Sau hơn mười phút hướng dẫn, Kim Triết cuối cùng cũng nhớ hết các nút chức năng. Cậu đeo dây an toàn, tự tin tuyên bố: "Yên tâm đi, an toàn của cậu cứ để tôi bảo vệ, tài xế lão làng 18 năm, xuất phát!"
Vút!
Tần Mặc và Dương Tinh ngồi trong xe nhìn chiếc McLaren 720S đột ngột vọt đi, cả hai đều im lặng.
Tần Mặc trầm mặc một lát rồi nhìn Dương Tinh: "Cậu chắc chắn là cậu ta ổn chứ?"
Dương Tinh cũng bị cú đạp ga của Kim Triết làm cho giật mình, không chắc chắn đáp lại: "Ưm... chắc là được thôi?"
"..."
Lại một lần nữa cạn lời. Giờ Kim Triết không còn lo lắng nữa, mà người lo lắng lại biến thành hai người họ.
Tần Mặc không dám lái quá nhanh, điều khiển xe bám sát phía sau chiếc McLaren 720S kia, sợ lát nữa Kim Triết sẽ cho hai người một màn biểu diễn "để đời".
"Tôi dám cá là nhịp tim của tôi hiện tại đã vượt 150 rồi!" Dương Tinh nhìn chiếc McLaren 720S đang chạy phía trước nói.
"Haha, không phải vừa nãy còn tự tin lắm sao?" Tần Mặc trêu ghẹo.
Thực tế, nhịp tim của hắn cũng không thấp, dù sao cú đạp ga của Kim Triết vừa rồi quá đáng sợ!
Cũng may Kim Triết đã quen với việc điều khiển chiếc McLaren, tốc độ được giữ ổn định khoảng 30 km/h từ đầu đến cuối, lúc này hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
Quãng đường mười phút lái xe mà thực tế mất gần hai mươi phút. Tần Mặc dừng xe ở bãi đậu xe trước cửa tiệm Xuyên Hương Thu Nguyệt. Đúng lúc này, Kim Triết và Tô Thức cũng vừa bước xuống xe. Biểu cảm của Kim Triết và Tô Thức đơn giản là hai thái cực đối lập.
Tô Thức ôm ngực, trông có vẻ hoảng sợ, còn Kim Triết thì mặt mày hớn hở, cuối cùng cũng hiểu vì sao đàn ông đều thích siêu xe mã lực khủng, món này đúng là đã ghiền thật.
Mặc dù trên đường cậu ta luôn giữ tốc độ 30 km/h, nhưng cú đạp ga trong hầm gửi xe vừa rồi thật sự khiến cậu ta sướng rơn.
Đáng tiếc, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, loại xe trong mơ này cả đời cậu ta cũng không mua nổi.
Nhưng mà ai bảo cậu ta có hai người bạn cùng phòng tốt bụng chứ, cũng coi như đã thỏa mãn được ước nguyện lái siêu xe.
"Cảm giác thế nào?" Tần Mặc nhìn Tô Thức cười xấu xa hỏi.
"Ối trời ơi, không khoa trương chút nào, vừa rồi tôi còn nghĩ sẵn di chúc rồi." Tô Thức nghĩ mà sợ nói.
"Haha, di chúc luôn cơ à?" Tần Mặc và Dương Tinh lập tức cười phá lên.
"Có khoa trương đến thế sao?" Kim Triết nghi ngờ nhìn Tô Thức.
"Khoa trương ư? Có khoa trương bằng cú đạp ga của cậu không?" Tô Thức mặt đen sì cà khịa.
Kim Triết cười ngượng ngùng: "Chẳng phải đây là lần đầu tôi lái siêu xe nên chưa có kinh nghiệm sao."
Sau đó lập tức vỗ ngực cam đoan rằng: "Cậu yên tâm, tuyệt đối sẽ không xuất hiện vấn đề này nữa!"
"Tin cậu mới là lạ, cậu còn bá đạo hơn cả phi công, lái xe như thể lái tên lửa!" Tô Thức cà khịa.
Tần Mặc và Dương Tinh cười nghiêng ngả, Tô Thức đúng là thánh cà khịa.
Bước vào tiệm Xuyên Hương Thu Nguyệt, mấy người đi thẳng lên phòng riêng ở lầu hai.
Bữa sáng đầu tiên đơn giản là ăn lẩu, không có gì phải phàn nàn đúng không?
Ai bảo mấy người họ có điều kiện chứ, cứ thích là nhích!
Vẫn là những món đặc sắc quen thuộc, mấy người chưa đến 40 phút đã "giải quyết xong bữa", nhìn đồng hồ mới 12 giờ 30 phút.
"Nửa tiếng nữa là đến đường Thiên Phủ 3, thời gian vừa vặn." Dương Tinh cười nói.
"Đi thôi." Tần Mặc nói rồi kéo cửa xe LaFerrari ở ghế lái. Dương Tinh lên xe rồi lập tức khởi hành.
Kim Triết lần này lái ổn định hơn nhiều so với lúc nãy, luôn giữ tốc độ ổn định bám sát phía sau chiếc LaFerrari của Tần Mặc. Tô Thức thấy vậy cuối cùng cũng yên tâm phần nào.
Nửa giờ sau, Tần Mặc dừng xe ở bãi đậu xe ven đường. Kim Triết cũng tìm một chỗ đậu xe gần đó và đỗ xe cẩn thận.
Tần Mặc sau khi xuống xe nhìn thấy cửa hàng đồng hồ nổi tiếng trước mặt, nhìn Dương Tinh hỏi: "Đây là nơi cậu hẹn để xem đồng hồ à?"
