Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 47: CHƯƠNG 47: SĂN MA ĐOÀN CỦA LONG HẠO THẦN

Sáng sớm, ánh bình minh chiếu rọi xuống thành, phủ lên đô thị quan trọng nhất của nhân loại một vầng sáng thần thánh.

Sân kỵ sĩ lại một lần nữa trở nên náo nhiệt. Rất nhiều thí sinh đã sớm có mặt. Một số người quen biết nhau thì say sưa bàn tán về chuyện ngày hôm qua. Bất kể là trận đấu giữa Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu, hay những khúc mắc tình cảm xảy ra sau đó, đều trở thành đề tài của họ. Đương nhiên, được nhắc đến nhiều nhất chính là Thần Ấn Vương Tọa mà Dương Hạo Hàm đã phóng thích.

Đắc ý nhất chính là nhóm thí sinh của Thánh Điện Kỵ Sĩ, tận mắt chứng kiến Thần Ấn Vương Tọa mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với chỉ nghe kể lại. Uy áp vô tận của Thần Ấn Vương Tọa khiến cả cường giả cấp chín như Thánh Nguyệt cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Quả đúng là thần khí chân chính!

Long Hạo Thần, Thải Nhi và Lý Hinh, ba người cùng nhau đi tới. Khi thấy họ tiến vào sân, những thí sinh khác đều trở nên im lặng.

Ánh mắt họ nhìn Long Hạo Thần ít nhiều đều có sự khâm phục. Thiếu niên này tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại có gan khiêu chiến quy tắc của liên minh, thậm chí dám thách thức cả cường giả cấp chín. Dũng khí này không phải ai cũng có. Càng khiến họ kinh ngạc đến rớt cả tròng mắt là, sau khi gây ra chuyện như vậy mà hắn vẫn bình an vô sự.

Nhưng cũng có người thấy tiếc thay cho Long Hạo Thần. Thứ hắn từ bỏ chính là linh lô đấy! Hơn nữa hắn lại là quán quân, có quyền ưu tiên lựa chọn phần thưởng là ba tòa linh lô. Vì vậy, việc từ bỏ này càng thêm đáng tiếc.

Sau một đêm nghỉ ngơi, Lâm Hâm dường như đã điều chỉnh tốt tâm trạng, chủ động tiến lên chào hỏi.

“Hạo Thần.”

Long Hạo Thần mỉm cười, vươn tay phải về phía y, nói:

“Lâm huynh, sau này chúng ta chính là đồng đội rồi.”

Lâm Hâm hất mái tóc dài màu xanh nhạt, bắt tay hắn và nói:

“Không chỉ là đồng đội, mà còn là anh em.”

Hai tay nắm chặt, Long Hạo Thần gật đầu.

Lý Hinh thấy Lâm Hâm, sắc mặt vẫn không tốt lắm, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.

Nếu không phải tại tên này thì đã chẳng gây ra nhiều phiền toái như vậy. Lúc trước, ba bình đan dược của Lâm Hâm đúng là rất đáng giá. Nhưng cuối cùng, thứ y đổi lấy không chỉ là việc được gia nhập đội của Long Hạo Thần, mà còn khiến Long Hạo Thần phải trả cái giá là một tòa linh lô. Đan dược của y xem ra quá đắt rồi.

Lâm Hâm cũng không chấp nhặt, dẫn ba người Long Hạo Thần đến hàng ghế đầu tìm chỗ ngồi.

Không lâu sau, các thí sinh đã tới đông đủ. Sáu vị phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện cũng từ từ tiến vào sân, lại một lần nữa bước lên khán đài ngày hôm qua.

Hàn Khiếm dường như đã khôi phục lại cảm xúc, đối diện với đám thí sinh đang ngồi ở khu nghỉ ngơi, trầm giọng nói:

“Ngày hôm qua, vòng tuyển chọn cá nhân đã kết thúc viên mãn. Tuy rằng cuối cùng xuất hiện một vài biến cố, nhưng tổng thể thì cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn đã tiến hành rất thuận lợi. Mỗi Thánh Điện đều xuất hiện không ít thanh thiếu niên ưu tú. Đối với việc này, chúng ta rất vui mừng. Tiếp theo, trước khi tiếp tục lễ tuyển chọn thành viên, ta muốn tuyên bố một việc.”

Các thí sinh đương nhiên biết ông muốn tuyên bố điều gì, nhưng ai nấy vẫn nghiêm túc lắng nghe.

Hàn Khiếm nói:

“Xét thấy tình huống phát sinh ngày hôm qua cùng với thỉnh cầu của quán quân đợt này là Long Hạo Thần, chúng ta đã thương nghị và trình lên cho minh chủ cùng các phó minh chủ phê duyệt. Cuối cùng, quyết định được đưa ra là, từ nay về sau, ba thứ hạng đầu trong mỗi kỳ thi đấu cá nhân có thể lựa chọn từ bỏ phần thưởng để tuyển thêm một người gia nhập Săn Ma Đoàn của mình. Nhưng trong hai người được chọn, một người không được nằm trong danh sách top mười sáu.”

Lời vừa dứt, khu nghỉ ngơi lập tức vang lên tiếng bàn tán. Long Hạo Thần thậm chí còn mơ hồ nghe có nữ thí sinh nói:

“Nếu có người vì tôi mà từ bỏ linh lô, tôi sẽ gả cho hắn ngay.”

Quay đầu nhìn Thải Nhi với khuôn mặt bị khăn che kín, Long Hạo Thần mỉm cười. So với Thải Nhi thì linh lô có đáng là gì?

