Trong lúc Long Hạo Thần và Thánh Linh Tâm đang trò chuyện, ba cột sáng chói lòa đã áp sát. Có thể thấy rõ phía dưới ba cột sáng là hàng trăm ma tộc.
Tuy tổng số chỉ có ba trăm, nhưng uy thế tỏa ra từ chúng không hề thua kém đại quân ma tộc phía đối diện.
Khi khoảng cách gần hơn, Long Hạo Thần cũng thấy rõ hình dạng của ba Trụ Ma Thần.
Cây cột ở chính giữa, dưới Trụ Ma Thần lấp lánh ánh sáng đỏ là một đoàn hào quang vàng chói mắt. Nhưng đó không phải ánh sáng vàng của quang thuộc tính, mà ngược lại, nồng đậm hơi thở hắc ám và lửa.
Trong luồng sáng đó, một con chiến mã cao hơn hai mét, dài ba mét ngang nhiên đứng sừng sững. Trên lưng ngựa là một ma thần cao hơn một trượng.
Bộ giáp trụ đen hoa lệ bao bọc thân thể hùng vĩ của gã, đầu giống sư tử, thân lại tựa nhân loại. Làn da lộ ra ngoài đỏ rực.
Long Tinh Vũ từng dạy rất kỹ cho Long Hạo Thần về bảy mươi hai Trụ Ma Thần, hơn nữa còn yêu cầu hắn phải nhớ kỹ tất cả.
Nhìn thân hình khổng lồ kia, Long Hạo Thần chợt đoán ra đây là Trụ Ma Thần thứ năm mươi hai trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, tên là An Lạc Tiên, được xưng là Hỏa Diễm Sư Ma, am hiểu sức mạnh của hỏa và hắc ám. Trong các ma thần hầu như toàn là cường giả ma khí, tuy gã chỉ đứng hàng thứ năm mươi hai, nhưng lại là một cường giả cấp chín.
Bên trái Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên là một ma thần cao to khác. Tên này cũng là thân người nhưng có đầu trâu, sau lưng còn có đôi cánh đen, tỏa ra màu xanh trong veo. Thân thể có thể dùng từ “cơ bắp cuồn cuộn” để hình dung, thân cao vượt qua năm mét.
Đây là Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng, đứng thứ sáu mươi mốt trong Trụ Ma Thần.
Ở phía bên kia, ma thần toàn thân lấp lánh ánh sáng xanh lại giống nhân loại nhất. Dưới thân là một con ngựa đen, bản thân là một người đàn ông điển trai cao hơn hai mét. Nhưng dù là gã hay con ngựa, đôi mắt đều lóe lên tia sáng hồng yêu dị. Ánh sáng xanh xung quanh chợt lóe, càng lộ vẻ kỳ quái.
Đây là Trụ Ma Thần thứ bảy mươi, Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ.
Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, mười hai ma thần xếp hạng cuối có tu vi ở đỉnh cấp tám, sáu mươi ma thần đứng trước thì toàn là cấp chín. Trước mắt ba tên này gồm một cấp chín và hai cấp tám. Tuy đều là những ma thần xếp hạng thấp nhưng đối với Long Hạo Thần và Thánh Linh Tâm mà nói, chúng vẫn là những sự tồn tại kinh khủng.
Phía trước ba ma thần là trăm tên cường giả ma tộc. Địa vị của chúng còn chưa đủ để sở hữu bộ tộc riêng, đây đều là thân vệ của chúng.
Thân vệ quân của Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ là một trăm Bích Lục Song Đao Ma cấp năm.
Thân vệ của Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng thì là một trăm Song Đầu Ma Thứu. Có năng lực bay, Song Đầu Ma Thứu không kém Bối Tháp Phi Ma bao nhiêu.
Mà thân vệ của Hỏa Diễm Sư Ma là một trăm con Hỏa Diễm Ma Khôi toàn thân lấp lánh hỏa quang màu đỏ rực, thân cao hơn ba mét, mỗi con tu vi đều là cấp sáu.
Tam đại ma thần và ba trăm thân vệ. Chúng đứng đó, chia cắt đường lui của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn. Muốn đột phá một cách cứng rắn không phải là chuyện dễ.
Giọng nói của Thánh Linh Tâm vang lên bên tai Long Hạo Thần.
“Chúng ta không thể đánh bừa, quan trọng là kéo dài thời gian. Khu Ma Quan chắc chắn đã thấy ba tên này. Mười phút, chúng ta chỉ cần kiên trì mười phút thì viện quân sẽ tới ngay.”
Nghe y nói vậy, Long Hạo Thần biết Thánh Linh Tâm đã chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở lại.
Tam đại ma thần hiển nhiên không ngờ rằng khi Thánh Linh Tâm thấy bọn họ xuất hiện, lại không ra lệnh cho Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn xung phong mở đường máu trở về Khu Ma Quan, mà ngược lại bày ra trận thế tử thủ. Bởi vậy tốc độ phản ứng của chúng hơi chậm một chút.
