Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 46: CHƯƠNG 46: CÁI ÔM NÀNG NỢ TA

Trên đỉnh lưng vương tọa là một viên bảo thạch hình tròn màu trắng ngà, tỏa ra hơi thở bình thản mà mênh mông, xua tan đi nỗi hoảng sợ và bất an trong lòng các cường giả của Lục Đại Thánh Điện. Dường như chỉ cần có nó ở đây, bất cứ ai cũng sẽ không bị thương tổn.

Trên vương tọa rộng lớn là những hoa văn mai rùa kéo dài xuống bốn chân ghế to bản. Hai tay vịn lớn hơi cong lên, khắc ấn ký hình mây bay.

Vô số hoa văn điêu khắc từ hai bên lưng ghế kéo dài đến từng ngóc ngách của vương tọa, toát ra hơi thở tinh khiết khiến người ta sảng khoái.

Chợt một tiếng than nhẹ vang lên, một thanh âm già nua mà hùng hậu quanh quẩn.

“Thánh Nguyệt huynh, xin đừng vội nóng giận. Chưa nói đến việc dựa theo quy tắc, Hạo Thần không hề làm sai điều gì. Cho dù thằng bé có làm sai, cũng nên nói rõ ràng trước rồi hãy tính tiếp.”

Dương Hạo Hàm mặc áo khoác trắng, tay áo bay phấp phới, ông ngồi trên chiếc vương tọa lớn. Có vương tọa làm nền, cho dù là Thánh Nguyệt – ông lão gầy gò mặc đồ đen đang tức đến râu tóc dựng thẳng – cũng phải khựng lại.

Đám thanh niên tham dự thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn có lẽ không biết đó là gì, nhưng sao ông có thể không biết được?

Nó chính là một trong sáu Thần Ấn Vương Tọa của Thánh Điện Kỵ Sĩ, Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi.

Dương Hạo Hàm, người mặc áo khoác trắng, chính là Thần Ấn Kỵ Sĩ Phòng Ngự và Thống Trù của Thánh Điện Kỵ Sĩ, người đang trấn giữ tổng bộ Liên minh Thánh điện. Ông cũng là minh chủ hiện tại của Liên minh.

“Dương Hạo Hàm, ông muốn ngăn cản tôi ư?” Mặc kệ Thánh Nguyệt cường đại cỡ nào, đối mặt với Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi, ông không thể không yếu thế. Bởi vì ông tự biết, dù cùng đẳng cấp, mình có tấn công cũng không thể phá vỡ phòng ngự của Dương Hạo Hàm.

Dương Hạo Hàm trầm giọng nói:

“Thánh Nguyệt huynh, ta cũng không ngờ thằng bé này lại gây ra phiền phức lớn đến vậy. Nhưng huynh là một trong những minh chủ của Liên minh, trước mặt bao nhiêu tinh anh trẻ tuổi của Lục Đại Thánh Điện, vì vinh dự của Liên minh, xin huynh hãy khắc chế. Chuyện của bọn trẻ hãy để chúng tự giải quyết thì tốt hơn.”

Vừa dứt lời, Dương Hạo Hàm phát ra khí thế uy nghiêm. Ông vung tay lên, một tầng sáng màu vàng chói lọi bao phủ lấy ông và Thánh Nguyệt, Hiệp Giả cấp chín của Thánh Điện Thích Khách. Thánh Nguyệt xuất hiện vào lúc này lại còn nhằm vào Long Hạo Thần, hiển nhiên đã vi phạm quy tắc của Liên minh Thánh điện. Ông không hy vọng tình huống này ảnh hưởng đến hình tượng của Liên minh trong mắt đám thanh niên, cho nên mới ngăn cách âm thanh bên ngoài.

Thánh Nguyệt giận dữ nói:

“Đừng có nói cả đống đạo lý với tôi. Cháu cố gái của tôi tinh thần bị thương nặng, ông nói sao đây?”

Dương Hạo Hàm đáp:

“Thánh Nguyệt, huynh bình tĩnh một chút. Mấy ngày trước cháu cố gái của huynh vì thù riêng mà đánh bị thương cháu tôi, tôi có tìm huynh nói gì không?”

Thánh Nguyệt khựng lại, nhưng vẫn cãi chày cãi cối: “Cháu cố gái của tôi chính là Thánh Nữ Luân Hồi. Ông nên biết con bé quan trọng với Liên minh đến mức nào.”

Dương Hạo Hàm lộ vẻ giận dữ:

“Thánh Nguyệt, nếu huynh còn ngang ngược, tôi sẽ bắt huynh lại trước. Thánh Nữ Luân Hồi đích thực quan trọng, nhưng Hạo Thần bẩm sinh có thể chất Quang Minh Chi Tử, nội linh lực trời sinh đã là chín mươi bảy, đối với Thánh Điện Kỵ Sĩ chúng ta thì tầm quan trọng cỡ nào?”

Thánh Nguyệt sửng sốt:

“Ông nói cái gì? Thằng nhóc đó có thể chất Quang Minh Chi Tử?”

Dương Hạo Hàm hừ lạnh một tiếng:

“Ánh mắt của huynh không tốt bằng cháu cố gái của mình rồi.”

Thánh Nguyệt hồi phục tinh thần, tức giận nói:

“Nói mấy thứ này thì có tác dụng gì, chẳng phải thằng khốn đó đã phụ lòng cháu cố gái của tôi vì hắn làm tất cả mọi việc sao? Tôi không quan tâm, hôm nay không cho lão già này một lời phân xử rõ ràng, từ nay về sau Thánh Điện Thích Khách chúng ta sẽ không để yên cho Thánh Điện Kỵ Sĩ các người.”