Hàn Khiếm nói:

“Nếu mọi người không có ý kiến gì, vậy chúng ta sẽ bắt đầu lại lễ tuyển chọn thành viên. Long Hạo Thần, Dương Văn Chiêu, Mục Ninh, mời lên đài. Các thí sinh khác hãy theo chỉ dẫn của nhân viên công tác.”

Long Hạo Thần đứng dậy nhanh chóng bước ra. Dương Văn Chiêu và Mục Ninh sau một ngày chữa trị, trông tình trạng thân thể đã khá hơn nhiều. Ba người cùng bước lên khán đài, đi tới trước mặt các phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện.

Ánh mắt Hàn Khiếm lướt qua ba người, cuối cùng dừng lại trên người Long Hạo Thần.

“Long Hạo Thần, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi vẫn kiên trì với lựa chọn từ bỏ phần thưởng linh lô của ngày hôm qua chứ?”

Long Hạo Thần dứt khoát gật đầu, nói:

“Đúng vậy, tôi vẫn chọn Thải Nhi và Lâm Hâm.”

Hàn Khiếm gật đầu, nói:

“Tốt. Thải Nhi, Lâm Hâm, bước ra khỏi hàng. Các ngươi có đồng ý trở thành thành viên trong đội của Long Hạo Thần không?”

“Tôi đồng ý.” Lâm Hâm và Thải Nhi gần như đồng thanh đáp.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, Thải Nhi và Lâm Hâm được đưa đến trước khán đài, đứng ở hàng đầu tiên.

Ánh mắt Hàn Khiếm chuyển hướng sang Dương Văn Chiêu.

“Á quân vòng thi đấu cá nhân, Dương Văn Chiêu, ngươi có thể bắt đầu lựa chọn.”

Dương Văn Chiêu nhìn xuống các thí sinh bên dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một thân hình nhỏ nhắn, không hề do dự nói:

“Đồng đội tôi lựa chọn chính là Trần Anh Nhi của Linh Hồn Thánh Điện.”

Trong phút chốc, những tiếng kêu kinh ngạc liên tiếp vang lên. Ngay cả các phó điện chủ cũng lộ vẻ ngạc nhiên. Chỉ có Hàn Khiếm là đáy mắt xẹt qua một tia thấu hiểu.

Rất nhiều người đều đang nghĩ, hai người của Thánh Điện Kỵ Sĩ này rốt cuộc bị làm sao vậy? Trần Anh Nhi là ai? Ít nhất không phải một trong top mười sáu. Cơ hội tuyển chọn quý giá như vậy, một kỵ sĩ sở hữu Tinh Diệu Độc Giác Thú lại đi chọn một người ngoài top mười sáu. Nghe tên cũng biết là con gái. Chẳng lẽ Thánh Điện Kỵ Sĩ chuyên sản sinh ra những kẻ si tình sao?

Hàn Khiếm nhìn Trần Anh Nhi với dáng người nhỏ xinh.

“Trần Anh Nhi, ngươi có đồng ý trở thành thành viên trong đội của Dương Văn Chiêu không?”

Trần Anh Nhi liếc Dương Văn Chiêu đang đứng trên đài, đột nhiên quay đầu, lớn tiếng nói bằng chất giọng có phần lanh lảnh:

“Tôi không đồng ý.”

Ầm...

Cả khu nghỉ ngơi lập tức xôn xao.

Sắc mặt các phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện đều biến đổi. Lũ nhóc này chẳng lẽ chuyên tới đây để gây rối à? Trong đó, người có vẻ mặt khó coi nhất là Tam Thủy, bà kiềm chế cơn giận mà không nói một lời.

Hàn Khiếm vẻ mặt nghiêm nghị, nói:

“Trần Anh Nhi, ngươi chắc chắn chứ?”

Trần Anh Nhi dứt khoát nói:

“Tôi chắc chắn, ai thèm chung đội với hắn.”

Rất nhiều nữ thí sinh đều nhìn cô với ánh mắt ghen tị và khó hiểu. Trong cuộc thi lần này, tuy Long Hạo Thần giành được chức quán quân nhưng người hấp dẫn các thí sinh nữ nhất lại chính là Dương Văn Chiêu.

Đầu tiên là tuổi tác. Tuy Long Hạo Thần ưu tú và đẹp trai hơn, nhưng dù sao trông hắn vẫn còn quá nhỏ. Đối với những cô gái ngoài hai mươi tuổi mà nói, căn bản không thể tính chuyện gì. Thứ hai là quan hệ giữa hắn và Thải Nhi.

Người ta tình chàng ý thiếp thân mật như vậy, người khác còn có cơ hội sao?

Nhưng Dương Văn Chiêu thì khác. Chẳng những tuổi tác phù hợp, thực lực cường đại, mà còn có tọa kỵ Tinh Diệu Độc Giác Thú chói lóa. Có thể nói, gã chính là bạn đồng hành lý tưởng trong lòng đa số nữ thí sinh. Lúc nãy nghe Dương Văn Chiêu chọn Trần Anh Nhi, hiển nhiên không phải vì thực lực của cô.

Hàn Khiếm chuyển hướng sang Dương Văn Chiêu, nói:

“Trần Anh Nhi không đồng ý gia nhập đội của ngươi, ngươi có thể chọn người khác.”

Sắc mặt Dương Văn Chiêu hơi khó coi. *Anh Nhi à Anh Nhi, rốt cuộc em muốn gì đây!* Nhưng Trần Anh Nhi không phối hợp thì gã có thể làm gì được chứ? Cho dù gã có muốn làm giống Long Hạo Thần, thì cũng cần cô gái có ý với gã mới được.

