STT 1431: CHƯƠNG 1429: U VƯƠNG CHIẾN HƯ VƯƠNG
Trong chớp mắt, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được.
Một luồng khí tức bá đạo càn quét bốn phía.
Trung tâm của luồng khí tức bá đạo đó chính là Tần Trần.
Lúc này, ánh mắt Tần Trần mang theo một tia bình tĩnh.
"Vương Giả nhất phẩm mà giết ngươi thì hơi tốn sức, ta phải thăng cấp một chút."
Dứt lời.
Chỉ thấy chín đạo quang mang loé lên từ xung quanh Tần Trần, hợp thành một luồng rồi lao thẳng vào cơ thể hắn.
Vù vù.
Khí thế càng lúc càng lớn mạnh.
Khí tức bên trong cơ thể Tần Trần bắt đầu thay đổi.
Linh thức hải một vạn mét.
Mở rộng gấp đôi.
Linh thức hải hai vạn mét!
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Cực Sinh Bi lúc này chỉ muốn chửi thề!
Ngươi xem, đây là tiếng người nói sao?
Vương Giả nhất phẩm, giết ngươi có chút tốn sức, phải thăng cấp.
Con đường võ đạo, đâu phải nói thăng cấp là thăng cấp được ngay?
Cứ cho là vậy đi...
Ngươi từ nhất phẩm tăng lên nhị phẩm, để đi đối phó với cửu phẩm...
Lần thăng cấp này thì có khác gì đâu?
Trong lòng Cực Sinh Bi cảm thấy mình xem kịch cũng bị Tần Trần sỉ nhục.
Gã này đúng là không biết xấu hổ.
Lúc này, ánh mắt Hư Vô Sinh càng thêm lạnh lẽo sát khí.
"Tại hạ biết U Vương danh tiếng lẫy lừng, thực lực mạnh mẽ, tiêu dao tự tại."
"Thế nhưng, tại hạ cũng muốn khuyên U Vương một câu, ngài không còn là ngài của năm đó nữa rồi!"
Nghe những lời này, Tần Trần siết chặt hai tay.
"Vương Giả nhị phẩm, linh thức hải hai vạn mét, thi triển Cửu Linh Tinh Thần Quyết, chắc có thể khuếch đại sức mạnh hai lần. Một lần chém thất phẩm, hai lần chém cửu phẩm, đủ rồi."
Hư Vô Sinh giật giật khoé miệng.
"U Vương, ta không dung thứ cho ngươi ngạo mạn như vậy!"
Hư Vô Sinh gầm lên.
"Tám vạn năm nay ngươi không có ở đây, bản vương cũng không phải kẻ dậm chân tại chỗ!"
Tần Trần nghe vậy thì cười.
"Đừng có giả vờ!"
"Rốt cuộc th�� ngươi so với đồ đệ của ta vẫn còn kém xa vạn dặm. Nếu không phải cảm thấy vô vọng trong việc tấn thăng Thiên Vương, sao ngươi lại đầu quân cho Thiên Đế Các?"
"Chắc Đế Lâm Thiên đã hứa hẹn sẽ giúp ngươi phi thăng thành Thánh gì đó. Đến tầm của ngươi, cũng chỉ có thứ này mới hấp dẫn nổi ngươi thôi!"
Ánh mắt Tần Trần sắc bén, nhìn về phía Hư Vô Sinh.
"Đáng tiếc, kẻ nào hợp tác với Thiên Đế Các, ta gặp một kẻ, giết một kẻ!"
Ánh mắt Hư Vô Sinh ánh lên vẻ băng giá.
"Minh Vương!"
"Phong Vương!"
"Hai vị tạm thời lui ra đi, việc này không liên quan đến các vị."
"Lui cái gì mà lui?"
Tần Trần lại cười nói: "Đừng chạy, mệt lắm!"
"Lát nữa các ngươi cũng phải chết cả thôi!"
Lời vừa dứt, chín cột linh khí xung quanh Tần Trần đã thông thiên dựng lên.
Chân đạp tinh bàn, bốn phía là tinh trụ, tay cầm vương kiếm, mình khoác tinh bào.
Trong thoáng chốc, Tần Trần khiến người ta có cảm giác như U Vương của năm nào.
Vẻ phong hoa tuyệt đại ấy, thế gian không ai sánh bằng.
"Ra tay đi!"
Dứt lời, Tần Trần lập tức lao tới.
Ngay lập tức, chín cột tinh trụ và tinh bàn cũng chuyển động theo bóng hình Tần Trần.
Trên tinh bàn, chín bóng ảnh Tần Trần mặc y phục đơn sắc cũng lao ra theo hắn.
Sắc mặt Hư Vô Sinh lúc này lạnh như băng.
Ông...
Một cây trường thương xuất hiện trong tay Hư Vô Sinh.
Trường thương vung lên, toả ra sát khí kinh người.
Vương Thương!
Nhìn thấy cây trường thương đó, sắc mặt Tần Trần vẫn bình tĩnh.
Keng...
Trong nháy mắt, thương và kiếm va chạm vào nhau.
Tia lửa bắn tung tóe.
Bốn mắt nhìn nhau.
Sát cơ hiển hiện.
Sát khí chấn động đất trời.
Ầm...
Tiếng nổ vang trời.
Mặt đất xung quanh hai người sụp đổ, tựa như sóng thần động đất ập xuống Ngự Hư Tông.
Không có tiếng kêu thảm thiết, chỉ có mùi máu tươi càng thêm nồng nặc.
Giờ khắc này, ánh mắt Tần Trần lạnh lùng tàn khốc.
Hư Vô Sinh lùi lại.
