Tần Mặc nhìn những vị trí mà Lâm Khải gửi tới. Mặc dù giá cả đúng là khá cao, nhưng vị trí địa lý thì quả thực rất tốt.
Tần Mặc: "Vất vả rồi."
Lâm Khải: "Tần tổng khách sáo."
Việc lựa chọn vị trí cụ thể cho trà lâu vẫn phải đợi cuối tuần sau khi Diêu Vũ Dương và hai người kia đến Thiên Phủ mới có thể quyết định.
Sau đó, hắn gửi mấy vị trí này vào nhóm chat của Bạch Hạo và mọi người, đồng thời nói rõ tình hình đại khái cho họ.
Bạch Hạo: "Mấy vị trí này quả thật không tệ."
Vương Thần: "Không sai, những vị trí này đều tựa lưng vào khu thương mại, lưu lượng người qua lại hoàn toàn không cần lo lắng, dùng để mở trà lâu thì vừa khéo."
Tần Mặc: "Tôi cũng nghĩ vậy, đợi cuối tuần lão Diêu và mọi người tới bàn bạc thêm chút là có thể quyết định được."
Bạch Hạo: "Hahaha, tao đã thấy tiền đang vẫy gọi tao rồi!"
Vương Thần: "+1!"
Tần Mặc: "[Cười] Nói vậy thì cũng không có gì sai cả."
Dương Tinh thấy Tần Mặc trò chuyện hăng say, còn tưởng là đang nói chuyện phiếm với Đường Thi Di, tò mò ghé lại xem thử.
Nhìn thấy nội dung chat của mấy người, cậu ta lập tức mắt tròn xoe, "Không phải chứ, mấy ông lại có ý tưởng quái quỷ gì nữa vậy?"
Tần Mặc nhíu mày, nghiêm túc đàng hoàng sửa lại: "Cái này gọi là đầu tư bình thường."
"Chính là dự án đầu tư hôm qua cậu nói à?" Dương Tinh dò hỏi.
Tần Mặc gật đầu đáp lại: "Vốn dĩ định tự mình làm chút doanh nghiệp nhỏ, nhưng bây giờ thay đổi chủ ý rồi."
Dương Tinh vẻ mặt cổ quái, doanh nghiệp nhỏ?
Nói hình như đúng là doanh nghiệp nhỏ thật, chứ mấy cái sản nghiệp dưới danh nghĩa Tần Mặc có cái nào là doanh nghiệp nhỏ đâu?
Nếu thu nhập hàng năm hàng chục triệu cũng coi là doanh nghiệp nhỏ, vậy cậu ta không phản đối.
Lần này mấy người họ sẽ không lại làm ra một công ty không kém gì công ty văn hóa mới thành lập chứ?
Tần Mặc nhún vai, vẻ mặt bình thản: "Đúng là doanh nghiệp nhỏ mà, dù sao mấy cái sản nghiệp dưới danh nghĩa tôi đầu tư nhiều nhất cũng không quá hai mươi triệu, cái này còn chưa tính là doanh nghiệp nhỏ sao?"
WTF?
Không chỉ Dương Tinh mắt tròn xoe, ngay cả Kim Triết và Tô Thức cũng bị lời của Tần Mặc làm cho cạn lời.
"Không phải chứ ông bạn, cậu có phải đang hiểu lầm gì về khái niệm doanh nghiệp nhỏ không?" Dương Tinh cằn nhằn.
Tần Mặc cũng ngây người, "Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Là cái quái gì chứ! Nếu cái này của cậu là doanh nghiệp nhỏ, vậy mấy cái sản nghiệp lợi nhuận không đến năm triệu một năm thì gọi là gì?" Dương Tinh cạn lời.
"Doanh nghiệp siêu nhỏ?" Tần Mặc thử thăm dò.
". . ." Dương Tinh hoàn toàn không phản bác được, có lẽ đây chính là sự khác biệt trong nhận thức giữa đời thứ hai đỉnh cấp và đời thứ hai bình thường.
Đương nhiên, cậu ta là cái đời thứ hai bình thường kia.
Sản nghiệp có thu nhập hàng năm vượt quá mười triệu mà lại được gọi là doanh nghiệp nhỏ, nói ra sợ là bị người ta chửi chết mất!
Đây tuyệt đối là màn "Versailles" nghiêm trọng nhất mà cậu ta từng gặp!
Thật ra đây không phải Tần Mặc đang "Versailles" đâu, dù sao trước đó lão Tần cũng lừa hắn như vậy, nói cho hắn biết sản nghiệp trong nhà chỉ là doanh nghiệp siêu nhỏ, mấu chốt là hắn thật sự tin.
Đến mức bây giờ hắn vẫn nghĩ như vậy.
Dương Tinh và hai người kia hoàn toàn không muốn nói chuyện với hắn nữa, nói thêm nữa chắc mấy người họ có nguy cơ đau tim mất.
"Đi đâu vậy?" Tần Mặc thấy ba người không quay đầu lại mà đi, vô thức hỏi.
Ba người quay đầu, đồng loạt giơ ngón giữa.
Tần Mặc: ". . ."
Đến tối Dương Tinh mới nhớ ra hỏi hắn lần này mấy người lại để mắt tới ngành nghề nào, Tần Mặc cũng không có ý định giấu giếm, thậm chí còn nghĩ đến việc kéo Dương Tinh vào, tình hình gia đình của Dương Tinh ở Ma Đô cũng thuộc hàng đỉnh cấp.
"Mở trà lâu ở Thiên Phủ á? Sao tôi nghe cứ thấy vô lý hơn cả cái vụ cậu mở quán lẩu vậy?" Dương Tinh ngớ người.