“Ông cố, đừng.”

Thải Nhi đang nửa mê nửa tỉnh dần dần tỉnh lại. Nàng nghe được một phần cuộc đối thoại giữa hai đại cường giả. Tấm khăn che mặt bị máu tươi nhuộm đỏ hơi rũ xuống, để lộ khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt. Đôi đồng tử màu xám tro khẽ động, phủ một tầng hơi nước mông lung, nàng chậm rãi đứng thẳng dậy từ trong lòng Thánh Nguyệt.

“Ông cố, đây là việc giữa con và anh ấy, ông đừng tham gia vào.”

Thánh Nguyệt giận dữ nói:

“Thằng nhóc kia đã đối xử với con như vậy, con còn che chở cho nó?”

Thải Nhi lắc đầu:

“Anh ấy không làm gì sai. Lựa chọn thế nào là chuyện của anh ấy. Ông cố, không thể vì chúng ta mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai đại thánh điện.”

Thánh Nguyệt nhìn Thải Nhi, lại nhìn Dương Hạo Hàm đang có Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi, cố nén tức giận.

“Chúng ta đi.”

Ông dù sao cũng là phó minh chủ Liên minh, luôn ưu tiên việc lớn, làm sao không hiểu điều này?

Thải Nhi lần nữa lắc đầu:

“Ông cố, ông đi trước đi.”

Thánh Nguyệt nhìn nàng, nghi hoặc hỏi:

“Con còn ở lại đây làm gì? Để thằng khốn kia tiếp tục làm nhục con ư?”

Bản tính ông nóng nảy, bảo thủ, nhưng lại đối với cháu cố gái tốt vô cùng. Nếu không, ông đã chẳng vì chuyện vừa rồi mà xúc động xuất hiện tại đây.

Trong đôi mắt không nhìn thấy gì của nàng toát ra tia buồn bã, nàng khẽ nói:

“Con chỉ muốn hỏi anh ấy một câu, vì sao?”

Trên đài.

“Thả tôi ra!” Long Hạo Thần quát Ảnh Tùy Phong.

Vì đối mặt với sáu vị phó điện chủ, hắn không nhìn thấy tình cảnh sau lưng. Màn hào quang trên võ đài đã ngăn cách âm thanh, hắn cũng chẳng buồn quan tâm đến ánh sáng liên tục biến đổi.

Mặc dù không nhìn thấy, nhưng làm sao hắn không rõ Thải Nhi sẽ thống khổ thế nào khi nghe mình lựa chọn Lâm Hâm? Bị Ảnh Tùy Phong túm lấy khiến hắn không có cách nào tiếp tục kế hoạch của mình.

Ảnh Tùy Phong đứng đối diện hắn, đương nhiên đã nhìn thấy tình hình sau lưng. Mắt thấy Thánh Nguyệt và Dương Hạo Hàm, hai cường giả cấp chín cùng lúc xuất hiện trong sân, ông biết mình không còn khả năng kiểm soát tình hình nữa rồi.

Ảnh Tùy Phong phẫn nộ đẩy Long Hạo Thần ra. Hàn Khiếm vội tiến lên đỡ lấy hắn.

Long Hạo Thần chẳng chút phật lòng vì Ảnh Tùy Phong vừa uy hiếp và áp bức mình, hắn dứt khoát quỳ một gối xuống trước mặt Hàn Khiếm.

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, tôi có một thỉnh cầu.”

Hàn Khiếm đương nhiên cũng nhìn thấy tình huống bên ngoài. Tình hình gần đây không thể khống chế khiến tâm trạng ông khó chịu, ông thở dài một tiếng, nói:

“Ngươi có yêu cầu gì?”

Long Hạo Thần kiên định nói:

“Tôi muốn từ bỏ phần thưởng linh lô cho người đứng đầu cuộc thi, chỉ cầu Liên minh cho phép tôi tuyển thêm một người vào đoàn đội của mình.”

“Cái gì?” Hàn Khiếm lần nữa chấn động. “Ngươi nói muốn từ bỏ linh lô?”

Phải biết rằng dùng linh lô làm phần thưởng chỉ mới xuất hiện trong vài đợt tuyển chọn Săn Ma Đoàn gần đây. Có thể nói, dù là linh lô bình thường nhất cũng cực kỳ trân quý. Vậy mà hắn muốn từ bỏ linh lô?

Mấy vị phó điện chủ nhìn nhau, lúc này có chút khó hiểu.

Hàn Khiếm khó kiềm nén giận dữ, nói:

“Rốt cuộc ngươi gây sức ép nhiều như vậy là vì sao?”

Long Hạo Thần kiên quyết nói:

“Thánh Kỵ Sĩ Trưởng đại nhân, tôi không cố ý. Nếu Liên minh không đồng ý thỉnh cầu của tôi, thì tôi muốn từ bỏ việc thành lập Săn Ma Đoàn, năm năm sau sẽ dự thi lần nữa. Đến khi đó, yêu cầu của tôi vẫn sẽ như vậy. Nếu Liên minh vẫn không cho phép, vậy tôi sẽ không bao giờ tham gia Săn Ma Đoàn nữa.”

“Không được.” Sáu vị phó điện chủ gần như đồng thanh hô lên.

Hàn Khiếm sợ Long Hạo Thần không tham gia Săn Ma Đoàn. Săn Ma Đoàn là con đường mà bất cứ ai trong Lục Đại Thánh Điện cũng phải đi để lên được cao tầng, cũng là con đường trưởng thành tốt nhất. Long Hạo Thần có thể chất Quang Minh Chi Tử, đã đoạt được thứ hạng đứng đầu trong cuộc thi tuyển chọn lần này, nếu từ bỏ tư cách thành viên Săn Ma Đoàn, có khả năng sẽ phá hỏng tương lai của hắn.

