Đúng như Long Hạo Thần đã tính toán, vì giá trị công huân, sĩ khí của các Săn Ma Đoàn tinh nhuệ tăng vọt.
Chỉ là biển lửa cũng che khuất tầm nhìn trên chiến trường, mỗi Săn Ma Đoàn chỉ có thể lo được cho tình hình bên mình. Phía Long Hạo Thần thì tối đa chỉ thấy được uy lực cường đại bộc phát từ Hỗn Loạn Nguyên Tố Bác Ly mà thôi. Hiển nhiên đây là do đoàn đội của Long Hạo Thần tung ra, cả đám hoàn toàn không phát hiện bên họ đang gặp nguy hiểm.
Đẩy lui được Thải Nhi, Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đã lâm vào điên cuồng. Nó căm hận đám nhân loại trước mắt, đặc biệt là Long Hạo Thần đã dùng Thánh Dẫn Linh Lô kéo nó lại. Nó cũng biết, nếu không chém chết Long Hạo Thần thì không cách nào giết được những kẻ khác. Lần này, nó không bắn hào quang nữa mà lao thẳng về phía Long Hạo Thần, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh đen.
Tốc độ của nó cực nhanh, đồng thời từ người nó lan tỏa một vầng hào quang màu xanh đậm đặc, hóa thành một ảo ảnh giống hệt nó cùng xông tới.
Áp lực khủng bố ập đến. Cấp bảy có ý nghĩa gì? Nghĩa là nội linh lực hơn một vạn! Long Hạo Thần chỉ có khoảng hai ngàn nội linh lực. Tuy thực lực của Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma còn xa mới bằng Cao Anh Kiệt, nhưng khi bùng nổ thì linh lực cũng hơn hắn gấp năm lần. Thần Ngự Thuẫn không thể nào ngăn chặn nổi một đòn chí mạng của nó.
Đối diện với Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đang tập trung lao tới, Long Hạo Thần gặp nguy không loạn. Hắn sử dụng kỹ năng Khiên Dẫn, lao về phía Hạo Nguyệt đứng không xa, nhờ vào sức nặng của Hạo Nguyệt tạo ra lực bật lại, cả người hắn tức khắc lướt đi.
Tuy Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma tập trung vào Long Hạo Thần nhưng đó là công kích vật lý, không giống như công kích năng lượng có thể tự chuyển hướng. Bốn chân nó đạp mạnh xuống đất, lại một lần nữa lao về phía Long Hạo Thần.
Lúc này, Vương Nguyên Nguyên đã trang bị xong Cự Linh Thần Thuẫn. Trần Anh Nhi cũng hoàn thành triệu hoán Sinh Linh Môn. Thải Nhi và Tư Mã Tiên đuổi theo Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma. Lâm Hâm và Hàn Vũ dốc hết mọi kỹ năng phòng ngự tung lên người Long Hạo Thần.
Khung cảnh nhìn qua có hơi hỗn loạn nhưng lúc này trong lòng Long Hạo Thần lại cực kỳ tỉnh táo. Đánh bừa chắc chắn sẽ chết. Đây là đáp án mà hắn nghĩ ra. Dù có kỹ năng phòng ngự của đồng đội hỗ trợ, đối mặt với một đòn cuối cùng của ma tộc cấp cao, hắn tuyệt đối không chặn nổi.
Làm sao đây? Đúng lúc Long Hạo Thần chuẩn bị sống mái một phen, sau lưng hắn bỗng vang lên một tiếng gầm long trời lở đất.
Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên, cùng lúc đó, một luồng sáng tím xuyên qua người Long Hạo Thần, đâm sầm vào Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma.
Long Hạo Thần chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, máu trong người dường như bị thiêu đốt. Ngay sau đó, hắn cảm nhận rõ ràng một luồng lực lượng hùng mạnh đang va vào cơ thể mình.
Những người khác thì thấy rõ ràng tình cảnh lúc đó.
