Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 45: CHƯƠNG 45: QUYẾT CHIẾN DƯƠNG VĂN CHIÊU!

Giờ phút này, mọi người đều đã quên sự kiện Thải Nhi chịu thua. Bất kể là Long Hạo Thần hay Dương Văn Chiêu, cả hai đều đã thể hiện sức mạnh vượt xa phần lớn thí sinh. Hơn nữa, từ đầu trận đến giờ, cả hai thậm chí còn chưa triệu hoán tọa kỵ của mình.

Những luồng sáng khổng lồ màu vàng, trắng, xanh liên tục va chạm giữa không trung. Cuối cùng, hai thân hình từ trên trời giáng xuống.

Thánh Linh Giáp trên người Long Hạo Thần có vài chỗ lõm vào, hiển nhiên là do bị Tinh Hải Linh Lô công kích, nhưng vẫn chưa đủ để phá vỡ lớp phòng ngự của hắn.

Bên kia, Dương Văn Chiêu trông thảm hại hơn nhiều. Qua bộ giáp vàng của gã, có thể thấy rõ ràng ít nhất mười vết kiếm. Đặc biệt ở vị trí bả vai trái, một vết chém sâu hoắm hiện ra, máu tươi không ngừng tuôn chảy.

“Phụt…” Long Hạo Thần phun ra một ngụm máu. Vết thương của hắn không hề nhẹ hơn Dương Văn Chiêu. Uy lực của Tinh Hải Linh Lô gây ra không thua gì vết rách trên vai gã. Nhưng vừa phun máu xong, hắn lại hướng Dương Văn Chiêu phát động Đột Kích.

Tên này điên thật rồi, chẳng lẽ hắn không cần nghỉ lấy hơi sao? Dương Văn Chiêu nhìn Long Hạo Thần lần nữa xông tới, trong lòng dâng lên một cảm giác bất đắc dĩ.

Đôi mắt Long Hạo Thần tràn ngập chiến ý, nhưng sâu trong đáy mắt lại cực kỳ tĩnh lặng. Hai loại khí chất trái ngược có thể dung hợp hoàn hảo, đây là một sự tồn tại đáng sợ đến mức nào!

Thật ra, Dương Văn Chiêu không biết rằng, do sự kích thích từ bên ngoài, thể chất quang minh của Long Hạo Thần đã dần dung nhập vào trong chiến đấu. Thể chất quang minh bẩm sinh đã cho hắn năng lực Quang Minh Tâm. Dưới tác dụng của Quang Minh Tâm, dù đối mặt với bất cứ tình huống nào, khả năng phán đoán của hắn đều không bị cảm xúc ảnh hưởng. Là một kỵ sĩ mạnh mẽ sở hữu thiên phú bẩm sinh, tác dụng của quang minh đang từng chút một được Long Hạo Thần khám phá.

Cắn chặt răng, Dương Văn Chiêu không chọn đối đầu trực diện với Long Hạo Thần nữa. Thằng nhóc điên này, nếu cứ tiếp tục va chạm, rất có thể cả hai sẽ cùng trọng thương. Hơn nữa, trước khí thế mạnh mẽ của đối phương, gã có khả năng sẽ là kẻ bại trận.

Bởi vậy, lúc này Dương Văn Chiêu cố gắng khiến mình bình tĩnh lại. Gã lựa chọn lùi ra sau, đồng thời vung cặp trọng kiếm, nhanh chóng vẽ ra pháp trận triệu hoán.

Chỉ cần triệu hoán được Tinh Diệu Độc Giác Thú, tỷ lệ thắng của gã trong trận chiến này vẫn sẽ rất cao.

Dương Văn Chiêu lui ra sau đương nhiên không phải có ý lùi bước. Nếu là vậy, gã căn bản không thể nào tránh được tốc độ Đột Kích của Long Hạo Thần. Gã cũng lựa chọn Đột Kích, nhưng là hướng về phía khác, cả người mau chóng lao sang bên cạnh đồng thời phát động pháp trận triệu hoán. Có thể nói, gã đã phơi bày lưng mình cho Long Hạo Thần.

Cùng lúc đó, một luồng sáng xanh lấp lánh từ ngực gã phát ra, nhanh chóng lan khắp toàn thân, hòa làm một với áo giáp. Đây chính là năng lực tiến hóa của Tinh Hải Linh Lô, Tinh Linh Giáp.

Có lớp phòng ngự này, coi như có thể chống đỡ vài đợt công kích từ xa của Long Hạo Thần. Dương Văn Chiêu tin chắc mình sẽ không bị thương nặng.

Nhưng ngay lúc đó, ngoài sân đấu, khu nghỉ ngơi vang lên những tiếng kinh hô.

Đáng tiếc, Dương Văn Chiêu không nghe thấy những tiếng kêu này. Màn hào quang bao quanh sân đấu không chỉ ngăn cách các loại kỹ năng bên trong, mà còn che chắn mọi sự quấy nhiễu từ bên ngoài.

Các thí sinh ngồi ở khu nghỉ ngơi chỉ thấy một ánh sáng tím chợt lóe lên, dưới thân Long Hạo Thần đã xuất hiện một sinh vật khổng lồ, ba cái đầu ngạo nghễ ngẩng cao, chính là Hạo Nguyệt.

Hắn… hắn không cần niệm chú hay vẽ phù văn mà đã hoàn thành triệu hoán? Sao có thể được? Người kinh ngạc nhất chính là nhóm triệu hoán sư của Linh Hồn Thánh Điện.