Thầm than trong lòng, gã hơi do dự rồi mới nói:

“Tôi chọn Hoàng Nghị của Ma Pháp Thánh Điện.”

Hàn Khiếm gật đầu, nói:

“Hoàng Nghị, ngươi có đồng ý trở thành thành viên trong đội của Dương Văn Chiêu không?”

Hoàng Nghị đứng ở hàng đầu, không hề chần chừ đáp:

“Tôi đồng ý.”

Tuy Dương Văn Chiêu là Trừng Giới kỵ sĩ chứ không phải Thủ Hộ kỵ sĩ, nhưng thực lực của gã thì ai cũng thấy rõ. Hoàng Nghị là một Thổ hệ ma pháp sư, giỏi về phòng ngự, phối hợp với gã dĩ nhiên là lợi cả đôi đường. Sao y có thể không đồng ý?

Cuối cùng, ánh mắt Hàn Khiếm rơi trên người Mục Ninh.

“Quý quân vòng thi đấu cá nhân, Mục Ninh, lựa chọn của ngươi là?”

Mục Ninh gần như buột miệng nói: “Tôi chọn Đoạn Ức của Thánh Điện Kỵ Sĩ, hơn nữa nguyện ý nhường vị trí đoàn trưởng cho hắn.”

Lựa chọn này đã sớm nằm trong kế hoạch mà gã tính toán từ hôm qua. Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu đều là kỵ sĩ, đương nhiên không thể chọn thêm kỵ sĩ gia nhập đội của mình. Nếu nói trong cuộc thi này ai là người may mắn nhất, vậy không cần bàn cãi, tất nhiên là gã.

Thực lực của Đoạn Ức tuyệt đối không thua kém Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu. Đoạn Ức vừa mạnh mẽ lại là một Thủ Hộ kỵ sĩ, sở hữu tọa kỵ Kim Giác Mãnh Mã. Có thể cùng y một đội hiển nhiên là lựa chọn tốt nhất. Bởi vậy, Mục Ninh vì muốn Đoạn Ức đồng ý mà thậm chí từ bỏ cả chức vụ đoàn trưởng. Bàn về thực lực, gã tự hiểu mình không bằng Đoạn Ức. Hơn nữa, vị trí thứ ba này là gã nhặt được, mọi chuyện đương nhiên phải tính toán để trải đường cho tương lai ở Săn Ma Đoàn.

Đối với sự lựa chọn thông minh này, Hàn Khiếm hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Đoạn Ức đang đứng ở hàng đầu, nói:

“Đoạn Ức, ngươi có bằng lòng không?”

Đoạn Ức nhìn Mục Ninh, Mục Ninh cũng nhìn gã, trong mắt tràn đầy chân thành.

“Tôi đồng ý.” Tuy không vào được top ba, nhưng được tuyển chọn cũng là một loại vinh quang, huống chi đối phương còn nhường cả vị trí đoàn trưởng cho mình.

Việc lọt vào top ba của vòng thi đấu cá nhân, ngoài phần thưởng linh lô, điểm tốt nhất chính là được dẫn đầu tổ đội. Đương nhiên, may mắn cũng chiếm một phần không nhỏ.

Hoàn thành lễ tuyển chọn, tiếp đến là vòng quay bàn xoay. Tất cả đều im lặng trở lại, nhưng trong mắt mỗi thí sinh đều hiện lên vẻ hưng phấn và chờ mong.

Ai cũng hy vọng có thể tiến vào đội của ba người đứng đầu. Thành viên trong đội càng có thực lực thì càng có khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Đội được chú ý nhiều nhất chính là của Long Hạo Thần, kế đến là Đoạn Ức, Mục Ninh đứng thứ ba, cuối cùng mới là Dương Văn Chiêu.

Lúc này, ưu thế của Thủ Hộ kỵ sĩ so với Trừng Giới kỵ sĩ đã hiện rõ. Ưu thế lớn nhất của Long Hạo Thần dĩ nhiên là Thánh Dẫn Linh Lô. Thánh Dẫn Linh Lô không nổi tiếng bằng Tinh Hải Linh Lô, không có năng lực công phòng thực dụng, nhưng nó lại có sức hấp dẫn cực lớn đối với các thành viên trong đội.

“Sau đây bắt đầu tổ hợp đội đầu tiên của Săn Ma Đoàn. Long Hạo Thần, tiến lên trước chuyển động bàn xoay. Ngươi là đoàn trưởng Săn Ma Đoàn, tạm gọi là đội một.”

“Vâng.” Hôm nay Long Hạo Thần đặc biệt ngoan ngoãn, cung kính đáp một tiếng rồi đi đến gần bàn xoay.

Có nhân viên chuyên trách tiến hành thao tác, trên bàn xoay dần hiện ra tên của mười người.

Hàn Khiếm nói:

“Vòng thứ nhất, tuyển chọn thành viên chiến sĩ.”

Nhân viên công tác đặt một viên ngọc màu đỏ rực tỏa ánh sáng nhàn nhạt vào tay Long Hạo Thần.

Bàn xoay trước mặt dần xoay tít, mười cái tên nháy mắt biến mất. Long Hạo Thần chỉ có thể thấy một vòng ánh sáng mà thôi.

Dưới sự gợi ý của nhân viên công tác, Long Hạo Thần chậm rãi đặt viên ngọc đỏ rực lên mặt trên của bàn xoay. Ngón tay vừa rời ra, viên ngọc lập tức rơi vào giữa bàn xoay đang quay tít.