Khi Long Hạo Thần nhờ thân thể Hạo Nguyệt bay qua, ba cái đầu của Hạo Nguyệt đột nhiên ngẩng lên. Trong tiếng gầm, thân thể khổng lồ của nó bỗng hóa thành màu tím trong suốt. Ánh sáng tím bắn ra bao phủ lấy Long Hạo Thần, đồng thời cũng xuyên qua người hắn, va chạm với Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma.
Ánh sáng xanh đen mà Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma phóng ra lập tức bị đánh tan. Bản thể của nó đang lao tới giữa không trung đột ngột khựng lại, bị luồng sáng tím như sương mù chặn đứng. Ngay cả đôi mắt hừng hực lửa máu của nó cũng ảm đạm đi, thoáng hiện một tia kinh hãi.
Thân thể Hạo Nguyệt hóa thành màu tím trong suốt di chuyển theo luồng sáng, từ phía sau nhanh như điện chớp dung hợp vào người Long Hạo Thần.
Tất cả mọi người đều trố mắt kinh hãi, thân hình dài bốn mét của Hạo Nguyệt lại dung nhập vào Long Hạo Thần, khiến cả người hắn cũng được bao phủ bởi một tầng ánh sáng tím.
Mái tóc đen nguyên bản của hắn chợt biến thành màu tím, mắt trái cũng chuyển thành màu tím nốt. Con mắt phải vốn vàng trong suốt nay lại đối lập với con mắt tím, một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Nóng quá! Long Hạo Thần cảm thấy cực nóng. Hắn cảm giác trong người dường như có một nguồn năng lượng mênh mông đang kích thích cơ thể phát triển. Vốn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi cao chưa tới một mét bảy, nhưng lúc này thân hình hắn đột ngột phát triển. Xương cốt, cơ bắp hầu như đều bị năng lượng khổng lồ ảnh hưởng, trong ánh sáng tím cuồn cuộn, chỉ trong chốc lát đã biến thành một thanh niên cao hơn một mét chín.
Tóc tím, con ngươi hai màu tím và vàng bắn ra tia sáng đoạt hồn. Thánh Linh giáp trên người Long Hạo Thần không hổ là trang bị cấp linh ma, cơ thể hắn lớn lên thì nó cũng tự động biến đổi theo.
Vốn dĩ Long Hạo Thần đã vô cùng tuấn tú, nhưng dù sao vẫn còn nét non nớt của thiếu niên, trông có phần thanh tú như con gái. Nhưng lúc này, dưới vầng hào quang màu tím, ngay cả một Vương Nguyên Nguyên cá tính mạnh mẽ như đàn ông cũng phải ngẩn ngơ. Màu vàng và tím, tựa như sự dung hợp giữa chính nghĩa và tà ác. Khuôn mặt đẹp không bút mực nào tả xiết, như một tác phẩm được thần linh tỉ mỉ điêu khắc. Làn da trắng trong suốt ánh lên sắc tím cao quý. Cả người hắn thậm chí còn hơi lơ lửng trên không.
Mắt tím cao quý mà tà mị, mắt vàng thuần khiết mà thiện lương. Hai loại khí chất khác biệt kết hợp lại khiến Long Hạo Thần tựa như một thỏi nam châm, thu hút sự chú ý của mọi sinh vật. Cho dù là kẻ địch như Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma, thấy sự biến hóa nhanh chóng của Long Hạo Thần cũng phải ngây người, không lập tức tấn công.
Trần Anh Nhi đã hoàn thành Sinh Linh Môn, đáng tiếc trời không chiều lòng người. Lần này, từ Sinh Linh Môn chui ra là một con heo nhỏ tròn vo trắng nõn.
Heo con dài chưa tới nửa mét, da trắng đến mức có chút trong suốt. Nó tò mò nhìn xung quanh, nhưng khi thấy Long Hạo Thần đang tỏa ánh sáng tím thì như gặp phải quỷ, “vụt” một tiếng nhào vào lòng Trần Anh Nhi, thân thể run lẩy bẩy. Vì quá sợ hãi, miệng heo con há ra cắn vào tay Trần Anh Nhi.