Cũng như Thánh Linh Tâm không nghĩ đến việc tam đại ma thần lại chuyên môn thiết kế một cái bẫy để đối phó Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn, ba ma thần cũng không ngờ Thánh Linh Tâm có thể quyết định nhanh chóng như vậy. Chỉ hơi suy nghĩ, chúng đã hiểu ra, Thánh Linh Tâm đang chờ viện quân từ Khu Ma Quan. Bởi vậy, ba tên lập tức không chần chừ mà ra lệnh tấn công. Chỉ cần tiêu diệt Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn và Ám Dạ Chi Thứ, đó sẽ là một tổn thất nặng nề đối với Liên Minh Thánh Điện, nên chúng mới lập tức chỉ huy thân vệ xông tới.
Về phần Thánh Linh Tâm và Long Hạo Thần, họ hoàn toàn không được tam đại ma thần để vào mắt. Huống chi bọn chúng đâu có ngờ Thánh Linh Tâm, tổng trưởng quân sự của Khu Ma Quan, lại tự mình dẫn Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn xuất chiến.
Mắt thấy kẻ địch chỉ còn cách chưa đến trăm mét, Thánh Linh Tâm đột nhiên ngoái đầu cười nói với Long Hạo Thần.
“Cậu có biết vì sao ma tộc có bảy mươi hai Trụ Ma Thần nhưng không cách nào hủy diệt nhân loại chúng ta không? Nên biết rằng, nhân loại chúng ta có chưa đến hai mươi vị cường giả cấp chín.”
Long Hạo Thần mờ mịt lắc đầu.
Thánh Linh Tâm nói:
“Đó là vì nhân loại chúng ta còn bảo lưu lại vũ khí của thời đại Huy Hoàng, nhân loại chúng ta có trang bị mà ma tộc không có. Cậu ở yên đây, đừng động đậy. Bọn chúng đã bỏ qua sự tồn tại của chúng ta, ta sẽ khiến chúng phải trả giá. Chuẩn bị sẵn sàng để chạy, một khi ta quay lại, lập tức mang ta chạy về hướng bên trái. Hôm nay để xem chúng ta có thể vì kỵ sĩ đoàn tranh thủ được bao nhiêu thời gian.”
“Đợi đã, cái này cho ngài. Nó có thể giúp ngài bộc phát tiềm lực bản thân trong thời gian ngắn, nhưng sau đó sẽ suy yếu một khoảng thời gian.” Vừa nói, Long Hạo Thần vừa lấy ra hai viên đan dược kẹp ở khe ngón tay đưa cho Thánh Linh Tâm. Đó là Bích Ngọc Hộ Thể Đan và Bạo Linh Đan. Về phần Hồi Linh Đan thì không có tác dụng với Thánh Linh Tâm, người có linh lực gần ba vạn.
Thánh Linh Tâm nhận lấy đan dược rồi trực tiếp ném vào miệng, hơi kinh ngạc nhìn hắn.
“Không nhìn ra cậu còn giàu có như vậy. Chuẩn bị sẵn sàng dốc hết sức mà chạy đi, có vũ khí bí mật gì thì dùng hết ra.”
Nói vừa dứt lời, Thánh Linh Tâm nhún mũi chân, cả người bay ra ngoài.
Lần này Long Hạo Thần không theo sau. Hắn có dũng khí liều mình một trận, nhưng sẽ không lỗ mãng. Dù chỉ có một tia hy vọng sống sót, hắn cũng sẽ nỗ lực tranh thủ.
Đối diện với một kẻ địch không thua gì mình, lại còn có sự tồn tại cường đại của tam đại ma thần, làm theo chiến thuật của Thánh Linh Tâm là quan trọng nhất. Hắn đã lờ mờ hiểu ra Thánh Linh Tâm muốn làm gì.
Khi Thánh Linh Tâm bắn người ra, thân thể y biến thành mơ hồ, ngay cả trực giác của Long Hạo Thần cũng không thể xác định được vị trí của y.
Trong ba trăm thân vệ của tam đại ma thần, xung phong trước nhất là Bích Lục Song Đao Ma. Con dẫn đầu chỉ còn cách Long Hạo Thần chưa đến năm mươi mét.
Hạo Nguyệt ngẩng cao ba cái đầu lớn, chăm chú nhìn về phía trước. Bởi vì Long Hạo Thần đang ngồi trên lưng nên không thấy được ánh mắt của nó.
Tiểu Quang, Tiểu Hỏa, Tiểu Thanh, ba cái đầu sáu con mắt, đều có chung một ánh mắt. Đó là sự băng lãnh và cao ngạo vô tận, tựa như bậc đế vương nắm giữ thiên hạ đang nhìn xuống đám nô lệ của mình. Dù ánh mắt nó rơi vào ba cây Trụ Ma Thần ở phương xa, cũng không hề có chút biến đổi.
Long Hạo Thần ngồi trên lưng nó, đồng thời nuốt vào một viên Bích Ngọc Hộ Thể Đan, một viên Bạo Linh Đan và một viên Hồi Linh Đan. Trong khoảnh khắc, hắn cảm giác thân thể mình nóng lên nhanh chóng. Thánh Dẫn Linh Lô trong ngực, Dịch Thái Linh Lực tựa như sôi trào.
Da của Long Hạo Thần bao trùm một tầng màu hồng, ngay cả đôi mắt vàng kim cũng như có hai ngọn lửa đang rừng rực cháy.