Nhưng mặc kệ trong lòng họ suy đoán thế nào, Long Hạo Thần đúng là đã hoàn thành việc đó trong chớp mắt.

Khoảnh khắc Hạo Nguyệt xuất hiện, ba ma pháp gần như được phóng ra cùng một lúc.

Một luồng sáng màu xanh đậm đặc bỗng bao trùm thân thể Long Hạo Thần, khiến cả người hắn tỏa ra ánh sáng xanh. Một luồng ánh sáng đỏ khủng bố thì từ miệng Tiểu Hỏa phun ra.

Một đạo ánh sáng vàng thì nháy mắt chiếu rọi lên Lam Vũ, Quang Phù Dung trong tay Long Hạo Thần.

Ba kỹ năng liên tục được tung ra, Hạo Nguyệt xuất hiện vừa vặn đứng trước Long Hạo Thần, để hắn ngồi ngay trên đuôi nó.

Bởi vậy, khi Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa, Tiểu Quang thi triển kỹ năng, thân thể dài bốn mét của Hạo Nguyệt cũng hoàn thành động tác vặn người vung đuôi, nháy mắt quăng Long Hạo Thần đi, thay đổi phương hướng Đột Kích của hắn, bay thẳng về phía Dương Văn Chiêu.

Một hỏa cầu đường kính một mét bay sát bên Long Hạo Thần, hoàn toàn che chắn cho hắn. Đó là luồng sáng đỏ mà Tiểu Hỏa vừa mới phun ra.

Siêu Cấp Bạo Liệt Hỏa Cầu, ma pháp hỏa hệ cấp năm. Vốn là ma pháp đơn thể, nhưng một khi phát nổ, uy lực của nó thậm chí có thể sánh ngang ma pháp quần thể. Đây là một trong số ít những ma pháp hỏa hệ có lực công kích mạnh nhất.

Dương Văn Chiêu đang triệu hoán thì đột nhiên cảm giác sau lưng nóng rực.

Tại sao lại có cảm giác nóng? Gã sắp hoàn thành phù văn triệu hoán, nếu lúc này bị cắt đứt, rất có khả năng sẽ rơi vào thế bị động.

Bởi vậy, Dương Văn Chiêu cắn răng, áo giáp phát ra hào quang lấp lánh. Một tầng ánh sáng đỏ vàng nháy mắt bộc phát, là Thái Dương Hỏa. Nhưng đây không phải Thái Dương Hỏa do gã tự mình phóng thích, mà là dựa vào áo giáp, chỉ có thể duy trì trong ba giây. Áo giáp của gã lại là trang bị cấp linh ma.

*Oành!*

Siêu Cấp Bạo Liệt Hỏa Cầu mạnh mẽ đập vào thân thể Dương Văn Chiêu. Đây là ma pháp cấp năm, làm sao một trang bị có kỹ năng phụ có thể ngăn chặn hoàn toàn. Thái Dương Hỏa nháy mắt nổ tung, lực nổ kinh hoàng khiến lớp Tinh Linh Giáp bên ngoài xuất hiện một vết nứt lớn.

Nhưng lúc này, Dương Văn Chiêu ngược lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng chống cự được đòn đó, phù văn của gã cũng vừa kịp hoàn thành. Ngôi sao sáu cánh màu vàng đậm đặc lấp lánh trước mặt gã. Chỉ cần một bước lên Tinh Diệu Độc Giác Thú, trận đấu này sẽ một lần nữa bắt đầu.

Nhưng ngay giây phút này, một linh cảm nguy cơ chưa từng có khiến Dương Văn Chiêu sởn cả gai ốc. Gã căn bản không kịp làm ra phản ứng gì, chỉ cố gắng xoay người, vung song kiếm chém ra sau lưng.

*Phốc!*

Hai luồng sáng trắng giao nhau, Thập Tự Trảm va chạm với cặp trọng kiếm của Dương Văn Chiêu.

Tiếng kim loại ma sát chói tai vang vọng không trung. Cặp trọng kiếm của Dương Văn Chiêu bị gãy ngang, luồng quang trảm trắng xóa mạnh mẽ đập vào người gã, xé tan Tinh Linh Giáp, cũng xé nát cả áo giáp trên người gã. Lực công kích khủng bố quăng Dương Văn Chiêu bay ra xa.

Máu tươi tuôn trào, lúc này Dương Văn Chiêu chỉ có một ý nghĩ: ‘Làm sao có thể?’

Ánh sáng trắng lấp lánh, một lực kéo giật ngược Dương Văn Chiêu đang trọng thương ra sau.

“Hí í í í!!!”

Trong tiếng hí dài, Tinh Diệu Độc Giác Thú cuối cùng cũng xuất hiện. Dựa vào liên hệ từ khế ước bình đẳng, nó lập tức cảm nhận được Dương Văn Chiêu gặp nguy, hai cánh giương ra, không chút do dự đuổi theo chủ nhân.

Nhưng cùng lúc đó, một luồng sáng trắng lóe lên, lần này mục tiêu là Tinh Diệu Độc Giác Thú. Nó vốn đang lao tới chỗ Dương Văn Chiêu, giờ không thể không xoay hướng về phía Long Hạo Thần.

Thần Ngự Thuẫn, song kiếm giao nhau, Long Hạo Thần chống đỡ cú tông của Tinh Diệu Độc Giác Thú. Tuy cả người bị đụng văng xa hơn mười mét, nhưng Tinh Diệu Độc Giác Thú cũng bị lực phản chấn đẩy lui mấy bước, không thể phát động đòn tấn công liên tục.

