Ôm chặt Thải Nhi, Long Hạo Thần nghiến răng ken két.
“Đều tại anh, không bảo vệ được em, mới khiến em phải dùng đến Luân Hồi Linh Lô.”
Thải Nhi mỉm cười.
“Ngốc ạ, chỉ cần anh không sao là tốt rồi. Sau khi anh và Hạo Nguyệt dung hợp, khí thế đó lạ thật, ngay cả Luân Hồi Kiếm của em cũng bị kích động theo. Xem ra em tu luyện vẫn chưa đủ.”
Siết chặt Thải Nhi trong vòng tay, Long Hạo Thần trầm giọng.
“Từ bây giờ, trước khi khứu giác của em hồi phục, anh không cho phép em tham gia bất kỳ trận chiến nào nữa, chỉ được nghỉ ngơi ở đây thôi.”
Thải Nhi sững sờ, buột miệng.
“Sao vậy được? Em muốn đi theo anh.”
Long Hạo Thần lắc đầu, dứt khoát nói, giọng gần như ra lệnh.
“Không được, chỉ có thể ở lại đây. Trên chiến trường, anh không đủ sức bảo vệ em, cũng không muốn em gặp nguy hiểm thêm nữa. Thải Nhi, chúng ta bên nhau lâu như vậy, từ trước đến giờ anh chưa từng cầu xin em điều gì. Nhưng lần này, em phải đồng ý với anh, nhất định phải.”
Thải Nhi im lặng, nàng có chút không quen với sự kiên quyết đột ngột này của Long Hạo Thần. Nhưng nàng có thể cảm nhận được tâm trạng kích động của hắn qua thân thể đang khẽ run.
“Thải Nhi, em biết không? Anh rất sợ mất em. Anh hứa với em, khi không có em bên cạnh, anh sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, nhất định sẽ bình an trở về, không để em phải lo lắng.”
Thải Nhi nép trong lòng hắn, khẽ gật đầu.
“Được, em nghe anh.”
Long Hạo Thần vui mừng khôn xiết.
“Cảm ơn em, Thải Nhi.”
Tựa vào lồng ngực ấm áp của hắn, Thải Nhi dịu dàng nói.
“Chỉ cần anh luôn nhớ rằng, em còn sợ mất anh hơn. Trên đời này, anh là người duy nhất có thể cho em sự ấm áp.”
Long Hạo Thần nhẹ nhàng hôn lên trán nàng. Cả hai gần như cùng lúc nhắm mắt lại, vẻ mặt tràn đầy bình yên, hai trái tim như xích lại gần nhau hơn.
………….
Tổng bộ Thích Khách Thánh Điện.
Thánh Nguyệt Hiệp Giả lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế lớn toàn một màu đen. Đứng bên cạnh ông là Phó Điện chủ Khu Ma Quan, Liêu Thiên Trạch, người tạm thời phụ trách công việc của Thánh Linh Tâm để phòng ngừa cơ mật bị tiết lộ.
“Hiệp Giả đại nhân, tình hình là như vậy.”
Liêu Thiên Trạch vừa báo cáo xong tình hình mười đội Tân Săn Ma Đoàn chặn giết đội vận lương của ma tộc, bao gồm cả chuyện về chiếc hộp này.
“Thứ này quả là trân quý! Cũng nể thằng nhóc Long Hạo Thần chịu đưa ra.” Gương mặt già nua của Thánh Nguyệt hiếm hoi nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên chiếc hộp, ánh mắt lóe sáng không biết đang suy tính điều gì.
Liêu Thiên Trạch nói.
“Theo Cao Anh Kiệt nói thì nhóm Long Hạo Thần còn chưa mở hộp đã giao nộp ngay, vì sợ vật bên trong liên quan đến cơ mật của Khu Ma Quan. Mấy đứa trẻ này thật không đơn giản. Nếu là tôi, chưa chắc tôi đã chịu giao ra. Lần này bọn họ gặp phải trở ngại lớn, e rằng chính đám Cao Anh Kiệt đã ra tay mới diệt được ma tộc bảo vệ thứ này. Đây chính là linh lô, kẻ bảo vệ linh lô ít nhất cũng phải là ma tộc cấp bảy. Nếu không phải vật này mang quang thuộc tính, e là chúng còn canh giữ nghiêm ngặt hơn nữa.”
Thánh Nguyệt khẽ gật đầu, nói.
“Dù thế nào đi nữa, mấy đứa trẻ này đã vô tư dâng lên như vậy, Thích Khách Thánh Điện chúng ta cũng không thể keo kiệt được.”
Nói rồi, ngón tay ông khẽ gảy nhẹ, nắp hộp cứng chắc *bụp* một tiếng bật mở.