Đây là lần đầu tiên hắn dùng Bạo Linh Đan, không ngờ nó lại mạnh đến vậy. Cảm giác nóng rực thậm chí còn ảnh hưởng đến cả trực giác của hắn.
*Rầm!*
Một con Bích Lục Song Đao Ma xung phong trước nhất đột nhiên phóng lên, nhào thẳng tới Long Hạo Thần. Đôi chân trước to bự của nó nâng lên như muốn xé nát hắn.
“Giết!!!” Long Hạo Thần hét lớn một tiếng. Lúc này, dù là chiến ý hay sát ý của hắn đều mạnh mẽ chưa từng có. Hai chân dùng lực, trực tiếp từ lưng Hạo Nguyệt phóng người lên nghênh đón Bích Lục Song Đao Ma.
Hạo Nguyệt không thuộc loại ma thú hỗ trợ kỵ sĩ trực tiếp xông lên, nó am hiểu hơn về việc trợ giúp tấn công.
Long Hạo Thần vừa vọt người lên, trong miệng Tiểu Quang đã bắn ra một luồng ánh sáng vàng bao trùm người hắn. Đó là một đoàn hỏa diễm nóng cháy, không ngờ lại là Thái Dương Hỏa mà Long Hạo Thần vừa dùng.
Chỉ là đoàn Thái Dương Hỏa này khác với của Long Hạo Thần. Nó lập tức từ người hắn chuyển đến song kiếm, hỗ trợ cho đợt tấn công đầu tiên.
Thánh Linh Kiếm và Lam Vũ, Quang Phù Dung tựa như hai mặt trời bỗng mọc lên từ mặt đất. Dưới tác dụng của Bạo Linh Đan, nội linh lực của Long Hạo Thần lúc này tựa như bùng nổ tăng cao.
Song Diệu Nhật Trảm!
Thái Dương Hỏa do Tiểu Quang phát ra tựa như ánh sáng của Diệu Nhật Trảm, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, phối hợp với trạng thái của Long Hạo Thần, một kích kia tràn ngập bá khí vô hạn.
*Oành!!!*
Giao nhau chém, song kiếm của Long Hạo Thần và đôi chân trước sắc bén của Bích Lục Song Đao Ma va chạm mạnh vào nhau. Tiếng vỡ vụn chói tai hòa cùng sự dao động năng lượng quang thuộc tính khủng bố bùng nổ trong chớp mắt.
Đôi chân của Bích Lục Song Đao Ma cứ như vậy bị Long Hạo Thần nổ nát. Long Hạo Thần dưới lực phản chấn cũng ngã xuống đất.
Không thể không nói, thân vệ của ma thần mạnh hơn ma tộc bình thường rất nhiều. Cho dù vũ khí lợi hại nhất bị phá hủy, Bích Lục Song Đao Ma lại không lùi bước, mà còn bay thẳng tới Long Hạo Thần, định dùng thân thể rắn chắc của mình đè chết hắn.
Tiếng rồng ngâm to rõ chợt vang lên. Song kiếm của Long Hạo Thần giao nhau, một tầng vảy vàng nhạt hiện ra quanh thân hắn. Một cơn lốc kim quang nổi lên, trong tiếng ma sát chói tai, lớp giáp cứng chắc trước ngực Bích Lục Song Đao Ma bị vỡ vụn. Lưỡi kiếm sắc bén của Lam Vũ, Quang Phù Dung lập tức cắt đứt sinh mệnh của nó.
Long Hạo Thần dùng Bạo Linh Đan, sức chiến đấu tăng gấp đôi. Đối mặt với Bích Lục Song Đao Ma cấp năm, hắn cứ thế va chạm mạnh và đánh chết nó trong thời gian ngắn.
Nhưng càng nhiều Bích Lục Song Đao Ma đang xông tới.
Cùng lúc đó, đột nhiên một luồng sáng trắng từ vị trí chính giữa đám thân vệ Bích Lục Song Đao Ma lóe lên. Luồng sáng này đến đột ngột không hề có điềm báo trước. Ngay sau đó, hàng ngàn tia sáng trắng từ đoàn hào quang đó bùng nổ ra. Tiếng kêu la chói tai tựa như quỷ khóc sói gào, khí thế sắc bén lập tức khuếch tán.
Lớp giáp của Bích Lục Song Đao Ma cực kỳ cứng rắn, nếu không phải Long Hạo Thần có Lam Vũ, Quang Phù Dung sắc bén, cho dù Bạo Linh Đan tăng cao thực lực cũng không thể nào xử lý xong một con trong một hiệp.
Nhưng giờ khắc này, ánh sáng trắng tựa thánh quang lập tức khuếch tán. Ánh sáng đi qua nơi nào thì Bích Lục Song Đao Ma đang chạy như điên bỗng khựng lại, sau đó ngã phịch xuống đất. Chỉ cần ánh sáng rơi trên người, nó sẽ xuyên qua thân thể chúng, không có ngoại lệ.
Một trăm Bích Lục Song Đao Ma dưới ánh sáng trắng bao phủ, trong thời gian ngắn chỉ còn lại chưa đến bốn mươi con. Hơn năm mươi Bích Lục Song Đao Ma toàn bộ ngã gục, trong đó hơn ba mươi con chết ngay tại chỗ, số còn lại đều chịu một kích hủy diệt, nằm trên đất kéo dài hơi tàn.
