Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 38: CHƯƠNG 38: THIÊN PHÚ ÁP CHẾ VÀ CỘNG HƯỞNG

Đây... đây là Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng giữa chủ kỵ sĩ và Phụ Trợ kỵ sĩ! Không thể nào! Hàn Khiếm trợn trừng mắt nhìn Long Hạo Thần như thể đang nhìn một con quái vật, đáy mắt tràn ngập vẻ chấn động không thể tin nổi.

Hít sâu một hơi, Hàn Khiếm chuyển ánh mắt sang cháu trai mình, sắc mặt ông cũng trở nên nghiêm nghị. Tay phải ông khẽ chỉ về phía Hàn Vũ. Trong khoảnh khắc, Long Hạo Thần thấy tay Hàn Khiếm biến thành màu vàng trong suốt như pha lê. Quang Diệu Thể, kỹ năng cấp bảy của kỵ sĩ.

Bàn tay rực sáng khẽ lướt, năm ngón tay vung lên, từng đạo quang văn theo một quỹ tích huyền ảo từ lòng bàn tay ông tuôn ra. Giây lát sau, chúng hóa thành một quang văn phức tạp, lạc ấn lên ngực Hàn Vũ.

Thân thể Hàn Vũ đột nhiên run lên, một luồng sáng vàng từ ngực y lóe ra rồi từ từ bay lên không trung, hóa thành một cột sáng màu vàng, chậm rãi dâng cao.

Ánh mắt Hàn Khiếm nhìn chằm chằm vào tốc độ dâng lên của cột sáng, sắc mặt càng lúc càng kích động.

Dạ Hoa và Long Hạo Thần đứng bên cạnh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Năng lực mà Hàn Khiếm vừa sử dụng, cả hai thầy trò đều chưa từng biết đến.

Một lúc sau, cột sáng vàng cuối cùng cũng ngừng dâng lên. Hai tay Hàn Khiếm bất giác siết chặt thành nắm đấm.

“Không ngờ, không ngờ lại là như vậy. Tám mươi, là tám mươi a!”

Đột ngột quay đầu lại, Hàn Khiếm nhìn Long Hạo Thần bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái, soi xét hắn từ trên xuống dưới như đang chiêm ngưỡng một báu vật vô giá.

Bị ông nhìn đến phát ngượng, Long Hạo Thần không nhịn được hỏi:

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Hàn Khiếm hít một hơi thật sâu, tay phải vung lên, một tầng ánh sáng vàng bao bọc khắp gian phòng, kể cả mặt đất dưới chân họ. Câu nói tiếp theo của ông khiến hai thầy trò Dạ Hoa và Long Hạo Thần đều kinh ngạc đến sững sờ.

“Tiểu Hạo Thần ơi là tiểu Hạo Thần, ngươi đúng là luôn khiến ta phải kinh ngạc. Tiên thiên nội linh lực chín mươi bảy, Con Trai Quang Minh! Không ngờ sau sáu ngàn năm hắc ám, Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta cuối cùng cũng xuất hiện một vị Con Trai Quang Minh! Ha ha, ha ha ha ha!”

Long Hạo Thần và Dạ Hoa trợn mắt há hốc mồm nhìn ông. Nếu là người khác nói câu này, có lẽ hai thầy trò đã chuẩn bị chiến đấu. Nhưng người trước mặt họ chính là Thánh Kỵ Sĩ Trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, một siêu cấp cường giả chỉ cần nhấc tay là có thể dễ dàng hủy diệt họ. Hơn nữa, cả hai đều không cho rằng Hàn Khiếm sẽ làm chuyện gì bất lợi với mình.

“Làm... làm sao ngài biết?” Long Hạo Thần ngây ngốc hỏi. Người ta đã nói ra con số cụ thể, có che giấu thêm cũng vô ích, chi bằng cứ hỏi thẳng thắc mắc trong lòng.

Tâm tình Hàn Khiếm vẫn chưa thể bình tĩnh lại, ngọn lửa hưng phấn bùng cháy trong mắt ông.

“Chính khế ước Phụ Trợ kỵ sĩ đã để lộ sơ hở của ngươi. Mối quan hệ giữa Phụ Trợ kỵ sĩ và chủ kỵ sĩ vô cùng thân thiết. Việc ký kết khế ước cần huyết mạch của đôi bên để duy trì liên hệ, đó là lý do ta cần một giọt máu của ngươi. Khi khế ước hoàn thành, nếu thiên phú của chủ kỵ sĩ vượt xa Phụ Trợ kỵ sĩ, thiên phú của Phụ Trợ kỵ sĩ sẽ được tăng cường theo. Sau khi khế ước kết thúc, phần thiên phú tăng thêm này sẽ biến mất.”

“Cái gọi là vượt xa cũng có giới hạn, đó chính là Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng mà ta vừa nói. Giới hạn này là khi chênh lệch tiên thiên nội linh lực vượt quá ba mươi. Nói cách khác, trong trường hợp tiên thiên nội linh lực của chủ kỵ sĩ cao hơn Phụ Trợ kỵ sĩ ba mươi điểm, thiên phú của Phụ Trợ kỵ sĩ sẽ được nâng cao. Mức độ nâng cao bằng một nửa chênh lệch tiên thiên nội linh lực giữa hai bên.”

