Vừa nói, y vừa lấy ra một vật trông như vòng tay, hướng về phía Long Hạo Thần. Lập tức, một tia sáng lóe lên, vài món trang bị đột ngột xuất hiện trên mặt đất.
Không cần đoán cũng biết, chiếc vòng tay này có tác dụng giống như nhẫn Mạc Vong Ngã. Loại vòng tay trữ vật này tuy hiếm thấy nhưng Hàn Khiếm là Thánh Kỵ Sĩ Trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, có thứ này cũng không có gì lạ.
Trang bị?
Mất đi rồi mới biết quý trọng. Long Hạo Thần đã mất hết trang bị, cảm giác bất lực khắc sâu trong lòng hắn. Vừa nghe có trang bị để dùng, hai mắt hắn lập tức sáng rực, vội vàng nhìn về phía mấy món trang bị.
Đó là một bộ giáp, một thanh kiếm và một tấm thuẫn.
Ba món trang bị này đều có màu bạc, tỏa ra khí tức quang minh nhàn nhạt, cảm giác như cùng cấp bậc với khôi giáp và thanh Quang Minh Kiếm trước đây của mình. Cùng lắm thì trông chúng có vẻ chắc chắn hơn một chút.
Nhưng dù vậy cũng đủ khiến Long Hạo Thần vô cùng vui mừng. Sau khi mất đi tấm thuẫn và Quang Minh Kiếm, hắn từng đi dò giá trang bị ma pháp, mỗi một món đều hơn một ngàn kim tệ, khiến người ta chùn bước. Có thể gom góp được một bộ, hắn đã rất thỏa mãn.
Dạ Hoa mỉm cười nói:
“Bộ trang bị này tên là Thánh Linh Sáo Trang, gồm Thánh Linh Thuẫn và Thánh Linh Kiếm. Tách riêng thì chúng chỉ là trang bị cấp ma pháp, nhưng ưu điểm là khi tổ hợp lại với nhau có thể sinh ra Thánh Linh Quang Hoàn. Nó sẽ dựa vào ý niệm của ngươi để khống chế đồng đội. Phạm vi bao phủ của quang hoàn đạt tới hai mươi mét, có thể hình thành một tầng Thánh Linh Hộ Thể bên ngoài. Lực phòng ngự có thể sánh với Thánh Quang Tráo, để duy trì quang hoàn này trong mười mấy phút sẽ tiêu hao năm điểm linh lực. Đây là một bộ trang bị không tồi dành cho Thủ Hộ Kỵ Sĩ, tác dụng không nhỏ đối với đoàn đội. Cho nên có đầy đủ bộ trang bị này tương đương với trang bị cấp linh ma. So với Găng Tay Linh Quang mà lão sư tặng ngươi thì còn tốt hơn một chút.”
“Tốt quá rồi.” Long Hạo Thần hưng phấn ngồi xổm xuống, trước tiên cất Thánh Linh Kiếm và Thánh Linh Thuẫn vào trong nhẫn Mạc Vong Ngã, sau đó không chút do dự mặc Thánh Linh Giáp vào.
Dạ Hoa trên mặt hiện lên nét cười, đứa bé này quả thật có bản tính thuần phác, không hề ghét bỏ món quà mà Thánh Kỵ Sĩ Trưởng tặng chỉ là trang bị cấp ma pháp. Vẻ hưng phấn tràn ngập trong mắt hắn chắc chắn không phải giả bộ.
“Lão sư, nếu người gặp sư tổ, xin hãy thay mặt đệ tử cảm ơn ngài ấy. Đệ tử sẽ dùng bộ trang bị này để mang lại vinh quang cho Thánh Điện Kỵ Sĩ của chúng ta.”
Long Hạo Thần vốn tuấn tú nay mặc áo giáp bạc càng thêm anh tuấn. Thánh Linh Giáp không quá nặng, phẩm chất so với áo giáp cũ của hắn tốt hơn một chút. Hơn nữa còn có cả mũ giáp, có thể che kín mặt, phòng ngự càng thêm toàn diện.
Dạ Hoa vỗ vai hắn, nói:
“Tốt lắm, ngươi cùng Hinh Nhi tỷ tỷ của ngươi đến Sân Thánh Minh đi. Từ hôm nay trở đi không chỉ là đấu loại. Mỗi người đều chỉ có một lần cơ hội, lão sư cầu chúc ngươi chiến thắng, mã đáo thành công, tranh thủ ba thứ hạng đầu.”
“Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!” Long Hạo Thần đặt tay phải lên ngực, hướng Dạ Hoa làm một lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn.
Hắn nói xong, hai thầy trò cùng bật cười. Bên kia, Hạo Nguyệt đang chiếm chiếc giường của Long Hạo Thần, cuộn mình thành một cục, chậm rãi ngẩng ba cái đầu to lên, lắc lư thân thể, hình thể nặng nề lập tức khiến chiếc giường phát ra tiếng “răng rắc”.
“Sẽ không quên phần của mi đâu.” Long Hạo Thần cười nói với nó.
Được áo giáp mới, Long Hạo Thần rất hưng phấn, ngay cả ăn bữa sáng cũng mặc áo giáp. Ăn uống no đủ xong, Dạ Hoa dùng ánh mắt đưa tiễn hắn và Lý Hinh cùng nhau đi đến Sân Thánh Minh. Phụ tá của hắn không có tư cách xem trận đấu, Long Hạo Thần để Hàn Vũ ở lại khách sạn tu luyện.
“Tỷ, Thải Nhi mấy ngày nay sao rồi? Cô ấy không giận đệ chứ?” Long Hạo Thần hỏi Lý Hinh.
