươn chiếc lưỡi to liếm mặt hắn, coi như rửa mặt cho Long Hạo Thần.

“Ha ha, đừng liếm ta, nhột quá!”

Tiểu Hỏa và cái đầu mới lập tức gia nhập, ba cái đầu cùng Long Hạo Thần đùa giỡn.

Long Hạo Thần cũng nhận được thông tin Hạo Nguyệt truyền lại. Đúng là nó sẽ còn biến hóa, nhưng mức độ sẽ không khác biệt lớn như vậy. Dù sao ma thú từ lục giai tiến hóa đến thất giai còn khó khăn hơn nhiều so với từ tứ giai đến lục giai. Hạo Nguyệt không nói gì thêm về vấn đề tiến hóa. Long Hạo Thần chỉ có thể cảm nhận được Hạo Nguyệt nói với hắn rằng, bất luận sau này nó biến thành dạng gì, hắn vĩnh viễn là người nhà, là đồng bạn, là huynh đệ, thậm chí là cha của nó.

Trời đã tối đen, khi Long Hạo Thần tắm rửa xong và tiến vào trạng thái tu luyện, Hạo Nguyệt đã chìm vào giấc ngủ. Tuy nó đã hoàn thành tiến hóa, nhưng cơ thể vô cùng yếu ớt. Hiển nhiên nó đã dùng hết năng lượng để tiến hóa, muốn hồi phục đến trạng thái tốt nhất còn cần thời gian.

Hạo Nguyệt cũng cho Long Hạo Thần biết cái đầu mới của nó thuộc tính là phong, Long Hạo Thần đặt tên cho nó là Tiểu Thanh, giống với màu mắt của nó.

Ngày hôm sau, sáng sớm.

Khi ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào phòng, đánh thức Long Hạo Thần từ từ tỉnh lại khỏi trạng thái tu luyện. Trong ánh nắng ấm áp, đáy mắt hắn hiện lên một tia mềm mại. Trong đầu hắn bất giác nhớ tới thế giới của bóng tối và lửa.

So với nơi đó, đại lục Thánh Ma tựa như thiên đường!

Xuyên qua cửa sổ nhìn ánh nắng, trong lòng Long Hạo Thần chợt dâng lên cảm giác hạnh phúc.

Hạo Nguyệt chiếm mất giường của Long Hạo Thần, tướng ngủ rất khó coi. Bởi vì giường không đủ dài, thân thể nó cuộn tròn lại, cái đuôi còn bị Tiểu Quang ngậm trong miệng. Trong mắt người khác, có lẽ sẽ cảm thấy bộ dạng nó hung dữ. Nhưng trong mắt Long Hạo Thần, chúng nó đều rất ngây thơ.

Đi lên giường khẽ hôn ba cái đầu, Long Hạo Thần không đánh thức bọn nó, lặng lẽ ra khỏi phòng ngủ rửa mặt, ăn sáng. Hôm nay hắn còn phải tham gia thi đấu.

Khi Long Hạo Thần đi ra khỏi phòng ngủ, ba cái đầu của Hạo Nguyệt đồng loạt mở mắt nhìn nhau. Ba đôi mắt với màu sắc khác nhau đều tràn ngập cảm giác ấm áp, khóe miệng chúng cong lên, rồi lại nhắm mắt, hô hấp cũng đều đều.

Long Hạo Thần vươn vai một cái, nội linh lực vẫn còn chút cảm giác yếu ớt. Tối hôm qua khi trở về đã là đêm khuya, tu luyện trong thời gian ngắn không thể giúp linh lực của Long Hạo Thần khôi phục đến trạng thái tốt nhất. Nhưng hắn có thể cảm giác rõ ràng cơ thể mình đã kiên cường hơn nhiều, lực lượng cũng tăng lên rõ rệt.

Xem ra, hắn phải tìm cơ hội thử nghiệm ngoại linh lực mới được. Bữa sáng hắn ăn cùng Lý Hinh và Dạ Hoa. Dạ Hoa tuy không thể xem trận đấu, nhưng y vẫn có mặt. Ít nhất y muốn đợi Long Hạo Thần tham gia hết các trận đấu, chính thức gia nhập Liệp Ma Đoàn rồi mới trở lại thành Hạo Nguyệt.

“Hinh nhi nói Hạo Nguyệt đã trở về, còn tiến hóa nữa?” Dạ Hoa nhỏ giọng hỏi Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần gật đầu.