“Tiên thiên nội linh lực của Tiểu Vũ là sáu mươi ba, cũng coi như không tệ. Nhưng hiện tại, tiên thiên nội linh lực của nó đã lên tới tám mươi, tức là đã tăng mười bảy điểm. Mười bảy nhân hai là ba mươi bốn, cộng thêm sáu mươi ba, ta đã tính ra tiên thiên nội linh lực của ngươi. Chín mươi bảy, là chín mươi bảy điểm tiên thiên nội linh lực! Thật không ngờ, lúc sinh thời ta lại có thể nhìn thấy một cường giả mang thể chất Con Trai Quang Minh.”

Long Hạo Thần ngây người, Dạ Hoa cũng sững sờ, còn Hàn Vũ thì chỉ biết cười ngây ngô…

Dạ Hoa lẩm bẩm:

“Sao ta chưa từng nghe nói Phụ Trợ kỵ sĩ còn có lợi ích như vậy?”

Hàn Khiếm đáp: “Phụ Trợ kỵ sĩ vốn không nhiều, hơn nữa khế ước cũng có nhiều loại khác nhau. Loại có thể tạo ra Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng này chỉ có khế ước văn mà ta nghiên cứu từ cổ văn tinh linh mới làm được. Đừng nói ngươi chưa nghe qua, ngay cả trong Thánh Điện Kỵ Sĩ cũng không có bao nhiêu người biết. Hơn nữa, nó đối với đa số người đều vô dụng, nên Thánh Điện đương nhiên không cần phải phổ biến rộng rãi.”

Dạ Hoa không kìm được giọng run run hỏi:

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, khế ước này... một chủ kỵ sĩ có thể có mấy vị Phụ Trợ?”

Hàn Khiếm không chút do dự đáp:

“Tối đa là hai. Vì khế ước sẽ tạo ra liên kết tinh thần, nếu có quá nhiều Phụ Trợ sẽ ảnh hưởng đến tinh thần lực của chủ kỵ sĩ, gây ra bất lợi. Vì vậy, chúng ta cho rằng một chủ kỵ sĩ có tối đa hai Phụ Trợ là thích hợp nhất.”

“Bịch” một tiếng, Long Hạo Thần quỳ xuống đất.

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, con cầu xin ngài, hãy cho lão sư một khế ước phù văn đi ạ! Lão sư mới là thiên tài chân chính!”

Hàn Khiếm nghe hắn nói vậy thì giật mình ngơ ngẩn.

Dạ Hoa vẻ mặt kích động nhìn Long Hạo Thần.

“Không, Hạo Thần, như vậy sẽ khiến con không thể có thêm Phụ Trợ kỵ sĩ nào nữa.”

Long Hạo Thần thành thật lắc đầu:

“Lão sư, bản thân mình cường đại mới là quan trọng nhất. Đệ tử có Hàn huynh làm Phụ Trợ là đủ rồi. Nếu có thể giúp người về phương diện thiên phú, đệ tử sẽ làm mọi cách!”

“Đợi đã, đợi đã, sao ta không hiểu các ngươi đang nói gì vậy?” Hàn Khiếm nghi hoặc nhìn hai thầy trò.

Dạ Hoa thở dài một tiếng, cúi đầu nói:

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, tiên thiên nội linh lực của thuộc hạ chỉ có tám điểm.”

“Cái gì?” Hàn Khiếm kinh hô, thanh âm cực lớn khiến hai thầy trò Long Hạo Thần ù cả tai. May mà ông đã bố trí Thánh Quang Minh nội linh lực ngăn cách, nên âm thanh không bị khuếch tán ra ngoài.

Hàn Khiếm bị chấn động không hề nhỏ, không thua gì khi biết tiên thiên nội linh lực của Long Hạo Thần cao tới chín mươi bảy. Tiên thiên nội linh lực chỉ có tám điểm nghĩa là gì? Nghĩa là vĩnh viễn không thể đột phá cấp hai mới đúng! Nhưng mà, y không những đột phá, mà còn là một Đại Địa kỵ sĩ!

Giờ khắc này, Hàn Khiếm xem như đã hiểu vì sao Long Hạo Thần lại nói Dạ Hoa mới là thiên tài chân chính. Thiên tài không chỉ nằm ở thiên phú. Một người có tiên thiên nội linh lực chỉ tám điểm lại tu luyện đến tầng Đại Địa kỵ sĩ, sự cố chấp, kiên trì và trí tuệ này, làm sao hai chữ “thiên tài” có thể hình dung hết? Hít sâu một hơi, Hàn Khiếm nhìn chằm chằm Dạ Hoa.

“Sao ngươi không sớm bẩm báo việc này lên trên?”

Dạ Hoa cười khổ:

“Tiên thiên nội linh lực tám điểm không phải là chuyện gì vinh quang, chỉ khiến người ta nhạo báng mà thôi.”

“Nhạo báng cái quái gì! Ngu ngốc! Ngươi có từng nghĩ, bên phía nhân loại chúng ta có bao nhiêu người nội linh lực thấp hơn mười điểm không? Chiếm số đông đấy! Nếu bọn họ có thể giống ngươi tu luyện thành cường giả cấp năm, vậy đối với nhân loại chúng ta sẽ có ý nghĩa như thế nào?” Hàn Khiếm gần như gầm lên.

Lần này đến lượt Dạ Hoa chấn động. Cả đời y chỉ biết nỗ lực và chiến đấu, sự cười nhạo của người đời dần biến tính cách y thành cô độc, nói khó nghe thì là tự cho mình là trung tâm, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của bản thân.