Giữa không trung, ánh sáng trắng chợt tắt, mơ hồ có bóng dáng lóe qua rồi lại biến mất.
Lần này Long Hạo Thần được lợi, thân hình cấp tốc xung phong, chỉ trong hai lần hít thở đã có hai con Bích Lục Song Đao Ma bị thương nặng chưa chết đã tắt thở dưới kiếm của hắn.
Hạo Nguyệt cũng không rảnh rỗi, bạo liệt hỏa cầu, quang thứ. Tiểu Quang, Tiểu Hỏa toàn diện công kích, trợ giúp Long Hạo Thần giải quyết đám thương binh. Đồng thời, chúng không quên dùng răng nanh sắc nhọn cắn nát lớp giáp của Bích Lục Song Đao Ma để nuốt ma tinh.
Thân vệ Bích Lục Song Đao Ma đột nhiên bị tiêu diệt gần hết, tam đại ma thần phía xa lập tức phản ứng lại. Hỏa Diễm Ma Khôi mau chóng xông lên, Song Đầu Ma Thứu cuồn cuộn không ngừng.
Trong tam đại ma thần, Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ, kẻ đứng hàng bảy mươi, một chân rời khỏi lưng ngựa, một cước đạp vào hư không bay lên.
Cột sáng xanh cũng đi theo Hệ Nhĩ, tựa như là ánh sáng tỏa ra từ người gã.
Cùng lúc đó, cách nơi ánh sáng trắng bùng nổ không xa, trên bầu trời xuất hiện một hình ảnh quái dị.
Đó là một tinh thể xám trong suốt, không sai, chính là tinh thể. Nó cao khoảng hai mét, hình thoi, tỏa ra màu xám nhạt, bóng loáng trong suốt.
Dù cho dưới sự chiếu rọi của hỏa quang từ Hỏa Diễm Ma Khôi, nó cũng chỉ phản xạ ra ánh sáng xám, nhưng đó là thứ ánh sáng tràn ngập hơi thở nguy hiểm.
“Hây a!!!” Thanh Yêu Kỵ Ma đột nhiên quát lớn, tay phải xuất hiện một cây trường mâu màu xanh, thân thể hơi ngửa ra sau. Ngay sau đó, trường mâu xanh mang theo tiếng sấm rền bay thẳng đến tinh thể xám.
Hệ Nhĩ là một trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần. Dưới ánh sáng phản xạ từ trường mâu xanh, phạm vi mấy trăm mét vuông xung quanh chợt biến thành một màu xanh ngắt.
Long Hạo Thần đang đánh chết một con Bích Lục Song Đao Ma, chỉ cảm thấy lòng chợt căng thẳng, cả người như bị ánh sáng xanh ảnh hưởng, trở nên cứng đờ.
Một tầng sáng vàng rơi trên người Long Hạo Thần, tiêu trừ cảm giác cứng ngắc kia. Là Hạo Nguyệt đã đi tới bên cạnh hắn, còn vì sao nó không bị ánh sáng xanh ảnh hưởng thì Long Hạo Thần chưa kịp suy nghĩ.
“Ư ư…” Hạo Nguyệt hướng Long Hạo Thần khẽ rống hai tiếng.
Long Hạo Thần hiểu ý, một viên Bạo Linh Đan chui tọt vào miệng Hạo Nguyệt.
Tiểu Thanh, nãy giờ không tham gia công kích, đột nhiên ngửa đầu lên, miệng nó đang ngâm xướng. Sau khi nuốt Bạo Linh Đan, toàn bộ thân thể Hạo Nguyệt hiện ra một tầng sương mờ màu xanh. Đặc biệt là cục u trên lưng càng lồi ra ba đường vân màu vàng.
Tiểu Thanh rống một tiếng, Tiểu Hỏa và Tiểu Quang cũng theo nó rống lên, tiết tấu âm luật đặc thù, hoàn toàn không để ý đến chiến trường gần đó. Ba cái đầu của Hạo Nguyệt dường như đang hoàn thành một chú ngữ kỳ dị.
Dưới thân nó cũng có một đường vân kỳ quái chín mặt cắt lấp lánh ánh sáng. Sương mù xanh nhạt dâng lên.
Tuy Long Hạo Thần không biết Hạo Nguyệt đang làm gì, nhưng hắn chẳng chút do dự mà cưỡi lên người nó, đồng thời mắt chăm chú nhìn bầu trời không xa.
Ánh sáng của trường mâu xanh tuy khiến tất cả sinh vật trong phạm vi trở nên chậm chạp, nhưng bản thân nó lại có tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Hầu như chỉ chợt lóe lên đã đâm trúng tinh thể màu xám trên không trung.
Lòng Long Hạo Thần chợt siết chặt, mặc dù lúc hắn quyết định ở lại đã ôm quyết tâm phải chết. Nhưng khi chính mắt thấy phụ thân của Thải Nhi, người đã hóa thành tinh thể xám, bị Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đỉnh cấp tám một kích trúng mục tiêu, trong lòng hắn vẫn tràn ngập lo lắng.