Dạ Hoa hơi tò mò hỏi:

“Nó tiến hóa đến trình độ nào rồi? Chẳng lẽ là vì thứ mà lần trước con nói?”

Long Hạo Thần đáp:

“Chắc là vậy. Bằng không đệ tử cũng không nghĩ ra làm cách nào nó có thể tiến hóa lần nữa trong thời gian ngắn như vậy. Lão sư, đệ tử cảm thấy Hạo Nguyệt rất khác biệt. Lần tiến hóa này, nó đã đạt tiêu chuẩn ngang bằng ma thú lục giai sơ cấp. Hơn nữa còn có thêm một thuộc tính.”

Dạ Hoa mỉm cười nói:

“Đối với con mà nói thì đó là chuyện tốt. Hạo Nguyệt càng mạnh thì trợ giúp cho con càng lớn. Nó có thể trở về ngay khi trận chung kết bắt đầu, sẽ giúp con rất nhiều. Các trận đấu sau này con sẽ thoải mái hơn.”

Long Hạo Thần cười ha ha:

“Hiện tại Hạo Nguyệt còn hơi yếu, trước khi nó hoàn toàn hồi phục, đệ tử sẽ không để nó cùng tham gia thi đấu. Lão sư, thời gian không còn sớm, đệ tử và tỷ tỷ xuất phát đây.”

Dạ Hoa gật đầu.

Long Hạo Thần và Lý Hinh từ biệt Dạ Hoa, đi về phía đại sân vận động Thánh Minh. Nhìn bóng lưng họ, Dạ Hoa khẽ thở dài.

“Thằng bé Hạo Thần này cái gì cũng tốt, chỉ là đối với người bên cạnh quá mềm lòng, quá trọng tình cảm.”

Sân đấu của chiến sĩ.

Khi Long Hạo Thần đi vào sân, hắn mới nhớ tới tình hình rút thăm đấu vòng tròn ngày hôm qua. Hôm nay đối thủ của hắn dường như là thí sinh số 2 đến từ Thánh Điện Ma Pháp. Một vị Ma Đạo Sư ngũ giai. Không cần phải nói, đây sẽ lại là một trận chiến khốc liệt.

Ngày hôm qua hắn rời đi sớm, dĩ nhiên không biết kết quả các trận sau, vào cửa hỏi thăm một chút mới biết đối thủ hôm nay của hắn cũng đã chiến thắng trong trận đấu hôm qua. Giống như hắn, đã đánh bại một thích khách.

Ở khu nghỉ ngơi tìm một vị trí ngồi xuống, Long Hạo Thần đảo mắt một vòng, người thu hút sự chú ý của hắn nhất vẫn là hai cô gái trong tổ.

Cô bé triệu hoán sư mang dáng vẻ loli đang rầu rĩ không vui, dường như vẫn còn để bụng chuyện ngày hôm qua triệu hoán ra một con cừu nhỏ đáng xấu hổ.

Vương Nguyên Nguyên thì ngồi bên cạnh lau chùi tấm Thuẫn Bài to lớn, trong mắt tràn đầy yêu thương, tựa như đang vuốt ve cơ thể người yêu.

Long Hạo Thần đương nhiên sẽ không nghĩ cô bé triệu hoán sư kia chỉ có thể triệu hoán ra một con cừu đơn giản như vậy. Đầu tiên, nàng nhất định là triệu hoán sư số 1, chứng tỏ tu vi của nàng đã đạt tới ngũ giai. Thứ hai, nàng có thể vào chung kết, chứng tỏ ít nhất nàng cũng nằm trong top mười của vòng loại Thánh Điện Linh Hồn.

Hôm qua khi Sinh Linh Môn xuất hiện, Long Hạo Thần không thể nào quên cảm giác rung động đó. Tuy rằng chỉ có một con cừu khôi hài xuất hiện, nhưng Sinh Linh Môn chỉ có thể triệu hoán cừu ư? E rằng không đơn giản như vậy.

Không suy nghĩ nhiều thêm, Long Hạo Thần ngồi xuống lập tức nhắm mắt, để mình tiến vào trạng thái minh tưởng. Đêm qua tiêu hao linh lực quá lớn, tuy cảm giác yếu ớt đã biến mất nhờ Hạo Nguyệt tiến hóa, nhưng nội linh lực cạn kiệt vì Bạo Linh Đan thì không thể thay đổi. Hắn phải dùng mọi cách để khôi phục chút ít nội linh lực. Lát nữa đối thủ của hắn, là số 2 của Thánh Điện Ma Pháp, nhất định cũng là một cường giả ngũ giai.

