Nói rồi, ông bế Long Hạo Thần giao vào tay Cao Anh Kiệt. Ông có thể hiểu được tâm trạng của Cao Anh Kiệt. Rất rõ ràng, người nổi bật nhất trong Kỵ Sĩ Thánh Điện này được phái đi chuyên để bảo vệ Long Hạo Thần. Nếu không phải vì Long Hạo Thần, Kỵ Sĩ Thánh Điện đã chẳng đời nào cử mười kỵ sĩ cấp Bí Ngân Cơ Toạ làm lĩnh đội cho Săn Ma Đoàn tân binh. Chuyện này trước nay chưa từng có tiền lệ.
Trong mắt nhiều người, đó là bởi vì trong đợt tuyển chọn lần này, Kỵ Sĩ Thánh Điện xuất hiện quá nhiều nhân tài ưu tú. Chỉ có Thánh Nguyệt mới biết, nguyên nhân thực sự nằm ở Quang Minh Chi Tử Long Hạo Thần.
Vì vậy, ông giao Long Hạo Thần cho Cao Anh Kiệt trước, bởi việc xác nhận sự an toàn của cậu mới là quan trọng nhất lúc này.
Quả nhiên, Cao Anh Kiệt vừa ôm lấy Long Hạo Thần đã lập tức kiểm tra tình trạng cơ thể cậu, ngoài việc suy yếu ra thì không có gì đáng ngại. Lúc này gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Mới lúc nãy, khi Long Hạo Thần và đồng đội đại chiến với Ma tộc trên tường thành, Cao Anh Kiệt đã ẩn mình trong góc tối, chỉ cần Long Hạo Thần không gặp phải nguy hiểm đến tính mạng thì gã sẽ không dễ dàng ra tay. Sau khi nhóm Long Hạo Thần trở về doanh trại, dĩ nhiên Cao Anh Kiệt cũng đi nghỉ ngơi. Giờ lại gặp cậu trên chiến trường, làm sao Cao Anh Kiệt không kinh ngạc cho được? Thậm chí còn có cả Ma Thần xuất hiện! Nhưng dù sao đi nữa, Long Hạo Thần đã không sao, cũng khiến gã yên tâm phần nào. Về việc tại sao cậu lại ra chiến trường, chờ trở về điều tra cũng chưa muộn.
Sau khi giao Long Hạo Thần cho Cao Anh Kiệt, sắc mặt Thánh Nguyệt trở nên vô cùng nặng nề. So với tình trạng của Long Hạo Thần, tình hình của Thánh Linh Tâm chỉ có thể dùng từ ‘tồi tệ’ để hình dung.
Mặt Thánh Linh Tâm trắng bệch như tuyết, nhưng kỳ lạ là trên mặt lại nở một nụ cười thuần khiết như trẻ thơ. Chỉ cần nhìn thấy điểm này, Thánh Nguyệt liền biết cháu trai mình đã làm gì. Lại thêm việc nhìn thấy thi thể của thân vệ Ma Thần trước đó, lòng Thánh Nguyệt đau như cắt. Nhưng dù thế nào đi nữa, ít nhất cháu trai ông vẫn còn sống sót sau khi bị ba vị Ma Thần vây công, đó đã là may mắn lắm rồi.
Khi ba đại Ma Thần xuất hiện, chúng vốn tưởng sẽ một đòn hủy diệt Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn, cho dù có viện quân đến cũng đã muộn. Một khi ba ngàn kỵ sĩ của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn chính diện đối đầu với ba trăm thân vệ và ba đại Ma Thần, trận hình sẽ lập tức tan rã, thương vong chắc chắn vô cùng thảm khốc. Lúc đó, đại quân Ma tộc đánh úp, kết quả không cần nói cũng biết.
Nhưng quyết định chính xác và quyết đoán của Thánh Linh Tâm đã cứu Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn thoát khỏi vận mệnh diệt vong. Một mình y đương nhiên không thể phòng ngự hay phá hủy kế hoạch của ba đại Ma Thần. Nếu y không ngăn được chúng để câu giờ cho viện quân, kết quả cũng sẽ không thay đổi. Vậy mà Thánh Linh Tâm, chỉ bằng tu vi đỉnh cấp bảy của mình, đã làm được điều đó.
Sở dĩ ba đại Ma Thần đuổi theo y là vì một đòn kia của Thánh Linh Tâm có uy lực sánh ngang cường giả đỉnh cấp tám. Nếu có thể giết chết một cường giả như vậy, tác dụng không thua gì việc hủy diệt Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn. Cuối cùng, dưới sự trợ giúp của Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt, Thánh Linh Tâm đã thành công hoàn thành mục tiêu. Nhưng chính y cũng rơi vào hôn mê sâu.
Lúc này, Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn đã tập hợp xong, dưới mệnh lệnh của Thánh Nguyệt từ từ lui về Khu Ma Quan. Cuộc đại chiến công thành của đại quân Ma tộc đến đây tạm thời kết thúc.
Khi Long Hạo Thần dần tỉnh lại từ cơn hôn mê, cậu cảm thấy toàn thân rã rời, nội linh lực trì trệ, rất khó vận dụng.
“Hạo Thần, cậu thấy thế nào rồi?” Giọng nói trầm thấp của Cao Anh Kiệt vang lên.
Long Hạo Thần dần tập trung lại thị lực. “Tôi… tôi không sao. Lĩnh đội, tôi đang ở đâu? Tổng trưởng đại nhân đâu rồi?”
