STT 1430: CHƯƠNG 1428: LÃO HỦ CHỈ LÀ ĐI NGANG QUA
Chỉ là, nhìn về phía Tần Trần, Cực Sinh Bi cười nói: "U Vương tám vạn năm không xuất hiện, lần này ngài trở lại, Cực Thiên Vương đại nhân đã sớm nhắc mãi, muốn gặp ngài một lần!"
"Lão già Cực? Hắn muốn gặp ta? Lừa quỷ chắc!"
Tần Trần cười nhạo: "Hắn không sợ ta cướp mất Thái Cực Tán của hắn à?"
Sắc mặt Cực Sinh Bi biến đổi.
Nhưng trong lòng thì đang chửi ầm lên.
Tên khốn này đúng là không phải người.
Ngoài cướp với giết ra, không biết nói chuyện khác được hay sao?
U Vương năm đó mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Nhưng bây giờ ngươi là Tần Trần, tuy là U Vương chuyển thế nhưng cũng không phải U Vương thật sự, có thể bớt phách lối đi được không?
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, Cực Sinh Bi vẫn giữ vẻ mặt hiền lành khi nhìn về phía Tần Trần.
Cực Sinh Bi ngập ngừng nói: "U Vương, chuyện này có lẽ là hiểu lầm, nếu U Vương điều tra sai..."
"Mẹ nó chứ..."
Tần Trần sải một bước ra, sát khí đằng đằng.
Cực Sinh Bi lập tức biến sắc, vội dẫn mấy người lùi lại một chút.
Không lẽ hắn định ra tay thật?
Lão tử chỉ hỏi một câu thôi mà cũng không được sao?
Nhìn Tần Trần, Cực Sinh Bi thầm chửi trong lòng.
Nhưng Tần Trần chỉ nhấc chân lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng không ra tay.
"Cực Sinh Bi, ngươi định làm thuyết khách à?"
"Ờm... Dù sao Ngự Hư Tông cũng đã hợp tác với Thái Cực Đạo Quán của ta mấy vạn năm để chống lại sự tấn công của tộc Thâm Uyên Ma..."
"Được thôi!"
Tần Trần cười.
"Tiên Vũ Sinh chết rồi, ngươi biết không?"
"Vẫn chưa." Sắc mặt Cực Sinh Bi thoáng kinh ngạc.
Tiên Vũ Sinh, con trai của Trấn Thiên Vương, người con ưu tú nhất, đã là Vương Giả thất phẩm. Tuy kém lão hai phẩm nhưng thực lực tuyệt đối vô cùng mạnh mẽ.
Vậy mà đã chết!
Tần Trần lại nói: "Tiên Vũ Sinh chết, ta cùng lắm chỉ thay Trấn Thiên Vương buồn một chút. Nhưng Thiên Đế Các các ngươi, ngàn vạn lần không nên đụng vào người của ta!"
"Tiên Hàm!"
Tần Trần nhìn về phía Tiên Hàm.
Lúc này, Kim Nhãn Thạch Quy chở Tiên Hàm bay lên không.
"Lúc ta gặp Tiên Hàm, nàng chỉ còn thoi thóp một hơi. Ta đã dùng bí pháp cứu nàng, nhưng lại không thể nào ngưng tụ lại đôi tay cho Tiên Hàm."
"Ban đầu ta cũng không chắc, nhưng khi thấy ấn ký trong lòng bàn tay Tiên Vũ Sinh, ta mới biết."
"Bọn họ đã bị một kẻ biết dùng Hư Không Tỏa chặn đường, kẻ giết, người trọng thương!"
Tần Trần nhìn về phía Hư Vô Sinh.
"Trong thiên hạ này, Hư Không Tỏa chỉ có Hư Vô Chi Thể mới thi triển được."
"Hư Vô Sinh, trên khắp ngàn vạn đại lục này, người có Hư Vô Chi Thể có lẽ không chỉ mình ngươi, nhưng kẻ có thể chém giết một Vương Giả thất phẩm, ngoài Hư Vương nhà ngươi ra, còn ai khác nữa không?"
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt đều biến sắc.
Hư Vô Sinh nhìn Tần Trần, ánh mắt lóe lên.
"Ngươi nói là Hư Không Tỏa thì chính là Hư Không Tỏa sao?"
Tần Trần cười.
"Biết ngay là ngươi sẽ không nhận mà!"
Tần Trần đưa ngón tay ra, từng đạo huyền ấn ngưng tụ lại, hóa thành một sợi xích sắt.
Sợi xích sắt đó trói thẳng lên người Tiên Hàm.
"Ráng chịu một chút!" Tần Trần chậm rãi nói.
"Vâng!"
Vù...
Theo Tần Trần thi triển, trên người Tiên Hàm xuất hiện những luồng sáng lộng lẫy.
Cuối cùng, những luồng sáng đó hóa thành những sợi xích sắt đen kịt.
Nhìn kỹ lại, từng sợi xích sắt đang trói chặt vị trí hai cánh tay của Tiên Hàm.
Có thể thấy một đôi tay hư ảo đang ngưng tụ ra.
Nhưng đôi tay hư ảo đó lại bị xích sắt giam cầm, không thể thoát ra được.
Mấy vị Vương Giả đều có thể nhìn ra điểm kỳ lạ trong đó.
Năng lực tái sinh của Vương Giả cực mạnh, trừ khi bị thương bởi vương khí hoặc vương quyết hùng mạnh, nếu không thì tay chân bị chặt đứt đều có thể mọc lại.
Giờ phút này, hai tay của Tiên Hàm rõ ràng đã bị giam cầm, không thể tái sinh.
Tần Trần lại mở miệng.