Về phần năm vị phó điện chủ khác thì lại có cùng một ý nghĩ. Năm năm sau quay lại ư? Hiện tại đã là đệ nhất, năm năm sau còn ai có thể đối kháng với hắn? Khẳng định ngôi đầu vẫn là của hắn. Bọn họ không mong muốn năm năm sau lại xuất hiện một đối thủ khiến người ta bó tay như hắn.

Long Hạo Thần cúi đầu nói:

“Xin Liên minh hãy đồng ý thỉnh cầu của tôi.”

Hàn Khiếm trầm giọng hỏi:

“Vậy ngươi muốn ai gia nhập đoàn đội của mình?”

Long Hạo Thần lập tức ngẩng đầu nói:

“Thánh Điện Thích Khách, Thải Nhi.”

“Tuy tôi tuyển nhiều hơn một người, nhưng chắc là không phá hỏng sự công bằng của Săn Ma Đoàn. Lâm Hâm không tiến vào top mười sáu, còn Thải Nhi thì tôi nhất định phải chọn. Bởi vì trước khi tham gia cuộc thi lần này, tôi đã có lời hứa với Lâm Hâm, cho nên tôi mới phải chọn cậu ấy trước. Đây là lời hứa ban đầu. Nhưng Thải Nhi là người tôi muốn bảo vệ cả đời, tôi quyết không thể xa cách nàng. Nếu không thể vẹn toàn đôi bên, vậy tôi chỉ còn cách từ bỏ việc trở thành một thành viên của Săn Ma Đoàn để ở bên cạnh Thải Nhi. Bất kể nàng đi đâu, tôi sẽ ở đó.”

Bên ngoài màn hào quang.

Vẻ ưu sầu trong mắt Thải Nhi biến thành ngơ ngẩn. Dương Hạo Hàm và Thánh Nguyệt thì có sắc mặt biến đổi buồn cười. Làm loạn cả buổi, cuối cùng lại lòi ra vụ này?

Bỗng chốc, hai cường giả cấp chín đều có cảm giác dở khóc dở cười.

Dương Hạo Hàm còn buồn bực hơn Thánh Nguyệt vài phần. Đây là cái gì? Hóa ra có chuyện rắc rối như vậy. Nhưng sao thằng bé không nói trước cho cô bé kia? Thật là hồ đồ.

Mà trên thực tế, cũng không thể trách Long Hạo Thần. Đầu tiên, hôm nay là vòng bán kết, sao hắn biết được sẽ trực tiếp đấu chung kết luôn? Huống chi Thải Nhi mạnh như vậy, trong tiềm thức Long Hạo Thần không hề nghĩ tới việc tranh đoạt hai hạng đầu. Đặc biệt sau kết quả rút thăm vòng bán kết, hắn phải đối mặt với Thải Nhi, dĩ nhiên càng không thể nói ra ý nghĩ trong lòng.

Theo hắn thấy thì mình chắc chắn sẽ chủ động nhận thua, còn Thải Nhi sẽ trở thành người vào chung kết trong ba hạng đầu. Long Hạo Thần sớm có ý nghĩ giống hệt nàng, còn muốn vì trốn tránh lời hứa với Lâm Hâm mà từ bỏ tranh đoạt hạng ba. Năm năm sau lại đến tham gia thi đấu tuyển chọn, khi đó lại chọn Lâm Hâm.

Ai mà ngờ được Thải Nhi liên tiếp nhận thua hai lần, triệt để phá hỏng kế hoạch của Long Hạo Thần. Chung kết lập tức bắt đầu. Giây phút đó, trong lòng Long Hạo Thần chỉ nghĩ đến việc đạt được chức vô địch thì có thể ôm Thải Nhi rồi.

Nếu chung kết tiến hành vào ngày mai, Long Hạo Thần dù có dao động cảm xúc vì Thải Nhi nhận thua cũng sẽ không quên việc trọng yếu này, sẽ không xuất hiện hàng loạt rắc rối sau đó.

Cho dù là kết thúc trận chung kết, Long Hạo Thần vẫn nghĩ rằng trước khi vòng tuyển chọn bắt đầu, sẽ có cơ hội trao đổi với Thải Nhi. Ai mà biết quy tắc tuyển người thậm chí không cho hắn trở lại bên cạnh nàng. Hơn nữa, việc ngăn cách bên ngoài khiến hắn tưởng lầm là không thể truyền âm ra ngoài.

-----o0o-----

Dưới sự trùng hợp như thế, hắn đã không thể trao đổi với Thải Nhi. Sau khi chọn Lâm Hâm, hắn lại bị Ảnh Tùy Phong túm lấy, không thể nói ra kế hoạch từ bỏ linh lô một cách nhanh nhất.

Ánh sáng vàng chợt tắt, Vương Tọa Thủ Hộ và Từ Bi lặng lẽ thu hồi, Dương Hạo Hàm xoay người nhìn Long Hạo Thần đang đứng trên võ đài. Ông tức giận hừ một tiếng, nhấc tay phải lên, một chưởng ấn vào màn hào quang quanh võ đài. Lập tức cả sân đấu chấn động mạnh, màn hào quang biến mất.

“Được rồi, hôm nay tới đây thôi. Ngày mai sẽ tiếp tục tiến hành tổ chức đoàn đội. Tất cả thí sinh hãy trở về nghỉ ngơi. Toàn bộ phó điện chủ thánh điện ở lại, Long Hạo Thần cũng ở lại đây.”