Lý Hinh bật cười, nói:
“Xem bộ dạng lúng túng của đệ kìa, còn chưa xác định quan hệ đã quan tâm người ta như vậy, sau này nhất định là đồ sợ vợ.”
Long Hạo Thần đỏ mặt vội vàng giải thích:
“Tỷ, bọn đệ chỉ là bạn bè bình thường thôi!”
Lý Hinh cười nói:
“Rồi rồi, bạn bè bình thường, vậy đệ tự mình đi mà hỏi tình hình của cô ấy.”
Long Hạo Thần lập tức khẩn trương, kéo tay Lý Hinh nói:
“Tỷ, đệ sai rồi, mau cho đệ biết đi.”
Lý Hinh liếc hắn một cái, nói:
“Lòi đuôi rồi nhé. Được rồi được rồi, tỷ tỷ cam đoan hôm nay đệ có thể trông thấy cô ấy.”
Mặc kệ Long Hạo Thần hỏi thế nào, Lý Hinh đều không chịu nói khi nào mới có thể thấy Thải Nhi. Không lâu sau, hai chị em lần nữa đi vào Sân Thánh Minh.
Trận chung kết mười sáu cường giả được tiến hành ở Sân Kỵ Sĩ. Tất cả sáu mươi thí sinh đều có thể đến quan sát trận đấu. Hai người mới tới cửa liền đụng người quen.
Hai người nam vừa lúc từ xa đi tới, đang giao thẻ dự thi ở lối vào. Đó chính là Dương Văn Chiêu và Hoàng Nghị. Thoạt nhìn hai người kia đã sớm quen biết.
“Dương huynh, Hoàng huynh, hai vị vẫn khỏe chứ?” Mặc dù là đối thủ cạnh tranh nhưng đã chạm mặt, Long Hạo Thần chủ động chào hỏi hai người.
Dương Văn Chiêu thấy hắn lập tức đổi sắc mặt, ra vẻ đau khổ nói:
“Ta không khỏe! Hiện tại ta chỉ cầu mong lúc rút thăm đừng trúng ngươi!” Nói xong gã vội vàng tiến vào.
Nhìn bộ dạng như gặp quỷ của gã, Long Hạo Thần sững sờ. Hắn ta làm sao vậy? Đây là cường giả hôm đó không cần tọa kỵ đã chiến thắng mình ư? Chẳng lẽ hắn không ngờ sẽ gặp phải mình?
Dương Văn Chiêu đương nhiên không sợ Long Hạo Thần. Nếu đối đầu trực diện, gã tự tin có thể quyết chiến với cả Thải Nhi. Nhưng sự đáng sợ của thích khách không nằm ở chiến trường mặt đối mặt. Gã thật sự không muốn bị một thích khách cấp bậc cao như Thải Nhi để ý. Nhất là khi ngay cả ông nội cũng không truy cứu chuyện ngày hôm đó, có thể tưởng tượng thế lực sau lưng cô gái thích khách kia khủng bố cỡ nào.
Hoàng Nghị trông thấy Long Hạo Thần thì ngược lại rất vui mừng, mỉm cười chào hỏi hắn.
“Hoàng huynh, trận đấu ngày hôm đó tôi có việc không tới xem, huynh và Vương Nguyên Nguyên rốt cuộc ai thắng?” Long Hạo Thần tò mò hỏi.
Hoàng Nghị hơi đắc ý nói:
“May mắn, may mắn thôi. Vương Nguyên Nguyên đúng là khá mạnh, nếu đối đầu trực diện, ta chưa chắc là đối thủ của cô ấy, nên phải dùng chút kỹ xảo. Ta và đồng bạn tinh linh liên hợp làm phép, thừa dịp cô ấy khảm bảo thạch để phát động Tấm Thuẫn Cự Linh Thần, ta đã hoàn thành Thổ Lãng Thuật. Đây cũng không phải chuyện gì đáng nói, suốt trận đấu ta dựa vào Thổ Lãng Thuật để chạy trốn, cuối cùng tiêu hao hết linh lực của cô ấy mới miễn cưỡng chiến thắng. Ta cũng phải cảm ơn ngươi, nếu không phải cô ta vừa bắt đầu đã dùng Tấm Thuẫn Cự Linh Thần hao tốn nhiều linh lực, so đấu bình thường thì đúng là không biết ai thắng ai thua.”
Nghe y nói vậy Long Hạo Thần đã hiểu. Hoàng Nghị đã lợi dụng suy nghĩ của Vương Nguyên Nguyên. Cô gái kia đúng là mạnh thật sự, không thể tiến vào mười sáu cường giả, Long Hạo Thần thấy hơi đáng tiếc.
“Hừ! Không biết xấu hổ.”
Đang lúc bọn họ nói chuyện, sau lưng vang lên một giọng nói tức giận. Hai người ngoái đầu nhìn, đó không phải là Vương Nguyên Nguyên sao? Bên cạnh cô là Trần Anh Nhi.
Trần Anh Nhi sắc mặt khó coi, cô bé nhanh chóng bước tới trước mặt Long Hạo Thần, vung nắm tay nhỏ hùng hổ nói:
“Ngươi coi thường ta ư? Trận cuối cùng không thèm đến!”
Long Hạo Thần bất đắc dĩ nói:
“Đương nhiên không phải. Hôm đó tôi có việc đột xuất. Cho tôi xin lỗi.”