Dạ Hoa từng dạy cho Long Hạo Thần, tu vi của ma pháp sư càng cao, thực lực tổng thể càng tăng theo cấp số nhân. Đơn giản mà nói, ma pháp sư nhị giai chắc chắn không phải là đối thủ của chiến sĩ nhị giai. Nhưng khi ma pháp sư đạt tới ngũ giai, thì dù là mười chiến sĩ cùng cấp cũng chưa chắc đối phó được.

Ma pháp sư có lực công kích cường đại và năng lực khống chế chiến trường. Một ma pháp sư ưu tú là sức chiến đấu chủ chốt nhất, cũng là hỏa lực chính trong đoàn đội.

Trận đấu đầu tiên là cuộc so tài giữa hai thích khách. Thích khách đối đầu với thích khách, quan trọng là tốc độ và khả năng khống chế, hầu như ai đâm trúng đối thủ trước thì sẽ giành được chiến thắng cuối cùng. Bởi vậy trận đấu này kết thúc rất nhanh. Thậm chí người khác còn không nhìn rõ họ đã thắng như thế nào, trận đấu đã xong.

“Trận thứ hai, Hoàng Nghị đối đầu Long Hạo Thần, ra sân.”

Giọng của trọng tài đánh thức Long Hạo Thần khỏi trạng thái tu luyện. Bên kia, một ma pháp sư luôn trầm lặng cũng chậm rãi đứng lên. Vẻ ngoài của y cũng vô cùng tuấn tú, đường nét trên mặt thậm chí còn mềm mại tựa như Long Hạo Thần. Dáng người y cao hơn Long Hạo Thần một chút, không khoa trương gây chú ý như Lâm Hâm, nhưng từng động tác lại phảng phất tuân theo một quỹ đạo nhất định.

Đồng tử Long Hạo Thần co rút lại, e rằng đối thủ này khó đối phó! Từ trên người Hoàng Nghị, hắn có cảm giác uy hiếp tương tự như khi Dương Văn Chiêu phát ra, chỉ là không mãnh liệt bằng.

“Chiến đấu giữa kỵ sĩ và ma pháp sư, để công bằng, hai bên hãy cách xa nhau năm mươi mét.” Trọng tài chỉ huy Long Hạo Thần và Hoàng Nghị giữ khoảng cách xong, mới tuyên bố: “Trận đấu bắt đầu!”

Lần này Long Hạo Thần không chọn Súc Thế nữa. Chiến đấu với ma pháp sư, cần phải không ngừng tiếp cận. So với lực công kích mạnh mẽ và khả năng khống chế chiến trường, thân thể ma pháp sư khá yếu ớt. Một khi bị kỵ sĩ áp sát, thắng bại coi như đã định.

Xông lên! Long Hạo Thần lao nhanh về phía trước, tay trái nắm Quang Diệu Thuẫn Bài, tay phải cầm Hỏa Kiếm. Thanh kiếm quang của hắn đã mất trong trận đấu với Thi Vu hôm qua, bởi vậy nói chính xác thì hiện giờ hắn chỉ có một thanh kiếm.

Bản thân Quang Diệu Thuẫn Bài có năng lực tự chữa trị, nhưng vết thương nặng hôm qua vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, trên mặt khiên vẫn còn những vết nứt đáng sợ. Trên người Long Hạo Thần không có áo giáp. Một đao của Khô Lâu Vương đã triệt để phá hủy thuộc tính quang minh của bộ giáp.

Nhìn Long Hạo Thần lấy ra trang bị, Hoàng Nghị đứng đối diện hơi nhíu mày, nhưng động tác của y không hề chậm lại. Một cây ma pháp trượng nhỏ bé xuất hiện trong tay y.

Toàn thân pháp trượng màu vàng, không biết làm bằng chất liệu gì, trên thân trượng có hoa văn cổ xưa, một viên bảo thạch tròn màu nâu được khảm trên đỉnh. Khi Hoàng Nghị lấy ra pháp trượng này, nó bỗng phát ra một vầng sáng màu nâu vàng.