Long Hạo Thần gượng ngồi dậy, lập tức hỏi điều mình quan tâm nhất.
Đây là một căn phòng rộng, bên ngoài trời vẫn tối đen. Căn phòng được bài trí rất đơn giản, nhưng lúc này lại có không ít người, bao gồm Cao Anh Kiệt và các lĩnh đội của Săn Ma Đoàn tân binh. Thánh Linh Tâm đang nằm trên một chiếc giường khác cạnh cậu. Thánh Nguyệt, Lam Nghiên Vũ và bảy, tám tướng lĩnh cao cấp của Khu Ma Quan cũng đang đứng đó.
“Ông cố?” Vừa thấy Thánh Nguyệt, Long Hạo Thần đã buột miệng kêu lên. Tiếng gọi này của cậu khiến mọi người kinh ngạc, đặc biệt là Lam Nghiên Vũ, bà nhìn Long Hạo Thần với vẻ không thể tin nổi.
Thánh Nguyệt gật đầu với Long Hạo Thần, sắc mặt ông cực kỳ lạnh lẽo.
“Không sao là tốt rồi. Được rồi, Hạo Thần đã tỉnh. Nghiên Vũ, con nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao Long Hạo Thần và Linh Tâm lại xuất hiện trên chiến trường?”
Hiển nhiên Lam Nghiên Vũ rất sợ Thánh Nguyệt, sắc mặt bà càng thêm tái nhợt. Nhìn người chồng đang hôn mê trên giường với nụ cười quỷ dị, cơ thể bà run lên bần bật, không nói nên lời.
“Ông cố. Là con muốn cùng chú ra chiến trường.” Ngay lúc đó, Long Hạo Thần đột nhiên lên tiếng.
Thánh Nguyệt ngẩn ra, đám người Cao Anh Kiệt cũng ngây người.
Thánh Nguyệt nghi hoặc hỏi:
“Cậu muốn cùng nó ra chiến trường? Ta vừa hỏi rồi, lúc đó cậu mới rút khỏi trận chiến phòng thủ trên tường thành không lâu, vừa về doanh trại đã bị Linh Tâm gọi đi. Cậu có lý do gì mà muốn cùng nó ra trận? Chẳng lẽ nó không biết cậu là thành viên Săn Ma Đoàn tân binh, việc trực tiếp tiến vào chiến trường bình nguyên đối đầu với Ma tộc nguy hiểm đến mức nào sao?”
Long Hạo Thần thản nhiên đối mặt với mọi người, trong mắt không hề che giấu sự tôn kính.
“Bởi vì chú Thánh biết thân phận của con. Chú ấy quen biết phụ thân con, nên mới đặc biệt quan tâm đến tình hình của con. Sau khi trận chiến kết thúc, chú ấy cố ý gọi con lên thành. Một là để khích lệ con, hai là muốn con đi theo chú học tập cách chỉ huy đại quân.”
Nghe Long Hạo Thần nói, Lam Nghiên Vũ lộ vẻ kinh ngạc. Không ai rõ hơn bà mục đích Thánh Linh Tâm gọi Long Hạo Thần lên tường thành. Nhưng bây giờ cậu lại nói những lời này, hơn nữa sắc mặt không hề có vẻ gì là cố ý, dường như tất cả đều là sự thật.
Sắc mặt Thánh Nguyệt trầm xuống.
“Hạo Thần, tuy Linh Tâm là cháu ta, nhưng nếu nó có sai, cho dù đã chết trận sa trường cũng phải bị truy cứu. Cậu không cần che giấu gì cho nó. Đừng nói là nó, ngay cả ta cũng không biết cha cậu là ai. Lý do của cậu không thuyết phục.”
Long Hạo Thần lắc đầu nói:
“Ông cố, con nói thật. Bởi vì con đã dùng một kỹ năng do phụ thân tự sáng tạo, vừa hay chú Thánh cũng biết kỹ năng này, còn từng học hỏi từ phụ thân. Cho nên chú ấy mới nhận ra con và chiếu cố con.”
Lời Long Hạo Thần vừa nói ra lại một lần nữa khiến mọi người trong phòng chấn kinh. Thánh Linh Tâm là ai chứ? Cháu trai duy nhất của Hiệp Giả cấp chín Thánh Nguyệt. Với thân phận, địa vị, tu vi của y mà lại cần học kỹ năng từ phụ thân của Long Hạo Thần? Hơn nữa còn là kỹ năng tự sáng tạo. Phụ thân của Long Hạo Thần rốt cuộc là ai?
Trong mắt Thánh Nguyệt lộ ra vẻ tò mò.
“Cha cậu rốt cuộc là ai?”
Long Hạo Thần hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn Thánh Linh Tâm vẫn đang chìm trong hôn mê, rồi mới nói:
“Con chỉ có thể nói cho một mình ông biết.”
Thánh Nguyệt gật đầu, tay phải giơ lên, một luồng sáng bao trùm lấy ông và Long Hạo Thần. Giây lát sau, vẻ mặt Thánh Nguyệt trở nên vô cùng kỳ quái, thậm chí còn nuốt nước bọt, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
“Khó trách, khó trách… Được, ta tin cậu, nói tiếp đi. Tại sao cậu lại cùng nó ra chiến trường?”