“Dừng tay. Ta không muốn làm tổn thương nó.” Long Hạo Thần lớn giọng nói với Tinh Diệu Độc Giác Thú.

Tinh Diệu Độc Giác Thú quả thật nghe lời, đột ngột dừng bước chân đang xông tới, đôi mắt to trong suốt tràn đầy vẻ sốt ruột.

Cũng khó trách nó không dám tấn công lần nữa, đúng là ném chuột sợ vỡ đồ! Bên kia, Dương Văn Chiêu đang ở gần Hạo Nguyệt, Tiểu Thanh không khách sáo mà một ngụm cắn vào cổ Dương Văn Chiêu, khiến gã không dám động đậy. Nhưng máu tươi không ngừng trào ra từ miệng mũi, có thể thấy gã bị thương rất nặng.

Toàn sân đấu tĩnh lặng. Trận đấu tiến hành đến đây, thắng bại đã rõ.

Trước khi vòng bán kết hôm nay bắt đầu, các thí sinh đều suy đoán thứ hạng chung cuộc. Theo họ thấy, người có hy vọng đoạt chức vô địch nhất chính là Thải Nhi của Thích Khách Thánh Điện. Thực lực Thải Nhi thể hiện quá mạnh mẽ, trước mặt nàng, không một ai chịu nổi một phút. Hơn nữa, không ai có thể ép nàng lộ ra thực lực chân chính. Càng thần bí càng cường đại, đây là quan điểm mà tất cả mọi người đều công nhận.

Sau Thải Nhi, người có khả năng vô địch tiếp theo hẳn là Dương Văn Chiêu. Gã có Tinh Diệu Độc Giác Thú, bản thân lại là Trừng Giới kỵ sĩ cấp năm. Tu vi mạnh mẽ, trang bị tốt, lại thêm sự hỗ trợ của Tinh Diệu Độc Giác Thú, nếu đối đầu với Thải Nhi, gã có thể đấu được vài chiêu. Hươu chết về tay ai vẫn còn là một ẩn số.

Riêng Long Hạo Thần thì bị xếp thứ ba. Trong mắt nhiều người, Long Hạo Thần với tư cách là một kỵ sĩ vẫn còn quá trẻ. Tuy hắn có thiên phú không tệ, nhưng tọa kỵ quái dị của hắn so với Tinh Diệu Độc Giác Thú thì có chút chênh lệch. Tu vi của hắn cũng không bằng Dương Văn Chiêu. Nếu không phải giữa hắn và Thải Nhi có mối quan hệ đặc biệt, e rằng sự chú ý dành cho hắn còn không bằng hai người kia.

Về phần Mục Ninh… hầu như không ai nghĩ gã có thể vào top ba.

Thế nhưng, khi trận đấu hôm nay bắt đầu, mọi chuyện xảy ra đã đảo lộn hoàn toàn quan điểm của mọi người. Thải Nhi trực tiếp bỏ cuộc, người được coi trọng nhất lại thành hạng tư, còn Mục Ninh thì may mắn vớ được hạng ba.

Nhưng trong trận chiến giữa Dương Văn Chiêu và Long Hạo Thần, xem ra Dương Văn Chiêu vẫn chiếm ưu thế lớn.

Thật sự là bởi vì hào quang của Tinh Diệu Độc Giác Thú quá chói lọi.

Trong trận đấu, Dương Văn Chiêu cũng đã chứng minh thực lực cường đại của gã. Chẳng những có Tinh Hải Linh Lô công thủ toàn diện, mà còn là linh lô đã tiến hóa một lần.

Tuy họ đoán đúng thực lực của Dương Văn Chiêu, nhưng lại không đoán trúng kết quả chung cuộc.

Cho dù tại lúc này, trong mắt họ thì tổng thể sức mạnh của Long Hạo Thần vẫn thua Dương Văn Chiêu. Chỉ là, kết quả lại là hắn, Long Hạo Thần, đã chiến thắng.

Từ đầu đến cuối, hắn hoàn toàn áp chế Dương Văn Chiêu, không cho gã một cơ hội phản công nào. Một trận thành danh, giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Thời gian quay lại vài phút trước.

Kế hoạch của Dương Văn Chiêu không thể nói là sai, sai lầm lớn nhất của gã chính là phán đoán về Hạo Nguyệt.

Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt có quan hệ huyết khế, huyết mạch tương thông, dù ở bất cứ đâu cũng có thể cảm ứng được đối phương. Cho nên khi phát giác người kia gặp nguy hiểm, họ có thể ngay lập tức truyền tống đến bên cạnh nhau.

Dưới tình huống này, Long Hạo Thần không cần dựa vào bất cứ chú ngữ hay phù văn nào, có thể dễ dàng triệu hoán Hạo Nguyệt. Hơn nữa, hắn thậm chí đã dùng tâm linh liên hệ để thông báo cho Hạo Nguyệt chuẩn bị sẵn kỹ năng. Đây cũng là lý do vì sao khi Hạo Nguyệt vừa xuất hiện, đã lập tức phóng ra ba ma pháp. Chính ba kỹ năng ma pháp này đã cho Long Hạo Thần cơ hội, trước khi Tinh Diệu Độc Giác Thú xuất hiện, một kích định đoạt, chiến thắng Dương Văn Chiêu.