Chú ngữ trầm thấp với tiết tấu đều đặn từ miệng Hoàng Nghị vang lên. Pháp trượng chỉa về phía Long Hạo Thần, khoảnh khắc đó, hào quang vàng từ trong sân bắn ra, khuếch tán thành một vầng sáng.

Long Hạo Thần có trực giác nhạy bén, hắn lập tức cảm nhận được nguy hiểm. Thân hình vốn đang lao tới đột nhiên khựng lại, mũi chân nhún một cái, làm động tác né sang bên.

*Rầm!*

Một bức tường đất không hề có dấu hiệu đột nhiên trồi lên từ lòng đất. Nếu Long Hạo Thần tiếp tục xông về phía trước, thì hiện tại hắn đã đâm sầm vào bức tường này.

Một cái rồi lại một cái, những bức tường đất không ngừng mọc lên. Bất kể Long Hạo Thần thay đổi phương hướng thế nào, luôn sẽ có một bức tường chắn trước mặt, khiến hắn không cách nào tiến tới. Chỉ trong chốc lát, tầm mắt của hắn đã bị những bức tường ngăn cách.

Mỗi một bức tường đều rộng hai mét, cao ba mét, dày hơn nửa mét, muốn đánh xuyên qua tuyệt đối không phải chuyện dễ.

Ngay thời điểm tầm mắt Long Hạo Thần bị che khuất, động tác của Hoàng Nghị hơi ngừng lại, một vầng sáng màu vàng từ ngực y bắn ra. Vầng sáng này không phát động công kích hay phòng ngự, mà lơ lửng trôi xuống vai trái Hoàng Nghị. Mơ hồ có thể thấy đó là một sinh vật nhỏ bé sau lưng có đôi cánh trong suốt. Nó chỉ to bằng bàn tay, trông cực kỳ đáng yêu. Nhưng thanh âm phát ra từ miệng nó, đối với Long Hạo Thần mà nói thì tuyệt đối không đáng yêu chút nào.

Thanh âm thánh thót ngâm xướng khác với giọng trầm thấp của Hoàng Nghị nhưng lại có cùng tiết tấu, dù nội dung khác biệt. Nghe thấy hai giọng nói, Long Hạo Thần ngẩn người. Lúc này hắn vừa vòng qua hai bức tường, vừa lúc có thể thấy cảnh tượng trước mặt.

Thổ Nguyên Tố Linh Lô? Nhìn sinh vật nhỏ trên vai Hoàng Nghị, Long Hạo Thần kinh ngạc.

Đối với ma pháp sư mà nói, thực dụng nhất chính là nguyên tố linh lô. Mỗi một loại nguyên tố ma pháp đều có khả năng sản sinh ra linh lô. Một khi có được nguyên tố linh lô, loại linh lô này sẽ có thể hóa thành nguyên tố tinh linh, trợ giúp trong chiến đấu. Nguyên tố tinh linh có thể tiến hóa ba lần, nguyên tố tinh linh cao cấp nhất thậm chí có thể tiến hóa bốn lần.

Trong số các nguyên tố linh lô, chỉ có Quang Nguyên Tố Linh Lô là có thể bị kỵ sĩ thu nhận và sử dụng.

Thực lực của nguyên tố linh lô liên quan đến năng lực của bản thân chủ nhân, có được nó cũng như có thêm một người, nhưng linh lực sử dụng trên thực tế đều đến từ chính chủ nhân. Nói đơn giản là nguyên tố linh lô có thể dựa vào linh lực của chủ nhân để thi triển pháp thuật, cùng chủ nhân đồng thời tấn công kẻ địch hoặc phòng ngự, hỗ trợ. Tùy theo sự tiến hóa của nguyên tố linh lô, đặc điểm lớn nhất của chúng là tăng phúc uy lực ma pháp và giảm tiêu hao linh lực.

Ma pháp sư có được nguyên tố linh lô thì tựa như Thủ Hộ Kỵ Sĩ có Thánh Dẫn Linh Lô, đoàn đội nào cũng muốn có. Mặc dù Thổ Nguyên Tố Tinh Linh của Hoàng Nghị vẫn còn là cấp thấp nhất, nhưng tác dụng hỗ trợ trong chiến đấu đã rất lớn. Những ma pháp nào y biết, chắc chắn Thổ Nguyên Tố Tinh Linh cũng biết.