Long Hạo Thần nói:
“Con đi theo chú Thánh quan sát tình hình chiến đấu trên tường thành, chú cũng kể cho con nghe về phụ thân, còn cổ vũ con mấy câu rồi bảo con về nghỉ ngơi. Con vừa xuống thành thì thấy chú Thánh cũng xuống, chuẩn bị dẫn Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn xuất thành chiến đấu. Vì vậy con đã chạy tới, muốn cùng chú ấy kề vai chiến đấu. Vốn dĩ chú Thánh không đồng ý, nhưng đại quân tên đã lên dây, không thể chậm trễ. Cho nên chú ấy mới dặn dò con phải theo sát, sau đó luôn ở cạnh bảo vệ con.”
“Hồ đồ!” Cao Anh Kiệt không nhịn được gầm lên. “Tôi đã dạy các người thế nào? Phục tùng mệnh lệnh của chỉ huy là thiên chức của quân nhân, đây là chiến trường. Cậu có biết mình làm vậy nguy hiểm đến mức nào không? Cậu không quen thuộc cách chiến đấu của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn, sao có thể lỗ mãng theo ra ngoài? Bất kể cậu gặp nguy hiểm hay ảnh hưởng đến trận chiến đều là tội không thể tha thứ.”
Cao Anh Kiệt tức đến toàn thân run rẩy, nếu không phải có nhiều người ở đây, gã thật sự muốn răn dạy Long Hạo Thần một trận.
Long Hạo Thần cúi đầu, nói:
“Xin lỗi, lĩnh đội, tôi sai rồi.”
Cao Anh Kiệt lạnh lùng nhìn cậu.
“Đưa lệnh bài công huân ra đây, tôi phải trừ tất cả công huân của cậu.”
Long Hạo Thần gật đầu. Cậu cởi Thánh Linh Giáp trên người ra trước. Đúng lúc cậu đang cởi áo giáp thì *bộp* một tiếng, một quyển sách từ trong ngực cậu rơi ra.
“A?” Long Hạo Thần ngẩn người, nhặt sách lên.
Đó là một quyển sách trông rất bình thường, nhưng bìa sách có bốn chữ lớn mạ vàng: Di Hoa Tiếp Mộc.
Đây là cái gì? Long Hạo Thần khẳng định đây không phải đồ của mình.
Nhìn thấy quyển sách này, Thánh Nguyệt và Lam Nghiên Vũ đều ngẩn ra. Vốn dĩ Lam Nghiên Vũ không hiểu vì sao Long Hạo Thần lại che chở cho Thánh Linh Tâm như vậy, nhưng khi bà thấy quyển sách này, ngay cả người đã chính mắt chứng kiến sự việc như bà cũng bất giác tin lời Long Hạo Thần.
Thánh Nguyệt vẻ mặt nghi hoặc.
“Quyển sách này là Thánh Linh Tâm cho cậu?”
Long Hạo Thần gãi đầu nói:
“Con không biết! Có thể là lúc hôn mê chú Thánh đã nhét cho con.”
Thánh Nguyệt thở ra một hơi.
“Đến bây giờ ta mới hoàn toàn tin những lời cậu nói. Thằng nhóc này, quá bướng bỉnh, sao có thể đi theo đại quân ra chiến trường? Cậu có biết nếu cậu gặp chuyện gì, chỉ sợ mấy lão già trong Kỵ Sĩ Thánh Điện sẽ chạy tới trước mặt ta tính sổ không?”
Ông vừa nói câu này, sắc mặt Lam Nghiên Vũ liền biến đổi, mấy quân nhân khác cũng kinh ngạc. Thanh niên này rốt cuộc có lai lịch gì? Cho dù cậu ta là con cháu của cường giả cấp chín cũng chưa chắc có thể khiến Hiệp Giả Thánh Nguyệt lo lắng đến mức đó.
Thánh Nguyệt quay sang Cao Anh Kiệt nói:
“Ta thấy thôi đừng trừ giá trị công huân của cậu ta nữa. Chuyện này không thể chỉ trách một mình cậu ta được. Nếu ta không đoán sai, có lẽ Linh Tâm cũng muốn cho cậu ta ra chiến trường để mở mang tầm mắt. Xác suất đụng phải Ma Thần rất nhỏ, nếu không thì với tu vi của Linh Tâm, bảo vệ cậu ta cũng dư sức. May mắn là Hạo Thần không sao, chuyện đến đây nên dừng lại thôi. Nếu sau này cậu ta lại vi phạm quân lệnh, lúc đó xử phạt cũng không muộn.”
Tuy trong mắt Cao Anh Kiệt vẫn tràn ngập tức giận, nhưng Thánh Nguyệt không chỉ là điện chủ Thích Khách Thánh Điện mà còn là phó minh chủ của Liên Minh Thánh Điện. Lời ông nói, Cao Anh Kiệt không dám không nghe, chỉ có thể trầm mặt đáp một tiếng, nhưng ánh mắt nhìn Long Hạo Thần vẫn rất giận dữ.
Long Hạo Thần áy náy liếc gã một cái, rồi quay sang Thánh Nguyệt, hỏi:
“Ông cố, chú Thánh sao rồi ạ? Có bị thương nghiêm trọng lắm không?”
Thánh Nguyệt thở dài một tiếng.
“Nó không phải bị thương.”
“A?” Long Hạo Thần khó hiểu nhìn ông.
Thánh Nguyệt nói:
“Linh Tâm bị linh lực phản phệ mới ra nông nỗi này. Ai, đứa trẻ này! Nhưng nếu lúc đó nó không dùng kỹ năng đó, chỉ sợ các ngươi cũng khó mà sống sót.”
Long Hạo Thần vẻ mặt xấu hổ nói:
“Đều tại con, đã liên lụy chú Thánh.”