Lúc này nghe xong lời Hàn Khiếm, y mới đột nhiên hiểu ra, thì ra mấy chục năm khổ tâm tu luyện không chỉ giúp cho chính mình. Những phương pháp tu luyện tự nghiên cứu ra tuy không thích hợp với tiểu quái vật Long Hạo Thần, nhưng lại vô cùng thích hợp với đại đa số người không đủ thiên phú!

Hàn Khiếm nhấc tay, một luồng sáng vàng từ người Long Hạo Thần bay ra.

“Ta đáp ứng thỉnh cầu của ngươi. Hiện tại ta còn muốn xem trên người lão sư của ngươi có thể xuất hiện kỳ tích cỡ nào hơn cả ngươi. Dạ Hoa, đưa tay trái ra.”

“Vâng.” Dạ Hoa hưng phấn vô cùng, tựa như thuở ban đầu nhận Long Hạo Thần làm đệ tử. Thiên phú đã vây khốn y cả đời cuối cùng cũng có cơ hội thay đổi!

Mười phút sau, một phù văn giống hệt lúc nãy trong tay Hàn Khiếm đã xuất hiện trong lòng bàn tay Dạ Hoa.

Dạ Hoa và Long Hạo Thần không hề thảo luận vấn đề liên quan đến khế ước Phụ Trợ kỵ sĩ. Hai người họ là thầy trò, thân như cha con. Cứ cho là Dạ Hoa trở thành Phụ Trợ kỵ sĩ của Long Hạo Thần thì đã sao? Chẳng lẽ Long Hạo Thần sẽ yêu cầu y làm gì ư? Sự tín nhiệm tuyệt đối giữa thầy trò khiến họ không cần trao đổi thêm điều gì đã đưa ra quyết định.

Lại một giọt máu tươi nhỏ xuống.

Cảm thụ của Dạ Hoa còn mãnh liệt hơn Hàn Vũ gấp nhiều lần. Khi vầng sáng vàng xuất hiện trên người, y vì quá căng cứng mà cơ thể co giật, suýt nữa thì ngất đi.

Chênh lệch linh lực giữa y và Long Hạo Thần cao tới tám mươi chín điểm, khi nhận được Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng, tiên thiên nội linh lực của y từ tám điểm tăng vọt lên năm mươi hai điểm. Tuy vẫn chưa được tính là thiên tài, nhưng đối với Dạ Hoa mà nói, phần thiên phú tăng thêm này đủ để thay đổi vận mệnh sau này của y!

Cảm nhận được quang nguyên tố tăng gấp mấy chục lần, cảm nhận nội linh lực trong cơ thể vì thiên phú biến hóa mà sinh ra thay đổi, Dạ Hoa không kìm được mà rơi nước mắt. Y ôm chặt lấy Long Hạo Thần, bật khóc nức nở.

Mấy chục năm nay, y đã chịu đựng vô tận sự cười nhạo, chịu đựng nỗi thống khổ bị lão sư đuổi đi, chịu đựng tất cả mọi thứ. Hoàn toàn nhờ vào tinh thần bất khuất chống đỡ y đi từng bước một đến ngày hôm nay. Giờ phút này, vấn đề lớn nhất đã vây khốn y mấy chục năm cuối cùng cũng được giải quyết. Áp lực cảm xúc trong lòng y bỗng chốc vỡ òa như đê vỡ.

Nhìn Dạ Hoa khóc lớn, Hàn Khiếm đứng một bên không ngăn cản. Ông từng trải, sao có thể không nhìn ra những cảm xúc bị đè nén bao năm của Dạ Hoa? Lúc này để y giải tỏa ra chính là lựa chọn tốt nhất.

Nội tâm trong sáng sẽ giúp ích rất lớn cho việc tu luyện của y. Tuy tuổi y không còn nhỏ, nhưng với phương pháp tu luyện của mình, e rằng tương lai tiền đồ sẽ vô cùng sáng lạn.

Con Trai Quang Minh dù mạnh đến đâu cũng chỉ có một mình, nhưng tác dụng mà Dạ Hoa mang lại có thể giúp đỡ toàn bộ Lục Đại Thánh Điện!

Dạ Hoa khóc ròng rã hơn mười phút, khóc đến hai mắt đỏ hoe, thấm ướt cả vai áo Long Hạo Thần. Khó khăn lắm y mới dần ổn định lại cảm xúc.

Xoay người, y “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Hàn Khiếm, dập đầu nói:

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng, cảm tạ ngài.”

Hàn Khiếm mỉm cười, lắc đầu:

“Không cần cảm tạ. Nếu ngươi không chê, cũng không cần trở về Hạo Nguyệt thành nữa, sau này cứ theo ta. Lão phu sẽ truyền thụ cho ngươi kinh nghiệm tu luyện nhiều năm của ta.”

Dạ Hoa thông minh sắc sảo, là thiên tài một thế hệ, liền vội vàng lạy thêm một lần nữa:

“Đệ tử bái kiến sư phụ.”

Hàn Khiếm ha ha cười lớn, hai tay nâng y dậy.

“Là lão phu được hời mới đúng. Tương lai ngươi nhất định sẽ trở thành ngôi sao sáng chói của Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta, e rằng thành tựu không thua gì đồ đệ bảo bối của ngươi đâu.”