Tiếng nảy bật giòn tan kèm theo những tiếng va chạm dồn dập, ảnh hưởng đến tâm trạng của tất cả thí sinh. Đặc biệt là mười chiến sĩ lại càng thêm căng thẳng.

Bàn xoay tuyển người khác với việc chỉ định lúc trước. Một khi bị bàn xoay chọn, người đó bắt buộc phải gia nhập đoàn đội, trừ phi lựa chọn từ bỏ tư cách trở thành đội viên Săn Ma Đoàn. Nếu đã bị bàn xoay chọn mà từ bỏ, người đó sẽ vĩnh viễn không được phép tham gia các kỳ thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn sau này. Trong các cuộc thi của Săn Ma Đoàn, đây được gọi là quyền uy của bàn xoay.

Tốc độ vòng xoáy dần chậm lại, mười cái tên cũng dần hiện rõ.

Các phó điện chủ của Lục Đại Thánh Điện đều nhìn chằm chằm vào bàn xoay. Trong lúc này, không ai dám làm gì quấy nhiễu tính công bằng của nó, nếu không sẽ lập tức phải hứng chịu sự giận dữ của sáu vị cường giả đỉnh cấp tám.

Cuối cùng, tốc độ bàn xoay dần chậm lại, có thể nhìn rõ viên ngọc đỏ rực đang chậm rãi nảy lên. Từng cái tên lướt qua, rồi nó dần dần dừng lại.

Ngừng hẳn.

Long Hạo Thần trợn to mắt nhìn cái tên đó. Sau một thoáng sửng sốt, trong mắt hắn lộ ra vẻ vui mừng. Hiển nhiên vận khí của hắn không tệ, đã chọn trúng một chiến sĩ ưu tú.

“Săn Ma Đoàn số một, chiến sĩ, Vương Nguyên Nguyên, bước ra khỏi hàng.” Hàn Khiếm tuyên bố cái tên mà bàn xoay đã chọn.

Vương Nguyên Nguyên vác tấm thuẫn khổng lồ đứng ở hàng thứ hai, ban đầu ngẩn người, sau đó hưng phấn bước ra ngoài. Dường như mình khá may mắn!

Vương Nguyên Nguyên bước ra, Long Hạo Thần thấy Hàn Khiếm ra hiệu liền tiến lên nghênh đón, vươn tay về phía cô, nói:

“Hoan nghênh gia nhập.”

Vương Nguyên Nguyên giấu đi tia vui mừng, nâng tay vỗ một cái vào tay hắn.

“Lần trước ngươi may mắn thắng ta. Sau này có cơ hội lại đấu một trận.”

Long Hạo Thần cười nói:

“Được thôi!”

Vương Nguyên Nguyên vác Cự Linh Thuẫn đi đến sau lưng Lâm Hâm, bất giác lộ ra nụ cười. Tuy cô là một Thuẫn chiến sĩ nhưng lại không giỏi phòng ngự. Long Hạo Thần lại là kỵ sĩ song tu Thủ Hộ và Trừng Giới, còn có Thánh Dẫn Linh Lô, hơn nữa còn là quán quân của đợt thi đấu cá nhân. Quan trọng hơn là, qua mấy lần tiếp xúc, đặc biệt là sự việc hôm qua, đã khiến Vương Nguyên Nguyên nhìn rõ bản tính trọng tình trọng nghĩa của hắn. Tuy tuổi hơi nhỏ nhưng có một vị kỵ sĩ như vậy trong đội là một điều tốt. Huống chi còn có Thải Nhi, thích khách số một, có khả năng là cường giả đệ nhất. Còn tên ma pháp sư nào đó thì bị cô trực tiếp bỏ qua.

Long Hạo Thần cũng rất hài lòng. Trong cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn, chiến sĩ chỉ đứng sau mục sư. Vương Nguyên Nguyên tuy không vào được top mười sáu nhưng cũng đã đột phá cấp năm. Long Hạo Thần từng đấu với cô một trận, rất ấn tượng về cô gái này. Hắn có cảm giác Vương Nguyên Nguyên với Cự Linh Thuẫn chính là chiến sĩ mạnh nhất trong đợt thi đấu này. Trong đội của mình, tuy Lâm Hâm không thể công kích, nhưng tính đến bây giờ, bốn người họ đều đã đạt cấp năm. Hơn nữa, có ba người thực tế là người mạnh nhất của Thánh Điện mình trong đợt thi đấu này.

Hàn Khiếm quay trở lại phía sau bàn xoay, nói:

“Tuyển chọn đội viên mục sư.”

Bàn xoay lại một lần nữa xuất hiện mười cái tên, và cũng như lần trước, nó xoay nhanh, viên ngọc đỏ rực lại rơi vào tay Long Hạo Thần.

Hy vọng có thể chọn được một mục sư ưu tú. Đối với các mục sư, Long Hạo Thần tự biết mình không quá quen thuộc. Nhưng hắn nghĩ mục sư có thể tiến vào top mười sáu thì chắc chắn không yếu, cho nên cũng không quá để tâm.

Các mục sư không tự chủ được mà chìm trong cảm xúc lo lắng. Trong số các mục sư tiến vào top mười sáu có ba người là nam, còn lại đều là nữ, hơn nữa mỗi cô một vẻ. Lúc này, không ít nữ mục sư thầm nghĩ, chỉ cần hắn chưa kết hôn, mình vẫn còn cơ hội.

