Luồng khí tức cực kỳ tinh thuần ấy tuy chỉ thoáng qua, nhưng với cảm giác nhạy bén của mình, hắn đã lập tức ghi nhớ phương hướng.
Trước mặt hắn có tổng cộng mười lối rẽ, trong ký ức của hắn, phương hướng kia chính là lối thứ ba từ bên trái đếm sang.
Không chút do dự, Long Hạo Thần đứng dậy, bước nhanh về phía lối rẽ thứ ba.
Đi vào lối rẽ chưa đầy trăm mét, cảm giác lúc trước lại một lần nữa xuất hiện. Không sai, chính là hướng này. Long Hạo Thần thầm nghĩ, một nơi có dao động quang nguyên tố nồng đậm như vậy, chắc chắn là mục đích của chuyến đi này.
Tiếp tục đi thêm một lúc, khi hắn vừa rẽ sang một hướng khác thì đột nhiên phía trước xuất hiện một cánh cửa phát ra ánh sáng kỳ dị.
Cánh cửa này không giống cánh cửa đã dịch chuyển hắn tới đây. Nó nhỏ hơn nhiều, cao chừng hai mét, rộng một mét, mang hình bầu dục. Bên trong cánh cửa tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nhưng viền ngoài lại mang màu xanh biếc của biển cả.
Đây là…
Chẳng lẽ mình phải bước vào trong đó? Long Hạo Thần dừng bước.
Hắn đứng trước ngưỡng cửa, chỉ cảm thấy quang nguyên tố tinh thuần chính là từ cánh cửa này truyền ra. Nhưng nó không liên tục lan tỏa, mà bất quy tắc, thỉnh thoảng mới lóe lên một lần.
Là Quang Minh Chi Tử, Long Hạo Thần trời sinh đã được quang nguyên tố ưu ái, mà bản thân hắn đối với quang nguyên tố cũng vô cùng thân cận. Khi cảm nhận được sự tồn tại của quang nguyên tố, hắn sẽ vô thức loại bỏ khả năng có nguy hiểm.
Do dự một hồi, Long Hạo Thần hít một hơi thật sâu, cất bước đi vào trong cánh cửa phát sáng.
Lần này, hắn không cảm thấy có gì khó chịu, chỉ cảm thấy xung quanh là một vùng ánh sáng dịu nhẹ. Trong chớp mắt, hắn lại cảm nhận được mặt đất cứng rắn dưới chân, ngay sau đó, tất cả hư ảo lại một lần nữa trở về với thực tại.
Đó là một hang động, xung quanh là vách đá lởm chởm. Vừa mới bước vào, Long Hạo Thần cảm giác mình vừa trở về thế giới thực thì ngay lập tức lại bị kéo vào một khung cảnh huyền ảo.
Hai luồng sáng, một xanh một vàng, bỗng nhiên lóe lên, chiếu sáng cả hang động.
Màu xanh như biển rộng mênh mông, tràn ngập sự bao dung và lấp lánh xinh đẹp.
Màu vàng ấm áp tựa mặt trời trong thần thoại, rực rỡ, tràn đầy sức sống nhưng không hề chói mắt. Tựa như ánh quang minh bừng lên sức sống mãnh liệt, xua tan màn đêm tăm tối.
Đây là…
Ánh mắt Long Hạo Thần chợt trở nên mông lung. Hai màu sắc tinh khiết và xinh đẹp đến thế, đẹp đến mê hoặc lòng người. Đặc biệt là khi hắn trông thấy màu vàng, cảm giác như được trở về thuở ban đầu khi cha giúp hắn hoàn thành Thần Thánh Thức Tỉnh. Dịch Thái Linh Lực trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, khiến cả người hắn lúc sáng lúc tối.
Sự xâm nhập của hắn dường như đã kinh động hai luồng sáng xanh vàng đang chiếu rọi hang động, chúng đồng thời dừng lại. Nhưng chúng lại mang đến cho Long Hạo Thần những cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Ánh sáng xanh mang theo sự cảnh giác và dò xét, còn ánh sáng vàng chỉ chợt ngừng lại rồi tuôn ra một cảm giác thân thiết mãnh liệt, đột ngột phóng thẳng về phía Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần không làm gì cả, chỉ yên lặng đứng đó, mặc cho luồng sáng vàng lao tới. Khi cơ thể bị ánh sáng vàng bao phủ, hắn chỉ cảm thấy toàn thân trở nên ấm áp, nội linh lực trong cơ thể bỗng tăng tốc vận chuyển, một cảm giác thư thái khó tả lan tỏa khắp người.
Tuy hắn không nhìn rõ xung quanh, trước mắt chỉ còn lại vầng sáng vàng rực, nhưng cảm giác thân thiết mãnh liệt khiến lòng Long Hạo Thần tràn đầy thỏa mãn.
Long Hạo Thần cảm nhận được ánh sáng, cảm nhận được sự tinh thuần vô tận của quang minh, cả người như chìm đắm trong đó.
Trong mơ hồ, cơ thể Long Hạo Thần bị ánh sáng vàng bao phủ bỗng trở nên trong suốt, mặc cho ánh sáng vàng xuyên qua, xoay quanh.
Nếu có người nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ kinh hãi thốt lên.
Quang Diệu Thể, năng lực cường đại tượng trưng cho kỵ sĩ cấp bảy, hóa thân thành ánh sáng, dung hợp cùng quang minh.