Một vầng sáng trắng dịu dàng lặng lẽ dâng lên. Có thể thấy rõ ràng đó là một thân hình nhỏ xíu, chỉ cao chừng nửa mét, toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng thánh khiết. Đôi cánh nhỏ sau lưng có chút nhàu nát đang cố gắng duỗi ra, nhưng không thể bay lên được. Gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mệt mỏi, nó khẽ giãy giụa, cố gắng đập cánh.
Quang Nguyên Tố Linh Lô. Không sai, thứ mà nhóm Long Hạo Thần cướp được trong chiếc hộp chính là một Quang Nguyên Tố Tinh Linh, một nguyên tố linh lô vô cùng quý giá.
Linh lô và các bảo vật khác, ma tộc đều có thể hấp thu, nhưng Quang Nguyên Tố Linh Lô là ngoại lệ. Bởi vì ma tộc trời sinh mang hắc ám thuộc tính, hoàn toàn bài xích những gì liên quan đến quang thuộc tính. Nếu chúng hấp thu thứ này, uy lực còn mạnh hơn cả loại độc dược kinh khủng nhất.
Nếu Long Hạo Thần biết trong hộp là Quang Nguyên Tố Linh Lô, chỉ sợ cậu cũng phải do dự một lúc lâu mới đưa ra quyết định.
Trong tất cả các nguyên tố linh lô, quý giá nhất chính là quang nguyên tố và ám nguyên tố. Bởi vì chúng không chỉ quý hiếm, mà còn mang ý nghĩa phi thường đối với cả nhân loại và ma tộc.
Quang Nguyên Tố Linh Lô không đứng hạng đầu trong bảng xếp hạng linh lô, nhưng đương nhiên mạnh hơn Thánh Dẫn Linh Lô rất nhiều, vị trí khoảng chừng hai mươi. Nhưng nó có một đặc tính giống Thánh Dẫn Linh Lô, chính là bản tính ôn hòa, hoàn toàn trái ngược với Ám Nguyên Tố Linh Lô vốn cực kỳ bá đạo.
Sau khi hấp thu Quang Nguyên Tố Linh Lô, chỉ cần không gặp phải linh lô có thuộc tính tương khắc, thì sẽ không phát sinh bài xích. Hơn nữa, công dụng của Quang Nguyên Tố Linh Lô là phổ biến nhất, bất kỳ ai sở hữu quang thuộc tính đều có thể sử dụng. Thích hợp nhất dĩ nhiên là Mục Sư, Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư quang hệ. Bất kỳ ai trong số họ nếu thấy Quang Nguyên Tố Linh Lô, e rằng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giành lấy.
Thánh Nguyệt nhìn bé con, mỉm cười nói.
“Nỗi thống khổ của ngươi đã qua rồi, hãy để ta giúp ngươi tìm một người đồng bạn. Nếu không, với tình trạng suy yếu này, ngươi chỉ có thể dần dần tan biến mà thôi.”
Ngẩng đầu nhìn Liêu Thiên Trạch, tia dịu dàng trong mắt Thánh Nguyệt dần bị sự lạnh lẽo thay thế.
“Nếu ta đoán không sai, ma tộc vận chuyển Quang Nguyên Tố Linh Lô đến đại doanh là muốn dùng nó để giao dịch với chúng ta. Khả năng lớn nhất là để đổi lấy lương thực.”
Liên Minh Thánh Điện hiểu rõ ma tộc thiếu lương thực, nhưng khi đối mặt với một số bảo vật đặc biệt, đôi khi Liên Minh Thánh Điện vẫn có thể tiến hành giao dịch với ma tộc, xem như đôi bên cùng có lợi. Cả hai bên đều cho rằng mình nhận được thứ mình cần nhất.
Ví dụ, ma tộc từng có một vị ma thần cấp thấp bị Liên Minh Thánh Điện bắt giữ, cuối cùng chúng đã phải dùng mười linh lô để chuộc vị ma thần đó về.
Sáu ngàn năm chiến tranh đã tạo nên mối quan hệ không đội trời chung giữa nhân loại và ma tộc. Nhưng trong quá trình chiến tranh cũng không phải toàn là chuyện xấu.
Liêu Thiên Trạch hơi do dự, nói.
“Hiệp Giả đại nhân, ý của ngài là đem Quang Nguyên Tố Linh Lô trả lại cho đội đã lấy được nó?”
Thánh Nguyệt lắc đầu.