Không thể cho y thêm thời gian. Một khi sức mạnh ma pháp của cả hai cùng phát ra, mình tuyệt đối không có cơ hội thắng.

Long Hạo Thần mau chóng đưa ra quyết định, không vòng qua tường đất nữa mà ngang nhiên xông thẳng về phía trước. Hỏa Kiếm trong tay phải lấp lánh quang mang.

Diệu Nhật Trảm.

*Oành!*

Một bức tường đất dưới nhát chém mạnh mẽ của Diệu Nhật Trảm đã vỡ nát. Không hề dừng lại, tốc độ của hắn bùng nổ, biến thành một mũi tên lao thẳng đến đối thủ.

Dịch Thái Linh Lô khiến uy thế của Diệu Nhật Trảm hơn xa ngày xưa. Thổ Tường Thuật là ma pháp tứ giai, Diệu Nhật Trảm là kỹ năng mạnh nhất tứ giai của kỵ sĩ, vừa lúc công phòng đối nhau triệt tiêu.

Long Hạo Thần đột nhiên bộc phát nhưng sắc mặt Hoàng Nghị không hề thay đổi. Một bức tường đất lại một bức tường đất không ngừng xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần, ngăn cản tốc độ tiến lên của hắn.

Diệu Nhật Trảm liên tiếp lóe lên, Long Hạo Thần một giây cũng không ngừng. Với tình trạng cơ thể hiện tại, nếu để Hoàng Nghị và Thổ Nguyên Tố Tinh Linh của y hoàn toàn phát huy sức mạnh, hắn nhất định sẽ thua. Tiếng gầm rú kịch liệt vang lên, lại một bức tường đất bị Diệu Nhật Trảm phá nát. Long Hạo Thần với bước chân kiên định không ngừng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Cảm nhận uy lực của Diệu Nhật Trảm, bao gồm cả Hoàng Nghị, những thí sinh trong tổ thứ ba đều kinh ngạc. Diệu Nhật Trảm dường như là kỹ năng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ? Nơi đây không có kỵ sĩ, đương nhiên không ai biết Long Hạo Thần song tu Thủ Hộ và Trừng Giới.

Mắt thấy khoảng cách giữa hai người chỉ còn hai mươi mét, chỉ cần tiến thêm một chút, kỹ năng công kích từ xa của Long Hạo Thần sẽ có thể đánh trúng đối thủ.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói thanh thúy của Thổ Nguyên Tố Tinh Linh đột nhiên ngừng lại. Một quang hoàn màu đất thật lớn xuất hiện trước mặt Hoàng Nghị.

Loại ma pháp triệu hoán nguyên tố?

Long Hạo Thần thầm giật mình, thân thể vốn đang lao tới chợt dừng lại.

Đất đá với tốc độ kinh người tập trung về phía quang hoàn. Một người khổng lồ cao tới bốn mét thành hình, thân thể tráng kiện lao thẳng về phía Long Hạo Thần.

Thổ Cự Nhân, ma pháp triệu hoán nguyên tố ngũ giai. Trong số các ma pháp thổ hệ ngũ giai, ma pháp này là cao cấp nhất, khó trách cần thời gian dài như vậy để ngâm xướng.

Khi ma pháp này được phóng ra, sắc mặt Hoàng Nghị trở nên hơi tái nhợt, hiển nhiên linh lực tiêu hao không nhỏ. Thổ Nguyên Tố Tinh Linh trên vai y cũng không ngâm xướng nữa, thân thể nó phát ra một tầng quang mang màu đất bao lấy Hoàng Nghị, giúp y phục hồi linh lực đã tiêu hao.

Tụ Linh, năng lực thiên phú của nguyên tố tinh linh. Có thể dựa vào nguyên tố trong cơ thể và tự nhiên để giúp chủ nhân mau chóng hấp thu nguyên tố ma pháp, tiến hành bổ sung. Có thể thấy một nguyên tố tinh linh quan trọng đến mức nào đối với ma pháp sư.

Trước mặt Long Hạo Thần, tuy rằng Thổ Cự Nhân không khủng bố như Khô Lâu Vương mà hắn đối phó hôm qua, nhưng lực phòng ngự của nó thậm chí còn hơn cả Khô Lâu Vương. Ít nhất nó không sợ thuộc tính quang, mà hiện tại trạng thái của Long Hạo Thần không phải hoàn toàn khỏe mạnh.

