Virtus's Reader
Thần Hào: Bắt Đầu Thi Đại Học, Đi Hướng Nhân Sinh Đỉnh Phong

Chương 687: CHƯƠNG 671: AI PHÁT MINH RA CÁI NÀY VẬY?

Thoắt cái đã đến thứ sáu.

Buổi trưa, Tần Mặc tìm đến giáo viên chủ nhiệm của lớp để xin nghỉ nửa ngày, nói rằng công ty có việc nên buổi chiều anh không thể lên lớp được.

Không có gì bất ngờ, giáo viên chủ nhiệm của họ đã vui vẻ phê duyệt ngay.

Tần Mặc đắc ý giơ tờ giấy phép nghỉ học trước mặt ba người bạn, "Anh em, tao đi trước một bước nhé, thứ hai gặp."

"Ọe, đây là cái lợi của việc có ô dù à?" Kim Triết ghen tị muốn chết.

Tần Mặc nghiêm túc gật đầu, trước khi đi còn không quên chọc tức mấy người họ: "Mày nói đúng rồi đấy, có ô dù đúng là muốn làm gì thì làm."

"..."

"Đệt, nó làm màu kìa!" Kim Triết sa sầm mặt, đúng là không biết sinh viên thời nay máu chiến cỡ nào rồi?

"Xử nó!" Tô Thức còn chưa nói dứt lời đã lao tới.

Tần Mặc: "..."

Chủ quan rồi, pha này né không kịp!

Sau khi dần cho Tần Mặc một trận tơi bời, tâm trạng của ba người lập tức sảng khoái hơn hẳn.

Chỉ còn lại một mình Tần Mặc hoài nghi nhân sinh, nếu được làm lại, anh thề sẽ không bao giờ làm màu nữa, làm màu cũng có giá của nó đấy!

Đi đến bãi đậu xe, anh đặt định vị đến sân bay Song Lưu, thắt dây an toàn, khởi động xe rồi rời khỏi trường.

Nửa tiếng sau, Tần Mặc đỗ chiếc Mercedes-Benz G ở gara tầng hầm của sân bay Song Lưu nhưng không vội đi lên mà nhắn tin cho Đường Thi Di trước.

Anh gửi thông tin chuyến bay của mình cho cô, chập tối hơn sáu giờ sẽ đến sân bay Hồng Kiều ở Ma Đô.

Nghĩ hôm nay là thứ sáu, lịch học của Đường Thi Di chắc cũng không dày đặc lắm nên anh định để cô ra đón.

Đường Thi Di: "Đã nhận lệnh!!!"

Đường Thi Di: "(icon mặt ngầu) Ta sẽ đến đúng giờ chờ bổn cung giá lâm."

Tần Mặc: "Lại lên cơn 'hoang tưởng tuổi teen' à?"

Đường Thi Di: "(icon lườm cháy mặt)?"

Tần Mặc thấy biểu cảm này thì không nhịn được cười, liền trả lời lại một tin.

Tần Mặc: "Chuẩn!"

Đường Thi Di: "Hừ hừ, thế còn tạm được."

Đường Thi Di: "Không nói với anh nữa, em phải vào lớp rồi, tối gặp nhé, moa moa!"

Tần Mặc không trả lời, cất điện thoại vào chiếc túi hộp LV đeo bên người rồi đi thang máy vào bên trong sân bay.

Sáu giờ rưỡi tối, Tần Mặc từ sân bay đi ra, vừa liếc mắt đã thấy Đường Thi Di đang đợi ở cửa ra ga quốc nội, hôm nay cô diện đồ theo phong cách ngự tỷ.

Một chiếc váy liền thân không tay màu đen ôm eo kết hợp với giày cao gót Valentino, chiều dài váy vừa vặn che qua đầu gối. Tông màu tối càng tôn lên làn da trắng nõn của Đường Thi Di, vóc dáng được khoe trọn một cách hoàn hảo, lớp trang điểm cũng theo phong cách quyến rũ.

Mấy gã đàn ông có mặt tại đó đều ngẩn người, nhan sắc và tỷ lệ cơ thể này đúng chuẩn nữ thần trong truyền thuyết rồi còn gì!

Tần Mặc cũng ngây người ra nhìn.

Đường Thi Di cong cong mắt, cười tủm tỉm vẫy tay với Tần Mặc, cô rất hài lòng với biểu hiện của anh, xem ra một tiếng đồng hồ make up của cô không hề uổng phí, hiệu quả ra phết.

"Mấy ngày không gặp đã không nhận ra rồi à?" Đường Thi Di cười tươi bước tới khoác tay Tần Mặc, lí lắc hỏi.

"Đúng là có chút không nhận ra, kiểu trang điểm này thay đổi lớn thật." Tần Mặc thành thật nói.

Trước đây Đường Thi Di chủ yếu trang điểm nhẹ nhàng, thiên về khí chất ngọt ngào, rất ít khi trang điểm theo phong cách quyến rũ thế này, nhưng hiệu quả vẫn rất tuyệt vời, thang điểm 10 thì anh cho 9,9!

"Chứ sao, em học mấy ngày liền đấy." Đường Thi Di vênh mặt tự kiêu.

Tần Mặc véo má Đường Thi Di, cười gian nói: "Anh đã phối hợp như vậy, có phải nên có phần thưởng gì không?"

Đường Thi Di đỏ mặt, lườm yêu anh một cái rồi nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh muốn thưởng gì?"