“Vậy thì không được. Bản thân Thích Khách Thánh Điện chúng ta không dùng được thứ này, nhưng nhiệm vụ là do mười đội Săn Ma Đoàn cùng nhau thực hiện. Hơn nữa, ngươi cũng hiểu rõ giá trị của Quang Nguyên Tố Linh Lô. Nếu chỉ trả lại cho đội của Long Hạo Thần, một khi tin tức lộ ra ngoài, e rằng sẽ khiến mọi người phẫn nộ. Như vậy thật không hay, chẳng những không thể hiện được sự rộng rãi của Thích Khách Thánh Điện chúng ta, mà ngược lại còn có thể gây tác dụng phụ.”
Liêu Thiên Trạch khó hiểu hỏi.
“Vậy chúng ta phải làm sao?”
Thánh Nguyệt duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của Quang Nguyên Tố Linh Lô.
“Để cho bé con tự mình lựa chọn.”
Nói rồi, đáy mắt ông lóe lên một tia ranh mãnh. Đúng là nhất tiễn song điêu! Nghĩ đến đây, vị Hiệp Giả đại nhân không khỏi có chút đắc ý.
……………………
Lúc đám Long Hạo Thần trở về đã là giữa trưa, mọi người mệt lả đến mức cơm trưa cũng không buồn ăn. Khi sắc trời một lần nữa tối sầm, một tiếng hét thất thanh đã xé tan giấc mộng của mọi người.
“A! A!! A!!! Trời ơi! Tại sao lại thế này!!!!”
Tiếng hét thảm thiết quanh quẩn trong phòng đánh thức tất cả.
“Sao vậy? Có chuyện gì?” Tư Mã Tiên bật người dậy, vớ lấy cây pháp trượng đặt bên giường.
Bên kia, Vương Nguyên Nguyên cũng bắn người lên, chỉ mặc một lớp áo mỏng đã nhảy xuống giường.
Âm thanh phát ra từ giường của Trần Anh Nhi. Bởi vì cô bắt chước Thải Nhi dùng màn vải che quanh giường, nên mọi người bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong.
Những người còn lại đều đã tỉnh giấc. Vương Nguyên Nguyên là con gái, bèn tiến lên trước vén màn vải nhìn vào. Vừa thoáng thấy, ngay cả cô cũng ngây người.
Từ góc độ của những người khác thì không trông thấy gì. Long Hạo Thần lúc này cũng đã cùng Thải Nhi xuống giường, vài bước đã đi tới bên cạnh Vương Nguyên Nguyên. Nhưng trên giường là con gái, hắn không tiện nhìn vào, vội vàng hỏi.
“Anh Nhi sao vậy?”
“Mọi người tự xem đi.” Vương Nguyên Nguyên nghiêng đầu.
Long Hạo Thần thấy rõ khóe miệng cô đang co giật như thể muốn cười.
Vương Nguyên Nguyên tránh ra, mọi người lúc này mới thấy được tình hình bên trong. Chỉ thấy Trần Anh Nhi với vẻ mặt khóc không ra nước mắt đang ngồi ở đó, trong lòng cô là một con heo nhỏ đang cọ tới cọ lui.
Con heo nhỏ toàn thân trắng bóc, làn da trong suốt như thịt quả vải, chiều dài chỉ khoảng một mét. Dưới lớp da trắng ngần mơ hồ lóe lên ánh sáng màu ngà.
“Anh Nhi, sao vậy? Đây là triệu hoán thú của cậu à?” Long Hạo Thần nghi hoặc hỏi. Trải qua mấy tiếng nghỉ ngơi, sắc mặt hắn đã tốt hơn nhiều. Tuy chưa thể chiến đấu nhưng đi lại không thành vấn đề.
Trần Anh Nhi đột nhiên bật khóc, ôm con heo nhỏ trong ngực rồi nhào lên giường khóc nức nở, nước mắt giàn giụa. Nhìn bộ dạng của cô, ai cũng thấy thống khổ không nói nên lời.
Lâm Hâm chạy tới, tò mò hỏi.
“Sao khóc thảm thương vậy. Heo con này cưng phết, tối nay làm món heo sữa quay không?” Vừa nói, y vừa búng ngón tay, một ngọn lửa nhỏ bùng lên.
Cái đầu heo tròn vo từ bên hông Trần Anh Nhi chui ra, hung dữ trừng mắt nhìn Lâm Hâm rồi phun một luồng khí về phía hắn.
*Phụt!* Ngọn lửa trên tay Lâm Hâm cứ thế mà tắt ngúm.
“Ồ, con heo này hay ho ghê! Anh Nhi, đây không phải là triệu hoán thú bản mệnh của cậu đấy chứ?” Lâm Hâm cười phá lên.
Tiếng cười của y càng khiến Trần Anh Nhi khóc to hơn.
Lần này, Lâm Hâm không cười nổi nữa, sắc mặt những người khác cũng biến đổi.
Vương Nguyên Nguyên ngập ngừng nói.
“Anh Nhi, cái này… chắc không phải thật chứ…”
Trần Anh Nhi mạnh mẽ bật dậy, nước mắt lưng tròng nhìn mọi người.
“Tớ… tớ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc chặn xe vận lương, tớ phát động Sinh Linh Môn đã triệu hoán ra con heo này. Lúc đó mọi người đang đại chiến với Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma, tớ thấy nó không có sức chiến đấu nên ôm nó vào lòng. Sau khi chiến đấu kết thúc, tớ thấy nó đáng yêu nên mang về. Khi đó trạng thái của mọi người không tốt nên không ai để ý.”
“Tớ vốn nghĩ con heo này đáng yêu như vậy, chơi với nó một lát rồi nó sẽ biến mất vì hết hiệu lực ma pháp. Thú mà tớ triệu hoán bằng Sinh Linh Môn chỉ có thể duy trì được sáu tiếng thôi. Nhưng… nhưng đã hơn tám tiếng rồi mà nó vẫn chưa biến mất. Tớ tỉnh dậy thấy nó vẫn còn ở đây, sợ quá vội kiểm tra khế ước linh hồn. Tớ… tớ đã…”
Nghe cô nói đến đây, mọi người đều hiểu ra.
Trần Anh Nhi, vì một lý do trời ơi đất hỡi nào đó, đã ký kết khế ước linh hồn với con heo trắng vô hại này, biến nó thành triệu hoán thú bản mệnh của mình.
Trần Anh Nhi nhìn con heo trắng nhỏ mềm mại trước mặt, không nhịn được lại khóc òa lên.
Đối với một Triệu Hoán Sư, triệu hoán thú bản mệnh là thứ quan trọng nhất. Bởi vì triệu hoán thú bản mệnh sẽ cùng Triệu Hoán Sư trưởng thành. Bẩm sinh của triệu hoán thú bản mệnh càng mạnh, tiềm năng phát triển sau này càng lớn.
Triệu Hoán Sư cấp thấp dựa vào các loại triệu hoán khác nhau. Còn cường giả Triệu Hoán Sư chân chính thì dựa vào triệu hoán thú bản mệnh. Một triệu hoán thú bản mệnh cường đại thậm chí còn vượt trội hơn cả bản thân Triệu Hoán Sư. Triệu Hoán Sư đạt đến cấp chín sẽ sở hữu triệu hoán thú mạnh đến cấp mười, đủ sức đối đầu với cường giả cấp chín của các chức nghiệp khác mà không hề thua kém.
Thiên phú triệu hoán của Trần Anh Nhi tuy khác với Triệu Hoán Sư bình thường, nhưng tầm quan trọng của triệu hoán thú bản mệnh thì không có gì khác biệt. Giờ phút này, cô lại có một con heo nhỏ làm triệu hoán thú bản mệnh, bảo sao cô chịu đựng nổi! Quan trọng hơn là, cô lập tức nhớ tới Quang Diệu Độc Giác Thú của Dương Văn Chiêu.
Trần Anh Nhi hối hận vô cùng. Tại sao lần trước không nghe lời Thánh Nguyệt Hiệp Giả, thu nhận Tà Nhãn Lĩnh Chủ cho rồi. Tuy nó không đẹp lắm nhưng thực lực cường đại! Bây giờ mình lại rước về một con heo nhỏ, từ nay về sau còn có thể phát huy tác dụng gì trong đội? Vốn dĩ trên chiến trường cô đã đủ vướng víu, cứ thế này thì sớm muộn gì cũng bị cả đội cho ra rìa mất.
“Đừng khóc, khóc lóc có ích gì.” Một giọng nói lạnh như băng đột nhiên vang lên, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, khiến Trần Anh Nhi rùng mình từ tận linh hồn.
Mọi người kinh ngạc quay đầu lại, người lên tiếng là Thải Nhi.
Từ khi trở thành đội viên của Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ, Thải Nhi rất ít khi nói chuyện, hầu như mọi việc đều do Long Hạo Thần thay mặt trao đổi, nàng chỉ lặng lẽ đi theo. Nhưng sức uy hiếp của nàng trong đội mạnh đến mức không ai dám nhìn thẳng. Trước khi Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt dung hợp hóa thân thành Huy Diệu Kỵ Sĩ, nàng hoàn toàn xứng đáng là người mạnh nhất, là tay tấn công chủ lực của cả đội.
“Nhìn nhận sự việc không thể chỉ bằng mắt, mà phải dùng cả trái tim. Đừng để vẻ bề ngoài che lấp đi đôi mắt của mình. Một con heo bình thường sao có thể chủ động ký kết khế ước linh hồn với cậu, mà một Triệu Hoán Sư như cậu lại không hề hay biết?”