Trần Anh Nhi thè lưỡi, chưa kịp nói gì đã bị Vương Nguyên Nguyên, người đang dùng ánh mắt giết chết Hoàng Nghị, lôi đi về phía sân đấu. Hiển nhiên trải qua khoảng thời gian đấu vòng loại, hai cô gái này đã trở nên thân thiết.
Hoàng Nghị lòng còn sợ hãi nhìn Tấm Thuẫn Cự Linh Thần sau lưng Vương Nguyên Nguyên, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
“Ta thật mong lúc rút thăm đừng chung tổ với cô ấy. Một chiến sĩ không giỏi phòng ngự bằng thuẫn, mà còn bốc đồng như vậy, thật sự là sợ cô ta.”
Lý Hinh vỗ bả vai Long Hạo Thần, nói:
“Vào thôi, không còn sớm nữa.”
“Chờ một chút…”
Một tiếng kêu dồn dập vang lên, hai chị em xoay người lại nhìn, lại gặp người quen. Người kia chẳng phải là tuyệt đỉnh vô song, ma pháp sư không biết công kích Lâm Hâm ư.
“Chúc mừng, chúc mừng. Chúc mừng hai chị em đồng thời tiến vào mười sáu cường giả.” Lâm Hâm vẻ mặt tươi cười chạy qua.
Lý Hinh sắc mặt không tốt nói với y:
“Chúc mừng cái gì, chúng ta không nhận nổi lời chúc của ngươi.”
Lâm Hâm á khẩu, cười nịnh nói:
“Có chuyện gì vậy, Lý Hinh tỷ, tôi đâu có làm gì sai!”
Lý Hinh tức giận nói:
“Ngươi không làm gì ư? Ngươi không biết một chút ma pháp công kích nào, còn lừa đệ đệ của ta đồng ý nếu vào ba thứ hạng đầu thì sẽ tuyển ngươi vào đội. Chẳng lẽ ngươi không biết một ma pháp sư cường đại có tầm quan trọng cỡ nào trong một đoàn đội sao?”
Khi cô thốt ra lời này, Hoàng Nghị đứng bên cạnh trợn tròn mắt trước tiên.
“Cái gì? Ngươi không biết ma pháp công kích?” Y nắm chặt vai Lâm Hâm, sắc mặt còn khó coi hơn cả Lý Hinh.
Lâm Hâm hất tay y ra.
“Không biết ma pháp công kích thì sao chứ? Ca có thuốc.”
Lúc trước, hắn chính là dựa vào lực khống chế ma pháp cực đỉnh của mình, cộng thêm đan dược để đánh bại Hoàng Nghị, lúc đó mới ngồi lên ngôi vị đệ nhất vòng loại của Thánh Điện Ma Pháp.
Lúc này Hoàng Nghị nghe nói y không biết công kích, sắc mặt có thể tốt mới là lạ.
Long Hạo Thần giữ chặt Lý Hinh đang muốn lý luận với Lâm Hâm, lạnh nhạt nói:
“Tỷ, đừng như vậy. Nếu không phải vì có nguyên nhân, lúc trước Lâm Hâm sẽ không cho đệ đan dược. Đan dược của y quả thật đã giúp đệ rất nhiều, chúng ta nên cảm ơn y. Lâm huynh yên tâm đi, nếu tôi tiến vào ba hạng đứng đầu, nhất định sẽ giữ lời hứa.”
“Vậy còn Thải Nhi thì sao?” Lý Hinh bật thốt.
Long Hạo Thần ngây người. Đúng rồi! Thải Nhi, Thải Nhi cũng vào top sáu mươi. Trong khoảnh khắc, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt. Nếu mình tiến vào ba hạng đầu, chỉ có thể lựa chọn Lâm Hâm, vậy Thải Nhi phải làm sao bây giờ?
Hắn còn nhớ rõ lời hứa không lâu trước đây. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng cả đời.
Lâm Hâm nhìn Long Hạo Thần hơi thất thần, trong lòng lập tức lạnh đi, trên mặt toát ra nụ cười khổ, khẽ lắc đầu nhưng không nói lời nào, chỉ vỗ vai Long Hạo Thần. Nhớ đến cô gái kia tuy mạnh nhưng mắt không thấy đường, y cũng không biết nên nói gì.
Lý Hinh thấy sắc mặt Long Hạo Thần không tốt, vội vàng an ủi:
“Hiện tại còn chưa tới lúc nghĩ những thứ này, chờ khi nào đệ đứng trong ba thứ hạng đầu rồi hẵng nói.”
Long Hạo Thần hơi yên lòng, gật đầu nói:
“Chúng ta vào trước đi.”
Hôm nay Sân Kỵ Sĩ hiển nhiên long trọng hơn nhiều. Tuy tình hình trong sân không thay đổi, nhưng trên khán đài toàn là đầu người, rõ ràng có khá nhiều người đến xem. Không cần nói, chắc chắn là cao tầng của các đại Thánh Điện.
Lúc này, trong sáu mươi người đứng đầu của cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn đã có hơn bốn mươi thí sinh đến, đều ngồi ở khu nghỉ ngơi. Mười sáu cường giả tham gia thi đấu thì ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Tuy rằng những người khác không cần dự thi, nhưng họ vẫn đến xem trận đấu. Một là hy vọng có thể nhờ quan sát mà học tập cách chiến đấu và kinh nghiệm của các cường giả. Đồng thời, quan trọng hơn là, sau khi kết thúc đấu loại, sẽ tiến hành vòng tổ đội. Ai mà không hy vọng hiểu biết thêm về năng lực của người có khả năng trở thành đội trưởng tương lai của mình?