Long Hạo Thần thấy lão sư đã bái sư xong, cũng vội tiến lên cung kính nói:

“Đệ tử Long Hạo Thần bái kiến sư tổ.”

Hàn Khiếm cười đến đắc ý. Tính cách ông vốn hào sảng, nhất thời không giữ kẽ mà cười càn rỡ. Hàn Vũ đứng một bên nhìn cảnh này, chút mờ mịt còn sót lại trong lòng đã tan biến không còn dấu vết. Chưa nói đến việc chủ kỵ sĩ của mình là đồ tôn của ông nội, chỉ riêng Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng đã giúp thiên phú của y tăng vọt lên tám mươi điểm. Y đang nghĩ có nên bàn lại với ông nội, kéo dài thời gian làm Phụ Trợ kỵ sĩ hay không.

Thoạt nhìn, tiên thiên nội linh lực của Dạ Hoa tăng lên hơn bốn mươi điểm, nhận được lợi ích nhiều nhất. Nhưng thực ra, lợi ích mà Hàn Vũ có được thậm chí còn vượt qua cả Dạ Hoa.

Nguyên bản tiên thiên nội linh lực của Hàn Vũ là sáu mươi ba, tuy đã là thiên tài nhưng tương lai muốn trở thành Thần Ấn kỵ sĩ vẫn còn hơi khó khăn. Trong ghi chép của Thánh Điện Kỵ Sĩ, cường giả có thể trở thành Thần Ấn kỵ sĩ hầu như đều có tiên thiên nội linh lực vượt qua bảy mươi. Nếu không có thiên phú như vậy, thì phải nỗ lực gấp mấy lần mới có thể thành công.

Tiên thiên nội linh lực bảy mươi điểm là thể chất Quang Thiên Sứ, tám mươi điểm là thể chất Thần Phù Hộ. Nói cách khác, dưới sự trợ giúp của Thiên Phú Áp Chế Cộng Hưởng, thiên phú của y đã trực tiếp tăng lên hai cấp. Chỉ cần còn sống, đột phá cấp chín chỉ là vấn đề thời gian! Hàn Vũ sao có thể không hưng phấn? Trở thành Phụ Trợ kỵ sĩ thì đã sao? Thiên phú tăng cao như vậy, xem như làm hai mươi năm Phụ Trợ kỵ sĩ cũng đáng!

“Thật không ngờ lần này lại có thu hoạch lớn như vậy. Ha ha.” Hàn Khiếm đắc ý nói. “Được rồi, nói chuyện chính sự. Hạo Thần, ở vòng loại ngươi đã lọt vào top mười. Dựa theo quy tắc, Thánh Điện chúng ta phải thưởng cho ngươi một món vũ khí. Ta nghe người giám sát tổ thứ ba của Thánh Điện Kỵ Sĩ nói rằng vũ khí của ngươi đã bị tổn hại nghiêm trọng. Nếu đã vậy, ngươi hãy đi nhận phần thưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta.”

“Vũ khí mà Thánh Điện thưởng cho phải xem vận khí của ngươi rồi. Sáng mai Hàn Vũ sẽ đưa ngươi tới Thánh Điện Tàng Bảo Các, nó sẽ cho ngươi biết phải làm gì. Dù sao cũng đã xác định ngươi đứng đầu tổ thứ ba, trận đấu ngày mai không cần tham dự. Lão sư của ngươi đã bái ta làm thầy, ngươi cũng thành đồ tôn của ta, lão phu trở về sẽ tự tay chuẩn bị cho các ngươi một phần lễ gặp mặt, ngày mai sẽ cho người đưa tới. Đồ tôn của Hàn Khiếm ta sao có thể không có món trang bị nào trên người chứ? Tiểu Vũ, bắt đầu từ bây giờ con chính là Phụ Trợ của Hạo Thần, chắc đã biết nên làm gì rồi chứ.”

Hàn Vũ vội vàng cung kính nói:

“Vâng, ông nội. Con sẽ nghiêm túc học hỏi chủ nhân, sẽ không làm ông nội thất vọng nữa.”

Hàn Khiếm đi rồi, Dạ Hoa không nhịn được vội vàng ở trong phòng tu luyện. Long Hạo Thần đưa Hàn Vũ trở về phòng của mình.

“Hàn huynh, huynh thấy thế này được không, sau này cứ gọi thẳng tên tôi đi. Cứ gọi chủ nhân làm tôi thấy hơi kỳ kỳ.” Long Hạo Thần khẩn thiết nói với Hàn Vũ.

Hàn Vũ lập tức kiên quyết lắc đầu:

“Như vậy sao được. Lễ không thể bỏ, tôi là Phụ Trợ kỵ sĩ của ngài, đương nhiên phải xưng hô ngài là chủ nhân.” Hiện tại y đã quyết tâm phải theo sát Long Hạo Thần. Con Trai Quang Minh đấy! Theo hắn mới có tiền đồ. Bây giờ Hàn Vũ vô cùng bội phục ông nội, ánh mắt quá sắc bén rồi. Trở thành Phụ Trợ của Con Trai Quang Minh, đây là vinh diệu chứ không phải sỉ nhục.

Long Hạo Thần khuyên bảo nửa ngày, Hàn Vũ nhất quyết không chịu đồng ý. Hết cách, hắn đành tìm một chỗ cho y ở tạm.

