Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 60: CHƯƠNG 60: DI HOA TIẾP MỘC

Bữa sáng trong hộp không hẳn là kỳ trân dị bảo, nhưng vô cùng phong phú. Có hai quả trứng của ma thú cấp thấp, mỗi người đều có phần. Ngoài ra còn có bánh mì thơm ngon, thịt bò nóng hổi, rau xanh, thậm chí cả hoa quả.

Tối hôm qua đã tiêu hao không ít, bọn họ lại đều là người trẻ tuổi, chẳng mấy chốc đã quét sạch toàn bộ thức ăn.

Trong bảy người, chỉ có Thải Nhi và Trần Anh Nhi ăn ít một chút, còn lại mấy người kia sức ăn so với chiến sĩ thành niên chỉ hơn chứ không kém.

Mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên vẻ mặt thỏa mãn vỗ bụng.

“Không biết khi nào mới được ra chiến trường nữa, hôm qua đánh vẫn chưa đã ghiền.”

Long Hạo Thần nói:

“Đúng rồi, mọi người chia công huân nào.”

“Công huân? Đoàn trưởng, hôm qua cậu lại ra chiến trường à?” Lâm Hâm tò mò hỏi. Ngày hôm qua trở về đã rất khuya, Long Hạo Thần chỉ bảo mọi người nghỉ ngơi trước chứ không kể lại sự việc.

Long Hạo Thần nhìn Thải Nhi đang ngồi bên cạnh.

“Đúng vậy. Hôm qua ta bị tổng trưởng quân sự đại nhân gọi đi, sau đó cùng chú ấy ra chiến trường.”

Nghe đến đây, Thải Nhi khẽ nhíu mày.

Long Hạo Thần không định che giấu Thải Nhi. Bởi vì hắn không muốn nói dối nàng, dù là lời nói dối thiện ý. Nhưng cùng một sự việc, nếu dùng cách nói khác, cảm giác của người nghe sẽ hoàn toàn khác biệt.

“Tổng trưởng đại nhân kỳ thực là phụ thân của Thải Nhi. Hôm qua dì ấy có nhìn thấy ta và Thải Nhi ở chung một giường, chắc là đã nói cho tổng trưởng đại nhân biết. Cho nên sau đó ta mới bị gọi đi.”

“Bọn họ đối với anh…” Thải Nhi nắm chặt tay Long Hạo Thần, trong giọng nói chất chứa lo lắng.

Long Hạo Thần mỉm cười nói:

“Nàng xem ta bây giờ có giống bị làm sao không? Nghe ta nói hết đã.”

“Lúc mới bắt đầu, đúng là chú Thánh đối với ta không tốt lắm, chỉ để ta theo chú ấy dẫn Quang Diệu Thiên Sứ kỵ sĩ đoàn lên chiến trường. Nhưng trong lúc chiến đấu, chú Thánh nhận ra kỹ năng ta sử dụng, hóa ra chú quen biết phụ thân ta. Sau đó ta và chú Thánh kề vai chiến đấu, học được rất nhiều điều. Chú Thánh còn đặc biệt tặng cho ta một quyển kỹ năng.”

Mấy người khác tỏ vẻ nghi hoặc, Long Hạo Thần giải thích quá trình rất đơn giản.

Thải Nhi ngẩng đầu lên.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Long Hạo Thần nói:

“Sau đó đối mặt với cường địch, chú Thánh vì bảo vệ ta đã thi triển Đồng Quy Linh Lô. Tuy rằng đã bình an trở về nhưng vẫn còn đang hôn mê.”

Khi nói những lời này, Long Hạo Thần nhìn chằm chằm vào sắc mặt Thải Nhi. Điều khiến lòng hắn chùng xuống là Thải Nhi nghe tin Thánh Linh Tâm hôn mê nhưng không hề có biểu cảm gì.

“Trên chiến trường ta cũng tiện tay giết một ít ma tộc, chắc là tích lũy được chút công huân, nên chia cho mọi người.”

Trước mặt mọi người, Long Hạo Thần không nói chuyện liên quan đến Thánh Linh Tâm. Hắn biết khúc mắc trong lòng Thải Nhi khó có thể giải quyết, không thể quá vội vàng, huống hồ đây là chuyện riêng của nàng.

Vương Nguyên Nguyên nghi hoặc nói:

“Không cần đâu, đây đều là do cậu tự mình giết ma tộc có được, đâu phải mọi người cùng nhau chiến đấu.”

Long Hạo Thần cười nói:

“Đội chúng ta vẫn đang trong giai đoạn dung hợp, chia đều công huân là do ta đề nghị, sao có thể không làm gương được chứ? Nếu không có đan dược của Lâm Hâm, chưa chắc ta đã có thể sống sót trở về. Cứ chia đều đi. Sau này nếu có ai đặc biệt cần công huân, chẳng lẽ chúng ta sẽ không giúp ư? Ta cảm thấy lần này thông qua rèn luyện để dung hợp đội ngũ, tìm kiếm sự ăn ý trong chiến đấu đúng là quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là tình cảm của mọi người. Chúng ta là đồng đội, như anh chị em một nhà. Tuy giá trị công huân rất tốt nhưng nếu dùng đúng chỗ có thể mang lại tác dụng to lớn. Bảy người chúng ta như một thể, cùng chung công huân không tốt sao?”

Hắn vừa nói vừa lấy ra bảo thạch thí nghiệm công huân, kiểm tra số công huân của mình.