Nghe tiếng của Dương Hạo Hàm, Long Hạo Thần nghiêng đầu, ánh mắt không dám đối diện ông, mà nhìn về phía Thải Nhi.

“Thải Nhi.” Nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu của nàng, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy như bị một kiếm xuyên tim. Chẳng thèm quan tâm trước mặt có bao nhiêu đại nhân vật, hắn vội vàng chạy về phía Thải Nhi.

“Cút ngay!” Thánh Nguyệt gầm lên, vung tay, một luồng khí mạnh ập về phía Long Hạo Thần, lập tức đánh hắn bay ra xa, đập xuống giữa sân.

Lần này Dương Hạo Hàm không ra tay ngăn cản. Dù nói thế nào đi nữa cũng là lỗi của Long Hạo Thần đã làm cô gái người ta thương tâm. Lúc này không để lão già Thánh Nguyệt kia xả giận, chỉ sợ ông ta sẽ không chịu bỏ qua. Hơn nữa, ông đã cho Thánh Nguyệt biết Long Hạo Thần có thể chất Quang Minh Chi Tử, tin rằng ông ta ra tay sẽ có chừng mực.

Đúng lúc này, một luồng sáng đỏ hồng tựa như tấm đệm bay ra đỡ dưới lưng Long Hạo Thần. Luồng sáng đỏ được khống chế cực kỳ tốt, nhẹ nhàng đáp xuống vừa lúc hóa giải lực phản chấn, giúp Long Hạo Thần vững vàng rơi xuống sân.

“Hiệp Giả đại nhân, Thải Nhi tiểu thư, xin hai vị đừng trách cậu ấy. Tất cả đều là lỗi của tôi.”

Mái tóc dài màu xanh suôn mềm xuất hiện trong mắt mọi người. Lâm Hâm vội bước tới chắn giữa Long Hạo Thần và Thánh Nguyệt.

Lúc này, trong mắt y đã bớt đi vài phần xa hoa, cả người có vẻ trầm ổn hơn.

Y quỳ xuống trước mặt Thánh Nguyệt.

“Hiệp Giả đại nhân, nếu ngài muốn trừng phạt thì hãy phạt tôi đi. Hôm đó trước khi Long Hạo Thần vào Thánh Thành, tôi đã gặp cậu ấy ở thành Ngải Mỹ, là tôi đã lừa cậu ấy hứa hẹn.”

Trong mắt Thánh Nguyệt chợt lóe lên ánh sáng lạnh.

“Nói đi.”

Thánh Ma Đạo Sư Lâm Thần thấy Lâm Hâm chạy tới thì càng sợ hãi, nhưng ông không tiến lên ngăn cản cháu mình. Chuyện này liên quan đến hai vị cường giả cấp chín, với thân phận của ông cũng không có tư cách xen vào.

Lâm Hâm quỳ tại đó, nghiêm mặt nói:

“Hôm đó trong thành Ngải Mỹ, tôi đã dùng ba bình đan dược để đổi lấy lời hứa của Long Hạo Thần rằng trong tương lai, bất luận trong đợt tuyển chọn Săn Ma Đoàn nào mà cậu ấy đạt được ba thứ hạng đầu, thì phải tuyển tôi làm đồng đội. Nhưng lúc làm ước định, tôi đã che giấu sự thật rằng mình không biết ma pháp công kích. Hiện tại cậu ấy đã biết sự việc, nhưng khi đạt được chức vô địch vẫn giữ đúng lời hứa, lựa chọn tôi. Tôi nghĩ ngài cũng hy vọng cháu cố rể tương lai của mình sẽ là một người hết lòng giữ lời hứa! Tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi đã lừa gạt cậu ấy. Tôi xin chịu trách nhiệm này, tôi muốn hủy bỏ lời hứa lúc trước, không cần gia nhập đoàn đội của cậu ấy nữa, xin đem danh ngạch này tặng cho Thải Nhi tiểu thư.”

Thánh Nguyệt tức giận hừ một tiếng.

“Thải Nhi của ta cần ai nhường cho một suất trong đoàn đội sao?”

Long Hạo Thần chạy tới quỳ bên cạnh Lâm Hâm, chỉ riêng thân phận ông cố của Thải Nhi cũng đủ để hắn quỳ rồi.

Trong mắt hắn lộ ra tia kiên quyết, trầm giọng nói:

“Hiệp Giả đại nhân, chuyện này nếu theo quy tắc thì tôi không sai. Tôi sai ở chỗ đã làm Thải Nhi đau lòng. Nhưng ngài không có quyền can thiệp vào sự lựa chọn của tôi, càng không thể trừng phạt Lâm Hâm. Đúng vậy, Lâm Hâm có che giấu việc cậu ấy không biết ma pháp công kích. Nhưng cậu ấy đã tặng cho tôi ba bình, tổng cộng ba mươi viên đan dược cấp bốn. Nếu không có nguyên do, sao cậu ấy có thể rộng rãi như vậy? Tôi đã lựa chọn nhận đan dược, nghĩa là cũng chấp nhận phần giấu giếm kia. Cho nên có để tôi chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn cậu ấy. Vì Thải Nhi, tôi có thể trả giá cả sinh mạng, nhưng một khi đã hứa thì phải thực hiện được.”

Long Hạo Thần vừa nói vừa kéo Lâm Hâm cùng đứng lên.

Tuy Dương Hạo Hàm đã kêu các thí sinh rời đi, nhưng khi Lâm Hâm ra mặt thì họ bất giác dừng chân.

