Tần Mặc vừa từ phòng vệ sinh ra đã thấy vẻ mặt im lặng của Dương Tinh, hiếu kỳ hỏi: "Tình hình sao rồi?"
Dương Tinh bất lực than thở: "Mày hỏi hai cái thằng qua cầu rút ván kia kìa!"
Tần Mặc bật cười, nhìn về phía Kim Triết và Tô Thức, trêu ghẹo hỏi: "Mấy đứa sẽ không lại chọc tức lão Tứ đấy chứ?"
"Tao nói đúng là, mày đoán chuẩn phết, nhưng chuyện này không liên quan đến tao, mày phải hỏi lão Đại ấy." Tô Thức lập tức đổ oan cho Kim Triết.
"?" Kim Triết đứng hình, nhìn Tô Thức với vẻ mặt không thể tin được: "Không phải lão Nhị, tao với mày là anh em cây khế mà, mày bán anh em à?"
Tô Thức giả ngu đáp lại: "Không hiểu mày đang nói cái gì, tao có thể cái gì cũng không biết."
Kim Triết: "..."
Được được được, chơi kiểu này đúng không?!
Tần Mặc hiểu rõ ngọn ngành xong thì cười phun nước miếng luôn. Dương Tinh vừa nói "qua cầu rút ván" đúng là không sai chút nào. Hắn nhìn Dương Tinh đổ thêm dầu vào lửa: "Không được thì mày cũng mua một chiếc đi? Hơn hai trăm nghìn với một thiếu gia Ma Đô như mày thì có đáng là bao đâu?"
"Thôi đi mày! Ghế sofa nhà tao còn chưa đến hai trăm nghìn nữa là. Cái này mà ông già tao biết thì về kiểu gì cũng bị thu thập một trận ra trò!" Dương Tinh đen mặt đáp lại.
Tần Mặc hồ nghi nhìn Dương Tinh: "Thật hay giả đấy?"
Nói thật, tài sản nhà Dương Tinh chắc chắn phải tính bằng "mục tiêu nhỏ" (tức là rất nhiều tiền), vậy mà nội thất trong nhà lại không có nổi cái ghế sofa hai trăm nghìn sao?
Dù sao thì hắn không tin!
"Tao lừa mày làm gì, thật sự không có cái gì bất thường như thế đâu." Dương Tinh bất đắc dĩ đáp lại.
Nhà hắn có tiền không sai, nhưng ông già nhà hắn lại không coi trọng mấy thứ này. Ghế sofa loại này tàm tạm là được rồi, chẳng lẽ ghế sofa hai trăm nghìn ngồi lên có thể thành tiên chắc?
Cái này hoàn toàn là đầu tư lỗ vốn chứ gì nữa, nhà hắn làm tài chính, sao có thể làm cái loại mua bán lỗ vốn này được.
Hắn ngược lại cũng muốn mua lắm chứ, nhưng ai bảo kinh tế đại quyền nằm trong tay ông già nhà hắn đâu, chẳng phải mày thấy tiền tiêu vặt của hắn bây giờ còn ít hơn mấy phú nhị đại bình thường à.
Hắn chỉ là mang danh thiếu gia Ma Đô, thực tế trên người thật sự không có bao nhiêu tiền, hoàn toàn không thể so với mấy công tử nhà giàu như Tần Mặc được!
"Thảm vậy sao?" Kim Triết cũng quăng tới ánh mắt hồ nghi.
Dương Tinh tức giận nói: "Bằng không thì mày nghĩ sao? Thật sự cho rằng ai cũng máu lạnh vô nhân tính như lão Tam à? Nếu thật sự là như vậy thì còn chưa kịp tiếp quản sản nghiệp trong nhà đã bị phá sản hết rồi! Ví dụ như vậy cũng không phải là không có."
Kim Triết á khẩu, sao nghe vào còn thảm hơn cả mấy người bình thường như bọn hắn vậy?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Tô Thức trêu ghẹo nói: "Đồng cảm với nhà tư bản, mày vẫn là đứa đầu tiên đấy!"
Kim Triết đen mặt: "Tao chỉ là cảm khái một chút thôi mà!"
Dương Tinh và Tần Mặc thì lườm cháy mặt Tô Thức, cười như không cười nói: "Cho mày một cơ hội tổ chức lại ngôn ngữ!"
Hai người bọn họ là nhà tư bản ư?
Mắng hơi khó nghe đấy nhé!
Tô Thức nụ cười cứng đờ, cười gượng nói: "Sorry, nói sai nói sai."
Nếu không xin lỗi hắn không nghi ngờ chút nào hai người này sẽ trực tiếp nhào lên cho hắn một trận "chế tài chính nghĩa".
"Cái này còn tạm được, nhớ kỹ, chúng ta là lương dân!" Tần Mặc nghiêm túc giải thích.
"Chuẩn không cần chỉnh, lời này tao thích nghe!" Dương Tinh tán đồng gật đầu.
Tô Thức: "..."
Kim Triết: "..."
Hai người này mà là lương dân thì bọn hắn là cái gì?
Nông dân sao?
Nói như vậy hình như cũng không có vấn đề gì, dù sao với số tài sản ít ỏi trên người bọn họ, nói là nông dân hình như tuyệt không quá đáng.