Khi Long Hạo Thần chia giá trị công huân cho mỗi người, tất cả đều ngây ngẩn, bởi vì con số này thật sự quá lớn.

Lần trước bảy người cùng giết địch, mỗi người chỉ được chia hơn hai mươi công huân. Nhưng lần này Long Hạo Thần chia cho mỗi người hơn năm mươi công huân, trung bình giá trị công huân của mọi người đạt hơn bảy mươi ba.

Thấy ánh mắt quái dị của mọi người, Long Hạo Thần cười nói:

“Ta nhờ có chú Thánh nên mới giết được khoảng mấy chục Song Đao Ma, vì vậy mới có nhiều công huân như vậy. Hiện tại chắc chắn chúng ta là đội có nhiều công huân nhất. Các người không thấy Đồng Quy Linh Lô của chú Thánh lợi hại cỡ nào đâu. Chỉ trong nháy mắt đã quét sạch hơn trăm cường giả ma tộc cấp sáu.”

Trần Anh Nhi cười hì hì nói:

“Tốt quá, sáng sớm đã có vàng rơi trúng đầu, tâm trạng người ta tốt ghê. Vừa có đồ ăn ngon, vừa có công huân chia. Đoàn trưởng, đi theo anh đúng là không uổng công.”

Tư Mã Tiên cười to nói:

“Anh Nhi nói đúng, Hạo Thần, vốn ta không phục thực lực của cậu, nhưng hiện tại đã khâm phục nhân cách của cậu rồi. Cậu quả thực xứng danh đoàn trưởng. Nếu bây giờ không có cơ hội lên thành, vậy chúng ta làm gì đây?”

Long Hạo Thần nói:

“Mọi người cứ tự tu luyện đi. Ta sẽ giúp mọi người kiểm tra chỉ số nội và ngoại linh lực trước.”

Giám sát chỉ số nội và ngoại linh lực của mọi người là điều cần thiết. Cao Anh Kiệt từng nói tu vi càng cao càng cần giám sát, để hình thành thói quen tốt trong đội. Như vậy sẽ thuận tiện cho việc cung cấp vật tư. Ví dụ, nếu có thành viên sắp đột phá, cả đội có thể góp tiền cho người đó mua một viên đan dược thích hợp, như vậy có thể tiết kiệm nhiều thời gian và nâng cao thực lực chung của đội.

Kết quả kiểm tra nhanh chóng có.

Dựa theo thứ tự từ cao đến thấp, ngoại linh lực đứng đầu là Vương Nguyên Nguyên, cao tới 524. Trong số các chiến sĩ cấp năm, đây quả là một con số cực kỳ khủng khiếp. Thứ hai không ngờ lại là Thải Nhi, 446. Long Hạo Thần có ngoại linh lực là 396, Tư Mã Tiên là 362, Hàn Vũ là 275.

Còn hai vị liên quan đến ma pháp thì không tính ngoại linh lực cũng không sao, dù gì cũng không đến 100.

Về nội linh lực, Thải Nhi dĩ nhiên đứng đầu, nội linh lực đạt 2.590, đây là chuẩn cấp năm bậc ba. Cộng thêm thể chất Luân Hồi Thánh Nữ của nàng, nếu không tính đến Luân Hồi Linh Lô khó khăn đến cực điểm, nàng chính là người mạnh nhất trong nhóm.

Nội linh lực đứng thứ hai là Lâm Hâm, đạt 2.385. Tiếp theo là Hàn Vũ, 2.270. Vương Nguyên Nguyên 2.160. Thứ năm mới đến Long Hạo Thần, 2.095. Tuy nội linh lực chỉ đứng thứ năm, nhưng sức chiến đấu thực tế của hắn chỉ sau Thải Nhi. Hơn nữa, hắn vừa mới đột phá trong lúc thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn, nội linh lực tiến bộ như vậy đã đủ kinh người. Dù sao qua cấp năm thì nội linh lực tăng lên rất chậm.

Thứ sáu là Tư Mã Tiên, 1.920. Trần Anh Nhi đứng chót, 1.850. Hai người sau luôn dùng Tụ Linh Đan để tu luyện, tiến bộ khá rõ ràng.

Nhìn đến số liệu linh lực của mình và đồng đội, ánh mắt mọi người đều tập trung vào Thải Nhi. Mọi người không ngạc nhiên khi nội linh lực của Thải Nhi đứng đầu, nhưng ngoại linh lực của nàng lại cao tới hơn bốn trăm, còn cao hơn cả Tư Mã Tiên và Long Hạo Thần khi chưa cuồng hóa. Đây là thực lực cỡ nào chứ! Hơn nữa, Thải Nhi chắc chắn là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm.

Long Hạo Thần ghi chú lại linh lực hiện tại của mọi người, xong xuôi mới nói:

“Được rồi, mọi người bắt đầu tu luyện đi. Nhưng đừng tiêu hao quá nhiều, để chuẩn bị sẵn sàng tham chiến bất cứ lúc nào.”

Ngày hôm qua Lâm Hâm có được thi thể của Bích Lục Song Đao Ma và Bối Tháp Phi Ma, vừa lúc có thể dùng để luyện dược. Trên chiến trường, đan dược tiêu hao rất nhanh, hơn nữa đây còn là vật bảo mệnh. Tuy y không biết tấn công, nhưng cống hiến đối với Săn Ma Đoàn quan trọng không thua bất cứ ai, đương nhiên phải phát huy ưu thế của mình.