Nên biết, đối với bất cứ chức nghiệp giả nào, chênh lệch mỗi một cấp đều tựa như trời và đất. Bởi vì mỗi cấp đều có một bước đột phá sức mạnh mấu chốt. Ví dụ cấp năm là Dịch Thái Linh Lực, cấp sáu là linh khiếu, cấp bảy là thân thể linh lực hóa. Liên quan đến cấp tám có biến hóa gì, tuy Long Hạo Thần không biết nhưng cũng có thể đoán được chắc chắn là một sự tăng tiến về chất.
Thanh Yêu Kỵ Ma chính là đỉnh cấp tám, mà Thánh Linh Tâm thì là đỉnh cấp bảy. Đây chính là chênh lệch cả một cấp!
*Phốc*
Một tiếng vang khiến tất cả thân vệ ma thần trên không trung hay mặt đất đều tập trung nhìn vào tinh thể xám.
Một cảnh tượng quái dị xuất hiện. Trường mâu xanh tựa như một luồng gió không thực chất, khi va chạm vào tinh thể xám bỗng tán loạn, thậm chí không khiến tinh thể rung chuyển chút nào. Tinh thể ngược lại còn phát ra hào quang sáng ngời hơn.
Đây là…
Dù là Long Hạo Thần hay tam đại ma thần, trong lòng đều dấy lên một tia nghi hoặc. Bọn họ đều không hiểu tinh thể xám rốt cuộc là thứ gì.
*Đinh*
Một thanh âm giòn tan như tiên âm bỗng xuất hiện. Từng đạo bóng đen màu xám từ tinh thể bắn ra ngoài. Có thể thấy từng cái bóng giống hệt thân thể của Thánh Linh Tâm lúc trước. Nhưng trong nháy mắt này, đã xuất hiện đến mấy trăm bóng đen. Mỗi một bóng đen đều tràn ngập hơi thở quyết tuyệt. Mỗi một cái bóng đều lấp lánh ánh sáng xám.
Chúng nó cấp tốc, cuồng dã, mang theo ý chí tử chiến.
*Phập, phập, phập*
Tốc độ của những bóng đen thật sự quá nhanh, nhanh đến nỗi sau lưng kéo theo cả một mảng tàn ảnh lớn. Với trực giác và thị lực của Long Hạo Thần, hắn cũng chỉ có thể bắt giữ được một trong số đó. Chỉ thấy bóng đen kia lấp lóe ba lần, trên không trung, ba con Song Đầu Ma Thứu cường đại đã rơi xuống.
Lực phòng ngự của Hỏa Diễm Ma Khôi mạnh hơn nhiều. Nhưng khi bị một bóng đen tập kích, liên tiếp vang lên ba tiếng nổ, Hỏa Diễm Ma Khôi bị nổ thành từng mảnh thịt vụn.
Một kích kia quá mạnh, ngay cả kẻ mạnh như Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ cũng chỉ có thể dùng hai tay huyễn hóa ra hai thanh trường mâu, không ngừng ngăn cản ánh sáng xâm nhập. Con ma mã xanh dưới thân gã chịu trùng kích không ngừng lùi ra sau.
Chỉ trong vài cái chớp mắt, Song Đầu Ma Thứu trên bầu trời và đám Bích Lục Song Đao Ma còn sót lại trên mặt đất cứ thế bị quét sạch, ngay cả Hỏa Diễm Ma Khôi cũng có một phần ba bị hủy diệt. Sự dao động của linh lực cuồng bạo khiến phạm vi mà bóng đen bao trùm đều phủ lên một tầng băng lãnh. Tinh thể xám lơ lửng trên không trung bỗng nhiên biến mất.
“Đi mau!” Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai Long Hạo Thần. Hắn chỉ cảm thấy sau lưng trầm xuống, có người đang dựa vào lưng mình.
Không cần hắn ra lệnh, Hạo Nguyệt đã động. Hầu như cùng một lúc, chú ngữ của Tiểu Thanh, Tiểu Quang, Tiểu Hỏa vừa hoàn thành.
Giờ phút này, cả ba đôi mắt đều lấp lánh màu xanh, không sai, là tia sáng xanh. Trong nháy mắt, hỏa diễm xanh bỗng phụt lên. Nó cõng Long Hạo Thần và Thánh Linh Tâm lao đi nhanh như tia chớp về phía bên cạnh.
Hạo Nguyệt lại dựa vào chú ngữ để khiến Tiểu Quang và Tiểu Hỏa tạm thời chuyển đổi thuộc tính. Lúc này, nó tựa như một ma pháp sư phong hệ có tu vi cấp năm, toàn lực tăng tốc cho bản thân.
Phiêu Phù Thuật, Gia Tốc Thuật thêm vào sức gió, Hạo Nguyệt tựa như bay trên trời, trong thời gian ngắn đạt đến tốc độ cực hạn chưa từng có.
Cùng lúc đó, ba tiếng gầm phẫn nộ phát ra từ miệng của tam đại ma thần.
Đây là sự sỉ nhục, một sự sỉ nhục to lớn nhất! Ngay trước mặt chúng, một nhân loại lại dùng phương thức đặc biệt để chém giết đa số thân vệ trong nháy mắt, sự sỉ nhục này làm sao ma thần có thể cam tâm chịu đựng?