Tần Mặc và Dương Tinh nhìn thấy biểu cảm trên mặt hai người xong thì lập tức không nhịn được cười phá lên. Tần Mặc trêu ghẹo nói: "Sao không cười nữa?"
Kim Triết lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, Tần Mặc và Dương Tinh suýt nữa cười như heo kêu.
"Được rồi, đi nhanh lên đi, tao hẹn người ta 1 giờ chiều đến, đến trễ sẽ không hay." Dương Tinh cười thúc giục nói.
Tần Mặc sửng sốt một chút, nhìn đồng hồ, còn chưa tới 11 giờ 30 phút, cách 1 giờ chiều còn nửa tiếng, lập tức nghi hoặc nhìn về phía Dương Tinh hỏi: "Người bán mày tìm không phải ở thành phố xung quanh Thiên Phủ đấy chứ?"
Nói thật, từ ký túc xá D10 xuất phát nửa tiếng là có thể đi khắp các khu ở Thiên Phủ, về thời gian hoàn toàn kịp!
Dương Tinh như nhìn thằng ngốc nhìn Tần Mặc: "Mày không ăn cơm trưa à?"
"???" Tần Mặc trên mặt viết đầy dấu chấm hỏi, đột nhiên có dự cảm không lành, cảnh giác nhìn về phía Dương Tinh: "Mày sẽ không muốn để tao mời khách ăn cơm đấy chứ?"
Ba người Kim Triết lập tức cười đểu.
"Nôn, tao biết ngay mấy đứa tìm tao không có chuyện gì tốt mà!" Tần Mặc đen mặt.
"Ai, lời này, phá vỡ đoàn kết đấy nhé!" Kim Triết nghiêm túc ôm vai Tần Mặc lắc lư nói.
Dương Tinh cười thầm: "Lão Đại nói chuẩn không cần chỉnh, muốn mời tao ăn cơm thì nhiều người lắm, tao là anh em nên mới để mày mời khách đấy!"
Tần Mặc im lặng nhìn ba người diễn kịch, hóa ra ba thằng này đã thông đồng từ trước để lừa hắn một vố đúng không?
"Quen biết mấy đứa đúng là cái nghiệp chướng đời trước của tao mà!" Tần Mặc bất lực than thở.
"Ha ha ha ha ha ha ha!" Ba người cười té ghế.
Tần Mặc đến phòng giữ quần áo thay bộ khác xong cầm lấy chìa khóa xe LaFerrari rồi cùng mấy người ra cửa.
Trong gara tầng hầm, Dương Tinh ném chìa khóa chiếc McLaren 720S của mình cho Kim Triết, còn mình thì chuẩn bị ngồi xe Tần Mặc. Dù sao thì McLaren 720S và Ferrari LaFerrari, cái nào oách hơn hắn vẫn biết chọn chứ.
Kim Triết nhìn chiếc chìa khóa trong tay mà trợn tròn mắt: "Không phải, xe đắt thế này mà mày đưa tao, thằng khốn, mày muốn hại tao à?"
Chiếc xe này mà trên đường va quẹt nhẹ một cái hắn có mà không đền nổi, mà dù Dương Tinh không bắt đền hắn cũng thấy ngại.
Dương Tinh trêu ghẹo nói: "Đụng phải cũng không bắt mày đền, mày sợ cái gì?"
"Vậy cũng không được, anh em chưa lái bao giờ!" Kim Triết khóc không ra nước mắt. Hắn rất thèm siêu xe, nhưng nếu thật sự cho hắn lái thì trong lòng ít nhiều vẫn không chắc.
"Chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy chứ? Cứ thế này rồi thế kia, chẳng phải là lái được à?" Dương Tinh cười ha ha nói.
Kim Triết ném chìa khóa xe cho Dương Tinh, lắc đầu nói: "Tao không dám lái đâu, vẫn là tao ngồi xe lão Tam đi, đỡ phải trên đường nơm nớp lo sợ."
Dương Tinh: "..."
Hắn cầm chìa khóa xe, kéo Kim Triết ngồi vào trong xe, khởi động động cơ xong liền giảng giải kỹ càng tất cả các nút chức năng trong xe. Cũng may McLaren toàn bộ các dòng xe đều y chang nhau, tóm gọn trong hai chữ: đơn giản!
Rất nhanh liền giới thiệu xong tất cả các nút chức năng trong xe.
Sau đó hắn nghiêm túc nhìn Kim Triết: "Mày mà còn không hiểu nữa thì tao không thể không nghi ngờ IQ của mày đấy."
"Xe này tao không lái không được sao?" Kim Triết im lặng nhìn Dương Tinh.
"Anh em cũng muốn ngồi ghế phụ của LaFerrari, mày coi như thỏa mãn tâm nguyện này của anh em đi." Dương Tinh nói đùa.
Cuối cùng, dưới sự dụ dỗ của Dương Tinh, Kim Triết vẫn ngồi vào ghế lái chiếc McLaren.
Tô Thức ngồi vào trong xe nhanh chóng thắt chặt dây an toàn, cảnh giác nhìn Kim Triết nói: "Mày kiềm chế một chút, cái mạng nhỏ này của tao bây giờ nằm trong tay mày đấy."
Kim Triết nhìn những nút bấm kia, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm, Tô Thức nghe mà thót tim, tay cầm chốt cửa mà toát mồ hôi hột.
Cũng không ai nói lần này ngồi xe còn có nguy hiểm đến tính mạng đâu...