Long Hạo Thần vừa nói những lời như chém đinh chặt sắt, đối mặt với Thánh Nguyệt mà không hề lùi bước.

Đừng nói đám thí sinh trẻ tuổi, ngay cả sáu vị phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện cũng phải hít một ngụm khí lạnh.

Thằng nhóc này dám chống đối Thánh Nguyệt, người nghe đồn là có tính tình tệ nhất trong Liên minh Thánh điện, hơn nữa còn chống đối trước mặt nhiều người như vậy. Tính cách khó chịu của Thánh Nguyệt nổi tiếng khắp Liên minh, chỉ sợ sự việc sẽ trở nên rắc rối lớn.

Thánh Nguyệt ngạc nhiên nhìn Long Hạo Thần. Không biết đã bao nhiêu năm không ai dám phản đối ông, nhất là khi người đó lại là một hậu bối.

Dương Hạo Hàm vô thức đi tới bên cạnh Long Hạo Thần. Tuy ông cũng phiền lòng với tình trạng trước mắt, nhưng Long Hạo Thần chẳng những là Quang Minh Chi Tử, mà còn là con trai duy nhất của người sở hữu Thần Ấn Vương Tọa Mạt Thế và Sát Phạt, Thần Ấn Kỵ Sĩ Phán Xét và Thẩm Phán của Thánh Điện Kỵ Sĩ – Long Tinh Vũ! Nếu Thánh Nguyệt xúc động ra tay, dù thế nào ông cũng phải bảo vệ Long Hạo Thần. Huống chi tận đáy lòng, ông cảm thấy Long Hạo Thần không nói sai.

“Câm miệng.” Thải Nhi đột nhiên khẽ kêu lên, thân hình chợt lóe lên lao về phía Long Hạo Thần, tay phải xuất hiện một con dao găm màu ám kim đâm vào sau lưng hắn.

Nàng rất hiểu tính tình của ông cố. Nàng sợ ông cố thật sự ra tay. Cho dù có Thần Ấn Kỵ Sĩ Phòng Ngự và Thống Trù, minh chủ Liên minh Thánh điện Dương Hạo Hàm ngăn cản, chỉ sợ khi ông cố thật sự bị Long Hạo Thần chọc giận, sẽ không cho phép mình ở bên hắn.

Mọi việc vừa xảy ra nàng đều lẳng lặng lắng nghe. Nàng hiểu rõ đây là một sự hiểu lầm. Trong lòng nàng không hề trách móc Long Hạo Thần, dù chỉ một giây trước đó nàng còn đau đớn đến tuyệt vọng. Nàng thầm trách mình, vì sao không thể tin tưởng, không chờ hắn nói một lời giải thích. Nếu không phải mình phun ra máu, ông cố sẽ không đến đây phá vỡ quy tắc của cuộc thi.

Nàng ra tay trước, dĩ nhiên ông cố sẽ không tiện ra tay nữa, mọi chuyện vẫn còn kịp cứu vãn. Với tu vi của Long Hạo Thần, chỉ cần đánh vài đòn rồi mình thắng anh ấy, như vậy chắc ông cố cũng sẽ bớt giận.

Nhưng điều khiến Thải Nhi không ngờ tới là, đối mặt với đòn tấn công của nàng, Long Hạo Thần lại đứng yên không hề cử động. Ngược lại, hắn còn lật tay cởi bỏ Thánh Linh Giáp.

Con dao găm sắc bén màu ám kim cách ngực Long Hạo Thần một mét thì ngừng lại, thanh âm của Thải Nhi có chút run rẩy:

“Sao, sao anh không tránh?”

Long Hạo Thần nhìn Thải Nhi với sắc mặt nhợt nhạt, nhấc tay chỉnh lại khăn che mặt cho nàng. Hắn nhìn thấy trên khăn vẫn còn dính vết máu hồng. Khoảnh khắc đó, hắn chỉ thấy lòng mình chợt nhói lên, tựa như bị một bàn tay to dùng sức bóp nát.

Long Hạo Thần nhẹ giọng nói:

“Ta giữ lời hứa, không làm sai. Ta không vi phạm quy tắc thi đấu. Nhưng ta nợ nàng một lời giải thích. Làm nàng đau lòng, là ta sai rồi. Sai, thì phải chịu trừng phạt.”

Một luồng sáng trắng bất ngờ từ ngực Long Hạo Thần bắn ra, nháy mắt trúng vào tay phải cầm dao găm của Thải Nhi.

Kỹ năng tiến hóa của Linh Lô Thánh Dẫn, Khiên Dẫn.

Khoảng cách gần và biến hóa đột ngột, cho dù là cường giả cấp chín cũng không thể ngăn cản.

*Phốc—*

Con dao găm ám kim bị lực lôi kéo mạnh mẽ cắm phập vào ngực phải của Long Hạo Thần, lút cả cán. Mũi dao thò ra sau lưng hắn, máu tươi bỗng chốc nhuộm đỏ vạt áo trước ngực và sau lưng.

Nhưng Long Hạo Thần dường như không cảm nhận được nhát dao này, hắn giang hai tay kéo Thải Nhi vào ngực mình, dịu dàng nói:

“Đây là cái ôm nàng nợ ta.”

“Hạo Thần!!!” Thải Nhi đau lòng kêu lên, muốn rút dao găm ra nhưng bị Long Hạo Thần ôm chặt không buông.

Vẻ sửng sốt trên mặt Hiệp Giả Thánh Nguyệt biến thành ngạc nhiên, ông thì thầm lẩm bẩm:

“Một ngụm máu đổi một nhát kiếm, không lỗ.”