Cao Anh Kiệt rốt cuộc vẫn không nhịn được, nói:
“Cậu cũng biết à? Nếu không phải tại cậu, với tu vi của Thánh huynh đệ, muốn đi thì ai dám cản. Thật không biết nên nói gì với cậu nữa.”
Thánh Nguyệt sâu xa nhìn Long Hạo Thần, nói:
“Được rồi, ngươi đừng mắng Hạo Thần nữa, cậu ta cũng chỉ muốn giết địch, là có ý tốt. Huống chi cậu ta còn trẻ. Ngươi cho rằng mọi chuyện đơn giản như cậu ta nói sao? Theo ta hiểu Linh Tâm, một khi nó đã quyết định sử dụng Đồng Quy Linh Lô nghĩa là đã ôm ý định quyết tử, chắc chắn có bảo Hạo Thần rời đi trước. Nhưng cuối cùng cả nó và Hạo Thần đều sống sót, chứng tỏ Hạo Thần đã mang đến may mắn cho trận chiến này.”
“Tôi cũng có thể chứng minh điểm này.” Một vị tướng quân dáng người cao to trầm giọng nói. Người này mặc giáp đen, đích thị là trang phục của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn, chỉ là lúc này sau lưng không có đôi cánh sắt lớn.
“Cao huynh, xin đừng trách móc tiểu huynh đệ này. Có thể nói nếu không có tiểu huynh đệ, lần này chúng tôi thật sự đã toàn quân bị diệt. Tôi thấy không những không nên trừng phạt, mà còn phải thưởng cho cậu ta. Cậu ta đã là thành viên Săn Ma Đoàn, tôi thấy thưởng cho 10.000 công huân cũng không nhiều.”
“Cái gì?” Nghe lời này, vẻ mặt tức giận của Cao Anh Kiệt cũng dịu đi. Gã có biết người nói chuyện, đó là đoàn trưởng của Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn, cũng là Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy, nhưng chưa từng có được chiến khải Bí Ngân Cơ Toạ.
“Vốn chúng tôi không rõ vì sao tiểu huynh đệ lại đi theo tổng trưởng đại nhân cùng ra chiến trường. Nhưng sau đó khi chúng tôi đối đầu với đám Ẩn Hình Giả của tộc Địa Miễn, tọa kỵ của tiểu huynh đệ đã phát huy tác dụng cực lớn. Nếu có thể, tôi thật sự hy vọng cậu ta sẽ gia nhập Quang Diệu Thiên Sứ Kỵ Sĩ Đoàn của chúng tôi.”
Nói xong, vị đoàn trưởng này kể lại biểu hiện trên chiến trường của Long Hạo Thần, đặc biệt là việc Tiểu Quang liên tục phóng thích Chân Ác Nhãn để giải quyết tình huống khẩn cấp.
“Nếu không có tiểu huynh đệ giúp chúng tôi giải quyết đám Ẩn Hình Giả của tộc Địa Miễn, chắc chắn Ma tộc đã có thể thong dong bố trí xong, đợi chúng tôi tổn thất nặng nề rồi mới ra tay, e rằng lúc đó thật sự không về được. Việc mấy ngàn Ẩn Hình Giả của tộc Địa Miễn bị tiêu diệt đã phá hỏng kế hoạch ban đầu của chúng, khiến ba đại Ma Thần không thể không xuất hiện, lộ ra Trụ Ma Thần để phát động công kích. Sự vội vàng đó đã cho chúng tôi cơ hội sống sót trở về. Lần này chúng tôi có thể sống sót, ngoài sự hy sinh lớn lao của tổng trưởng đại nhân, công lao thứ hai thuộc về tiểu huynh đệ này.”
Nghe lời đoàn trưởng nói, sắc mặt Cao Anh Kiệt biến đổi, liếc Long Hạo Thần một cái, không nói gì thêm.
Long Hạo Thần vội nói:
“Công lao thì không dám, tôi đã vi phạm quân lệnh, chỉ hy vọng có thể cho tôi thêm một cơ hội, tiếp tục cùng đồng đội hoàn thành đợt rèn luyện với tư cách Săn Ma Đoàn tân binh là tốt rồi. Tôi không cần phần thưởng. Ông cố, ông vừa nói Đồng Quy Linh Lô là gì vậy ạ? Khi nào chú Thánh có thể tỉnh lại?”
Cậu nóng lòng muốn biết tình trạng của Thánh Linh Tâm. Trên chiến trường lúc đó, những lời nói của Thánh Linh Tâm không ngừng vang vọng bên tai cậu. Cậu thật lòng hy vọng có thể giúp Thánh Linh Tâm và Thải Nhi hòa giải mối quan hệ cha con.
Thánh Nguyệt thở dài nói:
“Đồng Quy Linh Lô là linh lô chuyên dụng của Thích Khách Thánh Điện chúng ta. Tác dụng duy nhất của nó chính là công kích. Nếu chỉ bàn về sức công kích thuần túy, Đồng Quy Linh Lô chắc chắn nằm trong top ba. Chẳng qua nó có tác dụng phụ quá lớn nên thứ hạng mới bị tụt lại phía sau.”