Mấy người khác đều chọn tu luyện linh lực, đặc biệt là Tư Mã Tiên và Trần Anh Nhi. Hai người vẫn chưa có Dịch Thái Linh Lực, cần phải nâng cao phương diện này.

Long Hạo Thần dắt Thải Nhi trở về lều của mình, nhỏ giọng nói:

“Thải Nhi, nàng không đi thăm chú Thánh sao?”

Thải Nhi trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu.

“Ta biết về Đồng Quy Linh Lô, ông ấy sẽ không sao đâu. Ta đi tu luyện đây.” Nàng vừa nói vừa leo lên góc giường, khoanh chân nhắm mắt tu luyện.

Đau lòng nhìn nàng, Long Hạo Thần ngồi đối diện nhưng không tu luyện mà lấy ra quyển Di Hoa Tiếp Mộc, nghiêm túc nghiên cứu.

Quyển kỹ năng Di Hoa Tiếp Mộc này rất mỏng, chỉ có sáu, bảy trang. Long Hạo Thần xem rất cẩn thận, dần dần trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ kinh ngạc.

Kỹ năng Di Hoa Tiếp Mộc này rất kỳ lạ. Nói là kỹ năng nhưng không có phương pháp vận dụng linh lực. Bản thân kỹ năng không có năng lực công kích hay phòng ngự, nhưng lại cực kỳ thực dụng.

Di Hoa Tiếp Mộc, thực chất là một năng lực cho phép lưu trữ một kỹ năng khác trong cơ thể.

Sau khi sử dụng, có thể tích trữ bất kỳ kỹ năng nào vào trong cơ thể, tương đương với việc tích lũy linh lực, sau khi lưu trữ thì có thể phóng thích bất cứ lúc nào. Nhưng trong lúc tích trữ, cả người phải ở trong trạng thái nửa minh tưởng, ít nhất thân thể không được di chuyển, không được chiến đấu.

Sau khi hoàn tất lưu trữ, trong vòng hai tiếng đồng hồ nhất định phải phóng ra kỹ năng, nếu không phần linh lực tích lũy này sẽ tự động tiêu tán.

Kỹ năng được bảo tồn thông qua Di Hoa Tiếp Mộc sẽ không liên tục tiêu hao linh lực, cũng không ảnh hưởng đến việc hồi phục linh lực.

Có Di Hoa Tiếp Mộc, có thể nói là giúp cho chức nghiệp giả có thêm một kỹ năng có thể phóng ra bất cứ lúc nào.

Nhưng Di Hoa Tiếp Mộc cũng có giới hạn. Trước tiên, nó chỉ thích hợp với chiến sĩ, thích khách và kỵ sĩ. Đối với ma pháp sư, mục sư và triệu hoán sư thì vô dụng. Đồng thời, Di Hoa Tiếp Mộc chỉ thích hợp với các kỹ năng bùng nổ linh lực chứ không phù hợp với những loại thiên về kỹ xảo.

Ví dụ như Đấu Suất Toàn Viên Kiếm của Long Hạo Thần không thể tích trữ thông qua Di Hoa Tiếp Mộc. Đấu Suất Toàn Viên Kiếm cần sự kết hợp hoàn mỹ giữa linh lực và kỹ xảo.

Nhưng loại kỹ năng như Thánh Kiếm thì lại rất thích hợp.

Sau khi Long Hạo Thần xem xong toàn bộ sách kỹ năng, chỉ cần suy tư một chút đã nghĩ ra hai khả năng. Nếu dùng đúng cách, Di Hoa Tiếp Mộc hoàn toàn có thể trở thành một năng lực giữ mạng. Quả là một bí kỹ đỉnh cao! Hơn nữa, đây lại là một kỹ năng tự sáng tạo, người chế tạo ra nó còn là Hiệp Giả cấp chín Thánh Nguyệt!

Trong doanh trại rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có nguyên tố hỏa chúc phúc bạo động và một ít dao động nhẹ, đó là Lâm Hâm đang luyện chế đan dược. Mấy người khác đều chìm đắm trong trạng thái minh tưởng.

Trong Khu Ma Quan này, bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với đại quân ma tộc, mỗi người đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc nâng cao thực lực. Áp lực và động lực có thể kích phát tiềm năng. Toàn bộ Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ dưới áp lực này đang chậm rãi thăng cấp. Điều khiến Long Hạo Thần có chút bất ngờ là tác dụng phụ của Bạo Linh Đan chỉ duy trì khoảng mười hai tiếng, cảm giác suy yếu đã dần biến mất, chứ không phải hai mươi bốn tiếng như Lâm Hâm đã nói, việc này có lẽ liên quan đến thể chất của hắn.

Buổi tu luyện kéo dài đến chiều, sau khi ăn xong bữa trưa phong phú, mọi người lại tu luyện chưa đến hai tiếng đồng hồ thì cửa doanh trại có tiếng gõ, truyền đến mệnh lệnh thuộc quân bộ Khu Ma Quan.

Một lát sau, Long Hạo Thần dẫn theo đồng đội Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ đi gặp chín Tân Săn Ma Đoàn khác.

Tập hợp tất cả các Tân Săn Ma Đoàn lại để rèn luyện là vì lý do gì? Không chỉ mình Long Hạo Thần nghi ngờ, mà các cường giả trẻ tuổi trong Lục Đại Thánh Điện cũng có cùng suy nghĩ. Dù sao họ cũng mới vào bộ binh doanh được một ngày, chẳng lẽ kế hoạch có thay đổi gì?