Long Hạo Thần vừa vào khu nghỉ ngơi liền tìm người, rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào hắn, nhất là các kỵ sĩ và những thí sinh ở tổ thứ ba.
Tìm được rồi. Long Hạo Thần làm như không thấy ánh mắt của người khác, hắn rất nhanh tìm ra mục tiêu.
Thải Nhi ngồi ở góc hàng đầu, cây gậy trúc tựa vào vai. Cả người nàng tĩnh lặng, trong mắt Long Hạo Thần lại cảm thấy thuần khiết xinh đẹp.
Bởi vì khi lấy được Lam Vũ, Quang Phù Dung, hắn hoàn toàn chìm đắm trong đó, không có cảm giác đã lâu không gặp Thải Nhi. Thấy nàng ngồi ở kia, hắn vội vàng nói với Lý Hinh vài tiếng rồi bước nhanh tới gần nàng.
Thải Nhi vốn đang yên lặng ngồi, rõ ràng nhận ra tiếng bước chân của hắn, hơi cúi đầu, hai tay bản năng nắm chặt gậy trúc.
“Thải Nhi.” Long Hạo Thần kêu một tiếng, ngồi xuống cạnh nàng.
“Ừm.” Thải Nhi khẽ đáp một tiếng, sau đó mím môi không nói nữa.
“Thải Nhi, mấy ngày nay tôi đến Thánh Minh Tàng Bảo Các, đêm qua mới ra ngoài.”
“Ừm.” Thải Nhi lại đáp một tiếng.
“Thải Nhi, hôm nay cô làm sao vậy?” Long Hạo Thần hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Lần này Thải Nhi ngay cả một tiếng ‘ừm’ cũng không thèm, chỉ lặng yên ngồi đó, nhưng vành tai nàng đã ửng hồng.
Long Hạo Thần tuy mấy ngày nay không xuất hiện, nhưng Lý Hinh đã nói cho Thải Nhi biết hắn đi đâu làm gì, đương nhiên Thải Nhi sẽ không lo lắng. Nhưng hôm đó bị Long Hạo Thần ôm, khiến nàng hiểu lầm, mỗi lần nghĩ lại mặt đều đỏ, tim đập nhanh hơn. Lúc này lại nghe giọng của Long Hạo Thần, làm sao nàng không ngượng ngùng?
Long Hạo Thần nào biết tâm tư của cô bé, vẻ mặt khổ sở nói:
“Thải Nhi, sao cô giận vậy? Tôi, tôi đâu có làm gì sai! Nếu cô giận thì hãy cho tôi biết lý do đi, được không? Để tôi sửa đổi.”
Lý Hinh ngồi bên cạnh không nhịn được che miệng cười trộm. Đôi tình nhân nhỏ này thật thú vị. Thải Nhi rõ ràng là đang xấu hổ, giận dỗi hồi nào? Không chừng hôm đó hai người này đã làm gì rồi. Nhưng cảm nhận được tình cảm thuần khiết giữa họ, Lý Hinh trong lòng ít nhiều có chút hâm mộ. Cô thầm nghĩ, khi nào mới có một người quan tâm mình như đệ đệ quan tâm Thải Nhi?
Long Hạo Thần không phải lo lắng quá lâu, đang lúc hắn không hiểu ra sao thì một bàn tay mềm mại nhỏ bé lặng lẽ vươn ra nắm lấy tay hắn.
Bàn tay mềm mại nắm lấy tay mình, Long Hạo Thần đầu tiên là ngẩn người sau đó yên lòng, lo âu biến mất, vui sướng ngồi thẳng. Cho dù ở phương diện tình cảm hắn có ngốc nghếch cỡ nào, hiện tại cũng biết Thải Nhi không trách hắn.
Trong giai đoạn đấu loại quan trọng này, đương nhiên sẽ không có ai đến trễ. Một lát sau, sáu mươi thí sinh đã đến đông đủ. Long Hạo Thần ngồi ở hàng ghế đầu, không quen biết nhiều người. Ngoại trừ hắn, Lý Hinh và Thải Nhi, cũng chỉ có Hoàng Nghị và Dương Văn Chiêu, còn có hai kỵ sĩ mà hắn chưa giao đấu qua. Hiển nhiên hai người này cũng là cường giả cấp năm trong giai đoạn vòng loại.
Long Hạo Thần quan sát một chút, hàng ghế đầu có mười sáu người. Trong đó Thánh Điện Kỵ Sĩ không ngờ chiếm năm ghế, Thánh Điện Ma Pháp một ghế cũng không có. Có thể thấy được trong Lục Đại Thánh Điện, vị thế đứng đầu của Thánh Điện Kỵ Sĩ không phải không có lý do.
Đột nhiên hắn cảm giác có gì đó không đúng, quay đầu nhìn về phía Thải Nhi, nghi hoặc nói:
“Thải Nhi, hàng ghế đầu này dường như chỉ dành cho người tham gia trận đấu hôm nay, cô…”
Lý Hinh rốt cuộc không nhịn nổi, cười phá lên.
“Chàng ngốc, có khi đệ thật là khờ hết chỗ nói! Ai bảo Thải Nhi không thể tham gia đấu loại? Nàng đứng đầu tổ thứ hai của chúng ta đó.”
“A?” Long Hạo Thần giật mình trợn to mắt, suýt nữa buông lỏng bàn tay nhỏ bé.
Thải Nhi hơi ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:
“Anh chưa từng hỏi tôi! Tôi là một thích khách mà.”