Dương Hạo Hàm nhíu mày nhìn ông.

Thánh Nguyệt cáu kỉnh nói:

“Nhìn tôi làm gì, ông là minh chủ, ông muốn làm sao thì làm, tôi về ngủ đây. Chuyện của đám nhóc này thật không thể quản nổi.”

Dương Hạo Hàm ngẩn người, đôi mày chau lại dần giãn ra.

Nhưng môi Thánh Nguyệt mấp máy dường như nói gì đó, khiến vị Thần Ấn Kỵ Sĩ Phòng Ngự và Thống Trù mặt chợt biến thành đen.

Hắc quang chợt lóe, ông bước ra một chân, Hiệp Giả Thánh Nguyệt cứ thế biến mất.

Khóe miệng Dương Hạo Hàm co giật. Câu nói của Thánh Nguyệt vẫn còn quanh quẩn bên tai:

“Thằng nhóc này không tệ, tính tình ngay thẳng, so với tên giảo hoạt như ông thì tốt hơn nhiều.”

Long Hạo Thần không bao giờ ngờ rằng, hành động chống đối của hắn ngược lại được Thánh Nguyệt thừa nhận. Đương nhiên, việc hắn chịu một kiếm của Thải Nhi mới thực sự khiến Thánh Nguyệt hả giận. Quang Minh Chi Tử mới xứng đôi với cháu cố gái Thánh Nữ Luân Hồi của ông.

“Long Hạo Thần, mau bỏ tôi ra.” Thải Nhi sốt ruột kêu lên trong ngực Long Hạo Thần. Đây là vết thương đâm xuyên qua người! Nàng biết rõ vũ khí của mình, trên dao găm có công hiệu đặc biệt hấp thu sinh lực.

Long Hạo Thần ôm thân thể mềm mại của nàng, tuy sắc mặt dần tái xanh nhưng thấy Thánh Nguyệt cứ thế rời đi, trong mắt hắn lộ ra vài phần thoải mái.

“Thải Nhi, xin lỗi. Đều tại ta không tốt, nàng tha lỗi cho ta được không?” Mặt Long Hạo Thần dán vào tóc mai nàng, cọ xát, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người nàng. Dường như hắn không hề cảm nhận được nỗi đau từ vết thương.

-----o0o-----

“Đây chỉ là hiểu lầm, là tôi không tốt, tôi không nên hoài nghi anh. Long Hạo Thần, cầu xin anh, mau buông tôi ra.” Thải Nhi không dám dùng sức giãy dụa, dao găm của nàng cực kỳ sắc bén, lỡ vết thương mở rộng thì càng phiền phức.

Long Hạo Thần ngẩn người, nhoẻn miệng cười:

“Thật không muốn buông tay, hiếm khi có cơ hội ôm nàng.”

Thải Nhi vội vàng nói:

“Đồ ngốc, sau này tôi để anh ôm. Mau buông tôi ra, dao găm của tôi có tác dụng hút sinh lực, nếu tiếp tục như vậy sẽ hút hết sức sống của anh. Anh đã hứa sẽ vĩnh viễn bảo vệ tôi, vì sao không quan tâm đến thân thể của chính mình?”

Long Hạo Thần trong mắt hiện vẻ vui mừng, thậm chí có vài phần gian trá, cúi đầu mềm giọng nói:

“Nói phải giữ lời đó.” Nói xong, hắn buông đôi tay đang ôm nàng ra.

Thải Nhi đã sớm chuẩn bị, nhanh chóng rút dao găm ra. Bỗng chốc, máu tươi từ ngực và sau lưng Long Hạo Thần bắn tung tóe, cả người hắn mềm nhũn gục xuống.

Tuy mắt Thải Nhi không nhìn thấy đường nhưng động tác của nàng cực nhanh và chuẩn. Nàng mau chóng dìu hắn, đồng thời tay liên tiếp điểm vào các vị trí trên ngực và sau lưng hắn để chặn mạch máu.

Một luồng sáng vàng hình ngôi sao sáu cánh mang theo hơi thở thần thánh chợt xuất hiện, chiếu rọi lên người Long Hạo Thần. Bỗng chốc, máu ngừng chảy. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy một luồng ấm áp nháy mắt tiến vào miệng vết thương. Cảm giác lạnh băng bỗng tan biến. Linh lực đang chạy tán loạn trong cơ thể dường như được cảm giác ấm áp này tụ tập lại. Vết thương đang hồi phục với tốc độ kinh người.

Người ra tay chính là phó điện chủ Thánh Điện Mục Sư, Hồng Y Giáo Chủ Nhược Thủy.

Hơi lắc đầu, Nhược Thủy không nhịn được nhỏ giọng nói:

“Thật là một đôi tiểu oan gia!”

Thủ Hộ Kỵ Sĩ cũng có năng lực chữa trị, nhưng so với mục sư chuyên về trị liệu thì chênh lệch khá xa. Cho dù cùng là kỹ năng thần thánh, qua tay mục sư lại biến thành khác hẳn. Trong quá trình chữa trị, mục sư có thể khống chế hiệu quả kỹ năng tốt hơn, linh lực quang minh thần thánh của họ cũng nhu hòa hơn.

Có Nhược Thủy, một Hồng Y Giáo Chủ đỉnh cấp, chỉ cần đầu không bị chém đứt, muốn chết cũng không phải chuyện dễ.

Dương Hạo Hàm hơi bất đắc dĩ lắc đầu, bước ra một bước, ánh sáng vàng chợt lóe, ông đã biến mất. Hiển nhiên những chuyện về sau không cần ông ra mặt nữa.