Thánh Linh Tâm đã thực hiện lời nói của mình. Y muốn vì Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn tranh thủ thời gian. Đầu tiên cần phải hấp dẫn sự chú ý của tam đại ma thần, không cần phải nói, y đã thành công. Tam đại ma thần hóa thành ba luồng sáng chói mắt màu đỏ, xanh, đen đuổi theo Hạo Nguyệt. Cho dù Hạo Nguyệt lúc này cả ba cái đầu đều phát huy hết khả năng tăng tốc, cho dù họ xuất phát sớm hơn nhiều, nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn đang được rút ngắn với tốc độ kinh người.
Thánh Linh Tâm tựa vào sau lưng Thánh Linh Giáp, lúc này sắc mặt y trắng bệch như tuyết mùa đông, không còn một giọt máu. Con ngươi ảm đạm không ánh sáng, đã không còn uy phong của tổng trưởng quân sự Khu Ma Quan. Nhưng trong mắt y lại tràn ngập sự sảng khoái! Đúng vậy! Dựa vào sức mình giết chết nhiều cường giả ma tộc như vậy, y rất tự hào.
Nếu không phải y vận dụng năng lực đặc biệt, quan trọng là tấn công bất ngờ, lại thêm tam đại ma thần không ngờ tới, nếu không để ba tên đó có thời gian chuẩn bị, chỉ sợ một kích kia không thể tạo ra tác dụng lớn như vậy.
Bảy mươi hai Trụ Ma Thần có chung một đặc điểm, chính là kiêu ngạo. Thánh Linh Tâm cùng chúng nhiều lần giáp mặt, sao có thể không biết?
“Hạo Thần, ta thật không nên mang cậu đi ra. Nếu mới nãy cậu rời đi thì đã chạy thoát rồi.” Giọng nói của Thánh Linh Tâm dần biến đổi kỳ lạ, dường như từng chữ nói ra đều trở nên thanh thúy non nớt.
Lúc này Long Hạo Thần có vẻ rất tỉnh táo.
“Nếu tôi không ở lại, chỉ sợ ngài ngay cả một tia sinh cơ cuối cùng cũng không có.”
Đúng vậy! Sau khi phóng ra một kích khủng bố kia, nếu chỉ có một mình Thánh Linh Tâm ở đó, kết quả của y chỉ có một, bị tam đại ma thần nổi giận xé thành mảnh nhỏ. Sự tồn tại của Long Hạo Thần có thể cho y tranh thủ một ít thời gian, mặc dù hiện tại khoảng thời gian này cũng không còn nhiều.
Trên mặt Thánh Linh Tâm toát ra ý cười kỳ quái.
“Tuy nhiên ta không đồng ý cậu ở lại. Nhưng cậu thật sự ở lại, ta mừng thay cho Long đại ca. Cậu không uổng là con của anh ấy, không uổng là người mà Thải Nhi chọn trúng. Nếu lần này chúng ta có thể sống sót trở về, ta thừa nhận cậu, con rể.”
Long Hạo Thần đỏ mặt.
“Tôi với Thải Nhi…”
Thánh Linh Tâm khẽ cười, dường như lúc này tâm tình y rất tốt, tựa như đã trút bỏ tất cả gánh nặng.
“Hai đứa đã ngủ chung một giường, còn giải thích cái gì?”
Long Hạo Thần ngây người. Tuy hắn chỉ mới mười bốn tuổi, nhưng nam và nữ ngủ chung giường có ý nghĩa thế nào, hắn cũng biết. Đúng! Mình và Thải Nhi đã đến mức độ này rồi.
Một tia ấm áp dâng lên từ đáy lòng.
Thải Nhi, chờ tôi trở về.
Ý chí sinh tồn mãnh liệt bỗng bùng nổ trong lòng hắn. Hắn đem linh lực của mình rót hết vào thân thể Hạo Nguyệt, hy vọng giúp nó gia tăng thêm vài phần tốc độ.
Lúc này nhìn từ xa sẽ thấy một luồng sáng xanh chạy đằng trước, phía sau là ba cột sáng khổng lồ đuổi theo.
Tốc độ của Hạo Nguyệt đích thực đã đến cực hạn. Trong lúc chạy như điên, nó thậm chí đã đạt đến tiêu chuẩn tốc độ của ma thú cấp tám. Mặc dù cách biệt còn xa, nhưng nó đã hoàn toàn phát huy siêu đẳng. Từ miệng và mũi của ba cái đầu đã chảy ra những tia máu.
“Nếu như còn có thể sống sót trở về, thay ta nói một tiếng xin lỗi với Thải Nhi.” Thánh Linh Tâm khẽ nói. “Ta biết con bé hận mình, thậm chí hận tất cả mọi người. Nhưng đây là số mệnh, khi con bé mang trong mình thể chất Luân Hồi Thánh Nữ, vì tương lai của nhân loại, đây là vận mệnh. Ta không thể ngăn cản, không thể cản trở quyết định của ông nội. Nhưng ta và Nghiên Vũ chỉ có một đứa con gái, không muốn có thêm đứa con nào khác. Bởi vì chúng ta hy vọng, sẽ dùng tất cả tình yêu lúc tuổi già để đền bù cho những thống khổ mà con bé từng chịu đựng. Đáng tiếc, xem ra ta không có cơ hội. Hạo Thần, cậu biết không? Hiện tại điều ta hy vọng nhất chính là được nghe con bé kêu một tiếng ‘cha’.”