Tin tức này đối với Long Hạo Thần mà nói tuyệt đối rung động. Hắn đương nhiên biết Thải Nhi là một thích khách, nhưng mà, nàng không thấy đường! Nàng không thấy gì cả mà vẫn đạt được thành tích đứng đầu tổ thứ hai. Điều này có ý nghĩa gì? Bỗng nhiên Long Hạo Thần cảm thấy không biết phải làm sao.
“Các vị, hoan nghênh đến với Sân Kỵ Sĩ.”
Chính lúc này, một thanh âm quen thuộc từ trong sân đấu truyền ra.
Khi Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy Thánh Kỵ Sĩ Trưởng của Thánh Điện Kỵ Sĩ, Hàn Khiếm, không biết từ khi nào đã đứng trong sân, đang hướng về phía khu nghỉ ngơi nói chuyện. Tuy ông không sử dụng bất cứ đạo cụ ma pháp khuếch đại âm thanh nào, nhưng mỗi người đều có thể nghe thấy rõ ràng.
“Đầu tiên, ta xin chúc mừng các thí sinh đã tiến vào vòng mười sáu cường. Vào được mười sáu cường nghĩa là các ngươi có thể nhận một phần thưởng từ liên minh. Sau khi cuộc thi kết thúc, các ngươi có thể tới Thánh Minh Tàng Bảo Các chọn một bí kỹ thích hợp. Mỗi khi các ngươi vượt qua một trận đấu loại, phần thưởng cũng sẽ tăng lên. Những thí sinh khác không tiến vào mười sáu cường, các ngươi không cần chán nản, có thể thông qua vòng loại vào được top sáu mươi đã chứng minh sự ưu tú của các ngươi. Tương lai các ngươi sẽ trở thành một bộ phận không thể thiếu trong Săn Ma Đoàn.”
“Thánh Điện Liên Minh chúng ta chưa bao giờ câu nệ hình thức, cho nên ta cũng không dài dòng. Tiếp theo, những người đã vào mười sáu cường hãy đi vào sân để tiến hành rút thăm. Bắt đầu từ giờ khắc này, vận khí trở thành một nhân tố trọng yếu, quyết định các ngươi có thể đi tiếp hay không. Mà ta luôn cho rằng, vận khí cũng là một phần của thực lực.”
Thải Nhi lặng lẽ rút tay ra, cầm gậy trúc đứng dậy. Long Hạo Thần biết trước mặt nhiều người thì nàng ngượng ngùng, không muốn hắn dìu, nên hắn im lặng không nói gì. Các thí sinh ngồi ở hàng ghế thứ nhất nối đuôi nhau đi vào trong sân đấu.
Bốn mươi thí sinh khác tuy không cần tham gia thi đấu cá nhân nữa, nhưng tâm tình cũng khẩn trương không kém. Không cần nói, mỗi một trận đều là cuộc quyết đấu giữa các cường giả, dĩ nhiên trận chiến sẽ cực kỳ đặc sắc. Hơn nữa còn liên quan đến vòng tổ đội không lâu sau, họ muốn xem cuối cùng ai có năng lực trấn áp quần hùng, trở thành người đứng trên đỉnh cao nhất.
Khi nhân viên công tác lần nữa kiểm tra số dự thi để xác nhận thân phận, mười sáu người đã đứng thành một vòng tròn quanh Hàn Khiếm. Lúc này có thêm năm người lớn tuổi đi đến đứng bên cạnh Hàn Khiếm.
Năm người này bao gồm Đường chủ Hiệp Khách Đường của Thánh Điện Thích Khách, người quản lý ba mươi sáu vị Hiệp Ẩn Thích Khách cường đại nhất, Phó Điện chủ Ảnh Tùy Phong.
Phó Điện chủ Thánh Điện Ma Pháp, Thánh Ma Đạo Sư, Đoàn trưởng Ma Đạo Đoàn, Lâm Thần. Đương nhiên Long Hạo Thần sẽ không biết, ông lão này là ông nội của Lâm Hâm.
Phó Điện chủ Thánh Điện Ma Pháp, Hồng Y Giáo Chủ, Điện chủ Tế Tự Điện, Nhược Thủy.
Phó Điện chủ Thánh Điện Chiến Sĩ, Đường chủ Cuồng Chiến Đường, cường giả cấp Chiến Đế, Nhâm Ngã Cuồng.
Người cuối cùng là một bà lão mặc áo khoác dài màu đen thêu phù văn kim sắc, so với vẻ dịu dàng của Nhược Thủy, bà lại toát ra một ít bá khí, ánh mắt trầm tĩnh. Dáng người bà không cao, nhưng khi vào sân lại mang đến cảm giác áp lực lớn nhất cho mọi người. Cảm nhận được lực áp bách khủng bố gần như hồng hoang mãnh thú.
Vị này chính là Phó Điện chủ Thánh Điện Linh Hồn, Đường chủ Linh Huyễn Đường, Triệu Hồi Sư cấp Linh Đế, Tam Thủy.
Tựa như mọi người cảm nhận được, có lẽ bà lão Tam Thủy này không có tu vi mạnh nhất trong sáu vị Phó Điện chủ, nhưng bà tuyệt đối là người đáng sợ nhất.
Hàn Khiếm mỉm cười nói:
“Các vị, chúng ta bắt đầu chứ?”
Năm người kia gật đầu biểu thị đồng ý.
Tuy có sáu người nhưng kỳ thật chỉ có năm người tiến hành giám sát, việc rút thăm do một mình Hàn Khiếm đảm nhận.