Lúc này Long Hạo Thần chỉ mới cấp năm, hơn nữa là vừa mới đột phá cấp năm mà thôi. Nhưng hắn lại làm được. Bình thường cho dù là Quang Diệu Thể hoàn chỉnh, cũng không ai dám để quang minh bên ngoài dễ dàng xâm nhập vào cơ thể. Nhưng hắn lại làm được.
Đây chính là thể chất của Quang Minh Chi Tử, sự thân cận với quang minh khiến hắn tuyệt đối tin tưởng tất cả những gì liên quan đến quang nguyên tố. Mà quang nguyên tố cũng xem hắn như chúa tể quang minh, đối đãi như con trai của Quang Minh Thần. Thân thiết, dịu dàng, vô cùng thân mật.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, luồng sáng kia mới chậm rãi rời đi. Cơ thể Long Hạo Thần hồi phục lại bình thường. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác nguy cơ cực độ bỗng ập đến.
Đột nhiên mở mắt, Long Hạo Thần nhìn thấy một bóng người màu xanh.
Bóng người này khiến hắn giật nảy mình. Bởi vì nó trông giống hệt hắn, chỉ là toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh. Một áp lực cường đại bỗng nhiên phát ra từ cơ thể dường như được ngưng tụ từ ánh sáng xanh ấy. Trong chớp mắt, hai tay nó nâng lên, hai thanh trọng kiếm màu xanh từ tay nó kéo dài ra, thi triển Đột Kích.
Giờ khắc này, trên người Long Hạo Thần không có bất cứ trang bị vũ khí nào. Hơn nữa hắn chỉ vừa mới tỉnh lại từ cảm giác mỹ diệu. Bản năng kích phát Linh Quang bao tay trên cổ tay, một tầng Thánh Quang Tráo dâng lên, ánh sáng vàng nhạt cứng rắn chắn một kích của bóng người xanh.
*Xoạt!*
Lực xung kích cực mạnh đẩy Long Hạo Thần lùi lại, đôi trọng kiếm màu xanh đồng thời thi triển Thiểm Điện Thứ, tựa mưa rền gió dữ dội lên Thánh Quang Tráo. Chỉ trong một giây, Thánh Quang Tráo đã vỡ nát. Bóng người xanh nhảy lên, bổ thẳng về phía Long Hạo Thần.
Có được khoảnh khắc ngắn ngủi để giảm xóc, Long Hạo Thần mới kịp phản ứng, hai tay đồng thời đặt hai bên sườn. Hai thanh kiếm dài mỏng màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Ngưng Linh Thành Binh.
Đây là kỹ năng dùng linh lực hóa thành vũ khí. Tuy hắn không biết thứ đang công kích mình là gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được đối phương dường như chính là bản sao của mình. Trong tình huống này, không có vũ khí thì làm sao chống cự?
Ngưng Linh Thành Binh, tức là ngưng tụ linh lực thành binh khí, phải đạt tới cấp năm bậc cao nhất mới có khả năng thi triển. Long Hạo Thần hiện tại chỉ là Đại Địa Kỵ Sĩ bậc một, sử dụng vô cùng miễn cưỡng. Hơn nữa Ngưng Linh Thành Binh tiêu hao linh lực cực lớn, không đến lúc bất đắc dĩ tuyệt đối không dễ dàng sử dụng. Với thể chất Quang Minh Chi Tử của hắn, ngưng tụ hai thanh kiếm này cũng mất hơn năm trăm điểm nội linh lực. Hơn nữa trong quá trình chiến đấu, linh lực sẽ còn tiếp tục tiêu hao.
Đối diện với Thiểm Điện Thứ của bóng người xanh, song kiếm trong tay Long Hạo Thần cũng khởi động. Ánh sáng vàng chợt lóe, hắn lại dùng kiếm phá kiếm. Dưới tình huống không hề sử dụng bất cứ kỹ năng nào, hắn đã chặn đứng toàn bộ công kích đến từ bóng người xanh.
Dường như bóng người xanh chỉ biết mỗi Thiểm Điện Thứ, tốc độ ngày càng nhanh, hàng nghìn hàng vạn bóng kiếm xanh tựa như thủy ngân cuồn cuộn đánh tới.
Trong khoảnh khắc này, Long Hạo Thần cảm giác như trở lại lúc ở trong hầm ngầm. Song kiếm trong tay cao thấp tung bay, tập trung tinh thần, giữ vững trạng thái tĩnh lặng. Mặc kệ tốc độ công kích của đối thủ nhanh đến đâu, hắn đều một chiêu một thức ngăn chặn.
Long Hạo Thần phát hiện, lực công kích của đối phương không mạnh, dựa vào Ngưng Linh Thành Binh hắn vẫn có thể nhẹ nhàng ngăn cản.
Mặc dù vậy, Long Hạo Thần không sử dụng bất cứ kỹ năng nào. Linh lực của hắn đang nhanh chóng sụt giảm, tình hình này dường như không có lợi cho hắn.
Ủa?
Ngay lúc này, Long Hạo Thần chợt phát hiện có điểm kỳ lạ. Linh cảm của hắn cao hơn người bình thường, trong lúc ngăn cản đòn tấn công như cuồng phong của bóng người xanh, hắn vẫn quan sát năng lực của đối phương.
Hắn phát hiện màu sắc của bóng người xanh dường như đã nhạt đi rất nhiều. Mỗi lần công kích, cơ thể nó lại nhạt đi mấy phần.