Sáng sớm hôm sau, Hàn Vũ đưa Long Hạo Thần đến Thánh Điện Tàng Bảo Các. Trước khi đi, Long Hạo Thần nhờ Lý Hinh nói với Thải Nhi hôm nay hắn sẽ về trễ, bảo nàng không cần chờ.

Thánh Điện Tàng Bảo Các nằm trong khuôn viên sân Thánh Minh, cũng do Lục Đại Thánh Điện cùng nhau quản lý.

Tàng Bảo Các nằm ở phía sau sân Thánh Minh, một nơi không hề thu hút ánh mắt.

Từ bên ngoài nhìn, nó chỉ là một tòa kiến trúc hình lục giác bình thường, chiếm diện tích khoảng mấy trăm mét vuông. Cùng lắm thì có vẻ hơi xa hoa một chút.

Trước cửa có hai ông lão mặc đồ vải ngồi trên ghế trò chuyện, trông rất nhàn nhã.

“Kính chào hai vị tiền bối. Vãn bối là Hàn Vũ, phụng mệnh của Thánh Kỵ Sĩ Trưởng Hàn Khiếm, đưa Đại Địa kỵ sĩ của Thánh Điện là Long Hạo Thần đến lựa chọn phần thưởng.” Hàn Vũ cung kính hành lễ.

Long Hạo Thần không dám chậm trễ, cũng hành lễ với hai ông lão.

Hai ông lão này một gầy một béo. Ông lão béo hơi hói đầu, bụng to, vạt áo mở rộng để lộ bộ ngực.

Ông lão gầy thì như một cây gậy trúc, trông như thể một trận gió cũng có thể thổi bay.

“Ừm, lệnh bài.” Ông lão gầy lãnh đạm nói.

Hàn Vũ vội vàng tiến tới đưa lệnh bài.

Ông lão gầy gật đầu:

“Ngươi chờ ở đây. Long Hạo Thần, đi theo ta.”

“Vâng.” Long Hạo Thần đáp, bước theo ông lão gầy tiến vào Tàng Bảo Các. Hàn Vũ thì đứng yên ngoài cửa.

Ông lão gầy đưa Long Hạo Thần vào trong Tàng Bảo Các. Vừa vào cửa, Long Hạo Thần cẩn thận quan sát một trong những nơi trọng yếu nhất của Thánh Thành.

Đại sảnh khá nhỏ, chỉ khoảng một trăm mét vuông. Chính giữa mặt đất có một đồ án sao sáu cánh chiếm gần hết diện tích.

Cánh cửa sau lưng khép lại, xung quanh có sáu bức tường, mỗi bức tường vẽ một bức tranh lớn.

Trong tranh đều vẽ người, sáu bức tường, sáu người. Xem quần áo trên người họ thì chính là chức nghiệp giả của Lục Đại Thánh Điện. Người trong tranh trông đều rất trẻ, trong đó Ma Pháp Thánh Điện và Linh Hồn Thánh Điện là nữ.

Ông lão gầy đi tới giữa đại sảnh sao sáu cánh mới dừng lại, xoay người đánh giá Long Hạo Thần từ trên xuống dưới, hừ một tiếng:

“Thì ra ngươi là Long Hạo Thần, nhìn không ra có ưu điểm gì.”

Long Hạo Thần ngẩn người:

“Tiền bối, ngài biết tôi?”

Ông lão gầy không chút khách khí nói:

“Không biết.” Nói xong, chân ông khẽ động, hướng về bức tường có tranh kỵ sĩ giẫm một cái.

Long Hạo Thần không hề cảm giác được linh lực dao động, nhưng bức tường kỵ sĩ chợt lóe sáng.

Ông lão gầy nâng tay phải lên, Long Hạo Thần mơ hồ nhìn thấy trong tay ông có thứ gì đó giống như huy chương lóe sáng hướng về bức tường kỵ sĩ. Bỗng chốc, bức tường tỏa sáng, kỵ sĩ trong tranh như đang cử động.

“Thánh Điện Kỵ Sĩ, nhận người.” Ông lão gầy hô một tiếng, rồi đột nhiên nhấc chân đá vào mông Long Hạo Thần.

Động tác của ông thật sự quá nhanh, Long Hạo Thần căn bản không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại không thể vận dụng một chút linh lực nào, cả người bay thẳng tới bức tường vẽ kỵ sĩ.

Long Hạo Thần kinh hãi suýt hét lên. Ngay khi hắn tưởng mình sẽ đập vào tường đau điếng, đột nhiên xung quanh biến thành hư ảo. Thân thể hắn không ngờ đã nhập vào vách tường, biến mất không thấy bóng dáng.

Nhìn bức tường vẽ kỵ sĩ, ông lão gầy hừ hai tiếng.

“Mười bốn tuổi đã là Đại Địa kỵ sĩ, coi như tạm được. Cũng không biết có gì đặc biệt hơn người. Hừ hừ. Con bé kia mạnh như vậy, không lẽ lại để thằng nhóc của Thánh Điện Kỵ Sĩ này chiếm hời? Thật muốn bóp chết thằng nhóc này.”

Vừa nói ông vừa thong dong đi ra ngoài. Ông lão béo lúc trước ngồi đối diện ông, cười hỏi:

“Thế nào rồi?”

Ông lão gầy trừng mắt:

“Không tốt lắm, không xứng với Thải Nhi nhà tôi.”

Ông lão béo cười ha ha:

“Ông đừng nói với tôi, nên đi nói với lão Dương ấy.”