Quả cầu phát sáng mà mọi người từng thấy nhiều lần lại xuất hiện. Nó từ từ bay lên cao, mở rộng trên không trung, dần biến thành một quang hoàn màu vàng. Khi nó lần nữa rơi xuống mặt đất, vừa lúc ngăn cách mười sáu thí sinh và sáu vị Phó Điện chủ. Các Phó Điện chủ ở trong quang hoàn, mười sáu thí sinh thì đứng bên ngoài.
Hàn Khiếm vung tay, hào quang chợt lóe, quang hoàn bỗng chốc sáng rực.
“Các ngươi hãy đặt một tay lên quang hoàn, sắp bắt đầu rút thăm. Các ngươi yên tâm, tiểu tổ thứ nhất sẽ chỉ ghép cặp thi đấu với tiểu tổ thứ hai.”
Theo lời Hàn Khiếm, mọi người đặt tay lên quang hoàn.
Năm vị Phó Điện chủ bên trong từ từ nhắm mắt lại, dùng tinh thần lực khổng lồ để cảm thụ quá trình rút thăm.
Người khẩn trương nhất lại là Hàn Khiếm. Thân là Phó Điện chủ Thánh Điện Kỵ Sĩ, đương nhiên ông hy vọng các thí sinh của Thánh Điện mình có thể tiến càng sâu vào vòng trong. Lần này Thánh Điện Kỵ Sĩ có tới năm người vào mười sáu cường, đây là chuyện xưa nay chưa từng có. Trước mặt các Thánh Điện khác, có thể nói Hàn Khiếm mặt mũi nở hoa. Nếu năm người này có thể vào bát cường, vậy thì thật tốt đẹp biết bao!
Bắt đầu rút thăm.
Ánh sáng vàng nhu hòa khi mười sáu bàn tay chạm vào thì lập tức lóe sáng, nhanh chóng xoay tròn, nháy mắt nhuộm thân thể mười sáu thí sinh thành màu vàng.
Dần dần, từng đạo hào quang lóe lên, ánh sáng vàng trên mỗi người bắt đầu thay đổi. Thay đổi chủ yếu là độ đậm nhạt của màu vàng.
*Ong…*
Ánh sáng dần nhạt đi, mười sáu thí sinh nhìn hào quang quanh thân mình.
Năm vị Phó Điện chủ bên trong quang hoàn đồng thời mở mắt ra. Ngoại trừ Nhược Thủy, bốn vị Phó Điện chủ còn lại trong mắt ít nhiều có vẻ vui sướng khi người gặp họa. Sắc mặt Hàn Khiếm cực kỳ khó coi.
Sự thật chứng minh, cho dù không có năm vị Phó Điện chủ giám sát, cũng không một ai dám chất vấn tính công bằng của lần rút thăm này.
Năm thí sinh của Thánh Điện Kỵ Sĩ thế nhưng lại ghép thành hai cặp. Nói cách khác, mặc kệ kết quả thi đấu ra sao, Thánh Điện Kỵ Sĩ tối đa chỉ có thể có ba người tiến vào bát cường.
Hai kỵ sĩ cấp năm xa lạ trúng thành một cặp, ánh sáng vàng đậm nhạt trên người họ hoàn toàn nhất trí. Mà cặp còn lại, chính là chị em Long Hạo Thần và Lý Hinh.
Long Hạo Thần vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lý Hinh, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Hắn không thể nào ngờ được, mình vẫn giữ cái vận khí khiến người ta cạn lời. Cơ hội một phần tám, nhưng vẫn rút trúng tỷ tỷ của mình.
Thánh Ma Đạo Sư Lâm Thần ho khan, vỗ vai Hàn Khiếm nói:
“Hàn huynh không hổ là sứ giả quang minh, lần rút thăm này cực kỳ công bằng, Thánh Điện Ma Pháp chúng ta công nhận.”
Ảnh Tùy Phong, người thân với Hàn Khiếm nhất, không nể nang cười to.
“Lão Hàn, Thánh Điện Kỵ Sĩ các người đúng là mạnh thật, nhưng vận khí thì, chậc chậc…”
Hàn Khiếm tái mặt, hung tợn trừng ông ta.
Chiến Đế Nhâm Ngã Cuồng cười nói:
“Lão Ảnh, ngươi đừng nói vậy. Kết quả rút thăm như vậy kỳ thật cũng có lợi cho các kỵ sĩ. Ít nhất bát cường bọn họ chiếm hai suất, cơ hội thẳng tiến ba hạng đầu chẳng phải là rất cao sao?”
Triệu Hồi Sư cấp Linh Đế Tam Thủy thì hừ lạnh một tiếng.
“Mấy người các ngươi, ngoại trừ vui sướng khi người gặp họa thì còn biết làm gì? Có bản lĩnh thì cũng làm ra năm người tiến vào mười sáu cường thử xem. Lão Hàn, cảm ơn nha! Thánh Điện Linh Hồn chúng ta không có cơ hội gà nhà đá nhau, vận khí đúng là không tồi.”
Trừ Thánh Điện Kỵ Sĩ, lần thi đấu tuyển chọn này nổi bật nhất chính là Thánh Điện Linh Hồn. Ngoại trừ Trần Anh Nhi không biết mình sẽ triệu hồi ra cái gì nhưng có thể sử dụng Sinh Linh Môn, còn có ba Triệu Hồi Sư ưu tú nằm trong mười sáu cường, trong đó có hai người đều là cấp bốn. Có thể thấy Triệu Hồi Sư cường đại thế nào. Lúc nãy rút thăm, ba vị Triệu Hồi Sư đều đối đầu với thí sinh của các Thánh Điện khác, khó trách Tam Thủy, người luôn có khuôn mặt âm trầm, lại có tâm tình đặc biệt tốt.