Tần Mặc chỉ vào má mình, Đường Thi Di lập tức hiểu ý, cô nhón chân lên, đang chuẩn bị hôn chuồn chuồn lướt nước lên má anh thì Tần Mặc lại chơi không đẹp, ngay lúc môi cô sắp chạm vào má anh, anh đột nhiên quay đầu lại. Mặt Đường Thi Di lập tức nóng bừng, cô hờn dỗi trừng mắt nhìn anh.

Tần Mặc như không thấy, kéo Đường Thi Di vào lòng, làm nụ hôn sâu hơn, Đường Thi Di rên khẽ một tiếng rồi ngoan ngoãn thuận theo anh.

Mà màn tương tác của hai người đã khiến đám cẩu độc thân tại hiện trường trợn tròn mắt.

Hay lắm, hay lắm, phát cẩu lương công khai đúng không?

Không ít cô gái thấy cảnh này thì cười đầy ẩn ý, còn có không ít tiếng reo hò cổ vũ.

Tần Mặc buông Đường Thi Di ra, mặt cô nàng đỏ bừng, thấy vậy càng vùi mặt vào ngực anh không dám ngẩng lên.

Tần Mặc thì lại chẳng có cảm giác gì, đùa chứ hai người sắp đính hôn rồi, thực thi chút quyền lợi của mình thì có sao?

Anh đắc ý vẫy tay với những người xung quanh đang chú ý đến hai người, sau đó nắm tay Đường Thi Di nhanh chóng chuồn đi.

Có sát khí của cẩu độc thân!

"Anh xấu quá đi!" Về đến xe, Đường Thi Di vuốt lại mái tóc rối vì chạy lúc nãy, đỏ mặt hờn dỗi nhìn Tần Mặc.

"Đồng chí Tiểu Đường chú ý lời nói của mình nha, dì Hàn và chú Đường đều công nhận rồi, em còn có ý kiến gì sao?" Tần Mặc cười gian với vẻ mặt tiểu nhân đắc chí.

Đường Thi Di bật cười, lém lỉnh hỏi: "Cho nên anh ăn chắc em rồi chứ gì?"

"Không sai!" Tần Mặc cười gật đầu.

Đường Thi Di khẽ hừ một tiếng: "Đắc ý."

Tần Mặc nhìn đôi môi đã bị mình ăn sạch son của Đường Thi Di, hài lòng mỉm cười.

Anh nghiêng người qua giúp cô thắt dây an toàn, Đường Thi Di mím môi cười.

"Bây giờ chúng ta về Hàng Châu luôn ạ?" Đường Thi Di nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc nói đùa: "Hôm nay mà chúng ta không về, em tin không, tối nay bà Vương sẽ gọi điện cho anh ngay."

Đường Thi Di lập tức bật cười, trêu chọc: "Lúc đi với em thì sao anh nhịn được hay vậy?"

Tần Mặc cạn lời: "Em muốn ở vậy à?"

"Phì phì phì, không được nói mấy lời xui xẻo như vậy!" Đường Thi Di vội vàng vỗ nhẹ vào miệng Tần Mặc.

Tần Mặc không nhịn được cười, không ngờ cô nàng này cũng mê tín phết.

Anh mở nhạc trong xe, chỉnh sang bài hát Đường Thi Di thích rồi lái xe đi.

Đường Thi Di nhắn tin báo cho Hàn Dĩnh và Đường Kiệt biết tối nay hai người sẽ về.

Ánh mắt Đường Thi Di đột nhiên rời khỏi điện thoại, cô nhìn Tần Mặc rồi nhỏ giọng nói: "Anh ơi, mẹ em muốn hai chúng ta tối nay về nhà ở, làm sao bây giờ?"

Tần Mặc không cần suy nghĩ mà đáp: "Anh không có vấn đề gì, lát nữa anh sẽ gọi điện cho bà Vương nói rõ tình hình là được."

Đường Thi Di lập tức lộ rõ vẻ vui mừng: "Vậy em báo cho họ ngay bây giờ nhé."

Tần Mặc cười gật đầu.

"Bố mẹ nói đợi chúng ta về ăn cơm chung." Đường Thi Di cất điện thoại, vui vẻ nói.

"Vậy anh lái nhanh một chút." Tần Mặc đáp lại, rồi anh nhìn Đường Thi Di, nháy mắt một cái.

Đường Thi Di khó hiểu: "Sao thế?"

Tần Mặc giả vờ thở dài: "Không có động lực, lái không nổi, làm sao bây giờ?"

Đường Thi Di lúc này mới hiểu ra, cô bật cười, trêu chọc hỏi: "Vậy... sờ chân một cái nhé?"

"Khụ, anh là người như vậy sao?" Tần Mặc ra vẻ chính nhân quân tử.

"Vậy anh đưa tay qua đây làm gì?" Đường Thi Di buồn cười nhìn Tần Mặc.

Anh có thể nói đây là thói quen được không?

Cũng may Đường Thi Di không có ý định so đo với anh, bảng điều khiển trung tâm của chiếc Taycan hơi vướng, cô hiểu ý nhích chân lại gần một chút để Tần Mặc có thể dễ dàng chạm tới.

Cái thứ này là ai phát minh ra vậy nhỉ? Sờ vào là thấy hăng hái hẳn lên!

Tần Mặc lập tức có động lực, Đường Thi Di dở khóc dở cười nhìn anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Có cần thiết phải vậy không?"

Xem ra cô nàng này hoàn toàn không biết sức hút của mình lớn đến mức nào, đúng là quá đáng thật

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!