Trần Anh Nhi chỉ thấy bàn tay hơi nhói lên, nhưng không để tâm. Lúc này, trong mắt cô chỉ còn lại những ngôi sao lấp lánh.
“Trời ơi, đẹp trai quá! Đây là dáng vẻ trưởng thành của Hạo Thần sao? Đẹp trai chết mất! Ngầu bá cháy!!!” Vô số hình trái tim bay ra từ mắt Trần Anh Nhi. Cô chỉ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó đánh cắp, không kiềm được cơn mê trai của mình.
Cảm giác của Thải Nhi lại khác hẳn mọi người. Vì mắt nàng không thấy đường nên không nhìn được sự việc bên ngoài. Nhưng cảm giác của nàng lại nhạy bén hơn bất cứ ai. Nàng cảm nhận được sự biến đổi của Long Hạo Thần. Khí tức của Hạo Nguyệt đã biến mất, thay vào đó là khí thế của hắn đã tăng vọt gấp ngàn vạn lần. Một khí thế khiến nàng không cách nào hình dung đang nhanh chóng dâng cao. Điều khiến Thải Nhi hoảng sợ biến sắc là, Luân Hồi Linh Lô và Luân Hồi Kiếm trong cơ thể nàng đột nhiên bộc phát sát khí cực kỳ mãnh liệt. Dường như chúng đang tự kích hoạt để phòng vệ.
Từ khi nàng có được Luân Hồi Linh Lô và Luân Hồi Kiếm, đây là lần đầu tiên chúng nó chủ động biến hóa. Chẳng lẽ khí thế từ người Long Hạo Thần khiến chúng nó cảm thấy bị uy hiếp? Thậm chí là sợ hãi?
Toàn bộ quá trình dị biến diễn ra trong chớp mắt. Một đôi cánh tím trong suốt bỗng giương ra từ sau lưng Long Hạo Thần. Đôi cánh không lớn lắm, sải ra chỉ khoảng ba mét. So với đôi cánh linh lực mà Long Tinh Vũ từng hóa thành thì còn kém xa. Nhưng đôi cánh tím này tựa như được điêu khắc từ pha lê tím, không có lông vũ, tràn ngập cảm giác bóng loáng.
Linh lực hóa cánh của Huy Diệu Kỵ Sĩ?
Trong lòng các đội viên Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ chấn động không thể bình tĩnh. Không ai biết vì sao Long Hạo Thần đột nhiên có biến hóa lớn như vậy. Bọn họ thậm chí không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu. Nhưng có thể khẳng định một điều, linh lực hóa cánh là đặc trưng của Huy Diệu Kỵ Sĩ. Hơn nữa, chỉ sợ Long Hạo Thần hiện tại không đơn giản chỉ là một Huy Diệu Kỵ Sĩ bình thường.
Thánh Linh Kiếm biến mất trong nhẫn Mạc Vong Ngã. Trong tay Long Hạo Thần chỉ còn lại một thanh Lam Vũ, Quang Phù Dung.
Ánh sáng vàng và xanh đồng thời bộc phát. Tay trái Long Hạo Thần giơ lên, ánh sáng xanh và vàng hóa thành hai vầng hào quang xoay tròn trong lòng bàn tay hắn.
Vầng hào quang của Lam Vũ, Quang Phù Dung tựa sóng nước dâng lên, một chùm tia sáng xanh vàng khuếch tán, rồi chợt biến mất trong tay Long Hạo Thần. Màu xanh và vàng phân biệt rõ ràng, tựa như hai sợi dây loằng ngoằng quấn quýt lấy nhau trên không trung.
Tia khát máu trong mắt Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma dần biến thành sợ hãi. Không chỉ vì Long Hạo Thần trước mặt, mà còn vì sát ý ngập trời sau lưng.