Hàn Khiếm ho khan một tiếng, quay mặt về phía năm vị phó điện chủ:

“Các vị thấy thỉnh cầu của Long Hạo Thần thế nào? Ta nói trước ý của mình. Tuy tình huống này chưa từng xuất hiện, nhưng tựa như Long Hạo Thần đã nói, dù hắn tuyển chọn hai người nhưng trong đó một người không tiến vào top mười sáu. Tuyệt đối không ảnh hưởng đến tính công bằng của toàn thể. Hơn nữa, hắn còn nguyện ý trả cái giá lớn là phần thưởng linh lô. Cá nhân ta nghiêng về việc đồng ý thỉnh cầu của hắn. Tùy Phong, ngươi nói sao?”

Ảnh Tùy Phong cáu kỉnh hừ một tiếng, thầm nghĩ lão già này quá gian trá, có Thải Nhi tiểu công chúa ở đây, mình có thể không đồng ý sao?

“Ừm, tôi không có ý kiến.” Tuy trong lòng buồn bực nhưng Ảnh Tùy Phong vẫn ừ một tiếng.

Tam Thủy hừ hừ nói:

“Thế này dường như không đúng quy tắc lắm. Nếu sau này đám thanh niên thí sinh đều rắc rối như vậy, chẳng lẽ lần nào chúng ta cũng phải nhân nhượng ư?”

Thánh Ma Đạo Sư Lâm Thần cười nói:

“Tam Thủy đại tỷ, cũng không thể nói vậy. Long Hạo Thần chỉ mới mười mấy tuổi đã có thể vô địch, tương lai đám thanh niên muốn đạt tới trình độ đó chỉ sợ không dễ dàng. Hơn nữa, sự việc lần này có chút trùng hợp, cho nên ta đồng ý chấp nhận đề nghị của Long Hạo Thần. Chỉ là trả giá bằng linh lô thì hơi quá, biến đổi thành cái khác thì hay hơn.”

Hàn Khiếm lắc đầu nói:

“Trăm cái miệng nếu không lấy phần thưởng trao đổi, chẳng phải mỗi người đều có thể tuyển nhiều thành viên cho mình sao? Như vậy không tốt. Lần này chúng ta hãy lập quy tắc, sau này trong các đợt tuyển chọn Săn Ma Đoàn, ba hạng đứng đầu đều có tư cách từ bỏ linh lô để chọn thêm một người. Nhưng người được tuyển không thể có mặt trong top mười sáu. Các vị thấy sao?”

Nhược Thủy gật đầu nói:

“Cứ vậy đi, thế thì càng có tình người hơn. Ta đồng ý.”

Phó điện chủ Thánh Điện Chiến Sĩ Nhâm Ngã Cuồng cũng giơ tay nói:

“Đề nghị của Hàn huynh rất công bằng. Đám nhóc con cũng không dễ dàng, tuổi nhỏ có thể tu luyện đến trình độ như vậy, gần như không trải qua tuổi thơ. Chúng ta làm trưởng bối không thể quá nghiêm khắc. Cùng một đoàn đội có quan hệ thân thiết càng tăng cường khả năng hợp tác giữa họ.”

Hàn Khiếm mỉm cười nói:

“Nếu mọi người đều đồng ý, chờ trở về ta lập tức báo cáo lên minh chủ, phó minh chủ xem xét. Chờ ngày mai tổ chức đoàn đội sẽ tuyên bố.”

Long Hạo Thần hết sức vui mừng, cung kính hành lễ với sáu vị phó điện chủ, nói:

“Đa tạ các vị tiền bối đã cho như nguyện.”

Hàn Khiếm bực mình trừng hắn, nói:

“Mau quay về nghỉ ngơi đi. Thằng nhóc nhà ngươi! Ta cũng không biết nên nói gì đây.”

Long Hạo Thần thè lưỡi, đến lúc này hắn mới hơi giống một thiếu niên mười bốn tuổi.

Hàn Khiếm xoay người đối diện đám thí sinh còn chưa rời đi, quát lớn:

“Còn đứng đó nhìn cái gì!”

Trước mắt mọi việc đã ổn định, đám thanh niên lập tức giải tán. Còn việc họ sẽ bàn tán riêng về sự việc hôm nay ra sao thì khó mà nói.

Lý Hinh vội bước tới nhìn vết máu trước ngực Long Hạo Thần, đau lòng nói:

“Đệ đệ, đệ cần gì phải làm như vậy?”

Long Hạo Thần chỉ cười chứ không nói gì, hắn nắm chặt bàn tay hơi lạnh lẽo của Thải Nhi.

Lâm Hâm không tiến tới, chỉ là ánh mắt nhìn Long Hạo Thần đã khác với lúc trước. Y tĩnh lặng nhìn Thải Nhi và Lý Hinh dìu Long Hạo Thần chậm rãi rời đi, rồi từ từ siết chặt nắm tay.

“Khụ khụ.”

Tiếng ho khan đánh thức Lâm Hâm, y quay đầu lại thấy ông nội mặt mày nghiêm túc đứng cạnh mình.

“Ông nội.” Lâm Hâm cúi đầu. Từ nhỏ đến lớn không biết y đã bị ông nội mắng bao nhiêu lần. Nhưng y mãi không nghe được tiếng mắng, một bàn tay to ấm áp vỗ nhẹ lên vai y.