Sự thật đúng là có biến đổi. Sự biến đổi này chủ yếu đến từ hai phương diện. Trước hết là biểu hiện của mười Tân Săn Ma Đoàn trên tường thành ngày hôm qua. Trước đây, Tân Săn Ma Đoàn chưa từng đến Khu Ma Quan để rèn luyện, lần này là lần đầu tiên. Bởi vậy, từ Thánh Linh Tâm đến các tướng soái của Khu Ma Quan đều chưa nghĩ ra cách sắp xếp phù hợp. Cho nên mới quyết định để họ đến bộ binh doanh rèn luyện gian khổ, mài giũa bớt tính hiếu thắng.

Kết quả khiến các tướng sĩ Khu Ma Quan kinh ngạc là, hôm qua sau khi phân phối mười Tân Săn Ma Đoàn đến thủ thành, họ đã thể hiện sức chiến đấu vượt xa nhận định của các tướng soái, khiến tổn thất của bộ binh doanh giảm xuống chưa đến một phần năm so với bình thường. Phải biết rằng, một bộ binh doanh chỉ nhiều hơn họ có sáu người mà thôi!

Khó trách các tướng soái Khu Ma Quan lại giật mình, lần này thực lực tổng thể của các thành viên Tân Săn Ma Đoàn đúng là mạnh hơn so với các thế hệ trong trăm năm gần đây. Chưa nói đến những người như Vương Nguyên Nguyên, Long Hạo Thần, Thải Nhi, Đoạn Ức, Hoàng Nghị, đặt ở mấy kỳ thi đấu trước đều chắc chắn là quán quân. Riêng lần này, Kỵ Sĩ Thánh Điện đã có đến năm kỵ sĩ cấp năm!

Phương diện còn lại chính là Long Hạo Thần. Tuy Long Hạo Thần đã thay Thánh Linh Tâm che giấu sự thật, nhưng biểu hiện của hắn trên chiến trường đều được Quang Diệu Thiên Sứ kỵ sĩ đoàn và các thích khách của Ám Dạ Chi Thứ nhìn thấy. Hiện tại, đoàn trưởng của Quang Diệu Thiên Sứ kỵ sĩ đoàn đang tạm thời thay thế vị trí tổng trưởng quân sự của Thánh Linh Tâm một ngày, đã yêu cầu điều Long Hạo Thần và toàn bộ đội của hắn đến Quang Diệu Thiên Sứ kỵ sĩ đoàn.

Đêm qua, nếu không có mấy con mắt Chân Ác Nhãn của Hạo Nguyệt, Quang Diệu Thiên Sứ kỵ sĩ đoàn e rằng ngay cả một nửa cũng không thể trở về. Trong quân đội, người ta không quan tâm đến thực lực cá nhân, mà là cá nhân đó có thể giúp ích gì cho đội ngũ trên chiến trường. Một người dù mạnh mẽ giết được bao nhiêu địch, nếu đồng đội đều chết sạch thì cũng không phải là một quân nhân ưu tú.

Đêm qua, khi Thánh Linh Tâm mang tín niệm quyết tử thi triển Đồng Quy Linh Lô tiêu diệt số lớn cường địch, chính Long Hạo Thần đã mang y quay đầu bỏ chạy. Hắn đã thực sự cướp lại mạng sống của Thánh Linh Tâm ngay trước mặt tam đại ma thần.

Sống sót trở về, vì có mặt của Hiệp Giả Thánh Nguyệt nên các tướng lĩnh không nói thêm gì, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì Long Hạo Thần có thể nói đã lập được hai đại công.

Long Hạo Thần là quán quân của kỳ thi đấu Tân Săn Ma Đoàn lần này, đương nhiên cũng là nhân vật đại diện cho các Tân Săn Ma Đoàn. Biểu hiện ưu tú của hắn đã khiến các thành viên Săn Ma Đoàn được quân đội Khu Ma Quan thực sự coi trọng.

Để nhóm tinh anh này ở lại bộ binh doanh tuyệt đối là lãng phí tài năng. Bởi vậy mới có sự thay đổi, giao cho họ những nhiệm vụ khác.

Là đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ, Long Hạo Thần vừa dẫn đội đến nơi, ánh mắt của mọi người đương nhiên đều đổ dồn về phía hắn.

Ánh mắt của Dương Văn Chiêu trước tiên nhìn về phía Trần Anh Nhi. Trần Anh Nhi đang kéo tay Vương Nguyên Nguyên, không thèm liếc gã một cái.

“Dương huynh, khỏe chứ.” Long Hạo Thần chủ động chào hỏi Dương Văn Chiêu. Tuy hai người có mối quan hệ cạnh tranh kịch liệt, nhưng họ đồng thời cũng là những kỵ sĩ trẻ tuổi nhất trong Kỵ Sĩ Thánh Điện, loại cạnh tranh này chỉ mang lại kết quả có lợi.

Dương Văn Chiêu mỉm cười nói:

“Long huynh đệ, hôm qua thu hoạch thế nào?”

Gã dĩ nhiên là đang nói về công huân. Long Hạo Thần mỉm cười đáp:

“Cũng tàm tạm.”