Khoảng cách của tam đại ma thần ngày càng gần. Ba trăm mét, hai trăm mét, đã tiến vào phạm vi công kích của chúng.
Trong miệng Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên phát ra tiếng rống rung trời, râu bờm dựng đứng. Một vòng gợn sóng đỏ hồng từ không trung khuếch tán, bao phủ về phía Hạo Nguyệt.
Tiếng gầm kia khiến Long Hạo Thần và Thánh Linh Tâm toàn thân run lên, chỉ cảm thấy sức lực bị tiếng gầm cướp mất. Cứ như vậy, họ gục trên lưng Hạo Nguyệt, lập tức mất đi ý thức.
Thánh Linh Tâm trước khi hôn mê, đã từ trong ngực rút ra thứ gì đó nhét vào giáp ngực của Long Hạo Thần.
Điều khiến người ta kỳ quái là Hạo Nguyệt bỗng dừng bước. Thân hình đang lao đi đột ngột phanh gấp, trượt dài mấy chục mét, tứ chi chống đỡ, trong quá trình trượt đã xoay người lại.
Tiểu Quang, Tiểu Hỏa, trong mắt lần nữa lóe lên ánh sáng vốn có. Ba cái đầu lớn đồng thời ngẩng lên, sáu con mắt lấp lánh tia sáng tím. Toàn thân vảy trong tích tắc biến thành màu tím yêu dị.
“Gràooo!!!”
Tiểu Hỏa, Tiểu Quang, Tiểu Thanh đồng thời gầm lên. Đối mặt với cường giả cấp chín Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên, chúng nó không chút nào sợ hãi. Trong tiếng rống sinh ra một vòng quang hoàn tím nhạt lan tràn.
Quang hoàn tím kia so với quang hoàn do tiếng rống của Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên phát ra thì nhỏ bé như muối bỏ biển. Hạo Nguyệt chỉ là ma thú có tu vi cấp sáu, tương đương với nhân loại cấp năm, đối mặt lại là ma thần Hỏa Diễm Sư Ma cấp chín. Hai bên chênh lệch lớn đến mức nào!
Nhưng ngay lúc Hạo Nguyệt phát ra tiếng rống, mặc kệ là Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên hay Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng, Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đều làm ra cùng một động tác. Khí thế ào ạt bỗng ngừng lại.
Ba cây Trụ Ma Thần đang vội vàng lao tới phía trước đột ngột ngừng lại, đây là một cảnh tượng quái dị đến mức nào. Nhưng chúng thật sự đã ngừng lại.
Hiện giờ nếu có người thấy rõ biểu tình trên mặt tam đại ma thần, sẽ phát hiện trong mắt ba tên đều lóe lên tia nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào ánh sáng tím đang lan tỏa trong không khí.
Hạo Nguyệt ngẩng đầu lên, ba đầu sáu mắt lạnh băng quét qua bọn chúng. Nó lần nữa xoay người, chạy băng băng về phía trước.
Hiện giờ tốc độ của nó không nhanh như trước, nhưng kỳ diệu là tam đại ma thần không đuổi theo, ánh mắt chúng chăm chú nhìn bóng dáng Hạo Nguyệt khuất xa.
Đúng lúc này, một tiếng kêu to phát ra từ Khu Ma Quan. Có thể thấy mười luồng sáng từ đầu tường thành Khu Ma Quan nhảy xuống. Trên người họ lóe lên những ánh sáng khác biệt. Người đứng đầu toàn thân tỏa ra ánh sáng xám đặc, trong khi vội vàng lao đi, tàn ảnh sau lưng y kéo dài hơn trăm mét. Giống như một con rồng xám lao thẳng về phía tam đại ma thần.
Sau lưng y, bắt mắt nhất là mười thân hình màu bạc. Nếu Long Hạo Thần còn tỉnh táo, có thể phát hiện đó là mười vị Kỵ Sĩ Thánh Điện do Cao Anh Kiệt dẫn đầu.
Trên người họ đều mặc Bí Ngân Cơ Tòa Chiến Giáp, dưới chân mỗi người đều tỏa ra quang hoàn bạc. Thậm chí không kịp cưỡi triệu hoán thú, họ đã vọt theo sau bóng dáng xám kia.
Trên bầu trời còn có ba bóng người. Bởi vì ở giữa không trung nên không thấy rõ. Nhưng khi họ xuất hiện, hào quang của ba Trụ Ma Thần, do Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên cầm đầu, đã bị áp chế vài phần.
Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng và Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ đều nhìn An Lạc Tiên.
An Lạc Tiên nhíu đôi mày sư tử.
“Về trước rồi tính sau. Hy vọng vừa rồi chúng ta trông thấy chỉ là ảo giác.”
Vừa rồi, tia sáng tím nhạt kia đã gây cho chúng một cảm giác rét lạnh tận xương. Mặc dù thân hình phát ra khí thế kia nhỏ bé như vậy, nhưng sự run sợ được kích phát từ sâu trong huyết mạch truyền thừa của bọn chúng đã được kích hoạt trong nháy mắt.
