Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 405: CHƯƠNG 405: PHÚC LỢI ẨN GIẤU

"Không thể."

Hệ thống đáp lại ngắn gọn súc tích, nhưng hai từ cụt lủn kia cũng đồng thời đập nát mộng tưởng đẹp đẽ của Lạc Xuyên về tương lai tươi sáng.

"Vậy năm mươi ngàn linh tinh của ta..."

"Ký chủ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tăng sao, đây là phúc lợi ẩn giấu mà hệ thống tặng cho ký chủ."

Lạc Xuyên: ...

Lạc Xuyên trầm mặc.

Hắn muốn chửi thề, vì giấc mộng đẹp vừa vỡ cái bép.

Nhưng đây cũng là phúc lợi mà hệ thống chủ động cung cấp nha.

Nếu chửi thề ra tiếng, sau này hệ thống nó không chịu tặng phúc lợi như thế nữa thì sao?

Đây là một vấn đề rất quan trọng.

Cuối cùng, Lạc Xuyên thở ra một hơi thật dài, đưa ra quyết định.

Lạc Xuyên chân thành nói: "Mong rằng sau này hệ thống sẽ cung cấp nhiều phúc lợi ẩn giấu hơn nữa."

Hệ thống: ...

Hệ thống nó cạn lời rồi.

Không biết nên đáp lại thế nào, hệ thống tiến vào trạng thái lặn sâu không sủi bọt luôn.

Đáy mắt Lạc Xuyên thoáng hiện một ý cười, khóe miệng cũng hơi cong lên.

Không cự tuyệt, tức là có khả năng rồi.

Lạc Xuyên đang rất chờ mong, ngày sau hệ thống sẽ tặng cho hắn những bất ngờ gì...

Dược Cốc.

Nhóm tam trưởng lão cuối cùng cũng lặn lội về đến cốc.

Bọn họ đã mất khá nhiều thời gian mới có thể hoàn thành nhiệm vụ mua linh dược cho Dược Cốc.

Cũng may, nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn, không có bất cứ sai lầm nào.

Khi Cửu U Lôi Ưng hiện thân giữa một cơn lốc, những tia sét màu u lam đánh xuống liên tiếp không ngừng.

Cảnh tượng trông hết sức đồ sộ, khiến cho vô số người chú ý tới.

"Cửu U Lôi Ưng? Chẳng lẽ tam trưởng lão về rồi?"

"Nghe nói bọn họ đi thăm dò di tích thượng cổ mà?"

"Ta nghe nói đợt này di tích thượng cổ mở cửa rất không bình thường, không rõ là thật hay giả."

"Lát nữa, kiểu gì tam trưởng lão cũng bảo, không vội..."

Người trong Dược Cốc và những người tu luyện tới xin thuốc chứng kiến cảnh tượng này đều hưng phấn thảo luận.

Đồng thời, vào lúc này chợt có hơn chục bóng người nhẹ nhàng bay ra từ Dược Cốc.

Người đi đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng, đó chính là Dược Hồi Trần, chưởng môn Dược Cốc.

Bọn họ vừa xuất hiện, tất cả đều lộ vẻ cung kính.

"Xin ra mắt chưởng môn."

"Ra mắt các vị trưởng lão."

Dược Hồi Trần bình thản gật đầu một cái coi như đáp lại, nhưng sự chú ý của ông ta đã dồn gần hết lên Cửu U Lôi Ưng.

Chẳng bao lâu sau, đoàn người tam trưởng lão đã nhảy xuống khỏi lưng Cửu U Lôi Ưng, lại gần.

"Ra mắt chưởng môn." Tam trưởng lão bình thản chào hỏi.

Đám đệ tử như Vệ Diệc tất nhiên không thể như tam trưởng lão, bọn họ bước tới, cung kính thưa: "Xin ra mắt chưởng môn và các vị trưởng lão."

"Được rồi, vào trong rồi nói chuyện đi." Dược Hồi Trần bảo.

Sau đó, cả đoàn người vào trong Dược Cốc.

Những người còn lại thấy vậy thì đều bắt đầu hào hứng bàn tán lần nữa...

"Vậy có nghĩa là, lời đồn về Khởi Nguyên Thương Thành là thật hết à?" Dược Hồi Trần trầm tư một thoáng rồi hỏi, sắc mặt lộ vẻ nặng nề.

Những vị trưởng lão còn lại của Dược Cốc còn chấn động nhiều hơn nữa, cả đám vẫn chưa hết bàng hoàng.

Vừa rồi, tam trưởng lão đã thuật lại tỉ mỉ về Khởi Nguyên Thương Thành ở thành Cửu Diệu cùng với những chuyện phát sinh trong di tích thượng cổ.

"Đúng thế, lão phu đã tận mắt thấy." Tam trưởng lão đáp.

Sau đó, trên tay tam trưởng lão xuất hiện một loạt sản phẩm như CoCa-CoLa, Snack Cay, mì ăn liền và nước khoáng.

"Đây là một số sản phẩm có bán trong Khởi Nguyên Thương Thành, các vị có thể xem thử."

"Không có Quỳnh Tương Lộ sao?" Một lão giả nghi hoặc hỏi.

Đó là đại trưởng lão của Dược Cốc, cảnh giới đã tới Tôn Giả nhị phẩm, thực lực và thuật luyện dược đều cực kì mạnh, tuổi cũng lớn nhất so với những người ở đây.

Chính vì vậy, đại trưởng lão mới để ý Quỳnh Tương Lộ đến thế.

Một thứ có thể bổ sung sinh cơ, đồng nghĩa với có thể kéo dài tuổi thọ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!