“Có thể trong tình hình đó tự động đứng ra, xem như con có đảm lượng của một nam nhi.” Lại lần nữa vỗ vai cháu trai, Lâm Thần vội bước rời đi, khóe miệng hiếm khi nhếch lên ý cười. Nguyên bản ông luôn xem cháu trai không vừa mắt, dường như nay đã trưởng thành. Lâm Hâm có thể đứng ra vì Long Hạo Thần giải thích, còn chủ động gánh vác trách nhiệm, khiến ông cảm thấy vô cùng vui mừng. Ít ra cháu trai không làm mình mất mặt. Là nam nhi thì phải có tinh thần chịu trách nhiệm.

Nhìn bóng lưng ông nội, Lâm Hâm đột nhiên cảm giác nỗi lòng luôn kìm nén bỗng chốc tuôn trào, đôi mắt ươn ướt. Y lẩm bẩm một thanh âm chỉ có chính mình nghe thấy:

“Mẹ, nếu mẹ còn sống thì tốt biết mấy.”

…………………………

Thải Nhi nắm tay Long Hạo Thần, thỉnh thoảng kiểm tra mạch đập của hắn để thăm dò tình hình cơ thể.

Hồng Y Giáo Chủ Nhược Thủy đúng là có tài năng chữa trị cực hay. Hiệu quả xấu do dao găm gây ra gần như không còn sót lại chút gì, hiện tại Long Hạo Thần chỉ hơi yếu đi vì mất máu, vết thương lại có thể tự động khép lại. Xem ra một mục sư giỏi có tác dụng trọng yếu đến cỡ nào, đây chính là bảo đảm sinh mệnh cho toàn đội!

Thải Nhi đưa Long Hạo Thần đến tận nhà trọ, thậm chí lần đầu tiên bước vào phòng hắn.

Lý Hinh không ở lại, sau khi kiểm tra một chút vết thương của Long Hạo Thần, xác định hắn không có việc gì thì chậm rãi đi ra, chừa lại không gian cho đôi tình nhân.

Long Hạo Thần kéo tay Thải Nhi để nàng ngồi cạnh mình, nhẹ nhàng kéo khăn che mặt của nàng xuống.

Thải Nhi vội cúi đầu, khuôn mặt lộ ra ngoài chợt ửng hồng.

“Trong lòng còn khó chịu không? Nàng vừa mới phun ra máu.” Long Hạo Thần kích hoạt Linh Quang bao tay, một lớp Thánh Quang Tráo bao phủ lấy hai người.

Cảm nhận được sự ấm áp từ Thánh Quang Tráo, Thải Nhi nhẹ lắc đầu.

“Xin lỗi, Long Hạo Thần, sự việc hôm nay đều tại tôi mà ra. Nếu tôi không kích động như vậy, cũng sẽ không…”

Long Hạo Thần ngây người.

“Thải Nhi, rõ ràng là tại ta không cho nàng biết trước về Lâm Hâm, làm sao trách nàng được?”

Thải Nhi lắc đầu nói:

“Là tôi không hoàn toàn tin tưởng anh. Đây đã là lần thứ hai. Lần một, lần hai, không thể nhiều hơn nữa. Về sau mặc kệ anh làm cái gì, tôi đều sẽ tuyệt đối tin tưởng, ủng hộ anh. Sẽ không tái diễn sự việc hôm nay.”

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, nghe nàng ăn năn nói, Long Hạo Thần không nhịn được giang tay ôm nàng vào lòng.

Thải Nhi tuy mảnh mai nhưng thân hình vô cùng mềm mại, ôm cực kỳ thoải mái. Khi Long Hạo Thần lần đầu tiên ôm nàng đã thích cảm giác này.

Mặt Thải Nhi càng đỏ hơn, nhưng không phản kháng, ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn. Khuôn mặt ngày thường không chút biểu cảm cũng hiện ra nét ngọt ngào.

Mặc dù sự việc hôm nay khiến cả hai đều bị thương, thậm chí đảo lộn cả cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn, nhưng đồng thời cũng khiến hai người càng cảm nhận được sự quan trọng của đối phương.

Thải Nhi vì Long Hạo Thần, trước sau hai lần nhận thua, để viên mãn cho người đàn ông của mình. Càng vì sai sót của Long Hạo Thần mà phun ra máu. Có thể thấy địa vị của Long Hạo Thần trong lòng nàng quan trọng đến nhường nào.

Long Hạo Thần vì nàng thà rằng từ bỏ linh lô, một báu vật trân quý, không chịu làm thành viên Săn Ma Đoàn. Càng vì xóa nhòa ấn tượng xấu của Thánh Nguyệt với mình, hắn không tiếc làm mình bị thương để chứng minh lòng thành.

Hai người ôm nhau, không chỉ là thân thể gần gũi, mà trái tim càng thêm sát lại.

Mãi đến khi hoàng hôn, Long Hạo Thần mới đưa Thải Nhi trở về chỗ ở. Tuy đã trải qua nhiều chuyện như vậy nhưng rốt cuộc vấn đề đã được giải quyết, khiến Long Hạo Thần thở phào nhẹ nhõm.

Vấn đề lớn nhất chính là không thể tách rời Thải Nhi, nay mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa. Hiện tại, Long Hạo Thần bắt đầu tập trung tinh thần chú ý đến nghi thức tuyển người vào ngày mai.

Rốt cuộc ai sẽ là thành viên Săn Ma Đoàn của mình? Mình đã tuyển hai người, Lâm Hâm và Thải Nhi, còn thiếu ba người nữa, gồm mục sư, chiến sĩ và triệu hoán sư.

Vì Thải Nhi mà từ bỏ linh lô, Long Hạo Thần không hề hối hận. Trong lòng hắn, dù là mười hay một trăm linh lô cũng không thể sánh bằng Thải Nhi của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!