Trong thời gian thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn, Long Hạo Thần đã trải qua không ít trận chiến. Đặc biệt đối thủ càng mạnh, càng giúp hắn gia tăng kinh nghiệm thực chiến.
Long Hạo Thần ngộ ra rằng trong chiến đấu, không những phải luôn chú ý tình trạng của mình, mà còn phải để ý đến tình hình của địch thủ. Không chỉ quan sát kỹ năng tấn công, mà là cơ thể và cường độ linh lực của kẻ địch. Hắn đã hình thành thói quen quan sát này trong khoảng thời gian đó.
Khi bóng người xanh lần đầu thi triển Thiểm Điện Thứ, uy lực của nó là mạnh nhất. Nhưng sau khi nó phá vỡ Thánh Quang Tráo của mình, lực công kích dường như đã giảm xuống rất nhiều.
Đương nhiên Thánh Quang Tráo không thể nào làm tổn thương đối phương. Vậy thì tại sao lực công kích của nó lại đột nhiên yếu đi? Mà lúc đó tình huống của mình là gì?
Chợt nghĩ đến đây, Long Hạo Thần đã phát hiện ra điểm kỳ quặc.
Cường độ linh lực của bóng người xanh này dường như tương đương với chính mình. Linh lực của mình giảm thì linh lực của nó cũng theo đó mà giảm xuống. Lúc trước mình sử dụng Ngưng Linh Thành Binh, linh lực tiêu hao rất nhiều, cho nên linh lực của nó cũng hạ thấp, dĩ nhiên lực công kích sẽ bị ảnh hưởng. Lúc này cũng vậy.
Nếu đã vậy, mình chỉ cần phòng ngự là được!
Trong lúc Long Hạo Thần đang suy nghĩ, bóng người xanh đột nhiên dừng lại, thân hình bỗng nhảy lên cao, cấp tốc xoay tròn, chính là Đấu Sát Toàn Viên Kiếm.
Nó sao chép kỹ năng của mình? Long Hạo Thần thầm kinh hãi. Chính hắn biết sử dụng Đấu Sát Toàn Viên Kiếm, đương nhiên hiểu rõ uy lực của kỹ năng này một khi phát huy sẽ mạnh đến mức nào.
Nhưng lúc này Long Hạo Thần lại nở nụ cười, chân vội lùi về sau, đồng thời miệng lưu loát ngâm xướng chú ngữ, kiếm vàng trong hai tay cũng nâng lên.
Trong khoảnh khắc, tinh thần lực cường đại của hắn đột nhiên bùng nổ, tâm phân tam dụng.
Kiếm quang tay trái xuất hiện ba quang hoàn: Vòng Tín Niệm, Thủ Hộ Ân Tứ, Cường Kích Quang Hoàn. Kiếm quang tay phải thì phát ra ánh sáng trắng đậm đặc, chính là Thánh Kiếm Súc Thế.
Tu vi tăng lên cấp năm, khi sử dụng Thánh Kiếm, hắn không còn cần chú ngữ, chỉ cần tích tụ linh lực cho nó.
Cùng lúc này, Linh Quang bao tay phóng ra Thánh Quang Tráo chống đỡ một đòn của bóng người xanh.
Long Hạo Thần mau chóng lùi ra sau, cùng lúc đó chú ngữ đã nhanh chóng hoàn thành, Thiên Sứ Chúc Phúc.
Ngay sau đó, một tiếng rồng ngâm vang dội vang lên bên người Long Hạo Thần, dưới ánh sáng vàng chói mắt, nội linh lực hóa thành vảy rồng, hai tay cầm kiếm, đích thị là Thăng Long Kích.
Thăng Long Kích là kỹ năng tấn công mà cả Thủ Hộ Kỵ Sĩ và Trừng Giới Kỵ Sĩ đều có thể học. Tu vi của Long Hạo Thần đã đột phá cấp năm, đương nhiên cũng học được từ chiếc nhẫn truyền thừa của phụ thân.
Nhưng mà khi xuất ra đòn này, Thánh Kiếm bên tay phải vẫn chưa hoàn thành.
*Keng!*
Hai bên va chạm mạnh trên không trung. Trong khoảnh khắc, bóng người xanh bỗng tan rã, hóa thành vô số ánh sáng xanh bay tán loạn bốn phía.
*Rầm!*
Đôi chân Long Hạo Thần đạp mạnh xuống đất, thân hình hơi lắc lư, trước mắt bỗng tối sầm. Vừa rồi trong một thời gian ngắn, hắn đã sử dụng quá nhiều kỹ năng. Cho dù hắn có tinh thần lực hơn người thì cũng hơi khó chống đỡ, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Lúc này, song kiếm Ngưng Linh Thành Binh cũng tan rã, từ đầu đến cuối, Thánh Kiếm tay phải đều không thể ngưng tụ hoàn chỉnh. Nhưng hắn đã thắng, chiến thắng bóng người xanh.
Là một kỵ sĩ, những gì Long Hạo Thần làm rất đơn giản. Hắn có thể chiến thắng là bởi vì đã phán đoán chính xác thực lực của bóng người xanh.
Bóng người xanh chính là sao chép kỹ năng và cường độ linh lực của hắn. Kỹ năng không thay đổi, nhưng cường độ linh lực lại tùy theo sự biến hóa của bản thân hắn mà điều chỉnh.
Dưới tình huống như thế, chỉ cần Long Hạo Thần cứ chống đỡ thì bóng người xanh sẽ không bao giờ ngừng công kích. Một khi sơ suất, hắn sẽ thua ngay.