Nhìn Thánh Linh Tâm đang ngủ say, Thánh Nguyệt tiếp tục nói:
“Linh lô càng mạnh thì phản phệ càng lợi hại. Đồng Quy Linh Lô có thể trong nháy mắt bộc phát sức công kích của bản thân gấp mấy lần, đem tất cả nội linh lực và sinh mệnh lực bùng nổ theo một cách đặc thù, tạo ra sức tấn công vượt xa tu vi bản thân. Cách tiến hóa của Đồng Quy Linh Lô cũng vô cùng kỳ quái. Nó không tiến hóa theo tu vi của người sử dụng, mà là tùy theo tuổi tác tăng trưởng. Nhưng tuổi càng lớn, uy lực sử dụng càng mạnh thì phản phệ cũng càng nghiêm trọng.”
“Linh Tâm có thể sống sót trở về đã là một kỳ tích. Trong số các thích khách sở hữu Đồng Quy Linh Lô, chỉ duy nhất nó là người có thể sống sót sau khi sử dụng linh lô trên chiến trường.”
“Đồng Quy Linh Lô ở bất kỳ trạng thái nào cũng chỉ sử dụng được một lần, sau đó cơ thể sẽ rơi vào trạng thái cực kỳ suy nhược, không còn chút sức chiến đấu nào, trong thời gian ngắn sẽ rơi vào hôn mê sâu. Hôn mê bảy ngày, sau bảy ngày tỉnh lại, nó sẽ tiếp tục yếu ớt trong một khoảng thời gian tương đương với số tuổi hiện tại. Linh lực tự thân hoàn toàn bị phong bế, mỗi ngày chỉ hồi phục được ký ức và tu vi của một tuổi. Với tuổi hiện tại của Linh Tâm, phải hơn ba mươi ngày mới hoàn toàn khôi phục được, tính thêm bảy ngày hôn mê, tổng cộng là hơn bốn mươi ngày.”
Nghe Thánh Nguyệt nói xong, Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh. Cậu biết linh lô có phản phệ nghiêm trọng chính là Luân Hồi Linh Lô của Thải Nhi, nhưng lực phản phệ của Đồng Quy Linh Lô của Thánh Linh Tâm cũng không hề nhỏ! Ngay cả thần trí và ký ức đều bị ảnh hưởng, suốt hơn bốn mươi ngày không thể hồi phục bình thường. Đây thật sự là chiêu tất sát dùng để liều mạng.
Thánh Nguyệt nói:
“Được rồi, mọi người đi làm việc đi. Hạo Thần, cậu cũng nghỉ ngơi đi. Quyển sách Di Hoa Tiếp Mộc là Linh Tâm cho cậu, trở về phải chăm chỉ tu luyện. Di Hoa Tiếp Mộc là một kỹ năng, tùy theo tu vi cậu tăng lên mà tác dụng càng mạnh, xem như là bí mật bất truyền của Thánh gia ta. Sau khi cậu học xong cũng dạy cho Thải Nhi đi. Lúc trước con bé không chịu theo ta học kỹ năng tự sáng chế của Thánh gia. Chỉ có cậu dạy thì con bé mới chịu học thôi.”
“Vâng, ông cố.” Long Hạo Thần cung kính đáp.
Ý niệm vừa động, cậu tìm tới Hạo Nguyệt, đại công thần đã cứu cậu và Thánh Linh Tâm, đang nằm ở một bên. Chẳng qua lúc này Hạo Nguyệt không hề có chút suy yếu nào, ngược lại tinh thần sáng láng, tựa như có sức sống dùng không hết.
Đương nhiên Long Hạo Thần không biết, khi cậu và Thánh Linh Tâm hôn mê được đưa trở về, Hạo Nguyệt đã dùng tốc độ nhanh nhất dọn dẹp chiến trường. Bất kể là Bích Lục Song Đao Ma, Song Đầu Thứu, hay Hỏa Diễm Ma Khôi đều là Ma tộc có ma tinh. Hạo Nguyệt có thể nói là đã ăn một bữa no nê. Lúc này trong bụng nó chứa ít nhất hơn trăm khối ma tinh, chỉ là cần một khoảng thời gian để tiêu hóa. Chỉ có nó mới dám ăn như vậy, đổi lại là ma thú khác, nuốt nhiều loại tinh hạch khác chủng loại như thế, chắc chắn đã no chết rồi.
Mang theo Hạo Nguyệt rời đi, đáy mắt Long Hạo Thần lộ vẻ nhẹ nhõm, cuối cùng cũng coi như giải quyết xong.
Sao hắn có thể nói ra sự thật được chứ! Làm vậy sẽ phá hỏng mối quan hệ giữa hai đại Thánh Điện. Long Hạo Thần cũng biết địa vị của mình trong Kỵ Sĩ Thánh Điện, lại nhìn vẻ mặt của Cao Anh Kiệt và đám kỵ sĩ cấp Bí Ngân Cơ Toạ, cậu đã rõ. Cho dù Thánh Nguyệt là cường giả cấp chín, trong chuyện này cũng không thể nào che chở cho vợ chồng Thánh Linh Tâm và Lam Nghiên Vũ được.
Dù họ không phải là cha mẹ Thải Nhi, Long Hạo Thần cũng sẽ không nói ra sự thật. Giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp giữa hai đại Thánh Điện mới là điều quan trọng.
Ra khỏi cửa, Long Hạo Thần mới phát hiện mình đang ở một nơi cách tường thành Khu Ma Quan không xa, là nơi chuyên trị liệu cho các tướng lĩnh bị thương.
“Các người thuộc bộ phận nào? Không có quân lệnh không được tự tiện lên thành, người vi phạm sẽ bị xử trí theo quân pháp.”
“Tránh ra.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Nghe giọng nói này, Long Hạo Thần chấn động, vội vàng hô to:
“Thải Nhi, anh ở đây.”