Ma pháp thứ nhất là Phiêu Phù Thuật của Tiểu Thanh, nháy mắt giảm bớt thể trọng của Long Hạo Thần. Nên biết, Long Hạo Thần tuy chỉ mới mười bốn tuổi, không nặng bao nhiêu, nhưng trên người hắn có áo giáp cộng thêm hai thanh trọng kiếm không hề nhẹ. Giảm trọng lượng khiến chiếc đuôi của Hạo Nguyệt trở thành một máy đẩy, gia tăng tốc độ, giúp cú Đột Kích trúng Dương Văn Chiêu.

Ma pháp thứ hai chính là Siêu Cấp Bạo Liệt Hỏa Cầu của Tiểu Hỏa. Chính nó đã phá hủy hơn phân nửa lực phòng ngự của Dương Văn Chiêu, ngay cả Tinh Linh Giáp cũng bị nứt vỡ.

Ma pháp thứ ba do Tiểu Quang phát động là một loại tăng phúc quang hệ, hơi giống Quang Diệu Thiên Địa, nhưng cũng có khác biệt. Nó có thể nâng cao độ đậm đặc của quang nguyên tố trong một lần chúc phúc. Bởi vì Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt có huyết khế, máu thịt tương thông cho phép hắn trực tiếp sử dụng một phần quang nguyên tố, nháy mắt huyễn hóa ra hai thánh kiếm.

Hai thánh kiếm đột nhiên tung ra Thập Tự Trảm, trở thành đòn tất sát cuối cùng đánh bại Dương Văn Chiêu.

Long Hạo Thần đã nương tay, không phát huy toàn bộ uy lực của thánh kiếm. Nếu không, chỉ sợ thân thể Dương Văn Chiêu đã bị cắt thành bốn mảnh.

Triệt để đánh gục Dương Văn Chiêu, sau đó hắn đơn giản phát động Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô, quăng Dương Văn Chiêu không còn sức phản kháng cho Hạo Nguyệt. Khi tính mạng của Dương Văn Chiêu bị uy hiếp, cho dù Tinh Diệu Độc Giác Thú có mạnh đến đâu cũng không thể xoay chuyển tình thế.

Dương Văn Chiêu phán đoán không sai. Thực lực của Tinh Diệu Độc Giác Thú đúng là vượt qua Hạo Nguyệt, phương diện tăng phúc quang hệ thì Hạo Nguyệt không thể sánh bằng. Nhưng gã đã tính sai độ ăn ý giữa các đồng bạn. Gã và Tinh Diệu Độc Giác Thú chỉ là khế ước bình đẳng, sao có thể so sánh với huyết khế của Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt?

Nếu hai bên ngay từ đầu đã triệu hoán ma thú đồng bạn để chiến đấu, kết quả cuối cùng có lẽ là lưỡng bại câu thương. Dương Văn Chiêu là Thiên Không kỵ sĩ, cơ hội thắng sẽ lớn hơn một chút. Nhưng nhờ ba chúc phúc của Hạo Nguyệt phụ trợ, Long Hạo Thần cũng không phải không có cơ hội.

Đáng tiếc, thắng bại trong chiến đấu thường không thể dùng thực lực tuyệt đối để tính toán. Trong quá trình tranh đấu có thể phát sinh những biến hóa nhỏ. Trong đó, thứ dễ dàng thay đổi nhất chính là chiến thuật.

“Long Hạo Thần chiến thắng.”

Trọng tài tuyên bố xong, ngay sau đó Long Hạo Thần đi tới trước mặt Dương Văn Chiêu.

Long Hạo Thần ra hiệu, Tiểu Thanh nhả miệng thả Dương Văn Chiêu ra.

Từng đạo thánh quang trắng lấp lánh bao phủ cả người Dương Văn Chiêu, trị liệu vết thương khá nặng của gã. Ngoài trọng tài, còn có Tinh Diệu Độc Giác Thú, lúc này nó vội chạy đến bên cạnh Dương Văn Chiêu, thỉnh thoảng nhìn Hạo Nguyệt đứng không xa, rõ ràng lộ ra địch ý.

Long Hạo Thần trước tiên phóng thích Thánh Quang Tráo từ Linh Quang bao tay, đồng thời trong tay Lam Vũ, Quang Phù Dung cũng phát ra ánh sáng xanh nhạt, đây là thủy hệ Cam Sương Thuật.

Ma pháp quang hệ và thủy hệ đều có tác dụng trị liệu. Quang hệ kích phát tiềm năng tự hồi phục của cơ thể, thủy hệ thì lấp đầy miệng vết thương bằng sinh cơ dung hợp. Nếu đồng thời sử dụng cả hai, chúng sẽ hỗ trợ lẫn nhau, gia tăng hiệu quả chữa trị.

Trận chiến này, nhìn thì Long Hạo Thần hoàn toàn áp chế Dương Văn Chiêu, nhưng trên thực tế, hắn phải chịu áp lực không hề nhẹ. Từ đầu đến cuối, hắn không ngừng công kích. Nếu không, với tu vi của Dương Văn Chiêu, sao có thể không có cách nào triệu hoán Tinh Diệu Độc Giác Thú? Việc liên tục ra đòn khiến thân thể hắn phải chịu áp lực cực lớn. Trong thời điểm này, một vài ưu thế mà người ngoài không nhìn thấy dần hiện ra, đó chính là ngoại linh lực của Long Hạo Thần.