"Kẻ ra tay đã thi triển Hư Không Tỏa, vốn tưởng rằng người bị Hư Không Tỏa vây khốn chắc chắn phải chết."
"Nhưng kẻ quá tự tin thường không có kết cục tốt đẹp."
"Hư Vô Sinh, có lẽ ngươi không ngờ rằng Tiên Vũ Sinh có thể để lại một đạo ấn ký Hư Không Tỏa."
"Ngươi cũng không ngờ rằng Tiên Hàm có sinh mệnh lực ngoan cường, không chết mà còn được ta cứu!"
Ánh mắt Tần Trần nhìn thẳng vào Hư Vô Sinh.
"Tần Trần ta trước nay không vu oan cho người khác, không có bằng chứng chắc chắn, ta sẽ không giết đến Ngự Hư Tông của các ngươi."
"Hư Vô Sinh, ngươi chối cãi thế nào, nói ta nghe xem!"
Tần Trần nhìn Hư Vô Sinh, ánh mắt mang theo một tia lạnh lẽo.
Chối cãi?
Chối cãi được sao?
Lúc này, ánh mắt Hư Vô Sinh vẫn lạnh nhạt.
"Bản tọa đúng là Hư Vô Chi Thể, nhưng Hư Vô Chi Thể thì không có nghĩa là biết Hư Không Tỏa."
Hư Vô Sinh lúc này, ánh mắt bình tĩnh.
Nhưng trong lòng vẫn kinh ngạc không thôi.
Sao Tần Trần lại biết... Hư Vô Chi Thể ẩn chứa tuyệt kỹ Hư Không Tỏa này!
Chuyện này chỉ có mình hắn biết.
Trước mặt bất kỳ ai, hắn đều chưa từng thi triển qua.
Cho dù có thi triển, hắn cũng dùng thân phận Nhất tiên sinh.
Tần Trần...
Làm sao mà biết được?
Nghe Hư Vô Sinh nói vậy, Tần Trần cười.
"Ta biết ngươi sẽ không nhận, ta cũng không định để ngươi nhận. Trên khắp ngàn vạn đại lục, người hiểu rõ về Hư Vô Chi Thể nhất không phải ngươi, Hư Vô Sinh, mà là ta, Tần Trần!"
Tần Trần cười nhạo: "Ngươi không nhận cũng không sao, ta đánh chết ngươi là sẽ biết ngươi có thi triển Hư Không Tỏa ra không thôi."
Nghe những lời này, sắc mặt Hư Vô Sinh cứng đờ.
Một bên, Cực Sinh Bi nhìn Tần Trần, không nhịn được nói: "U..."
"Ngươi câm miệng."
Nhìn Cực Sinh Bi, Tần Trần nói thẳng: "Sau này không còn Ngự Hư Tông nữa, Thái Cực Đạo Quán của các ngươi sẽ phải một mình trấn thủ thông đạo của tộc Thâm Uyên Ma."
"Bây giờ ngươi có thời gian rảnh thì không bằng đến thông đạo bên kia xem thử tộc Thâm Uyên Ma có xuất hiện không."
"Ta nói ra lý do đã là nể mặt ngươi lắm rồi, Cực Sinh Bi. Mà những lời này cũng không hoàn toàn là nói cho ngươi nghe đâu."
Tần Trần đầy thâm ý liếc nhìn Cực Sinh Bi.
Cực Sinh Bi lúc này, trong lòng im lặng.
Nể mặt ta?
Ngươi gào vào mặt ta như thế mà là nể mặt ta sao?
Dù gì ta cũng là Bi Vương! Là quán chủ của Thái Cực Đạo Quán!
Tần Trần lúc này, tâm thần khẽ động.
Hắn ngẩng đầu nhìn bốn phía.
"Lão già Cực, ngươi còn nghe lén nữa là ta sẽ đến Thái Cực Đạo Quán của ngươi làm khách, thưởng trà luận đạo cho ra trò đấy."
"Đúng rồi, Tinh chủ Văn Hiên của Thái Cực Đạo Quán các ngươi đã bị Văn Vương giết để thay thế, Văn Vương kia chính là Cửu tiên sinh của Thiên Đế Các, vì chuyện này mà ta suýt chết ở hải đảo ngoài trời, lão già Cực nhà ngươi cũng phải cho ta một lời giải thích."
Tần Trần nhìn quanh bốn phía, như thể đang lẩm bẩm một mình.
"Hoặc là cút đi, hoặc là hiện thân cùng ta làm thịt gã này. Nếu ngươi còn dám lén lút dòm ngó, ta đào cả Thái Cực Đạo Quán của ngươi lên!"
Lúc này, trong lòng Cực Sinh Bi đắng chát.
Cuộc đời của U Vương tràn ngập những truyền kỳ!
Nghe nói người này từng vô địch một thời đại.
Bá đạo, phách lối, đó là điều hiển nhiên.
Nhưng không ngờ, U Vương của hiện tại cũng bá đạo đến thế!
Ngươi đã không còn là ngươi của ngày xưa, ngươi cuồng cái gì?
"Ha ha..."
Giữa không trung, một giọng nói già nua vang lên.
"Lão hủ chỉ là đi ngang qua, cáo từ!"
Một câu nói dứt, trong nháy mắt, đất trời lại trở về yên tĩnh.
Cực Sinh Bi chết lặng.
Cực Thiên Vương thật sự ở đây sao?
Đi rồi ư?
Đi thật hay giả vờ vậy?
Tần Trần bĩu môi, không nói gì thêm.
"Cực Sinh Bi, ngươi cứ đứng đây mà xem, ta không ngại. Nhưng nếu dám nhúng tay, ta đã nói là làm, giết không tha!"
Dứt lời, trong chốc lát, một luồng khí tức cường thịnh từ trong cơ thể Tần Trần bùng phát ra...