Lúc này cậu mới nhìn thấy nơi phát ra tiếng ồn, chính là nhóm bạn Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ đang bị một đội binh sĩ tuần tra ngăn cản.
Nghe tiếng Long Hạo Thần, Thải Nhi, người vốn đang đằng đằng sát khí, bỗng xoay phắt lại, gậy trúc gõ xuống đất, nhảy mấy cái đã tới trước mặt Long Hạo Thần.
“Hạo Thần, anh không sao chứ?” Hai tay Thải Nhi nắm chặt cánh tay Long Hạo Thần, thậm chí còn vội vàng sờ soạng khắp người cậu.
Mấy người khác cũng vây lại, nhìn Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt với vẻ mặt nhẹ nhõm.
Thì ra sau khi Long Hạo Thần bị lính liên lạc gọi đi, chờ mãi không thấy cậu trở về, Thải Nhi càng nghĩ càng thấy không ổn, lại nghĩ tới việc mẫu thân đến đây ban ngày, cuối cùng không nhịn được đi tìm. Những người khác đương nhiên không thể để nàng đi một mình, nên đều đi theo.
“Không sao, không sao, anh khỏe lắm.” Long Hạo Thần cười nói.
Thải Nhi cảm nhận được tuy Long Hạo Thần hơi suy yếu nhưng không bị thương, khí thế lạnh lùng trên người lập tức dịu xuống. Nàng nắm chặt tay phải của Long Hạo Thần không chịu buông, khẽ nói:
“Chúng ta trở về.”
Long Hạo Thần nhẹ gật đầu, xoay người nhìn Cao Anh Kiệt.
Cao Anh Kiệt trầm giọng nói:
“Các người về nghỉ ngơi trước đi. Long Hạo Thần, nếu lại xảy ra tình huống như hôm nay, tôi sẽ giải tán Săn Ma Đoàn của các người. Nghe rõ chưa?”
Long Hạo Thần vội vàng đứng thẳng, hướng gã hành lễ kỵ sĩ.
Trong phòng chữa trị, lúc này chỉ còn lại Thánh Nguyệt, Lam Nghiên Vũ và Thánh Linh Tâm đang hôn mê.
Đợi mọi người đều đi hết, sắc mặt Thánh Nguyệt trở nên lạnh lùng.
“Nói. Rốt cuộc có chuyện gì. Lão phu ăn muối còn nhiều hơn các ngươi ăn cơm. Tuy Hạo Thần đã che giấu cho các ngươi, nhưng vừa nhìn là biết thằng bé không giỏi nói dối. Khi nói dối, cậu ta đều không dám nhìn thẳng vào mắt ta.”
Lam Nghiên Vũ cúi đầu, lo lắng nhìn chồng nằm trên giường.
“Hôm nay con nhìn thấy Long Hạo Thần và Thải Nhi trên cùng một chiếc giường… Sau khi Linh Tâm biết, anh ấy quyết định thử năng lực của Long Hạo Thần, còn muốn cho nó một bài học, để nó đừng…”
“Đồ khốn!” Thánh Nguyệt vốn tính tình không tốt, nghe bà giải thích thì nổi giận đùng đùng.
“Đầu óc các ngươi chứa hồ dán à? Chẳng lẽ các ngươi không biết lần này Thải Nhi tham gia tuyển chọn Săn Ma Đoàn là do đích thân lão phu giám sát sao? Nếu không có lão phu đồng ý, Long Hạo Thần có thể ở cùng Thải Nhi ư? May mà thằng bé Hạo Thần hiểu chuyện, nếu không hai đại Thánh Điện đã nảy sinh tranh chấp. Ta cho các ngươi biết, tầm quan trọng của Long Hạo Thần đối với Kỵ Sĩ Thánh Điện không hề thua kém Thải Nhi đối với Thích Khách Thánh Điện chúng ta. Hơn nữa, mới nãy thằng bé còn cho ta biết nó là con của Long Tinh Vũ. Ngươi có biết Long Tinh Vũ là ai không? Linh Tâm luôn xem Long Tinh Vũ là thần tượng.”
“Ta nên nói gì với các ngươi đây? May mà không xảy ra chuyện gì. Một khi có chuyện không may, chẳng những các ngươi hối hận cả đời, mà trong liên minh cũng sẽ náo loạn.”
Lam Nghiên Vũ nghe Thánh Nguyệt nói xong thì ngây người.
“Nhưng… nhưng nó và Thải Nhi ngủ chung một giường! Hơn nữa hai đứa còn như vậy.”
Thánh Nguyệt lạnh giọng nói:
“Ngủ chung một giường thì sao? Đây không phải là chuyện sớm muộn? Chẳng lẽ ngươi đợi đến khi kết hôn mới cùng thằng nhóc Linh Tâm ngủ chung? Trong toàn bộ liên minh, trừ Long Hạo Thần ra không ai xứng với Thải Nhi nhà ta. Khó có được là Thải Nhi còn vừa ý nó. Tính cách Thải Nhi thế nào ngươi còn không biết sao? Cho dù là ngươi hay ta, đều bị nó đẩy ra khỏi nội tâm. Long Hạo Thần có thể đi vào lòng con bé, đương nhiên có chỗ hơn người. Ta mới hai ngày không để ý đến Thải Nhi, các ngươi đã suýt gây ra chuyện lớn.”