Nhưng nếu không có linh lực thì sao? Bóng người xanh sẽ dựa vào cái gì để tấn công?
Long Hạo Thần liên tiếp tung ra nhiều kỹ năng như vậy, mục đích không phải để đánh bại đối thủ, mà là để tiêu hao cạn kiệt linh lực của chính mình. Đặc biệt là sau khi tiêu hao gần hết thì hoàn thành kỹ năng cuối cùng.
Không có linh lực hậu thuẫn, Đấu Sát Toàn Viên Kiếm của bóng người xanh đương nhiên không thể chịu nổi cú va chạm của Thăng Long Kích. Cho nên nó mới tan rã.
Mọi thứ nhìn như đơn giản nhưng thực tế là sự kết hợp giữa trí tuệ và thực lực. Nếu không phải trước đó Long Hạo Thần đã chống đỡ được đòn tấn công như vũ bão của bóng người xanh mà không bị thương, nếu như không phải hắn đã phán đoán chính xác và nhanh chóng quyết định, trận chiến này rất khó biết kết quả. Mặc dù bóng người xanh không thật sự phát ra sát khí, nhưng Long Hạo Thần mơ hồ cảm giác được, nếu mình thua, e rằng sẽ mất đi thứ gì đó.
Mọi thứ đều quay về bóng tối, tất cả ánh sáng đều biến mất. Trong bóng đêm, chỉ còn tiếng thở dốc khe khẽ của Long Hạo Thần.
Bỗng nhiên, trước mặt Long Hạo Thần lóe lên một tia sáng.
Dưới ánh sáng chiếu rọi, mọi thứ xung quanh cũng dần rõ ràng.
Hang động, vẫn là hang động. Nhưng so với lúc ban đầu hắn thấy thì nhỏ hơn nhiều. Trước mắt Long Hạo Thần là một bệ đá hình tròn, không lớn. Ánh sáng kia phát ra từ giữa bệ đá.
Đó là một thanh kiếm, một thanh kiếm đang lơ lửng trên bệ đá. Mũi kiếm chĩa xuống, chuôi kiếm hướng lên trên.
So với trọng kiếm truyền thống của kỵ sĩ, thanh kiếm này có phần thanh thoát hơn. Lưỡi kiếm dài khoảng ba thước sáu, phần chuôi tính từ đốc kiếm dài một thước hai, tổng thể dài bốn thước tám.
Thân kiếm ánh lên sắc vàng óng ả, một màu vàng nội liễm mà không phô trương. Trên thân kiếm có rất nhiều hoa văn tinh tế, các hoa văn tổ hợp lại thành hình dạng một đóa hoa phù dung kỳ dị, hội tụ về phía đốc kiếm.
Chỗ đốc kiếm, màu sắc lại biến hóa, không còn là màu vàng mà là màu xanh đậm. Đốc kiếm được điêu khắc hình đầu rồng, lưỡi kiếm màu vàng như từ miệng rồng phun ra, mà chuôi kiếm kéo dài thì tựa như thân rồng. Mặc dù đầu và thân rồng có kích cỡ hơi chênh lệch nhưng lại tạo ra một cảm giác phối hợp đến kỳ dị.
Trên chuôi kiếm xanh đậm tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ. Giữa đốc kiếm, cũng chính là vị trí mắt rồng, hai bên được khảm một viên bảo thạch màu vàng hình bầu dục, chỉ lớn hơn đồng kim tệ một chút.
Cuối chuôi kiếm là đuôi rồng xòe ra ba nhánh sắc bén. Phần nối liền các nhánh được khảm một viên bảo thạch màu xanh.
Thấy thanh kiếm này, Long Hạo Thần không chớp mắt nhìn chằm chằm. Từ khi trở thành kỵ sĩ, hắn đã nhìn thấy không ít trang bị vũ khí, đặc biệt là trọng kiếm mà hắn thường dùng, lại càng chú ý nhiều hơn. Nhưng hắn chưa bao giờ gặp một thanh kiếm nào được rèn đúc lộng lẫy đến thế.
Quan trọng hơn là, hắn dường như cảm nhận được thanh kiếm đang thở, tựa như nó cũng có sinh mệnh. Khi hắn tiến vào, hơi thở của ánh sáng vàng và xanh lại xuất hiện, chỉ là so với lúc đó càng thêm dịu dàng. Đặc biệt là vầng sáng vàng lan tỏa từ lưỡi kiếm, càng lôi kéo Long Hạo Thần từng bước một tiến về phía nó.
Quá đẹp, nó thật sự quá đẹp, hoàn mỹ không tì vết.
Khi Long Hạo Thần hơi tỉnh táo lại, hắn kinh ngạc phát hiện mình đã leo lên bệ đá, đứng đối diện thanh kiếm.
Hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn. Đây, đây chính là phần thưởng mà Kỵ Sĩ Thánh Điện dành cho mình trong vòng đấu loại sao? Dù chỉ liếc mắt, hắn cũng cảm nhận được sự trân quý của thanh kiếm này.
Cẩn thận nâng tay phải lên, hắn chậm rãi nắm lấy chuôi kiếm gần trong gang tấc. Ngay lập tức, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy một sức hút mạnh mẽ níu lấy bàn tay mình, ngay sau đó là cảm giác đau nhói từ lòng bàn tay truyền tới.
Hắn thầm giật mình, nhưng Long Hạo Thần không có ý định buông tay. Bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng, khí thế từ thanh kiếm này cho hắn biết, nó sẽ không làm tổn thương hắn.