Ba cây Trụ Ma Thần tụ lại cùng một chỗ, tam đại ma thần sải bước dung nhập vào Trụ Ma Thần. Trong quá trình bay lên, ánh sáng của Trụ Ma Thần dần mờ nhạt. Lúc các cường giả của Khu Ma Quan xông tới gần, tam đại ma thần và cột sáng Trụ Ma Thần đã biến mất. Còn lại chỉ có hơn trăm Hỏa Diễm Ma Khôi để các cường giả hả giận.
Theo sự xuất hiện của các cường giả, không biết đại quân ma tộc đã truyền lệnh thế nào, chúng đông đúc tựa thủy triều rút đi. Áp lực của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn suy giảm, không có mệnh lệnh của chủ tướng, họ không dám truy kích, vẫn giữ nguyên trận hình tròn từ từ lùi về sau, phòng ngừa ma tộc tấn công lần nữa.
Hơn trăm con Hỏa Diễm Ma Khôi đa số chết trong tay bóng xám dẫn đầu. Những ma tộc cấp sáu này không một con nào có thể ngăn cản y. Trong giây lát, trên đất đã chất đầy thi thể, chỉ có ngọn lửa trên người chúng vẫn còn thiêu đốt.
Bóng dáng xám rốt cuộc chậm lại, lộ ra tướng mạo. Đó chẳng phải là phó minh chủ của Liên Minh Thánh Điện, điện chủ của Thích Khách Thánh Điện, Hiệp Giả cấp chín, Thánh Nguyệt ư?
Thánh Nguyệt, với vóc người cao gầy, lúc này trong mắt lộ ra sát khí lạnh lẽo. Nhưng ẩn sau sát khí là sự lo âu nồng đậm.
Ánh mắt quét về phương xa, Hạo Nguyệt trước đó chạy trốn ra ngoài nay đang chậm rãi trở về. Dường như nó đã tiêu hao thể lực quá nhiều, tốc độ không nhanh, quang mang trên người cũng mờ nhạt. Tia sáng tím khiến người ta run sợ đã biến mất không còn sót lại chút gì.
Thánh Nguyệt đương nhiên có ấn tượng với Hạo Nguyệt. Thấy nó, dù là Hiệp Giả đại nhân, điện chủ của Thích Khách Thánh Điện đã gặp qua không biết bao nhiêu trường hợp, cũng là sắc mặt chợt biến đổi.
Đồng bạn ma thú của Long Hạo Thần quá đặc thù, không có con thứ hai tương tự. Vì sao nó lại ở đây?
Tam đại ma thần xuất hiện trên chiến trường, phóng ra chiến lực mạnh nhất, dẫn động uy lực tương ứng của Trụ Ma Thần. Đầu tường Khu Ma Quan đương nhiên thấy rõ.
Giống như Thánh Linh Tâm đã nói, bọn họ chỉ cần vì đại quân tranh thủ thời gian là có thể chờ được cứu viện. Ma tộc tính kế nhân loại, làm sao nhân loại không tính kế ma tộc? Người mạnh nhất trong Khu Ma Quan không phải là Thánh Linh Tâm đỉnh cấp bảy. Nơi này còn là tổng bộ của Thích Khách Thánh Điện.
Cường giả chân chính chỉ ra tay vào thời khắc mấu chốt. Bởi vậy, Hiệp Giả Thánh Nguyệt là người đầu tiên biết tin, lập tức không chút do dự chạy ra. Bọn họ cũng luôn chờ ma thần xuất hiện trên chiến trường. Tuy thực lực cá nhân rất khó thay đổi một trận chiến, nhưng ám sát chủ tướng quân địch là thế mạnh của đám thích khách.
Bóng dáng xám sải bước vào hư không, giây lát sau khi xuất hiện đã tới bên cạnh Hạo Nguyệt.
Nhìn hai người hôn mê trên lưng Hạo Nguyệt, Thánh Nguyệt chỉ thấy lòng mình bỗng chốc bị bóp nghẹt. Một người là đứa cháu ruột thịt, tổng trưởng quân sự của Khu Ma Quan. Mà người còn lại càng thêm trọng yếu. Đó là bảo bối trong lòng của Kỵ Sĩ Thánh Điện a!
Hai tay cùng lúc vươn ra, bắt lấy cổ tay hai người. Linh lực nhu hòa chậm rãi chảy vào cơ thể họ.
Thánh Nguyệt không xem xét cháu mình trước, mà tập trung sự chú ý vào Long Hạo Thần, lát sau chân mày đang nhíu lại dần giãn ra, thầm thở phào. Cuối cùng thì thằng nhóc này cũng không sao.
Lúc này, những thân hình trên không trung hạ xuống, đám kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa trên mặt đất cũng chạy nhanh tới. Cao Anh Kiệt cũng nhận ra Hạo Nguyệt, là người đầu tiên chạy đến, hầu như buột miệng hỏi:
“Tại sao Hạo Thần lại ở đây?” Gã thậm chí đã quên đối tượng mình đang chất vấn là một vị cường giả cấp chín.
Thánh Nguyệt lạnh lùng liếc gã một cái, trầm giọng nói:
“Trở về rồi nói sau.”