Về phương diện linh lực, Long Hạo Thần là Đại Địa kỵ sĩ cấp một, chắc chắn thua Thiên Không kỵ sĩ cấp ba Dương Văn Chiêu. Nhưng ngoại linh lực của hắn thì Dương Văn Chiêu không thể sánh bằng. Hạo Nguyệt sau hai lần tiến hóa đã thúc đẩy ngoại linh lực và huyết mạch của Long Hạo Thần biến hóa tăng cao. Thanh kiếm thần kỳ Lam Vũ, Quang Phù Dung thì không ngừng tẩm bổ thân thể hắn. Ngoại linh lực của Dương Văn Chiêu có lẽ chỉ khoảng hơn một trăm, tuyệt đối không hơn. Nhưng ngoại linh lực của Long Hạo Thần chỉ sợ không ít hơn bốn trăm. Chỉ là không qua khí cụ ma pháp chuyên môn kiểm tra, ngay cả hắn cũng không biết ngoại linh lực của mình nhiều hay ít.

Ngoại linh lực cường đại khiến sức chịu đựng của Long Hạo Thần hơn xa Dương Văn Chiêu. Tuy liên tục cưỡng ép sử dụng kỹ năng nên bị thương, nhưng vẫn nằm trong phạm vi hắn có thể chịu đựng.

Nhìn Lam Vũ, Quang Phù Dung phát ra ánh sáng, Long Hạo Thần thầm nghĩ, nếu Thập Tự Trảm thánh kiếm kia không thể đánh bại Dương Văn Chiêu, có lẽ mình sẽ thật sự sử dụng kỹ năng của thanh kiếm này. Chỉ là e rằng sẽ mang đến tổn thương không thể chữa trị.

Cột sáng trắng khổng lồ bao phủ thân thể Dương Văn Chiêu. Vị trọng tài dáng người cao to dùng kỹ năng này để tuyên bố thực lực của chính mình.

Thánh Dũ Thuật, kỹ năng cấp tám của Thủ Hộ kỵ sĩ. Vị trọng tài chung kết này rõ ràng là một thánh kỵ sĩ cấp tám.

Dưới tác dụng của Thánh Dũ Thuật, vết thương to lớn sau lưng Dương Văn Chiêu đang khép lại với tốc độ kinh người. Gã nhờ có trọng tài trợ giúp mà chậm rãi đứng lên.

Nhìn Long Hạo Thần, đáy mắt Dương Văn Chiêu lóe lên tia sáng phức tạp. Gã không nghĩ rằng mình thật sự đã thua, thua một thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều.

Lần đầu tiên gặp Long Hạo Thần, hắn chỉ mới là Giáp kỵ sĩ cấp bốn. Khi đó, tuy hắn đã thể hiện tài năng, nhưng trước mặt mình lại không có một chút cơ hội nào. Vậy mà chưa đầy một tháng, hắn đã trực diện đánh bại mình. Thua là thua. Dương Văn Chiêu sẽ không tìm lý do cho mình. Nếu đối diện là ma tộc, hiện tại gã đã là một cái xác không hồn.

Hít sâu một hơi, Dương Văn Chiêu hướng trọng tài gật đầu, ý bảo mình có thể tự cử động. Thánh kỵ sĩ thả lỏng bàn tay đang dìu gã.

Dương Văn Chiêu từng bước một đi về phía Long Hạo Thần. Sắc mặt gã tái nhợt nhưng đáy mắt phức tạp dần bình tĩnh lại.

Hắn có lời muốn nói với mình sao? Long Hạo Thần thấy Dương Văn Chiêu đi loạng choạng, liền bước nhanh tới đón.

“Cậu thắng rồi.” Dương Văn Chiêu yếu ớt nói.

“Chỉ là may mắn thôi.” Lúc này, chiến ý trong con ngươi vàng của Long Hạo Thần đã biến mất, khuôn mặt tuấn tú vẫn còn mấy phần tinh nghịch và đơn thuần. Nét mặt hắn hơi ngượng ngùng, nở một nụ cười rạng rỡ.

Nhìn gương mặt hắn, Dương Văn Chiêu hơi ngẩn ra. Chính là một thiếu niên như vậy đã đánh bại mình.

“Thắng là thắng. Tương lai không xa, tôi nhất định sẽ không thua cậu.” Dương Văn Chiêu vừa nói vừa vươn tay phải ra.

Long Hạo Thần cũng vươn tay phải nắm lấy tay gã.

“Dường như anh quên rằng chúng ta sắp bắt đầu tuyển chọn đoàn đội.”

Dương Văn Chiêu cười khổ, khẽ lắc đầu.

“Chúng ta sẽ không ngừng tiến bước, vì vinh quang của kỵ sĩ.” Trong tay Dương Văn Chiêu không có kiếm, tay phải nắm lại chạm vào ngực trái.

“Vì vinh quang của kỵ sĩ.” Long Hạo Thần đáp lễ.

Trên khán đài chủ tịch, các cao tầng của Lục Đại Thánh Điện lần lượt đi xuống, tiến vào trong sân, tới bên cạnh hai người.

Giọng của Hàn Khiếm lần nữa vang vọng khắp sân đấu.

“Cuộc thi tuyển chọn cá nhân của Săn Ma Đoàn đã kết thúc. Quán quân Long Hạo Thần, á quân Dương Văn Chiêu, hạng ba Mục Ninh. Tiếp theo sẽ cử hành nghi thức luân bàn tổ đoàn, tất cả sáu mươi thí sinh vào sân.”