Từng giọt máu tươi từ tay Long Hạo Thần trượt xuống, thấm vào chuôi kiếm, nhuộm đỏ viên bảo thạch vàng trên đốc kiếm.
Từng giọt máu tươi lan tràn, nhuộm đỏ thân rồng uốn lượn cho đến phần đuôi rồng có bảo thạch màu xanh.
*Ong!*
Một chấn động kịch liệt đột ngột xuất hiện, thanh trường kiếm trong tay hắn trong chốc lát phát ra ngàn vạn tia hào quang. Long Hạo Thần gần như theo bản năng nâng trường kiếm cao quá đầu.
Trong ánh sáng vàng, ánh sáng xanh quay cuồng, hóa thành một cột sáng khổng lồ vọt lên đỉnh động, dao động linh lực cường đại nháy mắt bùng nổ.
Một luồng khí mát mẻ ôn hòa chợt chui vào tay, chỉ trong chớp mắt, cảm giác đau đớn ở lòng bàn tay Long Hạo Thần đã biến mất. Cùng lúc đó, sáu chữ lần lượt xuất hiện trong lòng hắn.
“Lam Vũ, Quang Phù Dung.”
Đây chính là tên của nó.
Bên ngoài sơn cốc Kỵ Linh.
Dương Hạo Hàm bình tĩnh đứng ở chỗ cũ nhìn về phía sơn cốc, lúc này bên cạnh ông có thêm một người, chính là Thánh Kỵ Sĩ Trưởng của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Hàn Khiếm.
“Điện chủ, ngài nói xem, cậu nhóc đó có thể thu phục được thanh kiếm kia không? Đã nhiều năm như vậy, vô số người đã thử, đều thất bại, trong đó bao gồm cả cha của cậu bé.”
Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:
“Hy vọng cậu bé sẽ thành công. Lam Vũ, Quang Phù Dung, thanh kiếm được lưu truyền lại từ thời đại Huy Hoàng. Vốn là song kiếm, sau đó bị một vị thợ rèn tài năng dung hợp thành một. Thanh kiếm này tự sinh ra kiếm linh, hơn nữa còn bị vương tộc Tinh Linh thượng cổ thiết lập phong ấn phong bão tâm linh. Tất cả những người đến gần nó đều bị kéo vào trong phong ấn để tiến hành khảo nghiệm. Người có thể thông qua khảo nghiệm mới có được nó.”
“Không ai biết Lam Vũ, Quang Phù Dung mạnh đến mức nào. Dựa theo ghi chép của vương tộc Tinh Linh cổ đại để lại, họ gọi thanh kiếm này là Kiếm Kỳ Tích. Từ sau khi nó được tạo ra, chưa từng có một vị chủ nhân nào. Cho dù là chính người tạo ra nó cũng không được. Bởi vì không một ai có thể được song kiếm linh thừa nhận. Cho nên vương tộc Tinh Linh cao đẳng mới dùng phong bão tâm linh để phong ấn, đem nó giấu ở đây chờ đợi người hữu duyên.”
“Nghe nói điểm kỳ diệu nhất của Kiếm Kỳ Tích này là một khi nó nhận chủ, nó sẽ chỉ để người này sử dụng, tựa như trang bị huyết mạch. Bất kể thực lực của chủ nhân thế nào, nó đều sẽ có thực lực tương ứng. Song kiếm linh sẽ cùng chủ nhân trưởng thành. Ngươi có từng nghe nói qua trang bị vũ khí có thể trưởng thành chưa? Hơn nữa không cần bất cứ phụ gia khảm đá hay khắc chữ nào, tự mình tăng trưởng. Một điểm này, e rằng ngay cả thần khí cũng không thể sánh bằng.”
Ánh mắt Hàn Khiếm tràn ngập kinh ngạc.
“Không hổ là Kiếm Kỳ Tích. Nói vậy nếu cậu bé Hạo Thần được nó thừa nhận, thì có thể sử dụng thanh kiếm này rồi.”
Dương Hạo Hàm bật cười nói:
“Đừng hỏi ta. Chưa ai có được thanh kiếm này, không có ghi chép nào liên quan đến cách sử dụng nó. Như vậy ai có thể nói rõ đây?”
Hàn Khiếm ha ha cười nói:
“Điện chủ, lần này ngài đúng là chịu chi rồi!”
Dương Hạo Hàm mỉm cười:
“Thanh kiếm này vốn không ai có thể dùng, cho cậu ta thử thì có gì không được. Lão già Thánh Nguyệt kia ngay cả Luân Hồi Kiếm cũng đều cho Luân Hồi Thánh Nữ, Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta cũng có một vị Quang Minh Chi Tử, chỉ là một thanh Lam Vũ, Quang Phù Dung thì có gì không nỡ lấy ra? Chúng ta không thể thua người ta được!”
“Thật không ngờ Tinh Vũ lại có một người con trai như vậy. Chỉ là có một điều ta nghĩ không ra, hắn nên phát hiện con trai có thể chất Quang Minh Chi Tử, vì sao không đưa tới Thánh Điện để dốc sức bồi dưỡng?”
Hàn Khiếm nói:
“Có lẽ là vì tâm tính.”
“Ồ?” Dương Hạo Hàm hơi sửng sốt, lát sau hiểu ra. “Ngươi muốn nói là Tinh Vũ muốn cậu bé này thông qua ma luyện ở ngoại giới để từng bước trưởng thành, như vậy năng lực sinh tồn mới càng mạnh.”