Chỉ có một người là ngoại lệ, xoa cái đầu trọc lóc của mình, Tư Mã Tiên nhàm chán nhìn lên khán đài. Một phần mười cơ hội mà thôi, có gì phải lo, làm sao may mắn đến thế được! Hơn nữa, chung đội với ai mà chẳng giống nhau. Nếu thành viên trong đội yếu một chút, không chừng mình còn có thể làm đoàn trưởng.

Bàn xoay ngừng lại, Long Hạo Thần đứng gần đó, trong mắt tràn ngập kinh ngạc.

Giọng của Hàn Khiếm vang lên:

“Săn Ma Đoàn số một, mục sư, Tư Mã Tiên, bước ra khỏi hàng.”

“A? Là tôi?” Tư Mã Tiên suýt nữa nhảy dựng lên, chỉ vào mũi mình.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào gã, nhìn cái đầu trọc và cơ bắp cuồn cuộn ẩn dưới áo choàng mục sư rộng thùng thình, ánh mắt ai nấy đều trở nên quái dị.

Đây, đây là mục sư ư?

Tư Mã Tiên bước ra, Long Hạo Thần tuy hơi kinh ngạc nhưng vẫn vội vàng tiến lên. Thật ra, tận đáy lòng, người hắn không muốn chọn trúng nhất chính là Tư Mã Tiên. Săn Ma Đoàn vốn không thiếu tay tấn công, một mục sư giỏi trị liệu mới là quan trọng nhất. Nhưng mọi chuyện lại không thuận theo lòng người. Mười phần trăm cơ hội mà vẫn bị hắn bốc trúng. Mục sư bạo lực, cũng có nghĩa là trong đội sẽ không có chức nghiệp chuyên về trị liệu.

“Hoan nghênh gia nhập.” Long Hạo Thần vươn tay về phía Tư Mã Tiên.

Tư Mã Tiên dùng bàn tay to hơn Long Hạo Thần gấp đôi bao trọn lấy tay hắn, cười lớn nói:

“Lần trước chưa kịp trả nhân tình cho ngươi, chung đội với ngươi cũng không tệ.”

Nói xong, gã lại xoa cái đầu trọc, vác cây pháp trượng nặng trịch đi về phía sau lưng Vương Nguyên Nguyên.

Nhìn gã, Long Hạo Thần thầm an ủi mình: ‘Dù sao thì, hắn cũng là người mạnh nhất trong đám mục sư. Đúng vậy! Còn là một mục sư có thể cuồng hóa…’

Còn thiếu một người cuối cùng, triệu hoán sư của Linh Hồn Thánh Điện.

“Tuyển chọn đội viên triệu hoán sư.” Hàn Khiếm nhìn Tư Mã Tiên, trong mắt lộ ra vài phần ý vị.

Bàn xoay lần thứ ba chuyển động. Xét thấy mình đã “may mắn” chọn trúng mục sư, Long Hạo Thần cố ý ngừng một lát rồi mới thả viên ngọc đỏ rực vào bàn xoay.

Một lát sau, bàn xoay dần dừng lại. Khoảnh khắc viên ngọc ngừng hẳn, không chỉ Long Hạo Thần ngơ ngẩn, mà ngay cả sáu vị phó điện chủ phụ trách giám sát, cùng với Dương Văn Chiêu và Mục Ninh đứng cạnh bàn xoay cũng đều ngẩn ra.

Trong kỳ thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn lần này, nếu nói thí sinh nổi tiếng nhất, tuyệt không phải Long Hạo Thần, cũng không phải Dương Văn Chiêu, thậm chí không phải Thải Nhi thực lực cường đại hay mục sư đầu trọc quái dị, hay Vương Nguyên Nguyên dùng thuẫn làm búa.

Người có thể khiến mọi người đều biết đến, thậm chí ngay cả cao tầng của Lục Đại Thánh Điện không ai không hiểu, chỉ có một người. Đó chính là người ở vòng đấu loại chỉ ra sân một lần, dựa vào việc triệu hoán một ma thú cấp tám khiến các triệu hoán sư khác sợ đến mức không ai dám đấu với cô, giành được vị trí đệ nhất vòng loại của Linh Hồn Thánh Điện. Sau đó, ở vòng đấu bảng lại cho thấy cô hoàn toàn dựa vào may mắn, tuyệt đối không đáng tin, với kỹ năng triệu hồi Sinh Linh Môn hoàn toàn ngẫu nhiên, triệu hoán sư loli Trần Anh Nhi.

Mà giờ khắc này, viên ngọc rực rỡ chói mắt kia chính là đang ngừng trên cái tên này.

Ánh mắt của Linh Đế Tam Thủy chợt trở nên kỳ lạ. Bà nhìn Long Hạo Thần, lại nhìn Dương Văn Chiêu, rồi nặng nề thở dài một hơi, thu hồi ánh mắt.

Long Hạo Thần giật giật khóe môi. Chẳng lẽ vận may của mình đã dùng hết rồi sao? Tại sao lại là cô ấy! Trần Anh Nhi lúc đấu với Vương Nguyên Nguyên đã triệu hoán ra một con cừu nhỏ, cảnh tượng đó hắn vẫn còn nhớ rõ. Cô gái này chẳng những triệu hoán ngẫu nhiên, mà toàn bộ linh lực cũng chỉ đủ để triệu hoán Sinh Linh Môn một lần.

Giờ khắc này, trong lòng Long Hạo Thần chỉ có một ý nghĩ duy nhất, cái bàn xoay này, quả đúng là công bằng…

Sắc mặt Hàn Khiếm nhanh chóng trở lại bình thường, trầm giọng tuyên bố:

“Săn Ma Đoàn số một, triệu hoán sư, Trần Anh Nhi, bước ra khỏi hàng.”