Sau một tháng, cuộc tuyển chọn cá nhân của Săn Ma Đoàn cuối cùng cũng kết thúc. Kết quả chung cuộc vượt ngoài dự đoán của mọi người. Kỵ Sĩ Thánh Điện ôm trọn hai danh hiệu cao nhất, thắng lớn. Long Hạo Thần một trận thành danh. Ở tuổi mười bốn, hắn đã giành được chức quán quân chung kết, trở thành quán quân trẻ tuổi nhất từ trước đến nay trong cuộc thi tuyển chọn cá nhân của Săn Ma Đoàn. Nhưng trong lòng hắn, chức quán quân này không thuộc về hắn, mà thuộc về thiếu nữ mắt không thấy đường luôn lặng lẽ ủng hộ hắn.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, tất cả thí sinh dần dần vào sân. Bên kia, mười nhân viên đẩy một vòng quay khổng lồ vào trong sân.

Đó là một bình đài hình tròn, bán kính hơn hai mươi mét, phía trên có đặt một dĩa quay lớn.

Nhân viên chỉ dẫn các thí sinh đứng thành hai hàng, trong đó mười sáu thí sinh mạnh nhất đứng hàng đầu, những người còn lại đứng phía sau.

Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu sóng vai đứng, nhìn chăm chú vào dĩa quay to lớn. Đột nhiên, Long Hạo Thần chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt biến đổi. Hắn vội vàng ngoái đầu tìm kiếm bóng dáng Thải Nhi trong đám người.

Đang lúc hắn chuẩn bị đi về phía Thải Nhi để nói cho nàng biết một việc trọng yếu, giọng của Hàn Khiếm lại vang lên.

“Long Hạo Thần, Dương Văn Chiêu, Mục Ninh, lên đài.”

Cùng lúc đó, từ bình đài phóng ra một tầng ánh sáng nhu hòa bao trùm ba người Long Hạo Thần, cùng với dĩa quay khổng lồ đã được đưa lên bình đài.

Hàn Khiếm trầm giọng nói:

“Là ba người đứng đầu, các ngươi được ưu tiên chọn lựa thành viên cho đoàn đội của mình. Nhưng mọi thứ phải tiến hành theo quy tắc. Từ giờ trở đi, các ngươi không được liên lạc với người bên ngoài bằng bất cứ phương tiện gì, cho đến khi hoàn thành việc tổ chức đoàn đội.”

Lòng nóng như lửa đốt, Long Hạo Thần vội cắt lời:

“Thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân, tôi có thể nói một lời với một người bạn được không, chỉ một câu thôi.”

Tam Thủy Linh Đế của Linh Hồn Thánh Điện sắc mặt nghiêm khắc, nói:

“Ngươi không nghe thánh kỵ sĩ trưởng nói gì sao? Đây là quy tắc của Thánh Minh, sao có thể chỉ vì ngươi mà thay đổi.”

Kỵ Sĩ Thánh Điện có hai người đứng đầu đã khiến người của các thánh điện khác khó chịu, lúc này có quy tắc làm nền, đương nhiên sẽ không thông cảm cho Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần lần nữa quay đầu nhìn Thải Nhi. Hắn rất muốn dùng ánh mắt để nói cho nàng biết, nhưng mà, Thải Nhi không nhìn thấy! Cho dù ánh mắt hắn có thể biểu đạt thì có ích gì đâu?

Dưới sự thúc giục của nhân viên, Long Hạo Thần đành phải cùng Dương Văn Chiêu, Mục Ninh leo lên bình đài.

Hàn Khiếm hơi nghi hoặc liếc nhìn Long Hạo Thần, nhưng ông là người chủ trì, không tiện nói thêm gì. Dựa theo trình tự, ông trầm giọng nói:

“Ba người các ngươi đã giành được ba thứ hạng đầu, bởi vậy có một lần cơ hội, trực tiếp chọn ra một đồng bạn tương lai sẽ cùng mình ở Săn Ma Đoàn. Chỉ cần đối phương đồng ý, người đó sẽ lập tức trở thành đồng đội của ngươi. Long Hạo Thần, ngươi hạng nhất, hãy chọn trước tiên.”

Từ giữa bình đài tỏa ra một màn hào quang, chỉ ngăn cách âm thanh bên ngoài, còn tiếng động bên trong thì có thể truyền ra. Nhưng Long Hạo Thần nào biết có chuyện này! Nếu không, dù có phải hét to, hắn nhất định sẽ gào lên chuyện vô cùng quan trọng kia.

Long Hạo Thần ngẩn người, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Hắn nhìn Hàn Khiếm, lại nhìn Thải Nhi đang đứng ở vị trí đầu tiên trong hàng người. Thân thể hắn hơi run rẩy.

Bất kể là sáu vị phó điện chủ hay là Dương Văn Chiêu và Mục Ninh đứng cạnh hắn, trong lòng đều thầm nghi hoặc. Hắn đang do dự cái gì? Chẳng lẽ ngoài cô gái kia, hắn còn có lựa chọn khác ư?

Nhưng chuyện này sao có thể? Chỉ cần có mắt, ai cũng nhìn ra cô gái kia vì hắn mà liên tiếp từ bỏ hai trận đấu. Nếu không, chỉ sợ thứ hạng hôm nay đã không phải như vậy. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào Long Hạo Thần. Đối với hắn mà nói, mọi chuyện đến quá nhanh, hắn căn bản không kịp nói cho Thải Nhi biết điều gì.