Hàn Khiếm mỉm cười gật đầu.
“Ít nhất theo những gì tôi thấy trước mắt, cậu bé này tuyệt đối là một kỵ sĩ hợp tư cách. So với tuổi của cậu ta thì đúng là hiếm có. Thiên phú tốt phải xuất hiện trên người thích hợp, mới có thể nở rộ ánh sáng chói mắt nhất!”
Ông vừa nói xong, đằng xa trong sơn cốc Kỵ Linh bỗng có một cột sáng chói lọi phóng lên trời.
Vàng và xanh, hai màu ánh sáng giao hòa. Ánh sáng vàng ở trung tâm, ánh sáng xanh bao quanh bên ngoài. Trong phút chốc, nó chiếu rọi cả bầu trời, khiến trời xanh mây trắng cũng trở nên mờ nhạt.
“Thật sự thành công rồi.” Trong mắt Dương Hạo Hàm lóe lên tia vui mừng.
Hàn Khiếm thì há hốc mồm.
“Thế này cũng quá nhanh, đây…”
Dương Hạo Hàm cười nói:
“Ta cũng không ngờ sẽ như thế này. Cậu bé có thể chất Quang Minh Chi Tử, tuy Lam Vũ, Quang Phù Dung có song thuộc tính nhưng vẫn lấy quang làm chính. Quang thuộc tính gặp thể chất Quang Minh Chi Tử, sao có thể tấn công cậu bé được? Đừng gấp, hãy chờ xem. Cậu bé còn cần cả quá trình dung hợp.”
Hàn Khiếm nhăn nhó nói:
“Ai, xem ra trang bị ta chuẩn bị cho cậu ta chắc là không có cơ hội đưa rồi.”
Dương Hạo Hàm ánh mắt sâu xa nhìn ông, nói:
“Vừa nãy ngươi đã giải thích cho ta, vì sao chính mình lại nghĩ không ra? Chúng ta không thể chiều hư cậu bé! Cậu ta phải nỗ lực từng bước một tiến lên, cuối cùng trở nên cường đại hơn cả chúng ta. Đúng rồi, phía Tinh Vũ có tin tức gì không?”
Hàn Khiếm khẽ thở dài, lắc đầu:
“Vẫn chưa có. Hắn và A Nan một trận chiến, A Nan trọng thương, còn hắn thì mất tích.”
Dương Hạo Hàm gật đầu:
“Báo cho những người liên quan biết, xếp chuyện này vào bí mật tối cao của Thánh Điện. Đặc biệt không thể cho cậu bé Hạo Thần biết. Ta không hy vọng tâm tính của cậu ta bị ảnh hưởng. Tinh Vũ có để lại một lá thư cho ta, nói rằng nếu sau khi quyết chiến với A Nan mà hắn không trở về, thì trước khi Hạo Thần đột phá cấp bảy, tuyệt đối không được cho nó biết.”
Hàn Khiếm thở dài một tiếng:
“Thật không hiểu, vì sao Điện chủ Long nhất định phải khiêu chiến Ma Thần thứ bảy. Hắn có thể không chấp nhận trận khiêu chiến đó mà.”
Dương Hạo Hàm lắc đầu:
“Không, hắn phải đi, đây là trách nhiệm của hắn. Nếu khi còn sống ngươi có thể đột phá cấp chín, ngươi sẽ biết trách nhiệm này là gì. Tiếp tục sai người điều tra tình trạng vết thương của A Nan.”
“Vâng.” Hàn Khiếm gật đầu.
Dương Hạo Hàm thầm than trong lòng. Tinh Vũ à Tinh Vũ, vì sao trong lá thư ngươi không cho chúng ta biết, tiểu Hạo Thần có thể chất Quang Minh Chi Tử? Chẳng lẽ là để cho chúng ta một bất ngờ? Yên tâm đi, mặc kệ ngươi xảy ra chuyện gì, ta sẽ trông chừng con trai ngươi, giúp cậu bé trở thành giống như ngươi. Không, thậm chí là vượt qua cả ngươi. Quang Minh Chi Tử, có lẽ có cơ may ngồi lên Thần Ấn vương tọa đệ nhất.
Đắm mình trong sự nuôi dưỡng của sắc vàng và sắc xanh, Long Hạo Thần dần tiến vào một trạng thái kỳ dị. Hắn mơ hồ cảm giác cơ thể mình có thêm thứ gì đó, toàn thân dường như được ngâm trong nước ấm, thoải mái vô cùng.
Không biết qua bao lâu, Long Hạo Thần dần tỉnh lại. Hắn kinh ngạc phát hiện mình đang đứng ở lối vào sơn cốc Kỵ Linh. Cách đó không xa là màn sương mù màu vàng.
“A?” Long Hạo Thần theo bản năng nhìn tay phải.
Trong tay phải trống rỗng, chỉ là cánh tay hắn vẫn giữ nguyên tư thế giơ cao.
Kiếm đâu? Lam Vũ, Quang Phù Dung của mình đâu?
Long Hạo Thần hơi lo lắng, vội nhìn bốn phía. Kiếm không thấy, nhưng lại gặp một người.
Dương Hạo Hàm vẻ mặt mỉm cười nhìn hắn, nói:
“Đừng tìm, nó ở trong cơ thể ngươi.”
“Trong cơ thể của tôi?” Long Hạo Thần kinh ngạc nhìn Dương Hạo Hàm. “Dương gia gia, đây là có chuyện gì?”