Màu đen vô tận từ người Thải Nhi lan tràn ra. Thậm chí có vài con Song Đao Ma đang nhào tới cũng bị sát ý làm cho mềm nhũn, ngã lăn ra đất, mất đi sức sống.
Đúng vậy, khi thân thể và khí thế của Long Hạo Thần cùng biến hóa, Luân Hồi Linh Lô của Thải Nhi cũng bị kích phát. Nếu không có sự biến hóa của Long Hạo Thần, vì cứu người đàn ông của mình, Thải Nhi cũng sẽ làm như vậy. Chẳng qua hiện tại, khí thế kỳ dị mà nàng và Long Hạo Thần cùng bộc phát lại càng thêm hòa hợp. Hai người một trước một sau, kết hợp thành một thể.
Mái tóc dài đen như mực của Thải Nhi bay múa trên không, hình thành một vòng tròn sau đầu nàng. Sát ý ngập trời khiến không khí quanh thân nàng vặn vẹo thành màu đen, đối lập rõ ràng với màu tím quanh người Long Hạo Thần.
Một bên là sắc tím cao quý, một bên là màu đen xâm lược vô tận. Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma cường đại lúc này tựa như miếng sữa bị kẹp giữa hai lát bánh mì.
Tứ chi to khỏe đột nhiên đạp mạnh xuống đất, màu đen trên thân nó bỗng bị sắc xanh thay thế. Trong chớp mắt, con Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma siêu mạnh bỗng dưng phóng sang bên cạnh, nhanh như tia chớp muốn bỏ trốn.
“Thải Nhi, không được!”
Một tiếng hét vang lên, một bóng dáng cường tráng đột nhiên từ dưới đất chui lên, đáng tiếc đã muộn.
Ánh sáng vàng và xanh quấn lấy nhau tạo thành một mũi dùi, phóng ra một vệt sáng lộng lẫy như đuôi sao chổi.
Sắc đen và xám lướt tới đâu, mọi màu sắc đều bị xóa sổ.
Không ai thấy Thải Nhi ra tay. Bọn họ chỉ cảm giác trước mắt bỗng tối sầm, chớp mắt sau, Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đang bỏ chạy đã đột ngột ngừng lại giữa không trung.
*Bụp!*
Ngay khoảnh khắc đòn tấn công của Thải Nhi kết thúc, Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đang lơ lửng giữa không trung đã hoàn toàn biến thành màu đen, chỉ còn đôi mắt xám tro. Bỗng chốc, vô số tia sáng xanh vàng xuyên qua, lặng lẽ nhập vào cơ thể nó. Thân thể nó cũng theo đó mà phình lên.
Một tiếng nổ vang lên, thân thể khổng lồ của Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma nổ tung như một quả bóng bay, máu thịt văng khắp nơi giữa không trung.
Quang Vũ Phù Dung Thứ kết hợp với Luân Hồi Kiếm. Long Hạo Thần và Thải Nhi chính là tổ hợp mạnh nhất.
Chỉ là cấp năm! Long Hạo Thần và Thải Nhi chỉ là cấp năm mà thôi! Nhưng họ đã giết chết một Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma cao đẳng cấp bảy ngay trên chiến trường. Thân vệ của Trụ Ma Thần thứ ba mươi lăm, Mã Khả Tây Á Tư.
Cao Anh Kiệt đứng đó, ngơ ngẩn nhìn tất cả những gì vừa xảy ra. Nhìn đôi thiếu niên thiếu nữ từ từ hạ xuống mặt đất, lòng gã chấn động mãnh liệt.
Vừa rồi Long Hạo Thần sử dụng Quang Vũ Phù Dung Thứ giống hệt đòn tấn công ban đầu gã sử dụng, nhưng uy lực hoàn toàn khác. Linh lực hóa cánh của hắn trong thời gian ngắn đã có uy lực của Huy Diệu Kỵ Sĩ. Một kích vừa rồi mang theo uy lực của vũ khí cấp truyền kỳ.