Hai người đối đầu một chiêu, trong vô hình, thế của trời đất cũng bị dẫn động theo.
Cho đến lúc này, Hư Vô Sinh mới nhận ra.
Tần Trần lúc này nhìn như Vương Giả nhị phẩm.
Thế nhưng, với sự gia trì của tinh trụ và tinh bàn từ Cửu Linh Tinh Thần Quyết, Thiên Cương Lôi Thể, Lôi Điện Thánh Long và cả Vương Kiếm.
Khiến cho Tần Trần lúc này trông không hề thua kém một cường giả Vương Giả thất phẩm.
U Vương!
Vẫn như trước đây!
Trong lòng Hư Vô Sinh không khỏi dâng lên một luồng nộ khí.
Kẻ có thể tu hành đến cảnh giới Vương Giả, ai mà không phải là một tồn tại hùng mạnh giữa đất trời?
Tại sao U Vương hắn lại đặc biệt đến thế?
Hư Vô Sinh không phục!
"Hư Vô Chi Thể!"
Hắn quát lên một tiếng, trên thân thể Hư Vô Sinh lúc này, từng luồng sức mạnh hư không như ẩn như hiện.
"Giết!"
Quát khẽ một tiếng, trường thương trong tay Hư Vô Sinh lập tức hoá thành một đạo tàn ảnh, đâm thẳng về phía Tần Trần.
Độ Sinh Vương Kiếm trong tay, kiếm ý cường đại bắn ra.
Trong nháy mắt, Vương Kiếm chém tới.
Thương và kiếm sắp sửa va chạm vào nhau.
Nhưng đột nhiên, trường thương của Hư Vô Sinh lại như không khí, xuyên qua kiếm của Tần Trần, phập một tiếng, đâm vào ngực hắn.
Một tiếng trầm đục vang lên, máu tươi bắn tung toé.
Máu tươi văng ra từ người Tần Trần.
Một luồng khí tức kinh khủng khuếch tán ra xung quanh.
Trong chớp mắt, ánh mắt Tần Trần trở nên vô cùng âm lãnh.
Công dụng của Hư Vô Chi Thể.
Hư Vô Sinh quả nhiên đã nắm giữ rất thành thạo.
Lúc này, Hư Vô Sinh nhìn Tần Trần với ánh mắt có vài phần lạnh lùng.
Cảm giác bị kẻ yếu hơn xem thường, không ai muốn chấp nhận, Hư Vương hắn lại càng không.
Ánh mắt Tần Trần lạnh nhạt.
"Hư Vô Chi Thể, bây giờ đã phải dùng rồi sao?"
"Ta còn chưa dùng sức, ngươi đã tung át chủ bài rồi à?"
Nghe những lời này, ánh mắt Hư Vô Sinh lạnh đi.
Giả vờ!
Cứ tiếp tục giả vờ đi!
Vậy thì để xem, U Vương ngày nay rốt cuộc có bao nhiêu thực lực!
Vút...
Hư Vô Sinh lao thẳng tới.
Sức mạnh trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn ra.
"Hư Không Thần Thương!"
Một thương đâm ra.
Vương Thương lúc này phá không mà đến, nhắm thẳng Tần Trần.
Vung kiếm ngăn cản, Độ Sinh Vương Kiếm bộc phát ra kiếm khí kinh khủng, càn quét xung quanh.
Giờ khắc này, ai cũng có thể cảm nhận được sát khí khủng bố ẩn chứa trong kiếm khí của Tần Trần.
Chỉ là, còn chưa đợi kiếm khí của Tần Trần chạm đến Vương Thương.
Đột nhiên, Vương Thương xuyên qua hư không rồi biến mất tại chỗ.
Khoảnh khắc tiếp theo nó xuất hiện, đã đâm thẳng vào mặt Tần Trần.
Thấy cảnh này, Tần Trần vung kiếm đỡ đòn.
Keng...
Kiếm và thương giao nhau.
Tiếng kim loại va chạm lại vang lên, mặt đất nổ tung không ngừng.
Máu tươi tí tách chảy xuống.
Trên mặt Tần Trần xuất hiện một vệt máu.
Mũi thương đã sượt qua mặt hắn, chỉ thiếu một chút nữa là đã xuyên thủng đầu hắn.
Trong mắt Hư Vô Sinh lúc này thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
Ánh mắt Tần Trần lập tức trở nên băng giá.
Hai người giao thủ trong nháy mắt không dưới trăm chiêu, vô số ảnh thương và ảnh kiếm hội tụ, tan biến, rồi lại hội tụ...
Lúc này, ánh mắt Tần Trần lạnh lùng.
"Hư Vô Chi Thể, có thể trong khoảng cách ngắn trốn vào hư không!"
Nhìn về phía Hư Vô Sinh, Tần Trần lạnh nhạt nói.
"Ngươi đỡ nổi không?"
Hư Vô Sinh hờ hững đáp.
"Nếu ngươi là U Vương của tám vạn năm trước, e rằng chỉ một kiếm là đã lấy được mạng của ta rồi."
"Đáng tiếc, ngươi của bây giờ, đã không còn là ngươi của ngày xưa!"
"U Vương, thực lực không bằng năm xưa thì đừng cuồng vọng như trước nữa, tính cách cũng nên sửa đổi đi một chút!"
Nghe những lời này, Tần Trần tự giễu cười một tiếng.
Bên dưới, Tiên Hàm tức giận mắng: "Đúng thế, đúng thế, coi thường ai đấy? Ca, chém chết hắn đi!"
Tiên Hàm tức không chịu nổi!
Coi thường người khác?
Thứ đáng chết!
Tần Trần lúc này cười nói: "Được, chém chết hắn!"