Ông lão gầy ngồi lại chỗ cũ, không thèm liếc mắt nhìn Hàn Vũ đang đứng bên cạnh, hừ hai tiếng:

“Sớm muộn gì cũng sẽ tìm lão Dương tính sổ. Đời này lão già đó không biết chiếm của tôi bao nhiêu tiện nghi. Giờ lão còn phái một thằng nhóc tay sai đến chiếm tiện nghi lớn như vậy!”

Ông lão béo cười nói:

“Tôi nói lời công bằng. Đâu phải cháu nội lão Dương, việc này liên quan gì đến lão ta?”

Sắc mặt ông lão gầy bỗng nhiên trở nên kỳ quái.

“Ông nhắc tới chuyện này tôi mới thấy khoái. Cháu lão Dương còn không bằng thằng nhóc này. Ha ha, mấy hôm trước nhóc con đó suýt bị con bé nhà tôi phế đi. Ông không nhìn thấy vẻ mặt lão Dương lúc tới tìm tôi đâu, quả là đặc sắc. Ha ha, nhiều năm như vậy lần đầu tiên thấy lão ta chịu thiệt. Nhưng tôi còn chưa kịp vui bao lâu, chợt nghe nói việc này lại là vì thằng nhóc mới nãy. Đây là chuyện quái gì chứ! Cứ làm như Thích Khách Thánh Điện chúng ta thiếu nợ Thánh Điện Kỵ Sĩ bọn họ vậy.”

Hàn Vũ đứng một bên vểnh tai nghe, y loáng thoáng đoán ra vài phần manh mối.

Đúng lúc này, ông lão gầy mạnh mẽ quay đầu.

“Nghe lén cái gì, cút xa một chút!” Tay ông vung lên, Hàn Vũ chỉ cảm thấy một luồng lực mạnh ập đến, cả người như cưỡi mây đạp gió bay ra xa mấy chục mét.

Lần này kinh hồn khiến lòng bàn tay y đổ đầm đìa mồ hôi! Tu vi của y chính là cấp năm, vậy mà một chút năng lực phản kháng cũng không có. Hai ông lão này rốt cuộc là ai? Chỉ sợ thực lực không thua kém ông nội y? Với tu vi của họ, vì sao lại chịu ở đây canh gác?

Ông lão gầy khinh thường nói:

“Đúng là đời sau không bằng đời trước. Lão hồ ly Hàn Khiếm lại nuôi ra một đứa cháu chẳng ra hồn thế này.”

Ông lão béo bĩu môi:

“Dù chẳng ra hồn cỡ nào, đám trẻ trong Thánh Điện Kỵ Sĩ tố chất thân thể cũng thuộc hàng đầu trong liên minh, điều này ông không thể phủ nhận.”

Ông lão gầy kiêu ngạo nói:

“Rác rưởi, gộp lại một đám cũng không bằng Thải Nhi nhà tôi.”

Ông lão béo cười gian:

“Con bé rồi cũng sẽ có lúc gả cho người ta. Hơn nữa, tiểu hồ ly mới đi vào trong cũng không tệ, tuổi hình như bằng Thải Nhi của ông đúng không.”

Ông lão gầy nghẹn lời.

“Hồ ly mập, muốn đánh nhau đúng không hả?”

Ông lão béo tựa lưng vào ghế, nói:

“Nếu ông muốn dùng thực lực thật sự đấu với tôi một trận quang minh chính đại thì được, còn đánh lén thì thôi đi.”

Ông lão gầy hừ hừ mấy tiếng, dựa lưng vào ghế không nói lời nào nữa.

…………………………………

Long Hạo Thần kinh hoàng nhập vào vách tường, chỉ cảm thấy xung quanh có một lực hút cực mạnh không ngừng xé rách thân thể hắn từ bốn phương tám hướng. Trong lúc này, hắn đã khôi phục lại khả năng khống chế linh lực, vội vàng vận dụng linh lực hộ thân.

Ngay giây phút này, một bàn tay to không biết từ đâu vươn ra túm lấy bả vai hắn. Thế giới hư ảo hắc ám bỗng nhiên biến mất, trước mắt sáng ngời, Long Hạo Thần đã xuất hiện ở một nơi khác.

Đây là một nơi tràn ngập tiếng chim hót và hương hoa. Phía trước dường như là một sơn cốc, sương mù màu vàng nhạt mơ hồ bao phủ lối vào. Xung quanh là cây cối, bụi cỏ và hoa tươi, không khí trong lành đập vào mặt.

Trên bầu trời mây trắng lững lờ trôi, không khí hơi ẩm ướt bao phủ làn da hắn, thoải mái không nói nên lời.

Cửa vào sơn cốc cách hắn khoảng trăm mét, một bên dốc đá có khắc bốn chữ to.

[Kỵ Linh Sơn Cốc]

Đây... đây chính là tàng bảo khố của Thánh Điện Kỵ Sĩ ư? Long Hạo Thần trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi thứ trước mặt. Kiến thức của hắn không đủ để lý giải tất cả những điều này.

“Hoan nghênh, cậu bé.” Một giọng nói hùng hậu vang lên sau lưng Long Hạo Thần.

Vội quay người lại, Long Hạo Thần chợt nhìn thấy sau lưng mình đứng một ông lão, dường như vừa rồi chính là ông đã kéo hắn lại đây. Sau lưng ông có một cánh cửa tỏa ra ánh sáng kỳ quái.