Trần Anh Nhi vui vẻ nhảy cẫng lên, cười hì hì nói:

“Oa, tốt quá đi, có thể ở cùng Nguyên Nguyên tỷ rồi.”

Cô nhanh chân bước ra, chỉ vẫy tay với Long Hạo Thần, thậm chí không thèm bắt tay, liền chạy đến bên cạnh Vương Nguyên Nguyên.

Lúc Vương Nguyên Nguyên nghe Hàn Khiếm tuyên bố, sắc mặt đã biến thành âm trầm. Nhìn Trần Anh Nhi vui đến quên cả trời đất, cô bất đắc dĩ nói:

“Tôi chẳng muốn chung đội với cô chút nào! Cô nhóc này trên chiến trường đúng là một gánh nặng.”

Trần Anh Nhi không thèm để ý, nắm tay Vương Nguyên Nguyên lắc lư.

“Nguyên Nguyên tỷ, tỷ không thể ghét bỏ người ta nha. Người ta cũng có lúc lợi hại lắm đó.”

Trên đài, Hàn Khiếm tuyên bố:

“Săn Ma Đoàn số một, đoàn trưởng Long Hạo Thần, kỵ sĩ. Thích khách, Thải Nhi. Chiến sĩ, Vương Nguyên Nguyên. Ma pháp sư, Lâm Hâm. Mục sư, Tư Mã Tiên. Triệu hoán sư, Trần Anh Nhi. Tổ đội hoàn tất.”

Bắt đầu từ giờ khắc này, sáu người Long Hạo Thần đã trở thành một đội. Trừ phi có người tử trận, nếu không họ sẽ mãi là đồng đội cho đến khi kết thúc con đường Săn Ma Đoàn.

Sau khi tuyên bố xong, Hàn Khiếm âm thầm buồn cười. Đội Săn Ma Đoàn này sợ rằng là đội quái dị nhất từ trước đến nay.

Đoàn trưởng là một kỵ sĩ không rõ nên tính là Thủ Hộ hay Trừng Giới. Thích khách thì mắt không thấy đường. Hai người này còn xem như bình thường. Bốn người còn lại, tuyệt đối là một người quái hơn người kia. Thuẫn chiến sĩ không biết phòng ngự, ma pháp sư không biết công kích, mục sư không biết trị liệu, lại thêm một triệu hoán sư căn bản không biết mình sẽ triệu hoán ra cái gì. Đúng là một đội ngũ quái dị đến cực điểm.

Nhưng chính sáu kẻ quái nhân này, hầu như đều là những người đứng đầu trong đợt tuyển chọn, hoặc ở vòng loại, hoặc ở giai đoạn chung kết của Lục Đại Thánh Điện. Tổ hợp này sẽ tạo ra tia lửa gì, không ai biết được. Nhưng nói thế nào đi nữa, hiện tại xem như đã hoàn thành việc lập đội Săn Ma Đoàn.

Long Hạo Thần đi xuống đài, cùng các đội viên của mình đứng chung một chỗ. Lúc này tâm trạng hắn hơi kỳ lạ, nhưng không hề oán trời trách đất. Dù sao đi nữa, ít nhất mình có thể ở cùng Thải Nhi, còn về những thiếu sót trong đội, sau này sẽ nghĩ cách bù đắp.

“Dương Văn Chiêu, hãy bắt đầu nghi thức tuyển đội viên của ngươi. Bắt đầu từ giờ, Săn Ma Đoàn của ngươi tạm định là Săn Ma Đoàn số hai.”

“A?” Ánh mắt Dương Văn Chiêu cứ nhìn chằm chằm vào Trần Anh Nhi. Thấy cô bị Long Hạo Thần tuyển đi mất, trong lòng gã thầm bực bội, lúc này nghe Hàn Khiếm gọi mới hoàn hồn.

Nghi thức tuyển người của Săn Ma Đoàn số hai, xem như gã may mắn hơn Long Hạo Thần một chút. Ít nhất các đội viên được tuyển đều bình thường hơn, vả lại lúc cuối cùng lựa chọn triệu hoán sư, gã đã chọn trúng người lọt vào top tám, triệu hoán sư cấp năm thực thụ của Linh Hồn Thánh Điện, Liêu Vũ. Điều này khiến tâm trạng Dương Văn Chiêu tốt hơn một chút. Hoàng Nghị và Liêu Vũ thực lực đều không tệ, địa vị trong Thánh Điện của họ đều thuộc hàng đầu.

Đến lượt Săn Ma Đoàn số ba của Mục Ninh tuyển người, dường như vận may của gã đã dùng hết từ trước, trong số bốn thành viên thì chỉ có triệu hoán sư là lọt vào top mười sáu. Đó là người tên Phương Trúc, một triệu hoán sư từng đối đầu với Thải Nhi và triệu hoán ra một con gấu khổng lồ, nhưng tu vi cũng chỉ mới cấp bốn mà thôi.

Ba Săn Ma Đoàn đứng đầu đã tổ chức xong, tiếp đến là tiến hành phân chia các thí sinh còn lại.

Điều khiến người ta kinh ngạc là Săn Ma Đoàn số bốn.

Theo trình tự, người đầu tiên được tuyển vào Săn Ma Đoàn số bốn là kỵ sĩ, chính là Lý Hinh. Tiếp theo, vận khí của Lý Hinh có thể nói là tốt đến mức vô lý. Cô chọn trúng chiến sĩ chính là người vào top tám, một chiến sĩ cấp năm đã thua Mục Ninh. Tổng thể thực lực trong Thánh Điện Chiến Sĩ chỉ thua Vương Nguyên Nguyên.