*Keng!*

Giương Thuẫn Bài, Thần Ngự Khiên. Oành một tiếng, Thổ Cự Nhân bị bắn ra. Quanh thân Long Hạo Thần cũng xuất hiện hào quang của Quang Báo Thù. Chân trái tiến một bước, Hỏa Kiếm nháy mắt bộc phát.

Diệu Nhật Trảm, mang theo hào quang đỏ vàng nồng đậm, lưỡi đao khủng bố từ trên cao chém xuống thân thể Thổ Cự Nhân.

Động tác của Long Hạo Thần cực nhanh, dưới chân dường như lóe lên tia sáng, thân thể đột nhiên phóng cao. Một kiếm Quang Trảm này chẳng những uy thế mạnh mẽ, mà quan trọng là lưỡi dao dày rộng.

*Phụt--*

Thân thể Thổ Cự Nhân nhất thời xuất hiện một vết chém dài. Nhưng sắc mặt Long Hạo Thần chợt biến đổi.

Quang Trảm Kiếm để lại vết thương từ bả vai đến eo của Thổ Cự Nhân. Tuy nhát chém thoạt nhìn có lực phá hoại lớn, nhưng thực tế chỉ sâu một tấc mà thôi. Đối với Thổ Cự Nhân cao hơn bốn mét, thân mình dày vô cùng, vết thương này chẳng đáng vào đâu. Hơn nữa, Thổ Cự Nhân sở dĩ được gọi là ma pháp mạnh nhất trong ngũ giai, làm sao có thể đơn giản như vậy? Trên hai chân nó tỏa ra hào quang màu đất nồng đậm, hấp thu thổ nguyên tố xung quanh để bổ sung cho mình. Vết thương trên thân thể đang khép lại với tốc độ kinh người, hầu như chỉ trong chốc lát đã biến mất không còn dấu vết.

Trong số các cự nhân triệu hoán nguyên tố, Thổ Cự Nhân sở trường nhất là phòng ngự.

Đồng tử bỗng co rút, Long Hạo Thần đưa ra quyết định. Hắn có thể cảm nhận được sự thiếu hụt nội linh lực trong cơ thể mình. Nếu hiện tại hắn có đủ linh lực, hắn tin tưởng có thể lợi dụng kỹ xảo để dần dần bào mòn Thổ Cự Nhân. Nhưng hiện tại hắn không có nhiều thời gian như vậy.

Hoàng Nghị ở một bên như hổ rình mồi, chỉ cần Thổ Cự Nhân cầm chân mình càng lâu, để Hoàng Nghị hồi phục linh lực đến trạng thái tốt nhất, thì trận chiến này không cần tiếp tục nữa. Hiện tại tổng linh lực của Long Hạo Thần chưa tới một nửa, tuy còn có Dịch Thái Linh Lực nhưng không thể kéo dài.

“Đáng tiếc.” Long Hạo Thần liếc nhìn Quang Diệu Thuẫn Bài trên tay trái, vết nứt càng mở rộng, thân thể trên không trung biến đổi, Hỏa Kiếm mạnh mẽ chém vào nắm đấm của Thổ Cự Nhân đang đánh tới.

Âm thanh va chạm như kim loại vang lên từ thân thể Thổ Cự Nhân. Cơ thể nó cứng như sắt đá. Long Hạo Thần nhờ vào lực phản chấn này bắn ra, Hỏa Kiếm lại mạnh mẽ chém về phía đầu Thổ Cự Nhân.

Lực phòng ngự của Thổ Cự Nhân đúng là mạnh, nhưng động tác của nó khá chậm chạp. Hỏa Kiếm có thể để lại một dấu vết sâu trên đầu nó.

Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến những người xem rung động xuất hiện. Long Hạo Thần ở trên không trung, tay trái cầm khiên, tay phải cầm kiếm, thân thể xoay tròn không ngừng chém vào Thổ Cự Nhân. Quang mang đỏ vàng chói mắt tựa như búa tạ không ngừng đập vào người Thổ Cự Nhân.

Đấu Sát Toàn Viên Kiếm, kỹ năng công kích cường đại do Long Tinh Vũ sáng chế.