Lam Nghiên Vũ buồn bã nói:
“Ông nội, con là một người mẹ! Chẳng lẽ làm mẹ, con thấy con gái mình ở cùng một thằng con trai, lại không nên làm gì sao? Từ lúc Thải Nhi ba tuổi, con đã không còn cơ hội nâng niu nó, con chỉ có một đứa con gái, lại cùng con bé như người xa lạ.”
Ánh mắt Thánh Nguyệt dần dịu lại, ông thở dài một tiếng, nói:
“Có được thì có mất. Thôi được rồi, chuyện cũng chưa đến mức không thể cứu vãn, ngươi hãy chăm sóc Linh Tâm đi.”
Nói xong câu đó, vị Hiệp Giả cấp chín đại nhân xoay người ra ngoài. Khi ông khuất khỏi tầm mắt Lam Nghiên Vũ, một tia khổ sở hiện lên trên khóe miệng của lão nhân oai phong một cõi Liên Minh Thánh Điện. Đó cũng là cháu cố của ông mà! Nhưng ông không có lựa chọn.
Trong doanh trại.
Lúc này trời vẫn tối đen, ánh bình minh chưa xuất hiện.
Quay lại nơi ở tạm thời, Long Hạo Thần chưa kịp nói gì đã cùng Thải Nhi chìm vào giấc ngủ.
Vốn Thải Nhi muốn hỏi cậu mọi chuyện, nhưng khi nằm trong vòng tay cậu, nàng đã thiếp đi.
Nếu hỏi Long Hạo Thần có cảm giác gì sau trận đại chiến vừa rồi, câu trả lời của cậu chỉ có bốn chữ: còn sống, thật tốt.
Đại doanh Ma tộc.
Khác với nhân loại, Ma tộc ở một số điểm có đặc thù giống ma thú, chế độ cấp bậc rõ ràng, nhưng phương diện quản lý lại không tinh tế.
Hơn mười vạn đại quân Ma tộc trú đóng ở bình nguyên. Do vật tư khan hiếm, hơn nữa Ma tộc không biết cày cấy, chỉ có cường giả Ma tộc cấp bốn trở lên mới có tư cách ngủ trong doanh trướng. Dù vậy, những doanh trướng này cũng trông vô cùng cũ nát.
Sáu ngàn năm trước, bảy mươi hai Trụ Ma Thần đột nhiên giáng xuống, cuốn các sinh vật nguyên bản của đại lục này vào cuộc chiến tranh xâm lược. Với tâm tính “không phải tộc ta ắt có lòng khác”, Ma tộc hoàn toàn không màng hậu quả mà tàn sát, cướp đoạt.
Cùng với cuộc chiến tranh kéo dài ngàn năm, nhân loại xây dựng Liên Minh Thánh Điện và dần đứng vững gót chân. Dựa vào vài đạo phòng tuyến thiên nhiên để giằng co với Ma tộc, Ma tộc dần bộc lộ vấn đề của mình.
Trong Ma tộc, cấp càng cao thì khả năng sinh sản càng chậm. Trong khi đó, khả năng sinh sản của các hạ đẳng Ma tộc như Song Đao Ma lại cực kỳ nhanh, gần như tương đương với nhân loại. Hơn nữa, Song Đao Ma chỉ cần ba năm là đã đến tuổi trưởng thành.
Ma tộc tàn sát nhiều hơn nhân loại. Ngoài nhân loại ra còn có một số dân bản địa của Thánh Ma đại lục bị diệt chủng. Trong tình huống như vậy, khi tình hình chiến đấu trên đại lục ổn định, Ma tộc rơi vào tình trạng thiếu lương thực mà không có cách nào giải quyết.
Không còn cách nào khác, Ma tộc chỉ có thể tập hợp những nhân loại còn sống sót, để họ gieo trồng lương thực, chăn nuôi gia súc. Một chủng tộc phải lo lấp đầy cái bụng trước tiên, những phương diện khác đương nhiên bị gác lại.
Tuy lãnh địa của Ma tộc rộng lớn, nhưng chúng đã giết quá nhiều nhân loại, những người còn sống đa số đã chạy đến Liên Minh Thánh Điện. Số lượng nhân loại chúng có thể tìm được quá ít, bởi vậy không thể không từ bỏ việc phát triển các lĩnh vực khác, mà chỉ chuyên tâm vào vấn đề lương thực.
Hiện tại, địa vị của nhân loại trong lãnh địa Ma tộc đã khác xưa, thậm chí còn cao hơn cả trung đẳng Ma tộc, có tư cách chỉ huy hạ đẳng Ma tộc phụ giúp gieo trồng lương thực.
Ma tộc không ngừng phát động chiến tranh với Liên Minh Thánh Điện. Mục đích chủ yếu có hai: một là cướp người, hai là giảm bớt miệng ăn bên mình, đặc biệt là Ma tộc cấp thấp. Nhưng sáu ngàn năm qua, Lục Đại Thánh Điện của nhân loại đã hoàn toàn đứng vững, so với bảy mươi hai Trụ Ma Thần tuy vẫn ở thế yếu, nhưng bằng vào các phòng tuyến thiên nhiên cùng với những vũ khí cường đại kết tinh từ trí tuệ nhân loại, họ thật sự có thể ngăn cản các đợt tấn công của Ma tộc. Ma tộc căm hận nhất là loại vũ khí phòng ngự như Ma Đạo Đại Pháo, nhưng không còn cách nào khác. Chúng không có khả năng sản xuất và chế tạo như vậy. Nếu không phải vũ lực của bảy mươi hai Trụ Ma Thần quá mạnh, có lẽ ưu khuyết điểm giữa nhân loại và Ma tộc đã phải đảo ngược.