Bên ngoài màn hào quang, Thải Nhi tĩnh lặng đứng đó, nàng cũng có chút ngây ngẩn. Chẳng phải đã kêu chọn người sao? Vì sao hắn không nói lời nào? Hắn còn đang chờ điều gì?

Lý Hinh đứng sau lưng Thải Nhi, Lâm Hâm đứng cách đó không xa. Giờ phút này, tâm tình hai người bỗng nhiên trở nên căng thẳng.

Lý Hinh quá hiểu Long Hạo Thần. Tuy hắn tuổi không lớn nhưng lại có những phẩm chất mà nhiều người trưởng thành cũng không có được. Như khiêm tốn, thành thực, thương hại, anh dũng, công chính, hy sinh, vinh dự, cố chấp, nhân từ, chính nghĩa. Mười điều tuân thủ của kỵ sĩ gần như đều có thể nhìn thấy trên người hắn.

Nó, nó sẽ không thật sự chọn tên ma pháp sư vô dụng đó chứ? Nếu thật sự là vậy thì Thải Nhi phải làm sao đây? Đệ đệ! Đệ hãy làm người xấu một lần đi. Nhìn thân hình mảnh mai trước mặt, Lý Hinh thầm cầu nguyện, lòng bàn tay bất giác rịn mồ hôi.

Tâm tình của Lâm Hâm cũng rất phức tạp. Mấy ngày thi đấu y đều xem hết. Ban đầu, y đặt cược vào Long Hạo Thần, nghĩ rằng năm năm sau có thể thực hiện nguyện vọng của mình.

Nhưng y trăm ngàn lần không ngờ tới, ngay trong lần thi đấu này, Long Hạo Thần đã trấn áp quần hùng, giành chức quán quân.

Thải Nhi nhận thua hai trận đương nhiên y cũng biết, có thể thấy quan hệ giữa hai người họ thân mật đến mức nào. Trong lúc này, Long Hạo Thần còn chọn mình không? Nếu đổi lại là mình, thì sẽ lựa chọn thế nào?

Lâm Hâm không biết, y không cách nào cho mình một đáp án rõ ràng. Lúc này, đầu óc y trống rỗng, nhìn Long Hạo Thần đứng nơi xa xăm, trong lòng tràn đầy hỗn loạn.

Một bên là bạn gái, là số một của Thích Khách Thánh Điện, người trẻ tuổi nhất, được đám thích khách cùng tham gia thi đấu xưng là nữ hoàng thích khách, Thải Nhi.

Bên kia, là ma pháp sư không biết ma pháp công kích, lúc vượt qua vòng loại toàn dựa vào vận khí và mưu kế mới miễn cưỡng thành công, Lâm Hâm.

Bên này là cô gái hắn hứa sẽ bảo vệ cả đời, cô gái vì hắn mà cam nguyện từ bỏ tất cả vinh quang.

Bên còn lại thì là một lời hứa lợi ích.

Lâm Hâm thầm hỏi bản thân, nếu là mình, mình sẽ lựa chọn thế nào?

Trên đài, Ảnh Tùy Phong hơi tức giận. Ông khá bất mãn với lựa chọn hôm nay của Thải Nhi. Tuy ông không thể ảnh hưởng đến quyết định của cô gái này, nhưng nàng là đại biểu cho vinh quang của Thích Khách Thánh Điện.

Vì một thiếu niên mà từ bỏ vinh quang. Đổi lại là người khác, Ảnh Tùy Phong nhất định sẽ xử phạt nghiêm khắc.

Nhưng Thải Nhi đã vì hắn bỏ ra nhiều như vậy, hắn còn dám do dự, hắn còn là một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất không?

“Ngươi còn chờ cái gì? Mau chọn đi.” Giọng Ảnh Tùy Phong tức giận ẩn chứa mấy phần lạnh lùng, quát khẽ một tiếng.

Long Hạo Thần chấn động, giật mình tỉnh lại, cuối cùng cũng phải đối diện với hiện thực. Lúc này đã không còn cách nào kéo dài thời gian.

Siết chặt hai nắm đấm, hắn ngẩng đầu, gần như dùng hết sức lực trầm giọng nói:

“Tôi chọn Ma Pháp Thánh Điện, Lâm Hâm.”

“Cái gì?”

*Oành!*

Trên đài có người kêu to, dưới đài ồn ào.

Đồng thời kêu lên có ba người: Thánh kỵ sĩ trưởng của Kỵ Sĩ Thánh Điện Hàn Khiếm, đường chủ Hiệp Ẩn Đường của Thích Khách Thánh Điện Ảnh Tùy Phong, và đoàn trưởng Ma Đạo Đoàn của Ma Pháp Thánh Điện Lâm Thần.

Ba vị phó điện chủ còn lại cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, nhưng xem ra vẫn có thể khống chế cảm xúc của mình.

“Ngươi nói cái gì?” Ảnh Tùy Phong bước lên trước, túm lấy Thánh Linh Giáp, một luồng uy áp cực kỳ khủng bố tràn ra đè ép Long Hạo Thần.

Hàn Khiếm vội vàng tiến lên nắm chặt bả vai Ảnh Tùy Phong.

“Đừng xúc động. Hạo Thần, có phải ngươi đã nói nhầm không? Có chuyện gì vậy?”

Thánh Ma đạo sư Lâm Thần thì đôi mắt trông chờ nhìn, ông thật không ngờ niềm hy vọng tương lai của Kỵ Sĩ Thánh Điện, quán quân cuộc thi, lại chọn cháu của mình.

Đáy mắt Long Hạo Thần xẹt qua một tia cay đắng.