Tinh túy của Đấu Sát Toàn Viên Kiếm chính là mượn lực, dựa thế. Từ một góc độ nào đó, nó hơi giống kỹ năng Súc Thế, nhưng lại là phiên bản Súc Thế càng công kích càng tăng mạnh. Nó thích hợp nhất để tấn công những mục tiêu kiên cố, nhưng không hợp để đối phó với những kẻ địch nhanh nhẹn. Bởi vì không thể liên tục đánh trúng kẻ địch thì không cách nào tích lũy lực công kích.

Rất hiển nhiên, Thổ Cự Nhân không có khả năng né tránh Đấu Sát Toàn Viên Kiếm. Cho dù thực lực mạnh như Dương Văn Chiêu, một khi bị Đấu Sát Toàn Viên Kiếm cuốn lấy, gã cũng không có biện pháp né tránh công kích liên tục, chỉ còn cách lựa chọn đối đầu trực diện.

Hình ảnh khiến tất cả rung động xuất hiện. Long Hạo Thần ở giữa không trung xoay tròn, tựa như lưỡi hái tử thần không ngừng cuốn lấy thân thể Thổ Cự Nhân. Mà Thổ Cự Nhân chỉ có thể vụng về muốn tấn công hắn, nhưng lại không ngừng bị hắn dựa thế, mượn lực.

Bụi đất bay lên, trên thân mình Thổ Cự Nhân không ngừng xuất hiện vết chém. Dưới cơn lốc của Đấu Sát Toàn Viên Kiếm, thân thể nó giảm xuống với tốc độ kinh người, cứ như vậy bị Long Hạo Thần chém thành bột phấn.

*Phụt!*

Một kích cuối cùng triệt để chém nát thân hình Thổ Cự Nhân. Khi Đấu Sát Toàn Viên Kiếm thu thế, một luồng sáng màu vàng nháy mắt phóng ra, thẳng hướng Hoàng Nghị còn đang ngơ ngẩn đứng đó.

Hoàng Nghị là một Ma Đạo Sĩ bậc hai, nếu không tính đến một người nào đó không giỏi công kích nhưng phá hoại có thừa, thì y mới là người đứng đầu thực sự của vòng loại Thánh Điện Ma Pháp. Y học ma pháp Thổ Cự Nhân này chưa được bao lâu, chưa từng nghĩ tới nó lại bị một đối thủ ngũ giai tiêu diệt nhanh như vậy. Đây chính là Thổ Cự Nhân chứ không phải tường đất! Lực phòng ngự của Thổ Cự Nhân, cho dù là kẻ địch lục giai cũng không thể phá vỡ trong thời gian ngắn!

Hai luồng quang mang hầu như không phân biệt trước sau xuất hiện gần người Hoàng Nghị. Đó đều là tường đất, do y và Thổ Nguyên Tố Tinh Linh cùng phóng ra.

*Oành oành--*

Liên tiếp hai tiếng va chạm, vầng sáng vàng từ xa bay tới thế nhưng liên tục phá hủy hai bức tường đất, vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục hướng về ngực Hoàng Nghị.

*Ong--*

Một lớp màng màu đất từ tay Hoàng Nghị bộc phát ra, va chạm với quang mang vàng kia, rốt cuộc phá nát nó, hóa thành vô số hào quang sáng ngời bay tán loạn.

Lúc này Hoàng Nghị mới nhìn rõ, thứ tấn công bất ngờ mình chính là Quang Diệu Thuẫn Bài trên tay Long Hạo Thần. Đáng tiếc, tấm khiên này coi như đã hoàn toàn bị phá hủy.

Đối với tình huống này, Long Hạo Thần cũng không còn cách nào khác. Đấu Sát Toàn Viên Kiếm tuy cường đại nhưng trong tay hắn chỉ có một thanh Hỏa Kiếm, mà kỹ năng dựa thế này lại cần hai vũ khí. Bởi vậy, Quang Diệu Thuẫn Bài không có tác dụng công kích nhưng vẫn cần nó để hoàn tất kỹ năng. Vết rạn nứt ban đầu không ngừng lớn ra, rốt cuộc sắp đến bờ vực tan vỡ, không cách nào sửa chữa. Bất đắc dĩ, Long Hạo Thần chỉ có thể dùng nó làm một kích cuối cùng.

So với trang bị của Long Hạo Thần, trang bị của Hoàng Nghị xa hoa hơn nhiều. Lớp màng quang màu đất chính là kỹ năng phụ của pháp trượng trong tay y, Thổ Nguyên Tố Hộ Thuẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!