Thích khách thì là một vị lọt vào top mười sáu. Về ma pháp sư thì chọn trúng một ma pháp sư không gian hệ khá hiếm thấy, cũng có thực lực đỉnh cấp bốn. Mục sư càng là người được tuyển trong số các thí sinh của Thánh Điện Mục Sư, Giáo Chủ cấp năm duy nhất. Cuối cùng, triệu hoán sư là người từng gây ra phiền toái không nhỏ cho Hàn Vũ, khiến gã phải dùng đến Thái Dương Hỏa mới chiến thắng được, triệu hoán sư hệ thực vật Bạch Hiểu Mạc.

Đội của Lý Hinh có lẽ mỗi người thực lực không phải mạnh nhất, nhưng lại rất đồng đều. Đặc biệt là mục sư và triệu hoán sư. Một mục sư cường đại có thể bảo đảm sức chiến đấu liên tục cho cả đội. Bạch Hiểu Mạc am hiểu khống chế tình huống có thể bù đắp khuyết điểm về năng lực phòng ngự của một Trừng Giới kỵ sĩ như Lý Hinh.

Đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn số bốn này dĩ nhiên không có gì bất ngờ khi rơi vào tay vị mục sư cường giả cấp năm duy nhất.

Bàn xoay không ngừng chuyển động, hết đội này đến đội khác của Săn Ma Đoàn được thành lập. Toàn bộ lễ tuyển chọn kéo dài đến giữa trưa mới xong, hợp thành mười Săn Ma Đoàn từ số một đến số mười.

Nhìn các thành viên Săn Ma Đoàn đang đứng thành mười hàng bên dưới, Hàn Khiếm nói:

“Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi chính thức trở thành một phần của Săn Ma Đoàn. Giữa các ngươi, điều quan trọng nhất chính là đồng đội, những người đồng đội mà mình có thể yên tâm giao phó sau lưng. Trong lịch sử của liên minh, đã từng xuất hiện rất nhiều Săn Ma Đoàn đứng trên đỉnh vinh quang. Hy vọng một ngày nào đó, các ngươi cũng sẽ có mặt trên đó. Các ngươi phải ghi nhớ, vĩnh viễn không được oán giận đồng đội. Hôm nay, có lẽ thứ hạng thi đấu của các ngươi không cao, nhưng trong tương lai không xa, có lẽ các ngươi sẽ trở thành những người mạnh nhất.”

“Bắt đầu từ bây giờ, mọi người nghỉ ngơi ba ngày. Đồng thời, mỗi đoàn trưởng Săn Ma Đoàn hãy dẫn đội viên của mình đến tháp nhiệm vụ Săn Ma Đoàn trong vòng ba ngày để hoàn thành đăng ký và lấy số hiệu. Ba ngày sau, các thí sinh lọt vào top mười sáu, sáng sớm hãy đến Tàng Bảo Các của Thánh Minh để lựa chọn bí kỹ. Thí sinh từ hạng chín đến mười sáu có thể chọn một bí kỹ, thí sinh từ hạng một đến tám có thể chọn hai bí kỹ. Ba hạng đầu, ngoại trừ Long Hạo Thần, có thể nhận được một tòa linh lô, do Thánh Điện của các ngươi tiến hành trao thưởng.”

“Hiện tại, giải tán.”

Hai chữ ‘giải tán’ vừa vang lên, tất cả thí sinh hầu như đều có cảm giác trút được gánh nặng.

Cuối cùng cũng kết thúc. Từ vòng loại ban đầu đến vòng đấu bảng, rồi chung kết, đã trôi qua một tháng. Người có thực lực càng mạnh thì trải qua càng nhiều trận đấu. Hiện tại, cuộc thi tuyển chọn rốt cuộc đã kết thúc. Những thí sinh trong top mười sáu cuối cùng cũng có đội của riêng mình, họ có thể tạm thời thả lỏng. Về việc sau này đội sẽ làm gì, họ cũng không biết, và tạm thời không muốn nghĩ nhiều. Họ chỉ muốn nghỉ ngơi thoải mái vài ngày trước, rồi mới tính tiếp.

“Đoàn trưởng, chúng ta có thể hợp thành một Săn Ma Đoàn cũng là duyên phận, hôm nay tôi mời, chúng ta đi ăn một bữa thật ngon.” Lâm Hâm sảng khoái nói.

Long Hạo Thần cười nói:

“Mọi người đừng gọi tôi là đoàn trưởng, cứ gọi thẳng tên là được. Mọi người thấy sao?”

Tư Mã Tiên liếc Lâm Hâm một cái.

“Ta không có ý kiến, nhưng sức ăn của ta lớn lắm đấy.”

Lâm Hâm cười hì hì nói:

“Chắc chắn cho ngươi ăn no nê.”

Vương Nguyên Nguyên không khách sáo nói:

“Tôi cũng không có ý kiến, có người mời mà không ăn thì phí.”

Trần Anh Nhi cười nói:

“Tốt lắm.”

Thải Nhi thì dĩ nhiên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Được Long Hạo Thần nắm tay, nàng toát ra vài phần dịu dàng. Nhưng mấy người này đều từng thấy nàng ra tay, không ai dám coi thường nàng. Long Hạo Thần dù sao tuổi còn nhỏ, tuy giành được quán quân nhưng khí thế vẫn chưa đủ. Nếu thêm vào Thải Nhi, trong đám thanh niên này tuyệt đối không ai không phục.