“Tôi không nói sai, tôi chọn Lâm Hâm của Ma Pháp Thánh Điện. Hắn cũng là một trong sáu mươi thí sinh.”

Khi Long Hạo Thần lần đầu tiên nói chọn Lâm Hâm, Thải Nhi vốn đang bình tĩnh đứng phía dưới, thân hình mảnh mai đột nhiên cứng đờ. Khuôn mặt nàng ngơ ngác, tay nắm gậy trúc bất giác siết chặt. Trong phút chốc, nàng chỉ thấy đầu óc trống rỗng, dường như mất đi cả sáu giác quan.

Mình, mình nghe sai rồi sao? Trong thế giới trống rỗng, Thải Nhi tự hỏi mình.

Nhưng mà, giọng của anh ấy, làm sao mình có thể nghe lầm? Thính giác của mình ít nhất gấp đôi người thường.

Anh ấy chọn Lâm Hâm? Một Lâm Hâm là ma pháp sư không biết công kích. Lâm Hâm cùng một tiểu tổ với mình.

Vì cái gì…

Ba chữ đơn giản lúc này khó khăn trồi lên trong lòng Thải Nhi.

Lời hứa của anh ấy đâu? Anh ấy đã nói sẽ bảo vệ mình cả đời.

Nhưng mà, người anh ấy chọn không phải mình.

Vì cái gì…

Lạnh quá, đột nhiên cảm thấy lạnh quá. Đau quá. Cảm giác vừa lạnh lẽo vừa đau đớn này từ đâu đến, dường như là… từ trái tim mình.

Trái tim đau quá, vì anh ấy mà đau. Thế giới trong mắt mình vốn chỉ có màu đen, nhưng hiện giờ lại biến thành màu xám.

Vì cái gì…

“Thải Nhi, Thải Nhi. Hãy nghe tôi nói, Long Hạo Thần chọn Lâm Hâm là có nguyên nhân. Muội nghe tôi giải thích đã.” Lý Hinh sốt ruột lải nhải bên tai Thải Nhi. Nhưng giờ khắc này, Thải Nhi dường như đã đánh mất linh hồn.

Nàng vẫn tĩnh lặng đứng đó, nhưng dường như đã bỏ qua thế giới bên ngoài.

Trong lúc này, câu nói thứ hai của Long Hạo Thần từ trong màn hào quang truyền ra.

“Tôi không nói sai, tôi chọn Lâm Hâm của Ma Pháp Thánh Điện. Hắn cũng là một trong sáu mươi thí sinh.”

Lại một lần nữa nghe tiếng của hắn, Thải Nhi chợt tỉnh lại. Nhưng trong khoảnh khắc, một luồng khí lạnh lẽo kinh khủng từ trong thân thể nàng tuôn ra ngoài.

Lý Hinh đứng gần nàng nhất, cảm nhận được sự lạnh lẽo gần như muốn xé nát linh hồn mình, thân hình không thể khống chế mà ngã ra sau.

Không chỉ mình cô, các thí sinh đứng cạnh Thải Nhi cũng chạy tán loạn bốn phía.

*Phốc!*

Cây gậy trúc đập xuống đất, lún sâu đến tận chuôi gậy.

“Oa… phụt.” Một ngụm máu tươi từ miệng nàng phun ra, thân thể chậm rãi mềm nhũn.

“Thải Nhi!” Một thân hình gầy còm giống như xé rách không gian bỗng chốc xuất hiện, ôm lấy thân thể nàng. Hiển nhiên đó chính là ông lão gầy gò đã từng ngồi trước cửa Thánh Minh Tàng Bảo Các.

“Đồ khốn! Ta giết ngươi!” Một vầng sáng đen khủng bố nháy mắt bốc lên cao, luồng uy áp cường đại vô tận khiến ánh sáng trong sân trở nên mờ nhạt. Sát ý ngút trời khiến các tinh anh của Lục Đại Thánh Điện đều sắc mặt tái nhợt, ngã gục. Một đao phong đen nhánh cực kỳ sắc bén nháy mắt chém lên hào quang bảo vệ bình đài.

Ngay lúc này, đột nhiên một luồng sáng vàng từ trên trời giáng xuống. Cột sáng vàng này có bán kính hơn ba mươi mét, đao phong đen chạm vào cột sáng vàng liền hóa thành từng tia sáng nhỏ rồi biến mất không thấy.

“Dương Hạo Hàm, ngươi dám ngăn cản thì ta giết ngươi trước!” Ông lão gầy gò phẫn nộ đến mức râu tóc dựng thẳng. Sát khí lạnh lẽo đến cực điểm ngưng tụ thành thực thể sau lưng ông. Một cây đao dài mười thước, rộng ba thước ngưng kết sau lưng ông. Đao phong lãnh liệt khiến cột sáng vàng cũng lung lay theo.

Giây phút này, trong cột sáng vàng xuất hiện một chiếc vương tọa khổng lồ cao tới mười mét, gần chạm tới đỉnh cột sáng, khiến cột sáng có vẻ chật chội.

Phần tựa lưng cao vút được khảm vô số bảo thạch, tạo thành hình dáng một tấm thuẫn huyễn lệ ở giữa. Một luồng khí tức vừa uy nghiêm lại vừa ôn hòa tỏa ra, mang theo khí thế hùng vĩ như núi và sự bảo vệ vững chắc. Sát khí mênh mông của ông lão gầy gò không cách nào tiến tới gần hơn được nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!