Dương Hạo Hàm mỉm cười:
“Đó là một thanh Kiếm Kỳ Tích. Xét thấy ngươi đã có biểu hiện ưu tú trong vòng đấu loại, Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta quyết định để ngươi thử vượt qua khảo nghiệm của nó. Kết quả thì ngươi cũng thấy rồi, ngươi đã vượt qua, cho nên nó là của ngươi.”
Long Hạo Thần nghi hoặc hỏi:
“Ngài nói nó ở trong cơ thể của tôi là sao?”
Dương Hạo Hàm mỉm cười:
“Đừng nóng vội, ta sẽ đem những gì ta biết về Lam Vũ, Quang Phù Dung nói cho ngươi biết.”
“Thanh kiếm này có sức mạnh gì thì ngay cả ta cũng không rõ. Bởi vì từ khi nó được tạo ra, chưa từng có ai sử dụng qua. Nhưng căn cứ vào nghiên cứu của Thánh Điện trong nhiều năm, có thể khẳng định đây là một linh khí.”
Long Hạo Thần kinh ngạc hỏi:
“Linh khí? Cái gì gọi là linh khí?”
Dương Hạo Hàm nói:
“Linh khí chính là vũ khí có linh tính. Tin rằng ngươi đã nhận khảo nghiệm của nó. Không sai, chắc chắn đó là khảo nghiệm của kiếm linh đối với ngươi. Tuy kiếm linh không thật sự có linh trí, nhưng nó có bản năng. Một vũ khí có linh khí thì khả năng của nó là không giới hạn. Lam Vũ, Quang Phù Dung có tiềm chất vô hạn. Nhưng chắc ngươi cũng biết, trang bị vũ khí càng cường đại thì càng cần thực lực cao để sử dụng. Thanh kiếm này thì không cần như thế, bởi vì nó sẽ cùng ngươi trưởng thành. Hiện tại nó đã hòa vào cơ thể ngươi, dung làm một. Năng lực của chính nó sẽ bồi bổ cơ thể ngươi, mà linh lực của ngươi sẽ giúp nó không ngừng tăng trưởng. Nói đơn giản, đây là vũ khí có thể tiến hóa. Ngươi có thể tập trung tinh thần xem thử bên trong.”
Long Hạo Thần nghe vậy vội tập trung tinh thần xem xét. Lần này hắn lập tức phát hiện trong cơ thể đã xuất hiện biến hóa kỳ dị.
Nguyên bản Thánh Dẫn Linh Lô xoay tròn và Dịch Thái Linh Lực không có gì thay đổi, hơn nữa sau khi bị khảo nghiệm, linh lực hầu như không còn sót lại nay đã hoàn toàn hồi phục. Kỳ quái là phía trên Thánh Dẫn Linh Lô còn có một thanh kiếm nhỏ. Nhìn kỹ thì chẳng phải đó là Lam Vũ, Quang Phù Dung sao?
Màu vàng nhạt và màu xanh tỏa ra ánh sáng xanh vàng dịu nhẹ. Long Hạo Thần vừa cảm ứng liền phát hiện Lam Vũ, Quang Phù Dung đang được Dịch Thái Linh Lực của mình nuôi dưỡng, dường như là đang hấp thu. Biên độ hấp thu không nhiều, tựa như đang dựa vào linh lực để tẩm bổ.
Bản thân nó tỏa ra ánh sáng vàng xanh, từ từ khuếch tán, thấm vào mỗi một góc trong cơ thể, kích thích cơ thể hắn không ngừng sản sinh cảm giác dịu nhẹ mà ấm áp. Loại cảm giác này rất nhẹ, nếu không tập trung cảm thụ thì sẽ không thể phát hiện. Nhưng hắn lại mơ hồ cảm giác được, ánh sáng này dường như đang tăng cường thể chất của hắn.
“Sinh mệnh cần nhất chính là quang và nước. Đối với thực vật mà nói, chỉ cần có quang và nước, chúng có thể sinh tồn. Nhu cầu của nhân loại tuy nhiều hơn, nhưng quang và nước cũng là những thứ cần thiết nhất cho cơ thể. Căn cứ vào nghiên cứu và phán đoán của chúng ta trong nhiều năm, chắc là nó sẽ có tác dụng tăng cường ngoại linh lực của bản thân. Nhưng việc này cần nhiều lần phát triển, không phải một sớm một chiều.”
Thanh âm của Dương Hạo Hàm truyền vào tai Long Hạo Thần, đánh thức hắn khỏi trạng thái tĩnh tâm.
Mở to đôi mắt, Long Hạo Thần chậm rãi nâng tay phải, dùng ý niệm liên hệ với thanh kiếm nhỏ đang lơ lửng trên Thánh Dẫn Linh Lô. Tinh thần chỉ hơi động, hào quang chợt lóe, trong tay hắn đã nắm chuôi kiếm hình rồng, lưỡi kiếm vàng tựa như từ miệng rồng phun ra, kim quang lấp lánh.
Phù hợp. Khi Lam Vũ, Quang Phù Dung một lần nữa xuất hiện, cảm giác đầu tiên của Long Hạo Thần chính là phù hợp. Cảm giác hoàn toàn khác với lần đầu hắn cầm thanh kiếm này trong tay. Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy thanh kiếm tựa như một bộ phận của cơ thể. Một vài thông tin kỳ lạ, huyền ảo xuất hiện trong trí óc, dường như là thanh kiếm đang muốn cho hắn biết điều gì đó.