"Đúng vậy, tôi đã tìm hiểu về cửa hàng này, những người trong giới đều nói khá tốt." Dương Tinh cười đáp lại.
Tần Mặc hứng thú, hỏi tiếp: "Có đủ các loại đồng hồ không?"
"Tôi đã xem qua vòng bạn bè của ông chủ cửa hàng này, về cơ bản, những mẫu đồng hồ hot trong giới đều có ở đây, chỉ là giá cả thì chưa rõ." Dương Tinh đáp lại.
"Vào xem thử." Tần Mặc cười nói.
Kim Triết và Tô Thức đi theo phía sau hai người vào cửa hàng đồng hồ nổi tiếng.
"Chào mừng quý khách đến với cửa hàng đồng hồ nổi tiếng, xin hỏi quý khách đã hẹn trước chưa ạ?" Cô nhân viên lễ phép hỏi.
Dương Tinh bình tĩnh cười nói: "Tôi đã hẹn với ông chủ của các bạn vào 1 giờ chiều."
"Xin hỏi có phải là anh Dương không ạ?" Cô nhân viên hơi ngạc nhiên một chút, rồi hỏi.
"Là tôi." Dương Tinh hào phóng thừa nhận.
Cô nhân viên lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp, dẫn đường: "Mời anh Dương đi lối này, ông chủ của chúng tôi đang đợi anh ở phòng khách VIP ạ."
"Tôi dẫn theo mấy người bạn có được không?" Dương Tinh hỏi.
"Đương nhiên là được ạ." Cô nhân viên lễ phép đáp lời. Làm trong ngành đồng hồ, cô ta tự nhiên liếc mắt đã nhận ra chiếc Patek Philippe bầu trời sao màu xanh trên tay Tần Mặc. Chiếc đồng hồ này trên thị trường thứ cấp cũng không hề rẻ, giá trị bản thân của Tần Mặc đương nhiên không cần phải nói nhiều. Là một nhân viên bán hàng, cô ta đương nhiên không thể để lại ấn tượng xấu với loại khách hàng tiềm năng này.
Còn về phần Kim Triết và Tô Thức phía sau, mặc dù trên người không có món đồ xa xỉ nào, nhưng vì Dương Tinh đã nói họ là bạn của anh ấy, cô ta đương nhiên sẽ không ngốc đến mức nói ra những lời thiếu tế nhị như "không được".
Cô nhân viên dẫn mấy người đến phòng khách VIP. Bên trong, một người đàn ông trông chừng hơn ba mươi tuổi đang pha trà.
Nhìn thấy mấy người, ông ta lập tức tươi cười đón tiếp, nhiệt tình nói: "Anh chính là anh Dương đúng không, mời ngồi."
Dương Tinh cười gật đầu: "Cảm ơn."
"Tiếp đón không được chu đáo, hiện tại chỉ có chút trà Kim Tuấn Mi, mong quý khách đừng chê." Ông chủ cửa hàng đồng hồ nổi tiếng khiêm tốn châm trà cho mấy người.
Kim Triết và Tô Thức không biết tên Kim Tuấn Mi, nhưng Dương Tinh và Tần Mặc thì biết. Đây là cực phẩm trong các loại hồng trà, trà Kim Tuấn Mi có giá lên tới 5100 tệ/kg.
Trà hơn năm ngàn tệ một cân mà nói là tiếp đón không chu đáo?
Có lý do để nghi ngờ ông ta đang "giả vờ khiêm tốn" để khoe mẽ!
Kim Triết tò mò nhấp một ngụm, kinh ngạc phát hiện loại trà này có hương vị vô cùng phong phú, chắc chắn không phải loại trà ở mấy quán trà nhỏ ven đường có thể sánh bằng. Cậu tán thưởng: "Ngon thật."
Tần Mặc trêu ghẹo: "Hơn năm ngàn tệ một cân thì chẳng lẽ không ngon sao?"
"Cái gì cơ?" Kim Triết mắt tròn xoe không dám tin, trà này hơn năm ngàn tệ một cân ư?
Tô Thức cũng bị chấn kinh, cuộc sống của người giàu đều giản dị tự nhiên như thế này sao?
"Chứ cậu nghĩ sao?" Tần Mặc trêu chọc.
Ông chủ cửa hàng đồng hồ nổi tiếng kinh ngạc nhìn Tần Mặc một chút, tò mò hỏi: "Vị khách này có am hiểu về trà sao?"
Tần Mặc cười lắc đầu: "Không hẳn là am hiểu, chỉ là tôi có tìm hiểu sơ qua trên mạng một chút."
Ông chủ cửa hàng đồng hồ nổi tiếng cười nói: "Quá khiêm tốn rồi, điều này không giống như là chỉ tìm hiểu sơ qua chút nào."
"Bạn tôi đây kén chọn lắm, trà dưới năm ngàn tệ thì không uống quen đâu." Dương Tinh cười ha ha nói.
Tần Mặc: "?"
Nói bậy đúng không?!
Tần Mặc im lặng nhìn Dương Tinh, sao lại nói hắn giống như một tên phá gia chi tử vậy?
Ông chủ cửa hàng đồng hồ nổi tiếng cũng bật cười, nói: "Xem ra vị khách này là người biết hưởng thụ cuộc sống."
Bảo sao ông ta kiếm được tiền, có cơ hội tâng bốc người khác là ông ta làm tới bến luôn!
Sau đó Tần Mặc nhìn ông chủ cửa hàng đồng hồ nổi tiếng khiêm tốn nói: "Bình thường tôi cơ bản chỉ uống trà ở mấy quán trà ven đường thôi."