Hắn vừa nói vừa chào hỏi các đoàn trưởng của các Tân Săn Ma Đoàn khác. Trong mười Tân Săn Ma Đoàn, có tư cách cùng họ tranh đoạt vị trí đội đệ nhất chỉ có đội số hai, số ba và số bốn mà thôi. Sáu Săn Ma Đoàn còn lại tuy cũng rất ưu tú, nhưng so với bốn đội đầu thì vẫn có chút chênh lệch.

Đoạn Ức dáng người cao to, tính cách ổn trọng, sau khi chào hỏi Long Hạo Thần thì không nói gì thêm. Đoàn trưởng Săn Ma Đoàn số bốn là một mục sư cấp năm, gã và Long Hạo Thần tuy không quen nhưng Lý Hinh thì có! Cô sớm đã chạy lại cùng Long Hạo Thần trò chuyện về tình hình chiến đấu ngày hôm qua.

Rất rõ ràng, trận thủ thành hôm qua biểu hiện tốt không chỉ có nhóm của Long Hạo Thần. Ba đội Tân Săn Ma Đoàn số hai, ba, bốn cũng có thực lực kinh người. Tổng thể lực sát thương của họ thậm chí còn có xu thế vượt qua nhóm của Long Hạo Thần. Dù sao bên Long Hạo Thần, ma pháp sư và triệu hoán sư đều không phát huy được tác dụng vốn có, nên phương diện sát thương tổng thể không bằng các Tân Săn Ma Đoàn khác.

Đúng lúc này, vài vị tướng của Khu Ma Quan cùng mười lĩnh đội đi tới. Các thành viên Săn Ma Đoàn lập tức yên tĩnh lại, tự động trở về đội của mình.

Đi ở phía trước là một vị tướng mà ngày hôm qua Long Hạo Thần đã thấy, nhưng không biết tên. Cao Anh Kiệt đi cùng gã, đến trước mặt mười Săn Ma Đoàn.

“Chào mọi người, tôi tên Cổ Cẩn, là tham mưu dưới trướng của Thánh tổng trưởng. Trước tiên, đối với biểu hiện ưu tú của các vị trong trận chiến thủ thành ngày hôm qua, quân bộ Khu Ma Quan xin tận đáy lòng cảm tạ. Những gì các người đã làm vì Khu Ma Quan, các tướng sĩ sẽ mãi mãi ghi nhớ.”

Nghe vị tướng quân Cổ Cẩn nói, trong mắt nhóm thanh niên Săn Ma Đoàn đều ánh lên vẻ hưng phấn. Đối với đám tinh anh tuổi dưới hai mươi lăm này, được quân đội thừa nhận là điều rất quan trọng. Nó không chỉ liên quan đến đánh giá của đợt rèn luyện lần này, mà còn quan hệ đến giá trị công huân mà mỗi đoàn sẽ nhận được.

Đối với Săn Ma Đoàn, giá trị công huân thực sự rất quan trọng. Có đủ công huân là có thể học được bí kỹ mạnh, đổi được trang bị tốt. Đương nhiên cũng có thể nhận những nhiệm vụ khó với công huân cao, không ngừng nâng cao thực lực của chính mình. Hiện tại giữa các Săn Ma Đoàn có chút chênh lệch, nhưng ai có thể nói trước được mấy năm sau? Trong lịch sử, có rất nhiều Săn Ma Đoàn cường đại khi mới thành lập đều là những đội vô danh.

Cổ Cẩn nói:

“Xét thấy thực lực cường đại và biểu hiện ưu tú của các vị, quân bộ Khu Ma Quan quyết định bắt đầu từ bây giờ, sẽ phân phối cho các vị hoàn thành một số nhiệm vụ quân sự.”

Nói xong, một binh sĩ sau lưng gã nâng lên một tấm địa đồ quân sự.

Sắc trời dần tối, so với ngày hôm qua thì thế công của ma tộc đã yếu đi rất nhiều, cơ bản không có ma tộc cường đại nào công thành, xông lên chỉ là đám quân tép riu. Tuy cũng có thể khiến Khu Ma Quan chịu một ít tổn thất, nhưng không cách nào lay động được căn cơ.

Dưới màn đêm đen kịt yểm trợ, cửa thành Khu Ma Quan lặng lẽ mở ra một khe hở. Ngay sau đó, từng bóng người khom lưng lặng lẽ chui ra, men theo bờ tường, nương theo bóng đêm che giấu mà rời đi. Đoàn người có số lượng không nhiều, tổng cộng chưa đến một trăm người. Khi cửa thành một lần nữa khép lại, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bọn họ đương nhiên là mười Tân Săn Ma Đoàn nhận nhiệm vụ từ quân đội Khu Ma Quan. Nhóm tinh anh trẻ tuổi của Lục Đại Thánh Điện tập hợp thành một tiểu đội nhỏ, đoàn trưởng Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ Long Hạo Thần tạm thời làm đội trưởng, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức làm phó đội trưởng tạm thời, chỉ huy các đội viên.

Nhiệm vụ không hề phức tạp: đánh lén đội quân hậu cần vận chuyển lương thực của ma tộc. Theo tin tức từ thám tử truyền về, sáng sớm ngày mai sẽ có một đội ma tộc vận chuyển lương thực đến đại doanh của chúng. Nhiệm vụ của họ là phá hủy cuộc vận chuyển này, tại chỗ phá hủy toàn bộ vật tư.