Nhưng cho đến bây giờ, Ma tộc vẫn chiếm thế chủ động. Nhân loại chưa dám xua quân về phía đông để thu phục lại những vùng đất đã mất. Mất đi các phòng tuyến thiên nhiên, nhân loại vẫn không phải là đối thủ của Ma tộc.
Trung tâm đại doanh Ma tộc có ba trướng bồng cực lớn. Mỗi cái đều cao hơn mười mét, trướng bồng hình tròn có đường kính ít nhất hơn ba mươi mét. Trong Ma tộc, chỉ có Ma Thần mới được ở nơi xa hoa như vậy.
Lúc này trong trướng bồng ở giữa, không khí vô cùng nặng nề.
Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên ngồi ở ghế chính giữa, hai bên gã là Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng và Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ.
Tuy ba vị Ma Thần này có thứ hạng ngoài năm mươi, nhưng trong Ma tộc đều có địa vị hết sức quan trọng. Nhưng lúc này, mặt chúng đều âm trầm, trong mắt thậm chí tràn ngập lo âu.
Dực Ngưu Cuồng Ma Tái Cộng tức giận lật tung cái bàn to trước mặt, gầm lên:
“Lúc đó đúng là ngu thật, nên bắt nó về ngay mới phải! Đưa đến chỗ bệ hạ thì chẳng phải giải quyết xong mọi chuyện rồi sao?”
“Bắt nó? Ngươi bắt, hay ta bắt? Hay là Sư Ma bắt?” Khuôn mặt điển trai của Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ hừ lạnh một tiếng.
Nghe gã nói câu này, tên Tái Cộng lỗ mãng bỗng im bặt, đáy mắt gã chợt lóe lên sự kinh sợ.
An Lạc Tiên xua tay nói:
“Thôi, nói những chuyện này cũng vô dụng. Tin tức này quá kinh người, nếu thật sự đã đến thế giới này, cho dù nó không hoàn toàn khôi phục sức mạnh, chúng ta cũng không dễ dàng chế ngự được. Hy vọng là chúng ta lo bò trắng răng, nhìn lầm thôi. Dù sao chắc là không thể nào xuyên qua được, nếu không thì…”
Nói đến đây, đáy mắt gã cũng hiện lên vẻ sợ hãi.
Tái Cộng thở hồng hộc nói:
“Vậy chúng ta làm gì đây?”
Hỏa Diễm Sư Ma An Lạc Tiên đột nhiên đứng dậy.
“Chúng ta ngồi đây bàn tính cũng không ra kết quả. Vậy đi, hai ngươi ở lại đây chỉ huy đại quân, tiếp tục tấn công, cho nhiều chủng tộc dưới cấp ba xung phong, nhưng đừng triển khai đại chiến, đồng thời tăng cường phòng ngự doanh trại. Ta sẽ lập tức quay về ma đô tham kiến Ma Thần Hoàng bệ hạ, thỉnh ngài định đoạt.”
Thanh Yêu Kỵ Ma Hệ Nhĩ gật đầu, nói:
“Cũng chỉ còn cách này.”
Giây lát sau, trong đại doanh Ma tộc vang lên tiếng vó ngựa như sấm sét đinh tai nhức óc, một đoàn ánh sáng đỏ bay về phía đông.
Sáng sớm.
Các thành viên của Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ tuyệt không vì hôm qua ngủ muộn mà ngủ nướng. Đối với tu vi cỡ bọn họ, minh tưởng ngưng thần chỉ cần hai đến bốn tiếng đồng hồ, trong tình huống không bị thương thì có thể điều chỉnh lại trạng thái tốt nhất.
Đang lúc mọi người rời giường rửa mặt, hai binh sĩ hôm qua đã truyền lệnh cho Long Hạo Thần lại đến. Nhưng lần này không phải truyền lệnh mà là mang bữa sáng đến cho họ.
“Ủa? Ở trong quân đội có đãi ngộ tốt như vậy sao? Đưa bữa sáng đến tận doanh trại?” Lâm Hâm tò mò nói.
Binh sĩ đưa cơm đặt đồ ăn xuống, cười nói:
“Xét thấy biểu hiện ưu tú ngày hôm qua trên tường thành của các vị, cấp trên quyết định phục vụ bữa ăn theo tiêu chuẩn của mục sư.” Nói xong liền xoay người rời đi.
Trong quân đội của Liên Minh Thánh Điện, các chức nghiệp khác nhau thì khẩu phần ăn cũng khác nhau. Đây không phải là kỳ thị, mà chủ yếu là do tình trạng thể chất của các chức nghiệp không giống nhau. Chiến sĩ dẻo dai, cường tráng, trong khi thích khách không thể ăn quá nhiều mỡ và món chính, họ phải giữ cho cơ thể nhẹ nhàng. Mục sư, ma pháp sư, triệu hoán sư thì ăn những món tốt hơn một chút. Họ tiêu hao tinh thần lực, nên nhu cầu dinh dưỡng cũng tinh tế hơn. Trong đó, thức ăn của mục sư là tốt nhất, bởi vì thể chất của mục sư thường yếu ớt.
Đương nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ, ví dụ như mấy vị trước mắt đây hầu như đều thuộc phạm trù ngoại lệ.
Có đồ ăn ngon, đương nhiên mọi người không khách sáo. Rửa mặt xong, họ lập tức ngồi xuống ăn uống.