Mô hình này có chút tương tự mấy câu lạc bộ thượng lưu ở Đế Đô và Ma Đô, chỉ là đổi hình thức câu lạc bộ thành trà lâu thôi. Nếu thật sự xây dựng được như lời Tần Mặc vừa nói, lợi nhuận một năm đúng là không thể tưởng tượng nổi.
"Lão Tần, cái đầu của ông mọc ra kiểu gì thế?" Vương Thần giờ phút này đối với Tần Mặc quả thực là phục sát đất.
Trước đó, hắn và Bạch Hạo dù nắm trong tay tài nguyên nhưng lại chẳng hề nghĩ đến hướng này.
Tần Mặc cười đáp lại: "Ý tưởng này cũng không phải của tôi, ban đầu tôi chỉ định mở một quán trà bình thường thôi."
"Là một người khác hoàn toàn?" Vương Thần và Bạch Hạo ngẩn ra.
Tần Mặc gật đầu xác nhận.
"Ai thế?"
Cả hai đồng thanh hỏi.
"Giám đốc Lâm, người đang quản lý công ty giúp tôi." Tần Mặc trả lời.
Bạch Hạo và Vương Thần nhìn nhau, đều có chút kinh ngạc. Hai người họ từng gặp Lâm Khải, trông đã thấy không đơn giản, nhưng không ngờ lại không đơn giản đến thế.
Vương Thần đột nhiên nảy ra ý đồ xấu, xoa tay cười gian: "Nhân tài như vậy mà chỉ quản lý một công ty thì đúng là lãng phí tài năng. Hay là ông hỏi giúp bọn tôi xem anh ấy có hứng thú sang công ty văn hóa mới thành lập bên này không? Ông yên tâm, về đãi ngộ cứ gọi là tới nóc!"
Tần Mặc trợn tròn mắt, không thể tin vào tai mình, chỉ vào mặt mình rồi ngơ ngác hỏi: "Tôi không nghe lầm chứ, hai người các ông dám ở ngay trước mặt tôi mà đào người của tôi à?"
"Toàn anh em cả, tính toán chi li làm gì!" Vương Thần bá vai Tần Mặc, cố gắng tẩy não hắn.
Bạch Hạo thấy vậy cũng lặng lẽ mỉm cười, hai người kẹp Tần Mặc ở giữa, cười đầy ẩn ý. Đề nghị này đúng ý hắn vãi!
Tần Mặc chỉ biết "ha ha", sau đó cà khịa: "Nghĩ cũng đừng nghĩ. Công ty của tôi bây giờ công việc đã đủ cho anh ấy xoay xở rồi, nếu nhận thêm việc nữa thì chắc bên tôi toang luôn mất!"
"Cố chen một chút là được mà." Vương Thần nói một cách nghiêm túc, rồi quay sang Bạch Hạo: "Ông thấy sao, lão Bạch?"
Bạch Hạo không chút do dự, gật đầu ngay tắp lự: "Tôi thấy không thành vấn đề!"
Tần Mặc tức đến bật cười, liếc mắt một cái, chỉ tay ra cửa phòng làm việc rồi mỉm cười nói: "Mời hai ông lượn đi cho nước nó trong!"
"Lão Tần, tình anh em mười năm của chúng ta đó!" Vương Thần giả bộ đau thương nhìn Tần Mặc.
Bạch Hạo cũng hùa theo, chỉ có điều kỹ năng diễn xuất này thật sự quá kém, trông dở tệ!
Tần Mặc cạn lời nhìn hai người họ: "Dù là trăm năm cũng không được!"
"..."
"Chà, mềm không được, cứng cũng chẳng xong, hay là hai đứa mình lén bắt cóc hắn về?" Vương Thần nhìn Bạch Hạo nói đùa.
"?" Tần Mặc tê cả người, lập tức cà khịa: "Vãi chưởng, mày có phải người không thế?"
"Ha ha ha ha ha ha!" Vương Thần cười phá lên: "Đôi khi cũng không cần phải là người."
Bạch Hạo cũng bị câu trả lời này chọc cười, sau đó nghiêm túc nói: "Không đùa nữa, quán trà này ông định đầu tư bao nhiêu, lão Tần?"
Tần Mặc lắc đầu: "Cụ thể tôi vẫn chưa tính toán, nhưng không có năm ba chục triệu chắc là không xong."
"Đúng vậy, dù sao thì trang trí cũng không thể quá 'cùi' được." Bạch Hạo tán thành. Số tiền mặt hắn có thể dùng bây giờ không nhiều, chỉ còn hơn mười triệu một chút. Nếu tính theo mục tiêu đầu tư của Tần Mặc, ba người họ mỗi người phải bỏ ra ít nhất khoảng mười lăm triệu, thậm chí còn cao hơn.
Tên Vương Thần này vừa mới mua một chiếc LaFerrari, giờ thì số dư trong thẻ còn sạch bách. Trừ phi ngửa tay xin tiền nhà, nếu không thì làm sao mà hắn có thể có được số tiền lớn như vậy?
Hai người đồng loạt nhìn về phía Vương Thần.
"Bên tôi không thành vấn đề, cùng lắm thì nhờ ông già nhà tôi tài trợ một ít. Đến lúc đó tôi kể sơ qua chuyện này, ông ấy sẽ không phản đối đâu." Vương Thần tự tin tuyên bố.