Bên ngoài Khu Ma Quan, địa thế chủ yếu là bình nguyên và đồi núi, muốn che giấu một tiểu đội chỉ vỏn vẹn 61 người không phải là việc khó. Cũng chính vì địa thế quá thoáng đãng, nên đại quân ma tộc không thể nào dàn trận toàn bộ ở phía trước Khu Ma Quan. Cho nên, thoạt nhìn nhiệm vụ này nguy hiểm, nhưng thực ra độ khó không cao. Dù sao Khu Ma Quan rất ít khi phái binh ra ngoài tập kích đội vận lương của ma tộc. Lần này xem như là một đòn đánh bất ngờ.

Theo bóng đêm, 61 người yên lặng không một tiếng động men theo rìa Khu Ma Quan thẳng tiến đến chân Ngự Ma sơn mạch, lại từ phía bắc vòng lại, xa xa đã thấy đại doanh của ma tộc.

Mọi người đều mặc đồ đen, trang bị gọn nhẹ. Cho dù là ma pháp sư, dưới sự trợ giúp của Phiêu Phù Thuật, di chuyển cũng không hề chậm. Triệu hoán sư và mục sư cũng được Phiêu Phù Thuật hỗ trợ, cố gắng giảm thiểu tiêu hao.

Chỉ dùng một tiếng đồng hồ, họ đã vòng qua chính diện đại quân ma tộc khoảng hai mươi dặm. Lại vòng đi mười dặm, các mục sư dùng Chân Ác Nhãn và ma pháp sư dùng Tầm Nhãn không ngừng trinh sát, để đảm bảo không có thám tử của ma tộc. Các kỵ sĩ gọi ra tọa kỵ, triệu hoán sư cũng triệu hồi ma thú. Tiểu đội 61 người dốc sức chạy về phía hậu phương của đại doanh ma tộc.

Long Hạo Thần và các đồng đội trong Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ dẫn đầu. Long Hạo Thần, Thải Nhi, Trần Anh Nhi và cả Lâm Hâm, bốn người cùng ngồi trên lưng Hạo Nguyệt. Không còn cách nào khác, Trần Anh Nhi là một triệu hoán sư không đáng tin cậy, không thể gọi ra tọa kỵ phù hợp. Hạo Nguyệt dài hơn bốn mét, cõng bốn người cũng không hề chật chội.

Lâm Hâm thi triển Phiêu Phù Thuật giảm bớt thể trọng của bốn người, không để Hạo Nguyệt phải chịu gánh nặng. Ba người Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ thì đi theo sau, với tu vi ngoại linh lực của họ thì dù có chạy như điên một ngày vẫn có thể kiên trì. Huống gì Phiêu Phù Thuật của Lâm Hâm thỉnh thoảng lại rơi trên người họ.

Các Săn Ma Đoàn khác cũng có biện pháp riêng. Mọi người đều có tu vi trên cấp bốn, tốc độ tiến lên tổng thể không thua kém một tiểu đội kỵ binh.

Dương Văn Chiêu dẫn theo đội viên Săn Ma Đoàn số hai cấp sĩ đi cuối cùng. Mọi người trầm mặc đi suốt một đường. Bốn tiếng đồng hồ sau, họ đã tiếp cận đại doanh ma tộc khoảng ba trăm dặm, dừng lại ở một ngọn đồi.

Long Hạo Thần triệu tập các đoàn trưởng Săn Ma Đoàn, mở địa đồ ra, dựa theo Tầm Nhãn tra xét xung quanh.

“Không sai, chính là chỗ này. Dựa theo tình báo, đây là con đường mà đội vận lương của ma tộc phải đi qua.” Long Hạo Thần chỉ vào một con đường bao quanh chân núi.

Dương Văn Chiêu gật đầu nói:

“Cách trời sáng còn mấy tiếng đồng hồ, tôi thấy chúng ta nên cử người ra ngoài trinh sát một phen, những người khác thì ở đây nghỉ ngơi, mai phục.”

Long Hạo Thần nói:

“Phái người ra ngoài không bằng để ma thú đi. Đội nào có triệu hoán sư có thể triệu hồi ma thú bay không?”

Nghe hắn nói vậy, mắt mọi người chợt sáng lên. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tất cả hợp tác, lại còn là hành động quân sự, nên không có chút ăn ý nào.

Dương Văn Chiêu vỗ trán nói:

“Liêu Vũ trong đội tôi có thể, vẫn là cậu nghĩ chu đáo. Tôi sẽ bảo hắn cử ma thú bay ra ngoài trinh sát. Tầm Nhãn của các ma pháp sư cũng đừng ngừng quan sát xung quanh.”

Dương Văn Chiêu đơn giản giao cho Liêu Vũ vài câu. Lát sau, một con ma thú nhỏ xinh bay lên không, chốc lát đã biến mất.

Đoạn Ức nói:

“Dựa theo tình báo, lần này đội vận lương có khoảng 3.000 ma tộc. Đa số là ma tộc cấp thấp, đến lúc chiến đấu chúng ta sẽ tiến hành tấn công như thế nào?”

Long Hạo Thần nhíu mày nhìn mọi người, nói:

“Mọi người có ý kiến gì không, cứ nói ra.”

Lục Hi nói:

“Tôi thấy hay là thống nhất điều phối đi. Trước tiên do ma pháp sư chủ công, tiếp đó là kỵ sĩ, chiến sĩ, triệu hoán sư đồng loạt tấn công. Thích khách phụ trách liên hợp ám sát thủ lĩnh đối phương. Mục sư chúng tôi thì phụ trách toàn cục.”