Còn đòn công kích đen và xám của Thải Nhi rốt cuộc là gì, Cao Anh Kiệt không biết. Nhưng gã hiểu rõ đó tuyệt đối là một chiêu còn khủng bố hơn cả Quang Vũ Phù Dung Thứ. Sát khí như thực chất kia, đến giờ vẫn khiến hai tay gã lạnh toát.
Nếu là mình, có thể ngăn được một đòn kết hợp của hai người kia không? Cao Anh Kiệt tin rằng rất khó để đưa ra câu trả lời khẳng định.
Cả hai đều rơi vào hôn mê sâu.
Khoảnh khắc Long Hạo Thần đáp xuống mặt đất, thân hình khổng lồ của Hạo Nguyệt tách khỏi người hắn. Hắn biến trở lại dáng vẻ thiếu niên mười bốn tuổi, gục xuống trên người Hạo Nguyệt vì kiệt sức.
Ba cái đầu to của Hạo Nguyệt cùng gục xuống đất, bất động.
Bên kia, Thải Nhi rơi xuống đất cũng mềm nhũn, chìm vào hôn mê.
Sử dụng năng lực vượt xa bản thân, cái giá phải trả vô cùng nặng nề. Không cần nói cũng biết, Long Hạo Thần và Thải Nhi đều như vậy.
“Mau đi bảo vệ Thải Nhi.” Rốt cuộc Cao Anh Kiệt là người phản ứng đầu tiên, thân hình gã nhoáng lên đã đến bên cạnh Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, một luồng sáng vàng từ người gã phóng thẳng lên trời.
Đó là tín hiệu của mười vị Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Cao Anh Kiệt là đội trưởng, đang báo cho đồng đội ra tay giải quyết trận chiến này.
Đúng như Long Hạo Thần đã suy đoán, bọn họ với tư cách là lĩnh đội dĩ nhiên không thể mặc kệ đám thanh niên đối mặt với nguy hiểm. Chẳng qua họ luôn ẩn mình trong bóng tối.
Chỉ là Long Hạo Thần không biết, mười vị kỵ sĩ cấp bảy cường đại này đã ẩn núp dưới lòng đất.
Cao Anh Kiệt luôn chú ý đến cục diện chiến trường. Khi nhóm Long Hạo Thần đối mặt với Bích Lục Song Đao Ma và Ma Nhãn Thuật Sĩ tám mắt, Cao Anh Kiệt đã âm thầm giật mình, chuẩn bị ra tay cứu viện.
Nhưng kế tiếp, cách chỉ huy của Long Hạo Thần khiến mọi người bộc phát sức chiến đấu cường đại đã làm Cao Anh Kiệt thầm kinh ngạc. Họ chẳng qua chỉ hơi ăn ý hơn một chút, nhưng lực công kích lại mạnh mẽ hơn hẳn. Đặc biệt là Long Hạo Thần và Thải Nhi, gần như trong nháy mắt đã xử lý hai con Bích Lục Song Đao Ma.
Càng khiến Cao Anh Kiệt rung động là Hỗn Loạn Nguyên Tố Bác Ly mà Hạo Nguyệt phóng ra suýt chút nữa đã khiến gã bỏ chạy.
Có lẽ nhóm Long Hạo Thần không biết ma pháp dung hợp, nhưng Cao Anh Kiệt là cường giả cấp bảy sao lại không biết? Đây là ma pháp dung hợp ba thuộc tính! Điều này chỉ sợ dù trong Ma Pháp Thánh Điện cũng rất ít có ghi chép! Hơn nữa, ma pháp sư đồng thời có ba thuộc tính không khó, cái khó là tu luyện đến tu vi đồng cấp.
Thấy thực lực đoàn đội của nhóm Long Hạo Thần mạnh như vậy, Cao Anh Kiệt may mắn mình đã không ra mặt. Gã muốn xem xem, tổng thể thực lực của đám thanh niên này rốt cuộc đạt tới trình độ nào.