Hàn Khiếm tim rỉ máu! Còn chưa bắt đầu đấu loại, Thánh Điện Kỵ Sĩ đã tương đương mất đi hai người! Nhưng trước mặt nhiều tiểu bối như vậy, ông không thể phát giận, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
“Nhìn các người xem, toàn là bộ dạng tiểu nhân đắc chí. Các người nhìn Nhược Thủy người ta trấn định tự nhiên kìa.”
Nhược Thủy bất đắc dĩ thở dài nói:
“Ta không trấn định cũng không được! Thánh Điện Mục Sư chúng ta một người cũng không vào được mười sáu cường. Cho nên kết quả rút thăm ra sao đều không liên quan đến ta.”
“A…”
Hàn Khiếm nghẹn lời, hung dữ quát:
“Tất cả trở lại khu nghỉ ngơi! Dựa theo màu sắc ánh sáng trên người từ nhạt đến đậm để bắt đầu thi đấu. Tổ thứ nhất ở lại trong sân.”
Nói xong câu đó, ông hầm hừ đi thẳng về phía đài chủ tịch. Quang hoàn khổng lồ màu vàng cũng từ từ dâng lên cao, nhập vào đỉnh vòm.
“Tỷ, đệ…” Long Hạo Thần muốn nói gì đó với Lý Hinh.
Nhưng Lý Hinh lại tươi cười lắc đầu:
“Đệ đệ ngốc, làm gì vậy chứ! Có gì mà phải khó xử. Chẳng lẽ nếu tỷ gặp người khác thì có khả năng tiến xa hơn ư? Tỷ có thể vào mười sáu cường là nhờ Thải Nhi giúp đỡ. Tỷ đã rất thỏa mãn rồi. Vốn dĩ tỷ không dám mơ có thể vào top sáu mươi nữa là. Rút thăm gặp đệ, kỳ thật đối với tỷ mà nói là tốt nhất rồi. Cho dù thua, có thể đưa đệ tiến vào bát cường, đây không phải là việc tốt sao?”
“Nhưng mà…” Long Hạo Thần còn muốn nói gì đó, lần nữa bị Lý Hinh cắt ngang.
“Ngu ngốc, ‘nhưng mà’ cái gì. Chẳng lẽ đệ nghĩ tỷ cấp bốn có thể thắng đệ cấp năm ư? Hay là nói Mân Côi của tỷ thắng được tiểu quái vật Hạo Nguyệt. Nó cũng tiến hóa rồi đó nha.”
Những thí sinh khác đa số đã đi về khu nghỉ ngơi, Thải Nhi còn đứng cạnh Long Hạo Thần nghe hai chị em trò chuyện.
“A, này, dường như tổ thi đấu thứ nhất không phải là các người?” Một thanh âm có chút bất đắc dĩ vang lên.
Long Hạo Thần và Lý Hinh cùng ngoái đầu nhìn. Chỉ thấy Dương Văn Chiêu và một cô gái Triệu Hồi Sư đang kỳ quái nhìn hai người. Ánh sáng vàng trên người họ nhạt nhất. Nữ Triệu Hồi Sư mặc áo choàng ma pháp, lúc này hơi cúi đầu nên không thấy rõ khuôn mặt.
“A, xin lỗi.” Long Hạo Thần hướng gã gật đầu, vội vàng cùng Lý Hinh, Thải Nhi quay trở lại khu nghỉ ngơi.
Hắn không biết Dương Văn Chiêu cũng thở phào một hơi. Ít ra y không trúng phải Long Hạo Thần hoặc Thải Nhi. Cho dù không có bóng ma tâm lý từ trước, hai đối thủ này đều là khó đối phó nhất.
“Thải Nhi, đối thủ của muội là ai?” Lý Hinh hỏi Thải Nhi đang đi bên cạnh Long Hạo Thần.
Thải Nhi lắc đầu nói:
“Muội không nhìn thấy màu sắc, không biết.”
Nghe nàng nói vậy, trong lòng Long Hạo Thần bỗng dâng lên cảm giác tự trách mãnh liệt. Hắn chỉ lo nghĩ đến mình và Lý Hinh rút thăm thành một cặp mà quên mất Thải Nhi không thấy đường. Hắn tràn ngập áy náy nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
“Không cần lo, tôi đi hỏi nhân viên công tác xem.”
Trong lúc Long Hạo Thần đi hỏi nhân viên công tác, trận thi đấu thứ nhất của vòng mười sáu cường tiến vào bát cường đã bắt đầu.
Dương Văn Chiêu vẫn không triệu hồi tọa kỵ của mình, một đôi trọng kiếm chia hai bên, nhanh như tia chớp xông về phía Triệu Hồi Sư. Thi đấu giữa kỵ sĩ và Triệu Hồi Sư, hai bên phải cách xa năm mươi mét. Nữ Triệu Hồi Sư cầm một cây ma trượng xanh biếc, mau chóng ngâm xướng chú ngữ, cùng lúc đó dưới chân không ngừng lùi nhanh ra sau.
Tốc độ xông tới của Dương Văn Chiêu rất nhanh, nhưng dù vậy, khi hắn mới chạy được khoảng hai mươi mét thì nữ Triệu Hồi Sư đối diện đã hoàn thành lần triệu hồi đầu tiên.
Một ánh sáng xanh từ đỉnh pháp trượng bay ra. Khoảnh khắc nó rơi xuống đất, một vòng ánh sáng xanh lan tỏa. Bỗng chốc những dây mây thô to từ mặt đất chui ra, nháy mắt lan tràn. Đây là một Triệu Hồi Sư hệ Thực Vật.