Cánh cửa này hơi giống Sinh Linh Môn mà Trần Anh Nhi đã phóng ra lúc trước, chỉ là những hoa văn quanh cánh cửa càng thêm phức tạp. Không có phù điêu động vật mà là chữ thượng cổ của tinh linh.

“Rất kỳ quái đúng không?” Ông lão có dáng người cao gầy. Mái tóc bạc xõa sau lưng chiếc áo choàng màu trắng đơn giản, trong khung cảnh xinh đẹp này lại có mấy phần tiên phong đạo cốt. Trán ông rộng và đầy đặn, tuy trên mặt đã lưu lại dấu vết của năm tháng nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Dáng người ông vừa phải không cường tráng, nhưng đứng đó lại tựa như một cây cột chống trời.

“Kính chào tiền bối.” Long Hạo Thần cung kính hành lễ kỵ sĩ với ông.

Ông lão mỉm cười:

“Lão phu là Hạo Hàm, ngươi có thể gọi ta là Dương gia gia.”

Long Hạo Thần lần nữa cung kính làm lễ kỵ sĩ:

“Kính chào Dương gia gia.”

Dương Hạo Hàm mỉm cười vỗ vai hắn:

“Có phải rất kỳ quái về nơi này không? Kỳ thực, nơi này không phải do Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta sáng tạo ra, mà là di sản từ thời kỳ Huy Hoàng lưu truyền lại, do thượng cổ tinh linh tộc chế tạo. Không chỉ nơi này, tàng bảo các của Ngũ Đại Thánh Điện khác cũng tương tự. Nói đơn giản là thượng cổ tinh linh có thể dựa vào việc khống chế thiên địa để sáng tạo ra những không gian song song với không gian của chúng ta. Sau này, vào sơ kỳ niên đại hắc ám, nhân loại chúng ta đã dùng nơi này làm nơi trú ẩn, tiến hành tu sửa và cải biến, mới có được hình dạng như ngày nay.”

Tuy Long Hạo Thần vẫn không hiểu rõ lắm, nhưng cũng có mấy phần ấn tượng. Hắn nhớ lại những gì gặp được ở kỵ sĩ thánh sơn, mới hơi hiểu ra.

Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:

“Nói thật, nếu không phải ở thời kỳ hắc ám nhân loại nắm giữ một ít di tích tài phú của cổ tinh linh tộc, e rằng nhân loại chúng ta đã không còn tồn tại.”

Long Hạo Thần thầm giật mình nhưng không hỏi gì thêm. Hiển nhiên đây là việc liên quan đến bí mật của Lục Đại Thánh Điện. Nếu Dương gia gia này muốn cho hắn biết, thì rồi sẽ nói thôi.

“Đi thôi, trong sơn cốc có phần thưởng của ngươi, nhưng cũng có một phần khảo nghiệm đang chờ ngươi. Ngươi hãy đi vào lối rẽ bên trái trong cùng, sẽ đợi được cơ duyên của mình.”

“Cảm ơn Dương gia gia.” Long Hạo Thần cung kính đáp một tiếng, rồi đi về phía Kỵ Linh Sơn Cốc.

Khoảng cách trăm mét chớp mắt đã đến, hắn bước một chân vào làn sương mù vàng nhạt.

Vừa tiến vào trong sương mù, Long Hạo Thần bỗng cảm thấy khác biệt. Không khí sảng khoái chợt biến thành nặng nề, tựa như có ngọn núi đè lên người, khiến bước chân vốn nhẹ nhàng trở nên nặng trĩu.

Dịch Thái Linh Lực trong cơ thể bị kích thích, tự động vận hành để bảo vệ. Trên người Long Hạo Thần hiện lên một tầng sáng vàng kim.

Từ khi đột phá cấp năm, Long Hạo Thần rõ ràng cảm giác được tốc độ tu luyện của mình chậm lại. Nguyên bản một ngày có thể tăng hàng chục điểm linh lực, nay chỉ còn lại hàng đơn vị. Mười ngày qua, nội linh lực của hắn chỉ tăng được khoảng mười điểm. Ngược lại, vì Hạo Nguyệt tiến hóa, ngoại linh lực của hắn lại tăng lên không ít.

Trận chiến với Vương Nguyên Nguyên khiến Long Hạo Thần chợt nhận ra ngoại linh lực cũng rất quan trọng. Rõ ràng ngoại linh lực của Vương Nguyên Nguyên vượt xa người thường, nếu không, nàng sẽ không thể dễ dàng vận dụng Cự Linh Thần Thuẫn làm búa để đập. Nếu không có Hạo Nguyệt, bản thân hắn không có vũ khí tốt tương tự, thật sự không phải là đối thủ của cô.

Hiện tại, Dịch Thái Linh Lực trong cơ thể hắn vận chuyển khác với lúc trước.

Lúc trước khi tu luyện, nội linh lực xoay tròn quanh Thánh Dẫn Linh Lô. Mà hiện tại thì hoàn toàn ngược lại.

Dịch Thái Linh Lực màu vàng tạo thành một vòng tròn linh lực, tựa như đang bảo vệ, xoay quanh Thánh Dẫn Linh Lô. Thánh Dẫn Linh Lô chậm rãi xoay tròn, cùng với quá trình tu luyện của Long Hạo Thần, nó tinh luyện ra Dịch Thái Linh Lực rồi dung nhập vào vòng Dịch Thái Linh Lực bên ngoài.