Mặc dù cậu ta bình thường rất ít uống trà, nhưng cũng biết văn hóa thành phố Thiên Phủ, trên đường cái đâu đâu cũng thấy các loại quán trà nhỏ, mức độ cạnh tranh còn hơn cả ngành lẩu chứ không kém.
"Cậu không hiểu rồi à?" Tần Mặc cười bí hiểm, "Cái này gọi là không đi theo lối mòn."
Dương Tinh cảm thấy mình nghe thấy tiếng cười lạnh, cằn nhằn: "Cái con đường này của cậu có vẻ hơi quá không bình thường rồi đấy, nếu không phải cậu có mấy vụ thành công trước đó, tôi nghiêm trọng nghi ngờ cậu là một thằng phá gia chi tử đấy!"
"Hahaha, cái này gọi là người khác dám làm thì tôi làm, người khác không dám làm thì tôi cũng làm." Tần Mặc đùa cợt.
". . ."
Cái mùi "trung nhị" này vẫn còn à?
Y chang mùi vị của mấy cậu ấm nhà địa chủ ngốc nghếch vậy!
"Luôn không thể nào chỉ là một trà lâu đơn giản thôi đúng không? Muốn nói không có chút công nghệ cao nào thì tôi không tin đâu." Dương Tinh lườm nguýt nói.
Tần Mặc khẽ cười, "Hay là nói sao nhỉ, cậu nhóc cậu đúng là nhân tài, đoán trúng phóc luôn."
"Nói rõ hơn xem nào." Dương Tinh lập tức hứng thú, kéo cái ghế nhỏ xích lại gần, thậm chí còn ôm cả đống đồ ăn vặt của Tần Mặc, y chang vẻ mặt hóng chuyện.
Không chỉ cậu ta, ngay cả Kim Triết và Tô Thức cũng không nhịn được mà liếc mắt.
Mặc dù hai người họ không có tiền đầu tư, nhưng tổng ảnh hưởng đến việc họ hóng chuyện à?
"Kiểu câu lạc bộ hội viên ấy, cậu chắc hiểu mà." Tần Mặc cười.
Dương Tinh suy tư một lát, rất nhanh kịp phản ứng, "Vãi chưởng, chơi lớn vậy?"
Tần Mặc gật đầu, bình tĩnh nói: "Bằng không thì cậu thật sự cho rằng tôi tiền nhiều quá không biết làm gì sao?"
Dương Tinh sắc mặt phức tạp, "Tôi bây giờ nghiêm trọng nghi ngờ cậu là đang nhắm tới bảng xếp hạng phú hào Thiên Phủ đấy."
Nếu tình hình thuận lợi, đến lúc tốt nghiệp Tần Mặc thật sự có khả năng vinh dự đứng đầu bảng xếp hạng những người trẻ có sức ảnh hưởng.
Nghĩ thôi cũng thấy hơi không chân thực.
Bạn cùng phòng của mình là đại gia?
"Có hứng thú tham gia chơi đùa không?" Tần Mặc đùa hỏi.
Dương Tinh nghĩ nghĩ, cuối cùng cười khổ lắc đầu: "Mặc dù tôi cũng rất muốn nhập bọn, nhưng lão già nhà tôi rất không có khả năng cho tôi lấy tiền, ông ấy còn trông cậy vào tôi có thể về kế thừa gia nghiệp mà."
Nói thật cậu ta khá hâm mộ Tần Mặc, có thể làm những gì mình thích theo ý mình, nhưng nhà họ chỉ có cậu ta là con trai độc nhất, không quay về kế thừa gia nghiệp là điều không thể nào, làm ăn nhỏ thì được, nhưng tuyệt đối không thể để cậu ta tự lập môn hộ bên ngoài.
Cho nên khả năng này không lớn.
Hơn nữa ở Ma Đô cũng không thiếu loại câu lạc bộ này, hầu như những tài phiệt lớn có tiếng tăm đều có mặt, dựa vào tình hình này thì gia đình cậu ta càng không thể đồng ý cho cậu ta tự làm một câu lạc bộ.
"Được thôi, đến lúc đó muốn vào chơi thì cứ nói chuyện." Tần Mặc mặc dù cảm thấy hơi đáng tiếc, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của Dương Tinh, trên thực tế hắn cũng hiểu cách làm của gia đình Dương Tinh.
Dù sao gia nghiệp lớn như vậy vẫn còn đó, cũng không thể trơ mắt nhìn nó sụp đổ mà không ai tiếp quản chứ?
Dương Tinh cảm kích nhìn Tần Mặc, lời này không khác gì nói cho cậu ta biết, nếu cần dùng đến nhân mạch thì cứ tìm hắn là được, phải biết chỉ một câu nói đó thôi cũng là một ân tình to lớn.
"Đều là anh em mà, phải không?" Tần Mặc trêu chọc, vỗ vỗ vai Dương Tinh.
"Cảm ơn Lão Tam." Dương Tinh chân thành nói.
Tần Mặc cười cười không nói gì, hắn là thật sự coi Dương Tinh như bạn bè, nếu không cũng sẽ không mời cậu ta.
Chuyện làm ăn không thành thì tình nghĩa vẫn còn đó, cũng không ảnh hưởng tình cảm giữa bọn họ.
Kim Triết và Tô Thức thì lại nghe mà mịt mờ, dù sao bọn họ cũng chưa từng tiếp xúc qua loại chuyện này, không biết một cái câu lạc bộ đại diện cho điều gì, cũng không biết lợi ích trong đó liên lụy đến mức nào mà đáng sợ đến vậy...