Sự xuất hiện của Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đã khiến đám thanh niên phải tung ra hết tuyệt kỹ bí mật của mình.
Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma là ma tộc cấp bảy, nhưng so với Cao Anh Kiệt đỉnh cấp bảy thì còn kém xa. Huống chi Cao Anh Kiệt còn có Bí Ngân Cơ Tòa chiến khải uy lực lớn như vậy. Nhưng vạn lần đừng quên, ban đầu lúc Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ đối mặt Cao Anh Kiệt, gã chỉ muốn thử thực lực của họ, không hề phát động công kích. Còn Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đang trong cơn cuồng nộ, muốn giết chết họ.
Bởi vậy, nhóm Long Hạo Thần phải chịu áp lực vô cùng lớn. Hình ảnh khiến Cao Anh Kiệt rung động đã phát sinh khi gã đang chuẩn bị ra tay.
Mắt thấy Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma nhào tới Long Hạo Thần không có khả năng chống cự, Cao Anh Kiệt đã chuẩn bị xong kỹ năng. Nhưng, còn không đợi gã ra tay, Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma đã bị luồng sáng tím do Hạo Nguyệt rống ra đánh bật lại. Ngay sau đó, lại tiếp tục là hình ảnh khiến Cao Anh Kiệt ngơ ngẩn. Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma lại muốn chạy.
Theo Cao Anh Kiệt thấy, nếu Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma muốn chạy thì chắc Long Hạo Thần và Thải Nhi sẽ ngừng công kích. Gã không ngờ rằng lúc đó tâm trí Long Hạo Thần đã không còn minh mẫn nữa. Bỗng nhiên có được sức mạnh cường đại, ý thức của hắn trở nên mơ hồ, chỉ còn lại bản năng chiến đấu, làm sao có thể suy nghĩ gì được nữa! Thải Nhi bị khí thế của Long Hạo Thần lôi kéo, hắn không dừng tay, đương nhiên nàng cũng sẽ không.
Cho nên khi Cao Anh Kiệt kêu Thải Nhi ngừng tay, công kích của nàng đã như tên trên cung, không thể không bắn.
Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ đều nhanh chóng đến cạnh Thải Nhi, bảo vệ nàng. Lâm Hâm thì cùng Trần Anh Nhi một chỗ, chuẩn bị phòng ngự.
Thật ra lúc này đã không còn ma tộc nào dám tấn công bọn họ.
Cho dù là Song Đao Ma trí tuệ thấp, khi cảm nhận được khí thế từ Long Hạo Thần và Thải Nhi, chúng cũng sẽ thấy sợ hãi!
Vài con Ma Nhãn Thuật Sĩ tám mắt còn sống thì đã trọng thương, lại bị sát khí lạnh lẽo của Thải Nhi kích động, thương lại càng nặng, xem ra không sống được bao lâu. Theo hơi thở sự sống của chúng biến mất, công huân lại thuộc về Hạo Nguyệt, tự nhiên cũng sẽ vào tay Long Hạo Thần.
Cao Anh Kiệt thấy rõ trận chiến này, nhưng các Săn Ma Đoàn khác thì không như vậy. Bọn họ chỉ nhìn thấy một cảnh tượng rung động.
Long Hạo Thần mang theo ánh sáng tím bay lên không, Thải Nhi sát khí ngút trời. Hấp dẫn tầm mắt của họ nhất, chính là con ma tộc có thân thể cực kỳ khổng lồ kia, dưới đòn tấn công của Long Hạo Thần và Thải Nhi đã không còn xương cốt.
Tuy họ không biết hiện tại Long Hạo Thần và Thải Nhi đã mạnh tới đâu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự dao động năng lượng đó.
Nhiệm vụ đã hoàn thành viên mãn, khúc xương cứng nhất đã bị Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ gặm, chín Săn Ma Đoàn còn lại chỉ là giết cho sướng tay mà thôi.