Long Hạo Thần biết tu luyện không thể vội vàng. Lúc trước mỗi ngày có thể tăng mười điểm linh lực, một là vì ăn Tụ Linh Đan của Lâm Hâm, hai là vì trong chiến đấu không ngừng kích phát tiềm năng bản thân. Sau khi đột phá, việc tu luyện Dịch Thái Linh Lực càng phức tạp hơn. Sự kiện Hạo Nguyệt cũng khiến tiềm năng bị kích phát của hắn tiêu hao khá nhiều, hiện tại từng bước đứng vững, chậm rãi tăng cao mới là lựa chọn chính xác nhất. Năm nay hắn chỉ mới mười bốn tuổi, vẫn còn nhiều thời gian.

Long Hạo Thần đặt mục tiêu cho mình là trước mười tám tuổi phải đạt được Huy Diệu kỵ sĩ, trước hai mươi lăm tuổi phải là Thánh Điện kỵ sĩ. Hiển nhiên không thể liều lĩnh, Dạ Hoa cũng từng nhiều lần nhấn mạnh điều này.

Trong làn sương mù vàng nhạt, tuy áp lực rất lớn, nhưng Long Hạo Thần dựa vào tinh thần lực cường đại, có thể cảm nhận được quang nguyên tố ở đây đậm đặc hơn bên ngoài rất nhiều. Sương mù không phải do hơi nước tạo thành, mà là quang nguyên tố ẩm ướt. Nói cách khác, quang nguyên tố ở nơi này tồn tại ở dạng thể lỏng.

Đáng tiếc, Long Hạo Thần không có khả năng hấp thu. Quang nguyên tố này tuyệt không bài xích hắn, nhưng khi hắn thử hấp thu thì áp lực xung quanh nháy mắt tăng vọt, suýt nữa khiến linh lực hộ thể của hắn tan rã. Việc này làm Long Hạo Thần sợ đến mức vội vàng ổn định tâm thần, đồng thời phóng ra Thánh Quang Tráo, lúc này mới tránh được việc phòng ngự bị phá vỡ.

Thế là hắn không dám làm bừa nữa, cẩn thận bước về phía trước.

Không lâu sau, cảnh vật phía trước bỗng trở nên rõ ràng. Những nơi khác vẫn còn mông lung, nhưng bên trái đã xuất hiện một con đường.

Con đường rộng khoảng ba mét, hai bên đều là vách đá cao vút. Vách đá bóng loáng như gương, với tu vi hiện tại của Long Hạo Thần chắc chắn không thể leo lên.

Chắc là nơi này rồi. Long Hạo Thần quan sát một chút, rồi cất bước đi vào con đường.

Vừa ra khỏi phạm vi sương mù vàng, thân thể hắn bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Áp lực giảm bớt, Long Hạo Thần cảm giác nội linh lực trong cơ thể hơi cuồn cuộn.

Con đường này không thẳng tắp mà hơi uốn lượn khúc khuỷu, cho nên hắn có thể nhìn thấy vách đá, nhưng lại không thể biết cuối đường có gì.

Theo con đường đi tới trước khoảng mười phút thì đột nhiên phía trước xuất hiện hơn mười lối rẽ. Mỗi một lối rẽ hai bên đều là vực sâu.

Đây... đây chắc không phải là do thiên nhiên hình thành, nếu không thì thật sự quá kỳ diệu. Long Hạo Thần rung động nhìn từng nhánh đường rẽ, thầm nghĩ.

Làm sao đây? Dương gia gia không nói là còn có lối rẽ. Mình nên chọn cái nào? Lại chọn lối bên trái trong cùng ư?

Đột ngột dừng bước, Long Hạo Thần suy tư.

Tuy tuổi hắn không lớn nhưng tính cách trầm ổn, không hề mù quáng xông vào. Không biết vì sao, trong lòng hắn có vài phần cảm giác bất an.

Long Hạo Thần nhớ lại từng lời Dương Hạo Hàm nói, không bỏ sót một chữ nào. Trí nhớ tốt giờ phút này đã phát huy tác dụng quan trọng.

“Dương gia gia có nói mình phải đi qua khảo nghiệm mới được thưởng. Chẳng lẽ trước mắt chính là khảo nghiệm, hoặc là một phần của khảo nghiệm?” Long Hạo Thần nghĩ vậy, lập tức ngồi xuống xếp bằng, khép mắt lại.

Lúc đi qua sương mù, linh lực của hắn đã hơi tiêu hao. Nếu phải đối mặt với khảo nghiệm, vậy thì giữ trạng thái tốt nhất là vô cùng quan trọng.

Trong Kỵ Linh Sơn Cốc này, quang nguyên tố so với bên ngoài càng nồng đậm hơn. Tuy nó không đậm đặc như mưa giống trong sương mù, nhưng cũng tương đối dồi dào. Dựa vào thể chất Con Trai Quang Minh, một lát sau Long Hạo Thần đã khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.

Đúng lúc này, đột nhiên tâm thần Long Hạo Thần hơi chấn động. Hắn cảm giác được một luồng quang nguyên tố cực kỳ thuần khiết đang khẽ dao động.

“Hử?”

Long Hạo Thần đột nhiên mở mắt, ánh mắt trong chốc lát đã tập trung vào một phương hướng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!