Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 311: CHƯƠNG 311: HUYẾT MẠCH CỦA TA MỚI LÀ LOẠI MẠNH NHẤT

Lạc Xuyên nghe Bạch lão giải thích, nỗi tò mò trong lòng cũng dâng lên.

Hoàng tộc yêu thú, thời thượng cổ, di tích thượng cổ, chủng tộc thần thú...

Lịch sử của Thiên Lan đại lục quả không đơn giản.

"Hệ thống, thời cổ đại ở Thiên Lan đại lục này đã từng xảy ra chuyện gì?" Lạc Xuyên dò hỏi trong đầu.

Hắn cảm thấy, trong này nhất định phải có chuyện bí ẩn gì đó.

Hệ thống: "Quyền hạn của ký chủ chưa đủ, không thể kiểm tra."

Ta biết ngay mà.

Lạc Xuyên thầm lườm một cái.

Hắn đã quen với cái điệu trả lời này của hệ thống rồi.

Huỳnh huỵch! Huỳnh huỵch! Huỳnh huỵch!

Ma Viên đấm vào lồng ngực mình, phát ra những tiếng động như sấm rền.

Grào!

Nó gầm lên một tiếng, tiếng gầm gào vang vọng trăm dặm, luồng sóng âm gần như hóa thành thực thể, tràn về bốn phía, khiến không gian quanh đó ầm ầm rung chuyển.

Mười mấy giây sau, những ngọn lửa kia biến mất, khí tức cuồng bạo trên người Ma Viên cũng dần dịu lại, nhưng hoa văn màu đỏ trên cánh tay vẫn còn đó, mang theo một cảm giác tràn trề sức mạnh.

"Cảm ơn Lão Bản." Ma Viên nhìn về phía Lạc Xuyên, trịnh trọng nói.

Nâng tầm huyết mạch là một đại ân đối với yêu thú.

Hiện giờ Ma Viên cảm thấy dường như đã hiểu được vì sao Hổ Cuồng lại cam tâm tình nguyện làm vật cưỡi cho người này.

Chính nó cũng không nhận ra, trong lòng nó giờ cũng đang ao ước...

Lạc Xuyên lắc đầu: "Ta chỉ là một Lão Bản, đây là cơ duyên của bản thân ngươi."

Sắc mặt Bạch lão và Cơ Vô Hối thoáng lộ vẻ quái dị, lời này, nghe sao mà quen tai thế?

Ma Viên lần đầu nghe người ta nói vậy, lập tức càng cảm thấy người này thật tốt.

Vị cường giả này, không màng danh lợi, không để ý ân huệ, quả đúng là hình mẫu của giới tu luyện!

"Lão Bản, chẳng hay chúng ta có thể mua sắm đồ được không?" Bạch lão cười hỏi.

Lạc Xuyên gật đầu: "Đương nhiên là được."

"Lão Bản, hiện giờ ngài có mặt ở đây, vậy bên Khởi Nguyên Thương Thành kia thì..." Cơ Vô Hối bỗng nghĩ tới một điều, tò mò hỏi.

Lạc Xuyên đáp: "Tạm dừng kinh doanh vài ngày."

Cơ Vô Hối hiểu ra.

"Ha ha, Hầu tử, ta không có lừa ngươi chứ? Sao nào, cảm thấy thế nào rồi?" Hổ Cuồng bước tới bên cạnh Ma Viên, đánh giá trên dưới nó một lượt.

Sau khi nâng cao tư chất, tuy bề ngoài của Ma Viên không thay đổi rõ rệt lắm nhưng vẫn có thể cảm nhận được, trên người nó có thêm một loại khí tức cực kì mạnh đang ẩn sâu bên trong, khiến người ta có cảm giác, nó ngủ yên thì thôi, một khi bị đánh thức sẽ rất kinh người!

Ma Viên gật đầu: "Ta cảm thấy thực lực của mình phải tăng lên vài phần."

Thực lực của Ma Viên đã là Vấn Đạo bát phẩm, cao hơn Hổ Cuồng một bậc.

Vấn Đạo bát phẩm còn tăng thêm vài phần, vậy thì hiện tại thực lực của nó hẳn phải vô cùng khủng bố.

"Thực ra, ta cảm thấy huyết mạch của ngươi chắc chắn không lợi hại bằng ta." Hổ Cuồng suy nghĩ một chút rồi nói thật.

"Không thể nào!" Ma Viên phản bác, "Huyết mạch Đấu Chiến Thắng Viên của ta mới là huyết mạch mạnh nhất trong yêu thú."

"Không, phải là Hắc Ám Thiên Hổ của ta mới đúng!"

"Đấu Chiến Thắng Viên!"

"Hắc Ám Thiên Hổ..."

Hai yêu thú bắt đầu tranh chấp.

Xem ra, một chốc một lát là không xong được.

Trong lúc Lạc Xuyên và bọn Bạch lão trò chuyện với nhau, đám cao thủ kia bắt đầu nhấp nhổm không yên.

Cơ duyên lớn như vậy bày ra trước mặt, còn có thể trấn tĩnh được thì ai tin nổi.

Bởi vì, trên màn sáng trước mặt, nước khoáng và Quỳnh Tương Lộ chỉ còn có bốn bình mà thôi.

Nếu chậm chân, sợ rằng không vơ được thứ gì.

"Lão Bản, bọn ta có thể mua được không?" Một lão giả thận trọng hỏi.

Ông ta là một trong những vị cường giả Vấn Đạo ở đây.

Lão giả này tên là Hoàng Thạch, là một vị trưởng lão của một thế lực có thực lực ngang ngửa Ngân Nguyệt Phủ.

Vì sao ông ta lên tiếng trước tiên ấy hả? Là vì ông ta vô cùng thèm muốn có thêm sinh cơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!