Cùng với mệnh lệnh của Cao Anh Kiệt, sau khi đám kỵ sĩ Bí Ngân Cơ Tòa gia nhập được năm phút, không còn nhìn thấy một con ma tộc nào sống sót.
Cao Anh Kiệt một tay ôm Long Hạo Thần, một tay kéo Hạo Nguyệt, lớn giọng nói:
“Rời khỏi đây trước rồi nói!”
Bên này động tĩnh không nhỏ, ma tộc có phương pháp tìm kiếm riêng, tin rằng không lâu sau sẽ có đại quân ma tộc đuổi tới. Sau khi thiêu hết lương thảo, mọi người nhanh chóng rút lui. Trước khi rời đi, Lâm Hâm thu thập thi thể của Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma, cũng nhân tiện lấy luôn chiếc hộp trên cổ nó.
Con người có ưu điểm của con người, ít nhất là khi rút quân thì cực nhanh. Dáng người Hạo Nguyệt tuy to lớn nhưng còn có kẻ lớn hơn nó. Kim Giác Mãnh Mã của Đoạn Ức gánh vác trọng lượng của Hạo Nguyệt. Mười vị lĩnh đội mang theo mọi người đốt hết xe xong nhanh chóng chạy tới nơi xa.
Bọn họ không quay lại đường cũ mà đi một con đường xa hơn, từ một nơi khác trong Ngự Ma sơn mạch đi vào núi.
Ngự Ma sơn mạch hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của Ngự Ma quân khu thuộc Liên Minh Thánh Điện. Khu Ma Quan là lối vào duy nhất của sơn mạch. Nếu đi hướng khác vào núi thì sẽ gặp địa thế càng phức tạp, hơn nữa Liên Minh Thánh Điện có phái trọng binh canh gác. Đối với ma tộc mà nói thì khó như lên trời, nhưng đối với mười Tân Săn Ma Đoàn thì lại là đường lui.
Cao Anh Kiệt cẩn thận kiểm tra tình trạng cơ thể của Long Hạo Thần và Thải Nhi. Hai người không có gì đáng lo, chẳng qua là đang trong trạng thái suy nhược.
Tiến vào Ngự Ma sơn mạch, đã có quân tiếp ứng sớm chờ sẵn mang họ nhanh chóng vào trong. Đã đến đây, mặc kệ ma tộc có phản ứng gì thì cũng đã muộn.
Lần này là một trận toàn thắng. Tuy trong mười Săn Ma Đoàn cũng có không ít thương binh, nhưng không nghiêm trọng. Có mục sư trị liệu nên rất nhanh hồi phục lại. Bọn họ không chỉ thiêu hủy lương thực của ma tộc, mà còn toàn diệt kẻ địch. Thậm chí có một ít đội viên Săn Ma Đoàn còn trách các lĩnh đội không nên ra tay, cướp không ít công huân của họ.
Được Cao Anh Kiệt trị liệu, Thải Nhi tỉnh lại trước tiên. Nhìn qua nàng vẫn ổn, chỉ là khá suy yếu, nhưng nàng vẫn một mực muốn canh giữ bên cạnh Long Hạo Thần.
Dương Văn Chiêu cống hiến Quang Diệu Độc Giác Thú của mình để chở Long Hạo Thần đang hôn mê và Thải Nhi đã tỉnh táo. Bốn tiếng đồng hồ sau, bọn họ rốt cuộc trở lại Khu Ma Quan.
Dù không có các lĩnh đội ra tay, nhiệm vụ lần này của họ cũng có thể hoàn thành viên mãn. Bởi vậy khi báo cáo cho quân bộ, Cao Anh Kiệt đã che giấu tình hình các lĩnh đội nhúng tay vào. Luận công ban thưởng, mỗi Săn Ma Đoàn đều được tròn hai trăm điểm giá trị công huân, do các Săn Ma Đoàn ưu tú tiến hành thống nhất phân phối.