Dương Hạo Hàm mỉm cười nói:
“Trở về đi. Chậm rãi cảm nhận. Ngày mai là bắt đầu chung kết mười sáu cường, ta cầu chúc cho ngươi có thể đạt được thành tích tốt.”
“Ngày mai?” Long Hạo Thần chợt giật mình. “Không phải nói sau khi kết thúc vòng đấu bảng thì có thể nghỉ ngơi hai ngày ư?”
Dương Hạo Hàm cười nói:
“Cậu bé, ngươi đã ở chỗ này ba ngày rồi. Ngươi cho rằng dung hợp một linh khí là dễ dàng ư? Ngươi có thể hoàn thành trong vòng ba ngày, chứng tỏ độ phù hợp của ngươi và nó cao đến kinh người. Phía lão sư của ngươi đã có người của Thánh Điện thông báo, không cần gấp.”
Vậy mà đã ba ngày rồi? Long Hạo Thần kinh ngạc, vội vàng từ biệt Dương Hạo Hàm. Dưới sự dẫn đường của ông, hắn bước vào một cánh cửa lớn tỏa ánh sáng.
Hào quang chợt lóe, xuyên qua bức tường, Long Hạo Thần đã trở lại đại sảnh trong Tàng Bảo Các của Thánh Minh.
Xung quanh trống rỗng không một bóng người. Lúc này Long Hạo Thần mới biết, e rằng nơi này không cần thủ vệ, không có thủ đoạn đặc biệt sẽ khó có khả năng tiến vào Tàng Bảo Các.
Trên thực tế, người có tư cách tiến vào Tàng Bảo Các của Thánh Minh để dọn dẹp sửa sang, mỗi một tòa Thánh Điện chỉ có ít ỏi vài người mà thôi.
Đi ra khỏi Tàng Bảo Các, bên ngoài vẫn có hai người ngồi canh giữ. Nhưng không phải hai ông lão một gầy một mập, mà là hai người trung niên mặc đồ vải thoạt nhìn vô hại, tuổi khoảng hơn bốn mươi. Hai người thiện ý cười với Long Hạo Thần.
Bọn họ thật sự vô hại sao? Long Hạo Thần cẩn thận muốn phán đoán tình hình của họ, lại hoảng sợ phát hiện hai vị trung niên này cho hắn cảm giác như tĩnh lặng xa xưa, dường như không có một chút năng lực nào nhưng lại tựa hồ sâu không lường được.
Không hổ là tổng bộ Thánh Minh! Người trong Thánh Thành này không biết có bao nhiêu cường giả.
Long Hạo Thần vội vàng hướng hai vị trung niên hành lễ, sau đó vội vàng bước đi.
“Chủ nhân.” Thanh âm của Hàn Vũ vang lên, y từ một bên tiến tới.
“Huynh vẫn luôn chờ tôi?” Long Hạo Thần kinh ngạc nhìn y.
Hàn Vũ gật đầu:
“Tôi là Phụ Trợ Kỵ Sĩ của ngài, đương nhiên phải luôn theo sát bên ngài.” Rõ ràng, y đã hoàn toàn xác định vị trí của mình.
Long Hạo Thần gượng cười, không nói thêm gì, mang Hàn Vũ cùng quay trở lại nhà trọ.
Khiến Long Hạo Thần buồn bực là, mặc kệ là lão sư hay tỷ tỷ đều đang nhốt mình trong phòng tu luyện. Hắn cực kỳ muốn hỏi Lý Hinh rằng mấy ngày nay Thải Nhi ra sao rồi. Nhưng không thể quấy rầy bọn họ tu luyện. Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể trở về phòng, tự mình tu luyện. Về phần Quang Phù Dung, hắn còn có rất nhiều điều muốn biết, nếu không làm sao phát huy được uy lực của nó?
Sáng sớm.
Dạ Hoa gõ cửa phòng Long Hạo Thần.
Lần nữa thấy lão sư, Long Hạo Thần giật nảy mình. Bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện, khí sắc âm u luôn hiện trên mặt lão sư đã hoàn toàn biến mất, ngược lại mang đến một cảm giác phấn chấn sáng sủa. Dường như trong mấy ngày ngắn ngủi đã trẻ lại hơn mười tuổi.
“Lão sư, ngài…”
Dạ Hoa cười, đường nét trên mặt không còn căng cứng như trước nữa.
“Ta đột phá rồi, rốt cuộc ta đã đột phá ba nghìn linh lực. Lúc trước ta tự thôi miên mình rằng, thiên phú không có gì quan trọng. Nhưng mấy ngày nay, lần đầu tiên ta cảm nhận được tầm quan trọng của thiên phú khi tu luyện. Nhiều năm tích lũy rốt cuộc đã có cơ hội bùng phát. Hạo Thần, cảm ơn ngươi.”
“Không, không.” Long Hạo Thần nhất thời xấu hổ. "Lão sư, đây là việc đệ tử nên làm. Có thể giúp được lão sư là tốt rồi.”
Dạ Hoa mỉm cười nói:
“Tốt lắm, giữa thầy trò chúng ta không cần khách sáo. Mấy thứ này là sư tổ cho ngươi, chờ sau khi kết thúc lần thi đấu này, lão sư sẽ ở lại Thánh Thành đi theo sư tổ tu luyện. Ngươi cũng nên gia nhập Săn Ma Đoàn để lấy kinh nghiệm. Những trang bị này sẽ rất hữu ích với ngươi.”