Lục Hi này là đoàn trưởng Săn Ma Đoàn số bốn, cũng chính là thủ lĩnh của đội Lý Hinh, là mục sư cấp năm duy nhất.

Nghe gã nói vậy, Long Hạo Thần và Dương Văn Chiêu bất giác nhíu mày, Đoạn Ức thì trầm tư. Mấy đoàn trưởng Săn Ma Đoàn khác cũng suy nghĩ, không chủ động phát biểu ý kiến.

“Tôi cảm thấy làm vậy không thích hợp.” Long Hạo Thần mở miệng nói.

“Hả?” Lục Hi kinh ngạc nhìn Long Hạo Thần.

Năm nay gã đã hai mươi bốn tuổi, lần này tham gia thi đấu tuyển chọn Săn Ma Đoàn đã ở độ tuổi giới hạn nhất, trong mọi người coi như lớn tuổi. Gã vẫn rất bội phục thực lực của Long Hạo Thần. Nhưng dù sao Long Hạo Thần trông quá trẻ tuổi, đối với việc hắn làm đội trưởng trong hành động lần này, không chỉ Lục Hi mà các đoàn trưởng Săn Ma Đoàn khác đều có chút không phục.

Long Hạo Thần nói:

“Cách chiến đấu như Lục đoàn trưởng nói nếu áp dụng trong quân đội thì không có vấn đề gì. Nhưng chúng ta không phải quân đội, vấn đề lớn nhất là không quen thuộc lẫn nhau. Dưới tình huống như vậy, đối mặt với hàng ngàn kẻ địch, chúng ta rất khó phối hợp mục tiêu. Tuy nơi này cách đại doanh ma tộc mấy trăm dặm, nhưng ma tộc có không quân. Một khi phát hiện đội vận lương bên này bị tập kích, không quân của chúng nhất định sẽ xuất phát trước tiên. Chỉ cần chúng ta bị giữ chân, vậy sẽ rất khó hoàn thành nhiệm vụ lần này.”

Lục Hi nhíu mày, nói:

“Vậy cậu thấy nên làm thế nào?”

Long Hạo Thần nói:

“Mỗi Săn Ma Đoàn sẽ tác chiến độc lập, từ các vị trí khác nhau xâm nhập vào đội hình của địch. Đội vận lương nhất định sẽ xếp thành hàng dài tiến tới, trận tuyến sẽ khá dài. Các Săn Ma Đoàn chúng ta đã trải qua mấy ngày làm quen trên đường, cùng với sự hợp tác trên chiến trường hôm qua, ít nhất đã có sự ăn ý sơ bộ. Từ các vị trí khác nhau phát động tập kích sẽ không gây nhiễu loạn cho nhau, cũng có thể phát huy sức chiến đấu lớn nhất của mỗi đội. Chỉ cần cắt đứt đội vận lương, sau đó mỗi người tự phong tỏa, trong thời gian ngắn có thể tạo ra tổn thất lớn cho ma tộc, cố gắng tranh thủ thời gian.”

Lục Hi trầm giọng nói:

“Nhưng cậu có nghĩ tới không, nếu như vậy mỗi một đội Săn Ma Đoàn có thể sẽ phải đối mặt với sự bao vây của cường giả địch. Mỗi đội chỉ có sáu người, trong tình huống đó gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao?”

Long Hạo Thần nói:

“Tình huống này có thể xảy ra, khi đó các đội chỉ có thể trông chừng lẫn nhau, hết sức trợ giúp. Hơn nữa, dựa theo thực lực tổng thể của các đội, cho dù gặp phải cường giả cấp bảy cũng có thể ngăn cản một lúc. Xác suất đội vận lương có cường giả cấp bảy là rất thấp. Quan trọng hơn là, xin mọi người đừng quên, đây là một thử thách. Điều chúng ta cần làm là cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ, thậm chí là nỗ lực thu hoạch công huân. Bảo vệ bản thân đương nhiên quan trọng, nhưng chúng ta cũng phải thể hiện cho các lĩnh đội thấy.”

Có thể trở thành đội viên Săn Ma Đoàn, ai cũng là người thông minh. Long Hạo Thần nói mấy câu cuối cùng, tất cả đều hiểu rõ.

Trong mắt Lục Hi chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt khác thường liếc Long Hạo Thần một cái, không chất vấn thêm. Trong lòng gã âm thầm giật mình. Long Hạo Thần này tuy tuổi không lớn nhưng tâm tư kín đáo, hơn nữa lúc đối đáp với mình lại trầm ổn, cơ trí. Quan trọng hơn là hắn đã tìm ra mấu chốt của đợt thử thách này. Đó chính là cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, đạt được công huân.

Không còn nghi ngờ gì nữa, sự sắp xếp của Long Hạo Thần là có lợi nhất cho mục tiêu lần này. Mọi người đều là Săn Ma Đoàn, ai mà không hy vọng thu hoạch được nhiều công huân. Một khi cùng ra tay, giữa mọi người có thể vì ở khác đội mà cản trở nhau kiếm công huân.

Tuy Long Hạo Thần không nói rõ ràng, nhưng Lục Hi cũng đã nghĩ tới điểm này. Các Săn Ma Đoàn khác đương nhiên không có ý kiến. Tuy rằng chia nhau ra thì có vẻ như thực lực cũng bị phân tán. Nhưng dù gì mỗi Săn Ma Đoàn đều là sự phối hợp của đầy đủ các chức nghiệp, năng lực sinh tồn cực mạnh, càng có thể toàn tâm toàn ý chiến đấu vì Săn Ma Đoàn của mình. Hơn nữa, mười lĩnh đội đã nói rõ là không đi cùng, nhưng chẳng lẽ họ sẽ mặc kệ Săn Ma Đoàn mình dẫn dắt gặp phải nguy cơ bị hủy diệt ư?

