Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 406: CHƯƠNG 406: HẾT CẦN MẶT MŨI RỒI À?

Cảnh giới tuy cao nhưng thọ nguyên không còn nhiều, vì vậy, thường ngày, đại trưởng lão vẫn ra sức tìm kiếm những thứ có thể bổ sung sinh cơ cho cơ thể.

Nhưng những thứ có thể bổ sung sinh cơ thì đều thuộc hàng thần vật rồi, thường chỉ nghe đến tên chứ chưa từng thấy tận mắt.

Mà nay, có một thứ tên là Quỳnh Tương Lộ với công hiệu bổ sung sinh cơ đã xuất hiện, đại trưởng lão cảm thấy cơ hội của mình đang ở ngay trước mắt.

Tam trưởng lão lắc đầu: "Đại trưởng lão, vừa rồi lão phu đã nói, Quỳnh Tương Lộ bán trong Khởi Nguyên Thương Thành có giới hạn số lượng, bảy ngày mới bán một bình. Trong thời gian ở thành Cửu Diệu, lão phu không có cơ hội giành được thứ này."

"Thì ra là vậy..." Đại trưởng lão thở dài, vẻ mặt tuy có vẻ thất vọng, nhưng sâu trong ánh mắt lại bùng lên ngọn lửa hưng phấn.

Xem ra, đại trưởng lão đã âm thầm quyết định điều gì đó...

Dược Cốc khác với những học phủ như Lăng Vân học phủ, mặc dù Dược Cốc là thánh địa của vô số luyện dược sư trên Thiên Lan đại lục nhưng dù sao chăng nữa, nơi này cũng chỉ là một thế lực theo kiểu tông môn mà thôi.

Mà đã là tông môn thì dĩ nhiên phải có môn quy ràng buộc.

Đây là điểm khác biệt so với những học phủ, nơi có phủ quy rộng rãi và tương đối tự do.

Trong thời gian ở thành Cửu Diệu, đám đệ tử của Dược Cốc đều đã tích góp được kha khá hàng hóa của Khởi Nguyên Thương Thành.

Mấy thứ mà tam trưởng lão lấy ra đều là đồ của đám đệ tử này, đương nhiên không phải ông ta lấy không, nếu thế thì đám đệ tử đã sinh lòng bất mãn từ lâu rồi.

Tam trưởng lão hứa hẹn sẽ lấy một số thuật luyện dược trong Dược Cốc để trao đổi lấy những thứ này.

Vì thế, khi giao CoCa-CoLa, Snack Cay, những đệ tử kia không hề bất mãn chút nào.

Mấy thứ đó chỉ là hàng hóa trị giá vài trăm linh tinh thôi, lấy chúng đổi lấy thuật luyện dược, bọn họ lời to!

"Các vị trưởng lão, mời các vị xem thử những sản phẩm được bán tại Khởi Nguyên Thương Thành do tam trưởng lão mang về." Dược Hồi Trần chú ý thấy mọi người đều lộ vẻ tò mò hết sức, bèn cười nói.

Ông ta vừa dứt lời, đám trưởng lão đã không thể chờ đợi, liền nhào lên tranh đoạt.

"Chai CoCa-CoLa này là của ta! Đừng hòng cướp!"

"Lão phu lấy Snack Cay với nước khoáng này."

"Chỉ có vài chai nước khoáng, ngươi lấy mỗi thứ một chai như thế không thấy mình hơi tham lam quá à?"

"Sao hả, không phục à?"

"Ta không phục đấy!"

"Không phục thì ra đây solo! Ngon thì bem nhau một trận!"

"Đánh thì đánh, ai sợ ai!"

Chẳng bao lâu sau, đám trưởng lão râu tóc bạc phơ đều dựng râu trừng mắt, chực xông vào ẩu đả chỉ vì mấy món sản phẩm của Khởi Nguyên Thương Thành.

Đám Vệ Diệc nhìn mà chỉ muốn bật cười, vẻ mặt nín cười đến méo mó trông vô cùng kỳ quặc.

Bọn Vệ Diệc cũng từng tới Khởi Nguyên Thương Thành nên tam trưởng lão mới để họ cùng tới đây.

Nếu không, bọn họ mới chỉ là đệ tử, làm gì có tư cách tham dự cuộc họp của các vị trưởng lão...

"Khụ khụ..."

Dược Hồi Trần nhìn không nổi nữa, bèn hắng giọng nhắc nhở các vị trưởng lão nhà mình, khiến mọi người giật mình bừng tỉnh.

Tuy vẫn còn đùng đùng giận dữ lườm nhau nhưng ai nấy đều đã bình tĩnh hơn, tối thiểu cũng không còn cãi vã om sòm nữa.

"Các ngươi xem lại mình đi, đã một đống tuổi rồi còn vung tay đánh nhau vì mấy món hàng."

"Hơn nữa, các đệ tử còn đang ở đây kia kìa, hết cần mặt mũi rồi à?"

Dược Hồi Trần chỉ vào mấy vị trưởng lão, khiển trách.

Các trưởng lão cúi gằm mặt, không đáp lời.

Hiển nhiên bọn họ đã quá quen với chuyện này rồi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!