Lúc này, nếu Dương Văn Chiêu không muốn cứng rắn chống lại đám dây mây thì phải đi đường vòng. Dương Văn Chiêu đương nhiên sẽ không chọn cách này, cứ xông thẳng về phía trước. Ánh sáng vàng chói mắt bao bọc hai thanh trọng kiếm, tốc độ dưới chân nhanh hơn, chuyển từ xung phong sang đột kích. Song kiếm trong tay gã vung lên, hai luồng Quang Trảm Kiếm đồng thời bắn ra, lướt nhanh trên mặt đất.
Dây mây tuy cứng cỏi nhưng trước mặt Quang Trảm Kiếm vẫn yếu ớt, vô số dây mây nhanh chóng bị chặt đứt.
Sức mạnh của Dương Văn Chiêu lúc này hoàn toàn phô bày. Gã ngang nhiên xâm nhập vào đám dây mây, không dùng thêm kỹ năng gì, một đôi trọng kiếm bay múa kín không kẽ hở. Bất cứ dây mây nào xâm nhập vùng kiếm quang đều sẽ bị chém nát ngay. Tốc độ gã hơi chậm lại, nhưng vẫn thế như chẻ tre xuyên qua trận địa dây mây.
Lúc này, nữ Triệu Hồi Sư đã hoàn thành ma pháp triệu hồi đợt hai.
Đối mặt với cú xung phong của Dương Văn Chiêu, vị Triệu Hồi Sư này chẳng hề kinh hoảng. Lần này một luồng ánh sáng xanh đậm tràn ra. Bỗng chốc một mảng lớn bụi gai từ lòng đất vươn ra. Nó chẳng những cản đường Dương Văn Chiêu mà còn bao trùm lấy thân hình gã.
Tiếng “leng keng” vang lên, thế xông lên của Dương Văn Chiêu cứ như vậy bị cản trở. Những bụi gai xanh thoạt nhìn mỏng hơn cả dây mây nhưng lại cứng rắn tựa sắt, khiến gã không thể đột kích nhanh chóng. Gã chỉ có thể từng bước một tiến tới.
Lúc này Long Hạo Thần đã hỏi xong nhân viên công tác, xác định đối thủ của Thải Nhi là một Triệu Hồi Sư khác. Hắn bị tình hình chiến đấu trong sân hấp dẫn.
Long Hạo Thần không hề biết gì về Triệu Hồi Sư. Cách Triệu Hồi Sư chiến đấu thì hắn chỉ mới thấy qua Sinh Linh Môn của Trần Anh Nhi.
Người đang chiến đấu với Dương Văn Chiêu hiển nhiên giỏi hơn Trần Anh Nhi nhiều. Liên tiếp phóng thích hai ma pháp triệu hồi mà tốc độ không hề chậm lại.
*Đinh!*
Đúng lúc này, đột nhiên Dương Văn Chiêu chợt khựng người, một tiếng va chạm mạnh vang lên, thân thể gã hơi lung lay.
Thị lực của Long Hạo Thần không tệ, hắn thấy rõ ràng, một chiếc gai màu đỏ dài khoảng một thước bị lưỡi kiếm của Dương Văn Chiêu đánh bật ra. Chắc là nó vừa mới đánh lén gã.
Bởi vì khu nghỉ ngơi ở phía trên, nên Long Hạo Thần có thể nhìn ra nữ Triệu Hồi Sư vẫn đứng ở trung tâm đám dây gai, không hề trông cậy vào chúng để bảo hộ mà lùi ra sau. Bên cạnh cô có một thực vật kỳ dị cao cỡ thân người.
Gốc thực vật này tràn đầy gai, trên đỉnh có một đóa hoa đỏ rất lớn. Chiếc gai màu đỏ ban nãy chính là từ thân thể nó phóng ra.
Long Hạo Thần biết rõ thực lực của Dương Văn Chiêu, một chiếc gai có thể đẩy lui gã, lực công kích chắc chắn không nhỏ.
Long Hạo Thần tập trung tinh thần cẩn thận quan sát. Hắn có thể nhìn thấy thực vật quái dị này toàn thân kịch liệt run rẩy, sau đó những chiếc gai màu đỏ sậm cấp tốc ngưng tụ, không ngờ lại tập trung thành một chỗ hóa thành một mũi nhọn dài cả thước bắn ra, mục tiêu chính là Dương Văn Chiêu. Giỏi thật. Triệu hồi thực vật còn có cách dùng này? Long Hạo Thần lần này xem như được mở rộng tầm mắt.
*Đinh!*
Lại vang lên một tiếng va chạm mạnh. Nó lần nữa ngăn chặn thân thể Dương Văn Chiêu, đồng thời những bụi gai xung quanh lấy tốc độ kinh người từ bốn phương tám hướng tập trung về phía gã. Xem ra nữ Triệu Hồi Sư này đã chiếm ưu thế. Cô không ngừng niệm chú ngữ, bên cạnh cô một thực vật hình quả đậu dần dần sinh trưởng. Quả đậu lớn vô cùng, so với bông hoa trên đỉnh thực vật còn lớn gấp mấy lần. Không biết chúng làm sao nhắm vào Dương Văn Chiêu, chậm rãi cong xuống gần sát mặt đất, rồi bỗng nhiên vung lên. Mỗi một quả đậu đều bắn ra ba hạt đậu màu xanh kích cỡ đầu người, bắn về phía Dương Văn Chiêu như những viên đạn đá.