Các vị đoàn trưởng mắt sáng ngời, mỗi người đều có chút hưng phấn. Hiện tại, điều họ nghĩ là làm sao để dẫn dắt đội viên của mình tiêu diệt ma tộc.

“Tôi chấp nhận ý kiến của Long Hạo Thần.” Dương Văn Chiêu là người đầu tiên giơ tay.

Đoạn Ức nhẹ gật đầu.

“Tôi cũng không có ý kiến.”

Lục Hi hít sâu một hơi.

“Đồng ý.”

Bốn người đã thống nhất ý kiến, các đoàn trưởng khác cũng hiểu rõ ý của Long Hạo Thần, lập tức thông qua phương án tác chiến. Tiếp theo là sắp xếp chi tiết.

Thực lực của mười Săn Ma Đoàn cũng có sự khác biệt lớn. Long Hạo Thần đã sắp xếp Săn Ma Đoàn số một, hai, ba, bốn ở chiến tuyến, như vậy có khả năng tùy thời giải cứu các Săn Ma Đoàn có thực lực yếu hơn.

Mười Săn Ma Đoàn chia nhau ra, bố trí ở sườn đồi trong khoảng hai dặm. Trình tự cụ thể là như vậy: Săn Ma Đoàn số năm cấp sĩ ở trước nhất, tiếp theo là Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ của Long Hạo Thần, rồi đến số sáu, số hai, số bảy, số ba, số tám, số bốn, cuối cùng là Săn Ma Đoàn số chín và số mười. Hai Săn Ma Đoàn này ở gần nhau nhất, cách họ không xa là Săn Ma Đoàn số bốn, cũng là đội có năng lực trị liệu mạnh nhất trong đội ngũ.

Đội ngũ tạm thời được thành lập, dưới sự sắp xếp nhanh chóng của mấy vị đoàn trưởng, xem như đã đâu vào đấy. Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, xoa tay chờ đợi mục tiêu của nhiệm vụ lần này tiến đến.

Chân trời tối đen dần biến thành xanh thẫm. Một con chim nhỏ từ phương xa bay trở về. Chẳng mấy chốc, các Săn Ma Đoàn đã nhận được tin tức. Tình báo chính xác, đội vận lương của ma tộc đang đi về phía này, khoảng một tiếng đồng hồ nữa sẽ tới nơi. Số lượng khoảng chừng 3.000, chủ yếu là Trạch Lâm tộc Song Đao Ma và Ma Nhãn Thuật Sĩ.

Tất cả thành viên Săn Ma Đoàn bắt đầu chuẩn bị, yên tĩnh ngắm nhìn về phía đông.

Khi luồng sáng đầu tiên xuất hiện ở phương xa phía đông, một đội ngũ dài ngoằng cũng hiện ra trước mắt mọi người.

Mỗi nhóm tám Trạch Lâm tộc Song Đao Ma kéo một chiếc xe lớn chậm rãi đi về phía họ. Tầm Nhãn của các ma pháp sư bắt đầu có tác dụng. Đội xe có khoảng hai trăm chiếc, toàn bộ do Song Đao Ma kéo, còn có một ít Song Đao Ma cường tráng và Ma Nhãn Thuật Sĩ ở bên cạnh bảo vệ. Phụ trách hộ vệ cũng chỉ có hơn một ngàn ma tộc mà thôi.

“Hạo Thần, quan sát tổng thể không có vấn đề, nhưng ở chính giữa đội ngũ có một chiếc xe vận lương hơi kỳ quái.” Lâm Hâm vừa phóng Tầm Nhãn quan sát vừa nhỏ giọng nói với Long Hạo Thần.

Lâm Hâm không giỏi tấn công, nhưng về ma pháp phụ trợ thì có thể nói trong tất cả các Săn Ma Đoàn không ai sánh bằng. Tầm Nhãn của y quan sát cẩn thận hơn nhiều.

“Ồ? Có gì kỳ quái?” Long Hạo Thần vội vàng hỏi.

Lâm Hâm nói:

“Các xe vận lương khác đều để lại vết hằn sâu trên mặt đất, nhưng chiếc xe này lại lưu lại dấu vết rất nhạt. Quan trọng hơn là, hai bên xe có sáu Ma Nhãn Thuật Sĩ mạnh hơn bình thường cùng với bốn Bích Lục Song Đao Ma thủ hộ. Dường như có thứ gì đó rất quan trọng. Căn cứ vào bố trí hiện nay, chiếc xe ngựa này nằm trong phạm vi tấn công của chúng ta, e là một khúc xương khó gặm đây.”

Long Hạo Thần gật đầu, sáu Ma Nhãn Thuật Sĩ cường đại cộng thêm bốn Bích Lục Song Đao Ma, đích thực là một lực lượng đáng gờm.

Trong mắt Tư Mã Tiên tràn ngập chiến ý.

“Kệ nó, giết sạch là xong!”

Vương Nguyên Nguyên vuốt ve tấm khiên Cự Linh Thần của mình, tuy không nói gì nhưng lập tức lấy ra ba viên bảo thạch, mắt nhìn Long Hạo Thần, chờ đợi hắn ra quyết định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!