Không chỉ có đội Săn Ma Đoàn của họ, lúc này cũng là giờ ăn trưa, các thành viên của những Săn Ma Đoàn khác cũng cần làm quen với nhau, hầu như đều chọn cách ăn mừng để kết giao.

Lâm Hâm dẫn mọi người rời khỏi sân kỵ sĩ, đi về phía bên phải khoảng trăm mét, đến một nhà hàng cao năm tầng.

Nhà hàng được trang hoàng lộng lẫy, trước cửa có tám thiếu nữ dáng người thon dài phụ trách đón khách, ánh mắt họ cứ nhìn chằm chằm vào Tư Mã Tiên.

Hiển nhiên Lâm Hâm không phải lần đầu tới đây. Gã để một thiếu nữ dẫn họ vào trong, quen đường đi lên tầng ba, vào một phòng lớn đối diện con đường, rồi nói vài câu với nhân viên phục vụ.

Ngồi quanh bàn, trong sáu người trừ Thải Nhi ra, ai nấy đều trợn mắt nhìn nhau. Tuy từng gặp qua nhưng họ không quá quen thuộc với đối phương.

Lâm Hâm đứng dậy, mỉm cười nói:

“Như vậy đi, sau này chúng ta là một đội rồi, mọi người tự giới thiệu trước nhé? Chủ yếu là giới thiệu năng lực của mình, để sau này khi hành động, đoàn trưởng cũng dễ phân công. Tôi nói trước, tôi tên Lâm Hâm, năm nay mười chín tuổi, cao một mét tám mươi mốt, nặng sáu mươi chín ký, vẫn còn độc thân…”

“Xì, nói gì thực tế chút được không?” Trần Anh Nhi trợn trắng mắt. “Ông đang tuyển vợ đấy à?”

Lâm Hâm không giận, nói:

“Được rồi, vậy nói điểm thực tế. Tôi là Ma Đạo Sĩ bậc hai cấp năm, am hiểu ma pháp khống chế và phòng ngự. Bản thân là một Ma Dược Sư, có thể luyện chế các loại đan dược. Nói thật nhé, tôi tự tin trong vòng ba tháng, có thể dùng đan dược mình luyện chế để giúp những ai trong số các vị còn chưa đạt cấp năm đột phá.”

Trong sáu người, có hai người chưa đột phá cấp năm. Đó là mục sư bạo lực Tư Mã Tiên và triệu hoán sư loli không đáng tin cậy Trần Anh Nhi. Hai người nghe y nói vậy thì trợn to mắt. Vương Nguyên Nguyên đáy mắt cũng có sự thay đổi. Họ biết rõ đan dược quý hiếm đến mức nào, đặc biệt là loại có thể hỗ trợ tu luyện. Họ đều không ngờ tới tên ma pháp sư trông có vẻ vô dụng, tuy tu vi không thấp nhưng lại không biết công kích, vậy mà lại là một Ma Dược Sư.

Như vậy xem ra, có y trong đội cũng có chút tác dụng.

Long Hạo Thần nói:

“Tôi có thể bảo chứng cho Lâm huynh. Lúc trước chính huynh ấy đã tặng tôi một ít đan dược. Tôi đã nhờ một loại tự đặt tên là Tụ Linh Đan để có thể đột phá cấp năm trong quá trình thi đấu.”

Lâm Hâm thẳng thắn nói:

“Tôi không giỏi ma pháp công kích nhưng có thể làm một ít việc hữu dụng cho Săn Ma Đoàn chúng ta. Trong chiến đấu, tôi có thể lập phòng ngự, đồng thời cung cấp các loại đan dược cho mọi người.”

Là một ma pháp sư mà không biết công kích, y lo lắng nhất chính là không được mọi người chấp nhận, khó hòa nhập trong Săn Ma Đoàn.

Tư Mã Tiên cười nói:

“Khó trách khi ngươi đấu với ta cứ luôn mồm nói anh đây có thuốc, thì ra thật sự là làm thuốc. Chỉ cần không phải thuốc giả là được.”

Lâm Hâm tức giận nói:

“Ngươi cũng có đáng tin hơn ta bao nhiêu đâu. Ta không giỏi công kích, còn ngươi làm mục sư có biết trị liệu không? Sau này chỉ sợ đó là vấn đề lớn của đội, ta nên luyện thêm nhiều đan dược phòng bị trước.”

Tư Mã Tiên cười nói:

“Được rồi, đừng nói người không ngẫm đến ta. Trong đội này, trừ đoàn trưởng và Thải Nhi tiểu thư, có ai đáng tin không?”

Vương Nguyên Nguyên chau đôi mày thanh tú.

“Ngươi nói ai không đáng tin? Bổn tiểu thư là một chiến sĩ hùng mạnh đấy.”

Tư Mã Tiên hừ một tiếng, nói:

“Ta sớm đã nghe nói, ngươi là một Thuẫn chiến sĩ vác theo tấm thuẫn nhưng lại không biết phòng ngự. Đáng tin chỗ nào? Danh tiếng của Anh Nhi thì càng như sấm bên tai, truyền thuyết về triệu hoán sư không đáng tin cậy nhất, đúng không?”

Trần Anh Nhi không thèm quan tâm, nói:

“Hiện tại không đáng tin không có nghĩa là sau này cũng vậy. Huống chi, đánh đánh giết giết là chuyện của đàn ông các người, tôi hò hét cổ vũ cho các người là được chứ gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!