Tần Mặc và Bạch Hạo gật đầu. Lúc này, Tần Mặc nói tiếp: "Các ông thấy chuyện này có nên rủ thêm lão Diêu và mọi người cùng nhập hội không? Nếu họ cũng tham gia, áp lực tài chính của mỗi người chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều. Hơn nữa, đến lúc đó nền tảng và vòng quan hệ của chúng ta sẽ không chỉ giới hạn ở Thiên Phủ. Về lâu dài, sự tham gia của họ chắc chắn sẽ giúp trà lâu có sức ảnh hưởng lớn hơn."
Bạch Hạo và Vương Thần suy nghĩ một lát, cảm thấy Tần Mặc nói rất có lý. Diêu Vũ Dương và Triệu Thái đều là cậu ấm hàng đầu ở Đế Đô, mạng lưới quan hệ mà họ nắm giữ hoàn toàn khác đẳng cấp với bên Thiên Phủ này. Có họ tham gia, chắc chắn nền tảng này sẽ được nâng lên một tầm cao mới.
"Hay là gọi điện hỏi thử xem?" Vương Thần nhìn hai người đề nghị.
Tần Mặc và Bạch Hạo cùng gật đầu, sau đó Vương Thần khỏi nói nhiều, liền vào thẳng nhóm chat gọi video luôn.
Phải công nhận, nhóm chat của mấy người này yên tĩnh hơn nhóm của đám Trương Minh Tuấn nhiều, nếu không có chuyện gì thì gần như chẳng có tin nhắn nào.
Một lát sau, Triệu Thái nhận cuộc gọi video, xuất hiện trong camera với vẻ mặt ngáo ngơ.
Tình huống này khiến cả ba người Tần Mặc cũng ngớ ra.
"Mới ngủ dậy à?" Vương Thần ngẩn người hỏi.
"Mày nói đúng rồi đấy." Triệu Thái dụi mắt ngồi dậy cà khịa: "Đêm qua bị lão Diêu kéo đi bar uống cả đêm, hơn tám giờ sáng mới về khách sạn."
Vương Thần cười ha ha: "Với cái tửu lượng của mày thì đúng là làm khó mày rồi."
Triệu Thái khinh bỉ liếc Vương Thần một cái, không phục phản pháo: "Sao tao nhớ tửu lượng của mày còn kém cả tao nhỉ?"
Vương Thần: "..."
Bị bóc mẽ rồi thì chơi sao đây?
Tất nhiên là lờ nó đi rồi!
Vương Thần lập tức chuyển chủ đề: "Lão Từ và mọi người ở cùng khách sạn với mày à?"
"Hai người họ ở phòng đối diện tao." Triệu Thái ngáp một cái rồi đáp, sau đó nói tiếp: "Có việc gì thì tao đi gọi họ."
"Thế thì tốt quá, đúng là có chút chuyện muốn nói với các cậu." Vương Thần lặng lẽ cười.
"Đợi tí, hai phút." Triệu Thái vươn vai, đặt điện thoại di động trong phòng rồi đi ra ngoài.
Tần Mặc và Bạch Hạo không nhịn được cười, tên Triệu Thái này bây giờ chắc chắn não vẫn còn đang treo.
Hai phút sau, trong màn hình video của Triệu Thái xuất hiện thêm hai người nữa với vẻ mặt cũng ngáo ngơ không kém, chính là Từ Thừa Duệ và Diêu Vũ Dương.
"Anh em ơi, vừa ngủ được một lát đã bị các ông dựng dậy rồi." Diêu Vũ Dương phàn nàn.
Đêm qua hắn uống hơi nhiều, đến giờ vẫn chưa tỉnh rượu.
"Chú ý thái độ nhé! Có kèo kiếm tiền đây, chắc là không muốn nghe à?" Tần Mặc nói đùa.
Lời này vừa dứt, không chỉ Diêu Vũ Dương tỉnh rượu, mà ngay cả Từ Thừa Duệ bên cạnh cũng tỉnh táo lại ngay lập tức. Cả ba người ngồi nghiêm chỉnh trước ống kính, đồng thanh: "Nói mau!"
"Ba người các ông có thể sống thật hơn nữa được không?"
Ba người Tần Mặc lập tức cười phun.
Diêu Vũ Dương nghiêm túc nói: "Anh em tôi sống thật quen rồi."
Sau đó, hắn không thể chờ đợi được nữa, vội hỏi: "Mau nói đi, kế hoạch gì thế?"
"Bọn tôi định mở một trà lâu ở Thiên Phủ, muốn hỏi xem các ông có ý tưởng gì không." Tần Mặc cười nói.
Nghe vậy, ba người Diêu Vũ Dương còn tưởng mình nghe nhầm. Trà lâu gì mà cần đến cả sáu Đại Kim Cương bọn họ cùng đầu tư?
Từ Thừa Duệ nghi hoặc hỏi: "Lão Tần, ông chắc chứ? Ngành trà lâu ở Thiên Phủ đã bão hòa rồi, bây giờ nhảy vào thì về cơ bản chỉ có lỗ sấp mặt thôi."
Hắn là người Thiên Phủ chính gốc, đương nhiên biết tình hình thực tế của ngành này.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn