Về chuyện tại sao hàng hóa lại xuất hiện ngay trên tay Ma Viên mà không gửi vào không gian giới chỉ như Hổ Cuồng, Trần Mặc và Trần Y Y lúc trước, đương nhiên là do Lạc Xuyên cố tình làm vậy.
Lạc Xuyên cảm thấy việc để hàng hóa xuất hiện trực tiếp ngoài đời thực sẽ tạo ra hiệu ứng chấn động hơn, khiến đám người kia càng thêm chú ý và tò mò...
"He he, Hầu tử, ta không lừa ngươi đúng không nào?" Hổ Cuồng đi tới bên cạnh Ma Viên, cười nói.
Ma Viên gạt bỏ những suy nghĩ miên man sang một bên rồi gật đầu.
"Ngươi mau thử uống nước khoáng xem! Để ta xem tư chất của ngươi có thể tăng lên bao nhiêu, liệu có được nhiều như bản vương đây không." Hổ Cuồng thúc giục.
"Chẳng lẽ ngươi uống rồi à?" Ma Viên kinh ngạc hỏi.
"Đương nhiên." Hổ Cuồng ngạo nghễ gật đầu. "Huyết mạch Hắc Ám Thiên Hổ của bản vương đã tinh thuần hơn không ít đâu."
Lúc này Ma Viên mới để ý, bên dưới lớp lông đen nhánh của Hổ Cuồng đã xuất hiện thêm những ám văn màu vàng kim, tuy chúng không quá nổi bật.
Những ám văn màu vàng kim kia dường như ẩn chứa một loại khí tức hồng hoang, huyền ảo vô cùng.
Ma Viên kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Bởi cùng là yêu thú nên nó càng hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Hổ Cuồng.
Đối với yêu thú, việc nâng cao huyết mạch còn quan trọng hơn gấp nhiều lần so với việc tăng tu vi.
"Hổ Cuồng, ngươi nói thật chứ?" Ma Viên dồn dập hỏi.
"Đương nhiên là thật, ta lừa ngươi làm gì." Hổ Cuồng cười ha hả đáp.
Ma Viên hít một hơi thật sâu, ném thẳng chai nước khoáng vào miệng, nhai rau ráu mấy cái rồi nuốt chửng cả vỏ lẫn ruột.
Lạc Xuyên đứng cách đó không xa, đang tập trung chú ý đến bên này, đương nhiên cũng thấy được cảnh đó.
Khóe mắt hắn giật nhẹ, không biết phải nói gì hơn.
Đám hoàng tộc yêu thú các ngươi, uống một chai nước thôi cũng phải bá đạo vậy sao?
Chỉ trong nháy mắt, trên người Ma Viên đã có thay đổi kinh người.
Nó gầm lên một tiếng, sóng âm gần như ngưng tụ thành thực thể, quét ra bốn phía.
Mọi người xung quanh lập tức biến sắc.
Với uy thế của sóng âm này, chỉ e một nửa số cao thủ ở đây đều sẽ bị ảnh hưởng.
Bọn họ đều nhận ra nguyên nhân gây ra sóng âm này.
Đó là vì Ma Viên đã uống chai nước khoáng kia.
Chẳng lẽ, nước khoáng đó thật sự có thể nâng cao tư chất?
Vô số ánh mắt dán chặt vào màn hình, đáy mắt bùng lên ngọn lửa nhiệt tình.
"Tản."
Ngay khi Bạch lão, Cơ Vô Hối và Hổ Cuồng chuẩn bị ra tay chống đỡ sóng âm thì một giọng nói bình thản bỗng vang lên.
Một từ ngắn gọn, lại hệt như thần âm, khiến cho sóng âm tan biến ngay lập tức, phảng phất như chưa từng xuất hiện!
Lời nói chính là pháp tắc!
Mười mấy cường giả Vấn Đạo kinh hãi nhìn Lạc Xuyên, vẻ mặt không thể tin nổi.
Lạc Xuyên vẫn thong dong chắp tay sau lưng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Cứ như một vị tiên nhân giáng trần!
Lúc này, sự biến hóa trên người Ma Viên vẫn đang tiếp diễn.
Bộ lông vàng óng ban đầu chợt xuất hiện những đóa hoa văn hình ngọn lửa màu đỏ sẫm, những đường hoa văn đó len lỏi trên cánh tay, tỏa ra một khí tức hoang dã.
"Đấu Chiến Thánh Viên! Đây là huyết mạch Đấu Chiến Thánh Viên!"
Bạch lão lập tức nhận ra huyết mạch của Ma Viên thông qua những hoa văn kia, bèn kinh ngạc thốt lên.
"Đấu Chiến Thánh Viên? Đó là gì vậy?"
Có người không hiểu, cất tiếng hỏi.
Đây hẳn cũng là thắc mắc trong lòng đa số người có mặt ở đây.
Bạch lão cũng không tỏ vẻ kiêu ngạo xem thường người khác thiếu kiến thức mà kiên nhẫn giải thích: "Đấu Chiến Thánh Viên là một chủng tộc thần thú thượng cổ. Tộc này có chiến lực kinh người, nhưng vì gặp phải một đại kiếp nạn khủng bố nên gần như toàn bộ tộc đều đã diệt vong. Thật không ngờ thần thú này vẫn còn huyết mạch được lưu truyền ở hậu thế."
Huyết mạch của thần thú thượng cổ?
Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng nghe thôi đã thấy bá đạo rồi.
Đây là suy nghĩ của đại đa số người tu luyện sau khi nghe Bạch lão giải thích xong.